Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 823: GIỮ LẠI MỘT CÁNH TAY

"Đúng! Anh không phát hiện ánh mắt mấy cô gái kia nhìn anh đều thay đổi rồi sao?"

"Vậy cô thì sao?"

"Anh đi chết đi!"

...

Cuộc nói chuyện với Hổ Nữu cũng chỉ là chút nhạc đệm mà thôi, lúc Tịch Dương dùng "Mắt Ưng" quan sát tình hình thì Tiêu Phàm đang chỉ huy bộ đội rời khỏi thảo nguyên. Vì sau khi đánh bại trận doanh Thú Nhân thì thảo nguyên này giống như một nơi kỷ niệm vậy.

Mà hướng đi tiếp của bọn là tin tức mà Tiêu Phàm vẫn luôn chờ đợi.

Ở kế cận chiến trường, Thời Vũ Hoàn rốt cuộc trở lại.

"Chuyện tôi giao cho cậu thế nào rồi?"

Lúc trước mặc dù phần lớn bộ đội đều bị Chiến Minh theo đuổi, là vì Thời Vũ Hoàn xuống dưới điều tra nên đại đội mất đi sự cảnh giác đối với xung quanh. Hôm nay, Thời Vũ Hoàn trở lại, đương nhiên Tiêu Phàm hy vọng sẽ nhận được tin tình báo hữu dụng từ cậu ta.

"Tìm được, nhưng tình hình không ổn lắm."

"Tìm được? Mệnh Phàm, rốt cuộc anh bảo nhóc bốn mắt đi tìm cái gì vậy?" Bạch Y Công Tử xúm vào, tò mò hỏi.

Có vẻ Thời Vũ Hoàn không muốn để ý tới vị nương nương đáng ghét này, đương nhiên cũng không trả lời hắn ta: "Hiện tại, Tuyết Dạ đang ở phía Nam, giữa trận doanh Nhân Loại, đang bị công hội Hoa Nguyệt bao vây, tình hình vô cùng tệ."

"Tuyết Dạ? Cái tên lười biếng Tuyết Dạ đó sao? Mệnh Phàm, thì ra anh bảo thằng nhóc bốn mắt này tìm đồng đội của mình thông qua truyền hình trực tiếp sao? Ích kỷ quá đấy!" Bạch Y Công Tử vừa nghe thấy Tiêu Phàm muốn tìm Tuyết Dạ thì bỗng chốc không vui.

"Tuyết Dạ vô cùng quan trọng với chúng ta."

"Chẳng lẽ lão đại Tiểu Sửu Hoàng của chúng tôi không quan trọng sao? Tại sao không đi tìm anh ấy trước!"

"Đương nhiên Tiểu Sửu Hoàng quan trọng, nhưng không đi tìm anh ấy là ý của anh ấy, không phải ý của tôi."

"Vậy sao? Anh chắc chứ?"

"Chắc." Nói xong, Tiêu Phàm cũng không để ý tới Bạch Y Công Tử nữa mà nhìn về phía Thời Vũ Hoàn: "Hiện tại tình hình phía Tuyết Dạ thế nào, nói chi tiết đi."

"Không biết Tuyết Dạ gây ra chuyện gì mà đám người ở công hội Hoa Nguyệt giống như bị điên. Bây giờ, công hội Hoa Nguyệt lại triệu tập tất cả thành viên bao vây hắn, cũng may hắn là một trong số Thất đại tội, rất bản lĩnh. Đối mặt với tình cảnh như vậy mà vẫn có thể lợi dụng địa thế phức tạp ở trận doanh Nhân Loại ẩn nấp, trốn đông nấp tây, chống đỡ vô cùng khó khăn."

Tại sao Tuyết Dạ và công hội Hoa Nguyệt lại loạn như bây giờ, Tiêu Phàm hiểu rất rõ. Cũng giống như chuyện hắn trở thành Lich King Mệnh Phàm vậy, là chuyện hiểu lầm mà thôi.

Còn công hội Hoa Nguyệt muốn bắt Tuyết Dạ vì cái gì thì Tiêu Phàm cũng có thể đoán được đại khái. Nhưng mà hiện tại không cần nói những chuyện này: "Bây giờ chúng ta tới thì còn kịp tiếp viện không?"

Thời Vũ Hoàn suy nghĩ một lúc: "Có lẽ rất khó, vì đường khá xa. Hơn nữa, bây giờ người của công hội Hoa Nguyệt vẫn tìm kiếm không ngừng, vòng vây ngày càng thu nhỏ lại. Anh cũng biết, nếu cứ tiếp tục như vậy thì có lẽ Tuyết Dạ sẽ rơi vào tay địch. Mà lúc chúng ta chạy tới, có lẽ Tuyết Dạ đã chết trong tay Hoa Nguyệt rồi."

"Vậy sao?"

Tiêu Phàm nghe những lời của Thời Vũ Hoàn thì cảm thấy rất đau đầu.

Nhưng đúng lúc này, mặt đất bỗng truyền tới một trận chấn động vô cùng mạnh.

Tiêu Phàm không hề tỏ vẻ sợ hãi lại còn thích thú. Chiến trường Trí Năng lại thu hẹp tiếp rồi!

Trên thảo nguyên, sau hai cuộc chiến, Bang Long Hổ và Chiến Minh đều lùi lại, phần lớn người chơi rời khỏi "Chúng thần di tích chi chiến" đều sẽ tới chiến trường Trí Năng.

Sau khi chiến trường Trí Năng thu hẹp lại, chiều rộng của bản đồ sẽ ngắn lại. Vậy không phải đường tới chỗ Tuyết Dạ sẽ ngắn lại sao? Đúng là ông trởi giúp ta!

"Bây giờ thì sao?"

Đợi tới khi mặt đất ngừng chấn động, Tiêu Phàm hỏi Thời Vũ Hoàn.

"Có vẻ được."

"Chuyện này không thể chậm trễ, chúng ta đi nhanh lên!"

Những người chơi còn sót lại của trận doanh Ác Ma bắt đầu đi về phía bản đồ phía Nam...

Mà lúc này, Tom Cruise đang lén nấp trong ngực Xà Cơ nhìn bóng lưng phía xa của Tiêu Phàm thì thầm than một tiếng.

Nó là một trong những sủng vật còn sống trong đội của trận doanh Ác Ma. Tận mắt nhìn thấy những sủng vật giống như mình ngã xuống, trong lòng Tom Cruise rất sợ.

Đặc biệt là lúc bóng tối bao trùm, lông nó hoàn toàn dựng đứng. Dù bây giờ ánh sáng đã trở lại, nhưng nó vẫn hoàn toàn không thể quên cảm giác sợ hãi đó.

Ở trong khu di tích này, nó luôn lo sợ. Nhưng bản thân chỉ là một con mèo nhỏ, nó có thể làm được gì chứ.

Nó xoay người lại, nhìn những mảnh dần quay ngược lại rồi khẽ than thở.

Bỗng nhiên, Tom Cruise xoa hai mắt, dường như nhìn thấy gì đó phía xa xa. Nhưng mà nó chăm chú nhìn lại thì vẫn không thể thấy rõ, khoảng cách này quá xa.

Tom Cruise bỗng thấy buồn bực, không để ý nữa, trở vào trong ngực Xà Cơ ngủ tiếp...

Mà ở nơi Tom Cruise vừa nhìn kia, không biết từ lúc nào trên thảo nguyên lại xuất hiện nhiều kẽ hở, cũng không biết là do vết chém của Reginald để lại, hay do sự thu hẹp của bản đồ.

Nhưng kỳ lạ nhất là, những kẽ hở này đang dần lan ra.

Rồi một tiếng đùng vang lên. Một viên đá vỡ vụn ra, một cánh tay vô cùng to lớn duỗi ra ngoài, vội vàng hoạt động năm ngón tay giống như đã lâu chưa tiếp xúc với không khí vậy...

Tuyết Dạ vẫn luôn thông minh, nhưng cậu lại có nhiều chuyện không biết, đặc biệt là những chuyện liên quan tới game.

Cậu không hiểu tại sao mục đích chơi game ban đầu của cậu là thay được nhiều quần sao mà tại sao hiện tại phải đi chiến đấu, cũng không hiểu tại sao lúc đầu, khi cầu thành lập công hội Hoa Nguyệt, sau khi những người chơi nam kia biết cậu là nam thì lại rời công hội. Hôm nay, cậu lại càng không hiểu tại sao sau khi biết giới tính của cậu thì đám người Mị Hỏa lại muốn khiến cậu trở thành hội trưởng công hội Hoa Nguyệt.

Haizz, không phải cậu đã từng là Tuyết Dạ Mị Hỏa đó rồi sao?

Hôm nay, cậu chỉ muốn tham gia "Chúng thần di tích chi chiến", sau đó được đội trưởng thưởng cho một ngôi sao lấp lánh giống như lần trước vậy, nhưng sao bây giờ lại phải chịu đựng cảnh công hội Hoa Nguyệt đuổi giết chứ?

Tuyết Dạ nấp trong con hẻm nhỏ, lẽn nhìn những người chơi nữ đang đuổi theo ngoài kia thì cảm thấy rất đau đầu.

Mọi người hòa thuận, cùng mặc trang phục xinh đẹp không phải rất tốt sao, tại sao phải đánh đánh đấm đấm như vậy chứ?

Tuyết Dạ ngồi xuống, ôm chân, thầm than thở.

"Dường như cậu đang gặp phiền phức?"

"Đúng vậy."

"Cậu có muốn chiến đấu với tôi không?"

"Ừm."

Tuyết Dạ hơi sửng sốt, một lúc sau mới hồi hồn. Cậu hoảng sợ nhìn gương mặt Tiểu Mật Phong đằng mờ ảo đằng kia, lập tức bật dậy, chạy nhanh.

Và sau đó, trong con hẻm nhỏ truyền ra tiếng hét của Tiểu Mật Phong: "Mọi người đuổi theo nhanh lên! Hắn ở đây!"

...

Một lúc sau, Mị Hỏa vô cùng tức giận đâm pháp trượng xuống đất, hét lên, bầu ngực đầy đặn trước ngực theo hô hấp của cô ta mà phập phồng lên xuống.

"Đáng chết! Sao cái tên Tuyết Dạ này chạy được chứ!"

"Anh ấy vốn giỏi mà. Nếu không có bản lĩnh thì sao lúc đầu có thể thành lập công hội Hoa Nguyệt chúng ta được."

Thấy Mị Hỏa tức giận, Vũ Tình thở dài: "Có phải các người còn nhớ tình xưa nên không muốn tấn công anh ta không. Nếu không sao hôm nay chúng ta điều động nhiều chị em như vậy mà còn không bắt anh ta lại được."

Tiểu Mật Phong nghe Mị Hỏa nói thì ném cây chủy thủ trong tay, nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác, quyệt miệng huýt sáo.

"Tiểu Mật Phong, quả nhiên cô nhường anh ta, đúng không?" Mị Hỏa nhìn phản ứng của Tiểu Mật Phong thì hét lên đầy tức giận.

"Không có! Tại sao tôi phải nhường anh ta chứ! Làm thế tôi được gì đâu!" Tiểu Mật Phong lập tức cãi lại.

Bỗng chốc, những lãnh đạo cấp cao của công hội Hoa Nguyệt loạn hết cả lên, Ngọc Sinh Yên đứng bên cạnh quả thật không nhìn được, lên tiếng khuyên: "Tại sao công hội Hoa Nguyệt chúng ta cứ phải quan tâm tới một Tuyết Dạ chứ. Chẳng lẽ chuyện quan trọng bây giờ không phải là giành chiến thắng trong "Chúng thần di tích chi chiến" để giành lại danh dự cho người chơi nữ chúng ta sao?"

Đúng vậy, Ngọc Sinh Yên thật sự không hiểu, tại sao tất cả người chơi ở công hội Hoa Nguyệt ở "Chúng thần di tích chi chiến" lại muốn bắt Tuyết Dạ cho bằng được. Không phải đánh thẳng tới chỗ mp tốt hơn sao, tạo nên danh tiếng cho công hội Hoa Nguyệt không phải tốt hơn sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!