"Tuyết Dạ rất quan trọng với chúng ta."
Mị Hỏa im lặng một lúc rồi nói.
"Rất quan trọng? Chẳng lẽ quan trọng hơn cả "Chúng thần di tích chi chiến" sao?"
Nghe câu hỏi của Ngọc Sinh Yên, những trưởng lão của công hội Hoa Nguyệt đều gật đầu, điều này khiến Ngọc Sinh Yên không khỏi cảm thấy khó tin.
"Tại sao, ít nhất hãy cho tôi biết lý do."
Ngọc Sinh Yên muốn nhận được một lời giải thích thuyết phục từ miệng Mị Hỏa.
"Xin lỗi, hiện tại chúng tôi không thể nói rõ lý do với cô được. Đến khi xử lý xong chuyện này, chúng tôi sẽ cho cô một câu trả lời ổn thỏa."
Nhận được câu trả lời như vậy đương nhiên Ngọc Sinh Yên không hài lòng: "Vậy phía "Chúng thần di tích chi chiến" thì sao?"
"Đặt sang một bên trước đã." Mị Hỏa thở dài, yếu ớt nói.
"Đặt sang một bên? Tại sao các người không đặt chuyện riêng với Tuyết Dạ sang một bên mà lại đặt chuyện quan trọng như "Chúng thần di tích chi chiến" sang một bên chứ? Trên đường, tôi gặp Mệnh Phàm, nhưng cũng không bất chấp tất cả đuổi theo hắn, các người biết tại sao không?"
Ngọc Sinh Yên nghe Mị Hỏa phân phó thì bỗng kích động. Cô cảm thấy, quyết định này của Mị Hỏa hoàn toàn không phù hợp với tình hình hiện nay của công hội Hoa Nguyệt.
"Ngọc Sinh Yên, cô cứ tới chỗ công hội Tinh Thần trước đi. Bọn họ ở chiến trường phía nam, dường như đang tiêu diệt tên điên Tiểu Sửu Hoàng."
Câu nói của Mị Hỏa khiến Ngọc Sinh Yên cảm thấy vô cùng tổn thương, cô cảm thấy Mị Hỏa đang muốn tách cô ra. Nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ rời khỏi công hội Hoa Nguyệt.
"Ngọc Sinh Yên, thứ trên người cô vô cùng quan trọng với "Chúng thần di tích chi chiến" lần này. Nếu cô muốn giúp chúng ta thì tốt nhất nên đưa nó cho công hội Tinh Thần, như vậy chúng ta sẽ bớt lo hơn."
Ngọc Sinh Yên muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cũng chỉ thở dài rồi xoay người rời đi.
Vũ Tình nhìn bóng lưng của Ngọc Sinh Yên, trong lòng không khỏi cảm thấy hơi áy náy: "Mị Hỏa, làm vậy ổn thật sao?"
"Ngọc Sinh Yên háo thắng, luôn muốn công hội Hoa Nguyệt đạt được thắng lợi. Vinh danh công hội là chuyện tốt, nhưng so với những thứ hư danh đó, Tuyết Dạ mới chính là căn cơ ban đầu của Hoa Nguyệt. Nếu có thể đưa Tuyết Dạ trở lại, dưới sự dẫn dắt của anh ta, những danh hiệu kia không phải càng dễ giành hơn sao? Vì vậy, chúng ta phải lợi dụng giới hạn của chiến trường "Chúng thần di tích chi chiến" này để nhanh chóng bắt Tuyết Dạ lại. Dù thuyết phục hay uy hiếp thì cũng phải khiến anh ta trở về Hoa Nguyệt."
Nói xong, những lãnh đạo cấp cao của Hoa Nguyệt lại tiếp tục bao vây Tuyết Dạ.
Chiến trường thành phố trận doanh Nhân Loại rất rộng lớn, nhưng vì sự đuổi theo sát sao của các thành viên công hội Hoa Nguyệt, không gian di chuyển của Tuyết Dạ ngày càng nhỏ.
Lúc vừa bắt đầu, Tuyết Dạ hoàn toàn có thể dựa vào thực lực của bản thân để phá vòng vây, nhưng trong lòng cậu vẫn cảm thấy thế không ổn lắm. Mặc dù hiện giờ cậu đã rời khỏi Hoa Nguyệt, nhưng dù sao cậu cũng có tình cảm với Hoa Nguyệt, nếu cậu ra tay khiến các thành viên Hoa Nguyệt bị thương thì trong lòng cậu cũng khó chịu.
Nhưng cậu chưa từng nghĩ đám người Mị Hỏa lại quá đáng như vậy, không niệm tình xưa chút nào, dồn cậu vào bước đường cùng. Thậm chí không tiếc sử dụng toàn bộ người trong công hội.
Nếu cậu chết ở đây, vậy không phải phần thưởng thần bí của "Chúng thần di tích chi chiến" kia đi tong sao, sao có thể thế được!
Tuyết Dạ nghĩ đến đây thì trong lòng không khỏi sốt ruột. Nhưng mà trong lòng vẫn là những bộ quần áo xinh đẹp.
"Không ngờ anh trốn ở đây, đúng là khiến chúng tôi tìm cực khổ mà..."
Mị Hỏa thân thiết nói. Giọng điệu của cô ta mang theo vẻ quyến rũ, nhưng còn có cả oán giận, vì cô nói những lời đó là với Tuyết Dạ.
Tuyết Dạ nhìn xung quanh, không biết từ lúc nào cậu đã bị bao vây, cậu nói với Mị Hỏa: "Nể tình trước đây của chúng ta, để tôi đi đi được không?"
"Lúc đầu anh bí mật rời đi, hôm nay khó khăn lắm tôi mới bắt được anh, anh lại còn muốn rời đi! Tôi cho anh hai lựa chọn: Một, trở về Hoa Nguyệt; Hai, chết ở đây, sau đó Hoa Nguyệt chúng tôi giết chết cái tên Mệnh Phàm chết tiệt kia."
Tuyết Dạ không ngờ Mị Hỏa lại bá đạo như vậy, hoàn toàn không nói phải trái.
Muốn cậu trở về Hoa Nguyệt là không thể nào. Hôm nay, Hoa Nguyệt đã thay đổi, cậu trở về cũng không có ý nghĩa gì.
Muốn cậu chết ở đây, đó chính là ngăn cản mình lấy "Tưởng Lệ Đoạt Y Chi Đạo". Mà chuyện quá đáng nhất là cô ta còn muốn giết đội trưởng, đội trưởng là người tốt!
Tuyết Dạ tức giận, chuẩn bị dùng binh khí để chào hỏi. Nhưng tình hình hiện tại rất tệ, dù hắn có đưa ra toàn bộ thực lực cũng chưa chắc có thể phá được vòng vây của công hội Hoa Nguyệt, phải làm thế nào mới được.
Suy nghĩ một lúc mà vẫn không nghĩ ra cách, Tuyết Dạ không thể làm gì khác hơn là lấy vũ khí của mình ra.
Tuy không đủ sức, nhưng cũng không thể cứ ngồi chờ chết!
Mị Hỏa thấy Tuyết Dạ lấy binh khí ra thì bỗng nhiên cảm thấy đau lòng. Trong lòng đau đớn rồi bỗng chốc biến thành tức giận.
Lúc này, trong không trung truyền tới tiếng kêu của chim ưng, nghe vô cùng chói tai.
Mị Hỏa cau mày nhìn lên trời, cảm thấy con chim ưng trên trời khá quen, nhưng bỗng chốc lại không nhớ ra mình đã nhìn thấy ở đâu.
Sau đó, mắt cô ta sáng lên thì nhìn thấy một mũi tên lớn phản xạ ánh sáng chói lọi bắn về phía mình.
"Có thấy cậu ta không?"
Tiêu Phàm xoay người hỏi Tịch Dương.
Trên thảo nguyên đẩy lùi Thú Nhân, những người chơi còn sót lại của trận doanh Ác Ma gắng sức bước về phía trước, không chậm chút nào. Hôm nay, họ đã bước vào vùng đất của trận doanh Nhân Loại. Ở nơi này có rất nhiều nhà được xây nên, cao thấp khác nhau, so le với nhau, nhưng lại bỏ hoang không có người ở nên nhìn vào cơ hơi vắng lặng.
Mà nhiều địa hình này có vẻ như thành trở ngại, đi trên đường không giống như đi trên đồng cỏ nữa. Tốc độ của bọn họ bị chậm, Tiêu Phàm cũng bực tức.
"Trong thành phố có quá nhiều nhà, tầm mắt bị cản trở, hiện tại khó nhìn thấy bóng dáng của Tuyết Dạ."
Từ lúc bước vào địa hình này, tần số sử dụng "Mắt Ưng" của Tịch Dương ngày càng lớn, mục đích chính là nhanh chóng tìm được Tuyết Dạ mà Tiêu Phàm muốn.
Mặc dù tiêu hao kỹ năng của "Mắt Ưng" không quá nhiều, nhưng sử dụng thường xuyên sẽ làm mất đi thị giác của bản thân, vẫn rất hao tổn rất nhiều thể lực của người chơi.
Thời Vũ Hoàn nhìn những giọt mồ hôi trên trán Tịch Dương, không khỏi đau lòng, không nhịn được nói với Tiêu Phàm: "Tuyết Dạ thật sự quan trọng đến vậy sao? Mặc dù cậu ta là một trong Thất Đại Tội, thực lực rất mạnh, nhưng "Chúng thần di tích chi chiến" cũng đâu chú trọng tới khả năng chiến đấu của người chơi, một người có thể tác động lớn tới đâu trong một trận chiến chứ? Nếu như sức mạnh một người có thể ảnh hưởng tới cuộc chiến, vậy trong trận chiến với Chiến Minh, chúng ta cũng không thảm như vậy."
"Tuyết Dạ rất quan trọng, sau trận chiến với Chiến Minh, tôi đã nhận rõ điều này. Mà không phải chiến Minh cũng bị một mình tôi loại ra tất cả đó sao?"
Thời Vũ Hoàn hơi dừng lại rồi cũng không biết nên phản lại thế nào: "Anh nghĩ Tuyết Dạ có thể giống như anh, một người một ngựa đoạt lấy bảng hiệu trận doanh của người khác sao?"
"Cậu ta không giống tôi. Mặc dù thực lực của cậu ta rất mạnh, nhưng trong "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến" này, cậu ta có tác dụng quan trọng hơn. Nếu có thể đưa cậu ta trở lại, thực lực của chúng ta sẽ tăng lên nhanh chóng, đặc biệt là lúc đánh nhau với Hoa Nguyệt."
Lúc Tiêu Phàm nói những điều này, vẻ mặt vô cùng chắc chắn. Chắc chắn đến mức khiến Thời Vũ Hoàn cảm thấy khó mà tin được, cậu ta vừa định nói thêm thì đúng lúc đó, Tịch Dương đứng bên cạnh lại hét lên...
"Phàm ca, phía trước xuất hiện một lượng lớn quân địch. Chờ đã! Hình như em đã phát hiện ra mục tiêu, cậu ta đang bị bao vây, tình hình vô cùng nguy hiểm!"
"Nhanh lên, nói cho tôi biết hướng đó!"
"Phía trước, cách chúng ta hơn chục ngàn mét. Ừm, công hội Hoa Nguyệt đang chuẩn bị ra tay!"
"Toàn quân nghe lệnh, xông lên!"
"Hả? Sao lại lỗ mãng như vậy? Phàm ca không sợ rơi vào mai phục của Hoa Nguyệt sao?"
"Phải cứu Tuyết Dạ."
Tịch Dương nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tiêu Phàm thì thở dài, kéo căng cung tên. Ánh sáng tụ lại trong tay hắn ta, một mũi tên rực rỡ dần hiện ra.