"Mặc dù bằng lý trí để phân tích thì đúng như vậy, thế nhưng hiện tại Mệnh Phàm đã tập hợp được với Tuyết Dạ."
"Tuyết Dạ?"
Crimson Rose nhìn tới "cô gái" mà lúc trước bị công hội Hoa Nguyệt vây giết, cũng không biết tại sao Phong Ma Tiểu Xích Lang lại nhắc tới cô ta vào lúc này chứ?
Tuyết Dạ là một trong Thất đại tội, Crimson Rose cũng biết điều đó, dù sao hi vọng thắng lợi của trận doanh Ác Ma cũng chỉ dựa vào vài người như vậy.
Thế nhưng lúc trước, khi đối mặt với công hội Hoa Nguyệt thì Tuyết Dạ vẫn luôn trốn tránh, cũng không có gì mạnh mẽ cả, cho nên Crimson Rose cũng không rõ, khi Tuyết Dạ gặp được Mệnh Phàm thì sẽ có chuyện gì xảy ra.
"Lực lượng của một người cũng không thể ảnh hưởng toàn cục được." Crimson Rose vẫn khá là không phục.
"Tuyết Dạ kết hợp với những đồng đội đang chạy tới đây, cũng không thể tính là một người..."
Phong Ma Tiểu Xích Lang nói thêm một câu khá khách quan và mập mờ.
Cũng không ai hiểu rõ ý của Phong Ma Tiểu Xích Lang muốn nói, trừ Tiêu Phàm.
...
"Tuyết Dạ, chúng ta muốn chiến đấu với công hội Hoa Nguyệt."
"Thế nhưng tôi không muốn chiến đấu với họ, dù sao..."
"Cậu cũng biết rằng, ở trong 'Chúng thần di tích chi chiến' này, chỉ có trận doanh thắng lợi mới có được phần thưởng đặc biệt, Tuyết Dạ, cậu phải nhớ lại vì sao mình đi tới nơi này chứ..."
Vì sao Tuyết Dạ lại chơi trò chơi?
Vì sao Tuyết Dạ sáng lập ra Hoa Nguyệt?
Vì sao lại vào chơi "Tân Sinh"?
Mà lần này, vì sao Tuyết Dạ lại muốn tham gia chiến trường phức tạp như 'Chúng thần di tích chi chiến'?
Tuyết Dạ vẫn là Tuyết Dạ, mục đích của cậu ngay từ đầu tới cuối vẫn chưa từng thay đổi, cho nên vì chiến thắng, Tiêu Phàm phải dụ dỗ ra bản tính của Tuyết Dạ...
"..."
Tuyết Dạ cúi đầu xuống, khá là khó xử.
"Nếu như 'Chúng thần di tích chi chiến' lần này chúng ta thắng, tôi có thể hứa với cậu, tất cả mọi người ở đây, chỉ cần trong phần thưởng đặc biệt của mình có thời trang, đều thuộc về cậu!"
Tất cả mọi người sao?
Tuyết Dạ liếc mắt nhìn đám ác ma ở phía sau lưng Tiêu Phàm, mặc dù số người không nhiều, thế nhưng cũng không phải ít.
Phần thưởng đặc biệt sau sự kiện 'Chúng thần di tích chi chiến' này là ngẫu nhiên, cũng không chắc chắn là thời trang, Tuyết Dạ cũng biết rõ ràng điều này. Hiện tại lại có một cơ hội để xác suất có được thời trang tăng lên rất nhiều thì khá nắm chắc, với lại nếu như Tiêu Phàm nói thật thì có thể sẽ có thêm nhiều hơn nhiều một bộ thời trang, dù sao thì số người cũng nhiều mà.
"Đội trưởng, thật như vậy sao?"
Tiêu Phàm cũng không trả lời, mà nói với đám người phía sau: "Nếu như sự kiện 'Chúng thần di tích chi chiến' lần này chúng ta chiến thắng, mà phần thưởng đặc biệt của các người có thời trang, có thể đưa cho tôi không?"
"Mệnh Phàm, tới lúc nào rồi mà anh còn nói những thứ này, thời trang cũng chỉ là đồ mặc ngoài mà thôi, nếu anh muốn thì chúng tôi sẽ cho. Việc quan trọng hiện tại chính là phải giải quyết hết người của công hội Hoa Nguyệt này này."
"Tuyết Dạ, cậu tự nghe đi..."
Tiêu Phàm nhún vai, ra hiệu với Tuyết Dạ.
"Đội trưởng, anh thật sự là một người tốt mà!"
Tuyết Dạ cảm động tới rớt nước mũi, cũng tiện tay phát cho Tiêu Phàm một tấm "thẻ người tốt", rồi sau đó quyết tâm nói: "Được rồi, vậy để tôi chiến đấu với công hội Hoa Nguyệt một lần!"
"Cầm lấy, đây chính là đá thông tin, cậu có thể sử dụng nó để chỉ huy mọi người." Tiêu Phàm đưa luôn viên đá truyền tin lấy được từ bang Hắc Long cho Tuyết Dạ, sau đó nói lớn với những người phía sau: "Tất cả nghe lệnh! Quyền chỉ huy tối cao thay đổi, hiện tại người chỉ huy tối cao được giao cho Tuyết Dạ!"
Trong giây phút vừa mới hội họp, Tiêu Phàm đưa quyền chỉ huy trong tay mình cho Tuyết Dạ, mệnh lệnh này vừa được tuyên bố, những người đầu tiên tỏ vẻ nghi hoặc cũng không phải là kẻ địch, mà chính là đội ngũ trong trận doanh Ác Ma.
"Cái gì? Mệnh Phàm, sao anh lại muốn làm vậy chứ! Không lẽ anh đã bị sắc đẹp mê hoặc sao."
Nghe được câu nói này, vẻ mặt của Tiêu Phàm hơi cứng lại, mà những người biết chuyện trong Vũ Hội Ác Ma, lúc nhìn về phía Tiêu Phàm và Tuyết Dạ thì đều mang vẻ mặt cười nhạo.
Ở trong mắt của đại đa số người, tuy rằng Tuyết Dạ có được danh tiếng là "Belphegor - tội lười biếng", thế nhưng cái tiếng này vẫn không đủ để cậu được thăng lên làm người chỉ huy tối cao của cả trận doanh, nhất là từ ánh mắt của người bên ngoài, Tuyết Dạ chỉ là một "cô gái" xinh đẹp không hề có chút khí thế nào.
Đương nhiên bản thân Tuyết Dạ không phải là như vậy, chỉ là cách ăn mặc của Tuyết Dạ có tính chất mê hoặc một cách quá đáng quá, người thường căn bản không thể nào nhận ra giới tính thật của cậu được.
"Xin mọi người hãy tin tưởng khả năng phán đoán của tôi, ở trên phương diện chỉ huy đoàn đội cỡ lớn, Tuyết Dạ tuyệt đối xuất sắc hơn tôi rất nhiều."
Tiêu Phàm rất rõ ràng gốc gác của Tuyết Dạ, cho nên mới yên tâm giao quyền chỉ huy cho cậu.
Thân phận thực sự của Tuyết Dạ là hội trưởng tiền nhiệm của công hội Hoa Nguyệt, là người chân chính sáng lập ra công hội Hoa Nguyệt.
Thời kì Tuyết Dạ thống lĩnh công hội Hoa Nguyệt, đó chính là lúc công hội Hoa Nguyệt phát triển mạnh mẽ nhất. Dưới sự dẫn dắt của cậu, công hội Hoa Nguyệt từ một công hội nhỏ không người biết tên, từ từ trưởng thành và trở thành công hội cỡ lớn nổi tiếng trong giới võng du. Mà trong khoảng thời gian đó, trong tay của Tuyết Dạ không hề có tướng mạnh, chỉ toàn là những người chơi nữ có trình độ phổ thông, thế mà cậu lại có thể dẫn dắt các cô gái này rong ruổi trong trò chơi, tạo ra thành quả, thật là vô cùng ghê gớm mà. Hơn nữa, lúc Tuyết Dạ ở trong Vũ Hội Ác Ma đảm nhiệm việc chỉ huy của đội, thậm chí còn khiến cho Tiêu Phàm không thể nào xen tay vào được, điều này cũng chứng minh được ưu điểm này của cậu một lần nữa.
Vì thế, khi Mị Hỏa muốn tái hiện sự huy hoàng của công hội Hoa Nguyệt, cô ta mới muốn dùng trăm phương ngàn kế để kéo Tuyết Dạ về lại Hoa Nguyệt, mà Tiêu Phàm lại càng biết rõ tài năng về phương diện này của Tuyết Dạ, thế nên hắn mới trực tiếp giao cái trọng trách chỉ huy đội ngũ của trận doanh cho cậu.
...
"Tất cả mọi người nghe lệnh, nhanh chóng rút về phía sau!"
Trong lúc mọi người vẫn còn đang ngây ngẩn vì chuyện đổi người chỉ huy, Tuyết Dạ đã ra mệnh lệnh đầu tiên với đội ngũ.
Chạy trốn?
Mấy người bọn họ vất vả lắm mới chạy đến đây được, cái tên gọi là Tuyết Dạ kia lại bảo bọn họ lập tức chạy trốn?
Đại đa số người chơi trong trận doanh Ác Ma đều là kẻ hiếu chiến, sau một trận chiến với Chiến Minh, bọn họ đã đánh ra nhiệt huyết trong người luôn rồi, nào ngờ vừa mới gặp được công hội Hoa Nguyệt thì đã bị bắt phải chạy trốn, trong lòng họ lập tức trở nên không vui.
Dưới cái nhìn của bọn họ, sức chiến đấu của đám bà mụ trong Hoa Nguyệt căn bản không sánh được với công hội Chiến Minh trước đó. Lúc chiến đấu với công hội Chiến Minh, bọn họ đều lựa chọn lấy cứng đối cứng, tại sao bây giờ vừa gặp phải những người chơi nữ trong công hội Hoa Nguyệt, bọn họ lại phải tránh né không chiến chứ?
Bọn họ vừa định đưa ra nghi vấn với mệnh lệnh của Tuyết Dạ, thế nhưng lại phát hiện ra Tiêu Phàm là người đầu tiên di chuyển, hắn xoay người về phía sau rồi nhanh chân bỏ chạy, không hề do dự chút nào với cái mệnh lệnh này của Tuyết Dạ, động tác này nhanh đến mức khiến cho bọn họ phải cảm thấy kinh ngạc.
Nếu Mệnh Phàm đã là người đầu tiên chạy mất, bọn họ ở lại đây để làm gì chứ?
Mọi người thở dài, theo sát phía sau Tiêu Phàm, nhanh chóng lui lại.
Đám người Mị Hỏa vốn đang cảnh giác sợ bọn người Tiêu Phàm làm khó dễ, không ngờ kẻ địch lại đột nhiên lui lại, thế nên lập tức ngẩn ra.
Đợi đến lúc phản ứng lại, trong lòng lập tức trở nên vô cùng tức giận, hét lớn về phía trước: "Tên tặc tử Mệnh Phàm kia, đừng hòng bỏ chạy, các chị em, chúng ta lên! Giết hắn đến không còn manh giáp gì!"
Ngay sau đó, thành viên của công hội Hoa Nguyệt như ong vỡ tổ tràn vào cái lỗ thủng thẳng tắp mà Tịch Dương vừa bắn ra, không tha mà muốn cắn chết đám người của trận doanh Ác Ma.