"Sương Mù Thanh Khiết!"
Bạch Y Công Tử phe phẩy cây quạt, đột nhiên quạt về phía sau một cái, một đám sương mù dày lập tức xuất hiện, lập tức che hết mắt của người trong Hoa Nguyệt, cũng chặn lại sự truy đuổi của các cô gái này.
"Mệnh Phàm, rốt cuộc cái tên Tuyết Dạ trong đội các anh có đáng tin không vậy, chúng ta cứ lùi lại như vậy hoài có ổn không đấy?"
Sau khi Bạch Y Công Tử làm xong tất cả những điều này, hắn ta hỏi Tiêu Phàm đang ở bên cạnh, thế nhưng trong lòng hắn ta vẫn vô cùng bất an.
"Xin anh hãy tin tưởng cậu ấy như tin tưởng tôi vậy, tôi đã bảo là trên phương diện chỉ huy này thì cậu ấy mạnh hơn tôi nhiều!"
"Thật sao?"
Bạch Y Công Tử vẫn còn nửa tin nửa ngờ với lời nói của Tiêu Phàm.
"Thật đó! Nhất là khi đối thủ của chúng ta là công hội Hoa Nguyệt."
"Để Tuyết Dạ chỉ huy, cậu ấy tuyệt đối đáng tin hơn bất kỳ ai trên thế giới này."
"Tại sao?"
"Bởi vì cậu ấy mới là người hiểu rõ công hội Hoa Nguyệt nhất trên thế giới này..."
Công hội Hoa Nguyệt là do một mình Tuyết Dạ sáng lập, nếu nói ai là người hiểu rõ nó nhất, vậy đương nhiên là cậu, người đã sáng tạo ra nó.
Chính bởi vì biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, giây phút cứu được Tuyết Dạ, bọn họ cũng đã thắng Hoa Nguyệt rồi.
Có Sương Mù Thanh Khiết chặn lại, thế là sau khi mọi người trong trận doanh Ác Ma cứu Tuyết Dạ, đã có thể thành công rút khỏi đây, bây giờ họ đang trốn trong một cái góc bí mật nào đó trong ngõ phố.
"Sau đó chúng ta phải làm gì?"
Đối với việc chạy trốn, mọi người vẫn còn đang cảm thấy bất mãn với Tuyết Dạ, thế nhưng chạy thì cũng đã chạy rồi, truy cứu nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều, vì vậy mọi người bắt đầu dò hỏi mệnh lệnh kế tiếp của Tuyết Dạ.
Dù vậy, Tuyết Dạ lại chẳng hề sốt ruột một chút nào, cậu không nhanh không chậm mà dò hỏi: "Lúc trước, khi tôi bị Hoa Nguyệt bao vây, mọi người dùng kỹ năng làm nổ ra một con đường thẳng tắp, sau đó trực tiếp đến cứu tôi một cách nhanh chóng, chuyện đó là như thế nào."
"Đó là chiêu tất sát của Tịch Dương ca, Hoàng Kim Tiễn! Sao hả, ngạc nhiên đến ngơ ngẩn rồi phải không!" Thời Vũ Hoàn khoe khoang với Tuyết Dạ, phảng phất người làm được chuyện này chính là cậu ta.
"Điều tôi hỏi không phải là cái này..."
"Tuyết Dạ, đó là kỹ năng "Mắt Ưng" của Tịch Dương. Tịch Dương có thể thông qua kỹ năng này, lấy được thị giác của con ưng săn trên bầu trời kia mà quan sát mặt đất, dựa vào kỹ năng này nên bọn tôi mới có thể lập tức tìm được vị trí của cậu." Tiêu Phàm biết Tuyết Dạ đang muốn hỏi về phương diện gì, hắn bèn bổ sung thêm.
"Thì ra là như vậy, vậy anh có thể dùng "Mắt Ưng", chia sẻ thị giác của ưng săn cho tôi không?" Tuyết Dạ quay đầu nói với Tịch Dương.
"Không được, "Mắt Ưng" chỉ có thể khiến cho tôi liên hệ được với ưng săn mà thôi."
"Tôi nghĩ tôi có cách giải quyết vấn đề của mấy người. Tôi có một kỹ năng tên là "Âm Dương Tương Chiếu", từ đó đến giờ tôi vẫn chưa dùng đến nó, bây giờ có lẽ nó có thể phát huy được tác dụng của mình rồi."
Người đang nói chuyện chính là Tiểu Khuyển Du Lục Hoa, vào giờ phút mấu chốt này, cô đại diện cho đội ngũ của mình là Bá Vương Hoa mà ra mặt. Tuy rằng bây giờ Bá Vương Hoa chỉ còn có một mình cô.
[Tên kỹ năng: Âm Dương Tương Chiếu]
[Loại kỹ năng: Chủ động]
[Hiệu quả kỹ năng: Có thể làm cho hai người được thi thuật liên kết với nhau về mặt giác quan. Thời gian sử dụng: Chỉ cần người làm phép không bị quấy rầy hay cắt ngang, hoặc chủ động ngưng thi pháp, vậy thì hiệu quả kỹ năng có thể liên tục kéo dài, thời gian hồi chiêu là 30 giây.]
[Tiêu hao của kỹ năng: Không]
[Điều kiện học tập: Truyền thừa của chòm sao Song Ngư trong trận doanh Ác Ma]
[Ghi chú: Song Ngư bơi trong trời đất, Âm Dương hai mặt chiếu vào nhau.]
...
Truyền thừa chòm sao Song Ngư của trận doanh Ác Ma?
Xem ra cô gái nhỏ này rất ghê gớm đó, phát hiện kỹ năng của Tiểu Khuyển Du Lục Hoa, trong lòng Tiêu Phàm thầm than thở.
Tiểu Khuyển Du Lục Hoa lập tức giơ hai tay lên, chỉ thấy một luồng sáng màu trắng và một luồng sáng màu đen chia nhau hiện ra trên trán của Tuyết Dạ và Tịch Dương.
Tuyết Dạ nhắm hai mắt lại, chợt thấy tầm mắt trở nên trống trải, sau đó cậu nở một nụ cười nhàn nhạt.
"Cảm thấy thế nào?"
Đây là lần đầu tiên Tiểu Khuyển Du Lục Hoa sử dụng kỹ năng này, vì vậy cô cảm thấy hơi căng thẳng.
"Cảm giác rất tuyệt, trong mắt của tôi nhìn thấy được bản thân mình, nhìn thấy kẻ địch, nhìn thấy hết thảy tất cả, cuối cùng lại nhìn thấy được thắng lợi..."
"Cảm giác rất tuyệt, trong mắt của tôi nhìn thấy được bản thân mình, nhìn thấy kẻ địch, nhìn thấy hết thảy tất cả, cuối cùng lại nhìn thấy được thắng lợi..."
Trên mặt Tuyết Dạ có một nụ cười nhợt nhạt, càng tăng thêm sự tự tin.
Tuy rằng lúc này hai mắt của cậu đã nhắm nghiền, không nhìn thấy được đôi mắt sáng đó, thế nhưng cậu vẫn đẹp đẽ như trước, mọi người cùng nhau ngẩn ra vì điều đó.
Bọn họ đột nhiên cảm thấy Tuyết Dạ vào giờ khắc này rất giống với Tiêu Phàm, thế nhưng cụ thể là giống ở đâu, bọn họ lại không nói ra được.
Có điều sau khi thấy cảnh tượng này, đối với việc Tuyết Dạ trở thành chỉ huy, trong lòng họ dần dần không còn kháng cự như trước.
"Được rồi, vậy tiếp theo tôi sẽ chia đội cho mọi người."
Tuyết Dạ cười hì hì mở hai mắt ra, nói với mọi người ở đây: "Mọi người đều có thứ trong tay tôi chứ?"
Tuyết Dạ cầm đá truyền tin mà Tiêu Phàm đưa cho mình rồi ra hiệu với mọi người, mọi người đồng loạt gật đầu.
"Vậy thì dễ làm rồi."
...
Chia đội đế chỉ huy cũng không phải là chuyện gì mới mẻ.
Trước đó, khi Tiêu Phàm tiếp nhận đại đội, hắn đã chia đội ngũ thành đội ngũ bình thường, đội ngũ tấn công do các thành viên trong Huyết Tinh Ma Thuật Xã tạo thành, thế nhưng cách Tuyết Dạ phân chia lại làm cho mọi người ở đây cảm thấy rất ngạc nhiên.
Một hai ba bốn năm, thẳng đến con số hai mươi.
Phải biết rằng bây giờ ở trong trận doanh Ác Ma, số lượng người trong đội ngũ đã không nhiều bằng lúc trước, Tuyết Dạ còn chia mọi người ra, xé chẵn thành lẻ, làm như vậy thực sự có ổn hay không chứ?
Mặt khác, chia thành hai mươi đội nhỏ, Tuyết Dạ cậu thật sự có thể nhớ rõ ai với ai không đây?
Lòng dạ đang yên ổn của mọi người lại bị Tuyết Dạ làm cho hoảng loạn, thế nhưng Tuyết Dạ lại chẳng hề quan tâm đến chuyện này, cậu chỉ nhìn cách bố trí của mình thì đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi.
"Được rồi, chính là như vậy, mọi người dựa theo sự chỉ huy của tôi, đồng loạt tiến công đi!"
Ưng săn bay lên không, bay đến càng cao, Tuyết Dạ phất tay nói lời tạm biệt với mọi người.
...
"Cậu ấy không có làm bậy chứ, như thế này thì sao chúng ta có thể thắng được." Đây đã không phải là lần đầu tiên mà Bạch Y Công Tử đưa ra nghi vấn, thế nhưng nhìn lại cái đội nhỏ với mấy người rải rác, hắn ta vẫn không nhịn được mà lên tiếng nói với Tiêu Phàm ở bên cạnh.
"Tuyết Dạ có tiết tấu chỉ huy của riêng mình."
"Tiết tấu chỉ huy? Nhưng tôi nhìn thấy cách chia đội của cậu ấy đã không khoa học rồi, lại chia anh với "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" chúng tôi vào một đội."
"Sao hả, anh không thích chiến đấu cùng với tôi hay sao?"
"Tôi không có ý này. Tôi đang nghĩ, dựa vào khả năng chiến đấu tuyệt vời ở trong trò chơi của bốn người "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" bọn tôi, trong hai mươi đội ngũ thì thể nào cũng sẽ có một đội do Bạch Y Công Tử tôi lãnh đạo, nhưng tại sao cậu ấy lại..."
"Anh đang cảm thấy mình là nhân tài không được trọng dụng sao. Có điều anh xem đi, ngoại trừ tôi và "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" của anh ở đây, những người khác ở trong đội ngũ của chúng ta dường như cũng đều là cường giả đấy."
"Anh vừa nói vậy, tôi phát hiện ra quả thực là như thế. Lẽ nào cậu ấy muốn lợi dụng thực lực mạnh mẽ của chúng ta để tiến hành đánh chiếm như suy nghĩ của anh sao? Ha ha, nếu là như vậy, xem như cậu ta rất thức thời..."
Bạch Y Công Tử vừa nghĩ như vậy, tâm trạng của hắn ta dường như đã khá hơn rất nhiều.