Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 828: CHIA ĐƯỜNG

"Còn nữa, chỉ cho mấy cô gái trong đội của anh ở lại bảo vệ bọn họ có ổn không vậy? Phải biết rằng Tịch Dương, Tuyết Dạ, còn có cái cô gái tên là Tiểu Khuyển Du Lục Hoa kia, bây giờ họ xem như đã tạo thành bộ chỉ huy của trận doanh Ác Ma chúng ta rồi đấy."

"Không có vấn đề gì, Vũ Hội Ác Ma của tôi không có kẻ yếu, huống chi còn có "Đại mỹ nữ" trấn thủ."

Tiêu Phàm nhớ tới Bán Trường Miên sau khi hắc hóa, nở nụ cười sâu xa.

Đại mỹ nữ? Cái quỷ gì? Bề ngoài xinh đẹp cũng có thể biến thành sức chiến đấu hay sao? Như vậy chẳng phải là chúng ta sẽ trực tiếp bị công hội Hoa Nguyệt giết sạch?

Bạch Y Công Tử lập tức bối rối.

...

"Mệnh Phàm quả nhiên là một kẻ hèn, sau khi nhìn thấy công hội Hoa Nguyệt của chúng ta người đông thế mạnh, lập tức cong đuôi chạy trốn!"

Crimson Rose vô cùng hưng phấn, bởi vì đám người Tiêu Phàm nhìn thấy bang Long Hổ thì chọn xông tới, nhìn thấy công hội Chiến Minh thì lựa chọn vùi đầu lấy cứng đối cứng, thế nhưng sau khi gặp được công hội Hoa Nguyệt của các cô bèn lựa chọn chạy trốn, đối với cô ta mà nói, hành động của Tiêu Phàm chắc chắn là một chuyện khiến cho Hoa Nguyệt rất có mặt mũi.

Mệnh Phàm, coi như là anh thức thời!

Trong lòng Crimson Rose thầm hừ một tiếng, vô cùng đắc ý.

"Phong Ma Tiểu Xích Lang tiên sinh, lâm trận bỏ chạy chắc chắn là một việc vô cùng ảnh hưởng đến sĩ khí. Bây giờ theo ý của anh, phe của trận doanh Ác Ma còn có thể thắng được công hội Hoa Nguyệt của chúng tôi hay không?"

"Lùi lại chưa chắc là chạy trốn, cũng có thể là do muốn lấy lại sĩ khí nên mới lùi lại theo chiến lược, cô xem đi, không phải bây giờ bọn họ đã có hành động mới rồi hay sao?"

Crimson Rose nhìn về phía màn hình lớn, chỉ thấy đại quân của trận doanh Ác Ma xé chẵn ra lẻ, chia thành hai mươi nhóm, phân tán về bốn phía của chiến trường.

"Ha ha, bọn họ đang làm gì thế. Vốn nhân số của họ dưới sự tổn thất đã không còn nhiều, bây giờ lại còn phân chia ra nữa, xem ra bọn họ đã nản lòng thoái chí, định tăng nhanh tốc độ diệt vong của mình đây mà."

Quả thực, sau trận chiến với công hội Chiến Minh, nhân số còn sót lại của trận doanh Ác Ma đã không còn nhiều. Bây giờ lại chia thành hai mươi đội nhỏ, vừa nhìn thì lại càng có vẻ đáng thương hơn, khó trách Crimson Rose nhìn thấy thì cười to không ngớt.

"Ồ, bên phía công hội Hoa Nguyệt cũng có hành động, các cô nàng này đã chia thành mười đội, bắt đầu tìm kiếm khắp bốn phía quanh chiến trường!"

Tiểu Miêu nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, cảm thấy tình huống của đám người Tiêu Phàm cũng không được tốt cho lắm. Ngay cả bản thân cô ta cũng không hề phát hiện, không biết bắt đầu từ khi nào, lòng của cô đã hướng về phe của trận doanh Ác Ma.

"Xem ra đám người Mệnh Phàm sắp thảm rồi, công hội Hoa Nguyệt của chúng ta chia thành mười đội, cho dù là đội nào cũng có nhân số gấp năm lần đội của bọn họ. Nếu hai bên gặp nhau, xem coi bọn họ còn có thể làm sao để tranh tài một cách chính diện với Hoa Nguyệt của chúng ta!"

Crimson Rose hết sức hưng phấn, phảng phất cô ta đã có thể tiên đoán được là công hội của mình sẽ thắng vậy.

...

"Đội một, tiếp tục đi về phía trước trăm mét."

Từ đá truyền tin phát ra âm thanh của Tuyết Dạ.

"Đội một nghe rõ."

Tiêu Phàm trả lời, đội một chính là đội ngũ mà Tiêu Phàm đang ở.

"Báo cáo, đội một đã đến vị trí."

"Được, thấy cái cao ốc bên tay phải không, sai một người có giọng to đến đó, sau đó hướng về phía tây nam lên tiếng trào phúng."

...

"Trào phúng? Cậu ấy nói cái gì? Lại bảo chúng ta đến đó trào phúng ư? Trào phúng với không khí là đang trào phúng ai vậy! Không phải cậu ấy nên điều động "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" chúng ta đi ám sát các lãnh đạo của công hội Hoa Nguyệt hay sao?"

Bạch Y Công Tử cảm thấy rất quái dị với mệnh lệnh của Tuyết Dạ, bởi vì đội của bọn họ có thực lực mạnh mẽ như thế, lại muốn đi trào phúng lung tung như một tên hề, chuyện này thực sự quá hạ giá mà!

Thậm chí Bạch Y Công Tử còn hoài nghi, có phải Tuyết Dạ có sở thích quái dị không muốn cho người biết, vậy nên cậu định thông qua cái quyền chỉ huy tối cao này để chơi bọn họ.

"Mặc kệ đi? Cứ làm theo mệnh lệnh của Tuyết Dạ là được rồi." Tiêu Phàm không thèm để ý nhiều chuyện như vậy, bởi vì hắn tin tưởng tài năng của Tuyết Dạ.

"Vậy ai đi đây?"

Nghe được câu hỏi của Tiêu Phàm, Bạch Y Công Tử lập tức đưa mắt nhìn về phía Mạch Tử Ồn Ào đang ở một bên.

"Tôi?" Mạch Tử mờ mịt chỉ vào người mình.

"Ngày thường không phải cậu rất thích la hét ồn ào sao, bây giờ cậu hãy lên đó trào phúng một phen đi."

"Trào phúng ai chứ?"

"Còn có thể là ai? Chỗ này ngoại trừ chúng ta thì cũng chỉ có đám bà mụ không chịu nói lý của công hội Hoa Nguyệt thôi."

"Há, được rồi."

Mạch Tử cũng không hề từ chối, cậu ta trực tiếp bò lên cao ốc: "Tây Nam là ở phía bên kia à?"

"Đúng rồi, đồ ngốc, mau chóng trào phúng đi, tôi muốn nhìn xem cái tên Tuyết Dạ này đang muốn làm cái gì?"

Mạch Tử bắt đầu mở miệng, cậu ta ngâm nga lời bậy bạ của mình: "Dược dược thiết khắc nháo! Mông của cô em đây trắng bóc, làm cho tiểu gia anh đây phải rung động!"

Nghe Mạch Tử ngâm nga giai điệu giàu tính tiết tấu kia, Bạch Y Công Tử tự lẩm bẩm với mình: "Không nghĩ tới cậu lại là một Mạch Tử thô tục như vậy đấy..."

Bạch Y Công Tử vốn tưởng rằng Mạch Tử Ồn Ào còn có thể ở trên đó cợt nhả một hồi, nào ngờ Mạch Tử mới ngâm nga được có một câu, cậu ta đã vô cùng sợ hãi mà trực tiếp nhảy xuống, phảng phất đã nhìn thấy quỷ ở trên đó...

Bây giờ Mị Hỏa rất tức giận, bởi vì cái tên chết tiệt là Mệnh Phàm kia.

Sau khi các khu vực liên thông, cô ta rốt cuộc cũng đã tìm được người mà mình hằng mong nhớ.

Nhưng lại có người đi trước cô ta một bước, nhanh chân đến trước.

Người đó tên là Mệnh Phàm, danh hiệu Lich King, là một tên bẩn thỉu và nhơ nhớp.

Tuy rằng Tuyết Dạ hoàn mỹ nhưng Mị Hỏa cũng không sợ người khác tiếp cận với cậu, có điều cái tên Lich King Mệnh Phàm này chính là một ngoại lệ. Bởi vì thanh danh của Mệnh Phàm rất tệ hại, có lời đồn rằng hắn là kẻ ăn cả nam lẫn nữ.

Không biết Mệnh Phàm đã lấy cái biện pháp quỷ quái gì mà mời chào được Tuyết Dạ, khiến cậu không còn để ý đến tình nghĩa trước đó với Hoa Nguyệt, dứt khoát và kiên quyết rời khỏi Hoa Nguyệt.

Bây giờ Mị Hỏa khó khăn lắm mới có thể bắt được Tuyết Dạ trong chiến trường của "Chúng thần di tích chi chiến", cuối cùng lại bị cái tên Mệnh Phàm này triệt để phá hoại.

Vậy thì xem ra Mệnh Phàm đúng thật là một ngôi sao chổi to đấy.

Nhưng Mị Hỏa sẽ không bỏ qua một cơ hội rất tốt như thế này. Nếu Mệnh Phàm đã cố ý nhúng tay vào, cô ta sẽ tương kế tựu kế, tiêu diệt những người còn sót của trận doanh Ác Ma bằng một lần, làm cho Tuyết Dạ tự cảm nhận được sự mạnh mẽ của công hội Hoa Nguyệt vào lúc này.

Vì vậy sau khi Tuyết Dạ bị Tiêu Phàm cứu đi, Mị Hỏa hạ lệnh cho công hội Hoa Nguyệt chia thành mười phân đội lớn, tìm kiếm khắp bốn phía, cố gắng tìm được bóng dáng của đám người Tiêu Phàm.

"Dược dược thiết khắc nháo! Mông của cô em đây trắng bóc, làm cho tiểu gia anh đây phải rung động!"

Bỗng nhiên, một lời ngâm nga vô cùng tùy tiện truyền đến từ đằng xa, khiến cho mọi người trong công hội Hoa Nguyệt không khỏi nổi hết cả gân xanh.

Mị Hỏa nhìn về phía âm thanh, cô ta chỉ thấy một người đàn ông đứng trên cao ốc, đeo một cái tai nghe thật to, không ngừng khoa tay múa chân theo phong cách hip hop, mặt mày mang vẻ hớn hở, trông có vẻ vô cùng tiêu dao.

Nghĩ đến bây giờ Tuyết Dạ lại xen lẫn trong đám cặn bã thế này, Mị Hỏa nhíu mày, trong lòng lại nổi giận: "Các chị em, đuổi theo rồi làm thịt tên lưu manh này đi!"

...

Ở ngoài chiến trường...

"Ơ? Người trong trận doanh Ác Ma đứng trên chỗ cao để làm gì thế?"

Tiểu Miêu nhìn thấy Mạch Tử Ồn Ào đang không ngừng giễu cợt trong màn hình chính, vô cùng khó hiểu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!