Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 829: KHÔNG THỂ NÀO GIỮ ĐƯỢC BÌNH TĨNH

"Cậu ta là kẻ ngốc à, đứng ở chỗ cao, sợ kẻ địch không phát hiện ra mình hay sao?"

Crimson Rose rất khinh thường với người bên phe của trận doanh Ác Ma.

Quả nhiên, không lâu sau thì sáu phân đội lớn của công hội Hoa Nguyệt đã cùng nhau vây quanh Mạch Tử Ồn Ào từ bốn phía, có thể nói là khí thế rất hùng hổ.

"Ha ha, tự mình làm bậy thì không thể sống được, lần này đám người Mệnh Phàm thảm rồi!"

...

"Chạy mau đi! Chạy mau đi!"

Mạch Tử Ồn Ào nhảy xuống, vì sốt ruột nên lời nói phát ra từ trong miệng cậu ta từ lâu đã không còn tiết tấu như trước nữa.

"Sao hả, Mạch Tử, cậu bình tĩnh lại chút đi, cậu đã thấy gì ở trên đó!" Bạch Y Công Tử nhìn thấy dáng vẻ hoang mang của Mạch Tử, không khỏi nghi hoặc.

"Cái tên gọi là Tuyết Dạ kia đã hố chúng ta rồi, cậu ta cho tôi đến đó trào phúng, nào ngờ sau khi trào phúng xong thì tôi mới phát hiện ra, cái hướng mà tôi đứng, tất cả đều là mấy bà mụ trong công hội Hoa Nguyệt, bây giờ họ đã mênh mông cuồn cuộn giết tới đây rồi, không chạy nhanh, chúng ta sẽ chết hết ở đây đó!"

"Tuyết Dạ, đã xảy ra chuyện gì?" Nghe được tình huống mà Mạch Tử Ồn Ào báo lại, Tiêu Phàm không nhịn được mà nhíu mày.

"Đội trưởng, anh đừng sợ, tất cả đều nằm trong kế hoạch của em. Sau đó, mọi người chỉ cần tiếp tục dựa theo mệnh lệnh của em mà hành động là được. Đội một nghe lệnh, tất cả thành viên dọc theo đường ở phía đông đi thẳng một ngàn mét..."

Đối mặt với tình huống như vậy, Tuyết Dạ vẫn bình tĩnh, thế nhưng người đang dùng chung tầm nhìn với cậu là Tịch Dương lại mang dáng vẻ nóng nảy, bởi vì hắn ta rõ ràng nhìn thấy, từ trên bầu trời, thành viên đi bao vây của công hội Hoa Nguyệt thực sự rất rất nhiều!

"Tuyết Dạ, mấy người Phàm ca thật sự sẽ không sao chứ?"

"Đừng sợ, anh phải tin tưởng vào bọn họ."

Tin tưởng bọn họ? Bây giờ tôi không thể tin tưởng cậu đó!

Tịch Dương nghe giọng điệu vô cùng bình thản của Tuyết Dạ, suýt chút nữa đã kích động đến mức hét ầm lên.

Nhưng nghĩ tới tình cảnh bây giờ, hắn ta cũng chỉ có thể tin tưởng Tuyết Dạ mà thôi.

"Quẹo phải, tiếp tục chạy trốn, không nên quay đầu lại..."

Tuyết Dạ vẫn còn đang nghiêm túc tuyên bố mệnh lệnh, cậu cũng không riêng chỉ huy đám người của Tiêu Phàm, trên con đường mà Tiêu Phàm chạy trốn, vẫn còn có mười chín đội nhỏ đang được phân tán, họ cũng đang hành động một cách yên lặng dưới sự chỉ huy của Tuyết Dạ.

"Đội ba, đứng tại chỗ chờ lệnh."

"Đội bốn, tiếp tục tiến lên."

"Đội bảy nhanh chóng rút lui, không được đi về hướng đó."

"Đội mười một chạy đi, nhanh lên!"

...

"Ơ kìa, đám người Mệnh Phàm thật sự rất linh hoạt, dưới sự đuổi bắt của đám người hội trưởng còn có thể chịu đựng lâu như vậy."

Crimson Rose cười khẽ với vẻ trêu chọc, biểu hiện của cô ta càng ung dung hơn trước. Dưới cái nhìn của cô ta, việc Mị Hỏa vây quét Tiêu Phàm giống như đang bắt ba ba trong rọ vậy, không hề tốn chút sức nào.

Tiểu Miêu nhìn Tiêu Phàm nhanh chóng chạy qua một con đường, trong lòng lại rất căng thẳng, chỉ sợ bọn họ sơ ý một chút sẽ đụng đầu với công hội Hoa Nguyệt.

Phong Ma Tiểu Xích Lang vẫn ung dung như cũ: "Cô không cảm thấy kỳ lạ sao. Đường chạy trốn của đám người Mệnh Phàm luôn luôn có thể tránh được đám người đang đuổi theo mình là công hội Hoa Nguyệt một cách vô cùng trùng hợp."

Nhờ lời nhắc nhở của Phong Ma Tiểu Xích Lang, lúc này mọi người mới phản ứng lại, dường như chuyện này có gì đó kỳ lạ lắm!

Đúng như dự đoán, khi mọi người đưa tầm mắt của mình sang phía khác của chiến trường, lập tức phát hiện ra hướng đi của mười mấy đội nhỏ khác trong trận doanh Ác Ma càng lúc càng quỷ dị, nhất là mười đội nhỏ đi về phía chính nam, họ đang từ từ bao vây một phân đội lớn nào đó của công hội Hoa Nguyệt.

Lẽ nào đây là kế điệu hổ ly sơn?

Mọi người nhanh chóng có được đáp án, bởi vì ác ma đã lộ ra răng nanh của mình ở trong bóng tối...

"Mười đội nhỏ của trận doanh Ác Ma đã gặp được một phân đội lớn nào đó của công hội Hoa Nguyệt, cuộc chiến bắt đầu! Từ đằng xa lại có thêm mấy đội nhỏ của trận doanh Ác Ma đến đây chi viện, phân đội lớn này của công hội Hoa Nguyệt sắp thảm rồi..."

Hai mươi đội nhỏ của trận doanh Ác Ma tiến lên, còn công hội Hoa Nguyệt chỉ chia thành mười đội lớn để tiến hành việc tìm kiếm. Một phân đội lớn của công hội Hoa Nguyệt có số người hơn gấp năm lần số người trong đội nhỏ của trận doanh Ác Ma. Trên lý thuyết thì công hội Hoa Nguyệt sẽ không sợ việc đánh nhau chính diện, thế nhưng nếu họ bị mười mấy đội nhỏ của trận doanh Ác Ma đồng thời tấn công từ bốn phương tám hướng thì sao?

Người chơi của trận doanh Ác Ma vốn đã hung tàn, bây giờ họ lại còn chiếm ưu thế về nhân số, kết cục của phân đội lớn này trong công hội Hoa Nguyệt đã rất rõ ràng...

"Đây là trùng hợp sao? Đây nhất định chỉ là trùng hợp!"

Crimson Rose nhìn thấy công hội Hoa Nguyệt đã bị trận doanh Ác Ma tiêu diệt hết một đội, bắt đầu trở nên hoang mang.

"Trùng hợp? Giây phút công hội Hoa Nguyệt xem thường việc trận doanh Ác Ma chia đội, lúc đó đã không còn sự trùng hợp gì nữa rồi." Phong Ma Tiểu Xích Lang thở dài, ngay sau đó những đội nhỏ của trận doanh Ác Ma lại vô cùng thông mình mà di chuyển trong chiến trường, trong nháy mắt họ lại tiêu diệt thêm một phân đội lớn của công hội Hoa Nguyệt.

Lúc này xem như Crimson Rose đã ý thức được, đây hoàn toàn chính là một cái bẫy của trận doanh Ác Ma, thế nhưng bây giờ cho dù cô ta có sốt ruột đến mấy cũng vô dụng, cô ta chỉ hy vọng rằng mấy người Mị Hỏa có thể nhanh chóng phát hiện ra thôi.

...

Mị Hỏa đang dẫn dắt đám chị em trong công hội Hoa Nguyệt đuổi theo đám người Tiêu Phàm. Bởi vì chấp niệm với Tuyết Dạ, Mị Hỏa lên cơn giận dữ, từ lâu thì cô ta đã mất đi lý trí.

Nhưng Vũ Tình lại không giống vậy, cô ấy không có nhiều chấp niệm nhiều như vậy đối với Tuyết Dạ. Cô ấy chỉ muốn gặp được Tiêu Phàm ở trong "Tân Sinh", thảo luận một phen với hắn trên phương diện võ học.

Vì vậy dưới tình huống này, cô ấy lại càng bình tĩnh hơn.

Truy đuổi một phen vẫn không có kết quả, Vũ Tình thầm nhận ra được điều gì đó không thích hợp cho lắm, trong lòng cô ấy sinh ra linh cảm, muốn đi nhắc nhở Mị Hỏa một chút.

Thế nhưng đột nhiên cô ấy lại nghe được tiếng động trên cao ốc bên cạnh, tuy rằng âm thanh này vô cùng nhỏ bé, có điều Vũ Tình tập võ đã lâu, thính giác của cô ấy cực kỳ nhạy bén.

Cho nên cô ấy dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên.

Cạch!

Vũ Tình phát hiện có thứ gì đó hạ xuống từ trời cao, rơi vào người cô ấy.

Sau đó cô ấy cảm thấy trên ngực mình truyền đến cảm giác ẩm ướt, còn thấy được một bóng người quen thuộc trên bệ cửa sổ một bên.

Ngay sau đó, sự bình tĩnh cuối cùng trong mắt của Vũ Tình cũng hoàn toàn bị sự giận dữ bao phủ...

"Mệnh Phàm, tôi muốn giết tên súc sinh như anh!"

"Mệt chết tôi rồi! Cuối cùng cái tên Tuyết Dạ này muốn làm gì chứ! Cậu ta muốn chúng ta bị mấy bà mụ trong công hội Hoa Nguyệt truy sát đến chết sao!"

Bạch Y Công Tử phe phẩy cây quạt, đây cũng không phải là thói quen, mà là nóng thật.

Vẫn luôn chạy trốn đã khiến cho hắn ta mệt không tả nổi từ sớm rồi, bây giờ vất vả lắm mới tìm được một chỗ để nghỉ ngơi, thế là hắn ta lại không nhịn được mà oán trách Tuyết Dạ một phen.

Sau một phen chạy trốn, Tiêu Phàm nhìn mấy người trong đội đang mệt bở hơi tai ở xung quanh, hắn đã đoán ra được mục đích của Tuyết Dạ.

Đội một của hắn là nơi tập hợp của cường giả, đội này cũng không dùng để công thành, mà là vì có thể chạy trốn thành công.

Không sai, trong lòng Tuyết Dạ thì bọn họ không phải là đội ngũ công thành gì gì cả, mà là một đội ngũ dùng để làm mồi nhử.

Mà thân phận Lich King của Tiêu Phàm, cộng thêm bốn vị người chơi chữ đỏ sáng láng là "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" cũng chỉ để gia tăng cân nặng cho đội mồi nhử, khiến cái đội ngũ này trở nên nổi bật hơn thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!