"Chúng ta là mồi nhử đúng không, Tuyết Dạ?"
"Không hổ là đội trưởng, quả nhiên rất thông minh."
"Vậy tình huống bây giờ ra sao?"
"Lúc nãy khi mọi người kéo người trong công hội Hoa Nguyệt đi, chúng ta đã thành công tiêu diệt hai phân đội của đối phương. Có điều bây giờ mọi người đã thoát ra khỏi phạm vi truy đuổi của bọn họ, họ đã mất đi mục tiêu để đuổi theo, vậy nên bắt đầu tụ lại về phía trung tâm."
"Vậy chuyện xảy ra tiếp theo sẽ không ổn chút nào. Nếu để bọn họ gặp được nhau, phát hiện tổn thất đội ngũ, chắc chắn sẽ phát hiện ra quỷ kế của chúng ta. Nếu muốn tiếp tục thực hiện kế hoạch này, e rằng rất khó."
"Em cũng nghĩ như vậy."
"Nhưng đội ngũ của tôi đã mệt mỏi lắm rồi, nhất định phải nghỉ ngơi trong chốc lát thì mới có thể tiếp tục chấp hành nhiệm vụ." Tiêu Phàm nhìn các đồng đội ngồi trên đất với vẻ tê liệt ở xung quanh, thở dài.
"Vậy đội trưởng thì sao?"
"Cá nhân tôi quả thực không có vấn đề gì, dù sao tôi cũng đã qua cái tuổi gọi khổ gọi mệt."
"Dáng vẻ như ông cụ non này không giống anh chút nào. Có điều đội trưởng anh vẫn rất đáng tin cậy đó, vậy chỉ cần anh đi là được rồi."
"Một mình tôi đi tới, con mồi này có nhẹ quá hay không, tôi sợ bọn họ sẽ nhận ra điều bất thường."
"Chúng ta có thể tăng thêm sức nặng mà, anh đi nhanh đi, thời gian cấp bách."
"Được rồi."
...
Tiêu Phàm xoay người, nói một tiếng với mọi người ở phía sau: "Tôi đi xung quanh điều tra một phen, sẽ nhanh chóng quay lại, mấy người cứ ở đây nghỉ ngơi trong chốc lát đi."
"Biết rồi, nhanh nhanh nhé, tôi luôn cảm thấy chung quanh đây sẽ nhanh chóng trở nên không còn an toàn nữa đấy." Bạch Y Công Tử tùy ý trả lời Tiêu Phàm, sau đó hắn ta cũng không để ý nữa.
"Bây giờ phải làm gì?"
"Đi thẳng một trăm mét, nhìn thấy căn phòng thứ ba bên tay phải có cái nóc nhà màu đỏ không?"
"Ừ, là căn trước mặt tôi bây giờ đúng không?"
"Đúng vậy, đi vào, lên lầu hai, tìm một căn phòng ở phía tây rồi mở cửa sổ ra."
"Thấy rồi."
"Nhìn trong phòng này có thứ gì có chứa chất lỏng hay không."
Tiêu Phàm tìm kiếm chung quanh mình, phát hiện ra dù nơi này chỉ là một chiến trường lâm thời của "Chúng thần di tích chi chiến", thế nhưng về phương diện cảnh tượng, nó vẫn cực kỳ chi tiết.
Giường chiếu, chăn, ghế dựa, không thiếu thứ gì cả, nơi này nghiễm nhiên là một căn phòng nhỏ dành cho khách rất tinh xảo.
"Một ly nước lạnh, sao hả?"
"Được rồi, anh cầm nó rồi trốn dưới bệ cửa sổ mà đợi lệnh đi, đừng có gây ra tiếng động quá lớn, một khi có người đến, em sẽ chỉ thị cho anh hành động."
"Tuyết Dạ, cậu sẽ không cho tôi dùng ly nước này giội vào người ta chứ?"
"Hết cách rồi, trọng lượng của mồi nhử quá nhẹ, chúng ta nhất định phải tăng thêm trọng lượng cho nó, để có thể gây nên lửa giận của đối phương một cách ổn định, làm cho đối phương chặt chẽ mà thù hận anh. Mặt khác, lúc anh ló đầu ra ngoài cửa sổ thì nhớ giơ ngón giữa lên nữa đó."
"Ấu trĩ như vậy sao?"
"Không thể thất bại."
"Được rồi."
...
Tiêu Phàm ngồi bên dưới bệ cửa sổ, lẳng lặng chờ trong phòng, tất cả đều vô cùng yên lặng.
Nhưng ngoài cửa sổ nhanh chóng truyền đến tiếng động, tất cả đều giống như dự đoán của Tuyết Dạ.
"Sao rồi?"
"Vẫn chưa phải là lúc, đội ngũ này vẫn còn cách anh một khoảng."
"Được rồi."
"Phải làm thật sao?"
"Đội trưởng, đã đến mức này rồi, anh còn do dự cái gì nữa, bọn họ sắp đi qua hết rồi!"
Tiếng thúc giục của Tuyết Dạ càng gấp gáp hơn, khiến trong lòng của Tiêu Phàm quýnh lên, hắn nhanh chóng cầm ly nước ở bên cạnh, giội chất lỏng trong ly ra ngoài cửa sổ. Đương nhiên Tiêu Phàm cũng không quên lời dặn dò trước đó của Tuyết Dạ, hắn ló đầu ra, giơ ngón giữa xuống dưới lầu, khiến cho tên mồi nhử như mình càng hợp cách hơn.
Sau đó, Tiêu Phàm nhìn thấy Vũ Tình ở dưới lầu đang căm tức nhìn mình...
Cái ly nước cũng không tính là nhiều, nước lạnh giội xuống cũng không mạnh, không đủ để làm cho Vũ Tình ở dưới lầu bị ướt sũng và mang dáng vẻ chật vật, thế nhưng đống nước này rơi vào vị trí cực kỳ tài tình, không nghiêng không lệch mà rơi đúng vào ngực của cô ấy.
...
Ở trong một góc tối bí mật nào đó trong chiến trường, Tuyết Dạ vẫn đang nhắm chặt hai mắt khẽ nhíu mày, cậu dùng tay che trán, dường như không được khỏe cho lắm.
Tịch Dương và Tuyết Dạ cùng xem một cảnh tượng, Tuyết Dạ che trán, hắn ta đương nhiên cũng không phải là một ngoại lệ.
Nhìn thấy sự khác thường của hai người Tuyết Dạ và Tịch Dương, Tiểu Khuyển Du Lục Hoa đang thi pháp hơi bất an, cô lo lắng hỏi: "Hai người các anh không sao chứ?"
"Không sao, chỉ là trên đời này sao lại có người xui xẻo như vậy chứ." Tuyết Dạ than thở.
"Đúng đấy, trên đời này sao lại có người xui xẻo như vậy được?" Tịch Dương nói tiếp.
Người xui xẻo?
Tiểu Khuyển Du Lục Hoa cảm thấy rất khó hiểu, không biết hai người bọn họ đang nói đến ai nữa.
Thật ra ngay cả Tuyết Dạ và Tịch Dương cũng không rõ bản thân mình đang nói đến ai.
Là Vũ Tình đã bị giội ướt, hay là Tiêu Phàm đang ló đầu ra bên bệ cửa sổ với dáng vẻ vô cùng ngạc nhiên đây?
...
Lành lạnh, ẩm ướt vào trong ngực.
Vũ Tình cô ấy lại bị một tên đàn ông thối giội nước, hơn nữa còn giội vào chỗ này!
Thế nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt vô tội của kẻ khởi xướng là Tiêu Phàm, rõ ràng hắn đang dùng ánh mắt mà nói với cô ấy, đây chỉ là một việc ngoài ý muốn.
Nhưng cô ấy sẽ sẽ tin tưởng sao?
Nếu nói đây chỉ là một việc ngoài ý muốn, tại sao lúc này hắn còn dựng thẳng một ngón giữa lên với vẻ vô cùng khiêu khích chứ đây!
Sao Vũ Tình có thể biết được, lúc này Tiêu Phàm đã cả kinh đến mức sững sờ, ngốc đến cứng người, cứng đến mức quên hết tất cả...
"Mệnh Phàm, tôi muốn giết tên súc sinh như anh!"
Tiếng hét mang đầy vẻ giận dữ của Vũ Tình vang lên ở giữa sân, rất chói tai.
Mà lúc này, tiếng giục của Tuyết Dạ cũng vang lên từ trong đá truyền tin: "Đội trưởng, anh còn lo lắng điều gì nữa chứ! Nhiệm vụ đã được anh hoàn thành một cách xuất sắc, nhanh chóng chạy trốn đi! Còn ở lại nữa, anh sẽ toi mạng đấy!"
Nhờ lời nhắc nhở của Tuyết Dạ, rốt cuộc Tiêu Phàm cũng tỉnh táo lại, hắn lập tức chạy xuống lầu, chạy vào một con đường khác, lúc chạy trốn cũng không quên nổi giận với Tuyết Dạ: "Tuyết Dạ, cậu cố tình phải không?"
"Vậy đội trưởng, anh có cố tình không?"
"Sao tôi lại cố tình được chứ!"
"Vậy em cũng không thể nào cố tình được..."
"Đây là do cậu chỉ huy."
"Nhưng nước là do anh giội."
"Cậu..."
"Lại nói, em đã bảo anh giội từ sớm, anh lại chần chờ một chút. Nếu anh ra tay nhanh hơn một chút, nước kia đương nhiên sẽ không giội vào người cô ấy, nhiều nhất cũng chỉ rơi xuống trước mặt, khiến cho cô ấy bị hù một chút thôi. Vì vậy chuyện này cũng không phải là do em chỉ huy không đúng, mà là do anh không chịu nghe theo lời chỉ huy của em. Đội trưởng, em biết anh là người tốt, lần này anh sẽ không để cho em phải gánh tội đúng không..."
"..."
Tiêu Phàm không nói gì, hắn đột nhiên cảm thấy Tuyết Dạ rất lợi hại, có điều Tuyết Dạ phảng phất vẫn luôn vô cùng lợi hại.
Mà một khắc sau, phía sau Tiêu Phàm đã truyền đến những tiếng bước chân dồn dập...
Nhạc đệm trong chiến trường không bằng cuộc chiến đấu kịch liệt, thế nhưng nó lại bị màn hình trực tiếp phát ra một cách rõ ràng trong mắt mọi người.
Vũ Tình bị ướt ngực và Mệnh Phàm đang giơ ngón tay giữa lên yên lặng nhìn lẫn nhau, khán giả ở hiện trường cũng yên tĩnh như đôi trai gái này vậy.
Đôi trai gái này cảm thấy ngạc nhiên với tình huống bất ngờ, khán giả ở đây cũng không thể phản ứng lại kịp, bởi vì phong cách ở đây đã thay đổi quá nhanh rồi.
"Hú hú! Hú hú hú hú!"
Đột nhiên một tiếng sói tru vang lên, chỉ thấy những tên mặc áo khoác, tự xưng là "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" đang nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ đê tiện, trên mặt của họ lộ ra vẻ cực kỳ hưng phấn.
"Vương của chúng ta rốt cuộc cũng khởi xướng tiến công với kẻ địch rồi..."
Trong miệng của Hoàng Ma Tử liên tục nói ra những lời không rõ nghĩa, tư thế lại nghiêm trang túc mục. Gã đặt tay lên trước ngực mình, ngước nhìn Tiêu Phàm ở trong màn ảnh, vẻ mặt thành kính đó phảng phất như đang được gột rửa trong ánh sáng thánh thiện.