Nhưng khán giả vừa nhìn thấy dáng vẻ đó của gã, chỉ cảm thấy sởn cả tóc gáy mà thôi.
Có điều vào giờ phút này, cuối cùng thì mọi người đã nghĩ ra, thân phận của người đàn ông này là Lich King đó, cho dù lúc chiến đấu trước đó hắn có biểu hiện kiên cường đến mấy, cuối cùng thì hắn vẫn là Lich King!
Nhìn bóng người của Tiêu Phàm, mọi người phảng phất đã quay lại quá khứ. Năm ấy, có một người chơi tên là Mệnh Phàm ra khỏi trận doanh Ác Ma, tham gia một cuộc thi gọi là giải đấu pk biểu diễn "Tân Sinh"...
"Đáng ghét! Cái tên Mệnh Phàm này lại dám làm ra hành vi vô lễ như thế đối với tiền bối Vũ Tình! Quả thực là tội ác tày trời mà!" Crimson Rose nhìn vết ướt trên ngực của Vũ Tình, khuôn mặt cô ta đỏ lên, dáng vẻ khá là giận dữ.
"Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời!" Tiểu Miêu hiếm khi nhất trí với ý kiến của Crimson Rose.
"Các nữ thần hãy cố lên! Đánh bại Mệnh Phàm!"
"Công hội Hoa Nguyệt cố lên! Đánh bại Lich King!"
...
Nghe tiếng hô vang lên bên cạnh, Ác Long nhíu mày: "Lúc nãy những người này còn đang hò hét trợ uy cho Mệnh Phàm, sao chỉ trong chớp mắt mà họ đã làm phản rồi?"
Ác Long nói xong mới phát hiện ra, lúc này Hào Đại Bàn cũng đã đi theo phe của kẻ địch, cậu đang hô to theo đoàn người: "Hoa Nguyệt cố lên!"
"Bàn Tử! Cậu làm vậy mà xứng đáng là anh em tốt của hắn sao?"
"Anh thì biết cái gì, để tôi tán được gái, Phàm ca chắc chắn sẽ đồng ý hy sinh vì tôi!"
Hoa Nguyệt là công hội của người chơi nữ, danh tiếng của họ quả thực rất lớn, hơn nữa còn đánh với đối thủ "số mệnh" là Lich King Mệnh Phàm, hiện trường lập tức trở nên nóng hẳn lên.
Phong Ma Tiểu Xích Lang cảm nhận được bầu không khí vô cùng náo nhiệt này, trong lòng rất vui vẻ, xem ra trên người Mệnh Phàm vẫn có một số mị lực đặc biệt đó.
...
Trên người Tiêu Phàm có mị lực đặc biệt hay không, Vũ Tình cũng không biết, cô ấy chỉ cảm thấy ngực mình đã ướt nhẹp, rất lạnh lẽo, thế nhưng hai gò má của cô lại vô cùng đau rát, nóng bỏng một cách khác thường.
"Chúng thần di tích chi chiến" có phát sóng trực tiếp, ở trước mặt mọi người mà Mệnh Phàm lại làm ra chuyện này với cô ấy!
Nghĩ đến đây, lửa giận của Vũ Tình triệt để bạo phát.
Cô ấy đã hơi cảm nhận được tâm tình của Ngọc Sinh Yên trên giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh".
Cái tên Mệnh Phàm này một khi đã chơi lưu manh thì quả thực sẽ không nhìn thời gian không xem địa điểm! Thực sự là xấu hổ đến chết đi được!
"Mệnh Phàm! Anh có gan thì đừng chạy!"
Vũ Tình dẫn theo đám người Hoa Nguyệt đuổi theo Tiêu Phàm, hiếm thấy chạy trước Mị Hỏa vẫn luôn dẫn đầu một chút.
Từ trước đến giờ Tiêu Phàm không thích để ý tới cô gái xinh đẹp - cả đầu đều là khuynh hướng bạo lực - cả ngày chỉ muốn tìm người đánh nhau rồi luận bàn này, bây giờ lại xảy ra chuyện xấu hổ thế này, Tiêu Phàm càng không muốn nói chuyện gì với cô ấy nữa.
Thế nhưng không nói lời nào cũng không được, không nói lời nào thì Tiêu Phàm luôn có cảm giác giống như mình đang chạy tội vậy.
"Lúc nãy chỉ là chuyện ngoài ý muốn, tôi không nghĩ sẽ thành ra như vậy."
Không biết là có phải là do đã ra khỏi bóng ma trong lòng hay không, giọng điệu của Tiêu Phàm cương quyết hơn rất nhiều, vừa vào trong tai của Vũ Tình, đã có cảm giác đúng lý hợp tình hơn rất nhiều: "Ngoài ý muốn! Ngoài ý muốn cái đầu anh đấy! Anh cho là tôi sẽ tin anh hả!"
"Quả thực là chuyện ngoài ý muốn mà! Tôi chỉ tùy ý giội nước thôi, nào ngờ ở dưới lầu có nhiều người như vậy, hơn nữa còn giội trúng cô!"
"Vậy là lỗi của tôi hả?"
Tiêu Phàm xoay người lại nhìn hai trái đầy đặn đang không ngừng phập phồng vì việc chạy nhanh của Vũ Tình cùng với vệt nước vẫn chưa khô trên ngực: "Có lẽ là do... mục tiêu của cô quá lớn..."
"Khốn kiếp! Anh được đằng chân lên đằng đầu hả, còn trách tôi nữa chứ!"
Vũ Tình nhạy bén nhận ra cái nhìn lơ đãng lúc xoay người lại của Tiêu Phàm. Tâm trạng của cô ấy triệt để trở nên mất khống chế...
...
"Mệnh Phàm đi xung quanh tìm hiểu địch tình cũng được một khoảng thời gian rồi nhỉ." Mạch Tử Ồn Ào ngồi lâu đã cảm thấy mất kiên nhẫn, cậu ta vốn là một người hiếu động.
"Ừ, chắc là sắp về rồi. Sau khi chia nhau hành động, tôi luôn cảm thấy cái tên gọi là Tuyết Dạ kia cứ là lạ sao đó, cụ thể là lạ ở chỗ nào, tôi cũng không nói rõ được. Thế nhưng đám cường giả giống chúng ta đến bây giờ vẫn chưa được chia nhiệm vụ đả kích kẻ địch, điều này cũng quá không đúng rồi." Bạch Y Công Tử vẫn cảm thấy rất bất mãn với Tuyết Dạ.
"Đúng đấy, tôi đã ngứa tay từ sớm rồi." Mạch Tử cảm thấy vô cùng tán thành với lời nói của Bạch Y Công Tử.
"Mọi người mau dứng dậy! Kẻ địch của chúng ta đến rồi!"
Xa xa rốt cuộc cũng xuất hiện bóng người của Tiêu Phàm, hắn nhìn thấy đám người Bạch Y Công Tử đang nghỉ ngơi, lập tức hô to lên.
"Sao hả? Cuối cùng chúng ta cũng có thể chiến đấu rồi sao?" Mạch Tử nhìn thấy Tiêu Phàm trở về, bắt đầu hưng phấn làm nóng người.
"Chiến đấu cái đầu cậu đấy! Chạy nhanh đi!"
"Sợ cái gì! Không phải chỉ là phụ nữ thôi sao? Hơn nữa một mình anh ra ngoài thăm dò, bọn họ chắc sẽ không sai quá nhiều người đuổi theo anh, chúng ta đúng lúc bố trí một cái bẫy, bắt hết những người đuổi theo anh!"
Bạch Y Công Tử không phản đối mà phe phẩy cây quạt, hắn ta cho rằng Tiêu Phàm ra ngoài một mình, sẽ không thu hút được quá nhiều kẻ địch, có điều khi hắn ta nhìn thấy những bóng người đang đuổi theo Tiêu Phàm ở phía sau một cách rõ ràng, hắn ta lập tức quay người sang, nhanh chân bỏ chạy!
"Mệnh Phàm, anh đi ra ngoài lâu như vậy, rốt cuộc đã làm gì hả? Người chạy nhanh nhất kia, không lẽ đã bị anh chơi rồi?"
"Anh nói hưu nói vượn cái gì hả? Tôi lại là người như vậy sao?"
Mọi người gật đầu.
"Sao có thể chứ! Trước mặt mọi người, sao tôi có thể làm chuyện như vậy được chứ!"
"Thế nhưng tại sao cô ta lại mang ánh mắt hung ác như vậy mà nhìn anh chứ? Ánh mắt kia của cô ta rõ ràng đã nói anh ăn xong chùi mép..."
"A a a! Mấy người đừng có nghĩ như vậy nữa có được không, giữ lại một hơi đi, lần này là cuộc thi marathon cự ly dài đấy!"
...
Quả nhiên giống như dự đoán của Tiêu Phàm, lần này đám người Tiêu Phàm chạy trốn càng khổ cực hơn trước, đám người Hoa Nguyệt ở phía sau phảng phất sở hữu thể lực vô tận vậy, họ vẫn cắn chặt Tiêu Phàm không chịu buông tha.
"Bọn họ điên hết rồi hả? Sao còn đuổi theo đằng sau chúng ta hoài thế! Lẽ nào bọn họ không cảm thấy mệt hay sao? Tôi đã mệt mỏi đến thế rồi!"
" Mệnh Phàm, bây giờ anh không nhận thì tôi cũng không tin anh, lúc nãy chắc chắn là anh đã chơi cô ta rồi! Nếu không phải là vậy thì tại sao người ta lại oán hận anh như vậy chứ..."
"Tại sao mấy người cứ nghĩ về phương diện đó chứ?"
"Bởi vì anh là Lich King mà..."
Mọi người đồng thanh trả lời, đáp với vẻ vô cùng đương nhiên, khiến cho Tiêu Phàm không chịu nổi.
"Tôi không có làm vậy! Tôi chỉ không cẩn thận... không cẩn thận giội một ly nước vào trong ngực của cô ấy. Mấy người cũng biết đó, mấy người nữ sinh vẫn rất hẹp hòi..."
"Ừ, thì ra là như vậy, chuyện như vậy mà anh cũng làm được, Mệnh Phàm quả nhiên không hổ danh là Lich King..."
"Chết tiệt! Không phải mấy người đang rất mệt sao! Còn vừa chạy vừa nói chuyện nữa!"
...
Dựa vào đội ngũ có tính cơ động cao được tạo thành từ đại đa số cường giả của trận doanh Ác Ma, cộng thêm Tiêu Phàm để làm mồi nhử, dụ dỗ thành viên của công hội Hoa Nguyệt phân tán ra, sau đó Tuyết Dạ lại chỉ huy những đội còn lại để tiến hành liên hợp vây quét, từng bước ăn lên những phân đội lớn đang phân tán ở xung quanh của công hội Hoa Nguyệt, đó chính là kế hoạch tác chiến lần này của Tuyết Dạ.
Trong lúc Tuyết Dạ rời khỏi, công hội Hoa Nguyệt đã đạt được thành tựu trong giới võng du, đông đảo thành viên, danh vọng to lớn, dựa vào khả năng của bản thân, Hoa Nguyệt đã tự mình giải quyết được rất nhiều vấn đề.
Nhưng Tuyết Dạ lại vô cùng rõ ràng, công hội Hoa Nguyệt vẫn còn tồn tại một khuyết điểm, đó chính là tính cảnh giác của bọn họ không được cao.