Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 832: THU LƯỚI

Bởi vì lúc Tuyết Dạ còn ở đó, công hội Hoa Nguyệt đang trong giai đoạn trưởng thành, việc vận hành công hội cơ bản là do một tay cậu điều khiển, vì vậy bình thường việc đề phòng nguy hiểm cũng do cậu phụ trách.

Nếu không phải do Tuyết Dạ luôn luôn cảnh giác, có lẽ vào lúc đang trên đường trưởng thành thì công hội Hoa Nguyệt đã trực tiếp chết yểu.

Trước khi rời khỏi, Tuyết Dạ đã dạy dỗ mấy người Mị Hỏa rất nhiều, chiến đấu trong đoàn đội, chỉ huy phó bản, cách quản lý công hội, chỉ là cậu không dạy mấy người họ cách cảnh giác kẻ địch.

Đây cũng không phải là do Tuyết Dạ ích kỷ, mà là vì chuyện cảnh giác này không thể nào dạy được, cảnh giác là một loại ý thức, là sự nhận biết của nhân loại đối với nguy hiểm, chỉ có thể chậm rãi trưởng thành từ trong việc rèn luyện mà thôi.

Tuyết Dạ rời đi, Hoa Nguyệt do Mị Hỏa tiếp nhận, lúc đó Hoa Nguyệt đã thành hình, đã không còn quá nhiều phiền phức cần phải đề phòng.

Mà trong các nguyên lão cao tầng của công hội Hoa Nguyệt, người duy nhất có cảm giác nhạy bén là Vũ Tình, thế nhưng bởi vì cử chỉ vô ý của Tiêu Phàm mà cô ấy đã triệt để đánh mất lý trí, vì vậy chuyện đánh bại công hội Hoa Nguyệt, đối với Tuyết Dạ lập tức trở nên đơn giản hơn nhiều.

Mười chín đội nhỏ, ở trên chiến trường không ngừng di chuyển, phân phân hợp hợp, có rất nhiều linh tính.

Tuy rằng nhìn thì có vẻ bằng phẳng, không hề vội vã, thế nhưng bản chất lại là hung hăng, bởi vì mỗi một lần tụ hợp ở trên chiến trường thì sẽ có một phân đội của công hội Hoa Nguyệt bị tiêu diệt...

Tuyết Dạ ở trong bóng tối chỉ huy mọi người, lặng yên không một tiếng động mà nuốt lấy bốn phân đội của Hoa Nguyệt, sau đó bọn họ đã gặp phải phiền toái.

Lúc này những đội ngũ còn lại của công hội Hoa Nguyệt đang truy đuổi Tiêu Phàm nên khoảng cách giữa bọn họ khá gần nhau, nếu bên Ác Ma tùy tiện ra tay, rất dễ kinh động một phân đội trong đó, đánh rắn động cỏ.

Vì vậy Tuyết Dạ rất vô liêm sỉ mà giao trọng trách này cho Tiêu Phàm, cứ như vậy, mấy người Tiêu Phàm đang làm mồi nhử đành phải chịu đựng.

Giận dữ có thể mang cho nhân loại khả năng bộc phát vượt xa người thường, thế nhưng khả năng chịu đựng của thân thể cuối cùng cũng chỉ có hạn. Sau một phen chạy marathon đường dài, đại bộ đội của công hội Hoa Nguyệt bắt đầu xuất hiện hiện tượng không đủ thể lực, dẫn đến việc các thành viên tách rời nhau.

Mà thợ săn vẫn luôn chờ đợi con mồi thả lỏng, đúng lúc này bèn cầm lấy vũ khí của chính mình lần thứ hai, đi săn những con mồi đã mệt bở hơi tai kia...

"Sắp thu lưới được rồi."

Tuyết Dạ nhắm hai mắt, nụ cười vẫn tự tin.

Tịch Dương dựa vào "Mắt Ưng" mà nhìn xuống chiến trường, nhìn thấy nhân số của phe địch chỉ còn có một chút, thành viên của công hội Hoa Nguyệt vẫn không hề hay biết thì sinh lòng thương hại.

Lại nghĩ đến người chơi gọi là Tuyết Dạ ở bên cạnh mình, Tịch Dương nổi lòng tôn kính.

Đối với sự chỉ huy của Tuyết Dạ, Tịch Dương chắc chắn chính là người được cảm nhận một cách sâu sắc nhất. Bởi vì từ đầu tới cuối, hắn ta vẫn luôn ở bên cạnh Tuyết Dạ, quan sát cùng một cảnh tượng với cậu.

Tính cảnh giác của công hội Hoa Nguyệt cực kỳ tệ hại, hơn nữa các kiến trúc trong thành trấn lại rất nhiều, đã cản trở tầm mắt của họ một cách vô cùng lớn, hạ thấp khả năng nhận biết và nhạy bén của bọn họ, lúc này mới khiến cho kế hoạch tác chiến của Tuyết Dạ có thể thuận lợi thực hiện, thế nhưng cũng không thể bỏ qua năng lực cá nhân của Tuyết Dạ được.

Thật ra lúc làm cho đội ngũ chia thành hai mươi đội nhỏ, hoàn toàn nghe theo sự chỉ huy của Tuyết Dạ, lúc đó Tịch Dương cực kỳ lo lắng.

Bởi vì đây là một loại thao tác nhiều phía được biến tướng, hắn ta đã thấy ba phía bốn phía, thế nhưng chưa thấy có ai dám chơi hai mươi phía ghê gớm như vậy cả.

Một khi năng lực của Tuyết Dạ không đủ và không làm nổi nữa, vậy bọn họ sẽ trực tiếp thất bại trong "Chúng thần di tích chi chiến".

Tịch Dương tin rằng Tiêu Phàm tuyệt đối biết được chuyện này, vì vậy khi Tịch Dương nhìn thấy Tiêu Phàm không ngăn cản Tuyết Dạ, trong lòng đã sinh ra cảm giác quái dị, cũng nảy sinh cảm giác mong đợi đối với Tuyết Dạ.

Nhưng biểu hiện của Tuyết Dạ đã vượt xa sự mong đợi của hắn ta, Tịch Dương từng quan sát được, vào lúc Tuyết Dạ chỉ huy nhiều lần, trong vòng một phút thậm chí cậu còn tuyên bố ba mươi mệnh lệnh, trung bình hai giây phải chuyển đối tượng nói chuyện.

Hơn nữa còn không thể xuất hiện bất kỳ hỗn loạn và sai lầm nào trên mệnh lệnh, biểu hiện như vậy thực sự quá mức biến thái rồi!

Tuyết Dạ là biến thái, Tiêu Phàm cực kỳ tán thành với điều này.

Dưới cái nhìn của Tiêu Phàm, người thích mặc đồ nữ như Tuyết Dạ vừa có ưu điểm của nam tính và nữ tính, có tính cách dũng cảm không sợ của nam tính, lại có sự cẩn thận chi tiết của nữ tính, có thể nói là một tên biến thái đỉnh cao.

Vì vậy Tiêu Phàm mới yên tâm giao đội ngũ cho cậu, để cậu chỉ huy việc đánh nhau của trận doanh Ác Ma với công hội Hoa Nguyệt, bây giờ đương nhiên Tuyết Dạ cũng không khiến cho Tiêu Phàm phải thất vọng.

"Tịch Dương, chuẩn bị một chút, dùng mũi tên trước đó của anh làm phần kết đi."

"Tôi? Cho dù tôi không tham dự, dựa theo tình thế phát triển lúc này mà tiếp tục tiến hành, đám người Phàm ca cũng có thể giải quyết triệt để công hội Hoa Nguyệt cơ mà."

"Không cần thiết phải liều mạng, nếu muốn đánh thắng Hoa Nguyệt, lúc đại bộ đội của họ bị chúng ta tiêu diệt gần hết, chúng ta đã có thể trực tiếp thu lưới. Sở dĩ kéo dài đến bây giờ là vì tôi muốn giữ lại nhiều sức chiến đấu hơn, vậy mới có thể nghênh đón cuộc chiến tiếp theo một cách tốt nhất."

...

Bây giờ đám người Bạch Y Công Tử rất khó chịu, việc chạy trốn dài lâu khiến thân thể của đám người chơi tinh anh như bọn họ cũng không chịu nổi, hắn ta cảm thấy giống như mình đã bị rút cạn sức lực vậy, cả người đều nặng nề, ngay cả chuyện hô hấp cũng đã trở nên rất thống khổ. Thế nhưng đám bà mụ Hoa Nguyệt khó chơi như ma quỷ ở đằng sao bọn họ vẫn cắn chặt không buông!

Điên rồi! Đúng là điên mà!

Đối diện với tình huống thế này, trong lòng đám người Bạch Y Công Tử chỉ có thể than vãn.

Bọn họ có vô số lời oán hận đối với Tuyết Dạ, thế nhưng lại càng oán trách người khởi xướng là Tiêu Phàm nhiều hơn. Chỉ có điều bây giờ bọn họ cũng chẳng còn hơi sức đâu mà mắng Tiêu Phàm, bọn họ thậm chí còn hy vọng có thể lấy lại sức lực mà mình đã lãng phí vào việc trêu chọc Tiêu Phàm lúc nãy nữa kìa.

Lúc này Tiêu Phàm cũng chẳng dễ chịu chút nào, sau khi cường hóa thân thể, chỉ chạy bao nhiêu đây cũng chẳng thành vấn đề gì với hắn, có điều tầm mắt của mấy người con gái ở phía sau, tầm mắt của đội viên bên cạnh đều như muốn xé hắn thành mảnh nhỏ vậy.

"Tuyết Dạ, vẫn chưa được sao?"

"Đội trưởng, anh đừng có vội vã, anh đã kiên trì lâu như vậy rồi, cũng không thiếu mấy giây mấy phút đúng không."

"Thế nhưng mấy người Bạch Y Công Tử sắp không chịu được nữa rồi."

"Tôi thấy là đội trưởng không chịu nổi đó, anh xem, họ đâu có nói gì."

"Bọn họ là mệt đến không nói nổi!"

"Được rồi, được rồi, vậy mọi người xoay người lại đi, nhiệm vụ hoàn thành, thu lưới!"

...

"Dừng lại! Chúng ta không cần chạy nữa."

"Hơ hơ hơ hơ..."

Bạch Y Công Tử rất muốn nói chuyện với Tiêu Phàm, bất đắc dĩ là hắn ta đang thở gấp giống như cái máy quạt gió vậy.

Tiêu Phàm hiểu được ý của Bạch Y Công Tử nhờ vẻ mặt của hắn ta: "Tin tưởng tôi, mọi người dừng lại đi."

Bạch Y Công Tử nghĩ thầm, nếu Mệnh Phàm nói như vậy rồi, mình cũng không cần quan tâm, xoay người thì xoay người, cùng lắm là bị đám bà điên ở phía sau loạn đao chém chết, nếu không dừng lại thì thể nào mình cũng bị mệt chết cho mà xem!

Lại nói, từ lúc mới bắt đầu cho tới bây giờ, bản thân hắn ta chưa làm cái gì cả, vẫn luôn bị công hội Hoa Nguyệt truy sát, đây đều là chuyện gì vậy chứ!

Thế là Bạch Y Công Tử tự giận mình mà quay người sang, sau khi hắn ta thấy rõ cảnh tượng ở phía sau, lập tức vô cùng kinh ngạc: "Ơ kìa? Chuyện gì thế này! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!