Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 833: DIỆT HOA NGUYỆT

Bạch Y Công Tử dùng cái cổ họng đã khát khô của mình, lên tiếng một cách khó khăn, như một cái máy quạt gió cực kỳ cũ kỹ phát ra tiếng xé gió rất khó nghe trong giây phút bị hư, thế nhưng vào giờ khắc này lại không có ai để ý đến điều đó cả...

"Chuyện gì thế này? Bị bao vây rồi?"

Sau nhiều lần thở dốc, cuối cùng Bạch Y Công Tử cũng bình tĩnh lại được, cổ họng trơn tru, có thể biểu đạt rõ ràng nghi vấn của mình bằng lời nói.

Bọn họ nghe thấy lời nói của Tiêu Phàm, không chạy trốn nữa, bọn họ quay người lại, công hội Hoa Nguyệt đang truy đuổi bọn họ không thôi lại dừng bước trước cả bọn họ, đang kinh ngạc nhìn quanh bốn phía.

Bị bao vây rồi trong lời nói của Bạch Y Công Tử, hoàn toàn không phải nói đám Tiêu Phàm bị bao vây, ngược lại là chỉ các cô gái công hội Hoa Nguyệt đang bị bao vậy. Mà lần bao vây này, bạo lộ thân phận làm mồi nhử của đám Tiêu Phàm, cho nên đây là lần tác chiến bao vây cuối cùng đối với công hội Hoa Nguyệt.

Chỉ cần kế hoạch lần này thành công, Hoa Nguyệt sẽ thất bại.

Người kinh ngạc không thôi trên chiến trường chỉ có đám Bạch Y Công Tử và các thành viên của Hoa Nguyệt, bởi vì dưới việc săn bắn lâu ngày, các thành viên của trận doanh Ác Ma đã hình thành thói quen trở thành thợ săn từ sớm, hiện tại đang dồn đến từ bốn phương tám hướng, đang dùng khí thế chèn ép đang người Mị Hỏa trên chiến trường trước trận đấu.

...

"Vì sao xung quanh chúng ta lại xuất hiện nhiều kẻ địch như vậy, các đội ngũ khác của công hội chúng ta đâu rồi?"

Mị Họa vẫn cảm thấy khó hiểu, cô ta nhìn thấy kẻ địch đến gần, nghi ngờ vì sao viện quân của cô ta chưa đến.

Vũ Tình đã bình tĩnh trở lại, nghĩ đến những chuyện trước đây, sắc mặt cô âm trầm, vô cùng hối hận: "Có lẽ chúng ta đã rơi vào bẫy của trận doanh Ác Ma bọn họ rồi, đám người Mệnh Phàm vẫn luôn là mồi. Trong quá trình chúng ta truy đuổi, có lẽ các chị em trong các đội ngũ khác của công hội Hoa Nguyệt đã bị những người khác giết chết rồi."

"Sao có thể thế được? Hoa Nguyệt của chúng ta người đông thế mạnh, đám tàn dư của trận doanh Ác Ma làm sao có thể nuốt trôi được Đại Hoa Nguyệt trong tay tôi."

"Đừng quên, để tìm được tung tích của Tuyết Dạ, chúng ta đã phân tán thành viên của công hội, điều ra ngoài hết rồi."

"Cho dù có như thế, bọn họ làm sao có thể nuốt trôi những đội ngũ mà chúng ta phân tán ra ngoài lặng yên không một tiếng động như thế chứ? Bọn họ có khả năng làm được sao?"

Nói đến đây, Mị Hỏa bỗng nhiên nhớ ra gì đó, cô ta không rõ Tiêu Phàm có thể làm như vậy hay không? Nếu như người chỉ huy là Tuyết Dạ, thì nhất định có thể làm được điều này, điều quan trọng nhất là, giờ phút này cô ta đã nhớ lại được thứ mà cô ta đã quên từ khi bắt đầu...

Mị Hỏa thấy sợ hãi vì suy nghĩ của chính mình, cô ta nuốt nước miếng, từ từ nhìn lên đỉnh đầu của mình, quả nhiên cô ta nhìn thấy một con chim ưng đang chao liệng giữa trời cao.

Hỏng rồi! Xem ra chúng ta thật sự trúng kế rồi! Hóa ra từng hành động của chúng ta đều nằm trong lòng bàn tay họ, bảo sao sau khi đội ngũ của chúng ta bị tổn hại lâu như vậy rồi chúng ta mới phát hiện ra được.

Trong lòng Mị Hỏa căm hận, cô ta định phái người bắn con chim ưng trên bầu trời kia xuống, không ngờ chim ưng xuyên qua đám mây, phi thẳng đến hướng mặt trời chiến xuống.

Ánh nắng mặt trời chói chang trở nên lóa mắt vô cùng, khiến cho Mị Hỏa không thể tiếp tục nhìn thẳng, cô ta chỉ có thể cúi xuống để giảm bớt cảm giác không khỏe trong mắt mình.

Nhưng sau khi di chuyển góc độ, ánh sáng trước mắt cô ta cũng không hề suy yếu đi, từng luồng sáng vẫn cứ chói mắt như thế.

Sao lại thế này? Sao ở đây lại có ánh mặt trời được?

Không đúng! Đây là...

Hoàng Kim Tiễn!

Tịch Dương buông lỏng dây cung trong tay ra, một luồng ánh sáng mạnh mẽ bắn ra, sau đó rơi vào trong chiến trường rồi trực tiếp nổ tung!

Đoàng!

Mục tiêu của mũi tên là Mị Hỏa, nhưng đám người Vũ Tình đứng quá gần nên cũng bị dư uy Hoàng Kim Tiễn chứa đầy sức mạnh khổng lồ ảnh hưởng đến.

Đến lúc này, dưới một mũi tên của Tịch Dương, tiêu diệt toàn bộ nhân vật cao cấp của Hoa Nguyệt.

"Được rồi, hẳn là không có trở ngại gì nữa, mọi người thu lưới lại hết đi..." Tuyết Dạ không nhanh không chậm lên tiếng chỉ huy, giống như đây chỉ là một chuyện nhỏ bé không đáng kể vậy.

Thành viên của trận doanh Ác Ma bao vây bốn phía, lấy ra vũ khí của bản thân mình, điên cuồng phóng vào giữa chiến trường, biểu tình hưng phấn không thôi, hiển nhiên đây không phải là lần đầu tiên lộ ra vẻ dữ tợn của mình với Hoa Nguyệt.

Tịch Dương dùng một mũi tên bắn chết đám người Mị Hỏa, công hội Hoa Nguyệt như rắn mất đầu, lập tức quân lính tan rã, thậm chí có người còn trực tiếp mất luôn dũng khí đọ sức với kẻ địch, quyết đoán rời khỏi trận chiến này.

Hoa Nguyệt tan tác, khiến đám người Bạch Y Công Tử trợn mắt há miệng, bởi vì bọn họ từ đầu đến cuối ngoài chạy trốn ra, hình như chẳng làm gì hết.

Bản thân mình không phải thành phần chủ chốt trong đội ngữ sao? Không phải chính mình phải ra tay giải quyết đám cầm đầu của công hội Hoa Nguyệt này mới đúng sao?

Tại sao tự nhiên Hoa Nguyệt đã bị đánh bại rồi?

...

Không chỉ có đám người Bạch Y Công Tử khiếp sợ, ngay cả mọi ngoài bên ngoài chiến trường yên lặng xem toàn bộ trận đấu này, cũng có vẻ khiếp sợ lạ thường.

Công hội Hoa Nguyệt cứ thế bị trận doanh Ác Ma diệt sạch rồi? Điều này không phải quá khó tin rồi chứ?

Lich King Mệnh Phàm còn chưa ra tay cơ mà?

Không đúng, hắn có ra tay vẩy nước, nhưng cũng không đến mức trực tiếp vẩy chết luôn công hội Hoa Nguyệt chứ?

"Làm sao? Tôi đã nói đám Mệnh Phàm tụ hợp với Tuyết Dạ thì sẽ thắng mà, tôi nói đúng không?" Phong Ma Tiểu Xích Lang mỉm cười nói với Crimson Rose.

"Sao có thể như vậy được? Tại sao lại như vậy chứ?"

Crimson Rose vẫn không thể chấp nhận được sự thật trước mắt, cô ta kinh ngạc nhìn lên màn hình lớn, không ngừng thì thào trong miệng.

Quả đúng vậy, dưới góc nhìn của mọi người, công hội Hoa Nguyệt bị tiêu diệt quá đơn giản, thậm chí không thể tạo ra chút phiền phức nào cho phía trận doanh Ác Ma.

Đại đội của công hội Hoa Nguyệt tản ra, sau đó từng người một rơi vào trong bao vây của trận doanh Ác Ma, sau khi mất đi một đại đội vẫn không có phản ứng gì, nhưng mất nhiều đại đội như vậy hẳn phải có phản ứng chứ? Vì sao Hoa Nguyệt lại bị trận doanh Ác Ma dùng chiêu thức giống hệt nhau để nuốt trọn?

"Bên trận doanh Ác Ma điều binh khiển tướng thật sự rất cao siêu, nhưng bên công hội Hoa Nghiệp bị đánh bại cũng dứt khoát quá rồi phải không? Rốt cuộc là nguyên nhân gì đã gây ra việc này, anh Phong Ma Tiểu Xích Lang?" Tiểu Miêu cũng không ngừng nghi ngờ chuyện này.

Phong Ma Tiểu Xích Lang đã biết thân phận của Tuyết Dạ từ trước, tất nhiên trọng điểm của chiến thắng lần này là Tuyết Dạ, cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, có Tuyết Dạ trong tay, không có lí do gì bại trận dưới tay Hoa Nguyệt, nhưng hắn ta không thể nói ra nội tình của Tuyết Dạ thế này được.

Chuyện Tiêu Phàm là beater từ trước, Phong Ma Tiểu Xích Lang có thể tùy ý tiết lộ, bởi vì hắn ta biết Tiêu Phàm sẽ không trả thù hắn ta vì chuyện này, nhưng chuyện trước đây Tuyết Dạ là hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt, hắn ta không thể trực tiếp nói với mọi người được.

Cũng không phải là Phong Ma Tiểu Xích Lang sợ hãi Tuyết Dạ sẽ nổi giận vì chuyện này, rồi ghi hận với hắn ta, mà là bởi vì cô gái điên của công hội Hoa Nguyệt này có thể sẽ phản ứng lại với điều đó, rồi làm ra cái gì bất lợi với sự phát triển của Thính Phong Các của hắn ta.

Sức mạnh của đám mỹ nữ lớn đến mức nào, sức mạnh của công hội Hoa Nguyệt lớn ra sao? Hắn ta không phải loại người chỉ có một mình như Tiêu Phàm, cũng không dám tùy tiện chọc vào lửa giận của công hội Hoa Nguyệt, rước về một đống phiền phức.

Nhưng hắn ta lại là người giải thích lại hiện trường, cần phải giải thích về tình thế hiện tại, phải làm thế nào mới được đây?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!