Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 834: CHỈ THẲNG VÀO TINH THẦN

Lúc Phong Ma Tiểu Xích Lang đang đau đầu cũng là lúc Tiểu Miêu bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: "Tôi biết rồi! Tôi biết vì sao lại thế rồi!"

Cô biết sao? Vì sao tôi chẳng hiểu gì thế...

Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn Tiểu Miêu bỗng nhiên giật nảy lên, có chút ngây người.

"Là bởi vì kỹ năng danh hiệu "Khắc tinh phái nữ" của Mệnh Phàm nhỉ? Có kỹ năng này, Mệnh Phàm đối đầu với công hội Hoa Nguyệt là thiên khắc, làm gì có chuyện không thắng được chứ?"

Phong Ma Tiểu Xích Lang trợn mắt há miệng nhìn Tiểu Miêu, hắn ta thầm nghĩ, cô gái này có lối suy nghĩ kỳ quái thật, đúng là một cô gái có một không hai.

Tiểu Miêu vừa dứt lời, liền vang lên tiếng sói tru đầy vẻ đáng khinh, cùng lúc đó còn vang lên tiếng thở dài nhẹ nhàng ẩn chứa ý đã hiểu mọi chuyện của khán giả...

"Người ơi, tôi còn chưa làm cái gì cả, chỉ chạy một cuộc marathon như vậy mà công hội Hoa Nguyệt đã biến mất luôn rồi?"

Cho đến giờ Bạch Y Công Tử vẫn không thể chấp nhận được, nhưng hắn ta thấy trận doanh Ác Ma không hề giảm thành viên, cuối cùng cũng chấp nhận năng lực chỉ huy của Tuyết Dạ, trong lòng thầm nghĩ, "cô nương" này thật sự rất biến thái!

Sau khi Tiêu Phàm chiến đấu xong với Chiến Minh, vốn dĩ hắn nhanh chóng tìm Tuyết Dạ đến giúp đỡ, cũng là bởi vì ưu điểm này của Tuyết Dạ, bởi vì hắn hiểu rõ chỉ có nhân tài như Tuyết Dạ mới có thể phát huy tối đa thực lực của mọi người trong trận doanh Ác Ma.

Mà Tuyết Dạ cũng hoàn thành nhiệm vụ mà hắn giao một cách vô cùng xuất sắc, dưới tình huống bảo trì chiến lực vốn có ở trình độ lớn nhất, dựa vào khả năng chỉ huy xuất sắc diệt sạch Hoa Nguyệt.

Có điều Tiêu Phàm vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối, đó chính là sau khi Hoa Nguyệt ngã xuống, thứ mà hắn muốn có cũng không hề xuất hiện, điều này chứng tỏ, trận chiến của bọn họ với công hội Tinh Thần là không thể tránh được.

Mặt khác, cô gái nối tiếng nhất công hội Hoa Nguyệt, lúc này đã đi đâu rồi...

"Mọi người làm tốt lắm, hiện giờ Thú Nhân đã rút lui, Ngạo Thiên và Hoa Nguyệt đã bị giết, kẻ địch của chúng ta đã giảm bớt nhiều rồi."

"Đúng vậy, hình như chỉ còn lại mỗi công hội Tinh Thần thôi."

"Hình như chỉ còn... Hả? Ở Nhân Loại còn có công hội Trật Tự nữa, bọn họ trốn đây rồi?"

"Trật Tự? Không hiểu vì sao mà loại công hội không thấy đầu không thấy đuôi chả có chút danh tiếng nào thế này lại có thể trở thành một trong hai công hội lớn ở trận doanh Nhân Loại. Hơn nữa, một trong hai công hội lớn của trận doanh Nhân Loại là công hội Ngạo Thiên đã phế đến như vậy, tôi nghĩ công hội Trật Tự ngang hàng với nó cũng chẳng lớn tới đâu được. Hơn nữa, chuyện đến nước này, chúng ta cũng chưa nhìn thấy một nửa bóng người nào của công hội Trật Tự, có khí bọn họ còn chẳng tham gia vào lần "Chúng thần di tích chi chiến" lần này đâu."

"Nói vậy cũng đúng, khi Bang Hắc Long chúng ta đánh về phía Đông, giết chóc cả một đường, cơ bản toàn gặp được người chơi của công hội Ngạo Thiên, mà sau khi Long Ngạo Thiên ngã xuống, người chơi của Nhân Loại cơ bản cũng bị đánh tan."

"Đúng vậy, Phàm ca, trên đường giao chiến ở thành trấn này, tôi vẫn luôn dùng "Mắt Ưng" theo dõi bốn phía, thỉnh thoảng mới có thể nhìn thấy một vài người chơi của Nhân Loại, tôi nghĩ bên trận doanh Nhân Loại hẳn là đã không đủ khả năng uy hiếp đến chúng ta."

Nghe mọi người bàn tán, Tiêu Phàm vuốt vuốt mũi mình, chậm rãi nói: "Đừng khinh địch quá, bên phía Nhân Loại vẫn chưa ngã xuống, hẳn là công hội Trật Tự vẫn đang ở đây."

"Tôi cảm thấy khi đại ca Ác Long dẫn theo chúng tôi đi đánh về phía Đông đã hoàn toàn đánh cho trận doanh Nhân Loại tàn phế luôn rồi, anh nói Trật Tự vẫn còn ở đây, vậy bọn họ đang ở đâu?"

"Tôi không biết."

"Vậy thì vì sao anh có thể khẳng định công hội Trật Tự vẫn còn tồn tại chứ?"

"Bởi vì Nhân Loại vẫn chưa hoàn toàn rút lui, chúng ta cũng không lấy được bảng hiệu thuộc về trận doanh Nhân Loại."

Được Tiêu Phàm nhắc cho tỉnh lại, cuối cùng mọi người đã nhớ đến điểm mấu chốt này, nhưng Tịch Dương lại nhíu mày: "Cho đến lúc này, những người chơi còn lại của trận doanh Nhân Loại lẻ tẻ khắp nơi, căn bản không gặp được cái gì giống một đoàn đội, nếu như muốn tìm ra thành viên của công hội Trật Tự ngay lập tức, có thể sẽ làm trễ khá nhiều thời gian."

Tiêu Phàm nhắm mắt suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng bình tĩnh lại: "Thôi vậy, nếu như không tìm thấy bọn họ, vậy thì cứ đi trước đi vậy. Tôi vốn định xử lí công hội Trật Tự trước, sau đó dồn hết sức lựa để đối phó với công hội Tinh Thần khó nhằn kia. Bây giờ, xem ra chỉ có thể bỏ qua đã."

...

"Sao? Bên trận doanh Ác Ma có hành động mới, đi về phía nam sao? Trời ơi, đó chính là phương hướng hiện tại của công hội Tinh Thần!"

Tiểu Miêu cảm thấy vô cùng kinh ngạc với lựa chọn của đám Tiêu Phàm, bởi vì bọn họ sắp phải đối mặt với công hội Tinh Thần mạnh nhất trong giới võng du!

Sau khi Hoa Nguyệt tan tác, Crimson Rose vẫn có chút không thể chống đỡ nổi, cô ta nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, yên lặng không lên tiếng, hung tợn trừng mắt nhìn Tiêu Phàm trên màn hình, hiếm thấy không chống đối lại lời nói của Tiêu Miêu.

"Nếu như hai bên là kẻ địch, cuối cùng cũng phải đối mặt với nhau." Thật ra Phong Ma Tiểu Xích Lang vẫn rất bình tĩnh trước việc này.

"Nhưng mà đó là công hội Tinh Thần đó! Công hội Tinh Thần chính là truyền thuyết bất bại trong giới võng du nhiều năm nay, nếu như đám Mệnh Phàm đối đầu với công hội Tinh Thần bọn họ, phỏng chừng kết cục sẽ vô cùng thê thảm."

Tiểu Miêu hô ta, dường như cô ta có chút lo lắng.

"Cô có còn nhớ khi "chúng thần di tích chi chiến" bắt đầu, cái nhìn của bọn người với trận doanh Ác Ma như thế nào không?

Còn bây giờ thì sao?"

Khi "Chúng thần di tích chi chiến" bắt đầu, không cảm thấy thấy trận doanh Ác Ma sẽ thắng, hiện tại bọn họ đã đi trong chiến trường nhiều ngày rồi, mà những người chắn đường bọn họ như công hội Ngạo Thiên, bang Long Hổ, công hội Chiến Minh và cả công hội Hoa Nguyệt, đều đã lần lượt ngã xuống.

Nhớ lại những điều này, Tiểu Miêu khiếp sợ không thôi: "Anh Phong Ma Tiểu Xích Lang, chẳng lẽ anh cho rằng đám Mệnh Phàm có thể tiếp tục tạo ra kì tích hay sao?"

"Kỳ tích? Tôi không biết. Ban đầu tôi cũng cho rằng hắn là một kì tích, nhưng theo tôi quan sát từ đầu đến giờ, tôi không thể cho rằng đây là kì tích được nữa. Hắn trả giá cho việc này nhiều như thế, vậy nên thắng lợi đó là điều đương nhiên. Về phần công hội Tinh Thần với truyền thuyết bất bại trong giới võng du, vậy thì chỉ có thể dựa vào sự cố gắng của bọn họ thôi."

"Lời nói của anh, tôi không hiểu lắm."

"Đừng có luôn đặt hi vọng vào kì tích, cần phải dựa vào hai tay của chính mình, dùng toàn bộ sức lực để chiến đấu, cô nhớ lại nhưng btrận chiến thảm thiết của Mệnh Phàm trước đây xem, phỏng chừng cô sẽ hiểu được...".

...

Phía nam của chiến trường...

Hội trưởng công hội Tinh Thần nhìn thấy Ngọc Sinh Yên đi từ xa đến, chậm rãi nói: "Tôi hiểu tình hình của cô, nhưng tạm thời chúng tôi sẽ không rời khỏi đây."

"Vì sao? Công hội Tinh Thần kết hợp với công hội Hoa Nguyệt chúng tôi cùng nhau tiêu diệt đội quân của trận doanh Ác Ma không tốt sao?"

Ngọc Sinh Yên thật sự không hiểu được suy nghĩ của công hội Tinh Thần, có thực lực mạnh mẽ lại không đi đón địch, cố tình thủ ở một mảnh rừng trong chiến trường không hề nhúc nhích.

"Bởi vì trong rừng này có một ác ma, mà ác ma này đã chọc giận công hội Tinh Thần chúng tôi!"

Tiểu Sửu Hoàng vẫn luôn ở trong rừng cây này, mượn bóng râm của cây cối sum xuê để che giấu thân hình của mình.

Sau khi công hội Tinh Thần tiêu diệt Bang Hắc Long, bọn họ liền chuyển đến nơi này, định bụng bao vây tiêu diệt Tiểu Sửu Hoàng.

Ban đầu công hội Tinh Thần coi nhẹ thực lực của Tiểu Sửu Hoàng, để phần lớn thế lực tản ra trong rừng cây để lục soát, không ngờ Tiểu Sửu Hoàng vô cùng mạnh, dựa vào địa thế mà không ngừng du đấu trong rừng, liên tục ra tay với các tiểu đội phân tán từ công hội Tinh Thần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!