Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 835: TIỂU SỬU MỆT MỎI

Chỉ cần tiểu đội đó hơi yếu một chút, liền không thể may mắn thoát khỏi.

Sau khi ra tay, gã lại nhanh chóng biến mất, có thể nói là vô cùng khó nhằn.

Thành viên không nhừng bị tổn hại, điều này khiến Hội trường công hội Tinh Thần nổi giận, bởi vì nhiều người như vậy bao vây tiêu diệt một người lại không ngừng bị tổn thất, đây là một chuyện khiến cho công hội Tinh Thần vô cùng mất mặt, cho nên không thể hoàn toàn tiêu diệt tên Tiểu Sửu Hoàng cuồng vọng này, Hội trưởng công hội Tinh Thần không thể bỏ qua được.

Chiến thuật của công hội Tinh Thần thay đổi lần thứ hai, ban đầu bọn họ chia ra thành các tiểu đội, để đảm bạo an toàn của bản thân nên tập hợp lại thành đại đội tiếp tục đi trong rừng cây.

Cứ như vậy, quá trình tìm kiếm thật ra an toàn hơn nhiều, nhưng hiệu suất tìm kiếm lại chậm lại rõ ràng.

Nhưng Hội trưởng công hội Tinh Thần không gấp, bởi vì thứ hắn ta có là sự kiên nhẫn, hắn ta tin rằng cuối cùng mình sẽ khiến kẻ điên Tiểu Sửu Hoàng đang sống sờ sờ kiệt sức mà chết.

...

"Nếu như công hội Tinh Thần các anh đã không muốn kết hợp, tôi cũng không nói nhiều nữa, tôi đưa thứ này cho các anh bảo quản, tôi sẽ rời đi trước."

"Từ từ đã! Cô nương Ngọc Sinh Yên nên tự giữ gìn thứ này mới đúng, không cần phải giao cho chúng tôi."

"Làm sao? Hội trưởng công hội Tinh Thần ngài đây đồng ý đổi ý đi theo tôi?"

"Không, ý của tôi là cô nương Ngọc Sinh Yên cũng ở lại chỗ chúng tôi đi, đừng về nữa."

Nghe lời nói của Hội trường công hội Tinh Thần, Ngọc Sinh Yên tức giận: "Hội trưởng công hội Tinh Thần! Ý của anh là gì!"

"Cô nương Ngọc Sinh Yên, cô đừng hiểu lầm. Vốn dĩ tôi đề nghị như vậy, là bởi vì cô nương Ngọc Sinh Yên đã không còn chỗ để về nữa rồi, hiện tại công hội Hoa Nguyệt đã bị đám Mệnh Phàm hoàn toàn tiêu diệt..."

...

"Giết sạch Hoa Nguyệt? Chuyện đùa này không buồn cười một chút nào, Hội trưởng công hội Tinh Thần..."

Nghe lời hắn ta nói, sắc mặt Ngọc Sinh Yên trắng bệch, nhưng cô vẫn mạnh mẽ giữ vững sự bình tĩnh như trước.

"Tôi không hề nói đùa, hiện tại Hoa Nguyệt đã không còn tồn tại nữa rồi."

"Anh nói dối! Anh vẫn luôn ở đây, không đi đâu hết, vì sao anh lại khẳng định tình trạng hiện tại của công hội Hoa Nguyệt! Hơn nữa, công hội Hoa Nguyệt của chúng tôi dễ đối phó như vậy hay sao?"

"Khoảng thời gian hòa hoãn để đăng nhập của "Chúng thần di tích chi chiến" là nửa tiếng đồng hồ. Để kịp thời biết được tình huống khắp nơi trong chiến trường, tôi đã sắp xếp các thành viên của công hội Tinh Thần thay phiên nhau online, offline để tìm hiểu tình hình trực tiếp dưới chiến trường, cứ mỗi mười phút sẽ có người đăng nhập để thông báo tình hình hiện tại. Mặc dù nội dung báo cáo của bọn họ bị lùi lại nửa giờ do thời gian hòa hoãn khi đăng nhập, nhưng những thông tin ấy vẫn vô cùng hữu dụng, chúng tôi cũng nhờ vậy mà biết được tên điên Tiểu Sửu Hoàng kia vẫn còn ở trong rừng cây ở phía nam này, từ đó tổ chức cuộc bao vây diệt trừ lớn với gã. Trong nội dung báo cáo gần đây nhất, công hội Hoa Nguyệt đã bị quân đội do Mệnh Phàm dẫn dắt tiêu diệt, thậm chí trận doanh Ác Ma không cần tốn nhiều công sức để tiêu diệt Hoa Nguyệt."

"Anh ăn nói linh tinh! Công hội Hoa Nguyệt chúng tôi không yếu như vậy đâu!"

Hiển nhiên Ngọc Sinh Yên vẫn khó chấp nhận được sự thật Hoa Nguyệt bị tiêu diệt.

"Không phải tôi cười nhạo thực lực của công hội Hoa Nguyệt các cô, mà là tôi muốn nói cho cô biết đám trận doanh Ác Ma kia không hề dễ đối phó. Bọn họ lần lượt xử lí Bang Long Hổ và Chiến Minh, có thêm một cái công hội Hoa Nguyệt cũng chẳng có gì lạ."

"Sao có thể như thế được!"

"Nếu như cô vẫn không tin được, tôi có thể cung cấp cho cô thêm một chút tin tức. Trước đây công hội Hoa Nguyệt các cô đã bắt một người chơi có tên là Tuyết Dạ phải không? Sau khi đám Mệnh Phàm cứu được Tuyết Dạ, khả năng chiến đấu trực tiếp bùng nổ, mà kết cục chính là Hoa Nguyệt bị tiêu diệt."

Nghe đến đây, Ngọc Sinh Yên đã xác định được Hội trưởng công hội Tinh Thần không hề nói đùa, nghĩ đến chuyện Hoa Nguyệt đã phải chịu độc thủ của Mệnh Phàm trong khoảng thời gian mình rời đi, trong lòng Ngọc Sinh Yên hối hận không thôi.

"Có điểu cô cũng đừng buông tay, dựa theo nguồn tin đáng tin cậy cho biết, đám người trận doanh Ác Ma kia đang trên đường đi đến đây, bọn họ sẽ gặp phải công hội Tinh Thần chúng tôi sớm thôi. Dù sao thì công hội Hoa Nguyệt cũng là bạn tốt của công hội Tinh Thần chúng tôi ở trong trận doanh Tinh Linh, công hội Tinh Thần chúng tôi vẫn luôn trận trọng bạn bè, cho nên chúng tôi không thể không báo mối thù này, cô nương Ngọc Sinh Yên, cô ở lại đây bình tĩnh theo dõi cũng được."

Ngọc Sinh Yên nghĩ nghĩ, cuối cùng cô trầm ngâm một tiếng: "Nhờ cả vào Hội trưởng rồi."

"Không cần khách sáo."

Hội trưởng công hội Tinh Thần xoay người lại, một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt bị bóng tối bao trùm.

Đối với biểu hiện mạnh mẽ của trận doanh Ác Ma, Hội trưởng công hội Tinh Thần có chút ngạc nhiên, nhưng hắn ta không hề để trong lòng, hơn nữa còn cảm thấy vui vẻ.

Sự phát triển của "Chúng thần di tích chi chiến" thật sự rất thuận lợi.

Ngạo Thiên, Bang Long Hổ, Chiến Minh, Hoa Nguyệt liên tiếp bị đánh bại, Tinh Thần bước lên sàn đấu với thân phận cứu thế, tới lúc đó còn có ai có thể ngăn cản hào quang của Tinh Thần, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi khắp nơi!

...

Đoạn Thủy Lưu dẫn theo một nhóm người đi trong rừng, nhiệm vụ của gã là bao vây tiêu diệt một kẻ điên tên là Tiểu Sửu Hoàng.

Ấn tượng của Đoạn Thủy Lưu về Tiểu Sửu Hoàng vẫn dừng lại ở sự kiện gã quậy ầm ĩ ở thành Frya, sự càn rỡ bất kính của gã với công hội Tinh Thần khiến trong lòng Đoạn Thủy Lưu cảm thấy đáng ghét.

Nhưng từ khi bắt đầu triển khai bao vây tiêu diệt ở "Chúng thần di tích chi chiến", Đoạn Thủy Lưu bắt đầu có chút khâm phục người chơi tên Tiểu Sửu Hoàng này.

Hoàn toàn không phải bội phục dũng khí ra tay với thành viên của công hội Tinh Thần của gã, cũng không phải bội phục kỹ thuật có thể trốn trong cánh rừng mà không bị bắt của gã, mà là bội phục sự nghị lực và Tiểu Sửu Hoàng có được.

Phải biết rằng công hội Tinh Thần xử lí Ác Long xong chuyển qua người này đã lâu lắm rồi, Tiểu Sửu Hoàng vẫn không nghỉ không dừng mà kiên trì đến tận bây giờ, nhất định hiện tại gã đang vô cùng mệt mỏi.

Có điều như vậy thì có ích gì?

Gã đã chọn sai đối thủ, gã không nên một mình đối đầu với Tinh Thần!

Dây dưa lâu như vậy, vòng vây của công hội Tinh Thần dành cho Tiểu Sửu Hoàng đã bắt đầu dần dần thu lại, chuyện này cũng sắp đặt xuống dấu chấm kết thúc.

...

Cành lá sum xuê, cây xanh tạo thành bóng râm, thỉnh thoảng có gió lạnh thổi qua, vô cùng sảng khoái.

Bên trên một mảng lá cây rậm rạp, lộ ra một đầu nhọn cong cong,

Đó chính là đôi giày với tạo hình buồn cười của Tiểu Sửu Hoàng. Bên trên dính không ít bùn đất, màu sắc của chiếc giày đã không còn sáng mới như ngày xưa.

Tiểu Sửu Hoàng nằm trên ngọn cây, gã đung đưa chân, dường như là rất ung dung tự tại.

Có điều những người hiểu rõ gã sẽ biết, gã không thề thích tư thế như thế này, bởi vì với gã mà nói, dáng dứng mới là oai phong nhất,

Nhưng hiện tại gã cũng không thể lãng phí khí lực của mình vì sự oai phong được.

Giữa cành cây lá cây, có ánh mặt trời chiếu xuống, mờ mờ nhạt nhạt, cũng không sáng, nhưng khi Tiểu Sửu Hoàng nhìn về phía nó, gã lại hơi híp mắt lại.

Giằng co với Tinh Thần quá lâu, gã cũng thấy mệt mỏi.

Trong cột trạng thái của Tiểu Sửu Hoàng, trạng thái chiến đấu vẫn luôn sáng, nếu như không thể giải trừ, gã sẽ không có cơ hội đăng xuất nghỉ ngơi, nhưng có Tinh Thần làm bạn, sao gã có thể hoàn toàn giải trừ trạng thái này chứ?

Mà điều này cũng xuất phát từ sự tự tin của công hội Tinh Thần, cho dù Tiểu Sửu Hoàng là kẻ điên, chung quy vẫn là người, tiêu hao trong thời gian dài như vậy, chắc chắn gã sẽ mệt mỏi suy sụp, đó cũng là khi sinh mệt của gã kết thúc.

Sàn sạt...

Tiếng vang rất nhỏ truyền đến, lỗ tai của Tiểu Sửu Hoàng khẽ nhúc nhích, gã lại đứng dậy, nhảy về phía sâu trong khu rừng...

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!