Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 836: QUYẾT ĐẤU VỚI TINH THẦN

"Tịch Dương, có thấy được gì không?"

"Không được, ở đây không giống với thành trấn ở chiến trường phía đông, lá cây tươi tốt bên trên cây cối hoàn toàn che kín tầm mắt của tôi khi cùng "Mắt Ưng" để nhìn, tôi không thể tìm được bóng dáng của Tiểu Sửu Hoàng cùng đám người công hội Tinh Thần."

Thời Vũ Hoàn đẩy đẩy mắt kính trên mũi cậu ta, bổ sung thêm một câu: "Nói thật, khi tôi đăng xuất, tôi nhìn thấy trạng thái của Tiểu Sửu Hoàng cũng không tốt lắm, gã có thể sống sót trong tay công hội Tinh Thần lâu như thế, đã có thể coi là kì tích rồi, có lẽ hiện tại..."

"Im miệng! Thủ lĩnh của Huyết Tinh Ma Thuật Xã chúng tôi không dễ hạ gục như vậy đây! Tên nhóc bốn mắt cậu chẳng hiểu cái gì cả, đừng có nói linh tinh!" Bạch Y Công Tử nhìn thấy Thời Vũ Hoàn nói không đúng về Tiểu Sửu Hoàng, hắn ta tức giận.

"Lời tôi nói là thật, từ khi công hội Tinh Thần bắt đầu bao vây tiêu diệt đến bây giờ, anh có biết đã bao lâu rồi không! Một người phải duy trì cường độ chiến đấu cao như vậy trong thời gian dài, cho dù thực lực mạnh mẽ cũng sẽ phải chết tươi vì mệt đó! Cũng không biết chạm nhầm vào dây thần kinh nào của gã mà lại tử thủ ở trong cánh rừng kia không muốn đi ra!"

"Được rồi, Thời Vũ Hoàn, cậu đừng nói nữa, Tiểu Sửu Hoàng làm vậy cũng là vì chúng ta."

"Vì chúng ta?"

"Ban đầu Tiểu Sửu Hoàng tính rằng sẽ một mình chặn chân công hội Tinh Thần, cho nên gã mới lựa chọn địa hình tiện đánh du kích để làm chiến trường. Nếu không phải vì gã cản chân công hội Tinh Thần, khi chúng ta chống lại Long Hổ bang hay các công hội khác trước đây, công hội Tinh Thần âm thầm nhúng tay tham gia vào, khi đó sự việc sẽ trở nên rất phiền phức, tình hình chiến đấu cũng sẽ không phát triển thuận lợi như vậy. Cho nên hiện tại chúng ta đã gạt bỏ toàn bộ trở ngại khác ngoài công hội Tinh Thần, chúng ta phải nhanh chóng đến cứu Tiểu Sửu Hoàng."

Bạch Y Công Tử nghe lời giải thích của Tiêu Phàm, hắn ta rất vui vẻ: "Hóa ra là như vậy! Quả nhiên lão đại của chúng tôi rất anh minh!"

Thời Vũ Hoàn cúi đầu, trầm mặt một lát: "Được rồi, nếu đã như vậy, chúng ta phải nhanh chóng cứu Tiểu Sửu Hoàng, "Mắt Ưng" của anh Tịch Dương không có tác dụng ở đây, nhưng "Thế Giới 2D" của tôi vẫn có thể sử dụng được. Mặc dù phạm vi tìm kiếm không lớn bằng phạm vị tìm kiếm của "Mắt Ưng" của anh Tịch Dương, nhưng nó vẫn có thể phản ứng với những động tĩnh ở xung quanh, chỉ cần tìm được một điểm xanh duy nhất bên trên, người đó hẳn phải là Tiểu Sửu Hoàng rồi..."

Đúng lúc này, bỗng nhiên Thời Vũ Hoàn phát hiện một đám ánh sáng hồng trong "Thế Giới 2D", bên trong ánh sáng hồng xuất hiện một chút màu xanh vô cùng mỏng manh...

Trong rừng cây ở chiến trường phía Nam có một cây đại thụ vô cùng lớn, giống như cái cây ở quảng trường trung ương ở thành Frya vậy.

Không biết là do duyên phận tạo ra hay là do Tiểu Sửu Hoàng cố ý làm vậy, dù sao gã cũng lựa chọn đứng ở nơi này rồi.

Ngọc Sinh Yên ngẩng đầu, nhìn sang cây đại thụ kia, thầm nghĩ một lúc không lâu trước mình đã nhìn thấy quang cảnh này rồi, chỉ có điều hiện tại trên thân cây đã không còn người kia nữa.

Tiểu Sửu Hoàng nhìn đám người đứng dưới tán cây, cũng có chút hoài niệm, khi đó cũng không chỉ có một mình gã ở trên cây, con có một tiểu loli đáng yêu tên là Hạ Lộ Lộ nữa. Ngoại trừ tiểu loli ra còn có một tên đáng khinh bầu bạn bên cạnh nữa, hiện giờ lại chỉ còn lại một mình gã.

Nhớ lại đoạn quá khứ kia, dường như Tiểu Sửu Hoàng có chút vui vẻ, lại phát ra tiếng cười cạc cạc, nhưng tiếng cười này vang vọng bốn phía núi rừng lại càng có vẻ cô độc.

"Tiểu Sửu Hoàng, anh thật sự vẫn rất ngông cuồng, hiện giờ anh đã bị công hội Tinh Thần chúng tôi bao vây trùng trùng, kiếp nạn này khó tránh, thế mà anh vẫn còn cười được nữa."

Hội trường công hội Tinh Thần phất phất tay, không để mọi người kêu gào nữa: "Anh ta muốn kêu thì cứ để anh ta kêu đi."

"Anh thật sự rất giỏi, cư nhiên có thể câu giờ với công hội Tinh Thần chúng tôi lâu như vậy, nhưng người cảm thấy làm như vậy có giá trị sao? Chẳng lẽ anh thật sự cho rằng anh thành công giữ chân chúng tôi rồi, để Mệnh Phàm bọn họ đi tiêu diệt các công hội khác trước, đến cuối cùng sẽ giành được thắng lợi của "Chúng thần di tích chi chiến" sao?"

"Cạc cạc."

Gã không trả lời, vẫn tiếp tục cười to, vẫn ngông cuồng như trước.

"Thật sự không biết nên nói anh là khờ dại hay là ngông cuồng nữa, tôi muốn hỏi anh một chút, dựa vào đâu mà anh cảm thấy các anh có thể thắng được Tình Thần chúng tôi!"

"Tinh Thần lợi hại lắm à?"

Tiểu Sửu Hoàng nhìn hội trưởng công hội Tinh Thần đứng dưới tán cây, trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt, tuy là rơi vào trong trận doanh kẻ địch nhưng gã vẫn luôn nhìn xuống từ trên cao.

Nghe thấy câu trả lời của Tiểu Sửu Hoàng, hội trưởng công hội Tinh Thần giận dữ cười phá lên: "Ha ha ha, ngạo mạn! Thật sự là ngạo mạn! Nhưng thái độ của anh kiêu ngạo như vậy có thể làm được cái gì? Thậm chí cả bản thân mình anh còn không tự cứu được! Hiện giờ anh đã không còn được lui rồi, sắp phải ngã xuống rồi! Nếu như anh đã không biết điều như vậy, vây thì lúc này an nghỉ ở đây đi! Công hội Tinh Thần chúng tôi sẽ nhanh chóng đưa Mệnh Phàm bọn họ xuống chiến trường, trả lời anh."

Pháp trượng trong tay hội trưởng công hội Tinh Thần gõ mạnh xuống, hô lên với đám người phía sau: "Ra tay, hành hình, giết chết tên Ác Ma này!"

Vô số cung tên được nâng lên, đầu mũi tên sáng lấp lánh như ánh sao. Toàn bộ đám người lúc này chỉ hướng về khuôn mặt tươi cười trắng bệch ngồi trên cây kia.

Tiểu Sửu Hoàng nhìn bốn phía, bỗng nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi, âm thầm ở dài một tiếng, hơi hơi thất vọng.

Bỗng nhiên, có một cơn gió nhẹ thổi qua trước mặt, đầu mũi Tiểu Sửu Hoàng hít hít, dường như gã ngửi được một cỗ mùi hương thoảng thoảng trong không khí.

Sau đó gã nhìn những mũi tên bắn đến chằng chịt rồi cười phá lên, vô số con bồ câu trắng bay lên từ trong đám khói, lông chim trắng noãn trong nháy mắt nhuộm một màu sắc đỏ tươi...

Sau khi đợt mưa tên thứ nhất qua đi, Tiểu Sửu Hoàng vẫn hoàn hảo không chút thương tổn gì đứng trên cây như lúc trước, nhìn đám người phía dưới tán cây, dường như biểu cảm của gã có thêm một chút tinh lực.

Hội trưởng công hội Tinh Thần có chút bất mãn với kết quả như vậy, nhưng hắn ta cũng không để ý: "Hừ! Lại là "biểu diễn ảo thuật" đáng ghét đó. Nhờ phúc của nó lại giúp anh thoát được một kiếp. Nhưng như vậy còn có thể làm thế nào nữa, chỉ là kéo dài chút hơi tàn mà thôi, anh vẫn không thể thay đổi được tình hình trước mắt đâu. Hôm nay là ngày chết của anh, dưới tay Hào quang Tinh Thần, chung quy anh vẫn sẽ không tránh khỏi kết cục thất bại đâu!"

"Cạc cạc, là không tránh khỏi, nhưng tôi cũng không nhất định phải né tránh."

"Không cần né tránh? Cuối cùng anh cũng chịu chấp nhận số phận rồi sao?"

"Đúng là chấp nhận số phận rồi, chỉ có điều không phải là vận mệnh bị ngàn mũi tên bắn xuyên qua như anh nghĩ, mà là mệnh sống sót, cạc cạc."

"Thế mà anh vẫn cảm thấy bản thân mình còn cơ hội sống sót sao? Ha ha ha, anh lấy đâu ra tự tin!"

Tiểu Sửu Hoàng không trực tiếp trả lời câu hỏi của hắn ta, mà đưa tay phải ra trước người mình phẩy phẩy, tư thế kia có chút giống vị Bạch Y Công Tử dưới trướng của gã: "Anh không cảm thấy không khí ở đây dường như có chút nóng nực sao?"

Nóng nực à? Gã đang nói cái quỷ gì vậy?

Vẻ mặt hội trưởng công hội Tinh Thần khó hiểu, nhưng đúng vào lúc này, hắn ta bỗng nhiên cảm nhận được sau lưng mình có một luồng sóng nhiệt đánh úp lại!

Đám lửa màu rượu đỏ đốt cháy màu lá cây trong rừng, giống như một lưỡi kiếm sắc bén tấn công từ phía xa, lập tức phá mở vòng vây trùng trùng của công hội Tinh Thần...

Sóng nhiệt tan đi, ánh lửa tắt dần.

Một bóng người hiện ra.

Mái tóc trắng bạc kia trắng giống như những bông tuyết rời xuống từ trởi cao, trắng đến mức khiến cho những người lần đầu tiên nhìn thấy hắn không thể ngay lập tức phản ứng lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!