Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 846: QUÂN CỨU VIỆN

Cái tên người không ra người, quỷ không ra quỷ này là ai đây?

Đoạn Thủy Lưu rất bối rối, bởi vì phương thức chiến đấu của đối thủ trước mắt cực kỳ kỳ lạ.

Nói cô ta là một ma thú nhện còn chính xác hơn là nói cô ta là người, cô ta di chuyển bằng tứ chi, tốc độ lại cực nhanh, mũi tên của Đoạn Thủy Lưu không cách nào bắn trúng cô ta được.

Mà làm cho Đoạn Thủy Lưu cảm thấy khó chịu nhất chính là những sợi tơ thép thường thường ẩn hiện xung quanh người gã, chỉ cần không chú ý thì đã bị nó cắt ra từng vết thương nhỏ.

"Hì hì ha ha..."

Từ lúc bắt đầu chiến đấu tới giờ, những tiếng cười khàn khàn khó nghe kia liên tục truyền tới làm Đoạn Thủy Lưu cực kỳ khó chịu, đặc biệt là gã đang ở trong tình trạng không thể làm gì được.

"Có thể thôi cười được hay không? Cô không biết mình đã xấu lại còn cười khó nghe nữa hả?"

Nhện Độc ngừng lại, không chạy tiếp nữa, rồi đứng dậy, nói bằng giọng rất trong trẻo và êm tai: "Lại gặp một tên trông mặt mà bắt hình dong, như vậy thì tôi không thèm chơi nữa, gặp lại..."

Giọng nói Nhện Độc thay đổi cực lớn làm Đoạn Thủy Lưu cảm thấy cực kỳ khiếp sợ.

Gã cũng không ý thức được ý đồ của Nhện Độc, tới khi phản ứng lại nhìn tới xung quanh thì đã quá muộn.

Ngàn vạn đường tơ bạc đan xen, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi...

...

Uy Khiếu nhìn vào mũi tên đang cắm giữa ngực mình mà vẫn còn kinh ngạc: "Vì sao lại vậy, Tịch Dương, tại sao anh lại mạnh hơn tôi nhiều như vậy? Lần trước khi đấu với nhau thì rõ ràng là chúng ta đánh hòa mà..."

"Bởi vì anh ở trong công hội Tinh Thần cho nên không còn áp lực nữa, mà tôi thì khác với anh... Trước người tôi vĩnh viễn có một tòa núi lớn, luôn luôn áp bức tôi. Tôi muốn san bằng tòa núi đó cho nên luôn luôn rèn luyện nâng cao thực lực của mình. Thế nhưng điều đáng buồn nhất chính là, khi tôi cho rằng mình đã đủ mạnh mẽ, thế nhưng khi nhìn tới ngọn núi kia thì ngọn núi đó càng ngày càng hùng vĩ hơn..."

"Núi?"

"Đúng vậy, sau khi gặp được ngọn núi hùng vĩ đó thì Hào Quang Tinh Thần thật sự chỉ như là một đốm lửa mà thôi, quá bình thường..."

Dường như Uy Khiếu rõ ràng điều gì đó, sắc mặt bình tĩnh lại rồi từ từ biến mất...

...

"Tại sao? Tại sao lại như vậy? Ta chính là mục sư có cả thiên phú Ám Ảnh, là một mục sư mạnh nhất trong công hội Tinh Thần, Thánh Thủ Thư Sinh - một trong 'Hào Quang Tinh Thần'. Tại sao có thể thua trước một người vô danh tiểu tốt như cô chứ?"

Thánh Thủ Thư Sinh đã không còn phong độ như lúc ban đầu, sắc mặt hốt hoảng, khủng hoảng khi nhìn tới nghiệp hỏa màu đen đang cháy xung quanh.

"Vô danh tiểu tót? Một đại mỹ nữ như ta đứng trước mặt ngươi mà ngươi dám bảo ta là vô danh tiểu tốt sao? Thật đúng là muốn chết mà! Ta muốn đá nát 'trứng' của ngươi!"

Một luồng lửa đen phóng tới hướng Thánh Thủ Thư Sinh, trong đất trời vẫn còn vang vọng tiếng hét thảm của Thánh Thủ Thư Sinh...

...

Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn chằm chằm vào Bán Trường Miên hắc hóa, tiện tay diệt trừ Thánh Thủ Thư Sinh mà thầm nghĩ, hóa ra người này chính là Behemoth - tội phẫn nộ, lại là thành viên của Vũ Hội Ác Ma nữa, cũng không trách được mình tìm mãi mà không có thông tin gì.

Thế nhưng mà, cứ như vậy thì trong đội ngũ của Tiêu Phàm có ba trong Thất đại tội rồi, thật sự là một đội mạnh mẽ nhất từ trước tới nay!

"Mệnh Phàm xử lý Kỵ Sĩ Tinh Thần Caesar, 'Tinh Thần Đồng Đế' Tuyết Nặc lại bị một người chơi vô danh của trận doanh Ác Ma xử lý, 'Đại Sư Huynh' Đoạn Thủy Lưu - phụ tá của Hội trưởng công hội Tinh Thần lại bị phụ tá của bang Hắc Long là Nhện Độc giết chết. Uy Khiếu đã thua trong trận đấu với 'Truy Phong Giả' Tịch Dương, Thánh Thủ Thư Sinh lại chết trong tay một thành viên của Vũ Hội Ác Ma. Trời đất! Kết quả này làm cho người ta quá bất ngờ mà! Công hội Tinh Thần liên tiếp bại trận trước trận doanh Ác Ma! Không nói gì khác, trong năm người thuộc 'Hào Quang Tinh Thần' đã xuất hiện thì đã mất đi ba người rồi!"

"Thì sao chứ?" Crimson Rose thấy Tiểu Miêu hét với vẻ phấn khích như vậy thì rất không vui, mặc dù mắng thầm công hội Tinh Thần quá yếu ớt, thế nhưng cô vẫn có khuynh hướng sang công hội Tinh Thần hơn, dù sao thì công hội Tinh Thần luôn có quan hệ tốt với Hoa Nguyệt và đối đầu với "Lich King" Mệnh Phàm: "Hừ, những điều cô vừa nói chỉ là tình hình cục bộ trong đấu trường mê cung này mà thôi, xét theo tình hình tổng quan thì công hội Tinh Thần vẫn chiếm ưu thế mà!"

"Từ tổng thể mà nói, công hội Tinh Thần không phải vẫn đang chiếm ưu thế như trước sao?"

Crimson Rose nói hoàn toàn chính xác, chiến thắng trên phạm vi nhỏ của trận doanh Ác Ma khiến cho khán giả nhiệt huyết dâng trào nhưng nếu xét trên tổng thể, các thành viên của công hội Tinh Thần vẫn đang chiếm ưu thế hơn trận doanh Ác Ma.

Công hội Tinh Thần bồi dưỡng theo hệ thống khiến cho các thành viên trong công hội đều có thực lực tương đối cao trong trò chơi, lại thêm chuyện trước đó công hội Tinh Thần trong chiến đấu chưa gặp nhiều tổn thất, chiếm ưu thế về nhân số, lúc đến mê cung giác đấu gặp chiến si tuyển, số thành viên sống sót của công hội Tinh Thần vẫn chiếm đa số như trước.

Tiêu Phàm cũng là vì hiểu rõ điểm ấy, mới có thể lựa chọn sử dụng mưu kế cấp tốc xử lý cái tên kỵ sĩ cứng rắn như lá thép Caesar này, khiến cho mình có thể đi đến nơi khác của chiến trường để giúp đỡ người khác.

...

"Ngay cả lão đại của các người cũng bị quả đấm của ta đánh cho nằm sấp, các người tội gì phải không biết tự lượng sức mà đến đây chịu chết chứ?"

Đóa Qua chậm rãi đi về phía Biều Đại Đại, vẻ mặt nhàn nhã, gã vô cùng hưởng thụ ánh mắt sợ hãi của kẻ địch, giống như biểu hiện hiện tại của Biều Đại Đại đang ngồi trước mặt gã vậy.

Phong Lang và A Đặc đã biến mất không thấy đâu nữa, tổ ba người Biều Đặc Phong bây giờ ở đây chỉ còn mỗi Biều Đại Đại, mà Biều Đại Đại cũng đã không còn dám tiến lên một bước nào nữa.

Hào Quang Tinh Thần, rốt cuộc không phải bất luận kẻ nào cũng đều có thể tiêu diệt.

Thực lực chênh lệch hiện rõ trước mắt, trở thành một khoảng cách không thể nào vượt qua của Biều Đại Đại.

"Nếu ngươi đã ngồi bất động ở đây, vậy ta liền tiễn ngươi lên đường vậy!"

Nắm đấm mãnh liệt của Quyền Sư Đóa Qua vung về phía trước, ánh lửa chợt hiện, trực tiếp đanh đến Biều Đại Đại!

Phải chết rồi sao?

Xin lỗi lão đại, xin lỗi Phong Lang, xin lỗi A Đặc, tên kia quá mạnh, tôi không thể nào bào thù cho mọi người được!

Biều Đại Đại nhìn quả đấm thép ngày càng lớn trước mắt mà có chút tuyệt vọng, trong lòng không ngớt đau thương.

Ầm!

Chẳng qua nắm đấm cũng không rơi xuống trên thân của Biều Đại Đại, trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một vị mỹ nữ đã giơ tấm khiên chắn trước người gã.

"Tiểu Bàn Tử. đừng bỏ cuộc chứ."

"Cô là?!"

Giọng nói ôn hòa vang lên, Biều Đại Đại kinh ngạc nhìn người đứng trước mặt, sâu trong lòng hiện lên một loại cảm giác cực kỳ sợ hãi, nói: "Cô là ác ma lúc trước ở trận doanh Ác Ma đánh tôi cục u đầy đầu!"

"Có sao? Còn có chuyện như vậy hả?" Xà Cơ đối với câu nói của Biều Đại Đại có chút mơ hồ, cô hiển nhiên không có chút ấn tượng nào với chuyện lúc trước, nói: "Anh nói như vậy, hình như tôi có chút ấn tượng. Chẳng qua hiện tại chúng ta cùng một phen, trước tiên cứ đánh bại kẻ địch trước mắt rồi nói sau nhé."

"Bạn của quan xúc phân số một ơi, tôi cảm thấy nhân loại cấp thấp trước mặt rất nguy hiểm, tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên rút lui trước tiên đi, meo!"

Từ sau cuộc chiến với Chiến Minh, Tom Cruise liền tạm thời dời trận địa, toàn bộ thân mèo đều bu bám lên người Xà Cơ.

"Không được, tôi quyết không lùi bước!"

"Trời ạ, cô sao lại không nghe lời khuyên của mèo chứ! Chẳng lẽ cô chưa từng nghe qua câu châm ngôn Không nghe lời mèo con, thiệt thòi ăn nguyên con sao, meo?!

Tom Cruise cảm thấy cô gái nhân loại này ngoại trừ tính tình cứng rắn quá mức thì còn lại cái gì cũng tốt, nhưng kẻ địch đang đứng trước mặt bọn họ không phải chỉ cần dựa vào tính tình cứng rắn thì liền có thể giải quyết được đâu!

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!