Một nơi khác bên trong Mê Cung Giác Đấu Trường...
"Móa! Bốn người các người sao lại vô dụng như vậy chứ, còn tự xưng cái gì mà 'Hoàng Hạ Tứ Kiệt'! Thế mà ngay cả một người chơi của công hội Tinh Thần cũng đều không giải quyết được! Nếu như Phàm muội muội ở đây, trận chiến này đoán chừng đã sớm kết thúc rồi!"
"Cô nương ngươi thật sự là đứng nói chuyện không thấy đau eo, cô biết Pháp Vương Apollo khó đối phó bao nhiều không hả! Vả lại nếu không phải chúng tôi kịp thời đuổi tới, cô đã sớm mất mạng dưới sự oanh tạc pháp thuật của hắn ta rồi, thế mà còn dám há mồn ghét bỏ chúng tôi!"
Bạch Y Công Tử mắng lại Hổ Nữu.
"Ấy, tôi đây không phải đang đôn đốc các anh sao? Các anh chăm chú chút đi!"
...
Tiếng kêu của Hổ Nữu lúc trước không gọi được Tiêu Phàm mà lại gọi đến đám người Bạch Y Công Tử.
Nhưng cho dù là đám người "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" Bạch Y Công Tử, đối phó với Pháp Vương Apollo vẫn tương đối cật lực.
Apollo có cách di chuyển xuất sắc công thêm có pháp thuật mạnh mẽ bao trùm, Phá Quân và Mạch Tử Ồn Ào căn bản không có cách nào tiếp cận hắn ta được, Nhân Sinh Bại Khuyển muốn mượn kỹ năng chiêu bài [Nguyền Rủa Liều Chết] để bắt giữ Apollo.
Ai ngờ lại bị Apollo dự đoán được, ra chiêu [Lá Chắn Băng] trước chống được sát chiêu của Nhân Sinh Bại Khuyển (Lá Chắn Băng, tự đông cứng bản thân người chơi, trong thời gian này, người chơi có thể miễn dịch mọi tổn thương), đối mặt với [Sương Mù Thanh Khiết] của Bạch Y Công Tử, Apollo lại càng quả quyết, trực tiếp sử dụng một loại đạo cụ khu trục chướng ngại tầm nhìn là [Pháo Sáng].
Cho nên giao chiến cùng Pháp Vương Apollo, "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" không có nhiều kỹ năng cảm thấy áp lực rất lớn, chỉ có thể dùng ý thức xuất sắc ngày xưa trong trò chơi đau khổ chống đỡ sự oanh tạc pháp thuật của Pháp Vương Apollo.
...
"Một mình Quyền Sư Đóa Qua cũng nhanh chóng diệt sạch người của Bang Hắc Long, cũng may thành viên của Vũ Hội Ác Ma đã nhanh chóng chạy đến trợ giúp, mới có thể còn lại một tên mập. Chẳng qua thành viên kia của Vũ Hội Ác Ma hình như không am hiểu tấn công, chỉ một mực giơ tấm khiên đau khổ chống đỡ công kích của Đóa Qua. Một bên khác, Pháp Vương Apollo lấy một địch bốn, một mình đối đầu với 'Hoàng Hạ Tứ Kiệt' của Huyết Tinh Ma Thuật Xã mà lại không rơi xuống thế hạ phong, thật sự quá mức thần kỳ. Cứ như vậy xem ra, Quyền Sư Đóa Qua và Pháp Vương Apollo cuối cùng hẳn là có thể hoàn toàn tiêu diệt toàn bộ kẻ địch trước mắt mình đi."
"Không chắc vậy đâu, cô nhìn đi, hình như có người đi đến..." Phong Ma Tiểu Xích Lang sờ cái cằm, mặt mũi tràn đầy ý cười.
Từ sau khi Tiêu Phàm đánh bại Caesar, tâm tình của hắn ta vẫn luôn không tệ, bởi vì hắn ta đã thấy tình hình tương đối sáng sủa.
"Đây là?! Đóa Qua và Apollo hình như có phiền toái..."
Tiểu Miêu thở dài giùm công hội Tinh Thần, bởi vì có hai nhân vật phiền phức sắp đến, đó chính là hai đồng đội của Tiểu Miêu lúc cô ăn bám ở trận doanh Tinh Linh.
"Ha ha ha! Đánh lại đi! Cô đánh lại đi chứ!"
Đóa Qua cười vô cùng càn rỡ, nhưng trong lòng lại có chút buồn bực, bởi vì em gái không biết xuất hiện từ đâu trước mắt này thực sự quá cứng, trình độ da dày thịt béo cơ bản tương xứng với cái tên kỵ sĩ dối trá Caesar trong công hội kia.
Chẳng qua Xà Cơ căn bản không để ý đến sự trào phúng của Đóa Qua, mà vẫn luôn một mực giơ cao tấm khiên một cách ổn định.
"Ai nha! Tôi đã sớm bảo cô đi rồi, cô nhìn cái nhân loại cấp thấp này đáng sợ ghê chưa! Cứ tiếp tục như vậy chúng ta đều sẽ bị gã ta đánh chết, meo!"
Tom Cruise rất hoảng sợ, bởi vì nó tin tưởng vào trực giác mèo của mình, nó cảm thấy Biều Đại Đại cộng thêm Xà Cơ cũng không thể đối phó được với người đàn ông trước mặt, chạy mới là thượng sách, nhưng cô nương này lại không nghe lời khuyên của mèo! Cho nên trên thế giới này mới có câu loài người ngu xuẩn đó!
Đúng lúc này, Tom Cruise bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lạnh buốt, nó vô cùng khẩn trương xoay cái đầu nhỏ, trong lòng khủng hoảng không thôi.
Nếu bị kẻ địch vây công, cái mạng mèo quý giá của nó liền thật sự phải giao phó ở chỗ này rồi!
Xào xạc --
Sau vách đá của mê cung truyền đến bước chân người, thanh âm kia nghe có chút mệt mỏi, bởi vì người kia giống như lười nhấc chân lên, lê giày xoèn xoẹt mà đi...
Rất mệt mỏi, đây là cảm thụ hiện tại của Tiểu Sửu Hoàng.
Bắt đầu từ "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến", gã liền một mình lôi kéo toàn bộ người của công hội Tinh Thần, chiến đấu trong thời gian dài khiến hắn cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi.
Nhưng sau đó Mệnh Phàm đi đến, gã lại vô cùng cao hứng, loại vui sướng kia trước nay gã chưa từng có, cũng không phải là loại vui sướng vì chờ được viện quân, mà là bởi vì đôi con ngươi màu đỏ thắm của Mệnh Phàm.
Màu mắt rất đẹp, nhưng đó cũng không phải là nguyên nhân khiến cho Tiểu Sửu Hoàng cảm thấy vui sướng.
Nguyên nhân chân chính là gã có thể từ đôi trong mắt kia nhìn thấy được một thứ gì đó càng sâu hơn, cho nên gã rất muốn nhìn biểu hiện hiện tại của Tiêu Phàm, tâm tình đó thậm chí có chút không chờ đợi nổi.
Thế nhưng mà cái tên Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần đáng chết kia, không biết từ đâu triệu hồi ra một tên đội trưởng chuồn chuồn, chiến trường lại phân hóa lần nữa, hại gã ta không có cách nào lập tức nhìn thấy tận mắt cảnh Tiêu Phàm chiến đấu.
Vì để có thể gặp Tiêu Phàm ở mê cung giác đấu trường, Tiểu Sửu Hoàng sớm đã mệt mỏi không thôi lựa chọn tiếp tục không ngừng tiến lên trên chiến trường.
Chẳng qua kết quả của việc không ngừng tiến lên trên chiến trường khiến cho gã ta có chút mất hứng, Tiêu Phàm thì không gặp được, ngược lại gặp phải một đống gia hỏa không có mắt, thế là Tiểu Sửu Hoàng vô cùng không khách khí ra tay xử lý bọn chúng.
Phanh phanh phanh!
Lỗ tai Tiểu Sửu Hoàng khẽ nhúc nhích, nghe thấy từ xa truyền đến tiếng một trận giao chiến.
Tiếng động này có chút kịch liệt, khiến cho gã ta có chút mong chờ.
Bởi vì đây có thể là tiếng vang lúc Mệnh Phàm chiến đấu với kẻ địch phát ra, thế là bước chân mỏi mệt của gã ta lại bước nhanh hơn một chút.
Đáng tiếc kết quả hiện ra trước mắt khiến cho gã vô cùng thất vọng, Tiểu Sửu Hoàng bước ra từ chỗ ngoặt, chỉ nhìn thấy một cô nương ngốc, một con lợn, còn có thêm một con khỉ.
Con khỉ vô cùng táo bạo, mạnh mẽ gõ lên tấm khiên của cô nương ngốc, đầu heo kia đang giúp đỡ cho cô nương đó, tiếc là bản thân thực lực không đủ, thỉnh thoảng còn bị con khỉ kia đánh cho hai quyền, nhìn thấy cảnh tượng này, Tiểu Sửu Hoàng lại càng cảm thấy mệt mỏi.
...
Tom Cruise nhận ra tên này, lúc ở trận doanh Tinh Linh, nó từng cùng đội với Tiểu Sửu Hoàng, chẳng qua khi đó Tiểu Sửu Hoàng vô cùng có tinh thần, chứ không có uể oải như thế này.
Chẳng qua chuyện đó có liên quan gì đâu? Chỉ cần không phải kẻ địch, vậy thì tốt rồi, vả lại cái tên này có thực lực mạnh mẽ như vậy, vừa vặn có thể sử dụng để giải quyết kẻ địch mạnh trước mặt.
Nhưng Tom Cruise không ngờ chính là, bộ dạng của cái tên Tiểu Sửu Hoàng này thế mà cứ như không có chuyện gì, trực tiếp đi lướt qua bọn họ!
Chẳng lẽ cái tên này định mặc kệ chuyện sống chết của bọn nó hả, meo?!
Tiểu Sửu Hoàng không thèm nhìn, khiến cho Tom Cruise hoàn toàn trợn tròn mắt, chẳng qua Đóa Qua cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua Tiểu Sửu Hoàng như vậy, nói: "Này, Tiểu Sửu Hoàng, mày đi đâu vậy? Công hội Tinh Thần của tụi tao lần trước tìm mày lâu lắm đấy! Hiện tại chính mày tự xuất hiện trước mặt tao, lại còn muốn cứ như vậy mà bình yên vô sự rời đi hả?"
"Hiện tại tao hơi mệt một chút, không muốn dây dưa với con khỉ nhà mày, vả lại người mà tao muốn tìm không phải mày, mày nên thức thời mà cút sang một bên đi!"
"Con khỉ?! Được lắm Tiểu Sửu Hoàng! Mày có biết mày đang nói chuyện với ai không hả! Đóa Qua tao đây chính là một trong 'Hào Quang Tinh Thần', được người đời xưng tụng là Quyền Sư Đóa Qua!"
"Ừ, biết."
Tiểu Sửu Hoàng hữu khí vô lực trả lời Đóa Qua một chữ, liền tiếp tục kéo lê thân thể mệt mỏi đi về phía trước.