Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 848: ÁNH SÁNG CÒN SÓT LẠI

"Đáng ghét!"

Đóa Qua chưa từng phải chịu đựng sự khinh thường như vậy, cực kỳ tức giận, trong nháy mắt liền bở qua việc đấu cùng Xà Cơ, quyền sắt vung lên, liền đập về phía Tiểu Sửu Hoàng.

Một tiếng phịch vang lên, Tiểu Sửu Hoàng không nhúc nhích tí nào, tay phải lập tức lấy ra một thanh đoản kiếm, trên mũi kiếm của gã xuất hiện một cái khiên hình vuông, đây chính là kỹ năng danh hiệu của Tiểu Sửu Hoàng, Bốn Màu Ảo Thuật - Át Rô!

"Con khỉ nhỉ, là do mày muốn chết --"

Giọng nói của Tiểu Sửu Hoàng lạnh lẽo, khiến cho Đóa Qua trong nháy mắt cảm thấy lạnh cả người, nhưng gã cũng không bối rối, mà là tiếp tục mở miệng khiêu khích, nói: "Tiểu Sửu Hoàn, coi như mày gặp may! Nếu như lúc nãy mày không kịp phòng ngự, cứng rắn ăn một quyền này của tao, đoán chừng đã ợ ra rắm ngay tại chỗ, ha ha..."

Nghe thấy tiếng cười của Đóa Qua, Tiểu Sửu chau mày, đưa tay vuốt vuốt huyệt thái dương của mình, cũng không biết là do mệt mỏi hay là do bực bội.

Sau đó gã lại ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn chăm chú Đóa Qua đứng trước mặt, nhẹ nhàng phun ra một câu: "Cái loại mãng phu chỉ biết vung vẩy nắm đấm như mày quả nhiên đáng chết!"

Theo lời nói phát ra, Đóa Qua cảm thấy nhiệt độ xung quanh chợt giảm xuống, bốn phía dường như chỉ trong nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo, trên trời thậm chí còn có từng trận bông tuyết rơi xuống.

Chờ một chút, bông tuyết?!

Đây là có chuyện gì, ở đây lấy đâu ra bông tuyết?!

Đóa Qua mở to mắt nhìn kỹ, phát hiện trong không trung làm gì có bông tuyết bay bay gì chứ, tất cả đều là từng thanh phi đao bằngbaạc sắc bén!

"Mịa!"

Đóa Qua thầm mắng một tiếng, song quyền đánh ra một mảnh quyền ảnh, chằng chịt rậm rạp đan thành một tấm bình phong, đinh đinh đang đang, Đóa Qua dùng song quyền ngăn cản sự tiếp xúc giữa bản thân và phi đao.

Nhưng mà hai tay của Đóa Qua sau khi tiếp xúc với những cái phi đao kia, lại không ngờ bị bao phủ lên một tầng xám nhạt, kỹ năng Thuật Bốn Màu Ảo Thuật - Át Bích có hiệu quả ma pháp phụ là gây tê liệt vũ khí!

Di chuyển chậm 20% khiến cho Đóa Qua đối mặt với phi đao của Tiểu Sửu Hoàng trở nên có chút phí sức.

Nhưng như thế không làm khó được gã, một trận ánh sáng vàng kim phát ra trên người Đóa Qua, màu xám ảm đạm liền bị đẩy lùi hết!

Cân Nhục Hoạt Hóa!

Kỹ năng chức nghiệp của nhà quyền pháp, có thể loại trừ mọi trạng thái debuff trên cơ thể, đồng thời cường hóa lực công kích và tốc độ của bản thân.

"Tiểu Sửu Hoàng, chỉ dựa vào những cây phi đao nhỏ bé này, mày không thể đánh bại được tao đâu!"

Sau khi sử dụng "Cân Nhục Hoạt Hóa", sĩ khí của Đóa Qua tăng mạnh, dõng dạc trào phúng Tiểu Sửu Hoàng.

Tiểu Sửu Hoàng không đếm xỉa đến gã, bởi vì trong mắt của Tiểu Sửu Hoàng, Đóa Qua đã chết rồi...

Bây giờ Tiểu Sửu Hoàng đang bắn vọt về phía Đóa Qua, cảnh tượng này nhìn có chút không hài hòa, cũng không phải là vì động tác bắn vọt của Tiểu Sửu Hoàng quá quái dị khiến cho người ta cảm thấy không hài hòa mà là bởi vì cử chỉ này rất ít khi xuất hiện trên người Tiểu Sửu Hoàng.

Dưới đại đa số tình huống, Tiểu Sửu Hoàng đều luôn là bộ dạng bước đi không nhanh không chậm, đặc biệt buồn cười kia.

Hiện tại Tiểu Sửu Hoàng lại tăng tốc bắn vọt về phía trước, vậy thì chỉ có một khả năng, gã không muốn tiêu tốn thời gian và sức lực với con khỉ thô tục trước mặt nữa, gã phải nhanh chóng giải quyết trận đấu này.

Khi mà sát thủ mạnh mẽ nhất trong Huyết Tinh Ma Thuật Xã muốn tốc chiến tốc thắng, vậy thì đối thủ của gã liền sẽ cực kì thê thảm...

Tiểu Sửu Hoàng rút ra hai thanh đoản kiếm, một tay cầm thuận, một tay cầm ngược.

Tay cầm thuận đặt kiếm trước người, đâm thẳng về trước như gió lốc, thanh đoản kiếm cầm ngược đặt ngang bên người, tư thế kia giống như đang dùng vũ khí để phòng ngự.

Chẳng qua trên hai thanh đoản kiếm đều sáng lên tia sáng màu đen, đó chính là đặc hiệu tăng cường lực công kích của "Bốn Màu Ảo Thuật - Át Bích".

"Đến đúng lúc lắm! Tao thích nhất chính là cứng đối cứng! Để tao xem một chút xem rốt cuộc là đoản kiếm của mày sắc bén hay là nắm đấm của tao cứng rắn đi!"

Đóa Qua nhìn thấy Tiểu Sửu Hoàng bắn vọt về phía mình, trở nên cực kỳ hưng phấn, bắt đầu thủ thế, chờ mong một màn cứng đối cứng.

Chẳng qua Tiểu Sửu Hoàng lại hoàn toàn không coi Đóa Qua là chuyện gì to tát, vẻ mặt vẫn khinh miệt như trước, đợi đến lúc hai người sắp va chạm, một tiếng nổ vang lên, một trận sương mù tỏa ra!

Nhìn thấy chim bồ câu trắng bay ra từ màn sương khói, trong lòng Đóa Qua run lên, ma thuật ảo thuật?!

Tiểu Sửu Hoàng bởi vì hành vi điên cuồng ở trong "Tân Sinh" mà trở nên cực kì nổi tiếng, là một đối tượng trọng điểm được công hội Tinh Thần chiếu cố, nội bộ công hội Tinh Thần tất nhiên sẽ cẩn thần điều tra một phen.

Ma Thuật Ảo Thuật, là kỹ năng thiên phú của Tiểu Sửu Hoàng, Đóa Qua tất nhiên biết rõ.

Lúc Tiêu Phàm lần đầu tiên gặp Tiểu Sửu Hoàng, đã cảm thấy kỹ năng này cả về công lẫn thủ đều khá giống với kỹ năng thuấn di "Kim Tàm Thoát Xác" giống nhau, chẳng qua là cái mà chúng lưu lại ở vị trí ban đầu không giống nhau mà thôi.

"Kim Tàm Thoát Xác" để lại chính là cái bóng của người chơi, mà "Ma Thuật Ảo Thuật" để lại chính là một màn khói trắng, chim bồ câu trắng bay lên.

Ở mặt phòng ngự, "Kim Tàm Thoát Xác" ngon lành hơn, bởi vì trong khoảnh khắc tiếp xúc với đòn tấn công của kẻ địch, "Kim Tàm Thoát Xác" vẫn có thể sử dụng được, nhưng mà tổng hợp tất cả các mặt, Tiêu Phàm cảm thấy "Ma Thuật Ảo Thuật" lại tốt hơn một chút...

...

Nhìn thấy trước mặt mình sương mù dày đặc và chim bồ câu trắng bay lên, trong lòng Đóa Qua thầm nghĩ, Tiểu Sửu Hoàng muốn trong nháy mắt lúc bắn vọt, sử dụng "Ma Thuật Ảo Thuật", dựa vào hiệu quả thuấn di kia để tiến hành tập kích mình sao?! Dùng loại mánh khóe đơn giản này sao có thể đánh bại được một người thân là "Hào Quang Tinh Thần" như mình được chứ!

Đóa Qua thu quyền, bắt đầu cảnh giác nhìn quanh bốn phía.

Nhưng rõ ràng có loại cảm giác nguy cơ mãnh liệt đang đánh tới, gã lại không có cách nào phân biệt được vị trí mà Tiểu Sửu Hoàng tấn công.

Đóa Qua có chút hoảng hốt, trên trán bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

Tiêu Sửu Hoàng hiện tại tuyệt đối đang dùng "Ma Thuật Ảo Thuật" để đánh nghi binh, nhưng vì sao mình lại không thể nào phát hiện xung quanh có chút khác thường nào, chẳng lẽ mình đã bỏ xót nơi nào đó sao!

Đúng rồi! Là chỗ đó!

Hai tay Đóa Qua giao nhau che trước người, quả nhiên trong màn sương sát bên nhô ra một thanh dao găm lóe lên ánh sáng đen tối.

Tên Tiểu Sửu Hoàng này thật là âm hiểm! Hóa ra là muốn dùng "Ma Thuật Ảo Thuật" lừa mình phân tâm, dời lực chú ý đi chỗ khác, sau đó lại trực tiếp ra chiêu tuyệt sát từ trong màn sương!

Đáng tiếc ghê, kế hoạch cẩn mật như vậy, vẫn bị Đóa Qua ta đây nhìn thấu!

Nhìn thấy bản thân sắp ngăn cản được thanh dao găm trước người, vẻ mặt của Đóa Qua trở nên cực kỳ hưng phấn, nhưng bên tai lại chợt nghe thấy một tiếng thở dài mệt mỏi, khiến cho trong lòng gã lạnh giá!

"Tạm biệt, con khỉ nhỏ..."

Thanh dap găm mà Tiểu Sửu Hoàng cầm ngược bên thân bỗng nhiên xoay tròn, một dao chém qua cổ Đóa Qua, mà ngay lúc đó, từ trong màn sương, một thanh dao găm bay ra va chạm với hai tay đang đan trước ngực của Đóa Qua, sau đó phát ra một tiếng "Coong" giòn tan, sau đó liền vô lực rơi xuống.

"Thật sự là đồ ngu xuẩn tự cho là đúng, trong chiến đấu phải biết linh hoạt chứ..."

...

"Trên sàn đấu mê cung lại có thêm một vị 'Hào Quang Tinh Thần' ngã xuống, kết quả này thật là ngoài dự đoán của mọi người! Hơn nữa còn là one hit one kill! Quyền Sư Đóa Qua thế mà lại bị Tiểu Sửu Hoàng của Huyết Tinh Ma Thuật Xã một dao giết chết, chuyện này thật sự quá mức ngoài ý muốn của mọi người! Chẳng lẽ sao trời lần này thật sự phải rơi rụng sao?!

"Rơi rụng?! Không phải vẫn còn có một vị Pháp Vương Apollo sao! Apollo chính là người mạnh nhất trong 'Hào Quang Tinh Thần' đó, chỉ cần hắn ta vẫn còn, công hội Tinh Thần vẫn chưa được xem là diệt vong."

Trong lòng Crimson Rose thầm mắng công hội Tinh Thần vô dụng, nhưng ngoài miệng vẫn tang bốc công hội Tinh Thần một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!