"Pháp Vương Apollo, quả thật là một kẻ khó chơi."
Nhắc đến cái tên này, Phong Ma Tiểu Xích Lang thở dài.
Chiến lực mạnh nhất trong công hội Tinh Thần chính là "Hào Quang Tinh Thần", nhưng nếu phải chọn ra người mạnh nhất trong số họ, đó tuyệt đối chính là Pháp Vương Apollo.
Snow được cho là có phong cách gần giống với vị Apollo kia nhất nhưng trên thực tế, Snow chỉ giống với Apollo ở khả năng phóng kỹ năng pháp thuật chính xác mà thôi.
Cũng bởi vì trong chiến đấu Snow một mực cứng nhắc luôn cố gắng tính toán sao cho phóng kỹ năng chính xác, mới bị Tiểu Khuyển Du Lục Hoa sau khi bộc phát lạnh lùng xử lý.
Mà Apollo ngoài khả năng phóng kỹ năng chuẩn xác ra, thứ càng quan trọng hơn chính là hắn ta rất có ngộ tính với việc chiến đấu, lúc vừa mới chơi "Tân Sinh", người đầu tiên quen thuộc với hình thức chiến đấu trong trò chơi thực tế ảo ở công hội Tinh Thần chính là Pháp Vương Apollo, hắn ta thậm chí có thể lợi dụng sự tự do đặc hữu của trò chơi thực tế ảo, sáng tạo ra các loại chiến pháp mới lạ.
...
"Thực lực của người này quá mạnh, chúng ta làm thế nào mới có thể đối phó được hắn ta đây!"
Bạch Y Công Tử nhìn Apollo đang đứng trước mặt, có chút nóng nảy nói.
Bởi vì "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" bọn họ căn bản không có cách nào có thể ngăn cản được Apollo, thậm chí vừa mới lúc nãy, Nhân Sinh Bại Khuyển còn ra đi vì một quả cầu lửa của Apollo, quân số giảm sút, khiến cho đám người Bạch Y Công Tử có chút khó lòng tiếp tục chống đỡ.
"Tiếp tục tiêu hao hắn ta đi, chỉ cần hắn ta chủ quan, ta liền tìm cơ hội xông đến trước mặt hắn ta, sử dụng [Cao Tần Luật Động], để lại ký hiệu trên người hắn ta, một đòn giết chết hắn ta." Mạch Tử Ồn Ào nói với Bạch Y Công Tử.
"Các người nghĩ Apollo dễ đối phó như vậy sao, cái tên này chính là thiên tài game online, muốn hắn ta chủ quan, đơn giản chính là còn khó hơn so với lên trời, tiếp tục cố gắng chống đỡ, chỉ có thể là các người bị hắn ta mài mòn đến chết." Hổ Nữu đứng một bên chỉ bảo một câu.
"Tôi nói cô nương à, cô đã hiểu hắn ta như vậy, vì sao vẫn đứng một bên ở đây mà không ra tay chứ, vả lại nói thế nào đi nữa chúng ta vẫn là một phe, vì cứu cô mà còn hi sinh mất một đồng đội, cô hiện tại cứ đứng khoanh tay một bên nhìn vậy thôi sao?" Bạch Y Công Tử nhìn Hổ Nữu đứng nhìn một bên như người qua đường, chợt cảm thấy buồn bực.
"Tôi đây không phải là sợ làm loạn tiết tấu của mấy người sao? Tôi có thể tự mình hiểu được, rõ ràng tôi không có lợi hại như vậy, nếu như không cẩn thận, đoán chừng sẽ liên lụy đến mọi người "
"Haizz, hiện tại còn để ý nhiều như vậy làm gì, cô nương cô mau xuống đây giúp đỡ một chút đi! Hiện tại 'Hoàng Hạ Tứ Kiệt' của chúng tôi chỉ còn có ba, đối đầu với cái tên Apollo này thật sự quá mức áp lực!"
"Được rồi, các người đã nói như vậy, tôi lên sàn là được rồi." Hổ Nữu cầm roi ra trận, mặc dù gần đây thực lực trong trò chơi của cô tăng lên không ít, nhưng muốn cô đối đầu với một nhân vật tầm cỡ như Apollo, cô vẫn không có nhiều lòng tin lắm, chẳng qua bây giờ tình hình nguy cấp, cô cũng chỉ có thể kiên trì xông lên.
Nhìn thấy Hổ Nữu lên sàn hỗ trợ, vẻ mặt của Apollo vẫn không đổi như cũ, bình tĩnh đến cực điểm, dường như việc có nhiều thêm một kẻ địch đối với hắn ta mà nói cũng không có ý nghĩa gì.
Nguyên tố pháp thuật hội tụ bốn phía trên pháp trượng của Apollo, sau một lúc liền hóa thành năng lượng pháp thuật đánh tới giữa sàn đấu!
...
"A a a! Apollo, chẳng lẽ anh chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì sao, một người đẹp như tôi mà anh cũng xuống tay được sao! Anh làm như vậy nhất định sẽ độc thân cả đời! Anh nhất định sẽ phải cả đời làm xử nam!"
Hổ Nữu vừa né mưa đá vừa mắng to Apollo không ngừng, Bạch Y Công Tử nhìn thấy cảnh tượng này, cảm thấy xấu hổ không thôi, thầm nghĩ cô nương này lúc trước quả nhiên không nói sai, cô ấy náo loạn như vậy, thật sự sẽ làm loạn tiết tấu chiến đấu của nhóm người bên mình.
Không nói đến trong lòng đám người Bạch Y Công Tử nghĩ thế nào, ngay cả Apollo vẫn luôn bình tĩnh đối mặt với Hổ Nữu không ngừng oa oa kêu to trên chiến trường cũng nhíu mày, hiển nhiên là hành động của Hổ Nữu khiến hắn ta cảm thấy không vui, cho nên Apollo liền nâng pháp trượng lên ngưng thần nhìn về phía Hổ Nữu, hắn ta quyết định ra tay giải quyết cái cô gái không chỉ ầm ĩ mà còn đáng ghét đến cực điểm này trước...
Đôi môi Apollo mấp máy, trong miệng lẩm bẩm, trên bầu trời tụ một đốm sáng, chói sáng như mặt trời mới mọc.
Viêm Bạo Thuật, là một kỹ năng rất có sức phá hoại của pháp sư, chỉ cần thân thể kẻ địch yếu ớt trước mặt bị đánh trúng, kết cục hẳn phải chết không phải nghi ngờ.
Nhưng Viêm Bạo Thuật có một khuyết điểm, đó chính là tốc độ ngâm xướng và thi pháp rất chậm chạp, trong khi kẻ địch không bị kỹ năng khống chế hạn chế hành động, rất dễ dàng né tránh được kỹ năng này.
Nhưng Apollo cũng không lo lắng về điểm ấy, chỉ vì hắn ta chính là Pháp Vương Apollo của công hội Tinh Thần!
Huống chi người chơi nữ đáng ghét kia trong mắt Apollo cũng không mạnh mẽ gì, Apollo đã hoàn toàn dự đoán ra quỹ tích di chuyển của cô sau một lúc nữa, chỉ cần Bạo Viêm Thuật bay thấp, Apollo tin rằng xung quanh hắn ta sẽ lại khôi phục yên tĩnh một lần nữa...
Đám người Bạch Y Công Tử đã nhận ra ý đồ của Apollo, nhưng năng lực của bọn họ có hạn, cũng không thể kịp thời ngăn cản Apollo thi phép, cho nên trên không trung nguyên tố hỏa đã hoàn toàn ngưng tụ thành một khối, nhanh chóng bay về phía Hổ Nữu!
Đối mặt với mặt trời rơi xuống, Hổ Nữu hoa dung thất sắc, cô cũng không giỏi việc tránh né lắm, vung vẩy roi lại không thể phá được đòn công kích lần này của Apollo, cảm thấy không khí chung quanh ngày một nóng bỏng, trong lòng Hổ Nữu có chút tuyệt vọng, dứt khoát nhắm hai mắt lại.
Bạch Y Công Tử cũng bi ai nhắm nghiền hai mắt, mặc dù hắn ta cũng không thích cái cô gái đáng ghét quá mức hoạt bát này nhưng hắn ta cũng không hi vọng nhìn thất cảnh tượng cô ấy hương tiêu ngọc vẫn.
Viêm Bạo Thuật mãnh liệt nện xuống chỗ Hổ Nữu, giống như một mặt trời chói chang dần chìm xuống mặt biển rộng, mà cùng lúc đó mang đến cho Hỗ Nữu một màn đêm đen tối đến triệt để.
Apollo nhìn ánh lửa chói mắt, giống như đang thưởng thức một bức tranh phong cảnh, vô cùng hài lòng.
Nhưng trong khoảnh khắc quả cầu lửa cực lớn này hoàn toàn rơi xuống, vẻ mặt bình tĩnh của Apollo có chút vỡ vụn, bởi vì bên trong cảnh đẹp xuất hiện một chút tì vết, khiến cho toàn cục trở nên không còn hoàn mỹ nữa...
Một trận rung chuyển, Hổ Nữu cho là mình hẳn phải bị Viêm Bạo Thuật của Apollo nện trúng, nhưng mà thật lâu cũng không truyền đến cảm giác nóng, khiến trong lòng cô cảm thấy nghi hoặc không thôi, cho nên cô nghi ngờ hé mở đôi mắt đẹp.
Lúc cô nhìn thấy trước người mình có mấy sợi tơ trắng bay múa theo gió, trong lòng Hổ Nữu rất an tâm, bởi vì cô biết là mình đã được cứu.
Chẳng qua Tiêu Phàm đứng bảo vệ trước người cô, lại bởi vì bị tác động bởi dư uy của Viêm Bạo Thuật, một bên thân người phủ một phần cháy đen, ẩn ẩn hiện ra một chút tơ máu, Hổ Nữu nhìn thấy có chút đau lòng.
"Đau không? Tại sao anh lại phải cứu tôi chứ?"
Thần kinh nữ sinh bị tình cảm kích động, hành vi cũng sẽ bởi vì cảm tính mà trở nên khó hiểu, cho nên cô lúc này lại hỏi Tiêu Phàm một vấn đề kỳ quái như vậy, mà chính cô lại không phát hiện ra vấn đề dị thường, ngược lại vẻ mặt rất tự nhiên.
Đau không?
Đây không phải biết rõ mà lại còn cố hỏi sao, bị thương tất nhiên là đau rồi.
Về phần tại sao lại phải cứu cô?
Tiêu Phàm có chút cạn lời, thầm nghĩ tình hình khẩn cấp, cảm thấy cứu được thì liền cứu thôi, ai sẽ cân nhắc nhiều như vậy chứ.
Chẳng qua Tiêu Phàm nhìn vẻ mặt của Hổ Nữu lúc này, bỗng nhiên cảm thấy thú vị, nói đùa: "Người phụ nữ của mình, đương nhiên không thể thấy chết mà không cứu được!"
Người phụ nữ của mình?!