Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 857: TÓM ĐƯỢC LINH HỒN

Quan trọng nhất là, bố trí một vị trí hợp lí, chúng có thể tạo ra một vòng bao vây, hoàn toàn chặt đứt đường lui của kẻ địch.

Mà Apollo lúc này đang bị những khẩu súng dồn vào hoàn cảnh như vậy.

"Anh dùng chiêu thuật gì vậy?"

"Tôi được chiến thuật của anh gợi ý, kết hợp hai kĩ năng để tạo ra nó, tạm thời tôi vẫn chưa nghĩ ra cái tên nào hay ho." Tiêu Phàm nhìn trời, thưởng thức những khẩu súng lục đang trổi nổi trong không trung, nghĩ đến thứ vũ khí kì dị nào đó: "Anh cảm thấy tôi đặt tên cho nó là Trận Súng Phù Du thì sao?"

"Trận Súng Phù Du? Quả là một cái tên rất chính xác."

"Đặt xong tên rồi, vậy thì bây giờ xin mời anh Pháp Vương Apollo, trải nghiệm uy lực từ Trận Súng Phù Du này của tôi một chút nhé!"

Tiêu Phàm chợt cười, từng đợt tiếng súng nổ vang lên lần thứ hai, thần kinh Apollo căng thẳng, dưới tình huống này hắn ta đã hoàn toàn không có đường lui, vừa nhấc pháp trượng lên, bốn phía xung quanh xuất hiện khí lạnh, sương lại nổi lên từ dưới chân hắn ta, nhanh chóng đông lại thành từng khối, một hòm băng màu xanh lam hình thành xung quanh hắn ta, Apollo tự đông mình ở bên trong, dựa vào vách ngăn làm từ băng ở bên ngoài để chặn sự tấn công từ đạn súng.

...

"Lá chắn băng! Súng lục của Mệnh Phàm bắn đồng loạt lần thứ ba, lập tức xuất hiện sau lần chớp nhoáng trước, kỹ năng bảo mệnh thứ hai của Apollo là Lá Chắn Băng cũng bị Mệnh Phàm buộc phải xuất hiện! Tình hình hiện tại của Pháp Vương Apollo không được lạc quan lắm!"

Tiểu Miêu hét lớn, cuối cùng lần này cũng không có ai phản bác lại cô ta, những khẩu súng lục lạnh lẽo vô cùng đang lơ lửng trong không trung kia, hoàn toàn đánh bay dũng khí phản bác lại của mọi người.

"Chiến thuật rất thú vị nhỉ?" Reginald nhìn màn hình lớn, anh ta thật lòng khen ngợi.

"Thì có làm sao? Chẳng qua Mệnh Phàm dựa vào sự tiện lợi từ kĩ năng, cưỡng ép điều khiểu một lượng lớn vũ khí mà thôi, về mặt kĩ thuật, căn bản không cao bằng lần điều khiển đầy tinh chuẩn thứ hai khi Apollo thi triển pháp thuật!" Nhìn thấy Apollo bỗng nhiên lâm vào đường cùng, vốn dĩ Đóa Qua đã có chút phiền muộn, lúc này lại nghe thấy Reginald ở bên cạnh khen ngợi Mệnh Phàm, Đóa Qua liền trực tiếp mở miệng phản bác.

"Anh nói sai rồi, nếu như Mệnh Phàm điều khiển vũ khí ở cự li gần rồi phóng về phía Apollo, tôi sẽ vô cùng đồng tình với quan điểm này của anh. Nhưng anh phải hiểu một điều, hiện tại hắn đang điều khiển súng lục, mà súng lục là một loại vũ khí đường dài..."

"Vũ khí đường dài thì sao! Không phải vẫn thế thôi sao?"

"Vũ khí đường dài không hề giống, khi tôi còn ở trong quân ngũ, mọi người thường xuyên phải tập bắn bia, anh có biết gì sao không?"

Sắc mặt Đóa Qua xám xịt lại, cuối cùng gã cũng biết được khó khăn của Tiêu Phàm khi sử dụng "Trận Súng Phù Du" này lớn đến mức nào: "Đúng vậy, đó là vì để tăng cao độ chính xác khi bắn. Hiện tại Mệnh Phàm điều khiển dùng họng súng như vậy cùng bắn, yêu cầu về độ chính xác vô cùng hà khắc, mà lúc này Mệnh Phàm vẫn giữ vững được độ chính xác khi bắn, thật sự khiến người khác khó mà tưởng tượng được..."

"Xem ra lần này Apollo chết chắc rồi."

Mặc dù Mi Hỏa hi vọng Apollo sẽ thắng, nhưng đối với trận thế hiện tại, cô ta thật sự không thấy một chút hi vọng nào, hiện tại Apollo sử dụng "Lá Chắn Băng", dưới cách nhìn của Mị Hỏa, đó cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.

Nghĩ đến việc Apollo thất bại, trong lòng Đóa Qua thấy bối rối, gã lập tức phủ định: "Không đâu, sao Apollo có thể thất bại được! Mệnh Phàm điều khiển như thế này, nhất định sẽ tiêu hao rất nhiều tinh thần, chỉ cần Apollo dùng Lá Chắn Băng để kéo dài, nhất định có thể kéo dài đến khi Mệnh Phàm kiệt sức!"

...

Đúng như lời của Đóa Qua, đó chính là ý tưởng của Apollo lúc này, hắn ta không ngờ rằng mình sẽ bị dồn đến bước đường này, nhưng hiện tại ngoại trừ sử dụng "Lá Chắn Băng" để kéo dài thời gian, hắn ta thật sự không có cách nào khác.

Vô số họng súng xoay quanh bên ngoài lớp chắn băng, vô cùng đồ sộ, Tiêu Phàm đi giữa đống súng, giống như đi dạo ở trong sân.

"Pháp Vương Apollo bất động, thật sự là một danh hiệu chính xác..."

Tiêu Phàm đứng bên ngoài vách ngăn bằng băng, trêu đùa với Apollo, người vẫn đang không nhúc nhích trong hòm băng.

Nội tâm Apollo vô cùng khó chịu, lại không thể nói được cái gì, hắn ta trừng mắt nhìn Tiêu Phàm, trong lòng âm thầm đoán chừng, điều khiển nhiều vũ khí như vậy, tạo thành trận súng khổng lồ như vậy, tất nhiên tiêu hao với người thi triển sẽ không nhỏ, chỉ cần mình có thể chống đỡ đến khi Mệnh Phàm tiêu hao gần hết, vậy thì vẫn còn cơ hội chiến thắng Mệnh Phàm.

Mấu chốt để quyết định thắng bại hiện giờ chính là ai có thể chống đỡ được lâu hơn.

Cuối cùng thì thời gian chấm dứt của "Lá Chắn Băng" đến trước, hay Mệnh Phàm sẽ không chống đỡ nổi sự tiêu hao của bản thân mình trước?

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Tiêu Phàm không hề rảnh rỗi, hắn điều khiển súng lục nhảy múa vòng quanh lớp băng, vô cùng tự tại.

Thời gian dần dần trôi qua, tâm trạng của Apollo không tốt chút nào, hắn ta thấy sắc mặt thong dong của Tiêu Phàm, lần đầu tiên người bình tĩnh như hắn ta trở nên bối rối.

Thời hạn của "Lá Chắn Băng" đã không còn nhiều nữa, chẳng lẽ Mệnh Phàm thật sự có thể chống đỡ được sự tiêu hao của kỹ năng, sao có thể như vậy? Điều này không khoa học!

Trái tim Apollo nhảy thình thịch, thời gian của "Lá Chắn Băng" đã bắt đầu đếm ngược rồi, nếu như trước khi "Lá Chăn Băng" chấm dứt mà súng lục vẫn còn trôi nổi bên ngoài lớp băng, vậy thì mình sẽ xong đời! Apollo chưa từng nghĩ mình sẽ ngã xuống ở đây!

Mà đúng lúc này, bỗng nhiên xuất hiện hiện tượng kì lạ, ngay vừa rồi vẻ mặt của Tiêu Phàm vẫn rất thong dong, lúc này hắn che lấy trán, có vẻ như rất đau đầu, súng lục trên không trung đồng loạt rơi xuống, giống như mưa vậy, cuối cùng, thậm chí Tiêu Phàm còn đau đến ngã xuống đất.

...

"Chuyện gì thế này? Vì sao bỗng nhiên Lich King Mệnh Phàm lại gục ngã? Chẳng lẽ đây là tác dụng phụ vì kỹ năng của hắn tiêu hao quá nhiều?"

"Ha ha ha, ai bảo hắn khoe khoang!" Crimson Rose thấy thế, có chút vui mừng.

Nhìn thấy Tiêu Phàm ngã xuống đất, fans của Tinh Thần bên ngoài chiến trường hoan hô, Đóa Qua cũng vì thế mà thở phào nhẹ nhõm: "Tôi đã nói mà! Hắn điều khiển ở quy mô lớn như thế nhất định là rất hao phí tinh thần, làm sao có thể duy trì được lâu như vậy? Trận này chúng tôi thắng chắc rồi!"

Mà lúc này, Apollo cũng nhanh chóng phá băng đi ra, cầm pháp trượng đi về phía Tiêu Phàm, dường như trong một khoảng khắc thế cục của chiến trường trở nên sáng sủa hơn nhiều.

Có điều Caesar cũng không vui mừng vì điều này, gã nhìn lên màn hình, cau mày, đang suy nghĩ điều gì đó.

Ngay sau đó sắc mặt gã thay đổi, hét lên: "Không đúng! Apollo, đừng đến gần tên kia!"

"Caesar, anh hoảng cái gì chứ? Cho dù anh bị Mệnh Phàm đánh bại, cũng không đến mức bây giờ vẫn sợ như thế chứ!"

"Bởi vì tôi đã từng giao chiến với Mệnh Phàm rồi, nên mới biết được sự xảo quyệt của hắn, Apollo sắp đi vào bẫy của hắn rồi!"

"Nhưng không phải lúc này Tiêu Phàm đã ngã xuống không dậy nổi vì tác dụng phụ khi tiêu hao quá nhiều hay sao?"

"Nhìn qua thì đúng là như thế, nhưng thời gian khi hắn ngã xuống rất trùng hợp, đúng lúc "Lá Chăn Băng" sắp chấm dứt!"

"Thì sao chứ?"

"Tên kia là ma quỷ! Hắn âm thầm tính toán tâm lý của Apollo rồi sau đó ngã xuống đúng lúc! Vỗn dĩ Apollo vẫn luôn căng thẳng lại bất ngờ vui vẻ, trong lòng hắn ta sẽ hoàn toàn lơi lỏng, không hề đề phòng với Mệnh Phàm trong lúc này!"

"Sao anh nói mơ hồ vậy?"

"Bởi vì tôi cũng bị Mệnh Phàm tính kế đánh bại như thế!"

...

"Trận chiến này đúng là một vở kịch nhỉ? Đến cuối cùng vẫn là anh thua, ha ha." Nhìn Tiêu Phàm ngã xuống đất không đứng dậy nổi, Apollo càng kiêu ngạo, hắn ta giơ pháp trượng của mình nhắm thẳng vào đầu Tiêu Phàm.

Mà lúc này bên tai Apollo lại vang lên một câu nói trêu tức, khiến cho sắc mặt Apollo thay đổi: "Đúng vậy, tôi là một "diễn viên" xuất sắc, tất nhiên phải khiến trận chiến của chúng ta trở nên kịch một chút..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!