Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 858: TRẬT TỰ LOGIN

Tiêu Phàm ở trên mặt đất vẫn không hề đứng lên, hắn chỉ giơ tay phải lên cao, cùng với cái nâng tay của hắn, đống súng lục yên lặng bất động cũng bay lên một lần nữa.

"Anh!"

Apollo nhìn xung quanh, hắn ta trở nên kinh hoảng vô cùng.

Tiêu Phàm không để ý đến hắn ta, mà cực kì say mê nhìn bàn tay đang xòe năm ngón của mình, sau đó hắn dùng bàn tay của mình hoàn toàn chặn bóng dáng của Apollo trước mắt, cuối cùng hắn mạnh mẽ nắm chặt bàn tay lại!

Động tác này tựa như bắt được thứ gì đó trong không trung vậy...

Ngay sau đó, tiếng súng dày đặc liên tiếp vang lên, vô số viên đạn bay ra, Tiêu Phàm nhìn về phía tay phải của mình, hắn phát hiện vô số giọt máu đỏ tươi tươi văng ra phía sau bàn tay, tạo thành một khung cảnh hoa mỹ...

"Đẹp thật..."

Tiêu Phàm cười khẽ, nói.

Bán phá một vòng, viên đạn trong vòng quay của súng lục ổ quay rơi xuống toàn bộ, không gian cũng trở nên im lặng lại, trong không khí tràn ngập mùi khói thuốc nhàn nhạt lưu lại, vài cơn gió nhẹ thổi qua, khiến chúng hoàn toàn bay mất.

Nhưng đóa huyết hoa nở rộ ra kia lại không thể tản đi được.

Pháp bào của Apollo xũng xuất hiện vô số lỗ thủng, trong có vẻ cực kì chật vật, hắn ta ngẩng đều nhìn lên bầu trời, ánh mắt trống rỗng, miệng lẩm bẩm: "Apollo tôi không hề thua anh, chỉ là thua thời gian mà thôi..."

"Thua thời gian sao?" Tiêu Phàm cười khẽ: "Thành viên công hội Tinh Thần các anh quả nhiên được chiều quá nên hỏng, ngay cả thất bại của bản thân cũng không dám thừa nhận. Anh cho rằng Lá Chắn Băng của anh có thể chống chịu được lâu hơn một chút thì tôi sẽ bị anh làm hao tổn đến hết sao?"

"Chẳng lẽ không đúng sao? Loạt Salvo tuyệt sát vừa rồi của anh hẳn đã là chút sức lực cuối cùng rồi! Hơn nữa, chỉ cần tôi chống đỡ được lâu hơn một chút, flash của tôi cũng sẽ làm lạnh xong, đến lúc đó tôi có thể dễ dàng tránh thoát được đòn tấn công này của anh!"

"Sai rồi, sai rồi, công hội Tinh Thần các anh từ trước đến giờ vẫn luôn sai lầm. Nguyên nhân thật sự dẫn đến sự thất bại của các anh không phải như vậy, mà chính là sự khinh thường tự cho là đúng của các anh. Nhờ sự xem thường của anh, mới để tôi tận dụng được cơ hội, lần lượt triệu hồi súng lục ổ quay ra, tạo thành sát trận "Phù du thương trận" như vậy. Nhờ sự xem thường của anh, anh mới tự cho là đúng mà nghĩ rằng nội lực chân khí của tôi đã tiêu tốn gần như hết sạch, không chịu thêm được nhiều sức ép nữa, hoàn toàn sụp đổ rồi. Cũng nhờ vào sự xem thường của anh, anh mới có thể không chút do dự hủy bỏ "Lá Chắn Băng" trước thời hạn, giống như một kẻ ngốc dâng thắng lợi lên trước mặt tôi vậy. Cho nên anh như vậy, không thể trách thời gian được, cho dù thời gian có nhiều hơn chăng nữa, đám người kiêu ngạo Tinh Thần các anh cũng sẽ không biết quý trọng đâu..."

"Bên cạnh đó, bởi vì nguyên nhân nào đó, hiện tại giá trị nội lực mà tôi có được mở rộng ra nhiều, căn bản không tồn tại tình huống tiêu hao đến mức không còn nhưng anh suy nghĩ. Chỉ có điều là, thời gian tôi triệu hồi vũ khí ra tốn mất băn phút đồng hồ, nhưng cho dù có như thế, "Lá Chắn Băng" của anh có thể chống chọi được lâu đến thế sao?"

"Cuối cùng, tôi còn muốn nói cho anh một điều, kì thật từ lúc anh để "Thuật Phong Tức" làm quân bài chìm kia, khoảnh khắc đó anh đã thua rồi. Bởi vì cho đến hiện tại, thực lực của tôi vẫn luôn được giữ vững..."

"Không! Anh nói láo! Anh nhất định đang nói láo!"

Apollo ngã ngồi trên mặt đất hét lên giống như bị tâm thần, Tiêu Phàm lại không mảy may để ý đến, xuôi theo máu chảy ra từ trong cơ thể của Apollo, Hào Quang Tinh Thần cũng tối tăm theo đó.

Tiêu Phàm không hề quay đầu, rời đi, bởi vì trận chiến này vẫn chưa kết thúc...

...

"Pháp Vương Apollo của Tinh Thần gục ngã rồi sao?"

Sự thực đã sớm bày ra trước mắt, lời nói của mọi người lại vẫn còn nghi hoặc. Sở dĩ bọn họ hỏi như vật, cũng không phải là vì mọi người muốn xác nhận lại điều gì, mà là mọi người đang muốn tiến hành bày tỏ và thể hiện ra tâm trạng của bản thân lúc này.

Mà dấu chấm hỏi đó chính là kí hiệu thể hiện chính xác nhất cảm xúc của bọn họ lúc này.

Game online ra đời, sau đó trưởng thành, tích lũy được độ nổi tiếng, tự thành được một giới riêng. Vô số game online thay phiên nhau hưng suy trong đó, các người chơi chạy qua chạy lại giữa các thế giới đó, bắt đầu rất nhiều câu chuyện truyền thuyết. Sau đó các công hội không ngừng sinh ra, các người chơi trong công hội tụ lại với nhau đi tạo ra càng nhiều những thần thoại khác. Nhưng theo thời gian trôi qua, những công hội đó đều bị tiêu diệt hết, chỉ còn lại công hội Tinh Thần không đổ xuống. Cho nên Tinh Thần lúc này trong lòng mọi người sớm đã không phải là một công hội bình thường rồi, mà là thần thoại duy nhất còn lại sau thời gian lắng đọng.

Thần thoại này đại diện cho sự cường đại, đại diện cho bất bại, cũng rực rỡ chói mắt y như cái tên của chúng, mà sao trời ngày hôm nay, lại bị đêm tối bao phủ hoàn toàn, những ngôi sao đầy trời lúc này lại không thể chiếu được chút hào quang nào, cảnh tượng như vậy đè nén mọi người hít thở không thông.

Nhưng có một số người lại không như vậy, bọn họ không vì sự thất bại của Tinh Thần mà cảm thấy chút khó chịu nào, ngược lại bọn họ cảm thấy sao băng vụt qua bầu trời rồi rơi xuống là một cảnh đẹp đáng thưởng thức, sau đó từng tiếng từng tiếng sói tru liên tiếp vang lên, dâng tặng cho cảng tượng này lời chúc mừng chân thành nhất.

"Sao vậy, Apollo đã đổ xuống rồi, nhóm Hào Quang Tinh Thần các anh cũng không nên nuốt lời chứ nhỉ?" Hoàng Ma Tử nhìn qua bọn họ, vẻ mặt vẫn oai phong như trước, mặt Đóa Qua, Caesar và Thánh Thủ Thư Sinh đã trắng bệch rồi.

Trên đài chủ trì, Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn Crimson Rose, ánh mắt đùa giỡn, giống như đang mong chờ điều gi.

"Vẫn chưa kết thúc đâu! Chỉ là Apollo ngã xuống mà thôi! Công hội Tinh Thần vẫn chưa tính là thua!" Nghĩ đến tiền đặt cược trong lúc nhất thời xúc động kia,

Lòng bản tay của Crimson Rose đổ mồ hôi, trái tim hồi hộp nảy lên, cưỡng chế thoái thác nói.

"Ồ, cũng đúng nhỉ? Lúc trước đánh cược Mệnh Phàm đánh bại công hội Tinh Thần, bây giờ công hội Tinh Thần vẫn còn người sót lại, vậy chúng ta để lại chút thời gian cho em gái Crimson Rose chuẩn bị tốt tâm lý bày tỏ đi, ha ha."

Nghe thấy đài chủ trì thuyết minh như vậy, nhóm người Đóa Qua cũng vội vàng thanh minh: "Đúng vậy, cuộc đánh cược giữa chúng ta vẫn chưa tính là thua đâu! Bọn người hội trưởng vẫn chưa ngã xuống mà! Chỉ cần hội trưởng dựa vào số người làm hao tổn đám người Mệnh Phàm đến chết, chúng ra sẽ có hi vọng chiến thắng!"

"Các anh thật sự nghĩ như vậy sao?"

"Chúng tôi thật sự nghĩ như vậy đấy!"

Tuy ngoài miệng Đóa Qua nói cực kì chắc chắn, nhưng trong lòng đã không yên bất an, bởi vì bọn họ cũng đã không còn chút tự tin nào vào lí do thoái thác của bản thân mình nữa, nhưng lại không thể bỏ xuống sự kiêu ngạo từ trước đến nay được...

Tuy rằng nhìn vào thế cục vẫn đang giằng co như trước, nhưng sau khi nhìn thấy thực lực của Tiêu Phàm rồi, người sáng suốt đều có thể trực tiếp dự đoán được kết cục cuối cùng.

Độc Cô Thần nhìn vào màn hình trực tiếp của "Chúng thần di tích chi chiến", trong lòng xúc động, thật sự là khó đoán được thế sự.

Sau đó quay lại, nói với mấy người đứng phía sau mình: "Mọi người chuẩn bị login đi, nếu như cuối cùng công hội Tinh Thần cũng thất bại rồi, vậy chúng ta sẽ trực tiếp ra tay xử lí trận doanh Ác Ma này, chấm dứt hoàn toàn "Chúng thần di tích chi chiến".

Tiểu Ngũ nghe thấy mệnh lệnh Độc Cô Thần hạ xuống, hưng phấn hét lên chói tai, đợi đến lúc phát hiện ra Độc Cô Thần dùng ánh mắt trách cứ nhìn mình chằm chằm, cậu ra đành phải xấu hổ dời đề tài đi: "Đàn anh đâu rồi? Anh ấy login chưa?"

"Anh ta sao? Hiện giờ hình như anh ta đang ngủ..."

Tiểu Ngũ dời tầm mắt sang hướng căn phòng nhỏ màu đen, sắc mặt trở nên vô cùng kì quái.

Ngủ à? Tên quái vật này đang ngủ, quả đúng là hiếm thấy...

Đợi cho nhóm người Độc Cô Thần tiến vào trò chơi hết rồi, một người đàn ông trung niên mở cửa căn phòng nhỏ màu đen ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!