Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 916: TỀ TỰU

"Xin lỗi, vừa rồi tôi đã lừa mọi người, tôi không phải người yêu của cậu ta, người ta cũng chỉ được xem như là một nô lệ của cậu ta thôi, hu hu hu..."

Nghe thấy lời nói của Lilith, Tiêu Phàm hoàn toàn hóa đá.

Đây đúng là phong cách của NPC trận doanh Ác Ma!

Mà Hạ Lộ Lộ thì lập tức trở nên điên cuồng, ánh lệ trong mắt càng long lanh, ba lô sau lưng bỗng mở ra, một pháp đài nhiều nòng trông vô cùng nổi bật hiện ra: "Bạn pháo, Hạ Lộ Lộ rất buồn, tên khốn anh chết chắc! Đạn Mạc Thời Gian!"

Nhìn thấy pháo binh khủng khiếp đầy trời, Tiêu Phàm vội hét lớn với Lilith: "Lilith! Tôi cho cô thêm một chai rượu nữa, cô lập tức nói rõ chuyện đó với các cô ấy đi!"

"Haizz, sao cậu không nói sớm khiến tình hình hiện này phiền phức như vậy..."

Tiếng pháo nổ ầm trời, Lilith đứng bên cạnh cười duyên nhìn ánh lửa kia...

Trên vùng đất đã bị oanh tạc đến sắp thành tro bụi trước mặt, Lilith hoàn toàn không lo lắng gì ngồi bên cạnh, đôi khi huýt sáo, đôi khi uống một hớp rượu.

Bên cạnh cô là không những chai rượu ngon, tất cả đều là "quà biếu" của Tiêu Phàm.

Còn Tiêu Phàm thì đang đen mặt đau khổ đứng trước ba cô nàng trước mặt.

Nếu không phải hôm nay phản ứng của hắn linh hoạt thì có lẽ cũng đã sớm hóa thành tro bụi trong ánh lửa đó.

"Vì vậy, anh và cô ấy chỉ có mối quan hệ bình thường?"

Viền mắt Hạ Lộ Lộ hơi hồng, lộ cái mũi nhỏ đầy đáng yêu, trong giọng nói cũng đầy nghẹn ngào.

"Đương nhiên rồi! Chẳng lẽ em tin lời của cô ấy nói, nghĩ cô ấy là gì của anh sao? Xin em, đó là chuyện không thể! Hơn nữa, Lilith là con gái của Ma vương, chỉ với điều này, anh đã không dám chạm vào cô ấy."

"Thật sao?"

"Đương nhiên là thật! Còn thật hơn vàng đấy!"

"Nhưng anh hiểu cô ấy như vậy mà, còn biết cả tên cô ấy rồi thân phận của cô ấy nữa! Hơn nữa, anh vừa gặp đã tặng đồ cho cô ấy. Trước đây Hạ Lộ Lộ xin anh một chiếc nhẫn mãi, nhưng anh cũng không chịu đưa cho em!"

Con gái ghen đúng là không biết đúng sai là gì, Hạ Lộ Lộ đương nhiên cũng không ngoại lệ. Việc Tiêu Phàm tặng rượu để nhờ và Lilith, cô nàng nhìn thấy rất rõ!

Tặng? Không tặng cô nàng này sẽ yên sao? Không tặng thì bây giờ pháo binh dừng lại được sao?"

"Cô ấy là đồng hương của anh, hơn nữa cũng từng là thầy của anh. Trước đây, khi anh mới vừa trận doanh Ác Ma, cô ấy đã giúp đỡ anh rất nhiều. Những chai rượu kia đều là anh nợ cô ấy..."

"Thật sao?"

"Thật!"

Aina và Mary khá kín đáo, không dám ra mặt chất vấn Tiêu Phàm thẳng thừng như Hạ Lộ Lộ. Nghe thấy Tiêu Phàm giải thích như vậy, hai người đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn Lilith đang uống rượu bên cạnh thì cũng trở nên cảnh giác hơn.

"Ồ, nếu thật sự như vậy thì Hạ Lộ Lộ xin lỗi chuyện vừa..."

"Xin lỗi? Vừa rồi suýt chút nữa thì em giết anh đấy!"

"Anh đang trách Hạ Lộ Lộ!"

"Không dám..."

Bị Hạ Lộ Lộ trừng mắt, chưa đầy nửa giây, Tiêu Phàm bỗng kinh hãi.

"Vậy còn được, sau này anh bị Hạ Lộ Lộ giết cũng đang đời!"

"Em thật sự muốn giết anh?"

"Nói thừa, vốn Hạ Lộ Lộ muốn giết anh, chắc anh cũng tự biết mình đã làm gì!"

"Anh... đã làm gì?"

Tiêu Phàm hỏi, bỗng lại bị ba cô nàng nhìn lại thì hoàn toàn chột dạ.

"Nhưng dù là vậy thì mọi người cũng không thể giết anh được..."

"Chắc chắn chúng em phải dạy cho cái tên đàn ông cặn bã như anh một trận!"

"Có thể đổi cách dạy không, nếu xảy ra án mạng thì các người vui vẻ sao?"

"Vui vẻ!"

Trả lời rất quả quyết, ngay cả Aina và Mary đang im lặng cũng trả lời cùng một lúc.

"Này! Mấy người thật sự định như vậy sao, thật sự định giết anh sao?"

"Hạ Lộ Lộ muốn giết anh đấy, sau đó sẽ để Mary dùng "Vong Giả Phục Sinh" giúp anh sống lại, sau đó lại giết, rồi lại phục sinh, giết rồi phục sinh... Cứ liên tục như vậy cho đến khi Hạ Lộ Lộ hả giận mới thôi..."

Còn có chuyện này sao?

Ác độc quá đi!

Hạ Lộ Lộ không hổ là Ác Ma ranh ma mà!

"Bạn yêu..."

Ngay lúc Tiêu Phàm còn đang khiếp sợ thủ đoạn của Hạ Lộ Lộ thì cô nàng đang say khướt bên cạnh lại đứng lên khiến hắn lại tiếp tục cảm thấy rợn tóc gáy một lần nữa.

"Lilith, cô sao vậy, vừa rồi tôi đã nộp "phí bảo hộ" rồi đấy! Đừng quấn lấy tôi nữa được không!"

"Tôi đi một chặng đường xa tới đây tìm cậu, cậu lại đối xử với tôi như vậy sao?"

"Cô vui vẻ ở nhà không được sao? Sao lại phải tới tìm tôi chứ!"

"Đồ cặn bã..."

Tiêu Phàm vừa hét lên với Lilith thì lại nghe thấy tiếng than ngay bên cạnh mình, hắn vừa quay đầu nhìn về phí ba cô nàng Hạ Lộ Lộ thì thấy mấy cô chuyển sang tự bình luận một mình.

"Con gái nhà người ta đi đường xa tới tìm anh ta vậy mà anh ta lại có thể hung dữ với cô ấy, còn định đuổi thẳng cô ấy đi, đúng là loại người cặn bã mà..."

Tiêu Phàm vừa nghe thấy thì lập tức cảm thấy đầu óc quay cuồng. Hắn lập tức cố gắng giữ phong độ, quay lại hỏi Lilith: "Lilith, rốt cuộc cô tới tìm tôi làm gì?"

Nhưng vừa dứt lời...

"Cặn bã..."

"Vừa thấy con gái đẹp đã quay sang nịnh nọt, nói ngọt, đúng là mê gái, loại người cặn bã..."

Tiêu Phàm sắp khóc rồi, có nhầm không, đúng là làm người không dễ à!

"Sao, đây là mục đích của tôi đó!"

Lilith lấy một bài báo ra đưa tới trước mặt Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm nhìn tấm hình của hắn cùng mấy chữ "Wanted" bằng tiếng tiếng Anh đầy bắt mắt, vẻ mặt lập tức khó coi.

Đây chính là lệnh truy nã của hắn!

Tiêu Phàm lùi lại mấy bước, cảnh giác nhìn Lilith, muốn tìm gì đó trên gương mặt cô, bảo kiếm cũng lấy ra: "Lilith, cô tới bắt tôi?"

Lilith thấy Tiêu Phàm lấy kiếm ra, vẻ mặt cũng không lo lắng, ngược lại, vẻ mặt vô cùng đáng yêu nói với hắn: "Sao cậu biết? Tôi chỉ thấy tờ báo này, lo lắng cho cậu nên mới tới thôi?"

Tiêu Phàm có thể nhận ra Lilith không có ý định giết người với hắn, nhìn ánh mắt chân thành đang nhìn mình, trong lòng Tiêu Phàm lại có suy nghĩ...

Lo lắng cho tôi nên tới? Cô lừa quỷ à?

...

Không lâu sau khi "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến" kết thúc, Lich King Mệnh Phàm bị người chơi nói đến rất nhiều, tin tức cũng bắt đầu lưu truyền rộng rãi trong trò chơi, cuối cùng cũng rơi vào trong tai ba cô nàng kia.

Vì vậy, ba cô nàng cùng mong nhớ một anh chàng bắt đầu kết bạn, ra ngoài tìm tình yêu của "mỗi người".

Không bao lâu sau, tin này truyền đến các tộc lớn, sách lược của bọn họ chính là ra tay trước.

Trong lúc lệnh truy nã bay múa đầy trời thì gió cũng theo gió thổi đến thành Abaddon của trận doanh Ác Ma...

Lilith đang ở một mình, mệt mỏi nâng mắt lên nhìn tờ giấy bay qua cửa sổ, hơi bực bội.

Hôm trước là hiện tượng kỳ lạ nắng hạn gặp mưa rào vô ích kia, hôm nay giấy tờ bay tán loạn, lại chuyện gì đây?

Lilith tiện tay nhặt tờ giấy trong nhà lên, nhìn thấy người phía trên hơi quen mặt, nhướng mày: "Tên nhóc này thật đẹp trai, nhưng mà sao mình cứ cảm thấy là gặp ở đâu rồi ấy nhỉ? Đúng rồi, nhuộm tóc đen đi thì không phải cái tên tiểu ác ma kia sao?"

"Nhưng mà chuyện gì đây? Lâu như vậy rồi tên nhóc đó cũng không trở lại, hôm nay cũng chỉ thấy một tờ giấy truyền tin, không biết là đi lạc ở đâu rồi? Đúng vậy, cái tên nhóc đần độn đó, có lẽ thứ này là do cha mẹ tung tin để tìm người đây..."

Lilith đang muốn vứt tờ giấy truyền tin trong tay thì bỗng nhìn thấy mấy chữ to trên tờ giấy...

"Ừm? Lệnh truy nã! Do liên minh ba trận doanh phát ra? Ôi chao, đúng là chơi lớn..."

Lilith đứng lên, mở cửa phòng, đi ra ngoài...

...

"Vì vậy, cô cảm thấy vui nên chạy tới?"

Tiêu Phàm thật sự không thể hiểu được suy nghĩ của Lilith.

"Đúng vậy, cậu không trở lại tìm tôi, cậu cũng biết đó, phụ nữ ở nhà một mình thường cảm thấy cô đơn... rất cô đơn..."

Lilith ném cho Tiêu Phàm một ánh mắt quyến rũ, liếm đôi môi đỏ mọng, dáng vẻ vô cùng mê người.

"Đừng nói chuyện với tôi bằng giọng điệu này! Cũng không cần phải dùng những câu nói mập mờ như vậy!"

Hành động của Lilith thật sự khiến Tiêu Phàm gào thét, vì chỉ trong chốc lát đó, hắn đã nhận ra họng đại bác đen ngòm của Hạ Lộ Lộ đang ngắm về phía mình.

Nghe thấy lời nói của Tiêu Phàm, họng đại bác của Hạ Lộ Lộ hơi chếch đi, nhưng còn chưa đợi Tiêu Phàm thở phào, âm thanh nhắc nhở của hệ thống lại khiến hắn run lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!