Vì gần đây, mấy thông tin hệ thống nhắc nhở đều không hay ho gì.
Tiêu Phàm nhìn thông tin hệ thống gửi tới xong thì hoàn toàn hóa đá.
Do Lilith đến nên nhiệm vụ "Người Yêu Công Chúa" đã được nâng cấp toàn diện, thưởng thì không có mà độ khó lại tăng lên, từ một kéo ba biến thành một kéo bốn, đáng sợ nhất là lệnh truy nã trở thành truy nã toàn trận doanh. Nói cách khác, đám người bị thần kinh trong trận doanh Ác Ma cũng có thể bắt đầu nhận nhiệm vụ bắt hắn!
Nghĩ tới đám người A Hoa Tỷ hay Tiểu Sửu Hoàng đáng sợ đó sẽ xuất hiện, Tiêu Phàm chợt cảm thấy da đầu tê dại...
"Lilith, không phải cô tới chơi thôi sao? Tại sao ngay cả người trong trận doanh Ác Ma cũng bắt đầu truy nã tôi?"
Tiêu Phàm xoay người, khó hiểu nhìn Lilith đang ngồi trên đất, hắn cần một lời giải thích hợp lý.
"Đúng vậy, tôi chỉ đi chơi. Khó khăn lắm mới được ra ngoài vận động, tôi phải chơi cho thật đã, nên tôi đã viết cho người cha thân yêu kia của tôi một lá thư. Trong thư có nói là cái tên tiểu Ác Ma Mệnh Phàm kia muốn bắt tôi làm nô lệ, bảo ông ấy nhanh chóng nghĩ cách cứu tôi. Cậu cũng biết mà, lâu lắm rồi tôi không gặp ba tôi, ông ấy nhận được thư của tôi chắc chắn sẽ rất vui, nhưng khi đọc nội dung thư... chắc chắn vẻ mặt của ông rất thú vị, tôi vừa nghĩ đã thấy vui vẻ."
"Ác Ma! Chắc chắn cô là Ác Ma!"
"Có gì không đúng sao, tôi vốn là Ác Ma mà?"
Lilith nhìn Tiêu Phàm, vẻ mặt rất là vô tội.
...
Tiêu Phàm hít thở thật sâu một lúc, rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, hắn bắt đầu chuẩn bị đối mặt với tình hình trước mắt.
Ba người Mary, Aina, Hạ Lộ Lộ chạy trốn khiến ba trận doanh đều phát lệnh truy nã. Lilith thấy lệnh truy nã cũng chạy tới thêm vui, kết quả vốn là ba trận doanh truy nã lại thành tất cả trận doanh truy nã, vậy không phải Tiêu Phàm hắn đang phải đối mặt với sự khiêu chiến của tất cả người chơi trong trò chơi này rồi sao!
Con mẹ nó, sao mọi chuyện lại trở nên thế này?
"Brahma, anh không sao chứ?"
Aina thấy vẻ mặt ủ rũ của Tiêu Phàm thì đau lòng hỏi.
Vừa rồi thấy lệnh truy nã mà Lilith mang tới, mấy người các cô cũng nhận ra hành động của mình đã gây phiền phức cho Tiêu Phàm, cảm thấy hơi hối hận về hành động chạy trốn của mình.
"Không sao."
"Mệnh Phàm, hay là giờ em sẽ về bảo phụ vương rút lệnh truy nã lại." Mary hiền lành cũng bắt đầu đau lòng vì Tiêu Phàm.
"Em cũng vậy." Aina nói.
"Nếu mọi người đều rời đi thì Hạ Lộ Lộ cũng trở về."
Tiêu Phàm ngẩng đầu lên, nhìn ba cô nàng trước mặt, nhớ lại từng chuyện từng chuyện.
Hắn nhớ Mary cũng chưa từng mạo hiểm chạy ra ngoài, đây là cơ hội trốn ra ngoài hiếm có của cô. Mà Aina cũng không khác cô lắm, cũng là những cô gái ngoan ngoãn trong nhà. Còn Hạ Lộ Lộ, tuy cô bé hơi nghịch ngợm, nhưng cô bé cũng là người khó kiềm chế được cái tính ham chơi nhất, bây giờ bọn họ đều vì hắn mà...
"Không cần, anh hoàn toàn không quan tâm loại chuyện truy nã nho nhỏ này, khó khăn lắm mọi người mới ra ngoài được, cứ để Tiêu Phàm tôi đưa mọi người đi mạo hiểm một lần đi!"
Truy nã thì truy nã, sợ cái gì? Dù sao bây giờ hắn cũng không còn như xưa nữa, cấp bậc có thể được xem như là hàng đầu, ai có thể đánh bại hắn được chứ?
Nếu mấy người các cô đã ra ngoài thì hắn cũng nên đưa các cô đi dạo một chuyến!
Hơn nữa, mặc dù anh trai không đăng nhập, nhưng chắc chắn đang nhìn chằm chằm hắn ở đâu đó, nếu hắn sợ hãi thì sao có thể đối mặt với anh trai mình.
"Thật sao?"
Ba cô nàng vừa nghe thấy lời nói của Tiêu Phàm thì trong lòng vô cùng vui vẻ.
Tiêu Phàm đang muốn khẳng định lại lần nữa thì Lilith đứng phía sau vỗ vai hắn, lên tiếng trước: "Tôi cũng biết cậu sẽ như thế, nên Lilith tôi chưa từng nghĩ tới chuyện trở về! Cậu thấy đó, đồng hương như tôi cũng khá hiểu suy nghĩ của cậu, mà ba cô nàng kia lại hoàn toàn không hiểu..."
"Lilith, tôi không nói sẽ đưa cô theo, tốt nhất cô nhanh chóng về nhà với ba cô đi! Đừng quấn lấy tôi nữa, được không!"
Tiêu Phàm vừa nói được mấy câu khí phách lại bị Lilith chọc giận lần nữa.
Dù sao, Tiêu Phàm vẫn không thể chấp nhận được cách ứng xử đặc biệt của NPC trong trận doanh Ác Ma mà.
Chỉ có ba cô nàng kia lại nhớ rõ những gì Lilith vừa nói...
Cô bảo bọn họ không hiểu Mệnh Phàm, chỉ có cô khá hiểu?
Hơn nữa, dường như Mệnh Phàm thật sự rất thân với cô ấy.
Vậy cái người vừa xuất hiện này chính là tình địch lớn nhất của bọn họ.
Ba cô nàng nhìn chằm chằm vào Lilith, trang phục của cô gái này thật không nghiêm chỉnh, quần áo rộng thùng thình khiến nơi mê người lúc ẩn lúc hiện, trong lòng bọn họ cũng dần chắc chắn.
Vì vậy, trong không khí kỳ lạ đó, Tiêu Phàm và đội hình mới - bốn nữ một nam lại tiếp tục lên đường.
...
Mà ở một nơi khác, vì nhiệm vụ "Toàn dân công địch" cạnh tranh đối kháng không giới hạn này mà dòng nước ngầm trong "Tân Sinh" đã bắt đầu khởi động.
"Cạc cạc cạc cạc, bang Hắc Long chúng ta rốt cuộc cũng đã có thể trả thù một cách danh chính ngôn thuận! Mệnh Phàm, đừng trách bọn ta, muốn trách hãy trạch hệ thống của mình đi!" Hắc Long cười toét miệng, vẻ mặt vô cùng dữ tợn.
...
Mà trên thảo nguyên, một anh chàng đẹp trai ngước nhìn bầu trời, ánh mặt vô cùng thâm tình, tia nắng chiếu xuống gò má hắn ta, trông vô cùng đẹp trai.
"Tiểu Thúy, anh sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, lần này anh sẽ không khiến em thất vọng..."
Tây Qua Mạn Mạn nhìn Tịch Dương, cảm thấy vô cùng đau lòng.
"Haizz, rõ ràng Tịch Dương nói chuyện đẹp trai như thế, tại sao lại luôn như vậy chứ?"
...
"Lão đại, chúng ta cũng đi sao?"
Bạch Y Công Tử cầm quạt khá lo lắng, vì cho tới ngày hôm nay, hắn ta vẫn chưa biết nên đối mặt với người trước mặt thế nào.
"Không cần các cậu xen vào, chuyện này tôi sẽ tự giải quyết."
Tiểu Sửu Hoàng cũng lên đường, có điều lần này vẻ mặt gã không thích thú như trong tưởng tượng.
...
"A a a a..."
Trong một khu vực tại phó bản của trận doanh Nhân Loại, một tiếng hét kinh khủng vang lên, những người chơi xung quanh vội vàng trốn tránh, họ luôn cảm thấy chỉ có thú dữ mới có thể tỏa ra hơi thở như vậy.
"Đừng khóc, A Hoa..."
Yêu Đạo nhìn A Hoa đang khóc thầm, trong lòng càng thêm thương yêu.
"Tại sao? Tại sao chứ! A a a a..."
"Tại sao Phàm ca lại thích em gái NPC chứ! Không được, em phải tìm được anh ấy! Em thấy chắc chắn là con hồ ly tinh nào dụ dỗ anh ấy! Em phải đi tìm hiểu cho rõ!"
Những người Tiêu Phàm sợ nhất đều lên đường!
...
A Hoa Tỷ tức giận không phải là không có nguyên nhân, vì sau khi Lilith gặp Tiêu Phàm và hệ thống nhắc nhở xong, hệ thống đầu não đã đăng một đoạn tin miêu tả về Tiêu Phàm vô cùng hợp với tình hình hiện tại...
"Nhiệm vụ thêm "Toàn Dân Công Địch": Người chơi Mệnh Phàm bắt cóc đại công chúa Lilith của trận doanh Ác Ma, nhằm giải tỏa tức giận, các người chơi hãy nhanh chóng giải cứu Lilith."
Sau khi xem xong, A Hoa Tỷ tức giận khóc lóc nức nở, nhưng cũng có người vui mừng vì tin tức này, hơn nữa không phải một mà là một đám!
Trên một hoang mạc nào đó ở trận doanh Ác Ma, không biết một tượng đá xuất hiện từ lúc nào, nhưng nhìn kỹ lại thì sẽ nhận ra người được tạc thành tượng đó là Tiêu Phàm.
Hoàng Ma Tử mang một rổ mặt nạ kỳ quái ra, liên tục lẩm bẩm trong miệng giống như Shaman vậy. Mà một đám chó sói đứng vây quanh tượng đá cũng đang không ngừng cổ vũ, không khí trông vô cùng sôi nổi: "Sói Lẳng Lơ Sói Lẳng Lơ đốt cháy, vua của tôi vua của tôi vô địch..."
"Quân Đoàn Sói Lẳng Lơ" là tổ chức đang ngày càng phát triển dưới sự quản lý của Hoàng Ma Tử.
Nhưng mà kỳ lạ là thỉnh thoảng bức tượng đá của Tiêu Phàm sẽ tản ra những ánh sáng nhỏ xíu theo điệu nhảy của đám sói lẳng lơ...
"Ta tên là Tiêu Phàm, ta đang gặp một tai nạn mà ta không cách nào tưởng tượng ra được. Ta bị truy nã, ta muốn sống sót và chăm sóc tốt những NPC đang ở bên cạnh ta."
Tiêu Phàm nói với giọng điệu trang nghiêm, làm cho không khí xung quanh trở nên hơi nghiêm túc, thế nhưng...
"Thật sự là quá vui vẻ, lần này là lần đầu tiên Mary được đi ra ngoài chơi đây..."