Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 940: ARNOLD

Sự tráng lệ bên trong lâu đài và đống tan hoang ngoài lâu đài, tương phản to đến nỗi Tiêu Phàm khó mà tiếp nhận được.

Tiêu Phàm đang giật mình vì tất cả quá là kỳ dị thì có một người từ bên trong đi ra, người nọ thấy Tiêu Phàm ở đây thì không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Brahma, sao anh lại tới đây?"

Tiêu Phàm nghe thấy tiếng thì nhìn lên, sắc mặt trở nên kỳ quái, bởi vì người nọ đã từng để lại trong lòng hắn một ám ảnh không hề nhỏ.

Là Zaba, con trai tộc trưởng Shaman, một "đứa trẻ Thiên tài" với chỉ số IQ đột phá chân trời, lúc còn trong bộ lạc Shaman, chỉ bằng việc đọc một bảng cửu Chương đã giày vò Tiêu Phàm đến chết đi sống lại. Vì thế đã để lại cho Tiêu Phàm một ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

"Sao em lại ở chỗ này?" Tiêu Phàm hỏi.

Mặc dù trước đây, lúc ở chung cũng không vui vẻ gì, nhưng cũng coi như là quen biết, mà sự tồn tại của Zaba, chứng minh Bộ lạc Shaman không bị hệ thống xem như số liệu bình thường mà bỏ đi, chẳng hiểu sao, Tiêu Phàm lại thấy yên tâm hơn nhiều.

"Em tạm thời học ở đây,

Nhân tiện giữ vệ sinh cho lâu đài Tinh Không luôn."

"Hóa ra là vậy? Hèn gì tôi cứ tự nghĩ ở đây sao mà sạch dữ? Shaman nhỏ cậu làm tốt lắm, cậu quen tôi sao?"

Lilith trực tiếp giành quyền nói chuyện, giống như ngầm nói cho Tiêu Phàm biết, nơi này là địa bàn của cô vậy.

"Điện hạ Lilith tôn kính, dù tại hạ trước đây không quen biết người, nhưng người phụ nữ xinh đẹp như vậy, trận doanh Ác Ma cũng chỉ có mình người mà thôi."

Nghe lời Zaba nói, Tiêu Phàm nhíu mày một cái, hắn không biết những ngày này cậu ta đã trải qua những gì, nhưng một cậu bé khờ khạo ngốc nghếch lại trở nên khôn khéo như vậy thì có hơi kỳ quái.

Nhưng ánh mắt Zaba vẫn chân thành như cũ, làm cho Tiêu Phàm chẳng thể nhận ra chút bí ẩn nào.

Lilith không cẩn thận như Tiêu Phàm, nghe Zaba nịnh nọt mình thì tâm trạng cũng tốt lên: "Đúng rồi, bảo chủ đang ở đâu?"

"Bảo chủ đi du lịch rồi ạ, chắc ngày mai mới về, điện hạ Lilith và mọi người ở tạm trong lâu đài một đêm, đợi bảo chủ ngày mai về."

"Ừ, cứ vậy đi, chuẩn bị cho chúng ta một bộ quần áo để tắm rửa, rượu với cả đồ ăn nữa, đi đường dài chúng ta cũng mệt mỏi lắm rồi."

Tiêu Phàm còn muốn hỏi thăm Zaba một số chuyện, nhưng được Lilith dặn dò xong, Shaman Zaba lập tức xuống dưới bận rộn mất rồi.

"Lilith, rốt cuộc là sao? Chúng ta đến chỗ này làm gì?"

Bởi vì bất đắc dĩ, Tiêu Phàm chỉ có thể dò hỏi Lilith nguyên do sự việc.

"Chủ nhân Lâu đài Tinh Không muốn gặp cậu nên tôi dẫn cậu đến, việc chỉ có vậy."

"Chủ nhân Lâu đài Tinh Không là ai?"

"Cậu đoán xem, cậu không phải rất thông minh sao?"

Tiêu Phàm ghét nhất là loại con gái bảo anh đoán xem các thứ, thế nên Tiêu Phàm cũng chẳng thèm để ý đến.

Nhập gia tùy tục, dù sao Tiêu Phàm hắn cũng không sợ việc gì.

Những việc xảy ra sau đó rất bình thường, bình thường đến nỗi khiến cho Tiêu Phàm có chút khó chịu.

Zaba bưng bữa tối và rượu ngon lên cho bọn họ, bọn Tiêu Phàm ăn uống đến no nê.

Cơm nước xong, Tiêu Phàm xuống tầng dưới cùng của lâu đài Tinh Không theo chỉ thị. Nơi này thế mà lại có một cái suối nước nóng ngầm, Tiêu Phàm thầm giật mình.

Ngâm trong dòng nước ấm áp, Tiêu Phàm cảm giác những mỏi mệt gần đây đang tan dần đi.

Ngay lúc đang hưởng thụ sự đãi ngộ khó có được này, hắn bỗng nhiên nghe thấy bên kia vách ngăn có tiếng nói.

"Oa, thân hình mọi người còn đầy đặn hơn các chị của Carla nữa luôn đó!"

"Ấy, Carla sau này cũng sẽ trở nên như thế này thôi."

"Thật sao? Carla cũng nghĩ vậy đó. Nhưng mà, sao chị Aina cứ lấy tay che mãi thế, đều là con gái cả mà, ngượng ngùng cái gì không biết."

"Oa! Aina, sao chị có thể lớn như vậy được chứ!"

...

Máu chó vãi, Tiêu Phàm xém chút còn tưởng mình hóa thân thành nhân vật chính trong manga Nhật rồi chứ. Loại chuyện tốt vách ngăn suối nước nóng như này ấy thế mà lại đến phiên hắn.

Tiếng cười cười nói nói của bốn cô gái như có một loại ma tính nào đó, làm cho Tiêu Phàm thả hồn mơ mộng, thân thể bắt đầu khô nóng, sau đó dần dần sáp lại gần tường đá.

Mà hắn khẽ nghiêng một chút, tường bỗng sập.

Hét lên một tiếng, các cô gái đang quấn khăn tắm xông đến.

Giờ khắc này, Tiêu Phàm rất tuyệt vọng, trong trận đánh đấm túi bụi, hắn thấy được nụ cười nghiền ngẫm Lilith...

...

Một bên khác, Đội Vũ hội Ác Ma Hoa Nguyệt ở Hắc Tịch Lĩnh không ngừng đi về phía trước.

Sắc trời tối dần, Hắc Tịch Lĩnh tản ra hơi thở làm người ta sợ hãi. Tiếng gào thét hưng phấn của Khỉ đột khổng lồ Hắc Phong xen lẫn với tiếng kêu thảm thiết của con người, không ngừng truyền đến từ đằng xa, làm cho các cô gái của Đội Vũ hội Ác Ma Hoa Nguyệt bước chân càng tăng nhanh hơn.

Rốt cục, mọi người cũng đến được tòa lâu đài Tinh Không. Tất cả nhìn tòa lâu đài cổ âm trầm, theo bản năng nuốt nước miếng. Sau đó lấy dũng khí, đương nhiên bọn họ cũng lanh trí đến nổi biết cửa sau để mà đi được, thế là bọn họ chui vào con đường dẫn những con người ngớ ngẩn tự chui đầu vào rọ mà Lilith từng nói kia...

...

Tiêu Phàm không hề biết đám Hổ Nữu đã đi vào trong Lâu đài Tinh Không, tắm rửa xong xuôi hắn nằm trên giường, thật lâu vẫn không thể vào giấc.

Cảnh ở suối nước nóng cứ hiện đi hiện lại trong đầu, làm cho mạch máu hắn căng phồng lên.

Tiêu Phàm bị các cô gái đập dưới suối nước nóng, hắn không phản kháng lại, vô cùng đàn ông.

Đương nhiên, lúc không phản kháng, hành vi của hắn cũng rất lịch sự. Tóm lại tất đều tốt đẹp, tốt đẹp đến nỗi khiến cho hắn khó mà yên tâm được.

Chẳng qua, bây giờ cũng không phải là lúc nghĩ những thứ này, nên suy nghĩ nhiệm vụ một chút, Tiêu Phàm luôn cảm thấy chỗ này thật kỳ quái.

Sau khi vào trong Lâu đài Tinh Không, ai nầy đều nghỉ ngơi như bình thường, nhưng người của trận doanh Ác Ma thật sự tồn tại cái gọi là yên tâm hưởng thụ sao?

Đồ ăn ngon không gì để chê, suối nước nóng cũng thoải mái, ngay cả phòng cho khách nghỉ ngơi cũng được bài trí cẩn thận.

Con mèo ngốc Tom Cruise lúc này cũng đã xí được cho mình một cái ổ mèo mềm mại, đang tiến vào mộng đẹp.

Tất cả trông có vẻ tốt đẹp thật đấy, nhưng những điều này thật sự bình thường sao?

Tiêu Phàm nằm trên giường nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy khắp nơi đều khả nghi, nhưng vẫn chẳng thể nào tìm được manh mối.

Tiêu Phàm sờ soạng giường chiếu mềm mại dưới người rồi thở dài.

Chiếc giường này thoải mái như vậy làm mình muốn ngủ ghê?

Cơ mà, sao mình lại sờ được cái khe hở trên giường nhỉ?

Khoan, mình sờ được cái gì cơ? Một khe hở á?

Tiêu Phàm chợt giật mình, đang muốn bật người dậy, nhưng lúc này đã quá muộn...

Một âm thanh nặng nề vang lên, giường bỗng mở ra, Tiêu Phàm kêu lên một tiếng, rơi vào lỗ đen dưới giường.

Tom Cruise lười biếng nằm nhoài trong chiếc ổ mèo mềm mại, đôi tai nhỏ đáng yêu rụt lại đôi chút, nhưng vẫn không tỉnh...

Trong phòng khách, thủy tinh ma pháp dùng để chiếu sáng đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt, màu sắc hơi xanh vì sắc trời tối dần mà trở nên chói lọi.

Trong một nơi tối tăm nào đó của Lâu đài Tinh Không, người nào đó đang quan sát những việc xảy ra trong lâu đài bằng mộy viên thủy tinh cầu trong suốt.

Bốn cô gái Lilith vẫn đang yên giấc trong phòng dành cho khách, đi đường dài mệt nhọc, các cô gái bị người ta dùng ma pháp theo dõi mà vẫn không hề nhận ra.

Nhìn mọi người đã tiến vào mộng đẹp, người này nở một nụ cười hài lòng, sau đó khởi động cơ quan bên cạnh, khiến cho Tiêu Phàm lọt vào cái bẫy đã bố trí kỹ càng từ trước...

Người đó là Arnold, một thuật sư Luyện Kim Thuật Sư ác độc, cố chấp. Arnold muốn dùng Luyện Kim Thuật tà ác của bản thân mang đến hỗn loạn cho thế giới này!

Từ lúc Tiêu Phàm vào Lâu đài Tinh Không, Arnold vẫn luôn âm thầm ẩn núp, chính là vì công cuộc dụ bắt Tiêu Phàm.

Đón tiếp Tiêu Phàm là Shaman Zaba, cũng chính là tùy tùng trung thành của gã.

Zaba nói tới nơi này học tập, người cậu đi theo chính là Arnold.

Arnold dặn dò Zaba, không được bại lộ hành tung của mình. Bởi vì có "ân tình" sâu nặng với Arnold nên Zaba liền đồng ý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!