Hơn nữa, Zaba cũng không biết Arnold có ý đồ dụ bắt Tiêu Phàm. Chỉ cho rằng Arnold ngại đám Tiêu Phàm ầm ĩ quá, ảnh hưởng đến việc nghiên cứu Luyện Kim Thuật.
Tiêu Phàm đến đây sẽ làm ảnh hưởng Arnold nghiên cứu Luyện Kim Thuật?
Đáp án là không phải, mà là ngược lại, Tiêu Phàm đến đây sẽ xúc tiến Arnold nghiên cứu Luyện Kim Thuật.
Bởi vì lần Luyện Kim Thuật này của Arnold cần một loại người mới có thể tiến hành thí nghiệm, mà loại người này chính là người được trời chọn trong truyền thuyết, mạo hiểm giả.
Linh cảm lần thí nghiệm Luyện Kim Thuật này của Arnold đến từ "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến" gây xôn xao trên đại lục gần đây. Thế nên Arnold thầm nghĩ, nếu gã có thể gây ảnh hưởng đến tâm thần mạo hiểm giả bằng Luyện Kim Thuật, vậy thì chẳng phải gã có thể thực hiện kế hoạch tà ác của mình bằng cách khống chế tất cả mạo hiểm giả sao?
Ngay lúc Arnold đang rầu việc phải đi đâu để bắt mấy người mạo hiểm giả để tiến hành thí nghiệm thì Lilith giống như mang theo sự ấm áp, dẫn Tiêu Phàm đến Lâu đài Tinh Không.
Cho nên từ lúc Tiêu Phàm bắt đầu vào Lâu đài Tinh Không, hắn đã bị Arnold theo dõi như chuột bạch.
Vì Lilith vẫn sống sờ sờ ở đó nên Arnold cũng không dám dùng vũ lực cướp Tiêu Phàm, thế là chỉ còn cách kiên nhẫn chờ đợi thời cơ, cướp người bằng trí.
Lúc Arnold theo dõi Tiêu Phàm, cầu thủy tinh ma pháp lại truyền đến một tin tốt.
Có một đội mạo hiểm giả, đã tự chui đầu vào lưới, rơi vào cạm bẫy gã đã bố trí trong Lâu đài Tinh Không.
Arnold vì thế nên hả hê mãi, thật sự là đi mòn gót sắt tìm không thấy, gặp được chẳng tốn chút công phu. Điềm báo tốt như vậy, xem ra lần Luyện Kim Thuật này gã thật sự thành công rồi.
Nhân lúc tâm tình còn tốt, Arnold quyết định tự mình hiến thân, đe dọa người thu lưới cuối cùng là Tiêu Phàm một phen, để cho Tiêu Phàm cảm nhận sự ác độc đến từ Đại Luyện Kim Thuật Sư Arnold.
...
Tiêu Phàm rơi từ trên cơ quan trong phòng dành cho khách xuống, rơi tự do ngã xém chết.
Tiêu Phàm nhịn đau đớn, khó khăn chống người dậy, sau đó ngẩn đầu nhìn lên.
Thấy chỗ hắn rơi xuống lúc nãy đã sớm khép lại rồi, hiện ra ở trước mặt hắn là một mật đạo không biết thông đến nơi nào trong lâu đài.
Trong mật đạo có ánh nến leo lắc, tản ra ánh sáng nhạt vừa đủ để chiếu sáng con đường đi, trông vô cùng thần bí.
Tiêu Phàm nhìn con đường duy nhất trước mặt mình, rơi vào trầm tư.
Lúc trước mình đã có cảm giác kỳ quái rồi, bên ngoài Lâu đài Tinh Không trông to lớn như thế, vì sao không gian sống lại chênh lệch nhiều đến vậy. Hóa ra là còn có chuyện kỳ quặc như vậy.
Xem ra bên trong tòa lâu đài, trừ khu sinh hoạt ra, thì còn có rất nhiều nơi mình không biết, đợi mình đến thăm dò.
Nhưng mà mình rơi vào đây thì đám Aina lúc này có ổn không?
Tiêu Phàm không biết hắn đang phí công lo lắng, Arnold bây giờ vốn không có hứng thú nào với NPC, mục tiêu chỉ có người chơi được trời chọn mà thôi.
Vừa lo lắng cho đám Aina, Tiêu Phàm vừa bắt đầu cất bước đi vào thông đạo.
Con đường cổ kính có ánh sáng nhàn nhạt, hẹp dài sâu thẳm, cảnh tượng khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy rất quen thuộc, bởi vì lúc trước Hoàng Kim Viên Di Tích Thần Điện cũng bố trí y như vậy.
Tiêu Phàm luôn cảnh giác nguy hiểm, sợ hơi không chú ý sẽ rơi vào bẫy.
Nhưng tất cả lại diễn ra cực kì thuận lợi, đi một đường gió êm sóng lặng, giống như bầu không khí đáng sợ này đều là giả vậy, như thế này khiến Tiêu Phàm càng cảm thấy cổ quái hơn.
Chậm rãi đi lên trước, thoáng cái đã đến một khu vực rộng lớn, ánh nến theo đó sáng lên một chút.
Nhưng nguồn sáng ấy vẫn không thể giúp cho Tiêu Phàm tiêu tan sự căng thẳng trong lòng, bởi vì màu sắc ngọn lửa xanh kia vô cùng làm người ta sợ hãi.
Tiêu Phàm mượn ánh nến dò xét bốn phía, phát hiện xung quanh rất rộng lớn, nhưng lại là đường hắn không thể đi.
Chỉ có điều, trên tường đá có rất nhiều khe hở thẳng, giống như những cái cửa đá phủ kín trước lối vào ám đạo.
Tiêu Phàm bắt đầu xem kỹ dọc theo vách tường, định tìm cơ quan mở ra ám đạo, nhưng đúng vào lúc này, một âm thanh nặng nề thình lình vang lên, phía trên tường cao có một miệng hố đang nâng lên, ánh sáng âm u phát ra từ ngọn nến chiếu đến một bóng người, từ trên cao phản chiếu xuống, làm không khí nơi đây càng trở nên đáng sợ.
"Hô hô hô hô! Dọa sợ ngươi rồi chứ gì!"
Tiêu Phàm ngước mắt nhìn lên trên, phát hiện trên đài cao mới xuất hiện có một người bóng người đang đứng đấy.
Gã trùm áo choàng thật dày, thân hình trong có vẻ hơi lọm khọm, giấu mình trong bóng đen, không ai có thể thấy rõ vẻ ngoài.
Nghe tiếng cười u ám quái dị kia kết hợp với thân hình, Tiêu Phàm luôn cảm giác hành vi người này có gì đó rất không tự nhiên, cụ thể là mất tự nhiên ở đâu thì hắn lại nhất thời không biết.
"Hô hô hô hô! Nhìn ta dọa ngươi sợ rồi, nói chuyện cũng chả thốt nên lời! Ngươi biết ta là người phương nào không hả!"
Arnold từ trên cao nhìn xuống Tiêu Phàm đang ngước mặt nhìn, trong lòng có chút đắc ý, bởi vì gã cực kì thích hưởng thụ người khác sợ hãi mình.
"Luyện Kim Thuật Sư Arnold thất bại."
Tiêu Phàm vô cùng bình tĩnh nói ra suy đoán trong đầu mình, làm cho nụ cười Arnold đông cứng ngắc trên mặt...
"Khốn nạn! Cái gì gọi là Luyện Kim Thuật Sư Arnold thất bại! Ngươi nhớ cho kĩ! Ta là Arnold, Luyện Kim Thuật sư tà ác nhất!"
"À, Arnold, thế ngươi tìm ta làm gì?"
Tiêu Phàm chậm rãi bước về phía trước, gần đài cao thêm một chút, con ngươi màu rượu vang hơi sáng lên, trong bóng tối u ám lóe lên một màu sắc xinh đẹp.
"Túy Uyên Đồng" đã phản hồi lại thông tin, nhưng Tiêu Phàm vẫn chưa thu được bất kỳ thông tin hữu dụng nào, nhưng lại có một điểm đáng ngờ xuất hiện.
Tư liệu Arnold trừ tên ra thì toàn là dấu chấm hỏi, nhưng lại có một hiệu quả đặc biệt Tiêu Phàm quen thuộc hiển thị ra.
Là Màn Đêm Che Chắn, Tiêu Phàm từng thấy trên người Lilith. Nhờ hiệu quả này, Lilith mới có thể ngăn cản Tiêu Phàm dùng "Túy Uyên Đồng" quan sát.
Trên người Arnold và Lilith đều tồn tại loại đặc hiệu thần bí này. Rốt cuộc quan hệ giữa hai người kia là như thế nào ?
"Này! Ngươi đừng tới đây! Chẳng lẽ ngươi không sợ sao! Ta là Luyện Kim Thuật Sư Arnold tà ác đó!"
Thấy Tiêu Phàm tới gần, Arnold gào to lên, gã thích hưởng thụ nỗi sợ của người khác đối với mình, nhưng lại không muốn nhìn thấy người khác đối mặt với mình lúc người đó không sợ.
Nhìn thấy Tiêu Phàm không thèm để ý chút nào, Arnold giận dữ: "Xem ra, không mở mang kiến thức về Arnold tà ác cho ngươi, ngươi sẽ không biết sợ sệt là gì ha!"
Arnold bất chấp khởi động cơ quan trong tay, âm thanh trầm đục vang lên liên tục, toàn bộ hốc tối xung quanh Tiêu Phàm trong nháy mắt mở ra!
Sau khi Tiêu Phàm thấy cảnh này thì kinh hãi không thôi, bởi vì một dãy hốc tối này không phải là ám đạo, mà là lồng giam, càng làm cho Tiêu Phàm giật mình hơn là trong lồng giam đang giam giữ người...
Cơ quan hạ xuống, hốc tối mở ra, ánh sáng trong lồng giam hơi u ám làm cho Tiêu Phàm khó phân biệt thân phận người bị nhốt lồng giam.
Có điều, từng bóng người uyển chuyển vẫn lọt vào mắt Tiêu Phàm. Ruột gan Tiêu Phàm bắt đầu căng thẳng hết cả lên, hắn còn tưởng rằng đám Aina đang yên giấc trong phòng đã rơi vào tay Arnold rồi.
Nhưng đợi đến khi mắt Tiêu Phàm thích ứng với ánh sáng, lại phát hiện việc không phải là như thế.
"Sao lại... là mọi người?"
Người trong lồng, Tiêu Phàm cũng tính là quen biết. Cũng chính vì nguyên nhân là vậy nên hắn mới cảm thấy kinh ngạc hết sức.
...
Đội Vũ Hội Ác Ma Hoa Nguyệt sau khi đến Lâu đài Tinh Không thì đâm đầu thẳng vào cái bẫy được thiết lập sẵn trong tòa lâu đài.
Hố bẫy trong lâu đài rất nhiều, con đường đi lên phía trước vừa rắc rối vừa phức tạp, cộng thêm có Arnold âm thầm điều khiển, đội ngũ này nhanh chóng bị đánh tan, phân tán đến mọi nơi trong Lâu đài Tinh Không.
Thực lực Arnold vốn cao hơn đám Hổ Nữu nhiều, lại thêm gã chiến đấu ngay trên sân nhà, chiếm thiên thời địa lợi, chỉ chốc lát sau, Arnold chỉ cần dựa vào cơ quan mà thu lưới.