Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 942: CHO NHÂN VẬT PHẢN DIỆN MỘT CHÚT MẶT MŨI

Đợi đến khi đám Hổ Nữu lấy lại tinh thần, mới phát hiện cả đám đều đã bị phân tán giam trong lồng rồi.

Trong lòng mọi người ai nấy đều vô cùng mê mang, chả hiểu vì sao.

Mà giờ khắc này, bên ngoài lồng giam truyền đến ánh sáng...

Hổ Nữu: "Ủa? Phàm Muội Muội, sao lại là anh? Chẳng lẽ anh biết chúng tôi muốn tới bắt nên anh ở đây đặt bẫy bắt ngược lại chúng tôi sao?"

Ngọc Sinh Yên: "Lich King Mệnh Phàm ghê tởm, có bản lĩnh thì thả chúng tôi ra, rồi quyết một trận tử chiến đi!"

Crimson Rose: "Chị Phàm Tử tại sao lại có một người anh hèn hạ như thế này chứ, ác thật luôn ấy!"

Vũ Tinh: "Mệnh Phàm, anh đúng là hèn hạ, ác độc đến nỗi ngay cả người trong đội ngũ mình mà cũng bắt được!"

...

Tường ngầm được Arnold dùng cơ quan dời đi, các cô gái liền thấy Tiêu Phàm.

Người có quan hệ không tốt với Tiêu Phàm cứ mở miệng chửi rủa hắn.

Dù sao việc giam cầm con gái cũng chẳng thể tính là cử chỉ quý ông gì.

Tiêu Phàm cực kì rầu đối với phản ứng của các cô gái , mà Arnold lại vô cùng ngạc nhiên.

Arnold vốn muốn mượn chiến tích hôm nay của mình để đe dọa Tiêu Phàm một phen, ai ngờ lồng giam vừa mở ra, người trong lồng lại gào lên với Tiêu Phàm, há mồm một cái các thứ hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, ác độc liền phun ra.

Ác độc, phải là "vinh quang" của Arnold mới đúng chứ?

Vì sao chuyện ác mình làm ra bị tên khốn Mệnh Phàm này đoạt mất rồi?

"Sai rồi! Chuyện này không liên quan gì đến hắn, mấy người là bị ta Arnold bắt!"

Nhìn thấy công lao bị cướp, Arnold nhịn không được gào to lên, nhưng các cô gái chỉ nhàn nhạt liếc gã một chút, ánh mắt có chút gì đó như đang thương hại.

"Mệnh Phàm! Sao anh lại có thể ác độc đến thế, dám ép người không liên quan giả làm nhân vật phản diện nữa chứ! Anh cho rằng như thế sẽ có thể gạt được tôi à!"

"Đúng thế! Lich King Mệnh Phàm, cách làm người của anh như thế nào, trong cái game này có ai không biết, mánh khoé như vậy mà dám đi lừa gạt chúng tôi!"

...

Arnold rối bời, gã bỗng nhiên có cảm giác thật thất bại ngay trước mặt Tiêu Phàm, không cần nói gì, không cần làm gì, cái tên Ác Ma Mệnh Phàm đã có thể cướp đi toàn bộ công lao và vinh quang của Arnold gã!

Loại người này! Ác độc đến mức làm cho gã đố kỵ hết sức!

"Khốn nạn! Lũ ngu đần chúng mày! Arnold ta mới thật sự là nhân vật phản diện ác độc đây này!"

Bên dưới vẫn ầm ĩ như cũ, Arnold rống to xong vẫn bị cả đám tiếp tục lơ đi.

Ầm!

Arnold nổi điên đến chịu không nổi nữa, nện một Bạo Viêm Thuật xuống đất trống, văng tung tóe khắp nơi, hiện trường rốt cục cũng có khoảng thời gian yên tĩnh ngắn ngủi.

"Mạo hiểm giả ngu xuẩn, các người ngay cả ai là đầu sỏ cũng không phân biệt được! Vậy thì ta sẽ cho các người lĩnh hội một chút, cái gì mới thật sự là ác độc!"

Trán Arnold nổi gân xanh, gã phát hiện trước mặt Tiêu Phàm đến sự ác độc của lại chẳng được người khác chú ý, chứ nói gì đến cảm giác e sợ.

Cho nên gã muốn chứng minh cho mọi người ở đây thấy, ai mới là trùm phản diện ác độc nhất trong Lâu đài Tinh Không!

Arnold sờ mó trong tay áo, sau đó ném đến bên cạnh Tiêu Phàm, năm tia sáng cắt bóng tối, thoáng cái đã rơi đến bên cạnh Tiêu Phàm.

"Đây là năm chiếc chìa khoá nguyên tố, mở được cửa lồng giam chín người trước mặt ngươi, nhưng mỗi lần dùng xong sẽ biến mất ngay, thế nên trong chín người này, ngươi chỉ có thể cứu năm người ra. Lúc đầu ta chỉ định cho ngươi bốn chiếc thôi, nhưng ta thấy ngươi đáng thương nên bố thí ngươi thêm một chiếc nữa."

Arnold vừa nhìn chằm chằm Tiêu Phàm vừa nói.

Là một Luyện Kim Thuật Sư ác độc, Arnold am hiểu việc nhìn rõ lòng người nhất, gã có thể nhìn ra tình cảm bí mật khi các cô gái kia nói chuyện với Tiêu Phàm.

Thế nên theo logic, Arnold cho rằng Tiêu Phàm sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để cứu tất cả mọi người đang bị nhốt trước mặt ra.

Nhưng bây giờ chìa khóa mở lồng giam chỉ có năm chiếc, nhiều nhất cũng chỉ có thể cứu một nửa số đó. Vậy Tiêu Phàm muốn cứu ai, nhất định phải lựa chọn cứu ai.

Đối với việc lựa chọn sống chết lấy hay bỏ, vẫn luôn là một vấn đề tàn nhẫn.

Người được cứu sẽ luôn mang theo áy náy trong lòng, người không được cứu sẽ sinh ra thù hận, mà người lựa chọn người hơn ai hết sẽ là người dằn vặt vì lựa chọn của mình. Kiểu đùa bỡn lòng người như thế này, quả thực quá kỳ diệu, quá ác độc!

Arnold tin rằng, loại tra tấn tâm hồn như thế này, nhất định sẽ làm cho cả đám Tiêu Phàm cảm thấy sợ hãi gã, vừa kính vừa sợ gã!

Nghĩ đến hiệu quả sau này, Arnold không khỏi thầm vui sướng và vô cùng mong đợi!

...

"Arnold, ta có một âu hỏi!"

Tiêu Phàm nhặt chiếc chìa khoá lên, không đi đến mở lồng, mà lại gọi về phía Arnold.

"Chỉ có năm chiếc chìa khoá, cho nên chỉ có thể cứu năm người, những người còn lại trong lồng, chỉ có duy nhất một con đường chết."

Arnold lần nữa nhấn mạnh, gã muốn gây áp lực cho Tiêu Phàm, gã muốn khiến cho Tiêu Phàm khẩn trương đến sụp đổ, ai bảo Tiêu Phàm không biết tốt xấu đoạt mất vinh quang của gã!

"Ặc, ta biết rồi, nhưng mà thứ ta muốn hỏi không phải cái này... Ta đang muốn hỏi, ở đây, sao trong cái lồng này lại trống không thế?"

Nghe Tiêu Phàm nói vậy, Arnold nhìn về phía cái lồng, đúng thật là thấy một lồng không có ai thì kinh ngạc, lấy thủy tinh cầu ra, bắt đầu tuần sát khắp Lâu đài Tinh Không, cuối cùng thấy một cô gái vẫn đang quanh quẩn trong mê cung.

"Hả? Tại sao lại như thế được, ta rõ ràng đã làm phép, truyền tống tất cả mạo hiểm giả giới tính nữ trong Lâu đài Tinh Không vào lồng giam rồi mà? Có phải ta dùng Luyện Kim Thuật đâu, tại sao lại thất bại được chứ?"

Vừa nghe Arnold độc thoại, Tiêu Phàm đã biết được nguyên nhân, bởi vì người không ở chỗ này kia, chính là Tuyết Dạ ...

"Được rồi, ta đại khái hiểu rồi, ngươi nói là ta chỉ có thể dùng chìa khoá cứu năm người ra đúng không?"

"Không sai! Đúng là như thế!"

Arnold trả lời kiêu ngạo, thầm nghĩ, những con người xấc xược, lần này đã có thể cảm nhận được sự ác độc của mình rồi chứ gì!

Gã rất muốn thưởng thức, Mệnh Phàm bởi vì xoắn xuýt tự trách mà vặn vẹo khuôn mặt!

Nhưng mà, hành động của Tiêu Phàm lại không để Arnold toại nguyện, không chút do dự, Tiêu Phàm cất bước đi thẳng về phía trước, trực tiếp mở cửa lồng giam của Hàn Tiểu Yêu, Xà Cơ, Bán Trường Miên, Miên Miên ra, sau đó quay người lại nhìn về phía Arnold trên đài cao, tùy tiện nói: "Xong, ta chọn xong rồi, còn dư một cái luôn đó, xíu nữa ta trả lại sau. Còn mấy con người man rợ kia, ngươi có thể xử lý ngay giúp ta..."

Tiêu Phàm lạnh lùng nhìn Arnold, Arnold đang vô cùng khiếp sợ cảm nhận được một sự ác độc chân chính từ đôi mắt đẹp đẽ kia!

...

"C... Con... Con người dã man, Mệnh Phàm anh quá đáng nó vừa vừa!"

Ngọc Sinh Yên đã sớm mất lý trí, tất cả người chơi khi gặp cô sẽ chỉ la lên nữ thần ơi nữ thần à, có khi nào bị gọi thô tục

như vậy đâu, vẻ mặt bình tĩnh từ đầu đến cuối của Tiêu Phàm lại còn trông có vẻ rất chắc chắn.

"Mệnh Phàm, anh qua đây so chiêu với tôi ngay! Ngoài kia nói chưa đủ hả, mắng tôi là con người dã man thì tính là đàn ông kiểu gì!"

Vũ Tình bây giờ cũng chỉ muốn đập nhau một trận với Tiêu Phàm, thứ khác cô không thèm quan tâm.

Còn Crimson Rose thì càng rối bời hơn, cô rõ ràng là một đại tiểu thư được giáo dục theo kiểu quý tộc, thế mà bị Tiêu Phàm gắn mác là con người dã man, trong lòng sao có thể chấp nhận được: "Ghê tởm! Sao chị Phàm Tử có một người anh vô sỉ như vậy được chứ!"

Mà người gào kinh khủng nhất, tất nhiên vẫn là Hổ Nữu: "Khốn kiếp! Phàm Muội Muội, anh nói ai con người dã man! Anh nhốt bình hoa thôi kia tôi không có ý kiến, nhưng chị mày lại chả phải người à! Vì sao không thả tôi ra! Không phải chìa khóa anh vẫn còn một chiếc à!"

...

Tình cảnh càng trở nên rối rắm, những người được Tiêu Phàm cứu ra cũng có hơi xấu hổ, nhưng các cô ấy lại phát hiện việc này xử lý không tốt.

Xuất phát từ lòng tốt, người bị nhốt trong lồng các cô đều muốn cứu ra cả, nhưng chìa khoá nguyên tố chỉ còn lại một chiếc, vấn đề khó giải này này nên để cho Tiêu Phàm quyết định đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!