Arnold không ngừng kêu khóc, cũng không có đứng dậy, cứ thế không ngừng lăn lộn trên mặt đất!
Tiêu Phàm bó tay rồi, hắn có chút không biết làm sao, bây giờ hắn nên làm gì đây? Chẳng lẽ phải tốn tâm tư đi dỗ dành nhân vật phản diện Arnold này sao? Chuyện này cũng quá nhảm nhí đi!
...
Trong trò chơi, sắc trời đã dần tối, trong "Tân Sinh" có không ít dạ miêu đang ngâm sướng, bởi vì đã quen với cảnh đêm thành thị, màn đêm trong "Tân Sinh" cũng có một phong vị rất khác.
Ở một hoang mạc nào đó ở trận doanh Ác Ma, ngoài sự khô nóng ban ngày ra, gió đêm cũng mang đến một chút mát mẻ, nhưng cảnh đêm cũng không có tốt như trong tưởng tượng, thậm chí có chút khiến cho người ta sợ hãi.
Giờ phút này, có một đám người chơi từ nơi khác đi đến đây, trong lòng bọn họ đều ôm ấp kỳ vọng của chính mình, nhưng cảnh tượng nhìn thấy lại khiến cho bọn họ bất an, thậm chí sởn cả tóc gáy.
Tượng của Tiêu Phàm ở đây, dưới ánh lửa cũng đặc biệt sáng tỏ.
...
Sau "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến", fan hâm mộ Lich King Mệnh Phàm bắt đầu tăng lên nhiều, trong "Tân Sinh" cũng vì vậy mà sinh ra hai phe chủ yếu.
Một phe là từ trung lập mà chuyển qua si mê - "Đoàn tiếp viện Lich King", một phe khác chính là đám "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" vẫn luôn một mực ôm ấp tín ngưỡng cuồng nhiệt đối với Tiêu Phàm.
"Đoàn tiếp viện Lich King" có rất nhiều em gái, tiếc là các cô ấy có một khuyết điểm, chính là điều kiện gia nhập giống với công hội Hoa Nguyệt, đó chính là chỉ nhận nữ.
Thế là những fan hâm mộ giới tính nam kia của Lich King, trong nháy mắt trở thành người không có tổ chức.
Vì tìm nơi tập họp, bọn họ bắt đầu đi vào trận doanh Ác Ma, tiến về địa điểm mà "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" đang ở, bọn họ muốn tận mắt nhìn một chút xem "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" có thanh danh vô cùng cổ quái này có phù hợp để bản thân nương tựa hay không.
Nhưng khi đến nơi.
Bọn họ liền bắt đầu hối hận, vì sao hành vi của chúng sói lại chẳng khác gì tà giáo như vậy, một đám người nhảy múa xung quanh đống lửa, trong miệng lẩm bẩm, vẻ mặt vô cùng cuồng nhiệt, gần như là kẻ điên.
Cử chỉ của chúng sói này gần như điên khùng, khiến cho đám người kinh ngạc, bọn họ bắt đầu hoài nghi tình cảm mà nhóm người "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" này đối với Lich King Mệnh Phàm này có phải chỉ là sùng bái đơn thuần hay không.
Loại cuồng nhiệt kia của bọn họ, thậm chí khiến cho lòng người cảm thấy sợ hãi, cho nên những người mới tới, bắt đầu có kế hoạch rút lui khỏi nơi này.
"Người lạc đường, xin hãy dừng bước, nếu đã tới, sao không nhìn một chút rồi hẵng đi?"
...
Hoàng Ma Tử, một người mắc chứng vọng tưởng bị hại.
Sau khi thu được một món lợi nhuận kếch sù từ đám người hâm mộ Tiêu Phàm tại giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh", gã phát hiện ra một con đường mới, mà con đường này khiến cho gã thu được cảm giác an toàn mà từ trước đến nay gã chưa từng cảm nhận được, bất luận là quá trình mạo hiểm như thế nào, thì cuối con đường vẫn luôn vô cùng tốt đẹp.
Thế là gã bắt đầu tín ngưỡng Lich King, cũng tạo ra "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ", tuyên truyền giáo lý Lich King trong trò chơi.
"Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" được thành lập, đám "Thân sĩ" vẫn luôn âm thầm ẩn núp không tìm ra tổ chức bắt đầu trồi lên mặt nước, tự động gia nhập tổ chức mà Hoàng Ma Tử sáng lập.
Hoàng Ma Tử trở thành người lãnh tụ của đám người, dẫn theo "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" không ngừng khuếch trương thế lực.
Mà sau khi Hoàng Ma Tử cá cược với "Hào Quang Tinh Thần" trong "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến", danh vọng của bản thân lại càng thêm lớn mạnh, hoàn toàn trở thành thủ lĩnh Đại Tát Mãn của "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ".
...
"Ngài là?"
Người mới đến nhìn cỗ tà dị trên khuôn mặt Hoàng Ma Tử, lại càng cảm thấy cái tổ chức "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" này không được bình thường lắm.
"Hoàng Ma Tử, người sáng lập Quân đoàn Sói Lẳng Lơ, cậu cũng có thể gọi tôi là Tát Mãn.
Tát Mãn?
Sao mà càng ngày càng cảm thấy "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" này càng ngày càng tà ác vậy?
"Cậu tìm tôi làm gì?"
Theo việc Hoàng Ma Tử không ngừng đến gần, người mới đến lại càng cảm thấy tim đập nhanh.
"Gia nhập cùng chúng tôi, cùng chúng tôi tín ngưỡng Ngô Vương đi!"
Hoàng Ma Tử một phát bắt được tay của người mới đến, vẻ mặt càng lúc càng cuồng nhiệt!
"Này! Đừng như vậy, tôi chỉ sùng bái thực lực có thể ngăn cơn sóng dữ của Lich King Mệnh Phàm trong 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến' mà thôi, không cần đem nó nâng lên thành tín ngưỡng đâu! Lại nói, so với Lich King, tôi lại càng thích các em gái hơn!"
"Ha ha..."
Hoàng Ma Tử nhoẻn miệng cười, cười đến mức cao thâm khó dò.
"Tôi cũng thích các em gái, cho nên tôi mới có thể tín ngưỡng Lich King Mệnh Phàm, tin tôi đi, chỉ cần tín ngưỡng, con đường này sẽ vô cùng đúng đắn, hết thảy trong tương lai đều sẽ có!"
"Vậy là sẽ có các em gái à?!"
Người mói tới cảm thấy lời của Hoàng Ma Tử căn bản chính là nói nhảm, trong "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" đều là kẻ điên.
Hoàng Ma Tử ngẫng đầu chiêm ngưỡng phi tượng của Tiêu Phàm, ra vẻ thâm trầm, mấy ngày gần đây gã đã quen với động tác này, lấy một loại tư thái Đại Hiền Giả đi ban châm ngôn cho tín đồ, nói: "Thuyết Ngô Vương, phải có các em gái..."
Người mới đến theo ánh mắt Hoàng Ma Tử nhìn pho tượng của Tiêu Phàm, luôn cảm thấy pho tượng kia trở nên tạ dị khác thường.
Mà đúng lúc này, trên bầu trời vang lên một tiếng sấm lớn!
Ngay sau đó xung quanh pho tượng, xuất hiện một làn sóng màu bạc, đó là gợn sóng pháp thuật không gian...
"Không khóc nữa sao?"
Arnold không nói câu nào, chỉ nhìn Tiêu Phàm chằm chằm
"Không tiếp tục lăn lộn trên mặt đất nữa rồi?"
Arnold vẫn không nói câu nào, bắt đầu lặng lẽ lùi lại, cố gắng hết sức cách xa Tiêu Phàm.
"Nếu như cô náo loạn đủ rồi thì tranh thủ thời gian mở cơ quan thả tôi ra ngoài đi!"
Tiêm Phàm sắp điên rồi, hắn không hiểu tại sao Tinh Không Bảo lại có thể có loại nít ranh như Arnold,khi không lại muốn kéo người khác vào một đống phiền phức, chơi đùa cái thuật luyện kim cứt chó gì đó, vả lại thuật luyện kim này lại còn vô cùng khó coi, thế mà một lần thành công cũng không có!
Thất bại thì thôi, dù sao chính mình cũng không có mất mát gì, hết lần này đến lần khác cái kẻ đầu têu này lại bởi vì cảm giác thất bại, tự mình khóc rống lên, không ngừng lăn lộn trên mặt đất, ồn ào đến mức Tiêu Phàm cảm thấy phiền lòng.
"Hừ! Lần này coi như tôi xui xẻo! Nhưng anh đừng tưởng bản thân tà ác hơn Arnold, lần sau lúc gặp lại, Arnold chắc chắn khiến cho anh biết được sự lợi hại của thuật luyện kim!"
Bây giờ còn muốn thuật luyện kim, đầu óc của cái con bé này bị điên rồi!
Chờ một chú, lời này sao mà nghe giống như đang tạm biệt vậy?
Tiêu Phàm giật mình, nhanh chóng nhào về phía Arnold, chỉ thấy dưới chân Arnold sáng lên một ma pháp trận hắc ám huyền ảo, liền hóa thành một vệt sáng, biết mất trước mặt Tiêu Phàm...
"Bà nội cha nó!"
Nhìn trước mặt chẳng còn ai, Tiêu Phàm không biết nên bắt đầu phun nước bọt từ đâu.
Rõ ràng có thể dùng hắc ma pháp tuyền tống chính mình đi, lúc nãy lại nhất định phải lộ ra một cái "truyền tống thời không dược tề" mà tuyệt đối sẽ không thành công, tư tưởng của cái cô Arnold này rốt cuộc cực đoan đến mức nào chứ!
Chẳng qua, tại sao cô lại cứ thế mà đi chứ! Chuyện đến nước này, tôi còn chưa biết rõ rốt cuộc thì cô đến đây làm gì nữa!
...
Thật vất vả Tiêu Phàm mới có thể bình phục tâm trạng của mình, thầm nghĩ bây giờ cũng không phải là lúc xoắn xuýt, Arnold chạy thoát, nơi này chỉ còn lại mỗi hắn, hắn nhất định phải nghĩ trăm phương nghìn kế để đi khỏi đây.
Xung quanh đã bị phủ kín cơ quan, lối ra duy nhất chỉ còn đỉnh bình đài mà lúc nãy Arnold đứng.
Tiêu Phàm ngước đầu nhìn lên, bắt đầu ước lượng độ cao của bình đài.
Mà hiện tại, trong lòng Tiêu Phàm bỗng nhiên sinh ra một trận ớn lạnh, ngay sau đó từ trên đài cao léo ra một đạo sáng bạc!
Tiêu Phàm nhanh chóng lùi lại, tránh đạo sáng bạc kia, ánh mắt đột nhiên thay đổi, trở nên lạnh lẽo.