Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 948: GIẬT MÌNH TỈNH GIẤC

Tiêu Phàm nhìn chằm chằm cây phi đao bạc sắc bén trước mặt, từ hư không rút ra trường kiếm của mình.

Một lần, hai thanh.

"Khặc khặc, chúng ta rốt cuộc cũng gặp mặt!"

Có người nhảy xuống từ trên đài cao, đích thị là một tên hề.

"Tôi biết lần này sẽ có rất nhiều người đến tìm tôi, mà có hai người tôi không muốn gặp phải nhất, một trong hai người đó chính là anh."

"Khặc khặc, vậy thì thật là vinh hạnh cho tôi, chẳng qua tôi rất tò mò, người còn lại là ai?"

"A Hoa Tỷ."

Ọe --

Nghe thấy cái tên này, khí thế của Tiểu Sửu Hoàng trong nháy mắt bị phá hủy chẳng còn gì, nhịn không được phát nôn, nói: "Anh có thể đừng nhắc đến người này trước mặt tôi nữa không!"

"Đây chính là tự anh hỏi, liên quan gì đến tôi. Hơn nữa, lúc trong 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến' chúng ta nói thế nào cũng là đồng đội, việc này chẳng lẽ không thể giải quyết hòa bình được sao?"

"Không được! Anh biết không, từ lúc vào 'Tân Sinh', tôi mới có thể thoát khỏi cuộc sống hiện thực khô khan, lúc trước tôi đối với chuyện này đã vô cùng thỏa mãn, cho đến khi tôi gặp được anh trong trận doanh Ác Ma!"

Ánh mắt Tiểu Sửu Hoàng bắt đầu trở nên có chút điên cuồng, nói: "Anh khiến cho tôi thấy được khả năng trưởng thành của cây trái, khiến cho tôi nảy sinh sự mong chờ, khiến cho trong lòng tôi sinh ra cảm giác tham lam, cho nên tôi tự nguyện hóa thành một nhà làm vườn, tận tâm vun trồng cây ăn quả, chờ đợi nó chậm rãi trưởng thành, mà thứ tôi mong đợi chính là thời khắc bội thu xinh đẹp đó!"

"Vậy thì tôi thật sự là xui xẻo, cũng không biết tại sao lại bị một kẻ biến thái cuồng giết người như anh để mắt đến. Chẳng qua anh có từng nghĩ đến, cây ăn quả kia cũng không có phát triển bên trong vườn cây của anh, mà loại quả nó mọc ra cũng thuộc về chính nó?"

"Khặc khặc, Mệnh Phàm, anh quả nhiên thật là thú vị! Nếu như quả không thật sự không phải của tôi! Tôi liền tự tay cướp lấy nó, sau đó nuốt vào trong miệng mình!"

Hai tay Tiểu Sửu Hoàng duỗi về phía sau, trực tiếp rút ra hai thanh đoản kiếm, như giang rộng hai cánh, vọt về phía Tiêu Phàm!

Tiêu Phàm không né tránh, nghênh đón chính diện, trong nháy mắt hai người va chạm nhau!

Ầm!

Một trận khói mù bay lên.

Bên trong Tinh Không Bảo xuất hiện một trận rung động.

Lilith đang ngủ say giống như cảm giác được gì đó, đôi mắt nhắm nghiền hơi nhíu mày, sau đó lại bởi vì ham ngủ mà lại tiếp tục rơi vào giấc mộng đẹp...

Sau khi va chạm, hai người lần nữa tách ra, hai tay cầm kiếm của Tiểu Sửu Hoàng khẽ run, vẻ mặt có vẻ không vui, nói: "Cậy mạnh, anh học được một thứ thật là thô bỉ. Sau Chúng Thần Di Tích Chi Chiến, tôi có xem video chiến đấu của anh, trong đó toàn bộ đều có vẻ vô cùng mỹ diệu, chỉ có loại xung phong liều lĩnh này, khiến cho lòng tôi chán ghét, bởi vì nó đã làm mất đi mỹ cảm vốn có, đã không còn là thứ tôi yêu thích..."

"Có xinh đẹp hay không, cũng không quan trọng, tôi chỉ biết là, nó là phương pháp duy nhất khiến tôi có thể phá được hắc ma pháp. Mặt khác, mặc dù tôi biết anh tốt bụng dạy cho tôi, nhưng tôi không thích luôn luôn bị người ta dạy dỗ đâu!"

Tay phải Tiêu Phàm thoáng đưa qua trước miệng, một đạo mùi rượu thoảng ra, nhiên liệu vào cơ thể, ngọn lửa đỏ như rượu bỗng nhiên bốc lên, thuận kiếm theo gió tiến lên, chém về phía Tiểu Sửu Hoàng!

Song kiếm của Tiểu Sửu Hoàng giao nhau, dậm chân nghênh đón, đoản kiếm phát ra một tia sáng hồng, tạo nên một cái khiên trước người, Bốn Màu Ảo Thuật - Át Rô!

Bùm!

Lại một trận chấn động, trên trần rơi xuống một chút hạt bụi.

Đây là một kích chủ động của Tiêu Phàm, hiện tại hắn đã lướt qua người Tiểu Sửu Hoàng.

Kẽo kẹt kẽo kẹt, trong giây phút tấm khiên vỡ vụn, trên khuôn mặt của Tiểu Sửu Hoàng có nhiều thêm một tia máu nhàn nhạt, trên gương mặt trắng bệch. lại càng thêm tươi đẹp.

Tiểu Sửu Hoàng đưa tay lau vệt máu ấm trên mặt, đặt ở bên miệng, le lưỡi liếm, có vị hơi mặn.

Sau đó gã nở nụ cười, cười đế dị thường hưng phấn!

"Khặc khặc, không tồi, rất không tồi!"

"Trả lại anh, lúc gặp nhau lần đầu, anh bắt nạt tôi đến là thảm."

"Khôn sống mống chết, chính là luật sinh tồn của trận doanh Ác Ma, không có gì gọi là bắt nạt cả."

"Nghe thật đúng là tàn khốc nhỉ? Đáng tiếc là lúc trước tôi cũng không hiểu rõ..."

"Vậy bây giờ thì sao?"

"Bây giờ? Tôi muốn dựa vào thực lực của chính mình nắm quyền chủ động, loại bỏ những thứ vướng bận kia."

"Anh thật đúng là kẻ ích kỷ và giả nhân giả nghĩa nhỉ?"

Tiểu Sửu Hoàng nhìn chăm chú cặp mắt lạnh lùng kia của Tiêu Phàm, cảm thấy Tiêu Phàm đã khác trước, không còn bộ dạng hời hợt như trong quá khứ nữa, lộ vẻ nghiêm túc khác thường."

Loại thay đổi bất ngờ này vốn cực kỳ không hài hòa, nhưng Tiểu Sửu Hoàng lại cảm thấy vừa tự nhiên lại xinh đẹp, chuyện này khiến cho gã vô cùng khó có thể tưởng tượng nổi, giống như tận mắt nhìn thấy một con cừu con đột nhiên bộc phát hung tính của sói dữ, tất cả đối với Tiểu Sửu Hoàng đều vô cùng kích thích, khiến cho gã vô cùng thích thú.

Tiểu Sửu Hoàng không biết rằng nhiều năm trốn tránh đã tạo cho Tiêu Phàm vẻ bề ngoài mềm yếu, bị phong kín đã lâu rốt cuộc lại lần nữa trở về bản tính, lại không ngừng tăng cường sự bền bỉ cho Tiêu Phàm, mà sau khi kết hợp cả hai thứ, liền rèn cho Tiêu Phàm khí chất Quỷ Phủ Thần Công đặc thù lúc chiến đấu kia của Tiêu Phàm, thứ này không chỉ khiến cho Tiểu Sửu Hoàng mê muội, mà đó cũng chính là một trong những lý do khiến cho lượng fan hâm mộ Lich King Mệnh Phàm không ngừng gia tăng.

Thích thì thích, nhưng bị Tiêu Phàm làm bị thương, đã hoàn toàn khơi dậy sát ý trong Tiểu Sửu Hoàng, vẻ mặt Tiểu Sửu Hoàng lộ vẻ dữ tơn, trong ánh mắt giật mình của Tiêu Phàm, trở tay tự đâm một kiếm lên người chính mình...

Một kiếm này không phải là kĩ năng danh hiệu "Bốn Màu Ảo Thuật Át Cơ" của Tiểu Sửu Hoàng, cho nên máu tươi chảy xuống dọc theo mũi kiếm, vô cùng tươi đẹp, nhưng nụ cười trên gương mặt của Tiểu Sửu Hoàng lại càng tăng thêm vẻ quỷ dị cho cảnh tượng này.

"Tôi đã ngã xuống trong "Chúng thần di tích chi chiến", tuy nói rằng đó là bởi vì tinh lực của tôi đã tiêu hết, nhưng trong lòng của tôi vẫn luôn cảm thấy không cam tâm. Có điều tôi cũng thu được nhiều hơn tưởng tượng ở đó, xem như đó là quà tặng cho lần đầu tiên tôi chết trong "Tân Sinh" nhỉ. Đến giờ vẫn chưa có ai từng thấy chiêu mới của tôi, Mệnh Phàm anh coi như là người đầu tiên..."

Máu tươi chảy dọc xuống dần tản ra dưới chân Tiểu Sửu Hoàng, hội tụ thành một trận ma pháp kì lạ trên mặt đất, giữa trận ma pháp bừng sáng lên ánh sáng màu đỏ tươi, dòng máu phun thẳng lên phía trên, lập tức bao xung quanh toàn thân Tiểu Sửu Hoàng...

...

[Tên kĩ năng: Huyết Lục Vong Giả]

[Loại hình kĩ năng: Chủ động]

[Kĩ năng tiêu tốn: Hai mươi phần trăm lượng HP trước đó]

[Hiệu quả kĩ năng: Hai mươi phần trăm lượng HP của ngươi chơi trước khi hi sinh triệu hồi được dòng máu phun lên trời, bao trùm toàn thân, hóa thành Huyết Lục Vong Giả, hiệu quả duy trì trong vòng mười phút, thời gian hồi chiêu thức là một giờ. Dưới trạng thái Huyết Lục Vong Giả, ý muốn giết người mãnh liệt hình thành bản chất thật sự đằng sau người chơi, xuất hiện dưới hình thái sát thần. Sức mạnh tấn công của sát thần là rất mạnh, lúc người chơi tấn công, sát thần đằng sau sẽ hoạt động giống như người chơi, đồng loạt tấn công kẻ địch, cũng sẽ có những biến đổi tương ứng về cách thức tấn công.]

[Ghi chú: Sau khi giết được kẻ địch, sát ý vẫn được giữ lại, chúng ngưng tụ lại với nhau, dùng một hình thái khác để biến thành sát thần.]

...

Trước mắt Tiêu Phàm, dòng máu đâm thẳng lên trời kia đã lặng xuống, phía sau Tiểu Sửu Hoàng lại xuất hiện thêm một ảo ảnh bằng máu đỏ cực lớn.

Chúng khoác áo choàng, đứng yên phía sau người Tiểu Sửu Hoàng, tay cầm lưỡi liềm lớn, giống như đang chờ đợi đi gặt hái mạng người vậy.

"Quác quác, thấy chiêu này thế nào, ngầu đúng không!"

Tiêu Phàm không trả lời lại, ngọn lửa màu đỏ rượu trên người lại càng trở nên mãnh liệt hơn.

Tiểu Sửu Hoàng nhìn thấy phản ứng của Tiểu Phàm, cực kì vừa lòng, kêu gọi hoàn thành nghi thức, Tiểu Sửu Hoàng cũng nên làm điều gì đó rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!