Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 949: KẾ HOẠCH CỦA LILITH

Ngón tay mảnh khảnh của gã cử động, một vầng sáng bạc xoay quanh ngón tay gã, sau đó bị Tiểu Sửu Hoàng trực tiếp vẩy ra!

Đây là thủ pháp mà Tiểu Sửu Hoàng thường dùng lúc tấn công: Hoàng Bài Phi Đao!

Vốn trong lòng Tiêu Phàm nên cảm thấy chuyện này rất bình thường, có điều lúc này hắn lại tỏ vẻ rất kinh sợ!

Bởi vì phía sau vệt ánh sáng bạc đó lại có thêm một đường huyết ảnh. Dưới trạng thái "Huyết Lục Vong Giả", sát ý của Tiểu Sửu Hoàng đã dùng hình thể đặc biệt để dung nhập vào trong đòn tấn công, chỉ cần Tiểu Sửu Hoàng hơi cử động một cái, sát ý cũng sẽ thay đổi theo!

Ánh lửa trên trường kiếm lóe lên, lưỡi đao sắc bén chém rơi phi đao, lửa cháy đốt sạch huyết ảnh!

Sau khi xử lí xong đòn tấn công này của Tiểu Sửu Hoàng, Tiêu Phàm không chần chừ chút nào, trực tiếp rút kiếm phóng thẳng đến chỗ Tiểu Sửu Hoàng!

"Quác quác, đến thì tốt!"

Tiểu Sửu Hoàng hưng phấn cười, đoản kiếm chém một nhát về phía trước, nhưng thời điểm gã chém một nhát này lại cực kì kì lạ!

Tiêu Phàm còn chưa đến gần, Tiểu Sửu Hoàng đã chém nhát này ra.

Khoảng cách như vậy, đoản kiếm không có khả năng chạm đến thân mình Tiêu Phàm, nhưng kiểu người đẳng cấp như Tiểu Sửu Hoàng sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy!

Sớm sao?

Nhưng sao Tiểu Sửu Hoàng lại ra tay sớm thế nhỉ?

Trong lòng Tiêu Phàm cảnh giác, sau đó dư quang khóe mắt nhìn thấy một lưỡi liềm màu máu đang nhanh chóng vòng ra phía sau mình!

Đinh!

Tiếng động thanh thúy, huyết kiếm trong tay trái Tiêu Phàm không biết đã biến mất từ lúc nào.

Tiểu Sửu Hoàng đặt thanh đoản kiếm của bản thân ngang trước ngực, trên gương mặt tươi cười tràn đầy vẻ say mê khác lạ.

"Quác quác, tôi còn tưởng vừa rồi anh sẽ tung ra kĩ năng hộ mệnh tương tự "Thế Thân Thuật" cơ? Không ngờ anh lại trực tiếp ngăn lại đòn tập kích bất ngờ của tôi, còn phản công đâm được một nhát, thật sự khiến người ta ngạc nhiên mà! Có điều tôi rất thích..."

Vừa rồi Tiểu Sửu Hoàng vung kiếm ra, thật ra sát khí ẩn nấp trong sát thần đồng bộ động tác đằng sau kia.

Nơi thanh kiếm không thể với đến, lưỡi liềm lại có thể dễ dàng chém tới!

Độ cong của lưỡi liềm ẩn giấu sự hung ác, kỹ năng chiến đấu của Tiểu Sửu Hoàng rất tốt, gã biết cách vận dụng tất cả kỹ xảo rất tài tình, bởi vì gã là một nhà nghệ thuật giết chóc chân chính.

Thấy lưỡi liềm cong cong kia đang dễ dàng lao về phía cổ Tiêu Phàm, trong lòng Tiểu Sửu Hoàng xuất hiện sự hưng phấn, vả cả một chút mất mác.

Nhưng thanh huyết kiếm không biết đã lặng lẽ dựng lên từ khi nào kia,

Lại vừa khéo xuất hiện trên đường bay bắt buộc của lưỡi liềm, trực tiếp ngăn chặn đợt tập kích của Tiểu Sửu Hoàng, đồng thời cũng quét sạch một chút tâm trạng mất mác trong lòng gã.

Thanh kiếm gấp gáp đỡ một cú đâm mạnh lại khuấy động trái tim lạnh như băng của Tiểu Sửu Hoàng, gã cảm thấy trái tim mình đang nảy lên, mạch máu đang trào ra, gã hưng phấn rống to: "Quác quác, trước đây ở trận doanh Ác Ma, quả nhiên tôi không nhìn lầm, Mệnh Phàm, amh quả thực là đã trưởng thành đến độ cao mà tôi tưởng tượng, thật sự tất cả những chuyện này quá tốt đẹp!"

Mà Tiêu Phàm vừa dùng "Ngự Kiếm Thuật" đỡ một chiêu của Tiểu Sửu Hoàng vẫn lạnh lùng: "Tôi không thể thấu hiểu được sự thay đổi tâm lý của các anh, nhưng mà... nếu anh cứ chơi như vậy thì có thể sẽ chết đó..."

Ồ? Sát ý?

Trong "Tân Sinh", rốt cuộc Tiểu Sửu Hoàng cũng cảm nhận được sát ý đến từ người khác, mà cũng là lần đầu tiên gã cảm nhận được khả năng mình sẽ chết bên trong sát ý này.

Loại chiến đấu gây nguy hiểm đến tính mạng này, thật sự rất kích thích!

Đây mới là cảm giác mà Tiểu Sửu Hoàng muốn trải nghiệm!

"Quác quác quác! Đến đây đi! Giết tôi đi! Đây mới là điều mà tôi vẫn luôn theo đuổi!"

Tiểu Sửu Hoàng hưng phấn kêu gào, một vài tơ máu lan ra trong lòng trắng mắt, biểu cảm của gã có vẻ cực kỳ điên cuông, gã vung kiếm chém về phía Tiêu Phàm, lần này gã muốn giết chóc cho sảng khoái!

Ngọn lửa va chạm với huyết ảnh, đao kiếm không ngừng giao chiến, hai bóng hình qua lại rất nhanh trên chiến trường không lớn này, tường đá ở bốn phía rạn nứt ra vì dư âm của cuộc chiến rung động, cát bụi không ngừng rơi xuống từ trên đỉnh bức tường...

...

Hai cao thủ chiến đấu hết sức trong Tinh Không Bảo, tiếng động càng ngày càng khoa trương, ngay cả Tuyết Dạ bị cơ quan mê hoặc không biết đã đi đến chỗ nào trong Tinh Không Bảo cũng bắt đầu cảm nhận được.

"Tại sao tự nhiên lại ồn ào như thế? Không phải đám Hổ Nữu đang gặp nguy hiểm đó chứ?"

Tuyết Dạ lo lắng, nhưng cậu vẫn không tìm thấy đường ra ngoài.

...

Tuyết Dạ đang bị vây trong cơ quan có thể cảm nhận được, tất nhiên Lilith đang ngủ say trong Tinh Không Bảo cũng bị chuyện này quấy nhiễu.

Bang bang!

Bang bang!

Bang bang bang!

...

Từng tiếng nổ vang vọng trong Tinh Không Bảo, Lilith đang say ngủ cũng càng lúc càng nhíu mày, cuối cùng cô vẫn không nhìn được phải nhảy dựng khỏi giường!

"Tên đần độn Arnold này! Rốt cuộc em đang làm cái gì thế! Có thể cho người ta ngủ yên không đây!"

Lilith rít lên một tiếng, ma pháp mạnh mẽ bắt đầu dập dờn dao động khỏi người cô, một hắc ma pháp trận giống y như không gian ma pháp mà Arnold sử dụng vẻ lên ngay trước mặt cô, sau đó ngừng hình rồi tỏa ra từng luồng hào quang huyền ảo!

Lilith không hề do dự, cô trực tiếp vươn tay ra chộp về phía không gian bị xé rách của ma pháp trận!

"A!"

Tiếng thét chói tai vang lên, một người bị Lilith lôi ra từ trong hắc ma pháp trận!

Nhìn kỹ thì thấy loli tóc vàng này không phải là Arnold thì là ai?

Truyền tống thời không vội vàng khiến Arnold ngạc nhiên nhìn ngó xung quanh. Sau khi thấy rõ cảnh tượng xung quanh, Arnold phát hiện mình vẫn còn trong Bảo liền yên tâm hơn nhiều.

Sau đó Arnold nhìn thấy Lilith sắc mặt rất kém bên cạnh mình, tiếng thét chói tai lại vang lên: "A! Lilith tà ác, sao lại là chị!"

...

Lilith mỉm cười, nhưng sắc mặt của cô không hề tốt, vậy nên nụ cười này cũng có chút đáng sợ.

Lilith giật mình tỉnh khỏi giấc mơ đẹp, điều này khiến toàn bộ số rượu ngon trong mơ của cô biến mất trong phút chốc, hơn nữa cô còn chẳng uống được một ngụm nào.

Hiện tại trên người Lilith chỉ còn lại cơn gắt ngủ không thể ngăn chặn được thôi.

"Arnold, nói thử xem?"

Lilith xách Arnold lên chẳng khác nào đang xách một con mèo nhỏ.

"Làm sao em biết được, Lilith tà ác kia, mau thả em ra!"

Lúc này Arnold đã cởi áo khoác, thay lại một bộ đồ ngổ, bởi vì lần trước làm loạn với Tiêu Phàm mệt quá nên cô bé đang vội vàng ngủ bù lại, nhưng Lilith lại không biết chuyện này.

"Thả nhóc ra á? Đừng có mơ! Khó khăn lắm chị mới ngủ được một giấc ngon lành, vậy mà lại bị em đánh thức! Hôm nay chị không dạy dỗ em thì chị không tên là Lilith!"

"Chuyện này liên quan gì đến em chứ! Chị đúng là vu oan cho người tốt! Không đúng, chị đúng là đang vu oan nhân vật phản diện tà ác!"

"Còn nói là không liên quan đến em? Nửa đêm còn gây ồn lớn như thế ở trong Tinh Không Bảo, ngoại trừ tên ngu ngốc nhà em đang vật lộn với thứ Luyện Kim Thuật thất bại kia thì còn có thể là gì nữa!"

"Arnold không phải là tên ngu ngốc, Luyện Kim Thuật của Arnold cũng không phải thuật luyện kim thất bại! Đó là Luyện Kim Thuật tà ác nhất trên thế giới!"

Niềm tự hào bị chế giễu khiến Arnold cũng tức giận: "Còn nữa, thật ra tiếng ồn này không phải do Arnold tạo ra đâu, Arnold đã chuẩn bị đi ngủ rồi!"

"Không phải nhóc thì là ai chứ?"

Nhìn thấy Arnold mặc bộ đồ ngủ đáng yêu, Lilith cũng thấy kì lạ, bởi vi mọi ngày nếu như Arnold vật lộn càn rỡ trong phòng thí nghiệm, chắc chắn cô bé sẽ mặc cái áo choàng xấu xí, vô cùng ngây thơ mà tuyên bố cô bé chính là một nhân vật phản diện tà ác.

"Hừ hừ! Lilith tà ác, nếu như chị muốn biết sự thật thì có thể cầu xin Arnold! Chị xin em, hoặc ca ngợi em, có lẽ Arnold sẽ mở lòng từ bi nói cho chị biết..."

Thấy giọng nói của Lilith dịu lại, Arnold bắt đầu kiêu ngạo, mặc dù cô bé bị Lilith xách bằng một tay vẫn không quên chống nạnh giương oai.

"Ha ha ha..."

Lilith cười dài khiến Arnold cảm thấy bất an.

"Em bảo chị cầu xin em á? Em dám bảo chị cầu xin em á? Chị xem em còn dám bảo chị cầu xin em không!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!