Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 950: SAU TRẬN ĐÁNH ĐÊM

Lilith trực tiếp nắm Arnold lên giường, hành động này khiến Arnold sợ hãi!

"Chị muốn làm gì! Lilith tà ác!"

"Nhóc nói xem chị muốn làm gì?"

Lilith dùng tay đè Arnold lại, sau đó đánh một trận thật mạnh xuống mông nhỏ của Arnold!

"A! Lilith đáng ghét! Chờ ba trở về em sẽ đến chỗ ba mách, bảo chị bắt nạt em!"

"Em còn muốn mách lẻo? Xem chị đây đánh chết em!"

...

Chỗ của Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng trở nên vô cùng hỗn độn, mặt đất nứt ra một mảng lớn, vài khối đá vụn lớn cũng rới xuống từ trên tường, ngay cả hàng rào sắt ở xung quanh cũng gãy mất vài cái, giống như bị một thứ gì đó sắc bén trực tiếp chém đứt vậy.

Cơ thể hai người bị không ít bụi phủ lên, thậm chí còn có vài vệt máu.

Tiểu Sửu Hoàng nhìn một vài sắc đỏ tươi trên người mình, gã có vẻ càng hưng phấn hơn, bởi vì người có thể làm gã bị thương trong trò chơi thật sự có rất ít.

Mà khi người đó xuất hiện cũng là khi Tiểu Sửu Hoàng cảm thấy vô cùng vui sướng.

"Cảm thấy thế nào? Vừa rồi anh vừa lòng chứ?"

Tiêu Phàm dựng thẳng múi kiếm xuống, một vài giọt máu nhỏ xuống từ trên thanh kiếm, đó là lượng máu hắn lấy từ cơ thể Tiểu Sửu Hoàng.

"Có chút bất ngờ, tôi không ngờ là anh lại trưởng thành nhanh như thế, không ngờ rằng khi tôi sử dụng "Huyết Lục Vong Giả" anh vẫn có thể đẩy tôi xuống thế hạ phong..."

"Tôi đã nói rồi, chỉ có quả mà mình kết ra được mới thực sự thuộc về mình thôi, quả mà người khác kết chung quy vẫn không thuộc về mình, cho nên có vài thứ anh mãi mãi không thể ăn được."

"Quác quác, vậy thì chưa chắc đâu?"

Tiểu Sửu Hoàng nhe răng cười với Tiêu Phàm, một luồng khí đen dần dần tản ra từ trên người gã.

Tiêu Phàm nhíu mày, bởi vì hắn biết Tiểu Sửu Hoang sắp "ác ma hóa" rồi.

Nếu như có thể thì Tiêu Phàm cũng không muốn phải chiến đấu với Tiểu Sửu Hoàng đến mức này, nhưng hiển nhiên Tiểu Sửu Hoàng là một kẻ điên không muốn nghe khuyên bảo.

Mà để đối phó với Tiểu Sửu Hoàng đã "ác ma hóa", Tiêu Phàm cũng phải làm thực lực tăng lên mới được!

Trên người Tiểu Sửu Hoàng dâng lên một luồng hắc triều,

Tiêu Phàm cũng vậy, hắc triều lùi lại, Tiểu Sửu Hoàng hoàn toàn đen kịt, Tiêu Phàm lại hiểu rõ, hai màu sắc tương phản giằng co nhau ở đây, huyết ảnh cùng ngọn lửa không ngừng vọt lên, bầu không khí càng trở nên ngưng trọng hơn.

Nhưng ngay lúc này, một cửa đá vang lên một tiếng rồi nhấc lên, giữa chiến trường đang bị vây kín xuất hiện một con đường.

Tóc Lilith có chút lộn xộn, cô mặc một bộ đồ ngủ rộng thùng thình, tay xách theo một loli tóc vàng đang run cầm cập bước đến.

Tiêu Phàm thấy Lilith xuất hiện ở đây, hắn cảm thấy có chút ngạc nhiên, nhưng điều khiến Tiêu Phàm kinh ngạc hơn nữa chính là người mà Lilith đang xách trên tay.

Đó không phải là Arnold tự xưng là thuật sư luyện kim tà ác hay sao? Vì sao bây giờ lại ở cùng với Lilith?

Hơn nữa nhìn hốc mắt đỏ đỏ của Arnold, cô bé không ngừng thút thít, hiển nhiên là vừa mới nín khóc không lâu, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?

Sự xuất hiện của Lilith khiến Tiêu Phàm hơi không hiểu rõ tình hình...

Tiểu Sửu Hoàng thấy Lilith xông vào cũng không nghĩ nhiều như Tiêu Phàm, gã chỉ cảm thấy phiền phức, bởi vì có người quấy rầy gã chiến đấu với Tiêu Phàm.

"Cô gái kia, cô từ đây đến thế? Đừng có xuất hiện ở đây, không thì Tiểu Sửu Hoàng tôi sẽ giết cô!"

Lời nói của Tiểu Sửu Hoàng lạnh lẽo, mang theo đầy sát ý.

"Đi cái đầu anh ấy! Làm phiền giấc mơ đẹp của tôi, còn muốn giết tôi! Xem Lilith tôi đưa anh đến Tây Thiên đây!"

Nhưng Lilith lại không hề e ngại Tiểu Sửu Hoàng, trực tiếp đanh đá trả lời, cô vừa nhất tay phải, một hắc ma pháp trận liền sinh ra trong lòng bàn tay cô, ngay sau đó một chùm sáng ma pháp thô to bay thẳng về phía Tiểu Sửu Hoàng!

Khi Tiểu Sửu Hoàng còn đang ngạc nhiên, chùm sáng ma pháp của Lilith đã hoàn toàn bao phủ lấy gã...

Tiêu Phàm nhìn về phía Tiểu Sửu Hoàng biến mất, hắn không kìm lòng được nuốt một ngụm nước miếng, Túy Uyên Tửu Hỏa đang cháy trên người cũng nhạt đi một chút.

Hắn cứng ngắc quay người qua, cẩn thận nở một nụ cười, nói với Lilith: "Đại mỹ nữ Lilith, tôi không biết là ngài đang ngủ, hơn nữa tôi cũng không cố ý gây ra tiếng động lớn như thế, nếu như vô ý quấy rầy ngài, xin ngài tha lỗi."

Nhìn Tiêu Phàm "bạch ma hóa" trước mặt mình, Lilith nhìn kỹ lại một lần nữa, cô khịt khịt mũi, hít một hơi sâu: "Túy Uyên Bạch Ma? Túy Uyên Tửu Hỏa?"

Tiêu Phàm không biết vì sao Lilith lại hỏi hắn như thế, nhưng hẳn cảm thấy tốt nhất là nên trả lời chi tiết, nếu không thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi: "Đúng vậy."

"Ồ? Bảo sao khi tôi gặp lại anh tôi vẫn luôn cảm thấy anh có thay đổi gì đó rồi, hóa ra anh thức tỉnh thành Túy Uyên Nhất Mạch, chậc chậc, đúng là quá tốt..."

Lilith vừa nói, bàn tay không chịu yên chạy trên người Tiêu Phàm, giống như đang kiểm tra thứ hàng gì đó vậy.

Cô tùy ý như thế khiến Tiêu Phàm có chút khó chịu, hắn lùi về sau từng bước theo bản năng: "Lilith, rốt cuộc cô muốn làm gì? Nếu như tôi không cẩn thận quấy rầy cô, tôi có thể xin lỗi cô, hoặc dùng rượu ngon để chuộc tội."

"Tôi không cần anh giải thích, cũng không cần chuộc tội."

Lilith nở nụ cười,nụ cười này khiến Tiêu Phàm cảm thấy có chút sợ hãi: "Vậy cô muốn gì?"

Lilith vươn ngón trỏ, đâm vào ngực Tiêu Phàm, cô cực kì khiêu khích nói: "Tôi. Muốn. Anh. Cưới. Tôi..."

"Ha?"

Lần này Tiêu Phàm hoàn toàn luống cuống...

Cái gì?

Mình không nghe sai chứ?

Lilith bảo mình cưới cô ấy sao?

Là trò đùa dai à? Hay là một loại trừng phạt khác?

Ồ, mình biết rồi!

Bản thân Lilith là nữ quỷ succubus, thực lực tăng lên là nhờ vào việc quyến rũ đàn ông, tiến hành thải bổ.

Cô ấy bảo mình cưới cô ấy là vì muốn hút sạch tinh khí của mình, phế bỏ thực lực hiện tại của mình.

Không phải mình chỉ quấy rầy giấc ngủ của cô ấy thôi sao?

Vậy mà cô lại tàn nhẫn đến mức muốn phế bỏ toàn bộ nhân vật của hắn, thật sự quá đáng quá mức, uổng công hắn còn coi cô là bạn bè.

Trong lòng Tiêu Phàm phiền muộn, lui về sau một chút: "Không! Tôi sẽ không cưới cô!"

"Vì sao? Tôi không xinh đẹp sao? Cưới tôi thì có gì không tốt?"

Lilith thấy Tiêu Phàm từ chối, cô cảm thấy cực kì khó hiểu.

"Cưới em gái cô ấy! Cô đừng mơ hại được tôi!"

Lilith còn chưa trả lời, Arnold đứng bên cạnh nghe thấy lời nói của Tiêu Phàm thì lại hoảng sợ, run rẩy chỉ vào Tiêu Phàm, gò má đỏ hồng nói: "Anh anh... Quả nhiên anh quá mức gian ác mà, thế mà lại muốn cưới em gái của Lilith, Arnold tôi sẽ không đồng ý đâu!"

Nghe thấy Arnold trả lời, Tiêu Phàm cảm thấy không thể hiểu được, không biết Arnold lại đang phát bệnh thần kinh gì, có điều lúc này Lilith móc nối với lời nói của Tiêu Phàm trước đấy, cuối cùng cũng hiểu được suy nghĩ trong lòng Tiêu Phàm, cô đi về phía Tiêu Phàm.

"Cậu thật sự hiểu lầm rồi, tôi thật sự nhìn trúng anh mà..."

"Nhìn trúng tôi à? Cô đừng nói bậy, tôi sẽ không tin tưởng lời nói ma quỷ của cô đâu! Cô thích tôi gì chứ, sao tôi lại khiến cô nhìn trúng được chứ?"

"Bởi vì cậu chính là Ác Ma nhất mạch thượng vị Túy Uyên..."

Sau đó, Lilith giải thích chi tiết cho Tiêu Phàm nghe về Túy Uyên nhất mạch...

Thời cổ, Ác Ma thuộc các chủng loại khác nhau sinh ra ở dưới vực sâu.

Mà có một vực sâu không giống những chỗ khác, chỗ đó không hề có nham thạch nóng chảy, không có nước máu đỏ tươi, chỉ có một cái đầm sâu yên tĩnh, mà trong đầm lại là nước rượu ngon. Mà người bảo vệ chỗ này chính là nhất mạch Túy Uyên tộc Ác Ma.

Bọn họ khát rượu như mạng, thậm chí còn đưa rượu kết hợp vào trong mạch máu của bản thân, tạo ra thiên phú mới cho chủng tộc của bản thân, đó là những tuyệt kĩ phối hợp tương thích với rượu cồn. Có thể tản ra lửa rượu Túy Uyên có mùi rượu thơm là một trong những thứ đó.

Bởi vì mạch máu hòa tan với rượu ngon, máu tươi trong cơ thể nhất mạch Túy Uyên đang không ngừng đồng hóa với rượu.

Nghe đồn bạch ma Túy Uyên có độ thuần mạch máu cao, máu trong cơ thể đã biến thành loại ngọc tửu ngon nhất thế gian, chỉ cần đến gần đã có thể ngửi được mùi thơm mê người phát ra từ trên người người đó...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!