Lilith liếm môi, không ngừng tiến tới gần Tiêu Phàm, không hề che đậy vẻ tham lam trong đôi mắt: "Cho nên cậu quả thực là vị hôn phu hoàn hảo nhất của Lilith tôi, cậu nên biết trên đời này, Ác Ma nhất mạch Túy Uyên đã hiếm lắm rồi. Lão ba Bucky mở quán rượu mở quán rượu ở thành Ác Ma Abaddon, tuy rằng lão ta có huyết thống của nhất mạch Túy Uyên , nhưng huyết mạch của lão lại không thuần, chỉ là rượu kém chút thôi. Mà cậu lại có thể hóa thành bạch ma, đối với tôi mà nói đúng là rất hoàn hảo..."
"Cô đừng qua đây, cô còn bước tiếp tôi sẽ báo cảnh sát đó!
Nhìn thấy Lilith từng bước từng bước tiến đến đây, Tiêu Phàm hoảng loạn hét to lên.
"Báo cảnh sát à?:
"Không, ý của tôi là nếu như cô còn tiếp tục tiến lên tôi sẽ ra tay tấn công đó!"
"Ra tay tấn công mỹ nữ không phải thói quen gì tốt, hơn nữa, cậu đánh thắng tôi được sao?"
"Tôi không phải đồ vật của cô, tôi tình nguyện bị cô giết cũng sẽ không để ngươi hút máu của tôi!"
"Ha ha, cho nên tôi mới muốn kết hôn với cậu, sau khi kết hôn, vợ nói gì thì là cái đó, cậu còn có thể phản kháng được sao? Hơn nữa, người vợ như tôi rất nhân từ, tuyết đối sẽ không tùy tiện ra tay giết người đâu..."
"Ai mà tin! Vừa rồi cô vừa mới ra tay giết một người đó!"
"Tôi đâu có giết người đó. Tuy rằng hắn ta nói năng không lễ phép với tôi, nhưng thời đại này Ác Ma có thể "Ác Ma hóa" đã ít lắm rồi, chết đi thì đáng tiếc biết bao, cho nên hắn ta chỉ bị truyền tống đi thôi."
"Thật sự sao?"
"Tôi lừa cậu làm gì."
"Được được được, tôi tin cô sẽ không lừa tôi, nhưng mà cô có thể cách tôi xa ra một chút được không!"
"Không nên lạnh lùng với vị hôn thê như vậy, tôi chỉ thử một ngụm thôi!"
Ngay trước khi Lilith há mồm ra, Tiêu Phàm trực tiếp rời khỏi "Bạch Ma hóa", mà bước chân của Lilith cũng dừng lại sau đó.
"Cậu vẫn chưa thuần thục sao? Vậy mà chỉ là "Bạch Ma hóa" tạm thời thôi sao?"
"Cô mới chưa thuần thục!"
Lilith không để ý đến Tiêu Phàm
Mà lại âm thầm lên kế hoạch: "Xem ra tôi vẫn phải bồi dưỡng trước, đợi đến lúc cậu thuần thục rồi, tôi gả cho cậu là có thể uống rượu ngon mỗi ngày rồi, thật sự có hời!"
Lời nói của Lilith khiến Tiêu Phàm bỗng nhiên cảm thấy lạnh lẽo, khoảnh khắc đó hắn dường như cảm nhận được tâm trạng của bò sữa khi nhìn thấy loài người.
...
Phía khác, trong rừng Bạch Hóa...
Người đến quyết đấu với Tiêu Phàm lại bị Lilith ra tay cắt ngang, khiến Tiểu Sửu Hoàng cảm thấy có chút phiền muộn trong lòng.
Gã liếc mắt nhìn một lượt tình huống xung quanh, trong lòng biết rõ bản thân lại vào trong rừng Bạch Hóa rồi, vì thế không khỏi chửi thầm: "Thứ đàn bà xấu xa đáng chết, vậy mà lại phá hỏng chuyện tốt của mình!"
"Anh là ai! Vì sao lại vô duyên vô cớ mắng phụ nữ chúng tôi? "
Giọng nói thô lỗ vang lên, cơ thể Tiểu Sửu Hoàng hơi run lên một chút, gã cứng nhắc quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ mà cả đời này gã cũng không thể quên được.
"A! Hóa ra là anh! Tên cuồng nhìn trộm đáng chết! Vì để nhìn trộm sắc đẹp của bổn mỹ nữ lại theo dõi đến tận chỗ này! Xem lần này A Hoa Tỷ tôi đánh chết anh!"
Tiếng hét trong rừng Bạch Hóa bỗng nhiên vang lên, cùng lúc đó một số con chim bồ câu trắng hiếm thấy bay ra khỏi rừng...
...
Tuyết Dạ vẫn đang tìm đường, Lilith sau khi tỉnh dậy dường như không định cho cậu bất cứ cơ hội nào, trực tiếp một tay truyền tống đưa người ngoài như cậu đi.
Tuyết Dạ nhìn thấy hắc ma pháp bỗng nhiên sinh ra dưới chân mình thì nghi hoặc không thôi, ngay sau đó một con mắt khác nhoáng một cái đến chỗ của cậu.
Cậu ngẩng đầu nhìn lên, hét lên một tiếng đầy sợ hãi, bởi vì trước mặt cậu bỗng hiện ra một pho tượng hình Tiêu Phàm cực lớn: "Đội... đội trưởng?"
Sau đó Tuyết Dạ thấy được đám người Hổ Nữu, các cô đang khua khua vũ khí, đuổi giết một đám người đàn ông mặc áo choàng.
Tuy rằng số lượng đàn ông mặc áo choàng đông nhưng đây vẫn là một màn giết người từ một phía.
Sau khi xung quanh yên tĩnh lại, Tuyết Dạ mới nghi hoặc hỏi: "Hổ Nữu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?"
"Không biết nữa, bọn chị vừa mới định thần lại đã tới nơi này rồi. Sau đó nhìn thấy một đám đàn ông đáng khinh, đang dùng kiểu ánh mắt kì dị đánh giá bọn chị, bọn chị nhất thời không nhịn được, trực tiếp xông đến chỗ bọn họ đại khai sát giới!"
Đối với chuyện thế này, lúc Hổ Nữu nhìn thấy Hoàng Ma Tử thật ra đã hiểu được đôi chút rồi, dù sao lúc còn ở thành Frya trong trận doanh Tinh Linh, cô từng gia nhập vào "Quân đoàn sói lẳng lơ" một thời gian.
Nhưng cô phải giả bộ như không biết gì cả, bởi vì làm bạn với "Quân đoàn sói lẳng lơ" thật sự là quá mất mặt luôn. Cảm giác hổ thẹn này thậm chí còn buộc cô gia nhập vào "Đại đội Diệt khẩu", mạnh mẽ hung ác xung phong giết địch xông về phía đám lẳng lơ.
Tuy quân số của "Quân đoàn sói lẳng lơ" nhiều, nhưng bọn chúng cũng chẳng phải đoàn thể chiến đấu gì, hơn nữa bọn họ còn hoàn toàn không có năng lực chống cự mỹ nữ, đám con gái xông lên, phút chốc chết cả đội.
Nhìn thấy pho tượng Tiêu Phàm vẫn đứng vững bên đống lửa kia, Ngọc Sinh Yên chợt thấy tức giận, muốn ra tay phá hủy chúng, nhưng Hổ Nữu lại ngăn cản cô lại.
"Thôi bỏ đi, chúng ta đã giết chúng một lượt rồi, tiếp tục phá hỏng đồ vật của người ta có lẽ hơn tàn nhẫn quá rồi. Hơn nữa tuy rằng mấy thứ này trông rất ghê tởm, nhưng làm được pho tượng lớn thế này, bọn họ cũng phải sử dụng không ít tâm huyết."
Không phải là Hổ Nữu lòng dạ từ bi, cô chỉ muốn trả lại phần nhân tình của "Quân đoàn sói lẳng lơ" lúc trước thôi, ngoài ra cô còn cực kì mong chờ vẻ mặt của Tiêu Phàm lúc nhìn thấy pho tượng hình bản thân.
Ngọc Sinh Yên trầm tư một lúc, xoay người rời đi, cứ như vậy, trên hoang mạc, một pho tượng đá được giữ lại...
Tại điểm phục sinh nào đó của trận doanh Ác Ma, Huyết Trì sôi sùng sục, tấm bia màu đen lạnh lẽo bên cạnh cũng theo đó mà hoạt động, từng đường hoa văn màu máu lan ra rất nhanh, bao trùm toàn bộ mặt ngoài của tấm bia.
Từng người mặc áo choàng đứng lên từ Huyết Trì, trong mắt ngập tràn cảm xúc hưng phấn , không còn sự tiếc nuối của người phục sinh trong quá khứ, thay vào đó là sự cuồng nhiệt vô tận.
Sở dĩ Quân đoàn Sói Lẳng Lơ lúc này trở nên hưng phấn là vì bọn chúng có thể chứng kiến Thần tích của Lich King.
Còn nhớ lúc đó, Shaman King nói thế này: "Ngô Vương nói, phải có em gái..."
Kết quả trên trời vang lên một tiếng vang thật lớn, em gái thật sự xuất hiện!
Đây không gọi là thần tích thì gọi là cái gì?
Mặc dù em gái được triệu hoán ra có chút mạnh mẽ nhưng suy cho cùng họ vẫn được coi là em gái mà!
Nếu như "Ngô Vương nói, phải có em gái dịu dàng." Không biết kết quả sẽ ra sao?
Hoặc là "Ngô Vương nói, em gái lên giường cùng ta!" thì sẽ ra sao?
Nghĩ đến đây, các sói lẳng lơ đều trở nên hưng phấn.
Nhìn thấy Hoàng Ma Tử đứng dậy từ trong huyết trì, bọn họ liền vội vàng vọt đến: "Shaman King, tôi phải cống hiến tín ngưỡng của mình cho Ngô Vương!"
Về phần những người mới đến sau khi chứng kiến thần tích cũng không cảm thấy hối tiếc vì uổng mạng vô tội, ngược lại còn tranh nhau chen lấn nói mình muốn gia nhập "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ".
Tương lai trước mắt của "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" ngày càng trở nên tốt đẹp, bắt đầu mở rộng phát triển không ngừng, bởi có tin đồn, nếu được thăng chức làm lãnh đạo trong "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" liền có thể được Lich King Mệnh Phàm truyền thụ cho "Thông linh bí thuật gọi em gái đến"!
Kỹ năng này nghe thì có vẻ vô cùng hoang đường, nhưng thân là một Shaman King, Hoàng Ma Tử đã thể hiện trước mặt mọi người một lần, mà lần đó gã còn gọi đến một đám, khiến cho người ta vô cùng hâm mộ!
Bên trong Tinh Không Bảo, Tiêu Phàm không hề biết bên ngoài đang không ngừng thay đổi bởi vì những điều không thể ngờ, hắn đang nơm nớp lo sợ đề phòng Lilith, sợ cô không khống chế nổi lại đánh hắn, một ngụm hút hắn thành người khô.
Tuy nhiên nLilith lại không để ý đến sự đề phòng của Tiêu Phàm dành cho mình, trong lúc rảnh rỗi, cô còn giới thiệu em gái mình - Arnold cho Tiêu Phàm.