Mà Arnold vẫn được Lilith dẫn theo, chỉ là do quá mệt mỏi nên cô ngủ thiếp đi, giống như mèo con đang ngủ say, vô cùng đáng yêu.
Nonoli, tên thường gọi là Arnold, em gái Lilith, công chúa nhỏ nhất trong trận doanh Ác Ma.
Arnold cũng giống những công chúa khác của ma tộc, từ nhỏ đã có thiên phú hắc ma vô cùng mạnh, hơn nữa pháp thuật của cô vốn có hỗ trợ vô cùng lớn với nữ giới khi chiến đấu, vì thế cô bé vốn nên trở thành một pháp sư hắc ma cường đại.
Nhưng một chuyện ngoài ý muốn xảy ra đã thay đổi cả cuộc đời của Arnold..
"Lúc nhỏ, khi Arnold tự học ma pháp, không cẩn thận tìm được một cuốn tiểu thuyết rách nát bên trong đống sách cũ. Cuốn sách kia tên "Light Alchemist", nhìn qua có vẻ như đã rất lâu rồi..."
Light Alchemist?
Cô chắc chắn không phải là Fullmetal Alchemist chứ?
Tiêu Phàm nghe xong tên của quyển sách này rất muốn cho một đao chém chết cái người thiết kế ra trò chơi này.
"Do tò mò nên Arnold liền mở cuốn sách kai ra xem, một bước chân đi không thể quay lại..."
"Trong đó viết gì?"
"Nhân vật chính trong cuốn sách là Edvar Ellie..."
"Edvar Ellie? Cô chắc chắn không nói nhầm đấy chứ? Sao tôi cứ cảm thấy cô phát âm không chuẩn cho lắm?"
"Tôi không nói sai, tên của Goblin đó phát âm như vậy, Edvar Ellie."
"Goblin? Tại sao lại là Goblin?"
Điều này khiến Tiêu Phàm nghĩ đến một quyển tiểu thuyết khác cũng có Goblin là nhân vật chính, tên là "
"Edvar Ellie thật sự là một Goblin, hơn nữa còn là một Goblin cấp vô cùng thấp."
"Có thể đừng nhắc đến cái tên này được không? Cái tên này có ma tính, tôi nghe không thoải mái lắm!"
"Được rồi, tôi cũng không thích cái tên này, cảm thấy nó sẽ ảnh hưởng đến năng lực ngôn ngữ của tôi. Nhân vật chính trong sách được xưng là Light Alchemist bởi thuật luyện kim suất xắc của mình, tuy nhiên cách làm người lại không quang minh như danh xưng của gã, mà lại là một địa tinh hèn hạ, ý đồ muốn thống trị thế giới bằng phương pháp tà ác. Arnold say mê kịch bản của 'Light Alchemist', quyết chí muốn trở thành nhà luyện kim thuật tà ác nhất, thống trị thế giới này. Nhưng Arnold không có thiên phú về mặt luyện kim thuật như ma pháp, chuyện cứ chậm rãi trở nên như bây giờ..."
Xem ra lại là một người trở nên biến dạng do ảnh hưởng của tiểu thuyết, Tiêu Phàm nhịn không được mà gào lên: "Sao lại có người viết ra dạng tiểu thuyết thế này cơ chứ!"
"Tôi cũng không biết, ngeh nói trước có cái người tên Vân gì gì đấy, rảnh quá không có việc gì làm nên viết ra mấy câu chuyện thế này..."
Lilith nhún vai, biểu thị rằng cô cũng không hiểu.
Sau đó chuyện trở nên rất bình thường, bình thường đến nỗi Tiêu Phàm cũng không ngờ được.
Lilith mang Arnold trở về phòng ngủ, nói rằng có gì thì mai hãng nói tiếp, xem ra dù có chuyện gì xảy ra thì tính tình lười biếng của Lilith cũng không thay đổi.
Tuy nhiên Tiêu Phàm cũng vui vẻ bình yên. Dù sao sau một phen bị dày vò thì hắn cũng cảm thấy có chút mệt mỏi.
Nhưng sau khi trở về phòng, Tiêu Phàm phát hiện trên giường chiếu của mình vẫn còn một cái lỗ to không khép lại...
Ngày thứ hai, Tiêu Phàm cảm thấy thân thể mình có chút đau nhức, năm dưới đất một đêm, bị nhiễm không ít khí lạnh.
Zaba chuẩn bị một bàn bữa sáng cho mọi người. Mặc dù không biết dùng thịt gì làm nguyên liệu nấu ăn nhưng cũng coi như là phong phú.
Các cô gái từ trong phòng đi ra, vừa đi vừa ngáp không ngừng. Xem ra động tĩnh trong bảo đêm qua vẫn ảnh hưởng đến họ.
Đi đến trước bàn ăn, mọi người bắt đầu dùng cơm. Carla nhìn Arnold mới xuất hiện với ánh mắt cổ quái. Arnold cũng nhìn Carla chằm chằm không dời.
Hai con người bị tiểu thuyết không hay đầu độc, tựa như không biết tại sao lại đối mặt. Dáng vẻ giằng co của hai cô bé vô cùng đáng yêu.
Nhưng Tiêu Phàm cũng không để ý đến những điều này. Bây giờ hắn chỉ muốn biết rõ, mình tới nơi này, ở đây, bảo chủ mà mình muốn gặp không phải Arnold, vậy thì là ai?
"Cậu gấp cái gì? Hôm qua Orge Zaba đã nói, bảo chủ ra ngoài, hôm nay mới trở về hay sao?"
Nhìn thấy dáng vẻ nôn nóng của Tiêu Phàm, Lilith khinh bỉ nói.
"Vậy thì dẫu sao cô cũng phải nói xem bảo chủ là ai chứ, hoặc là bảo chủ tìm ta có việc gì, cũng tiện để cho tôi chuẩn bị tâm lý!"
"Làm sao mà tôi biết ông ta tìm cậu làm gì? Tôi chỉ phụ trách dẫn cậu đến thôi! Về phần ông ta là ai, tôi thấy cậu cũng không ngốc, cũng phải đoán được ra chứ..."
Đoán được?
Tiêu Phàm cũng có một ý nghĩ, nhưng hắn vẫn muốn bác bỏ nó.
Trước kia Tiêu Phàm cho rằng Arnold là bảo chủ Tinh Không Bảo. Thế nhưng Arnold lại chỉ là em gái của Lilith, mà Lilith và Arnold đều không phải bảo chủ của Tinh Không Bảo. Tinh Không Bảo lại là nhà của Lilith, vậy chủ nhân của ngôi nhà này là ai?
Là cha của Lilith hay là mẹ của cô...
Tiêu Phàm thật sự sợ hãi, bởi vì trên thư gửi về nhà Lilith đã viết, Tiêu Phàm muốn bắt Lilith làm nô lệ tình dục!
Lúc Tiêu Phàm đang lo sợ không thôi thì dưới lầu truyền đến tiếng mở của cùng với tiếng hoan nghênh của Orge Zaba: "Hoan nghênh Ma Vương đại nhân trở về..."
"Cha, người về rồi! Chị cấu kết với người ngoài bắt nạt con!"
Người đầu tiên lao xuống nghênh đón Ma Vương chính là Arnold. Cô bé trước mặt Lilith vốn không nói lời nào, sau khi Ma Vương trở về, rốt cục cũng bộc phát toàn bộ tức giận mà cô bé đã nhẫn nhịn, tố cáo với Ma Vương.
Mà Lilith vẫn bình tĩnh ngồi, dáng vẻ chẳng hề để tâm, tiếp tục ăn bữa sáng trên mâm, rất bình tĩnh.
Tiêu Phàm đã hoảng đến nỗi không biết nên làm gì, cả người đều căng cứng ngồi trên ghế. Hắn không biết đối mặt với vị Ma Vương dẫn đầu toàn bộ ác ma trong trận doanh Ác Ma này như thế nào.
Bởi vì trong mắt vị Ma Vương này, Tiêu Phàm đãn bắt con gái ông ấy để phát tiết dục vọng, cũng chính vì thế mà Tiêu Phàm bị toàn bộ trận doanh Ác Ma truy nã.
Rầm, rầm
Tiếng bước chân vang dội trầm ổn vang lên, không ngừng dội vào lòng Tiêu Phàm. Theo từng bước chân chậm rãi của Ma Vương, Tiêu Phàm lại càng trở nên kinh hoảng.
Đây chính là Ma Vương?
Quả nhiên rất khí phách!
Tiêu Phàm nhìn người đàn ông trước mặt, ngoại hình tựa như đấu sĩ!
Áo giáp đen nhánh bao trùm toàn thân, có thể nói là vô cùng hoành tráng. Áo choàng màu đen sau lưng phấp phới, anh tuấn tiêu sái. Mũ giáp bao trùm lấy khuôn mặt, càng khiến ông ấy trở nên thần bí. Con ngươi đỏ như máu lóe ra tinh quang trong bóng tối, nhìn chằm chằm Tiêu Phàm khiến lưng hắn phát lạnh.
Ông ấy đi tới, ông ấy đi về phía mình!
Ma Vương thả Arnold được ông ấy ôm trong ngực xuống, từng bước đi về phía Tiêu Phàm, khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng áp lực.
Hắc khí u ám kia vờn quanh người Ma Vương, sau đó không ngừng khuếch tán ra ngoài, vọt thẳng về phía Tiêu Phàm.
Cảm nhận được không khí nghiêm trọng, Tiêu Phàm cũng không dám phớt lờ. Tay phải mở ra, một khi có điều gì đó bất thường, hắn sẽ rút kiếm ra luôn!
Cho dù người trước mắt là Ma Vương trong trận doanh Ác Ma, hắn cũng muốn gắng sức phản kháng!
"Cậu là ai?"
Giọng nói trầm thấp truyền ra từ dưới mũ giáp, Tiêu Phàm sững sờ trong nháy mắt: "Hả?"
"Hắn tên là Mệnh Phàm, là tiểu ác ma con đưa về..."
Lilith vẫn không nhanh không chậm ăn bữa sáng như cũ.
"Ha ha, hóa ra là anh bạn nhỏ mà Lilith mang về à. Thế nào, bộ quần áo này ngầu chứ? Đây chính là đạo cụ mà ta phải hao tốn tâm tư mới tự chế ra đấy..."
Đạo cụ?
Đồ Ma Vương mặc trên người chẳng lẽ không phải là thần khí à?
Nói như thế, từ trên xuống dưới Ma Vương của trận doanh Ác Ma toàn dùng đạo cụ à? Thế cũng quá là low rồi!
Ngài có thể nghiêm túc một chút được không, nói cho cùng ngài vẫn là bậc chí cao của trận doanh Ác Ma cơ mà!
Đậu xanh đậu xanh, phát hiện Ma Vương không hề giống trong suy nghĩ của mình, Tiêu Phàm cũng nghẹ nhàng thở ra.
Mà Ma Vương kia đầu tựa như có điện, bắt đầu cởi bỏ cáo giáp trên người, vừa cởi vừa tự sướng nói: " Đến lúc ta lên sàn sẽ khiến mọi người ngạc nhiên cỡ nào, nhất định sẽ rất ngầu! Tuy nhiên sao ta cứ cảm thấy tên của cậu quen quen nhỉ?"
"Cha chắc chắn phải cảm thấy que tai rồi, trong thư con viết gửi về cho người, con chính là bị cái tên tiểu ác ma Mệnh Phàm này làm bậy đây."