Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 994: CHIA RA HÀNH ĐỘNG

Về phần hai con người yêu em gái quá mức sau lưng Thái Thập Tam, vẫn như cũ làm cho người ta phiền muốn chết.

Công hội Hoa Nguyệt...

Ôi, Công hội Hoa Nguyệt.

Nếu có thể, Tiêu Phàm hoàn toàn không bao giờ muốn liên luỵ tới cái đám ấy nữa.

Bởi vì chuyện cho tới bây giờ, Tiêu Phàm vẫn không biết trong lòng các cô ấy nghĩ gì, nhưng luôn làm cho hắn có dự cảm không tốt.

Bang Hắc Long vẻ mặt dữ tợn, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đánh mình tơi bời, Tiêu Phàm cũng không biết mình chọc bọn họ lúc nào.

Tiểu Sửu Hoàng, vẫn mang dáng vẻ biến thái kia, Tiêu Phàm chả hiểu sao gã lại cố chấp với mình như vậy.

Tịch Dương, đã lâu không gặp, ngớ ngẩn cũng không giảm, Tiêu Phàm thật sự không hề muốn đứng chung với hắn ta chút nào.

Còn A Hoa Tỷ...

Ờ... Đừng có mà nhìn tôi như vậy, ánh mắt của cô có thể hủy thiên diệt địa đó!

Tiêu Phàm bị A Hoa Tỷ nhìn chằm chằm đến nỗi run lẩy bẩy, vô thức lui về phía sau, trong lúc vô tình chạm vào cái gì đó rất mèm mại, nhiệt độ và sự co dãn này hắn cảm thấy rất quen thuộc.

Tiêu Phàm chậm rãi xoay đầu lại, phát hiện Hổ Nữu đang chăm chú nhìn hắn, với một nụ cười xảo quyệt.

Điều này làm cho Tiêu Phàm cực kì bất an, hắn khẽ nuốt nước bọt.

Đây là tình huống gì?

Vì sao tất cả mọi người lại tụ tập bên cạnh mình, chắc là bọn họ đều ghi hận mối thù "kẻ thù chung của mọi nhà" trong lòng, lúc này tìm mình báo thù?

"Mấy người nhìn tôi chằm chằm làm gì?"

Tiêu Phàm cảnh giác hỏi.

" 'Thế giới chi Nguyên' trong tay anh, chúng tôi tất nhiên phải nhìn anh rồi. Hơn nữa, mọi người đã tụ tập ở đây thì cũng nên bàn luận tiếp theo nên hành động như thế nào đi."

Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần trấn định đáp, ánh mắt cực kì cao ngạo.

"Chỉ vậy thôi?"

"Thế anh còn tưởng thế nào nữa? Muốn chúng tôi trong 'Hỗn chiến Thế giới song song' liên hợp dâng mình cho anh đâm hả? Xem ra Mệnh Phàm anh cũng đắc tội không ít người đó, nếu không thì vì sao lại nghi thần nghi quỷ như thế..."

Mị Hỏa cười nói với vẻ mặt châm chọc.

"A ha ha, đã như vậy thì chúng ta hãy bỏ hết ân oán trong quá khứ đi, đồng tâm hiệp lực cùng nhau chiến đấu nào."

Tâm trạng Tiêu Phàm buông lỏng, cả tiếng hô hào, nhưng lại chả có ai đáp lại.

"Anh nghĩ hay thật! Để đàn bà không mang thù, nói nghe thì dễ, chúng ta không tính toán hiềm khích lúc trước, chỉ là việc tạm thời, xong rồi nhất định vẫn phải tính sổ!"

Vũ Tình thét lên một tiếng, sắc mặt Tiêu Phàm trong nháy mắt sầm xuống.

"Được rồi, chúng ta bàn chuyện lần này phải tác chiến như thế nào đi! "

Tiêu Phàm thở dài một hơi, không còn hó hé gì nữa, những đại lão cũng theo đó mà sáp đến.

Reginald của Chiến Minh, Thái Thấp Tam của Bang Long Hổ, Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần, Mị Hỏa của Hoa Nguyệt, Ác Long của Bang Hắc Long, Tiểu Sửu Hoàng của Xã Huyết Tinh Ma Thuật, Tịch Dương của Truy Phong liệp Đoàn, A Hoa Tỷ của Bá Vương Hoa, còn có một người đàn ông với vẻ mặt tang thương đến cực điểm.

"Chờ một chút? Ông chú, chú là ai đấy?"

Tiêu Phàm ngạc nhiên, bởi vì hắn chưa bao giờ thấy người này.

Bộ râu đã lâu không dược cạo bén như như kim, hai mắt khép hờ, trông như đã trải qua vô số chuyện đau buồn vậy. Một thân áo giáp tản ra ánh sáng vàng, nhưng lại không lấp lánh, bởi vì nó bị phủ bởi một lớp bụi bặm, trông vô cùng phong trần mệt mỏi, càng làm cho người này có khí chất trưởng thành.

Nghe Tiêu Phàm hỏi, người đàn ông mở miệng đáp, giọng nói không khàn, chỉ có vẻ hơi trầm.

"Phàm Ca, tôi là Long Ngạo Thiên đây."

"À! Hóa ra anh là Long Ngạo Thiên đấy à!"

Tiêu Phàm cười nói, sau đó vẻ mặt thay đổi với tốc độ ánh sáng: "Mày lừa quỷ à! Mày là Long Ngạo Thiên? Long Ngạo Thiên mà như thế này à?"

Lúc này bị kinh sợ cũng không phải chỉ có mình Tiêu Phàm, mọi người ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.

"Tôi thật sự là Long Ngạo Thiên mà."

Người đàn ông bày ra thông tin nhân vật, trên ID chình ình ba chữ "Long Ngạo Thiên".

Dù cho người khác không tin sao đi chăng nữa, ID người chơi không thể nào gạt người được.

"Anh thật sự là Long Ngạo Thiên? Cái khí chất đần độn được trời ưu ái, không giống người bình thường của anh đâu rồi?"

"Việc này phải cảm ơn Phàm Ca chăm sóc bồi dưỡng, Phàm Ca hao tổn tâm tư giúp đỡ, Long Ngạo Thiên tôi đã cảm nhận được."

"Cảm ơn tôi?"

Tiêu Phàm cảm thấy khó hiểu, lại lần nữa đánh giá Long Ngạo Thiên, hắn cảm giác lúc mình không ở bên cạnh, Long Ngạo Thiên nhất định xảy ra chuyện lớn gì đó, mà hắn đã bỏ lỡ mất chuyện quan trọng đó rồi!

Lúc này mọi người lại đặt sự chú ý lên người Tiêu Phàm, trong lòng sợ hãi.

Trong khi "Toàn dân công địch" làm nhiệm vụ, Long Ngạo Thiên và Tiêu Phàm đã làm bạn với nhau, và trong "Tân Sinh" không một ai biết cả.

Trong "Nhật ký của Long Ngạo Thiên" còn có những chuyện xốc nổi, lần nào cũng làm dư luận dậy sóng, nhưng không ai coi nó là thật.

Bây giờ gặp lại Long Ngạo Thiên, thấy hắn ta thay đổi như vậy, trong lòng bọn họ đột nhiên có cảm giác không thể tưởng tượng nổi.

Chăm sóc bồi dưỡng? Tận tâm giúp đỡ?

Đám người nghiền ngẫm lời nói của Long Ngạo Thiên, cảm thấy chân thành không gì sánh được.

Lúc suy nghĩ phân tán, nhìn về phía Tịch Dương, lại nhớ tới vị "Truy Phong Giả" Tịch Dương nổi tiếng này thật ra là đồ đệ của "Lich King" Mệnh Phàm, một suy nghĩ đáng sợ bắt đầu nổi lên trong đầu...

Có lẽ "Lich King" Mệnh Phàm thật sự là một sư tượng vĩ đại, nếu không sao Long Ngạo Thiên lại có thể thay đổi đến vậy được?

Bởi vì trực tiếp cũng có âm thanh, nên lời Long Ngạo Thiên nói tất cả người xem cũng nghe thấy, thay đổi một cách vô tri vô giác, bọn họ bắt đầu cho rằng Long Ngạo Thiên sau này sẽ kế thừa Tịch Dương, trở thành đệ tử thứ hai của "Lich King" Mệnh Phàm.

Có thể thuần hóa tên đần độn đệ nhất giới võng du Long Ngạo Thiên thành người, "Lich King" Mệnh Phàm thật sự là sư tượng rồi!

Thế là, đám người bắt đầu chờ mong màn trình diễn của Long Ngạo Thiên trong "Hỗn chiến Thế giới song song"...

"Cậu thật sự là Long Ngạo Thiên đấy à?"

Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần nhìn người bên cạnh mà nghi hoặc hết sức.

"Anh đừng có lôi kéo tôi làm quen!"

"Vì sao?"

"Thứ gì liên quan đến chữ 'Tinh' là tôi ghét tất, mà mấy người lại ở Công hội Tinh Thần nữa chứ!"

Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần im lặng, hoàn toàn chả hiểu đây là logic kiểu gì.

"Ha ha, người anh em, chú mày thú vị thật."

Thấy thái độ của Long Ngạo Thiên với Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần, Reginald cảm thấy thật thú vị, cười ha hả nói.

"Anh cũng đừng tới gần tôi! "

"Hả? Vì cái gì? Chiến Minh chúng tôi có dính gì đến chữ Tinh đâu?"

Reginald không hiểu, vì sao Long Ngạo Thiên cũng phản ứng như vậy với anh ta.

"Vẻ ngoài của anh là ác mộng của tôi đấy!"

...

Cứ như vậy, đoàn người và vị "Long Ngạo Thiên mới" này trao đổi một hồi, mới phát hiện vẻ bề ngoài mặc dù trông thật tang thương, nhưng hơi thở Tsudere thì giống Tịch Dương đến cực điểm, bởi vậy đoàn người đối với việc Long Ngạo Thiên đã bái sư Tiêu Phàm càng thêm chắc chắn.

Chỉ có kiểu thầy hiếm thấy như "Lich King" Mệnh Phàm mới có thể dạy dỗ được mấy tên đệ tử Tsundere này thôi...

Tiêu Phàm tất nhiên không biết trong lòng mọi người đang nghĩ gì, hắn mặc dù vô cùng hiếu kỳ với những việc Long Ngạo Thiên đã trải qua, nhưng cũng không có ý định hỏi đến cùng.

Bởi vì mỗi khi chạm đến ánh mắt của Long Ngạo Thiên, trong lòng Tiêu Phàm luôn không hiểu sao nổi lên một cảm giác thua thiệt, cảm giác này làm hắn thấy rất khó chịu.

Cho nên hắn quay người chuyển chủ đề, bàn luận về "Hỗn chiến Thế giới Song Song"...

Kỳ thật lần trò chuyện cùng nhau này, cũng không phải là nói những nội dung gì quá cao thâm.

"Hỗn chiến Thế giới Song Song" có quy mô rất lớn, chuyện quan trọng hàng đầu chẳng qua là phải xác định quyền lãnh đạo và phân công cấp dưới mà thôi.

Về phần cụ thể, chỉ có thể gặp kẻ địch xong rồi lại định đoạt sau.

Dù sao bây giờ số người cũng đã tương đối công bằng, không phải hao phí tâm tư đưa ra quyết sách như lần đi "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến".

"Thế Giới Chi Nguyên do anh giữ tôi không dị nghị, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng trong chúng ta, thực lực cá nhân của anh quả thật là mạnh nhất."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!