Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 995: KẺ ĐỊCH TẬP KÍCH

Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần thừa nhận Tiêu Phàm làm cho đám người có hơi bất ngờ, có điều mọi người cũng hiểu rõ, thời điểm như thế này, mọi người cần phải vứt bỏ hiềm khích lúc trước.

"Nhưng tôi không hiểu vì sao chúng ta phải tách ra hành động, càng nhiều người thì sức mạnh càng lớn, cả đám ở chung với nhau không phải có lợi hơn sao?"

"Lý thuyết là như thế, nhưng đám chúng ta không thể đoàn kết đúng nghĩa. Anh cảm thấy mình làm thành viên Bang Hắc Long được không?"

Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần nhìn về phía đám Bang Hắc Long, phát hiện những người thô bạo này đang trưng ra vẻ mặt không chịu làm theo.

"Hay là nói, anh cho rằng Tiểu Sửu Hoàng bọn họ sẽ nghe anh sao?"

Tiêu Phàm cười ngượng, nghĩ thầm nơi này ai có thể để động đến tên điên Tiểu Sửu Hoàng này chứ.

"Lại nói, Công hội Tinh Thần mấy người cũng chả nghe tôi chỉ huy đâu nhỉ. Dưa hái xanh không ngọt mà, cho nên cưỡng ép nhau hợp tác, không bằng phân đội mà làm cho nhanh."

Lời Tiêu Phàm nói đều là thật lòng, chuyện K làm lúc trước ở server Bắc Mĩ, chắc là cũng vậy.

K biết ba công hội Sử Tử Vinh Quang, Vương Giả Chi Chùy, Tinh Linh Chi Ca trong server Bắc Mĩ sẽ không phục tùng với hắn, vì có thể chỉnh hợp sức mạnh tốt hơn trong "Hỗn chiến Thế giới Song Song", không để trong quá trình chiến tranh xuất hiện sai lầm, K mới có thể trắng trợn chèn ép đối thủ.

Tiêu Phàm không thể lạnh lùng như vậy, cũng biết cưỡng ép chỉnh hợp sẽ dễ gây ra mâu thuẫn, cho nên quyết định để đội ngũ tách ra.

"Vậy chia đội sao đây?"

Tiêu Phàm không trả lời ngay, mà quay đầu nhìn về phía Tịch Dương, nói: "Tịch Dương, xong chưa?"

"Điều tra xong rồi, chúng ta sẽ đến hai cái "Nhập Xâm Khẩu" ngẫu nhiên, một cái ở chiến trường phía Nam, một cái ở chiến trường phía bắc."

Nhập Xâm Khẩu chính là lối một chiều vào chiến trường ở những server khác, cửa bên kia gọi là Phòng Bị Khẩu.

Nhập Xâm Khẩu cực kì dễ thấy, nhưng Phòng Bị Khẩu lại được giấu vô cùng kỹ.

Phòng Bị Khẩu sở dĩ được thiết lập giấu kỹ, là vì phòng kẻ địch bố trí mai phục ở đây chờ đợi đối thủ đến, như thế sẽ không công bằng chút nào.

"Cứ như vậy đi, trận doanh Ác Ma chúng ta sẽ đi đến Nhập Xâm Khẩu ở phía Bắc, và những người còn lại đi đến cái phía nam, thế nào?"

"Tôi không có ý kiến gì, 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến' cũng là như thế." Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần đáp, mặt khác hắn ta cũng không muốn ở chung với đám trận doanh Ác Ma không bình thường này.

"Nhưng em muốn theo Phàm Ca."

Giờ phút này Thái Thập Tam lại có đôi chút không vui, làm cho Tiêu Phàm rất khó xử.

Dẫn theo một đám người không bình thường đã cực kỳ hao tổn tâm trí, lại thêm một đám xã hội đen, hắn sao có thể chịu nổi.

"Thái Thập Tam, Công hội Tinh Thần rất không đáng tin cậy, tôi không yên tâm chút nào, cô đi canh chừng giúp tôi..."

"Hóa ra là như vậy! Em nhất định sẽ không phụ Phàm Ca mong đợi!"

Thấy Thái Thập Tam đi xa, Tiêu Phàm mới hơi thả lỏng giọng nói, sau đó lại phát hiện đám người Vũ hội Ác Ma sau lưng mình đang nhìn hắn vô cùng khinh bỉ.

Tiêu Phàm nhéo nhéo mũi, cảm thấy hơi xấu hổ, sau đó hô lớn về phía đám người: "Đi, ngu người đứng đấy làm gì..."

Cứ như vậy, đám người phân thành hai đội, bắt đầu đi về hai chiến trường khác nhau...

...

"Thế mà lại tách ra, hành động của Mệnh Phàm lần này có phải hơi tự đại rồi không, phải biết chia ra hành động chính là tự gọt đi sức mạnh đó!"

Đối với Tiêu Phàm, Crimmson Rose vẫn chưa bao giờ nể mặt.

"Tôi lại thấy Mệnh Phàm nói cũng có lý, mấy đoàn thể phong cách chả ai giống ai cưỡng ép chen lấn thành đống, thật sự không tiện chỉ huy. Sau khi tách ra, số người mặc dù không nhiều, nhưng đối với đám trận doanh Ác Ma mà nói, cũng không phải là vấn đề khó gì. Biểu hiện trong 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến' không phải đã nói lên tất cả sao. Hơn nữa, với buff bổ trợ có được trong 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến', trận doanh Ác Ma bây giờ đã mạnh hơn trước đây nhiều rồi."

"Dù vậy nhưng bên địch cũng có buff chiến thắng 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến' mà!"

"Có khả năng bên địch người không có ma luyện máu và lửa, 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến' server Trung Quốc là tàn khốc nhất trong tất cả các Server. Mà Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần, người luôn trầm ổn lại không phản đối phương án này, càng nói rõ điểm ấy. Hắn ta đã thừa nhận thực lực của trận doanh Ác Ma. Nếu như không yên tâm, hắn ta sẽ không để Tiêu Phàm mang theo 'Thế giới chi nguyên' đi trước đâu..."

Crimson Rose á khẩu không trả lời được, bởi vì có được sự tán đồng của Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần về thực lực là việc cực kỳ hiếm có, cho dù là Công hội Hoa Nguyệt các cô cũng không dám nói mình đã được Công hội Tinh Thần tán đồng.

Thì ra, không biết từ lúc nào, trận doanh Ác Ma đã trưởng thành rồi?

...

Ngay lúc mọi người cực kỳ sợ hãi thực lực của trận doanh Ác Ma, thì đám người này vẫn duy trì mình phong thái đần độn vốn có của mình...

"Ơ, Phàm Muội Muội, anh gần đây phơi phới hết biết nhỉ, đi đâu cũng chả bao giờ dẫn theo chúng ta hết, tự do thật luôn ấy!"

"Mệnh Phàm, lần trước con bé kia làm hỏng chuyện tốt của tôi, chờ lần chiến đấu này kết thúc, tôi nhất định sẽ giết anh!"

"Đừng tưởng Bang Hắc Long chúng tôi không biết mấy con tinh tinh đen với Long Ngạo Thiên là do anh phái tới, chúng tôi bây giờ chỉ là tạm thời hợp tác với anh thôi, chờ cuộc chiến kết thúc thù mới hận cũ tính luôn một lần!"

"Phàm Ca, mặc dù tôi rất tin tưởng anh, nhưng chuyện của anh với mấy NPC nữ kia, anh không cảm thấy nên giải thích với Hoa Hoa một chút à?"

"Mối thù của Tiểu Thúy, Tịch Dương tôi vĩnh viễn không bao giờ quên! Phàm Ca, anh rửa cổ sạch sẽ chờ đấy cho tôi!"

...

"Ồ -- mấy người là trẻ con hả! Tính toán chi li đến vậy chi! Đi thôi, đến cửa vào rồi!"

Tiêu Phàm không chịu nổi lũ tâm thần cả đường cứ nhắc đi nhắc lại mãi, bước chân vào trong đường hầm không thời gian...

Tiêu Phàm chạy trốn, đám người nào lại thả cho, nối gót lên, đi theo vào trong đường hầm.

Thời gian, không gian vặn vẹo, hình ảnh chuyển đổi, cảnh trước mắt trong nháy mắt từ hoang mạc biến thành rừng rậm.

Tiêu Phàm yên lặng nhìn bốn phía, dò xét tình hình địch, vô cùng cẩn thận.

Nhưng mà...

Đám đồng đội kia của hắn lại lần nữa xông tới.

"Này! Sắp đánh trận đấy! Mấy người có thể nghiêm túc xíu không hả, đừng quấn tôi nữa coi!"

Tiêu Phàm gào lên...

...

Tiểu Miêu: "Lich King Mệnh Phàm hình như nổi tiếng trong trận doanh Ác Ma lắm đây!"

"Ha ha, cứ xem là vậy đi..."

Phong Ma Tiểu Xích Lang cười khổ, hắn ta có thể hiểu được cảm giác của Tiêu Phàm giờ phút này, cho nên có thể đồng cảm sâu sắc.

...

Rõ ràng đang đi vào trại địch, nhưng lại không có chút cảm giác căng thẳng nào, Tiêu Phàm thực sự không biết cung phản xạ của đám này phát triển như thế nào nữa.

Mà ngay lúc này, tiếng gió thổi chợt hiện, ngay sau đó một bóng người từ trên cao rơi xuống, bùng lên một đống bụi mù.

Mới đi vào đất khách quê người không lâu, kẻ địch đã tới rồi...

Đám người xoay người lại, liếc người mới đến trước mặt một cái, rồi lại quay đầu quấy rầy Tiêu Phàm tiếp.

"Kẻ địch xuất hiện rồi! Mấy người cứ như vậy là không được đâu!"

Đối với phản ứng của lũ đồng đội, Tiêu Phàm thấy xấu hổ muốn chết.

Mà đám biến thái này lại trưng ra vẻ mặt không quan trọng: "Thôi đi, không phải chỉ là một tên mập thôi sao! Có gì phải căng thẳng!"

...

"Ồ! Bố mày mập cái gì mà mập, lũ chúng mày nhìn lại cho tao!"

Tsuchiya giận điên người, hắn vốn định lên sàn một cách thiệt chói lóa, nhưng không ngờ lại bị đối xử như vậy.

Nghe hắn ta hô quát, cả đám quay người lại lần nữa, nhìn hắn chằm chằm.

Giờ phút này, Tsuchiya rốt cục cũng đã đạt được sự tôn trọng vốn có của kẻ địch.

"Tsuchiya bố mày, chính là một trong Bát Trụ Lôi Thần của nước Hoàng Tuyền, Thổ Lôi!"

Báo thân phận xong, Tsuchiya vô cùng đắc ý!

"Ha ha, hắn nói hắn là cái gì? Rùa Đất Đen á, còn Thổ Lôi nữa chứ, cái tên vừa quê vừa gớm vãi! Ha ha ha..."

Tsuchiya thật vất vả mới được tôn trọng, thế mà báo tên ra một cái là không còn gì nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!