TẬP 5 - CÂY CẦU BỒNG BỀNH DƯỚI ÁNH SAO
Fandom may earn an affiliate commission on sales made from links on this page.
Vừa bước đi sao cho tránh khỏi các vũng nước còn đọng lại trêngạch vỉa hè , Haruyuki vừasuy nghĩ với một cảm giác khó chịu
Không biết từ bao giờ, cậu có cảm giác ghét mưa. Các mức tín hiệu kết nối Neuro Linker của cậusẽ giảm xuống ngay cả khi nóchỉ là cơn mưaphùn, và một trong hai bàn tay cậuđáng lẽ dùng để điều khiển bàn phím ảo thìlại bị thế chỗ bởi chiếc ô, nhưng như thếlà không đủ, và cơ thể vốn dĩ dễ bị dính mưa của cậu đangngày càng ẩm ướt hơn ..
Dừng lại tại một cột đèn tín hiệu trên đường, cậu nhìn lên trời qua cạnh của chiếc ôvà nhận ra, mặc dù hệ thống thông báo rằng sẽ không có bất kì cơn mưa nào vào hôm nay, ngày đầu tiên của tháng, nhưng bầu trời vẫn chứa đầy những hơi nước với sắc chì ảm đạm. Ở phía rìa tầm nhìn của cậu, bản tin dự báo xác suất mưa từ giờ đến mai làkhoảng 80 đến 90% . Xem ra trong khoảng thời gian nàycơn mưa sẽ không có ý định “rời khỏi” Kanto.
Đó sẽ là một cảm giác lạ nếu như cậu có một chuyến bay ngắn xuyên qua đám mây và ở bên trên chúng. Biển mây sẽ xuất hiện và lan ra vô tận với một màu tinh khiết, bầu trời với một màu xanh biếc và mặt trời sẽ tỏa sáng một cách mãnh liệt. Đó là cảnh mà cậu thấy rất nhiều trong «Storm Stage» ( sân đấu bão tố?) nhưng cậu chưa bao giờ trải niệm nó ở thế giới thực.
Ít nhất, cậu có thể tưởng tượng nó, do đó, cậu đứng trên những đầu ngón chân chuẩn bị đập đôi cánh tưởng tượng của mình và—
“đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh!”
*BỐP*
Đột nhiên, sau lưng cậu bị vỗ một cái, Haruyuki bước đi lảo đảo như thể chuẩn bị ngã về phía trước. Sau khi cố gắng duy trì đễ không bị ngã, cậu di chuyển một cách nhanh chóng như thể giấu đi sự bối rối của mình và quay sang nói chuyện với người hiện đang ở bên cạnh mình
“Chào cậu”
“chào”
Đáp lại câu trả lời của cậu trong khi vẫn còn đang xoay vòng chiếc ô màu vàng- xanh của mình, đó là bạn cùng lớp của cậu, Kurashima Chiyuri. Như thể không cảm nhận được sự u ám của bầu trời mưa, hoặc là cô cảm thấy thích nó, cô đang làm nước bắn ra xung quanh với đôi giày không thấm nước của mình.
“ Cậu mua dù mới à?”
Khi cậu hỏi về điều đó, cô bạn thơ ấu bỗng chớp mắt như cô mèo e thẹn và kẽ gật đầu
“ Yeah… đừng nói nữa, tớ biết cậu muốn nói gì! Tớ biết mình đã bị ảnh hưởng bởi cái gì đó trông như màu sắc của các trang bị trong avatar của tớ”
“ đó chỉ là….. sau tất cả sự kiện đó, tớ nhận thấy mình cũng mua một số thứ như hộp đựng thẻ nhớ và sợi dây cáp màu bạc”
Lớp áo bảo vệ củaChiyuri dưới dạng avatar «Lime Bell» , thứ mà cô đạt được vào hai tháng trước-hồi tháng tư- , có màu giống như tên của nó. Lúc đầu, bản thân cô không thật sự quen với màu sắc đó, nhưng dường như ngay bản thân cô cũng không nhận ra, cô đã thay đổi một số đồ dùng cá nhân của mình, bao gồm cả những chiếc kẹp tóc mang thương hiệu của cô, bằng một màu xanh tươi sáng
“Tuy nhiên cậu cũng đừng bận tâm quá về Neuro Linker. Việc đó có thể làm lộ danh tính thực sự của cậu,nó sẽ dẫn đến nhiều phiền toái”
Nghe cậu nói trong khi đang kiểm tra thiết bị VR màu tím nhạt được gắn trên cổ thanh mảnh của cô, Chiyuri phồng má
“cái gì? Nhưng Neuro Linkers của Haru, Takkun và Kuroyuki-senpai đều có màu trùng với avatar mà, phải không?’
“ Tớ…tớ chỉ dùng mỗi cái này từ lâu lắm rồi mà. Và tớ sẽ thay đổi nó bằng cái khác trong thời gian tới, để chúng có màu sắc khác nhau”
“ vậy thì màu đen như piano, n…nhé!”
Haruyukiđột nhiên trừng mắt nhìnchằm chằm vào cô một cách vô thức bằngđôi mắt mở to của mình
Dường như không chịu nổi bộ dạng đó, cô bạn thơ ấu của cậu vừa cười gập người vừa nói ” đừng nhìn tớ với ánh mắt hình viên đạn như thế ^^",[1] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1]sau khi đã thỏa mãn cô đứng thắng lên và nhìn lên trời qua rìacủa chiếc ô.
“nhưng, nó thực sự đẹp, phải không?”
“uhm…. Thực sự… à mà này, việc sinh hoạt của câu lạc bộ của cậu thế nào rồi ?”
Haruyuki muộn màng nhận ra rằng Chiyuri là một phần của câu lạc bộ điền kinh, còn cậu thì nằm trong câu lạc bộ “go home” nên việc cùng về nhà dường như là không thể được.do vậy cậu nghiêng đầu bối rối. nhận ra điều đó, Chiyuri nhún vai và trả lời vu vơ:
“Khi trời mưa, chúng tớ chỉ tập luyện cơ trong phòng tập thể dục hoặc bơi đường dài ở bể bơi trong nhà. Nhưng hôm nay đã có các câu lạc bộ khác tập ở đó, nên chúng tớ được nghỉ. Thật là thiếu công bằng khi Takkun và câu lạc bộ kendo của cậu ấy có cả một võ đường riêng. Ahh, tại tớ cảm thấy khó chịu và buồn tẻ thế nào ấy khi không vận động cơ thể dù chỉ một ngày”
“Heeh, thì ra là vậy….”
Đối diện với sự chăm chỉ của một vận động viên, Haruyuki không khỏi cảm thấy có chút ngưỡng mộ.
Nghe vậy, Chiyuri chớp mắt như thể cô đang nghĩ về điều gì , rồi đột nhiên cô bước đến gầnvà khoác lấy tay cậu.bối rối vì sự tiếp xúc cơ thể bất ngờ này, Haruyuki bất giác đỏ mặt, trong khi cô nhìn thẳng vào cậu và nói:
“ đúng rồi, Haru, chúng ta cùng vận động một chút nào!”
“Ha…ha….hả…hả….?”
Mở rộng đôi mắt của mình một cách bất thường, cậu lắp bắp hỏi lại lần nữa:
“ Ê…Ế..Ế, cậu nói là…. Luyện tập …. ở đâu?.. tập kiểu gì…”
“ cái thái độ đó là gì vậy? ah..ah, cậu đang có ý nghĩ đen tối phải không”
Sau khi nhìn chằm chằm vào cậu một lần nữa, Chiyuri nở một nụ cười với vẻ châm chọc:
“ tớ chỉ nghĩ làhai chúng ta sẽ đi vào «duel» ( khu vực chiến đấu )như một đội thôi. Không có ý gì khác đâu, Arita-sensei~ “
“ đương… đương nhiên tớ cũng nghĩ vậy”
Sau khi cố ho một tiếng thiếu tự nhiên, Haruyuki giả vờ bình tĩnh và tiếp tục
“ nói cách khác, chúng ta sẽ đến khu vực không giới hạn và chiến đấu, ý cậu là vậy?”
“ Heh…hmm”
May mắn thay, như một quan tòa sẵn sàng tha thứ cho nghi can vì đã nộp tiền bảo lãnh, Chiyuri thay đổi biểu hiện của cô bằng một nụ cười rộng lượng và dùng chiếc ô của mình chỉ vào tuyến đường sắt Chuo trước mắt
“ Dù sao bây giờ vẫn còn sớm, chúng ta hãy đến Shinjuku nào. Nếu ở trên đài quan sát[2] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1], không chừng chúng ta có thể đứng trên cả những đám mây đấy”
“ ừm, tớ nghĩ sẽ không như cậu mong muốn đâu.. nhưng đó cũng là ý hay đấy”
Trong khi trả lời cô với một cái nhún vai, Haruyuki một lần nữa ý thức về cánh tay của Chiyuri, vẫn đang khoác vào cánh tay phải của cậu.
Arita Haruyuki và Kurashima Chiyuri đều được sinh ratrong khu liên hợp cáccăn hộ cao tầng ở phía bắc Kouenji vào 14 năm về trước- tức năm 2033. Nhà của họ chỉ cách nhau có hai tầng, vì vậy họ lớn lên gần giống như anh em sinh đôi vậy.
Vì đó là khu tập trung các căn hộ, lẽ dĩ nhiên sẽ có nhiều đứa trẻ cùng tuổi với họ. Tuy nhiên, chỉ một số ít những đứa trẻ đó có thể trở thành bạn thân của cậu cho đến ngày nay. Nói cách khác thì ngoài Chiyuru ra, chỉ có Mayuzumi Takumu – sống trong tòa nhà khác hai người- là thân thiết được với cậu. Nhưng cũng phải đợi đến tiểu học, khi Takumu học khác trường với Chiyuri và Haru thì mối quan hệ giữa họ mới trở nên thân thiết. Mặc dù Haruyukithường xuyên đến trường cùng với Chiyuri, nhưng mối quan hệ giữa hai người vẫn không thay đổi, có lẽ do sự nghiêm túcvà ân cần của cô.
Khi cậu trở thành mục tiêu bắt nạt của các học sinh khóa trên, Haruyuki đã cố gắng tạo khoảng cách với Chiyuri, vì cậu ghét cảnh cô nhìn thấy tình trạng tồi tệđó của bản thân. Nhưng Chiyuri vẫn bướng bỉnh và kiên quyết giữ vững mối quan hệ giữa họ. Bây giờ thì Haruyuki cũng hiểu phần nào cái áp lực «làm bạn với đứa trẻ bị bắt nạt» đối với một học sinh tiểu học ở tuổi đó. Tuy nhiên đó có thể chỉ là suy nghĩ của riêng cậu, khi họ vẫn cùng về nhà mỗi ngày,cả ba cùng nhau chơi game hay chơi tròthám hiểmcho đến lớp 5. Khoảng thời gian mà cả bavui đùa bên nhau sau giờ học đã được cất giữ sâu trong tâm trí Haruyuki như những kỉ niệm vô giá.
--Không, có thể Chiyuri còn coi trọng những kĩ niệm đó hơn cả cậu.
Bởi vì, khả năng giống như năng lực hồi phục ( thực chất là quay ngược thời gian ) mà avatar của Chiyuru sở hữu - «Lime Bell» rất có thể bắt nguồn từ……
“ tàu điện đến rồi kìa”
Chiyuru chợt cất tiếng trong khi chọc khuỷu tay vào người cậu, Haruyuki ngẩng đầu lên và nhận ra họ đến ga Chuo lúc nào không hay. Sau khi nhìn vào chiếc tàu màu da cam đang đến từ phía tây, cậu gật gật đầu và nói với một giọng thấp:
“ ừm… cảm ơn cậu, Chi chan’
“ eh, cậu nói gì đó”
Người bạn thơ ấu quay về phía cậu làm đung đưa mái tóc ngắn, không hiểu saoHaruyuki có cảm giác khó chịu và nghẹn ngào trong lồng ngực của mình, cậu cuống quýt lắc đầu
“ không..không có gì, chúng ta lên tàu thôi”
Haruyuki phóng nhanh lên tàu. Lên sau cậu, giọng nói mang phần kinh ngạc của cô truyền đến
“ Hey, chỉ có hai trạm đế đến đó thôi mà, không cần vội thế đâu”
Sau khi đến ga ngầm phía tây Shinjuku, họ đi bộ đến tòa nhà có đài quan sát và vào thang máy trực tiếp lên tầng cao nhất.
Cảm giác choáng nhất thời do thang máy đột ngột tăng tốc, sau đó nhanh chóng biến mất. các chỉ số hiện trên bảng thông báo gắn trên tường thay đổi với tốc độ đáng kinh ngạc. bức tường bê tông bên ngoài nhanh chóng thay thế bằng kính, và Chiyuri nhanh chóng lao về phía trước với giọng phấn khởi:
“Uwah, thật tuyệt vời, tất cả đều mang màu xám..”
“ Uhm… trời mưa nên tầm nhìn không tốt cho lắm”
Điều đó đúng như họ dự kiến, nhưng có phầntồi tệ hơn khi phần lớn quang cảnh về đêm của thành phố bị che khuất bởi màn mưa rơi không ngớt, và họ hầu như không thấy được gì. Hơn nữa, hơi nước đã tạo một lớp màn xung quanh lớp kính ngăn cản tầm nhìn của họ.
Thang máy từ từ đi chậm lại tạo một cảm giác nhẹ nhàng trên cơ thể cậu, và cuối cùng dừng lại với thông báo đã đến nơi hiện trên bảng điện tử. Cánh cửa mở ra và bên kia toàn một màu trắng.
Được xây dựng vào những năm 30 của thế kỉ, tòa nhà này có chiều cao khoảng 500 m. tòa nhà duy nhất cao hơn nó ở Tokyo, hay toàn bộ Nhật Bản, là tòa nhà có tên Sumida Ward Tokyo Sky Tree. Nhưng cho dù tầng cao nhất của nó chỉ đạt 450, thì nơi đây cũng là chỗ gần bầu trời nhất trong trung Tâm Tokyo.
Chạy ra khỏi thang máy, Chiyuri lên tiếng trong khi cô đặt cả hai tay lên tấmkính cửa sổ lớn ởtrước mặthọ.
“Uwah, bây giờ thì tất cả đều màu trắng.”
“ có thể nói chúng ta đang đứng giữa những đám mâyrồi đó”
Nở một nụ cười cay đắng, Haruyuki đi đến bên Chiyuri. Các cửa sổ đơn giản chỉ phản chiếu một màu trắng sữa hệt như phía bên kia được bao phủ bởimột lớp bông dày vậy.
“ Thật đáng tiếc là chúng ta không thể nhìn thấy bầu trời trong tình cảnh này”
Đáp lại, Chiyuri vẫn chưa bỏ cuộc khi vẫn cố gắng nhìn ra phía cửa sổ,nhưng cô nhanh chóng quay lại và mỉm cười:
“ Uhm, tớ ổn. chúng ta đến đây là vì tớ muốn vậy, thế nên…. Cảm ơn cậu”
Chắc chắn là không ai muốn lên đây vào thời tiết xấu thế này, hơn nữa lại là một buổi chiều trong tuần ( không phải cuối tuần ), vì vậy ở hai bên hành lang không một bóng người. Chiyuri đột nhiên dùng tay trái của mình vòng qua cánh tay phải của Haruyuki và kéo cậu về phía trước với giọng hào hứng:
“ thật hiếm khi chúng ta đến đây, vì vậy cùng đi dạo một vòng nào”
“ Uhm, được thôi”
Gần đây, Haruyuki dần lấy lại cách nói chuyện bình thường với Chiyuri như trước kia, tuy nhiên khi khoảng cách giữa hai người quá gần, cậu dễ trở nên bối rối. Nở một nụ cười khi thấy tình trạng của Haruyuki, Chiyuri bắt đầu đi một vòng quanh đài quan sát theo chiều kim đồng hồ.
Đương nhiên, khung cảnh bên ngoài cửa sổ vẫn không hề thay đổi. Ngoài những giọt nước bám vào kính, bên ngoài chỉ toàn một màu trắng xóa. Mặc dù vậy, Chiyuri vẫn không cảm thấy khó chịu hay nhàm chán, cô vẫn nhịp nhàng di chuyển đôi chân của mình.
Mối quan hệ giữa cậu và người bạn thời thơ ấu hiện tại thậtkhó làm rõ được. Ngay sau cuộc chiến khó khăn và đầy đau đớn cách đây hai tháng, Chiyuri đã vòng tay ôm lấy Haruyuki và Takumu, khóc thút thít và nói “ tớ yêu cả hai cậu”.
Kể từ lúc đó, cô đã cố gắng nói chuyện với Haruyuki và Takumu một cách bình thường nhất, như cô đã hứa. Điều đó giống như việc cô muốn quan hệ giữa ba người họ như trước kia, vui vẻ bên nhau mà không phải suy nghĩ gì nhiều.
“ Ah, đúng rồi, Haru”
Đột nhiên bị gọi tên, cậu ngẩng đầu lên với vẻ bối rối:
“ Cái gì vậy?”
“ Nếuchúng ta chiến đấu cùngvới nhau, thì tại sao ta không ngắt kết nối với toàn bộ khu vực trước. Nếu làđiều đó, thì hãy xemphần hướng dẫn sẽ xuất hiện phía bên kia cửa sổ”
“ ah, tớ nhìn thấy rồi”
Hai người họ liền cắt đứt Neuro Linkers với toàn bộ khu vực. Họ phải làm như vậy vì từ phường Shinjuku là lãnh thổ của Lục vương «Leonids». Họ không chắc là các Linkers Burst khác sẽ không xen vào trong khi quá trình kết nối diễn ra.
Nếu như đang trên đường thì việc sẵn sàng chiến đấu là hết sức nguy hiểm, nhưng bây giờ họ đang trong khu vực đài quan sát, và quan trọng hơn là không có ai khác ngoài họ, thì việc gia tốc hầu như không có vấn đề gì. Haruyuki gật đầu, cậumở giao diện điều khiển cho «Brain Burst» và tạo thành một đội với Lime Bell. Với việc này, họ xuất hiện trên danh sách chiến đấu với vai trò là cùng một đội, và các đối thủ có thể chiến đấu với họ bị giới hạn chỉ trong các nhóm có hai thành viên. Sau đó, cậu kết nối với Neuro Linker toàn khu vực cùng một lúc với Chiyuri.
Ngay lập tức, vô số các biểu tượng nhỏ xuất hiện trong tầm mắt của cậu. Nếu thời tiết thuận lợi thì chúng sẽ là cầu nối giúp truyền thông tin vềcác địa điểm nổi tiếng và các công trình quy mô lớn từ bên ngoài. Khi hai người quay về phía đông, tên của các vùng lân cận nhưtrạm Shinjuku, quảng trường phía nam và khu Kabukicho[3] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1]lần lượt xuất hiện.
“ Quả nhiên, chẳng vui vẻ gì khi chỉ nhìn vào các tag trên màn hình”
Khi Chiyuri đang nói với nụ cười cay đắng, và như thể các vị thần thời tiết thông cảm với hai người họ, trong khoảnh khắc các đám mây dày tan biến, toàn bộ khung cảnh bầu trời đêm của trung tâm Tokyo đột nhiên hiện ra trước mắt.
Hét lên trong niềm vui sướng, Chiyuri chạy về phía cửa sổ. Haruyuki cũng cuống quýt đến bên cạnh cô.
ở độ cao 500m, khi họ nhìn xuống dưới bằng mắt thường, các khu phố hiện ra một cách hỗn loạn dưới chân họ hệt như một tấm thảm với 500 năm lịch sử.Các khu phố lấp lánh ánh đèn một cách rực rỡ, vườn quốc gia Shinjuku Gyoen và điền trang Akasaka hầu như không thay đổi gì trong cả thế kỉ, tất cả đang chìm đắm vào ánh hoàng hôn.
Và hơn thế nữa, về phía tây, như một siêu hố đen tồn tại ở trung tâm thiên hà- đó là cung điện hoàng gia.
Tất nhiên đó là nơi mà Chiyuri và Haruyuki không thể vào được trong thế giới thực, và họ cũng không thểthấyđược hình ảnh ảo của phần bên trongcung điện cho dù có sử dụng Linkers Burst đi nữa. Đó là vì hệ thống an ninh không kết nối trực tiếp với các camera công cộng, một điều khá đặc biệt đối với nước Nhật hiện nay. Kết quả là hình ảnh của cung điện hoàng gia không được sao chép từ camera như những nơi khác, và ta không thể thấy nó trong thế giới gia tốc « Vùng trung lập vô hạn», thay vào đó nó tồn tại như cấu trúc của một pháo đài vững chắc.
Tuy nhiên, những người thực hiện chương trìnhBrain Burst khẳng định trong thời gian tới, họ có thể hack vào toàn bộ camera công cộng tại Nhật Bản, từ đó tạo ra một khoảng không gian lớn. Nó có thể kéo dài xa đến các quận như Okinawa mà không cần phải kết nối với đất liền, và thâm chí Kuroyukihime đã từng đưa toàn bộ vùng không gian từ Okinawa đến Tokyo vào « Vùng trung lập vô hạn».Trong trường hợp đó, nó có thật sự tốt nếu camera công cộng cũng chịu sự giám sát từ bên ngoài Nhật Bản? Burst Linkers có thể «đi» vào những nơi đó….?
“ Này, Chi chan”
Haruyuki thì thầm trong khi ngơ ngác nhìn về phía đông
“ Hmm, nó là cái gì vậy?”
“ gần đây, cậu có nghe thấy chuyện về các camera công cộng.....?”
“ có chuyện gì sao?”
Haruyuki không thể hoàn thành nốt những từ cuối cùng của câu hỏi.
*BASHIIII*
Một hiệu ứng âm thanh quen thuộc đập vào tai cậu, cùng lúc đó tầm nhìn của cậu mờ đi. Tự động gia tốc- nói cách khác, một số Linkers Burst trong khu vực Shinjuku đã phát hiện ra nhóm của Haruyuki và Chiyuri trong danh sách chiến đấu, và ngay lập tức thách thức một trận «đấu» . trong bóng tối, các thành viên của [HERE COMES NEW CHALLENGERS] ( đến đây nào các thử thách ) xuất hiện một cách rực rỡ.
Sự phấn khích của việc lần đầu tiên có một cuộc đấu nhóm ở khu vực ngoài ngay lập tức đã cuốn đi những suy nghĩ của cậu.
CHƯƠNG 2
Haruyuki, được bao bọc bởi bộ giáp màu bạc, nhẹ nhàng đáp xuống nhánh cây phủ đầy rêu
Fandom may earn an affiliate commission on sales made from links on this page.
Khi ngẩng đầu lên, những gì cậu nhìn thấy hoàn toàn khác so với cảnh nhìn từ tòa nhà chọc trời được màn mưa bao phủ lúc nãy. Bầu trời nhuộm màu hoa oải hương một cách kì lạ, và tất cả các tòa nhà đều biến thành cây cổ thụ. Rất nhiều nhánh thường xuân bám vào các cây, và một số hình bóng của chúng hiện lên hệt loài dực long đang nhẹ nhàng cất cánh.
ở thế giới bên ngoài thì đây là khu vực Shinjuku, từ một cành cây gần đỉnh ở một độ cao khủng khiếp, Haruyuki càu nhàu:
“Ahhh, sâu đấu «Primeval Forest» ( rừng rậm nguyên thủy ) à, có vẻ khó nhằn đây”
Ngay lúc đó, một giọng nói đáp lại cậu ở phía sau
“Cậu đang nói gì thế, khung cảnh ở đây đẹp thế cơ mà. Nó còn tốt hơn vạn lần mấy cái sân đấu dã man như «Wasteland» ( vùng đất hoang mạc ) hay «End of the Century» ( ngày tận thế ? ) “
Tác giả của lời nói đó đương nhiên là Chiuyri trong avatar «Lime Bell» màu ngọc lục bảo. Bên dưới chiếc mũ rộng vành với góc cắt hình tam giác, đôi mắt to tròn của cô như đang tỏa sáng.
“ Hey, hey, đúng là cảnh vật rất đẹp, nhưng nó rất khó vì khi tớ bay, tớ chẳng thể quan sát được dưới mặt đất vì có quá nhiều vật che khuất.”
“ không được than phiền! cậu nên tập luyện trong nhiều đấu trường khác nhau mới nâng cao kinh nghiệm được. thỉnh thoảng cũng phải chiến đấu trên mặt đất chứ”
“ Vâng ..vâng”
Chiyuri dùng tay trái có chiếc chuông lớn gõ lên đầu Haruyuki, và cậu gật đầu.
Các đặc tínhcủa sân đấu «Primeval Forest» là tầm nhìn của nó vô cùng hạn chế vì cây cối dày đặc, đôi lúc xuất hiện một vàiđộng vật nhỏ. Và cũng có vài con thú ăn thịt ở trong rừng, sự can thiệp của chúng buộc phải tính đếnkhi đưa rachiến lược.
Trong khi hồi tưởng lại các thuộc tính của sàn đấu, Haruyuki kiểm tra hai cột HP nằm ở góc phải tầm nhìn của cậu.
Những người sẽ là đối thủ của họ đến từ một đội gồm«Frost Horn» ][1] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2]có level 5 và«Tourmaline Shell»[2] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2]có level 4. Haruyuki biết khá rõ hai cái tên này. Họ là thành viên tích cực trong quân đoàn của Lục vương «Leonids»[3] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2]
Hiện tại thì Haruyuki đạt level 5 còn Chiyuri đạt level 4, về chỉ số thì không có sự chênh lệch. Tuy nhiên, đối thủ của cậu trở thành Burst Linkers sớm hơn họ khá lâu, nói một cách đơn giản thì Haruyuki và Chiyuri có tốc độ phát triển vượt trội trong việc lên level, nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Mọi chuyện được hiểunhư thế này. Linkers Burst được chia làm nhiều loại khác nhau dựa vào tính cách của họ, trong đó có loại «bỏ qua tỉ lệ chiến thắng mà chiến đấu điên cuồng với bất cứ ai ở bất kì thời gian và địa điểm » và loại mà « cẩn thận tính toán khi tham gia chiến đấu để đảm bảo chắc chắn giành chiến thắng», họcó mức level gần ngang nhau, tuy nhiên thực sự có sự khác biệt lớn giữa họ ở một vài khía cạnh không nhìn thấy được.
Nói dễ hiểu hơn, thì một trận chiến phụ thuộc nhiều vào kinh nghiệm mà họ tích lũy.Ngay cả khi họ chiến đấu và để thua người có level cao hơn, hay thất bại khi chống lại đối thủ có thuộc tính khắc chế avatar của họ, thì những trận đấu vẫn đem lại cho mỗiBurst Linkers một số điểm kinh nghiệm khác nhau. Chiến thuật, kiến thức, và quan trọng nhấtvẫn là lòng quyết tâm sau mỗi thất bại.
Tất nhiên, lối chơi liều lĩnh sẽ không mang lại nhiều hiệu quả so với lối đánh thông minh. Điểm Burst của họ thường không ổn định và để đảm bảo, họ buộc phải chăm chỉ đi săn trong vùng không gian trung lập vô hạn.
Nhưng trớ trêu thay, những người đứng đầu phần lớn thuộc nhóm người này,giống master Kuroyuki Hime đã nói với cậu lúc trước. Do đó, Haruyuki quyết định không quá kĩ lưỡng trong việc chọn đối thủ trong các trận chiến diễn ra trên đường phố, và duy trì lối đánh liều lĩnh có tính toán, nhưng----
Hai người khiêu chiến lần này có trình độ vượt xa nhóm của cậu, đặc biệt là «Frost Horn» đã nổi tiếng là vô cùng tàn nhẫn, Haruyukilần này đã quá khinh suất. Bởi vì họngay lập tức thách đấu với Haruyuki và Chiyuri khi hai người vừa xuất hiện trên danh sách .
Kết luận rằng đội của đối phương đang lao về phía hai người một cách nhanh chóng dựa vào chuyển động của con trỏ hướng dẫn ở trung tâm tầm nhìn của cậu, Haruyuki quyết định chiến đấu trực diện với kẻ địch:
“ Chi chan, sao ta không xuống dưới và giải quyết nhanh chóng trận đấu ?”
Người bạn đồng hành của cậu nở một nụ cười và gật đầu:
“ Được thôi. Dù sao thì khả năng hồi phục của tớ sẽ không có hiệu quả nếu đối tượng không nằm trong tầm quan sát. Bên cạnh đó, tớ cũng đã tớ cũng đã luyện tập một số kĩ năng cận chiến trong thời gian gần đây”
Cô quơ quơ chiếc chuông bên tay trái, và nó va vào năm sáu quả( trái cây) cứng ở phía sau.
Từng bị quả chuông đó đánh vào đầu, Haruuyki vô ý rụt cổ lại. sau đó, cậu đưa tay ra về phía Chiyuri:
“ OK, vậy chúng ta sẽ đột kích chúng từ trên cao”
“ Okay”
Nói rồi, cô nắm chặt tay phải của cậu, sau đó họ nhảy từ độ cao 500m mà không do dự. Nhắm vào một điểm mơ hồ trong làn sương mù được chỉ dẫn bởi con trỏ hướng dẫn, họ đang rơi tự do một cách nhanh chóng.
Con trỏ hướng dẫn chỉ chỉ ra vị trí ước chừng của kẻ địch, do đó đối thủ sẽ không nhận ra ngay rằng Haruyuki và Chiyuri đang tiếp cận một cách nhanh chóng từ trên không. Để nắm bắt được cơ hội mong manh ngắn ngủi đó, họ phải tránh giảm tốc độ đến phút cuối cùng. Không khí rít lên không ngừng trong tai họ, và hai người đang tiếp đất với tốc độ chóng mặt.cho dù Haruyuki đã quen với việc giảm nhanh tốc độ rơi, cậu cũng cảm thấy rất khó thở.
Tuy nhiên, Chiyuri, người đang rơi một cách chóng mặt bên cạnh cậu, không phát ra một âm thanh nào biểu hiệu sự khó chịu, thay vào đó là ánh mắt chứa đầy sự hào hứng. cô ấy thực sự là một kẻ liều mạng- không, từ đó thật không thích hợp để nói về một cô gái…
Trong khi Haruyuki đang bận suy nghĩ, một tiếng thét vang đến bên tai cậu:
“ tớ nhìn thấy họ rồi. họ đang ở dưới cây hoa khổng lồ màu đỏ”
Khi cậu căng mắt nhìn xung quanh, trong nháy mắt cậu không còn nhận ra những cây Rafflesia[4] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2] khổng lồ phát triển một cách dày đặc kia là những công trình xây dựng trong thành phố. Cậu cũng thấy phía bên trái là Frost Horn, người đang mang bộ giáp màu xanh nhạt với những cái sừng lớn mọc ra từ trán và vai. Phía bên phải đương nhiên là Tourmaline Shell khoác trên người bộ giáp thanh nhã màu xanh lá cây.
“ tớ phụ trách kẻ bên trái, còn cậu bên phải nhá. Hãy đánh một đòn với tất cả sức lực của mình”
Haruyuki nói một cách nhanh chóng, và Chiyuri đáp lại bằng một cái gật đầu.
Cả hai đối thủ vẫn còn đang nghĩ rằng Haruyuki và Chiyuri ở một nơi nào đó trên mặt đất hoặc trên cây cao. Tuy nhiên chỉ vài giây sau, khi hai bên tiến gần đến nhau thì con trỏ hướng đẫn sẽ biến mất. vì vậy, họ buộc phải giảm tốc trước lúc đó và vào thế sẵn sàng tấn công.
Haruyuki mở to mắt, tập trung tinh thần và tính toán khoảng cách tiếp đất
“ chuẩn bị nào… 5 giây trước khi giảm tốc.. 3……2…….1…..zero…”
Nắm chặt lấy tay của Chiyiri, và khi quá trình đếm ngược kết thúc, cậu mở rộng đôi cánh trên lưng của mình ra hết sức có thể.
Để làm cho đối phương hiểu lầm rằng Silver Crow vẫn còn trên mặt đất, cậu đã không sử dụng đếntuyệt kĩ của mình. Do đó, đôi cánh của cậu không tạo ra lực đẩy, nhưng thay vào đó có thể xem nó như chiếc dù cản gió. Đôi cánh bằng kim loại đang cản trở không khí khiến cậu giảm tốc một cách nhanh chóng.
Haruyuki lợi dụng lực này để điều chỉnh lại cơ thể. Cậu giơ chân trái của mình chuẩn bị cho một đòn đá về phía trước,rồi cậu kéo tay Chiyuri để cô có cùng tư thế với mình. Ngay sau đó, các chỉ dẫn từ con trỏ biến mất khỏi tầm nhìn của cậu.
Trong nháy mắt, đối thủ cũng đã phát hiện rằng hai bên đang rất gần nhau và nhanh chóng dừng lại. Họ dáo dác nhìn xung quanh, và rồi ngước nhìn lên trời.
Nhưng đã quá muộn----
“Aaaaaaaa….”
Cùng với tiếng hét chói tai, chân trái của Haruyuki và chân phải của Chiyuri đã xuyên qua những cánh hoa Rafflesia, sau đó nhắmchính xác vào từng mục tiêu của riêng mình.
Đòn tấn công bất ngờ của họ làm đối thủ không thể né tránh cho dù đó là những bậc thầy trong chiến đấu. Frost Horn và Tourmaline Shell cũng cố sức phòng thủ của bản thân bằng cách bắt chéo tay trước ngực nhằm ngăn đòn đánh bất ngờ. Tuy nhiên cú đá của hai người đã tập trung động năng từ độ cao 500m, muốn ngăn chặn không phải là điều dễ dàng.
Giống như một tất sát kĩ đã đánh trúng đích, ánh sáng chói lòa và âm thanh của sự va chạm lan ra khắp khu vực lân cận.
*âm thanh rên rĩ*
“Mugoh…”
“Funeen!”
Tiếng rênphát ra trong cổ họng của Horn và Shell. Họ hạ thấp trọng tâm nhằm chống lại lực của cú đá đang tăng lên. Đôi chân màu xanh lá của họ ngày càng lún xuống, tạo bốn cái hốtrên mặt đất.
Tuy nhiên, cho dù hai người họ có mạnh cỡ nào thì phòng thủ trước đòn tấn công khủng khiếp đó dường như là điều không thể.
Sự phòng thủ của họ bị xé nát trong vòng một giây đồng hồ, Horn và Shell bị bắn về phía sau cùng một lúc. Để lại hố sâu trên bề mặt, hai người đâm sầm vào một thân cây lớn ở đằng xa. Hiệu ứng của đòn tấn công một lần nữa làm rung chuyển không gian, và thanh HP của họ giảm khoảng 30%.
Với đòn tấn công bất ngờ thành công ngoài mong đợi, Haruyuki và Chiyuri tỏ vẻ phấn khích sau khi hạ cánh an toàn bằng một cái lộn về phía sau.
Những lời cổ vũ như “ tuyệt vời” hay “ đúng là đòn đánh không thể chống đỡ” đến từ những nhóm đang theo dõi trận chiến trên các cành cây cao. Đúng như dự kiến, Shinjuku- thánh địa của những trận quyết chiến, có hơn 20 người ở đây, vào một ngày không phải cuối tuần.
Thoát ra khỏi sự chấn động tạm thời, Frost Horn và Tourmaline Shell ngay lập tức nhảy ra khỏi bụi cây và đứng lên một cách mạnh mẽ. Mặc dù bị tổn thương từ đòn đánh mãnh liệt, nhưng họ đã nhanh chóng ổn định lại đội hình và hét lên sau đó:
“ Heeey, thì ra hai người đến từ đài quan sát. Vì trời mưa lớn nên bọn ta không nghĩ là hai ngươi sẽ tấn công từchỗ đó thôi”
“ đó không phải vấn đề, Horn -kun! Hẹn hò, nhất định là bọn họ đang hẹn hò ở đó!”
“ c…á..i, cái gì, hẹn hò? Không lẽ bọn họ vừa hẹn hò vừa chiến đấu sao?”
“ là vậy đó, Horn -kun! Sau khi đánh bại chúng ta, có lẽ họ sẽ ôm lấy nhau và trao cho nhau nụ hôn nồng cháy”
“ không…. Không thể tha thứ được. tôi không bao giờ chấp nhận cái thể loại Burst Linkers như thế”
Chứng kiến màn kịch khôi hài đó, người ta không thể không nghĩ rằng nó đã chuẩn bị từ trước. Ở phía trên, các vị khách không mời đột nhiên vui mừng hưởng ứng theo:” Đúng, đúng thế đấy” hay “ đừng làm cho chúng được như ý”, cùng với đó là tiếng hú hét và tiếng cười vang rộn.
Như chết lặng khi nghe những điều này, Haruyuki điên cuồng lắc đầu lia lịa:
“ điều đó không…… chúng tôi không có hẹ..n hò”
“ người phiền phức như ngươi thì không thểtạo nhóm với mấy cô gái được đâu”
Chiyuri hét lên như đổ thêm dầu vào lửa và làm cho Haruyuki thêm choáng váng. Bên kia chiến tuyến, một lần nữaFrost Horn loạng choạng trên đôi chân của mình.
“ Heeey, câu nói vừa rồi thật sự làm cho tanổi giận đấy”
Đứng bên cạnh, Frost Horn, Tourmaline Shell vừa chống nạnh vừa gật gật đầu nói:
“ Quân đoànLeonids của bọn ta có rất ít các cô gái tham gia. Chỉ cần nghe đến kiểu chiến đấu cận chiến là tất cả bọn họ toát mồ hôi và bỏ đi”
“ Các ngươi không thể hiểu được đâu. Kể từ đó bọn ta đã buộc họ gia nhập mà không có sự lựa chọn, và họ có vẻ khó chịu khi trở về”
“Uwah, thật là ích kỉ đấy, Horn-kuuun!”
“ dẹp vấn đề này đi! Bây giờ ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là một người đàn ông thật sự! Đi thôi”
Trong khi Haruyuki một lần nữa chết lặng trước tấn hài kịch này, thìđột nhiên Frost Horn vung hai cánh tay lên. Trong ánh sáng chói lòa, những chiếc sừng mọc ra từ trán và vai của hắn.
“«Frosted Circle»!!”[5] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2]
Cùng lúc đó, một vòng ánh sáng phát ra từ chiếc sừng trung tâm, lướt qua Haruyuki và Chiyuri rồi khuếch tán ra khắp khu vực xung quanh.
Với tốc độ của nó và khoảng cách thì không thể tránh được, nhưng thứ ánh sáng đó dường như vô hại.Thanh HP của Haruyki và Chiyuri không hề giảm xuống dù chỉ một chút.
Tuy nhiên, Haruyuki vẫn tập trung tinh thần để chờ đợi điều xảy ra tiếp theo. Cậu đã chiến đấu vớiFrost Horn một số lần trong các trận chiến bảo vệ lãnh thổ, nhưng đây là lần đầu tiên cậu bị tấn công bởi kĩ thuật đặc biệt này.Nếu cậu nhớ không nhầm thì kĩ năng này không trực tiếp gây thiệt hại lên đối phương, thay vào đó nó sẽ làm thay đổi đặc điểm của khu vực xung quanh.
*ĐIN*ĐIN*
Cùng với thứ âm thanh sắc nhọn, cây cối khu vực xung quanh bắt đầu nhuộm màu trắng xóa. Các hạt sáng lấp lánh lơ lửng như đang nhảy múa trong không khí. Tất cả chúng đều là tinh thể băng. Đó là do hơi nước trong không khí kết tinh lại, bao phủ tất cả trong làn sương mờ.
Trong khi lớp tuyết phủ lên Silver Crow làm mờ lớp áo giáp sáng loáng đang ngày càng dày lên và bắt đầu tạo ra sức nặng lên cơ thể cậu, Haryuki hạ giọng nói
“ Chi chan, tớ sẽ giải quyết Horn. Trong lúc đó, cậu cố giữ chân Shell nhé!”
“ OK”
Ngay sau câu trả lời của cô thì----
“Uo…raaaah!”
Ở phía bên kia màn sương, tiếng hét mang đầy sự chết chóc phát ra, và một cái bóng lao thằng vào Haruyuki. Đó là Frost Horn. Băng tuyết bám chặt vào lớp giáp màu xanh sáng loáng giống như Haruyuki. Ngoài ra những sừng trên trán và vai của hắn được bao phủ bởi một lớp băng đặc biệt dày.
Hắn dùng chiếc sừng trên vai phải tấn công Haruyuki một cách hung bạo. Mở to mắt, Haruyuki hạ thấp người xuống và tính toán đòn phản công.
“……Kuoh!”
Cậu hét lên và nhảy sang bên phải nhằm ngăn chặn đòn tấn công liên hoàn từ đối thủ.
Tuy nhiên cơ thể của cậu đã nặng hơn bình thường do lớp tuyết bám vào, vì thế chuyện động lúc đầu có phần chậm chạp. Mặc dù không dính một đòn trực tiếp, nhưng chiếc sừng đã sượt qua người và cậu đã cảm nhận được sự chấn động nhỏ bên vai trái. Cậu nghiến răng cố gắng giữ thăng bằng, sau đó tung một cú đấm về phía Horn.
Tuy nhiên cậu đã bỏ lỡ cơ hội do sự ảnh hưởng của trọng lượng. Theo lí thuyết thì khi cơ thể cậu nặng thêm do băng, một cú đấm ngắn sẽ gây thiệt hại lớn hơn bình thường nếu đánh trúng mục tiêu,nhưng thực tế lại chẳng ảnh hưởng mấy do nó chỉ sượt qua người Horn.
Đó chính là tác dụng của «Frosted Circle». Nó làm tăng trọng lượng của các avatar đối phương trong khu vực ảnh hưởng, làm hạn chế các đòn đánh nhỏ, nhanh và liên tiếp. ngược lại,cácđòn đánh mạnh không những không suy giảm mà còn tăng thêm sức mạnh. Hơn nữa, «Frosted Circle» tạo ra tác dụng phụ là làm hạn chế tầm nhìn, nên đòn bắn tỉa là vô hiệu, các đòn tấn công bằng nguồn nhiệt cũng mất hiệu quả do lạnh.
Nói cách khác, kĩ thuật này buộc các đối thủcủa họ phải cận chiến, loại bỏ đi nhiều kĩ năng của đối phương. Thậm chí nếu muốn di chuyển khỏi tầm ảnh hưởng của nó cũng khá khó khăn vì sương giá được tạo ra liên tục trên một phạm vi rộng lấy Horn là trung tâm.
Trong khi nhìn chằm chằm vào hình bóng của Horn khi hắn quay lại và chuẩn bị một đòn đánh nữa, Haruyuki tự nói với bản thân:
--- Đã đến nước này, ta sẽ chơi theo cách của ngươi.
Trong quyết tâm với nắm đấm của mình, cậu liếc nhìn cặp đối đầu còn lại ở đằng xa
Tương tự như cậu, cơ thể của Lime Bell đang phủ một lớp tuyết khá dày, đặc biệt là chiếc chuông bên tay trái của cô, trông nó nặng hơn bình thường rất nhiều.
Tuy nhiên-----
Đối thủ của cô, Tourmaline Shell, không có bất kì mảnh băng nào bám trên cơ thể. Bộ áo giáp bóng loáng bao phủ cơ thể hắn không có gì thay đổi như trước khi vào trận, tỏa ra một màu xanh lá. Không, sự khác biệt duy nhất là cơ thể hắn khá ẩm ướt. các bông tuyết đã tan chảy thành nước ngay khi tiếp xúc với bộ giáp của hắn và nhỏ từng giọt từng giọt xuống.
Đó là lí do vì sao Tourmaline Shell và Frost Horn lại bắt cặp với nhau.
Lớp giáp bằng đá Tourmaline của hắn kích thích dòng điện tạo ra nhiệt ảnh hưởng lên các vật gần đó. Không có nhiều avatar kiểu «Hệ điện» và «Hệ nhiệt» có thể tạo ra nhiệt liên tục như thế. Shell là một trong số ít các avatar hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi kĩ thuật của Horn.
*ROẸT*ROẸT* với hai thanh kiếm điện xuất hiện trên hai tay, Tourmaline Shell nhanh chóng tấn công. Đòn đánh của hắn gần giống với võ thuật Trung Quốc. Chiyuri buộc phải sử dụng chiếc chuông của mình như tấm lá chắn.
Thuộc lục hệ, khả năng phòng thủ của avatar Lime Bell là khá cao. Ngoài ra do bao phủ một lớp băng khá dày nên việc tiếp xúc trực tiếp với dòng điện hầu nhưu không có ảnh hưởng. Miễn là cô tập trung vào đòn đánh thì HP của cô sẽ không bị ảnh hưởng nhiều.
Nhưng--- điều đó chắc chắn nằm trong dự đoán của đối phương
Horn và Shell đều hiểu rất rõ Lime Bell có khả năng hồi phục cực kì hiếm. Trong một trận đấu, khi mà tổng quan sức mạnh hai bên là như nhau, thì xác suất cao là họ sẽ bị bại nếu cô sự dụng khả năng hồi phục của mình dù chỉ một lần.
Do đó, họ sử dụng chiến lược là Shell, người có thể di chuyển tự do mà không bị ảnh hưởng bởi kĩ thuật «Frosted Circle» , sẽ tấn công và kiềm chế Lime Bell bằng các đòn liên tiếp, trong khi đó Horn sẽ kết liễu Silver Crow. Mặc dù đòn đánh từ trên không của Haruyuki và Chiyuri đã rất thành công, nhưng trận đấu vẫn sẽ nằm trong tính toán của đôi phương khi họ ở trên mặt đất.
Không còn cách nào khác, cậu không còn cách nào khác ngoài đánh bại Horn mà không cần đến sự hỗ trợ.
Những dòng suy nghĩ cuối cùngkết thúc bởi một tiếng hét,cậu tập trung tâm trí của mình vào Frost Horn khi hắn lao về phía cậu.
Hiện tại thì sức nặng của băng tuyết bám lên người làm cho cậu cảm thấy khá khó chịu. Tuy nhiên, Haruyuki ước chừng mình có thể né tránh đòn tiếp theo của Horn mà không thiệt hại.
Horn chìa vai trái của mình ra và đâm chiếc sừng về phía trước như đóng cọc. Haruyuki trấn áp nỗi sợ hãi của mình và thận trọng chú ý đến đòn tấn công.
---- Chính là lúc này.
Cậu nhảy lên khỏi mặt đất để né đòn, nhưng động tác đó không nhanh hơn lần trước là bao, thế nên---
Đòn đánh trúng trực diện vào vai của cậu.
“ Uaaaah”
Hét lên trong vô thức, Haruyuki bị đánh bay đi. Thân hình cậu lăn tròn vài vòng trong không khí trước khi tiếp đất một cách nặng nề. Cậu cố gắng nhanh chóng đứng dậy để tránh đòn tấn công tiếp theo.
Đòn tấn công vừa rồi đã thổi bay đi 20% HP của cậu. Một cái lỗ khá sâu xuất hiện trên vai trái, cơn đau nhói chứng tỏ sức ảnh hưởng của nó chạy qua dây thần kinh, nhưng Haruuyki cảm thấy ngạc nhiên nhiều hơn là đau đớn.
Thời điểm né tránh là vô cùng hoàn hảo. vậy thì tại sao cậu lại không né được đòn đánh khi mà tốc độ của nó chậm hơn một viên đạn.
Như hiểu được thắc mắc của cậu, Frost Horn đưa ra câu trả lời một cách ngạo mạn:
“ Hahahahaha! Có ngạc nhiên không, “ người chim”! bởi vì ngươi luôn nhìn mọi thứ từ trên cao, nên ngươi không thể nhận ra được, ở trong «Frosted Circle» sức mạnh và độ dàichiếc sừng của ta ngày càng tăng lên”
“… cái… cái gì…?”
Chết lặng trong khoảnh khắc, Haruyuki tập trung nhìn và phát hiện ra rằng chiếc sừng hình nón được phủ bởi lớp băng mọc trên vai và trán của hắn dường như dài hơn so với lúc ban đầu.
Hơn nữa, chúng dường như ngày càng lớn hơn. Điều đó có nghĩa là cho dù Haruyuki có xác định chính xác khoảng cách và thời gian hai bên tiếp cận nhau kiểu gì đi nữa thì cũng không sử dụng được
“ Nè, thấy thế nào hả, đây mới chính là vũ khí của một người đàn ông đích thực đấy. Ahahahaha….”
Hưởng ứng với tiếng cười lớn của Horn, tiếng vỗ tayvà tiếng huýt của các vị khách không mời ở xung quanh như đang trút xuống người cậu.
Lắng nghe tất cả, Haruyuki lấy lại bình tĩnh bằng cách hít thật sâu rồi thở ra.
--- Xem ra, mình đã nhầm….
Chiến đấu một cách liều lĩnhkhôngcần chọn đối thủ phù hợp cũng như chiến đấu theo thói quen không để ý đếnkĩ năng đối thủ đều là những sai lầm tai hại. Cái suy nghĩ rằng tôi sẽ giành chiến thằng mà không cần bất cứ chiến thuật nào giống như tự đâm đầu vào tường vậy. Hơn nữa với một kẻ địch mạnh, tôi phải chiến đấu hết khả năng của mình ngay từ đầu mới phải. Vì nếu không làm vậy thì sẽ không còn cơ hội nữa.
--- đến lúc chiến đấu hết sức mình rồi.
Nhắc nhở bạn thân, Haruyuki nắm chặt tay tạo thành nắm đấm và bắt chéo hai cánh tay trước ngực, cậu bắt đầu mở đôi cánh trên lưng. Với những thiệt hại mà cậu gây ra cho đối phương cũng như thiệt hại mà cậu vừa nhận được từ đòn đánh của đối thủ, thanh tuyệt kĩ của cậu đã được một nửa. Đầu tiên cậu sẽ ôm lấy Chiyuri và bay lên trời. Sau đó cậu sẽ chờ cho tới khi chiêu Frosted Circle hết hiệu lực, rồi công kíchTourmaline Shell bằng đòn đánh đôi như lúc đầu.
Haruyuki hình thành chiến lược trong đầu, nhưng có điều kì lạ xảy ra khiến cậu phải hoảng hốt:
“ Ôi chao…”
Vì lí do nào đó, đôi cánh của cậu không mở ra. Khi cậu quay lại thì nhận ra rằng, lớp băng tuyết bám trên đôi cánh có tác dụng như một chất keođã ngăn nó mở rộng ra.
Thấy cảnh Haruyuki cuống cuồng gỡ lớp băng đóng trên đôi cánh, Horn lại cười lớn:
“ Ahahaha, hình như đây là cơ hội dành cho ta”
Hạ eo xuống, hắn hướng chiếc sừng lớn trên trán về phía trước và chuẩn bị tấn công.
Cậu đã mất 20% HP từ đòn đánh trước, và đòn đánh này chắc chắn sẽ lợi hại hơn trước, nên tuyệt đối không thể để cho hắn đánh trúng nữa. Cho dù bây giờ cậu có chạy trốn thì tình hình cũng chỉ dần tồi tệ thêm mà thôi. Một điều gì đó, cậu nhắn nhủ bản thân phải làm một điều gì đó---
“Teiyaah—!!”
Ngay vào lúc nguy cấp thì một tiếng hét vang lên.
Cậu nhanh chóng nhìn sang nơi phát ra tiếng hét, thì trông thấy cảnh Lime Bell dùng tay phải bắt được Tourmaline Shell sau đó ném hắn qua vai chỉ với một tay- một đòn đánh tuyệt vời.
* Rầm*
Shell rơi đâu đó ở phía sau khoảng 10m. không may là đòn đánh đó không đem lại hiệu quả cao do lớp cỏ của địa hình «Primeval Forest». Avatar màu xanh lá ngay lập tức đứng lên trông như không bị ảnh hưởng gì.
Nhưng mục đích của cái ném đó không chỉ có vậy.
Chiyuri quay người lại nhưng không nhìn vào kẻ địch, cô kêu lên trong khi giơ caochiếc chuông lớn lên trời:
"《LemonCa——ll》! !"
Khi cô vung chiếc chuông xuống, tiếng chuông ngân lên cùng với thứ ánh sáng màu xanh lá cây. Ánh sáng đó hướng về phía Haruyuki, và rồi---
Nhưng ánh sáng lướt qua tay trái của cậu và dần biến mất vào sương mù
“ Cái…. Gì????”
Giọng nói như chết lặng của Haruyuki bị chồng chéo bởi tiếng cười lớn của Frost Horn:
“ Ahaha!! Các đòn bằng ánh sáng sẽ giảm 30% tỉ lệ chính xác trong «Circle». Nào, muốn làm người đàn ông thực sự thì hãy chiến đấu!!!! chiến đấu bằng cơ thể của ngươi!!!”
”*GOH*”
Các bông tuyết quay cuồng trong không khí ở dưới chân Horn. Hắn lấy đà bằng cách đạp mạnh xuống đất rồi lao thẳng vê phía Haruyuki. Chiếc sừng trên trán hắn tòa ra ánh hào quanh mãnh liệt.
Trong khi kẻ địch đang lao đến như vũ bão, cậu tập trung suy nghĩ hết mức có thể
Cho dù tầm nhìn có không tốt, thì cũng không thể có chuyện tuyệt kỹ mà cô sử dụng không đến đúng mục tiêu được.
Bởi vì cô luôn rất thận trọng khi sử dụng nó. Nếu đã sử dụng khả năng hồi phục của mình, thì cô đã phải chờ thời điểm mà nó chắn chắn đến được mục tiêu. Huống chi lượng HP của cậu chỉ mới giảm có 20%.Thật quá sớm khi hao phí thanh tuyệt kĩ «Citron Call» khi kích hoạt nó vào lúc này.
Nói cách khác thì Chiyuri cố tình phát động tuyệt kĩ của mình- Không, cô đã nhắm vào mục tiêu khác ngoài Silver Crow.
Trong khu vực Primeval Forest, ngoài kĩ năng của mỗi người quyết định đến khả năng thắng thua, thì còn có các yếu tố bên ngoài tác động, và đó là…….
Trong nháy mắt, cậu nhận rahiện giờ mình cần phải làm những gì..
Mở to mắt, cậu nhìn về phía Frost Horn.đột nhiên, cậu hạ thấp trọng tâm rồi nhảy sang một bên.
“Uo…ryaaaaa—!”
Giả vờ như mất bình tĩnh trước những đòn đánh mãnh liệt của Horn, Haruyuki xoay người bỏ chạy về phía ngược với hướngánh sáng phát ra từ độc kĩ của Chiyuri lúc trước. Sau lưng cậu, chấn động trong lòng đất bỗng dưng xuất hiện và ngày càng mãnh liệt, cậu linh cảm rằng sẽ “lãnh đủ” nếu không thoát kịp.
Sau đó cậu đột nhiên phanh lại và dùng hết sức bật nhảy khỏi mặt đất, vượt qua Horn, lộn một vòng trên không. Sau khi tiếp đất, cậu tiếp tục chạy về phía ngược lại
Đối phương đã biết được Silver Crow không thể sử dụng đôi cánh trong trận đấu này. Vì thế hắn biết rằng cậu không thể trốn bằng cách bay lên trời được. Còn với Haruyuki, cậu cảm nhận được đầu nhọn của chiếc sừng lướt qua lưng của mình, nhưng có vẻ như không có tổn thương nào được gây ra.
Khi cậu quay lại nhìn-một avatar khổng lồ xuất hiện trong tầm mắt.
Hướng về phía của cậu, một vật khổng lồ hình elip xuất hiện trong mà sương tuyết.
“ Owaaaw!!!”
Âm thanh ngạc nhiên đó phát ra từ Frost Horn. Hắn vội vàng phanh lại để không va chạm vào thứ kì lạ vừa xuất hiện đó. Tuy nhiên mặt đất bao phủ toàn là băng trơn nên việc giảm tốc là khá khó khăn. Trong khi trượt trên mặt băng, Horn đâm sầm vào vật thể lạ.
*CHOANG* âm thanh va chạm vang lên trong không khí.
Quả cầu elip khổng lồ bị thủng lổ lớn, và một dòng dịch nhầy trong suốt chảy ra. Có một thứ gì đó cựa quậy muốn chui ra, và tiếng kêu “ Gr…ừ….” khiến người nghe phải lạnh sống lưng.
Trong khu vực Primeval Forest, ta luôn phải cảnh giác đối với những sinh vật sống- những loài khổng lồ. Có nhiều loài nguy hiểm khác nhau như động vật ăn thịt, khủng long, cây ăn thịt người, tuy nhiên chúng sẽ không tấn công bừa bãi mà chỉ tấn công những avatar lọt vào tầm mắt của chúng.
Ngoại lệ duy nhất là khi” phá vỡ một quả trứng”
Một khi đã phá vỡ giấc ngủ bình yên của nhưng sinh vật hung dữ, chúng sẽ tấn công tiêu diệt kẻ quấy rầy trong thời gian 500 giây. Và con thú vừa bị đánh thức- giống như loài bọ khổng lồ có sừng- bốn con mắt như tóe lửa nhìn về phía Frost Horn, hàm răng nghiến ken két như ăn tươi nuốt sống kẻ phá rồi.
“ Sai lầm tai hại rồi” -nhiều tiếng nói kinh ngạc phát ra từ những người xem ở xung quanh. Trong khi đó Horn quơ quơhai tay về phía sinh vật kì lạ
“ Hey… Đ…Đợi đã! Nếu chúng ta đều là đàn ông, thì cần một câu là hiểu nhau thôi mà”
“ G…R..À…O”
Đáng tiếc, nó có vẻ là giống cái.Con bọ cánh cứng sừng dài bắt đầu đuổi theo kẻ quấy rối với kích thước không bằng một nửa của nó, phá tan đám hoa Rafflesia xung quanh.Ở phía bên kia, Horn phát ra những tiếng rên rĩ và cố gắng tránh xa bộ hàm khổng lồ đang cắn nhiều lần vào không khí ở phía trên đầu.
Tất nhiên, «sinh vật khổng lồ trong trứng» không dễ dàng xuất hiện. ngay cả khi muốn sử dụng nó như một phần của chiến lược thì cơ hội tìm thấy không phải là lớn.
Nhưng, trong trường hợp này, sự xuất hiện của quả trứng không phải ngẫu nhiên.
Chiyuri đã “triệu hồi” nó.Cô nhận thấy bóng dáng của loài côn trùng lớn di chuyền về phía bên kia sương mù trong lúc chiên đấu. Vì thế cô sử dụng độc kĩ của mình về phía Haruyuki, nhưng mục đích thực sự là con quái vật kia.
《Lemon Call》không phải là kĩ năng hồi phục thật sự. Nó là khả năng quay ngược thời gian của mục tiêu. Nhìn thì có vẻ như hồi phục được thanh HP, nhưng nó cũng sẽhủy bỏ luôn các kĩ thuật bổ sung, và khi tác động vào sân đấu, khung cảnh của khu vực đó sẽ bị quay ngược lại. Đối tượng bị tác động sẽ trở về hình dáng lúc ban đầu, và một con bọ cánh cứng sừng dài sẽ trở thành một quả trứng.
Đương nhiên, Frost Horn sẽ nhận thấy sự bất ổn và không tiếp cận quả trứng. Nhưng sương mù dày đặc trong không khí đã che khuất tầm nhìn và mục tiêu thật sự của Chiyuri. Kết quả là hắn bị dụ bởi Haruyuki và đâm sầm vào quả trứng—
“ G…R..À…O.”
Đó là tiếng kêu đầy giận dữ của con côn trùng đang đi sâu vào rừng về phía tây, theo hướng công viên trung tâm Shinjuku. «Frosted Circle» cũng di chuyển cùng với hắn, và khu vực xung quanh nhanh chóng lấy lại ánh sángban đầu vốn có của nó.
Sững sờ nhìn đồng đội của mình bỏ chạy, Tourmaline Shell quay lại về phía Haruyuki và Chiyuri, đồng thời hét lên:
“ Ta sẽ trả thù cho Horn kun!!! Các ngươi có giỏi thì lên đi!!!!”
Đương nhiên, thích thì chiều.
------------------------
“ Cậu giỏi lắm”
Hai người đụng nắm đấm vào nhau, và một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt của Chiyuri. Sau đó, họ cùng nhau ngồi xuống một trong những hàng ghế nằm dọc theo lối đi của tầng trên cùng của tòa nhà.
Cậu thở dài một hơi, ngắt kết nối với mạng lưới toàn cầu trước khi ngước nhìn khuôn mặt u ám của mình lên trời.
Mặc dù đây chỉ là một cuộc đấu tay đôi bình thường với mục đích không gì khác hơn là làm tăng số điểm Burst, nhưng cậu lại thấy vô cùng mệt mỏi. Lí do có thể là cậu đã có một cuộc cận chiến liên tục trên mặt đất, một cách chiến đấu khác xa so với phong cách của cậu.
Sự căng thăng của việc«không thể bay» giống như đi trong sa mạc mà không có nước vậy. Tuy rằng trong thời gian của học kì 1, cậu đã không thể sử dụng đôi cánh của mình trong vòng một tuần, nhưng nó dường như chỉ làm tăng ham muốn được bay của cậu lên mà thôi.
Khoảng thời gian cậu trở thành Burst Linker chưa tới một năm. Nếu là «người đó» , người đã có sáu năm kinh nghiệm, sẽ không có gì là lạ nếu tiếp tục ấp ủ niềm đam mê của mình nhiều hơn, nhiều hơn nữa cho đến lúc như phát điên. Mặc dù không dễ cảm nhận được điều đó từ cô---
“ Này, cậu có nghe tớ nói gì không thế?”
*BỤP*
Haruyuki chớp mắt một cách bối rối khi đầu cậu bị đánh.
Ngồi trên chiếc ghế ở cạnh cậu, Chiyuri phồng má lên và gửi cho cậu một cái nhìn sắc lẹm. Dường như cậu vừa bỏ qua những gì cô ấy nói:
“ À…ừm.. xin lỗi, cậu vừa nói gì thế?”
“ Hừm… chúng ta sẽ chiến thêm một trận nữa”
Khi nghe cô nói thế, cậu liếc nhìn vào màn hình hiển thị thời gian ở góc bên phải tầm nhìn, và nhận ra là họ ngồi xuống ghế đã được vài phút. Cuộc đấu giữa các Burst Linker vừa rồi diễn ra trong thời gian tối đa 1,8 giây, do vậy Haruyuki suy nghĩ đôi chút trước khi trả lời.
“ Hmm, mặc dù ta có thể chờ một đội khác thách đấu, nhưng tớ cảm thấy chắc chỉ có Horn và Shell thách đấu với ta mà thôi.. Well, mặc dù điều đócũng không tệ lắm…”
Chiyuri đảo đôi mắt mèo của mình, lắc đầu:
“ Đương nhiên việc chiến đấu với duy nhất một đội sẽ rất chán. Nhưng thật là phí phạm nếu tớ với cậu đã cất công đến đây mà chỉ đấu có một trận”
Cô dừng lại suy nghĩ đôi chút. Nếu bây giờ họ đang sử dụng mạng nội bộ của trường thì Chiyuri chắc hẳn đang phe phấy đôi tai avatar của mình. Đột nhiên, cô vỗ hai tay vào nhau và nói:
“ À đúng rồi! chúng ta đang ở Shinjuku, sao không liên lạc với Nee-san. Nếu tớ nhờ không nhầm thì chị ấy theo học mộttrường trung học ở Shibuya, cách đây có một trạm thôi”
Nghe câu nói của cô, Haruyuki thoáng chút kinh ngạc. bởi vì Nee-san mà Chiyuri nói chính là «người đó» mà cậu vừa nghĩ tới.
Tên cô ấy ( nickname thì đúng hơn) là «Sky Raker». Cô là một Burst Linker cấp cao đã gia nhập- không, phải là trở về Nega Nebulas[6] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2] hai tháng trước đây, và cũng là bạn của Kuroyuki Hime.
Lí do Chiyuri gọi cô là Nee-san thật sự rất đơn giản. Nó bắt nguồn từ việc trao đổi tên thật trong cuộc họp mặt đầu tiên ở thế giới thực. Haruyuki nhận ra rằng, gia đình Chiyuri mang họ «Kurashima», còn tên thật của «Sky Raker» là «Kurasaki Fuuko», và sau đó cậu nhận xét tùy ý rằng:” Hòn đảo và bán đảo, thật giống như hai chị em, haha….”[7] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2]
Không đợi câu trả lời của Haruyuki, Chiyuri bắt đầu viết một email mời Raker-nee-san. Là bạn thời thơ ấu nên cậu biết việc sử dụng bàn phím ảo của bạnmình khá vụng, Haruyuki suy nghĩ có nên nói với cô ấy rằng : “ thôi khỏi”. Bởi vì trực giác của cậu mách bảo rằng Raker-san chắc chắn sẽ từ chối lời mời đó.
Tuy rằng cô ấy muốn trở lại quân đoàn, Sky Raker vẫn không thoát khỏi cảm giác tội lỗi ràng buộc bấy lâu. Hiện tại, cô vẫn còn hối tiếc vì đã rời quân đoàn trong thời gian dài, rời bỏ người lãnh đạo, cũng là bạn thân, Kuroyuki Hime.Chiyuri tất nhiên biết điều đó. Và theo cách của riêng mình, cô đang cố gắng mở cửa trái tim của Sky Raker.
Đó là lí do vì sao Haruyuki không nói ra lời ngăn cản.
Cô hoàn thành email sau vài giây, Chiyuri liền kết nối Neuro Linker của mình vào mạng toàn cầu và ngay lập tức gửi nó. Cô ngắt kết nối, chờ một chút rồikết nối lại. Sau khi nhận được email hồi đáp từ Raker, cô ngắt kết nối mạng một lần nữa, và nhìn vào câu trả lời .
“Xin lỗi” nội dung vỏn vẹn chỉ có vậy.
Chiyuri đọc thầm câu trả lời, sau đó ngẩng đầu lên nhẹ nhàng cười nho nhỏ. Haruyuki đáp lại cô bằng câu trả lời đã chuẩn bị từ trước.
“Raker-san đã học trung học rồi, vì vậy chị ấy chắc hẳn rất bận vào những ngày trong tuần. dù sao chúng ta cũng có thể gặp chị ấy vào cuộc chiến đấu lãnh thổ lúc cuối tuần”
“ Yeah!, chắc vậy”
Cô bạn thời thơ ấu của cậu hít một hơi thật sâu như muốn thay đổi cảm xúc của mình, và trở lại bằng một nụ cười hoạt bát:
“ thời gian tới cậu nghĩ chúng ta nên đánh solo hay sao?”
“ Hmm, tớ thấy khá hài lòng về trận đấu vừa rồi…Nếu cậu thấy không ổn, thì Chi chan, đương nhiên tớ sẽ đi cùng với cậu”
Nghe thấy câu trả lời của Haruyki, Chiyuri nở một nụ cười rạng rỡ và gật đầu:
“ Yeah! Dù sao chúng ta cũng vừa dành chiến thắng một cách thú vị, tớ nghĩ cứ để như vậy đi. Ah…. Một cảm giác thật lâng lâng”
“ tớ cũng cảm thấy vậy”
Cười khe khẽ, Haruyuki hồi tưởng lại trận đấu vừa rồi.
Cảm giác chiến thắng thật sự rất tuyệt, nhưng thậm chí nó còn tuyệt hơn khi có một chiến thắng hoàn hảo nhờ chiến lược hoàn hảo là lợi dụng các đặc tình của sân đấu. Huống chi đây còn là sự đảo ngược tình thế, rất hiếm khi xảy ra. Âm thanh bàn tán sôi nổi của những người xung quanh đã chứng minh điều đó.
Tất nhiên, bị bại dưới một tình huống lãng xẹt như vậy thì kẻ thua còn khó chịu gấp đôi.
Chiyuri dường như cũng đang nhớ lại cảnh Frost Horn- bằng cách nào đó thoát khỏi sự truy đuổi của con bọ cánh cứng khổng lồ sừng dài, trở lại cuộc chiến thì bị nghiền nát bởi cuộc tấn công liên hoàn của hai người. Do đó, Haruyuki và Chiyuri cùng nhau bật cười:
“ fufufu, [ lần sau bọn ta đến Tokyo Sky Tree, nhất định sẽ nhảy xuống đá chết các ngươi] .Nếu các người đã thông báo trước như thế thì bọn ta chỉ việc né đòn để bọn ngươi té chết…”
“ hơn hết, các người muốn leo lên đó bằng cách nào. Đài quan sát có chiều cao thấp nhất là 200m, hơn nửa ở đó không có các cam…e….ra…”
“một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu cậu, làm chậm những lời phát ra tiếp theo sau.
Đó là vấn đề cậu đang suy nghĩ lúc trước khi bước vào cuộc chiến. đó là việc lần đầu tiên công nghệ camera dân dụng sẽ được sử dụng bênngoài Nhật Bản.
Trong nháy mắt, tiêu đề của mẩu tin cuối cùng mà cậu đọc trở lại.
Thấy Haruyuki đột nhiên im lặng, Chiyuri nghiêng đầu bối rối:
“ có chuyện gì thế, Haru?”
“ À… không có gì!”
Nhìn cái lắc đầu của cậu, Chiyuri nhún vai, và đứng dậy một cách hăng hái
“ chúng ta đi uống trà ở đâu đó rồi hãy về. Vui vẻ lên đi, Arita sensei, cậu không cần lo lắng bị phục kích trên đường về nhà đâu, vì có tớ ở đây –“
Ý nghĩ “ cho dù có vấn đề gì xảy ra trong trận chiến, thì cô ấy vẫn như thường lệ” chợt lóe lên trong tâm trí Haruyuki.
“ Ngay cả khi tớ thua, tớ cũng không quan tâm đâu, thật sự là như vậy”
Nghe cậu lầm bầm, Chiyuri khúc khích cười và bước nhanh về phía thang máy. Thở dài, cậu vội vã đuổi theo cô.
Bên ngoài, những đám mây vẫn chậm rãi trôi đi như thường lệ.
CHƯƠNG 3
Sau khi chia tay Chiyuri tại căn hộ của cô ấy và trở về ngôi nhà không một bóng người của mình, Haruyuki thay đồng phục rồi ngồi vào ghế sofa trong phòng khách, ngón tay của cậu lướt trên bàn phím ảo của chiếc máy tính
Fandom may earn an affiliate commission on sales made from links on this page.
Cậu mở một trình duyệt và bắt đầu tìm kiếm bằng giọng nói
“camera công cộng, tìm kiếm”
Bản tin trong tâm trí cậu ngay lập tức hiện lên ở đầu tiên trong các kết quả .
[Lắp đặt hệ thống an ninh của Nhật Bản vào Hermes Cord]
‘ Hệ thống an ninh’ tất nhiênđề cập đến công nghệ camera công cộng.
Còn Hermes Cord ở đây là tên củachương trình «space elevator» ( thang máy vũ trụ)[1] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3] đã được xây dựng ở phía đông Thái Bình Dương.
Dùng ngón tay nhấp vào liên kết đang hiển thị trên màn hình, Haruyuki suy nghĩ một cách khó khăn saukhi đọc hết bản tin.
Bài viết chỉ nói ngắn gọn là công nghệcamera công cộng cùng với mạng lưới thông tin được sử dụng tại Nhật Bản đã được thông qua và trở thành hệ thống an ninh của dự án quốc tế «thang máy vũ trụ». Trạm mặt đất của dự án được đặt tại đảo Christmas, một nơi khá xa Nhật Bản. Với việc camera công cộng được đặt tại một nơi xa như thế, chương trình Brain Burst liệu có sử dụng nó như một«vùng lãnh thổ» và liệu ta có thể Dive vào đó ?
Sau hơn 30 giây động não, cậu đã nhanh chóngtừ bỏ nó. Đơn giản là cậu có quá ít kiến thức để có thể đưa ra câu trảlời. Về Brain Burst, cũng như về thang máy vũ trụ. Thời điểm như thế này, tốt hơn hết là xin lời tư vấn từ ‘lãnh đạo’ của cậu. Nếu là người đó, hẳn là cô có nhiều kiến thức về hai vấn đề trên.
Haruyuki đóng trình duyệt và mở email lên, nhưng cậu hơi do dự
Thực ra, cậu đang lưỡng lự giữa hai dòng suy nghĩ “ thật sự muốn biết về nó” và “ muốn nói chuyện với senpai và coi đó như một cái cớ”.Sau khi kết luận “ Hmm, tỉ lệ là 6:4”. Cậu nhanh chóng viết mail để hẹn một cuộc gọi Dive với người con gái toàn năng, một trong những người chơi dày dặn kinh nghiệm nhất Brain Burst, người đứng đầu «Nega Nebulas», được mệnh danh là «Hắc Vương»,Kuroyuki Hime.
Tin nhắn lập tức được hồi đáp với thời gian hẹn là 20 phút sau. Trong thời gian đó, cậu nhanh chóng kết thúc bữa tối bằng món tôm đông lạnh Doria và trà Ô long. Sau đó cậu Full-Dive trước một phút để thay đổi các dữ liệu trong mạng nội bộ của nhà cậu và thiết lập dữ liệu mà cậu đã tải về từ một trang web nước ngoài.
Lần trước, khi cậu mời senpai qua mạng gia đình, thì khung cảnh ảo mà cậu có hoặc là đơn điệu hoặc là đậm mùi thuốc súng. Rút kinh nghiệm, cậu đã đi thu thập khung cảnh khắp nơi, mặc cho mẹ cầu phàn nàn rằng không nên lãng phí dung lượng lưu trữ của máy chủ gia đình.
Sau khi hoàn thành xong công việc chuẩn bị, cậu nhấn kết nối vào đúng thời điểm đã hẹn. Vài giây sau, một avatar xuất hiện trước mặt cậu.
Một chiếc váy đen tuyền khảm viền bạc lấp lánh. Một cây dù xếp cùng màu. Đôi cánh bướm với với viền đỏ sau lưng.
Điều đó làm tăng thêm vẻ bí ẩn của cô so với ngoài đời thực, cô công chúa cổ tích nở nụ cười dịu dàng khi nhìn thấy avatar con lợn hồng của Haruyuki, và sau đó ngắm nhìn khung cảnh xung quanh mình.
Đột nhiên cô mở to mắt, bám vào một cột trụ ở bên và thốt lên với vẻ kinh ngạc:
“U-Uwaah!?”
“ Hey, có gì vậy ạ”
“ Ngay cả khi em hỏi điều đó thì…. dữ liệu của khung cảnh này là…..?”
Nghe những lời senpai nói, Haruyuki mới cuống cuồng nhìn xung quanh.
Sườn núi phản chiếu một màu tím mơ hồ. Xung quanh là khu rừng rộng lớn và các cánh đồng, còn có cả một thành phố làm bằng đá. Hai người họ hiện đang ở đỉnh của một tòa tháp cao, có thể nhìn được toàn bộ cảnh đẹp xung quanh. Nhưng khu gác hẹp này chỉ có đường kính khoảng 3m, thậm chí còn không có tay vịn, mà chỉ có hai chiếc ghế cùng một cái đèn gas ở trung tâm.
“ Ừm… nó không phải rất đẹp sao? Khung cảnh này chị đã từng thấy trước kia ở Đức, nhưng….”
“ Trước hết thì cái tòa tháp mỏng dính này cao bao nhiêu mét thế….??”
Thấy khuôn mặt nhợt nhạt của senpai, Haruyuki chăm chú nhìn xuống. Giác quan cậu mách bảo rằng độ cao này ngang ngửa độ cao mà cậu đã nhảy xuống trong trận đấu hồi chiều, và cậu trả lời những gì mình nghĩ:
“ À, ừm… chắc khoảng 500m ạ”
“ đồ…. Đồ ngốc, đó là quá cao rồi. Hay là em định nhắm vào hiệu ứng cầu treo à?”
“ Hả… đó là gì vậy ạ”
“ hiệu ứng cầu treo là…. Khi ở một nơi nguy hiểm như trên cây cầu treo cao, con người sẽ có cảm giác sợ hãi và sinh ra ảo…”[2] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3]
Đột nhiên Kuroyuki Hime dừng lại lời giải thích và ho nhẹ, cô lườm Haruyuki một lần nữa.
“ Dù sao thì hiệu ứng này không ảnh hưởng gì tới chị đâu nha. Well… vì đây không phải là một trận đấu, nên ngã từ đây xuống không là vấn đề gì to tát, chắc.. chắc chắn là như vậy….”
Sau khi kết thúc câu nói bằng những từ lẫm bẩm không rõ nghĩa, Kuroyuki Hime nhẹ nhàng ngồi vào chiếc ghế bên cạnh. Sau đó, Haruyuki cũng ngồi xuống và hỏi với vẻ ủ rũ.
“ Ừm… xin lỗi vì đã làm chị sợ. Chúng ta có nên thay đổi một địa điểm khác không ?”
“ không…sao, chị ổn. dù sao đây cũng là công sức tìm kiếm của em”
Cuối cùng cũng được thấy nụ cười xinh đẹp trên môi của cô, Haruyuki buông một tiếng thở dài. Cậu gãi gãi đầu bằng tay trái nhưng giờ đã biến thành móng lợn, và đưa ra lời chào muộn:
“ Er…. Chào buổi tối, senpai. Xin lỗi vì đã đường đột gọi chị như vậy”
“ Chào buổi tối, Haruyuki kun. Không sao, hôm nay chúng ta chưa có dịp nói chuyện ở trường, nên chị rất vui khi gặp em vào lúc này”
Trường trung học Umesato sẽ tổ chức lễ hội văn hóa vào cuối thàng sáu này, và nó là hoạt động lớn cuối cùng của năm, nên với vai trò là phó hội trưởng hội học sinh, Kuroyuki Hime hiện đang rất bận rộn. Nhớ tới điều đó, Haruyuki nhân cơ hội này để giải đáp thắc mắc mà cậu nhiều lần nghĩ tới:
“ Về việc đó, tại sao chị lại muốn trở thành thành viên của hội học sinh, senpai? Kể từ khi chức chủ tịch và phó chủ tịch được quyết định thông qua bầu cử, thì chị không bắt buộc phải tham gia, đúng không ạ”
“ Hmm, đúng là như vậy. Và ý em định hỏi là ‘một người liên quan đếnBurst Linker và muốn đạt đến level 10 như chị lại làm điều tưởng như vô bổ đó’ chứ gì? Đúng là câu hỏi hay, quả thật xử lí công việc cũng như các cuộc họp làm mất khá nhiều thời gian cho việc chiến đấu”
Nở một nụ cười đầy ẩn ý, Kuroyuki Hime tiếp tục câu trả lời:
“ Tuy nhiên, một cách chính xác thì việc trở thành thành viên của hội học sinh đều là vì Brain Burst!”
“Eh…eeh!?”
“ Thử nghĩ lại mà xem, đối với Brain Burst thì trường học là nơi quen thuộc nhưng cũng nguy hiểm nhất. Nắm bắt được tất cả thông tin và thiết lập một khu vực an toàn, đó là điều không thể thiếu. Nếu là thành viên của hội học sinh, thì ta có thể truy cập gần như đầy đủ các dữ liệu cần thiết. Về việc đó….”
Kuroyuki Hime nhìn cậu với nụ cười ‘gian trá’, và nói ra điều không ai ngờ tới:
“ Khi học kì hai bắt đầu thì hội học sinh chắc chắn sẽ tuyển thành viên mới. Em nghĩ sao về việc tham gia tranh cử chức hội trưởng, Haruyuki kun?”
“Cái…..cái……cái……cái…..gì….????”
Haruyuki bật ra khỏi chiếc ghế và lắc lia lịa cái đầu của mình
“ Em…không….không…không…thể!!!! nếu em mà tranh cử, thì chẳng có ai bầu cho em đâu, chắc chắn là như thế”
“Hmm, nếu vậy thì chức hội trưởng sẽ giao cho Takumu-kun, còn em sẽ làm phó. Không tệ lắm, nhỉ !!”
“ Không… không bao giờ”
Không để vấn đề này chi phối như cuộc chiến với Frost Horn, cậu nhanh chóng thay đổi chủ đề:
“ À…..ừm…. chiều nay bọn em đã chiến đấu tay đôi ờ Shinjuku, và…”
“ Yeah, chị cũng đã nghe qua. Có vẻ như em đã có một trận chiến kiên cường với lực lượng chính của quân đoàn «Leonids»”
“ Tin tức truyền đi thật là nhanh….chóng”
Trong khi Haruyuki có một chút bối rối, Kuroyuki Hime nở nụ cười mang vẻ châm chọc:
“ Tất nhiên là không thể biết được em và Chiyuri chan lại hợp tác ăn ý như vậy”
“Không…eh…đó là…”
“ Làm sao vậy. Việc đó là tốt mà, chị có trách em đâu? Việc các thành viên trong quân đoàn hiểu ý nhau là điều rất quan trọng đấy”
Toát mồ hôi lạnh khi thấy nụ cười đầy ẩn ý của Kuroyuki Hime, Haryuki phải thay đổi chủ đề một lâm nữa:
“ N-Ngay khi trận đấu kết thúc, đối thủ của em đã nói [ Ta sẽ đá ngươi từ Tokyo Sky Tree], nó làm em nhớ tới một việc”
Nhanh chóng mở trình duyệt của mình, cậu mở phần tin tức và đưa cho cô:
“ Um, senpai chắc cũng đã đọc bài viết này?”
“ Hệ thống an ninh trongHermes Cord? Yeah, chị đã từng thấy tin này trong bản tin buổi tối trên TV, nhưng…”
Sau khi liếc nhìn bản tin trên cửa sổ ảo, Kuroyuki Hime nghiêng đầu với một chút bối rối
“ nó có vấn đề gì sao..”
“ Err… thực ra, em có nghĩ tới một vấn đề nhỏ.. mặc dù nó chỉ là ý tưởng của em… ừm… em cảm thấy thật có lỗi khi gọi chị ra về một việc như thế này, nhưng…”
Sau khi lầm bầm những thứ không liên quan với tốc độ cao, Haruyuki cuối cùng cũng vào được trọng tâm vấn đề
“ Cái hệ thống an ninh thực chất là camera công cộng, phải không ạ. Nói cách khác, toàn bộ không gian của thang máy vũ trụ sẽ nằm trong «Camera Sphere»<[3] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3]. Chuyện gì sẽ xảy ra…phải chăng Hermes Cord cũng nằm trong thế giới gia tốc… em nghĩ việc này…”
Khi cậu hoàn thành bài thuyết trình lủng củng của mình, Kurroyuki Hime mở to mắt, vì vậy Haruyuki chuẩn bị tinh thần đón nhận những phản ứng kiểu như senpai sẽ cười to và nói “ em đang nói ý tưởng ngu ngốc gì vậy” hay nổi giận và nói “ thật là một ý tưởng điên rồ”
Tuy nhiên---
“H----mm”
Kuroyuki Hime trầm ngâm giây lát, cô đưa ngón tay phải của mình lên cằm và nhìn chằm chằm vào bản tin:
Cuối cùng cô ngẩng đầu lên và lắc nhẹ:
“ Về việc này….Haru kun đúng là người luôn có những ý nghĩ điên rồ… nhưng cũng khá thú vị.. Yeah, đúng là một ý tưởng thú vị.”
“ H—Hả”
Haruyuki không biết phản ứng thế nào ngoài việc phát ra một âm thanh ngu ngốc, trong khi Kurroyuki Hime đứng lên khỏi ghế và đi đi lại lại trước mặt cậu như thể đã quên đi nổi sợ ở độ cao 500m
“ Ngay cả khi các camera công cộng được cài ở đó… chắc chắn nó sẽ là hệ thống khép kín…. Nhưng tại trung tâm điều hành Hermes Cord liệu có đủ không gian và lượng năng lượng đủ lớn để xử lí một lượng khổng lồ các hình ảnh? Tuy nhiên sẽ hiệu quả và rẻ tiền hơn nếu nếu kết nối nó với SSSC[4] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3] của Nhật Bản thông qua vệ tinh. Nếu điều đó là đúng thì chương trình Brain Burst có khả năng vượt qua được tường lửa của nó…”
“ Vâng??”
Bằng giọng nói không tự tin, Haruyuki vẫy đôi tay ngắn ngủn của mình
“ Senpai, những điều vừa rồi…. em không thể hiểu hết được”
Đột nhiên đứng lại, Kuroyuki Hime vẫy vẫy ngón trỏ tay phải của mình và tiếp tục giải thích:
“ Hmm…nó là như thế này. Hermes Cord là hệ thống thang máy vũ trụ có quỹ đạo thấp, thiết kế vô cùng chặt chẽ….”
“… senpai có thể giải thích rõ hơn không?”
“ Haru kun gặp khó ở chổ đó à “
Nở một nụ cười gượng gạo, Kuroyuki Hime ngồi vào ghế một lần nữa
Sau khi đưa ra một tiếng ho nho nhỏ, cô gọi ra một cửa sổ trống bằng bàn tay trái. Cô vẻ một vòng tròn ở phần dưới cửa sổ và viết vào đó từ [ Trái Đất] bằng nét chữ thanh lịch
“ Vậy ta sẽ bắt đầu từ đây. Thang máy vũ trụ, hay còn gọi là thang máy quỹ đạo, hiểu đơn giản là một tòa tháp vô cùng cao được xây từ mặt đất lên không gian, dùng để chở người và vật liệu lên đó. Không giống như việc sử dụng tên lửa hay tàu con thoi khứ hồi, chi phí vận chuyển tính trung bình bằng thang máy là rất thấp. Tuy nhiên….”
Kuroyuki Hime di chuyển ngón tay và vẻ một hình nón lớn từ hình tròn ban nãy
“ để xây dựng được tòa tháp không gian cao như thế bằng phương pháp như xây tòa Tokyo Sky Tree thì nền móng của nó chắc phải có diện tích như nước Nhật.Tất nhiên việc đó hoàn toàn vô lí. Vậy cần có một phương pháp khác”
Cô nhanh chóng xóa tòa tháp và vẽ một hình vuông nho nhỏ ở bên ngoài [ Trái Đất]
“ đầu tiên ta phải xây dựng trạm không gian [tĩnh] cách trái đất 36000km giống như thế này. Từ đó sẽ thảsợi cáp chắc chắn và kết nối với trạm trên mặt đất. Do trạm không gian có chu kì quay giống hệt trái đất nên sẽ giống như một “ tòa tháp tĩnh” khi nhìn từ mặt đất. Sau đó…”
Cô vẽ một đường đi xuống từ trạm vệ tinh tới Trái Đất
“ …. Cố định sợi cáp ta sẽ thu được một thang máy trải dài từ không gian xuống mặt đất”
“ Hah, thì ra là thế”
Haruyuki tỏ vẻ ngạc nhiên và đánh lên đầu gối bằng tay lợn của mình.
Tuy nhiên cậu lập tức nhíu mày và nghiêng đầu sang một bên
“ Khoan đã…. Cho dù làm bằng vật liệu nhẹ cỡ nào đi nữa thì chiều dài của nó cũng lên tới 36000km, không kể tới việc sợi cáp phải đủ dày để thang máy có thể lắp đặt, thì tổng trọng lượng cùa nó phải là một con số khổng lồ, đúng không ạ.? Vậy liệu trạm không gian có bị lôi xuống đất không ?”
“ ừm.. nó chắc sẽ rơi xuống”
Đứng trước câu trả lời ngay lập tức của cô, Haruyuki trượt hông của cậu trên thành ghế:
“ cái…?”
“ để đối phó với điều đó, họ đã giải quyết như thế này”
Kuroyuki Hime kéo dài đường dây từ trạm vũ trụ và vẽ một dấu chấm ở phần cuối của nó
“ kéo dài sợi cáp hơn nữa về phía trạm và cố định vào quả cân đối trọng ở phía cuối, khi đó trạm sẽ là trung tâm của sức nặng, nói cách khác là trung tâm của lực hấp dẫn. Khi đó sẽ xuất hiện một vecto hướng lên do lực li tâm của quả cân, và nó sẽ triệt tiêu làm giảm bớt trọng lực của dây cáp .”
“ À, thì ra là thế”
Haruyuki không khỏi khâm phục, cậu nghiêng đầu một lần nữa
“ Senpai, ý tưởng đó được nghĩ ra từ khi nào vậy ?”
Kuroyuki Hime đưa ra nụ cười nhiều ý nghĩa rồi đột ngột trả lời
“ ý tưởng về « thang máy vũ trụ dựa vào vệ tinh địa tĩnh» đã được NASA công bố vào 47 năm trước, tức là năm 2000. Nhưng vào lúc đó họ dự đoán phải đến năm 2062 ý tưởng đó mới được áp dụng”
“ Heh, vậy vấn đề này vẫn còn nằm trong tương lai sao”
“ Yeah, nó được họach định trong tương lai xa như vậy là do trong kế hoạch của NASA, họ sẽ ‘bắt giữ’ một tiểuvệ tinh đi vào vùng lân cận của trái đất và sử dụng nó như quả cân gắn chặt với cáp mở rộng từ vệ tinh địa tĩnh”
“ Hah?? Họ sẽ ‘ bắt giữ’ một tiểu vệ tinh sao?”
“ đúng vậy, họ ước tính vào khoảng 62 năm sau ( kể từ năm 2000) sẽ có một tiểu vệ tinh đủ điều kiện bay ngang qua và nếu may mắn, họ có thể bắt được nó với công nghệ lúc đó”
“ Vậy là phải 15 năm nữa đúng không ạ?? Như vậy không phải là quá bị động sao”
“ Yeah, đúng là như vậy”
Không còn hiểu được vấn đề, Haruyuki há hốc mồm ra rồi ngậm lại
“…Nhưng… thang máy vũ trụ«Hermes Cord» đã được xây dựng. nếu em nhớ không nhầm thì nó hoàn thành cách đây 5 năm, tức năm 2042. Làm thế nào mà họ làm được như vậy?”
“ Đó là điều mà…”
Kuroyuki Hime trả lời trong khi xóa các đồ hình đã vẽ bằng lòng bàn tay của cô:
“đó là vì khác với mô hình« thang máy vũ trụ dựa vào vệ tinh địa tĩnh» mà chị vừa giải thích hồi nãy, Hermes Cord sử dụng hệ thống « thang máy vũ trụ quỹ đạo thấp»[5] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3] được thiết kế lại và có triển vọng hơn.”
“quỹ đạo…thấp?”
“ ý tưởng thì cơ bản giống như trên, nhưng thiết kế thì có nhiều điểm khác. Các trạm không gian của Hermes Cord ở gần hơn nhiều so với thiết kế ban đầu., cách mặt đất khoảng 2000km. Mặc dù đó vẫn là ở ngoài bầu khí quyển”
“ Eh… so với quỹ đạo ban đầu là 36000km… đó không phải là quá gần rồi sao?”
“ Đúng là vậy, nhưng nếu rút ngắn khoảng cách thì khối lượng của dây cáp cũng nhẹ hơn nhiều, và quả cân dùng để thiết lập cân bằng cũng không cần đến những thứ đại loại như một tiểu vệ tinh”
“ Ah…uh.. em hiểu”
Sau khi gật đầu thấu hiểu, Haruyuki đưa ra một nghi vấn hiển nhiên:
“ Vậy tại sao họ lại không sử dụng quỹ đạo thấp ngay từ đầu?”
“ Bởi vì có một vấn đề khó khăn. Khi đặt một vật thể ở khoảng cách khoảng 1500-2000km so với mặt đất, vật sẽ có tốc độ quay vượt xaTrái Đất để có lực li tâm đủ lớn chống lại sức lực hấp dẫn lớn hơn nhiều so với quỹ đạo địa tĩnh. Đối với thang máy vũ trụ quỹ đạo địa tĩnh thì đầu dưới của cáp có thể cố định dễ dàng trên mặt đất, nhưng một quỹ đạo thấp thì không thể được”
Trong lúc nói, Kuroyuki Hime dùng tay vẽ một chấm nhỏ rất gần vòng tròn tượng trưng cho Trái Đất:
“ Đây là trạm trung tâm của Hermes Cord, được xây dựng tại khoảng cách 2000km so với mặt đất. Một sợi dây cáp làm từ ống CNT[6] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3] đầu trên được nối với một vật hoạt động như quả cân, đầu dưới nối với trạm dưới đất”
Vừa nói, cô vừa vẻ phác thảo mô hình thang máy vũ trụ. Chỉ vào khe hở giữa nét vẽ tượng trưng cho dây cáp và Trái Đất, Kuroyuki Hime tiếp tục:
“ Trạm cuối sẽ được đặt cách mặt đất 150km. nếu thấp hơn, không khítrở nên quá dày đặc và thang máy sẽ bị nén do ma sát, cuối cùng là rơi xuống đất”
“ Hah…”
Thở ra một hơi, Haruyuki nói một cách lắp bắp trong khi giật giật chiếc mũi lợn:
“ Nói cách khác…. Hermes Cord là hệ thống vệ tinh nhân tạo với chiều dài 4000km kết nối ba trạm không gian bằng CNT… phải không ạ? Và chúng quay quanh Trái Đất nhanh hơn nhiều so với chu kì quay của Trái Đất ??”
“ Chính xác. Kể từ khi trạm mặt đất đạt tốc độ Mach10 ( gấp 10 lần tốc độ âm thanh) hệ thống được gọi với biệt danh «Hypersonic Skyhook» [7] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3]
“ Nhưng… những gì về…. thực tế là nó được xây dựng ở vùng biển gần đảoChristmas ở phía đông Thái Bình Dương. Theo trí nhớ của em thì trong các bản tin có nhắc đến một hòn đảo nhân tạo ở khu vực đó, nhưng không có cái tháp cao nào cả”
“ Hòn đảo đó là trạm trung chuyển của máy bay không gian chở người và vật liệu đến và đi đến trạm dưới của Hermes Cord. Máy bay sẽ cất cánh từ hòn đảo và đưa các thứ cần thiết đến trạm cách mặt đất 150km, sau đó sẽ được thang máy nâng lên độ cao 4000km. Cuối cùng chúng sẽ được đưa đến các trạm quỹ đạo địa tĩnh hoặc cơ sở không gian trên mặt trăng bằng các phương tiện khứ hồi. Ngoài ra, thang máy vũ trụ thì không đứng yên so với Trái Đất nên nói « Hermes Cord đang ở phía đông Thái Bình Dương» là không thực sự chính xác”
“Hofuu…”
Cho ra tiếng thở dài lần thứ n, Haruyuki nhìn vào bản phác thảo mới. Cậu biết rằng đường kính Trái Đất vào khoảng 12 700km, so sánh với chiều dài 4000m giống như quả táo với cuống của nó vậy. nhưng ý tưởng về một vật bay trên không với tốc độ Mach 10 đúng là khó tưởng tượng mà.
“hmm… nếu có vật gì mà rơi xuống từ đó thì chẳng khác nào đánh bom khủng bố”
Khi cậu thì thầm trong vô thức, Kuroyuki Hime nhún vai:
“ Trên thực tế cũng có vài kẻ muốn nó rơi xuống”
“ Cái.. cái gì ạ”
“ Ơ.. thế em không biết à? Theo những gì chị còn nhớ thì vào đầu mùa xuân có một kẻ khủng bố đã đi sau các du khách nhằm đặt một quả bom ở trạm trung tâm.Do đó người ta quyết định phải tăng cường hệ thống an ninh ở Hermes Cord, và Nhật Bản cũng tham gia đấu thầu để xây dựng hệ thống. Vì vậy gần đây mới có tin cho rằng ta sẽ đưa hệ thống camera công cộng ra bên ngoài nước Nhật”
“Uwah, thì ra là vậy. xin lỗi senpai, em không chăm đọc tin tức cho lắm”
Cũng giống như những lần bị gọi trả lời trong lớp mà không thể trả lời được, Haruyuki gãi đầu. Tuy nhiên, Kuroyuki Hime không trách cậu mà tiếp túc giải thích bằng nụ cường gượng gạo.
“ Hệ thống thang máy Hermes Cord quỹ đạo thấp sử dụng dây cáp nhỏ hơn so với quỹ đạo địa tĩnh. Đó là lí do vì sao ngay cả những quả bom nhỏ đặt vừa trong túi áo cũng có thể gây thiệt hại lớn tùy thuộc vào vị trí kích nổ. Hiện nay không có hệ thống điện dự phòng hay hệ thống giám sát quy mô lớn ở đó. Chị nghĩ đó là lí do vì sao mà họ áp dụng công nghệ camera của Nhật Bản. Yeah! Cuối cùng cũng quay về với chủ đề ban đầu của chúng ta rồi”
Thở ra một hơi, Kuroyuki Hime vẫy ngón tay của bàn tay phải để mở ra menu VR. Cô thực thể hai cái cốc và trao một cái cho Haruyuki
‘Chết tiệt, đáng lẽ mình phải chuẩn bị thứ gì đó trước khi mời senpai đến mới phải chứ.’
Đang trong tình trạng bối rối, nhưng cậu vẫn cầm lấy và nhấp một ngụm. Dường như thứ thức uống đó đã được chỉnh một số thông tin về hương vị so với ban đầu nên nó không giống với bất kì đồ uống nào mà cậu đã uống ở thế giới thực, và một vị chua chua ngòn ngọt nhẹ nhàng đang lan tỏa khắp lưỡi của cậu”
“ Nó…thực sự.. rất ngon”
Kuroyuki Hime quơ quơ bàn tay trái và đưa ra một nụ cười hơi gượng ép
“ Eh.. chị cũng mới tập nấu ăn trong thời gian gần đây thôi. Một công việc đòi hỏi phải làm nhiều lần để thành thạo, đúng là phiền toái mà. Em biết không, Haru kun? Các loại nước tương khác nhau không thể nào phân biệt được dựa vào màu sắc của nó. Mà nó có khác gì với nước muối đâu nhỉ? “
“ Heh, điều đó em cũng không biết được. Mà sao senpai lại đột nhiên muốn nâng cao kĩ năng nấu ăn vậy?”
“ Đương nhiên là để nấu cho e…”[8] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3]
Đột nhiên dừng lại, Kuroyuki Hime khẽ ho
“ Ừm… À, chỉ để giải trí thôi. Chúng ta quay lại vấn đề nào”
Nhanh chóng thay đổi chủ đề, cô tiếp tục giải thích vấn đề:
“ Như đã nói lúc nãy, Hermes Cord không có phòng chứa hệ thống giám sát quy mô lớn với chất lượng cao. Đây chính là cơ hội của hệ thống camera của Nhật Bản. Nó có thể thu thập vô số các bức ảnh từ nhiều góc quay khác nhau thông qua một mạng độc quyền tốc độ cao, và các dấu hiệu của tội phạm sẽ nhanh chóng được phân tích bởi các siêu máy tính. Ví dụ nếu một khẩu súng được phát hiện bởi một camera nào đó, hệ thống sẽ phân tích các yếu tố liên quan như người sở hữu súng là ai, đến từ đâu, kẻ đó định đi đâu…. Vị trí của những nơi xử lí thông tin đó, còn gọi là «Social Security Surveillance Centers» (SSSC) hiện còn là bí ẩn đối với người dân.”
“ Ngay cả senpai cũng không biết sao?”
Khi nhận thấy sự nghiêm túc trong câu hỏi của Haruyuki, cô đưa ra nụ cười gượng:
“ Hey, Haru kun nghĩ chị là ai? Chị chỉ là một cô nữ sinh trung học yếu đuối cần được bảo vệ, làm sao biết được những bí mật mang tầm quốc gia cơ chứ. Tuy nhiên, chị cũng có dự đoán, mặc dù…”
“ Ở đâu vậy ạ??”
“ Bí mật. Trở lại vấn đề, giống như đã nói hồi nãy, SSSC chính là cốt lõi của việc phân tích tự động các thông tin do camera an ninh thu thập. Nói cách khác, nó không cần có sự giám sát thường xuyên của con người. Giả sử hệ thống đó được sử dụng trongHermes Cord…. Thì ta có thể nói việc liên kết giữa mạng lưới camera của Nhật Bản và thang máy vũ trụ là điều tất yếu.”
Yên lặng--- thấy Haruyuki chăm chú lắng nghe, Kuroyuki Hime nháy mắt tinh nghịch khi nhắc đến cụm từ ‘kết nối’ và chờ đợi một điều gì đó. Cuối cùng, cậu cũng nhớ được mục đích chính của cuộc Dive Call đột ngột này.
“ Ah, em hiểu, do cùng sử dụng một kiểu phương tiện kết nối…. nói cách khác.. ừm!!”
Trong khi vỗ vỗ đôi đôi tay trong avatar lợn hồng xinh xắn,cậu thốt lên:
“ CHÚNG TA CÓ THỂ ĐẾN ĐÓ. Chúng ta có thể đếnHermes Cord trong thế giới gia tốc!!!!!”
“ Hmm… bây giờ ta có thể kết luận là điều đó có khả năng xảy ra, mặc dù..”
Đưa ra nụ cười tinh nghịch, Kuroyuki Hime tiếp tục nói như thể cô đã thử vào đó rồi vậy
“ Đầu tiên, có một nghi vấn là người phát triển Brain Burst, một trò chơi đối kháng, có sẳn sàng mở rộng sân đấu đến đó ? Thậm chí nếu mạng internet có được kết nối thì chúng ta đi đến một nơi xa như vậy bằng cách nào? Bởi vì những Burst Linkers nói chung chỉ có thể Dive vào nơi mà họ đang đứng. Nói cách khác muốn gia tốc trong Hermes Cord thì cần phải đến đó bằng cơ thể thật. Gói tham quan trạm quỹ đạo trên không gian sẽ được đưa ra thị trường trong thời gian tới, nhưng nó sẽ vô cùng đắt”
“ Vô cùng đắt, phải không nhỉ?”
Haruyuki ủ rủ đôi vai. Cậu đã từng nghĩ sẽ có lúc nào đó Silver Crow, dùng đôi cánh của mình bay tới trạm không gian sau khi Dive trên mặt đất. Nhưng cậu đã bác bỏ ý tưởng này trước khi nói ra. Độ cao tối đa mà Crow có thể đạt được là 1500m, còn Hermes Cord thì lơ lửng trên bầu trời với độ cao tối thiểu cũng gấp 100 lần, tức là 150 000m.
Không, trước đó, cậu còn không thể đến được đảo Christmas với túi tiền của một học sinh trung học được.
“ hmm, đơn giản thì trừ khi em là một đứa trẻ siêu giàu ra, không có cách nào có thể Dive ở Hermes Cord cả..”
“ Nói đúng hơn thì khi đã đến được nơi đó ở thế giới thực, chị nghĩ chằng có ai lại muốn chui vào thế giới gia tốc làm gì nữa”
“ Vâng, đúng là vậy”
*Haizzz*
Đưa ra một tiếng thở dài thất vọng thay vì ngưỡng mộ như lần trước, cậu liếc nhìn lêntrời.
Ngay cả khi đứng từ đỉnh của một tòa tháp cao 500m, bầu trời ảo màu xanh này vẫnở rất xa và mãi mãi không thể chạm tới. Không phải, đây là một thiết lập VR ảo phổ biến, ‘bầu trời’ không thể cao hơn 10 lần hay 100 lần tòa tháp này được. Bởi vì không có gì ở bên ngoài ‘bầu trời’ này cả. Đây là một thế giới khép kín, không có gì ngoài màu xanh nhạt kéo dài.
“ Haru kun”
Đột nhiên bị gọi tên, cậu quay mặt xuống và bắt gặp ánh nhìn nhẹ nhàng từ đôi mắt bí ẩn của Kuroyuki Hime
“ Tại sao em lại muốn đến Hermes Cord như vậy?so với việc tự do bay lượn trên bầu trời, thì thang máy vũ trụ chỉ là hệ thống do con người tạo ra và di chuyển xung quanh một quỹ đạo xác định mà thôi”
“Eh…err.”
Bị hỏi một câu bất ngờ, Haruyuki phải mất vài giây để định hình câu trả lời.
“ Uhm, tất nhiên một phần là do em thích những nơi cao như thế này, nhưng…. , em nghĩ rằng, giá như mình có thể đến được nơi đó, ước muốn của ‘chị ấy’ có thể hoàn thành, dù chỉ một chút. Chị ấy luôn muốn đạt đến bầu trời trong thế giới gia tốc, thậm chí còn là bên ngoài nó.”
Khoảnh khắc cô nghe thấy điều đó—
Kuroyuki Hime mở to đôi mắt, hàng lông mi thanh tú hơi rủ xuống
Những lời nói trầm lặng cuối cùng cũng thoát ra từ đôi môi của cô, nó gần như là những suy nghĩ trong lòng cô bấy lâu
“ Chị hiểu..”
Thì thầm, cô hướng mắt mình về phía bầu trời xanh nhạt
“ Đúng là vậy… niềm đam mê đối với bầu trời của cô ấy chắc chắn sẽ không biến mất. giống như chị luôn muốn đạt đến level 10hay nhiều hơn thế, cô ấy luôn khao khát và đấu tranh để đến được phía bên kia của bầu trời”
“ Vâng”
Haruyuki một lần nữa nhìn lên bầu trời.
Người mà họ đang nhắc tới- thành viên chủ chốt của «Nega Nebulous», đạt level 8 trong Burst Linker, «Sky Raker».
Trải qua thời gian sống ẩn dật trên Old Tokyo Tower ởthế giới gia tốc trong một thời gian 3 năm, cô đã trở lại quân đoàn Nega Nebulas vào 2 tháng trước.
Mặc dù đã trở lại nhưng cô không tham gia tất cả các cuộc chiến. Giống như đã từ chối Chiyuri hồi chiều, cô không tham gia bất cứ trận chiến nào ngoài trận bảo vệ lãnh thổ vào cuối tuần. Cô cũng không trực tiếp chiến đấu mà luôn ở chế độ chờ ở phía sau và tập trung vào vị trí phòng thủ.
Haruyuki, có lẽ cả Kuroyuki Hime và Takumu cũng không có gì phải phàn nàn trước tất cả những hành động đó. Bởi vì Sky Raker phải ngồi trên xe lăn nên khó mà di chuyển ngoài các con đường lát gạch hay bằng đất mịn. Ngoài ra cô cũng hoàn thành xuất sắc công việc bảo vệ hậu phương bằng cách tự do điều khiển xe lăn và tấn công bằng tay đao như đang đùa giỡn với kẻ thù vậy. Ngay cả khi kẻ địch thuộc loại cận chiến phải chiến đấu và với 3 người giáp kích, cô cũng có thể bảo vệ Chiyuri một cách hoàn hảo.
So với khoảng thời gian từ mùa thu năm trước đến mùa đông, đội hình chỉ có Kuroyuki Hime, Haruyuki và Takumu, họ phải trải qua các cuộc chiến bảo vệ lãnh thổ khó khăn kéo dài cả giờ, thì hiện tại sức chiến đấu của Nega Nebulas được cải thiện một cách ngoạn mục. Đó là điều không thể phủ nhận.
Nhưng có một việc mà mọi người đều cố gắng không nhắc đến.
Nếu cô có thể ‘giải trừ phong ấn’ cho trang bị tăng cường «Gale Thruster» và một lần nữa khoác nó lên người thì sức chiến đấu của cô còn mạnh hơn nhiều, thậm chí tăng cả chục lần. Ngay cả khi bị mất cả hai chân thì dựa vào hệ thống khí cũng có thể tạo ra lực công kích lớn, Haruyuki đã chứng minh điều đó bằng cách dùng nó đánh bại cường địch trong quá khứ.
Tuy rằng sau đó Haruyuki đã trả «Gale Thruster» cho cô và ngay cả khi đối mặt với nguy cơ thất bại, Sky Raker vẫn không hề sử dụng nó, như thể cô đã kiên quyết chối bỏ ‘đôi cánh’ của mình
“ Em…”
Nắm chặt tay trước cái bụng tròn của mình, Haruyuki thì thầm
“Em không nghĩ đến điều gì giống như ‘quân đoàn sẽ trở nên mạnh hơn nếu chị ấy sử dụng nó’. Chỉ là nếu Raker-san không tin tưởng vào đôi cánh của mình, em chỉ muốn nói là không phải như vậy. Đã sử dụng«Gale Thruster» một lần nên em hiểu, so với đôi cánh thì thời gian bayngắn hơn và độ cao đạt được cũng thấp hơn, nhưng khả năng đánh chớp nhoáng thì nó mạnh hơn bất kì loại avatar nào… đó là lí do em tin rằng có rất nhiều khả năng tiềm ẩn bên trong thứ trang bị đó”
Sau khi nói lên những suy nghĩ của mình một cách khó khăn, Haruyuki ngẩng đầu lên và bắt gặp đôi mắt có chút đượm buồn của Kuroyuki Hime
Cơ thể avatar bươm bướm nhỏ nhắn nhẹ nhàng gật đầu và nói bằng giọng nhỏ nhẹ:
“ Nếu đưa được Raker đếnHermes Cord, em sẽ nói như vậy với cô ấy?... em có lòng tin như vậy à?”
Haruyuki nhận ra những lời mình nói có chút lãng mạn, nhưng cậu cũng gật đầu
“ vâng… Uhm, nếu suy nghĩ của em là đúng, mặc dù…..”
“ Thật là, làm thế nào mà em lại tự tin như thế trong một thời gian ngắn….”
Cười gượng gạo, Kuroyuki Hime hít thật sâu và tiếp tục câu chuyện:
“ Như đã nói ở trên, Hermes Cord ở thế giới thực có độ cao ít nhất cũng là 150km. Ngay cả khi hệ thống camera được cài đặt ở đó có kết nối với hệ thống ở Nhật Bản, chị tin rằng Hermes Cord trong thế giới gia tốc cũng xuất hiện ở độ cao tương tự. Đó là khoảng cách mà không một avatar dạng chiến đấu nào có thể đạt được. Nhưng, chị nghĩ rằng sử dụng một phương tiện là điều có thể..”
“Eh…Eeh!?”
Cho ra một giọng cao bất ngờ, Haruyuki nghiêng cơ thể về phía trước. Khi cậu chuẩn bị rơi khỏi chiếc ghế, Kuroyuki Hime dùng mũi giày cao gót của mình để ngăn lại.
“ Chị nói là có thể thôi, bình tĩnh lại đi”
“ V…Vâng..”
“ Nghe này, mặc dù Brain Burst vẫn còn nhiều bí ẩn nhưng nó vẫn là một trò chơi đối kháng thông thường. Vì vậy, khi một bối cảnh được thêm vào, em nghĩ rằng không phải là quá vô lí nếu đó là nơi mà không ai đến được à?”
Kuroyuki Hime cười một cách hấp dẫn, cô di chuyển ngón tay trỏ của mình:
“ Giả định rằng ngay cả khi một phương tiện đến đó không có, thì rất có thể nó sẽ bí mật xuất hiện ở đâu đó trong thế giới gia tốc và chỉ được tìm thấy bởi những người tinh tế và cần mẫn”
“ Bí mật xuất hiện..?”
“ Uhm, các game RPG cũng thường có, đúng không? Nó tương tự như rương báu vật khó có thể tìm được nhưng ta có thể sở hữu nó nếu quan sát bản đồ một cách cẩn thận và sử dụng trí tuệ để tìm kiếm”
“ Ah… vâng…vâng… đó là điều yêu thích của em”
Gật đầu lia lịa trước ví dụ của cô, Haruyuki nhìn kĩ lại vào sơ đồ mà Kuroyuki Hime đã vẽ
“Thang máy vũ trụ quay quanh Trái Đất ở độ cao tối thiểu là 150km. Nếu xem xét kĩ thì không có phương pháp nào tiếp cận nó ngoài việc sử dụng máy bay không gian hoặc tên lửa. Nếu là Nhật Bản thì tên lửa có thể ở--“
“Có phải ở trung tâm vũ trụ trên đảo Tanega không ạ?”
Tuy nhiên, phỏng đoán của cậu bị bác bỏ bởi cái lắc đầu của mái tóc đen
“ không đâu, 99% các Burst Linkers ở Tokyo. Vì vậy nếu có một cánh cổng thì hẳn nó cũng phải ở Tokyo.”
“ Nhưng—không có thứ gì tương tự như bể phóng tên lửa ở Tokyo cả?”
Nghe được lời phản bác của cậu, Kuroyuki Hime nhìn cậu và nở một nụ cười:
“ Nếu avatar của chúng ta là một dạng vật chất, thì tên lửa quả là một giải pháp hợp lí. Nhưng thực sự không phải vậy, đúng không? Avatar của chúng ta đơn thuần là những thông tin được mã hóa bởi những người đứng đầu hệ thống không gian ảo của trò chơi. Và Tokyo là nơi chứa hầu hết các cơ sở như vậy trong toàn bộ nước Nhật”
“ Ah….”
Mở rộng đôi mắt như thể bị sốc, Haruyuki trông như đang bị khó thở:
“T- Tokyo… Sky Tree…”
“ đúng rồi. Nếu Hermes Cord thực sự trở thành sân đấu mới, thìchị nghĩ cổng thông tin kết nối sẽ xuất hiện không nơi nào khác ngoài tòa nhà Tokyo Sky Tree. Và thời điểm kích hoạt là lúc Hermes Cord đến gần với Nhật Bản nhất trong lần đầu tiên kể từ khi công nghệ camera được lắp đặt ở đó”
Đóng cửa sổ với các sơ đồ, Kuroyuki Hime mở một trình duyệt và nhanh chóng tìm kiếm. Một màn hình toàn bằng tiếng Anh hiện lên, dường như nó là trang web chính thức của Hermes Cord. Cô không ngừng nhấp vào các liên kết.
Cuối cùng thì một đường lượn sóng nằm trên mô hình Trái Đất đã xuất hiện trên ngón tay của cô, Kuroyuki Hime khẳng định:
“Nó đến sớm hơn chị nghĩ, vào ngày kia - thứ tư ngày 05 tháng 6, lúc 5h35”
CHƯƠNG 4
Sau những ngày mưa dầm kéo dài thì thứ tư rõ ràng là một ngày thoải mái với thời tiết trong xanh và dễ chịu.
Fandom may earn an affiliate commission on sales made from links on this page.
Vào thời điểm kết thúc 6 giờ học dài, chỉ có một vài đám mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời, Haruyuki vội vã đến ga Kouenji với ánh tà dương đang chiếu vào lưng cậu.
Điểm đến của cậu tất nhiên là tòa tháp mới của Tokyo ở Oshiage, phường Sumida, hay tên chính thức là «Tokyo Sky Tree». Trong khoảng 2h nửa, một ‘cánh cửa’ nối với thang máy vũ trụ «Hermes Cord» sẽ xuất hiện tại khu vực này…. Có thể là như vậy.
Việc này chỉ xuất phát từ ý tưởng đơn thuần có phần viễn vông của Haruyuki.
Trên thực tế, ngay cả khi cậu vào khu vực theo dõi cuộc đấu ở Suginami và Shinjuku, không có bất cứ Burst Linkers nào nhắc đến Hermes Cord. Vào cuối cuộc Dive cách đây hai ngày, Kuroyuki Hime, người đã đoán được thời gian và địa điểm ‘cánh cổng’ xuất hiện, cũng đã nhắc nhỡ cậu” nếu nó không xuất hiện thì cũng đừng quá thất vọng nha”
Vì vậy, cậu muốn kết hợp việc khám phá cánh cổng với một «cuộc thám hiểm ở vùng đất phía đông Tokyo»., nơi mà họ không thường ghé qua, nhưng tiếc là Takumu và Chiyuri phải tham gia tập luyện ở câu lạc bộ, còn Kuroyuki Hime thì bận rộn với hội học sinh để chuẩn bị cho lễ hội văn hóa sắp tới. vì vậy Haruyuki đã lấy hết cam đảm để sẳn sàng mạo hiểm một cuộc đấu tay đôi ở khu vực mà cậu không quen thuộc.
“ Nếu dự đoán đó không đúng thì chắc mình sẽ ghé qua cửa hàng trò chơi tay cầm ở Akihabara.”
An ủi bản thân để vơi đi sự đơn độc, Haruyuki bước lên xe bus.
Chuyến xe rẽ vào đường Hanzomon và cậu xuống xe ở ga Oshiage, lúc này các tòa nhà đang nhuộm màu trong ánh hoàng hôn.
Haruyuki đi dọc theo vỉa hè, đến khi nhìn thấy bóng dáng của nó, cậu thở hắt ra một hơi.
Mặc dù ở Tokyo nhưng cậu không thường xuyên ghé thăm những địa điểm nổi tiếng ở đây, vì thế đây là lần thứ hai cậu đến Sky Tree. Phản chiếu ánh vàng đang phát ra từ phía tây, tòa nhà khổng lồ như một chiếc thang vươn lên bầu trời.
Tòa nhà cao 634m, nền[1] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4] cao 70m. mặc dù đã xây dựng 35 năm nhưng hiện tại tháp truyền thông này vẫn là công trình cao nhất Nhật Bản. Sau một lúc đứng ngây người nhìn chằm chằm vào độ hoành tráng của tòa tháp, Haruyuki vội vã đi về phía đó.
Sau khi trả mức phí thăm quan dành cho học sinh trung học tại cổng vào, cậu bước vào thang máy tốc độ cao. Khi thang máy bắt đầu tăng tốc, cậu có cảm giác bị hút lên giống như lúc bước vào thế giới gia tốc, vì thế Haruyuki không kìm được mà đứng dán mặt vào bức tường kính như khi cậu lên văn phòng chính phủ Tokyo vào ngày hôm kia. Nếu Chiyuri đang đứng cạnh cậu, hẳn cô sẽ hỏi “ Cậu thích những nơi cao à?” với giọng ngạc nhiên.
Khoảng vài chục giây sau, thang máy đến tầng thăm quan, và cậu bước ra với một vài khách du lịch.
Cậu kiềm chế bản thân không chạy đến ngay cửa sổ mà đưa mắt nhìn ra xung quanh. Hiện giờ là một buổi chiều trong tuần nên không có nhiều người ở đây. Chỉ có một số người trông trạc tuổi cậu, một vài cặp đang hẹn hò và một số trẻ nhỏ đi kèm người thân mà thôi. Từ quan sát của cậu thì không có bất cứ học sinh trung học hoặc cao trung nào có thể trở thành đối tượng. Nói cách khác, không có bất kì «những người giống như một Burst Linkers».
Tất nhiên, cậu có thể kết nối Neuro Linker của mình với hệ thống mạng ở đây và kiểm tra trực tiếp danh sách đối chiến, nhưng làm vậy trong hệ thống mạng kép kín là thực sự nguy hiểm vì danh tính thật của cậu có thể bị lộ. Bên cạnh đó, nếu tìm thấy một Burst Linkers khác, thì cậu bắt buộc phải chiến đấu, và đó không phải là mục đích chính của chuyến đi ngày hôm nay.
Vì vậy, cậu ngừng nhìn ngó xung quanh và bước về phía cửa sổ phía Tây như mọi lần.
Mặc dù tầm nhìn ở đây thấp hơn so với đài quan sát mà cậu đứng lần trước, nhưng quan cảnh của thủ đô dưới bầu trời chiều chỉ có thể diễn tả bằng một từ: tuyệt vời! Các tòa nhà lớn tầng tầng lớp lớp hiện ra, ở giữa là những khoảng trống nhỏ hơn, tất cả như một bảng mạch điện tử.
Khi cậu quay sang phía bên kia, vượt ra khỏi thành phố ma quỷ[2] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4]là hình ảnh núi Phú Sĩ mơ hồ tráng lệ.
Phía trên bên trái là mặt trời đỏ rực đang biến mất dần vào đường chân trời. Theo sau nó là vành đai những đám mây đen báo hiệu trời có thể mưa vào ngày mai.
Khi cậu ngẩng đầu lên, bầu trời lấp đầy tầm mắt đang dần chuyển từ màu đỏ đậm sang ánh tím. Một chiếc máy bay phản lực bay ngang qua với những ánh sáng nhấp nháy trên cánh. Một chiếc phi thuyền du lịch đang trôi nhàn nhã trên bầu trời.
--Lúc này, một vật thể nhân tạo dài 4000km đang tiếp cận nơi đây với tốc độ 10 Mach.
Nghĩ đến đó, Haruyuki buông ra tiếng thở dài.
Thế giới quả là lớn. Rất lớn. Quá vĩ mô về mặt quy mô.
‘ Lí do mà tôi thích nhìn lên bầu trời chắc chắn là do mình muốn trải niệm cảm giác này. Cảm giác mà cái cơ thể mập mạp tầm thường chỉ là những hạt cát khi so sánh với bầu trời. Nhưng đó chỉ là sự trốn tránh thực tại mà thôi.
Những lúc tôi trở thành Silver Cow và bay trên bầu trời cũng có cảm giác như vậy. Lúc đó, tôi cảm nhận được quy mô rộng lớn một cách vô lí bằng toàn bộ cơ thể mình. So với sự «vô cùng» về không gian và thời gian ở đó, ngay cả những ngọn núi cỡ lớn chỉ như những tia lửa ít ỏi nhất thời lóe lên trên mặt đất. Tôi tin rằng chỉ khi chạm vào bầu trời---‘[3] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4]
…… Tuy nhiên
Tại sao chị ấy lại lấy đó làm mục tiêu, không, ngay lúc này tại sao chị ấy lại tiếp tục hướng đến bầu trời? Hẳn không giống như tôi muốn thoát khỏi sự tự ti bản thân trong chốc lát. Nếu đó là mục tiêu của chị, thì chị ấy có nhiều khả năng thực hiện tốt nó. Vậy tại sao..? Phải chăng bầu trời chứa điều gì đó mà chị hướng đến.’
Những câu hỏi thì thầm trong trái tim của Haruyuki tất nhiên đang hướng đến một người «thầy» khác của cậu, Sky Raker. Và Haruyuki cũng lờ mờ đoán ra câu trả lời. Tất nhiên cậu không biết nó đúng hay không. Không, cho dù câu trả lời của cậu chính xác thì đó cũng không phải là vấn đề. Khi thời điểm thích hợp, lúc mà Raker một lần nữa bay lên bầu trời bằng ‘đôi cánh’ của mình, đáp án sẽ tự động xuất hiện.
Đó là lí do tại sao việc thăm quan Sky Tree và chờ đợi cánh cổng xuất hiện có thể là một hành động hoàn toàn vô dụng. Nếu Raker-san đưa ra một nụ cười nhẹ nhàng và lắc đầu bảo rằng chị ấy không đi thì việc này lập tức kết thúc.
‘Nhưng…’ Haruyuki nghĩ. Cho dù vết sẹo trong lòng của chị ấy có như thế nào, Sky Raker cũng là một Burst Linker. Vì vậy, nếu một sân đấu mới xuất hiện, hơn nữa là một vật thể dài 4000km bồng bềnh trên bầu trời xuất hiện trong thế giới gia tốc, chị ấy chắc chắn sẽ phấn khích.
Giống như sự khó chịu trong lồng ngực của Haruyuki lúc này và mong muốn đến đó ngay lập tức
Khi cậu mê mẩn nhìn vào khung cảnh chiều tà của Tokyo, thì thời gian đã hiện thị 5:30 lúc nào không biết. Kuroyuki Hime senpai đã dự đoán chính xác thời gian xuất hiện của cánh cổng là 5h 34p 42s. Ngay lúc đó, Hermes Cord bay dọc theo quỹ đạo giống như đường vĩ tuyến sẽ tiếp cận gần nhất đến Tokyo.
Sau một vài phút chờ đợi trong sự bức bối, Haruyuki kết nối Neuro Linker của mình vào mạng toàn cầu trước 5 giây so với thời gian dự định.
Ba giây trước thời điểm dự đoán, cậu hít một hơi thật sâu. Hai giây trước, cậu nhắm chặt mắt. và 1 giây trước, Haruyuki kêu lên một tiếng mà chỉ cậu mới có thể nghe thấy.
“Burst Link!!”
* BASHIIIIH!*
Âm thanh của sự gia tốc tác động vào toàn bộ cơ thể cậu.
Từ từ mở mắt ra, cậu thấy mình đang đứng trong không gian màu xanh của «khởi nguyên thế giới gia tốc». các tòa nhà trải dài bên ngoài cửa sổ, sàn nhà và các cột trụ, một số khách du lịch…. tất cả mọi thứ đứng yên như những bức tượng thủy tinh trong suốt.
Haruyuki nhẹ nhàng tách ra khỏi cơ thể thực của mình dưới dạng avatar con lợn hồng. Sau khi lùi một hai bước về phía sau, cậu nhanh chóng quay người lại.
Trung tâm của khu vực cậu đang đứng vốn là không gian chứa đầy những cửa hàng cà phê và hàng hóa. Nhưng bấy giờ chúng đã hoàn toàn biến mất, để lại một khu vực trống rỗng rộng lớn.
Cho dù cậu chăm chú nhìn kiểu nào thì không có biến đổi gì xảy ra chứ đừng nói xuất hiện cánh cổng. sau khi đứng đó khoảng 10 giây, Haruyuki buông ra tiếng thở dài.
‘Quả nhiên, cái «sân đấu vũ trụ» chỉ là một ý tưởng trẻ con mà thôi.’
Thì thầm trong lòng, cậu đang cố gắng ngồi xuống sàn nhà rộng rãi thì trong khoảnh khắc đó…
Đột nhiên một luồng ánh sáng mãnh liệt cùng với âm thanh tác động vào avatar của Haruyuki, làm cậu phải nhảy dựng lên. Ngẩng đầu mình lên, cậu bắt gặp một vật thể lớn kì lạ bỗng xuất hiện ở trung tâm sàn nhà.
Từng bậc thang dần dần hiện lên từ sàn nhà và tạo thành hình vòng cung vắt qua không khí. Một sân đấu tròn đang tự quay xuất hiện ở đỉnh cầu thang, thêm vào là 6 cột trụ sắp xếp thành hình lục giác xuất hiện ở mặt của sàn đấu.
Các cột trụ trong suốt phát ra thứ ánh sáng xanh từ bên trong. Kèm theo ánh sáng đó, các hạt sáng phát triển lên vuông góc với tâm của các cột trụ vươn ra khắp trần nhà và tỏa sáng lấp lánh.
“… đây là … cổng kết nối của Hermes Cord?….”
Thì thầm bằng một giọng khàn khàn, Haruyuki đứng dậy. Cậu hoàn toàn quên đi sự thất vọng vài phút trước đây và nắm chặt tay phải trong hình dạng avatar con lợn. Tất cả dự đoán của cậu đều không sai. Ai bảo nó chỉ là tưởng tượng của trẻ con cơ chứ?
Cứ như thế cậu chạy đến bên cầu thang, và không có bất cứ sự sợ hãi hay do dự nào, cậu chạy lên cầu thang bằng đôi chân ngắn ngủn của mình.
Cậu đi vào khoảng trống giữa sáu cột trụ, thứ đang phát ra sự rung động nhẹ, và tiến đến trung tâm của vòng tròn.
Ở bước cuối cùng, cậu khép hai chân lại và nhảy về phía trước. Tuy nhiên, đôi chân của cậu lại không chạm vào sàn.
“Uwah…!?”
Haruyuki hét lên khi thấy avatar hình con lợn của mình bắt đầu phân hủy thành những hạt ánh sáng. Không, không phải phân hủy, nó đang trở lại hình dạng thực của nó. Tất cả các hạt ánh sáng màu trắng chính là các dãy số mã hóa, chứng tỏ rằng cơ thể ảo của cậu đang bị biến đổi trở lại về dạng thông tin.
Ngay sau khi cậu nhận ra điều đó.
Ý thức của Haruyuki thấy rằng cơ thể mình đang bay lên với tốc độ dữ dội. Trọng lực hoàn toàn không có tác dụng. Bởi vì cậu bây giờ chỉ đơn thuần là các hạt sáng không khối lượng, cơ thể cậu vút qua đỉnh của tòa Sky Tree và bay thằng lên trời.
Sau đó tầm nhìn của cậu chỉ là một màu trắng xóa
Tình trạng đó chấm dứt chỉ một vài giây sau.
Haruyuki cảm thấy chân mình chạm phải một bề mặt phằng, cậu nghe được âm lộp bộp phát ra ở đâu đó. Trọng lượng đột nhiên trở lại làm cậu phải khụy gối xuống.
Trong tư thế cúi người, cậu từ từ mở mắt ra.
Điều đầu tiên đập vào mắt là thanh HP ở góc trái tầm nhìn của cậu. phát ra tiếng “ Eh…” kinh ngạc, cậu đưa tay ra và nhìn vào chúng. Từng ngón tay tỏa ra sắc bạc lấp lánh. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là cơ thể chiến đấu quen thuộc của «Silver Crow».
Vì cậu đã biến đổi thành dạng avatar chiến đấu khi chưa bắt đầu một trận chiến, cậu cảm thấy lo lắng cho dù đó là một trong ít quy tắc trong vùng «không gian trung lập vô hạn», nhưng rồi cậu nhanh chóng nhận ra điều gì đó khác biệt. Một từ tiếng Anh [LOCKED] xuất hiện ở trung tâm cột HP màu xanh lá cây.
Không thể hiểu ngay ý nghĩa của nó, cậu nghiêng đầu bối rối, trước khi tạm gác vấn đề đó sang một bên. Hít một hơi thật sâu, Haruyuki ngẩng đầu lên và nhìn những thứ trước mặt.
Và sau đó, cậu hét lớn:
“Uu… uwaaaaaah!?”
Cậu ngã mạnh đến mức mông đập vào sàn nhà. Không để ý đến tư thế khó coi của bản thân, cậu nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt mình.
Sàn mà cậu đang ngồi chỉ mà miếng kim loại mà phía trước chỉ còn khoảng một mét. Ngoài ra, tất cả--- là bầu trời. Và bên dưới là bề mặt của Trái Đất.
Do sở hữu năng lực bay nên đó có lẽ là cảnh tượng quen thuộc đối với Haruyuki. Tuy nhiên, tỉ lệ của chúng quá khác nhau. Nơi này quá cao. Khoảng vài lần, không…. Phải cả chục lần so với độ cao 1500m mà Silver Cow có thể đạt được. Bầu trời nhuộm một màu xanh đậm, những đám mây như những vệt mỏng, cơn lốc xoáy khổng lồ màu chàm dưới đáy biển, mặt đất mờ mờ màu nâu và xanh lá cây. Nếu rơi từ độ cao này, cậu có thể bị cháy hết do ma sát với khí quyển trước khi tan xác khi tiếp đất.
Vô thức lùi lại khoảng 3m, nơi mà không có tay vịn hay bất cứ thứ gì khác, cuối cùng cậu có thể thở hắt ra. Đứng lên trong khi cơ thể còn run rẩy, cậu phóng tầm mắt ra hai bên.
Sàn kim loại dường như là một vòng tròn rộng lớn. Trong khi đi dọc theo mép sàn, cậu tự nhiên quay đầu lại. Và sau đó---
Một bức tường cong xuất hiện ở trung tâm vòng tròn.
Không, nó không phải bức tường. nó là một cây cột. Cây cột dày đến vô lí, có đường kính khoảng 100m vươn thẳng lên trời. chỗ mà Haruyuki nhìn thấy chỉ là một phần của cây cột.
“Đây là Hermes Cord…?”
Thì thầm trong miệng, Haruyuki chết lặng nhìn lên cấu trúc khổng lồ như nơi sinh sống của các vị thần. Phản chiếu ánh sáng mờ nhạt như thép không gỉ, cây cột kim loại kéo dài vô hạn về phía bầu trời từ màu xanh chuyển sang xanh đậm, và mất hút vào đó như không có điểm kết thúc.
Thang máy vũ trụ trong thực tế được xây dựng bằng cách sử dụng các dây cáp xoắn lại với nhau bằng sợi CNT. Đường kính tối đa của nó khoảng 2m, do đó thật khó mà mô tả sợi dây cáp đó như cây cột được.
Nhưng nó đã được tái hiện trong thế giới gia tốc, và thứ trước mắt Haruyuki có lẽ không nên dùng từ ‘cột’ để hình dung. Trôi nổi trên không trung, đường kính cả trăm mét, cao mấy ngàn mét- phải gọi là tòa tháp siêu lớn mới đúng. Chỉ là tại sao kích thước lại được khuyếch đại ra như vậy.
Tuy rằng rất muốn tìm ra lời giải đáp cho thắc mắc nhưng lại không muốn tập trung nhiều vào đó, cậu tự nhủ là vấn đề này không quan trọng. Điều cốt yếu là các «thang máy vũ trụ» thực sự tồn tại. Không, nơi cậu đứng hiện tại có lẽ chỉ là «sàn đấu không gian siêu cao» mà thôi. Trong trường hợp đó, khoảng không gian ở phía trên tòa tháp này là…
“ Thật là lớn hơn những gì tôi mong đợi.”
Haruyuki gật đầu đáp lại giọng nói ở phía bên phải cậu:
“ Vâng… so với nó, ngay cả Sky Tree cũng chỉ như một que tăm…”
“ Tuy nhiên, bề mặt của nó chả có gì cả. Không biết cấu trúc bên trong như thế nào..?”
“ Nhưng tớ không nhìn thấy bất cứ thứ gì như lối vào hoặc là… Khoan đã..”
Toàn thân cứng đờ, và sau khi nhảy cẩng lên vô thức, Haruyuki kêu lên trong khi xoay 90 độ về phía bên phải.
“Waah!?.... Ai….Ai… vậ..y…vậy…. từ … khi nào… mà….”
“ Ai gì.. chúng ta quen nhau mà..”
Cậu cố gắng lấy hết can đảm để hỏi danh tính người bên cạnh, nhưng miệng cậu lại phát ra những âm thanh kì lạ. Một bóng người bên cạnh và nhìn vào Haruyuki một cách vô cảm—
Cơ thể gầy màu đỏ sẫm. Bắp đùi và cánh tay săn chắc. Trên tay có móng vuốt sắc nhọn. Chiếc đuôi linh hoạt đang phe phẩy xung quanh. Chiếc mặt nạ hình tam giác bao bọc từ phía sau tai và đôi mắt sáng quắc, không còn nghi ngờ gì nữa, đó là người thuộc class mạnh nhất của loại avatar chiến đấu tiếp cận từ xa mà Haruyuki biết.
"Pa ... P-P-P-P-Pard-san !? Tại sao chị lại ở đây..?”
«Pard-san» - một Burst Linker tên «Blood Leopard»[4] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4] level 6 của quân đoàn đỏ «Prominence»[5] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4] trả lời với cái nhún vai:
“ Giống như việc cậu đang ở đây thôi”
“Heh…”
Bởi vì đối phương quá lạnh nhạt nên phải đợi một lúc sau Haruyuki mới nhận ra.
Việc đi đến đây chưa bao giờ là một đặc quyền được cấp riêng cho Haruyuki. Nếu một Burst Linker biết được tin tức về việc camera công cộng được lắp đặt trong Hermes Cord, phỏng đoán được khả năng một sân đấu mới được thêm vào trong thế giới gia tốc, dự đoán thời gian và nơi xuất hiện của cánh cổng thì bất cứ ai cũng sẽ tìm đến đây.
Hơi hạnh phúc khi nghĩ rằng có một người chơi cũng thích mạo hiểm và đến Sky Tree như mình, Haruyuki mỉm cười. Tuy nhiên lập tức nhận ra điều gì đó, toàn thân cậu trở nên cứng đờ.
Nói như vậy thì sẽ không có gì lạ nếu ngay lúc này xuất hiện thêm một avatar nữa. Cậu giáo dác nhìn xung quanh, nhưng không có dấu hiệu xuất hiện của người thứ ba.
Thấy điều gì đó bất thường từ Haruyuki, Pard-san nói bằng giọng hơi ngạc nhiên.
“ Lí do cậu đến được cổng kết nối đầu tiên là do cậu mạnh dạn Dive ở đài quan sát. Còn tôi thì Dive ở nhà vệ sinh ở tầng bên dưới, vì thế tôi đến đây hơi muộn. Kể cả khi những người khác muốn đến đây từ mặt đất, thì ưu tiên số một vẫn luôn là tránh bị bại lộ danh tính thật, chắc phải mất vài phút mới đến được đây.”
“ À…Vâng… em hiểu… đúng là như vậy”
Trong khi sợ hãi trước sự bất cẩn của mình, Haruyuki một lần nữa chào cô:
“ À… Chào chị”
Trong khi Leopard đang nắm cánh tay phải của mình, cậu tiếp tục cúi đầu:
“Umm,.. Em chân thành cảm ơn chị vì đã giúp đỡ trong thời gian gần đây. Thật sự xin lỗi chị vì chỉ gửi email mà không cảm ơn trực tiếp…”
Những lời nói đó xuất phát từ sự giúp đỡ lớn của Pard-san trong việc giải quyết những rắc rối xảy ra với Haruyuki cách đây hai tháng. Avatar hình đầu báo nhún vai và đưa ra câu trả lời dài dòng một cách bất thường.
“ Không vấn đề gì. Cậu cũng giúp tôi khá nhiều mà. Thông tin của cậu rất hữu ít trong việc tìm kiếm các lỗ hổng bảo mật trong Akiba BG. Quan trọng hơn…”
Cô vỗ nhẹ vào bả vai và thúc cậu di chuyển
“Chúng ta nên sử dụng hiểu quả lợi thế về thời gian để thu thập thêm thông tin. Hãy điều tra xung quanh cây cột trụ.”
“ V..âng”
Mặc dù người đến sau cậu lại thuộc một quân đoàn khác, nhưng cậu lại vui mừng vì đó lại là Blood Leopard, người mà cậu đã khá thân. Nếu mà là Frost Horn, hắn chắc chắn sẽ không nói không rằng đến sau Haruyuki và đẩy cậu xuống phía dưới.
Họ đi qua khoảng 20m rồi tiếp cận cột trụ chính của Hermes Cord, và ngay khi dùng tay chạm vào nó, không có bất cứ sự thay đổi nào trên bề mặt kim loại sáng chói đó. Tuy có một số chi tiết như đường nối giữa các tấm kim loại, nhưng không có chỗ nào giống như có thể leo lên được.
Pard-san thử cào cây cột bằng những móng sắc nhọn của mình, sau khi xác nhận rằng khó có thể để lại dấu vết trên đó dù chỉ là một vết xước, cô bắt đầu đi quanh cây cột theo chiều kim đồng hồ. Haruyuki cũng đi theo sau cô. Bất luận thế nào thì cây cột cũng có đường kính 100m nên việc đi dọc theo mép của nó là một điều khá mệt mỏi. Cuối cùng thì họ cũng nhìn thấy thứ gì đó ở phía đối diện, Haruyuki cất tiếng nói:
“Ah…có thứ gì đó ở kia”
Âm thanh của tiếng bước chân vang lên khi họ chạy tới đó.
Nhìn sơ qua thì vật mà họ nhìn thấy na ná như xe hơi hoặc tàu. Phương tiện đó có chiều dai khoảng 6m được xếp gọn gàng cạnh nhau trên một giá đở nghiêng ở phía dưới cây cột sao cho chúng hướng thằng lên Hermes Cord. Có 10 chiếc như thế.
Chúng không hề có trần ở phía trên nên khu vực chỗ ngồi hoàn toàn được mở. Ở phía trước, chỗ ngồi của buồng lái được trang bị kính chắn gió trong suốt. Có hai hàng ghế dành cho hai người ở phía sau. Phần dưới được trang bị bốn cái đĩa lớn thay cho bánh xe, và dường như có thiết bị đẩy ở dưới. Tổng quan về cấu tạo của nó thì có thể nói đó là «tàu con thoi».
“ Chúng là gì vậy…?”
Vừa thì thầm, Haruyuki vừa leo lên giá đỡ và tiếp cận chiếc xe ở đầu bên trái với biểu tượng «1» được sơn trên mui. Tuy nhiên vật thể bằng thép đó vẫn trơ trơ không hoạt động, và không có dấu hiệu của sự khởi động ở phía động cơ.
Cậu cẩn thận đưa tay về phía trước và chạm vào phần cánh cửa bóng loáng—
* PIPON*
Một cửa sổ ảo màu tím hiện lên. Bị giật mình trong giây lát, cậu nhanh chóng nhìn chằm chằm vào nó. Pard-san cũng ghé sát khuôn mặt của mình vào chỗ cậu.
Ở phần trên cùng của cửa sổ, một dòng chữ cứng nhắc hiện ra
Có các kí tự [3D 18H 25M 18S (JST)]. Những chữ số xuất hiện theo thứ tự dùng để chỉ ngày, giờ, phút, giây, dường như đây là đồng hồ đếm thời gian.
“ Hmm. Nếu đây là đồng hồ đếm ngược, thì theo thời gian của Nhật Bản còn 3 ngày 18 giờ 25 phút nữa sẽ về không… nói cách khác, là vào buổi trưa ngày chủ nhật.
Sau những lời thì thầm của Blood Leopard, Haruyuki hỏi:
“ vậy điều gì xảy ra vào thời điểm đó..?”
Tuy nhiên thay vì trả lời câu hỏi của cậu, Pard-san dùng móng vuốt của mình chỉ vào phần dưới cùa cửa sổ. Một câu hỏi ngắn hiển thị ở đó [DO YOU DRIVE ME?].
Và dưới nữa, chỉ có duy nhất một nút YES. Cậu hiểu đơn giản câu tiếng Anh đó là ‘ bạn có thể lái tôi không’. Nhưng Haruyuki lại do dự không biết làm thế nào, và Pard-san liền vội vàng thì thầm vào tai cậu.
“ Nếu cậu không nhấn thì để tôi nhấn”
“ Ah…. Để em, để em nhấn..”
Trả lời vội vã, Haruyuki đưa tay phải lên và quyết định nhấn vào nút YES.
Ngay lập tức, một âm thanh nhỏ vang lên, các kí tự trên cửa sổ liền thay đổi: . [YOU ARE MY DRIVER!]
Vài giây sau đó, chuỗi kí tự một lần nữa thay đổi thành [RESERVED]. Đồng thời, một vật thể xuất hiện như trôi ra từ cửa sổ.
Đó là một tấm card trong suốt. Cùng với số «1» hiện lên trên bề mặt tấm thẻ, nó còn hiển thị thời gian đếm ngược y như cửa sổ ảo. Khi Haruyuki cầm lấy tấm card, một hiện tượng nữa-có lẽ là cuối cùng- xảy ra.
Cùng với âm thanh máy móc nặng nề, phần thân nhỏ gọn của phương tiện chuyển từ màu thép lạnh lẽo thành màu bạc sáng chói. Haruyuki lập tức nhận ra rằng màu sắc của nó giống y như màu cơ thể cậu, hay đúng hơn là màu của Silver Crow.
“ Thì ra là vậy”
Pard-san thì thầm như hiểu được điều gì, cô bước tới phương tiện có đánh dấu số «2». Khi chạm vào nó, cửa sổ ảo cũng xuất hiện, và cô nhấn YES mà không hề do dự. Sau khi giữ tấm thẻ vừa xuất bằng hai ngón tay của mình, màu sắc của con tàu con thoi ngay lập tức thay đổi thành đỏ thẩm y hệt như màu của Blood Leopard lúc này.
Haruyuki cầm tấm thẻ của mình, bước tới chỗ Pard san và đưa ra thắc mắc của mình.
“ Umm,… chị và em đều đã đăng kí điều khiển những chiếc xe ( hay tàu) này. Bằng cách nào đó, em có thể hiểu được. Nhưng thời gian đếm ngược này có ý nghĩa gì.. Vẫn còn ba ngày nữa……”
“ Không nói cũng biết, con tàu này sẽ không khởi động cho đến khi thời gian đếm ngược kết thúc vào trưa ngày chủ nhật”
Sau khi nhận được câu trả lời, cậu gật gù như đã hiểu rõ. Nhưng một vấn đề khác lại nảy sinh.
“H-Haa… nhưng tại sao lại phải chờ lâu như vậy”
Trong khi trả lời, Pard san nở một nụ cười nham hiểm với những chiếc răng sắc nhọn sáng chói của mình được ẩn dưới lớp mặt nạ giống như khẩu đại bác:
“ Đó cũng là điều tất nhiên thôi. Việc đưa ra thời gian ba ngày rưỡi là để việc chuẩn bị tìm một người lái và bốn hành khách cho mỗi con tàu. Vào trưa ngày chủ nhật, tất cả chúng ta sẽ bước vào đây và chuẩn bị cho một cuộc đua mà đích đến là đỉnh của cột trụ này. Nói cách khác…”
Nâng bàn tay phải của mình và đưa lên trời, cơ thể của Leopard như đang rất phấn khích
“ chúng ta đã dành được quyền tham gia vào cuộc đua «Hermes Cord Traversing Race».”
Mất khoảng 5s Haruyuki mới hiểu được ý nghĩa của những từ đó.
“ Vậy…. mục tiêu là đỉnh của cây cột này…ý chị là … là ngoài không gian?”
Đáp lại lời nói của Haruyuki, Pard san gật đầu như muốn nói ‘tất nhiên’
Tuy nhiên, trước khi cậu có thể nói bất cứ điều gì khác, một loạt âm thanh vang lên từ phía đối diện cây cột. Nhiều khả năng các Burst Linkers đã gia tốc trên mặt đất và đặt chân được đến đây.
Pard san ve vẫy cái đuôi của mình, cô dựa lưng vào Haruyuki và thì thầm
“ Tốt hơn hết chúng ta nên trở về”
Bởi vì chỉ có 10 con tàu, nên việc đăng kí làm chủ con tàu bây giờ chỉ còn 8 người mà thôi. Sẽ rất phiền phức nếu việc tranh chấp quyền đăng kí dẫn tới những cuộc đấu tay đôi
“ Vâng, phải vậy thôi”
Ổn đinh sự lúng túng của mình, Haruyuki gật đầu đồng ý. Bên tai cậu, những âm thanh tiếp tục truyền đến.
“ Sau khi thoát khỏi chế độ gia tốc, chờ tôi ở bãi đậu xe. Tôi sẽ đưa cậu đến Suginami”
“ Eh…”
Thân thể cậu một lần nữa căng cứng. Sức mạnh dữ dội của chiếc xe máy điện lớn khi Pard san điều khiển vẫn còn in sâu trong tâm trí cậu.
Tuy nhiên, điều đó khó mà từ chối được, vì vậy cậu gật đầu.
“ C…Cảm ơn chị, đó quả là sự trở giúp hữu hiệu”
“ Không có gì”
Và sau đó, họ cùng nhau hô vang câu lệnh
““Burst Out!””
----------------------------------------
Ở thế giới thực, Pard san- người cậu đã lâu không gặp, may mắn thay, hoặc có lẽ là không, không còn trong trang phục bộ đồ hầu gái như ở cửa hàng bánh, mà là trong bộ T-shirt cũng với chiếc quần jean mỏng.
Bộ đồ ôm sát cơ thể của cô, mà nhất là bộ ngực, làm ánh mắt của cậu vô thức không thể rời khỏi đó. Tuy nhiên với một thái độ vô cảm, Pard san lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm từ cốp xe đội lên đầu Haruyuki, rồi ngồi lên chiếc xe. Sau khi nhanh chóng chỉnh lại chiếc nón, cậu cuống cuồng ngồi vào phía sau xe máy và rụt rè vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn trước mặt mình.
Lúc đầu, cô giữ tay ga ở mức vừa phải, nhưng sau khi ra khỏi bãi đậu xe của Sky Tree, động cơ xe máy tru lên và phát ra âm thanh 'KYUIIIIN!'.
“ Ah….”
Giống như những lúc trước, Haruyuki thét lên và bám chặt vào cô. Tuy nhiên cậu phải cố gắng chịu đựng cái cảnh dừng rồi đi kiểu đó mỗi lần đèn giao thông chuyển sang màu đỏ, nên cậu không có thời gian xem mình đã chạm vào những thứ gì.
Sau khi ra khỏi phường Sumida , đến Okachimachi, Ochanomizu và Iidabashi, giọng nói của Pard-san truyền đến tai Haruyuki
“ Còn 5 phút nữa là đến 18 giờ, liệu lúc này cậu có rãnh không?”
“Eh..Ah.. vâng”
Giờ giới nghiêm mà mẹ Haruyuki đã ‘ban ra’ là vào 9h tối, nên cậu vẫn còn thời gian. Đối với việc mẹ cậu cho phép một học sinh trung học như cậu ở bên ngoài trễ như thế, cậu cũng không thể giải thích được là do mẹ tin tưởng cậu hay do cảm thấy phiền hà khi phải quản lí cậu. Nhưng Haruyuki có thể đoán được mẹ sẽ cho cậu một trận nếu dám phá vỡ giờ giới nghiêm, mà cậu thuộc loại thiếu can đảm. Vì vậy, Haruyuki nói thêm
“ Trong vòng hai giờ thì ổn ạ”
Pard san thì thầm lại với một giọng bất ngờ
“ Nếu chúng ta đi uống trà trong thời gian dài như vậy, thì nó tiêu hóa hết mất”
“Huh, uống trà ạ??”
Còn chưa kịp suy nghĩ xong, chiếc xe máy to lớn đã chạy đến một cửa hàng thức ăn nhanh ở dọc đường với những ánh đèn chớp nháy.
Trong tám tháng qua, Haruyuki đã vào các cửa hàng kiểu này 20 lần với Kuroyuki Hime và một lần với Sky Raker[6] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4]. Nhưng cậu vẫn không quen được loại ‘không khí’ này, và luôn luôn đổ mồ hôi lạnh mỗi khi những ánh mắt xung quanh nhìn họ như muốn nói ‘họ là cặp đôi với nhau à, thật không tương xứng….’ từ những người ở xung quanh.
Thuyết phục bản thân rằng cậu ý thức được điều đó và không cần quan tâm tới những người xung quanh, cậu ngồi xuống đối diện với Blood Leopard, Haruyki ngăn chặn ý nghĩ có người đang nhìn mình bằng cách tập trung vào những chiếc hamburger đang được mang đến.
“có vẻ như khá ổn rồi” đó là những suy nghĩ tức thời của Haruyuki
Trong khi đó, Pard san lấy ra sợi dây cáp XSB màu đỏ từ túi ở thắt lưng, cô nghiêng người về phía trước và đẩy vào phía cuối Neuro Linker của Haruyuki. Với khuôn mặt lạnh lẽo, cô kết nối đầu kia vào Neuro Linker của mình.
Dòng cảnh báo nguy hiểm khi thực hiện kết nối thông qua dây cáp cũng không thể che được cảnh tượng những học sinh trung học và cao học đang nhìn họ và thì thầm với nhau. Vì thế Haruyuki cảm thấy rất khó xử, cậu cúi đầu thấp xuống trong khi mồ hôi lạnh chảy khắp người.
Chiều dài của sợi dây cáp Direct Connect thể hiện mức độ tiến triển tình cảm giữa hai người, tuy nhiên Pard san dường như không hề quan tâm đến điều đó. Nhưng Haruyuki lại không được như vậy, cậu nói lên suy nghĩ của mình như đang thét:
“ Ah…. Ummm…. Tại sao… tại sao lại phải kết nối trực tiếp??”
Câu trả lời của cô rất đơn giản
“Bằng cách này chúng ta có thể vừa ăn vừa nói chuyện”
Ngoài việc trả lời “ Vâng…” Haruyuki không thể nói thếm bất cứ điều gì khác.
Pard san thể hiện kĩ thuật nói chuyện qua dây cáp cấp cao của mình trong khi ăn chiếc hamburger có hương vị mà cô đã chọn. Điều này tưởng chừng đơn giản nhưng nguy cơ cắn lưỡi là rất cao khi cố gắng nói chuyện mà không sử dụng miệng.
[ cậu có biết làm thế nào để Dive vào sân đấu để tham dự cuộc đua vào ngày chủ nhật không?]
Đột nhiên bị hỏi như vậy, Haruyuki ngừng nhai và đáp
[ Eh, không phải chúng ta sẽ sử dụng cổng thông tin ở Sky Tree sao?]
[ không cần thiết. Cái thẻ xuất hiện khi chúng ta đăng kí như một trình điều khiển ‘vận chuyển’ các item. Nó vận chuyển tối đa 10 Burst Linkers khi chúng ta kết nối cùng một lúc.]
[heh…… nếu là vậy thì chúng ta chỉ cần đến Suginami và sử dụng nó, chúng ta có thể ngay lập tức đến được Hermes Cord]
[ Chắc vậy]
Cậu cảm thấy may mắn vì điều đó. Bởi vì nếu Kuroyuki Hime cũng tham gia, sẽ dẫn đến nguy hiểm cho cô ấy, một người thuộc level 9 bị ràng buộc bởi quy tắc không được chết[7] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4], kết nối với mạng bên ngoài xa như ở phường Sumida thật sự quá mạo hiểm.
Sau khi buông tiếng thở dài và cắn chiếc hamburger của mình, Haruyuki cảm thấy những vấn đề đang dần tăng lên. Vì cậu đã bước vào cổng thông tin ở Sky Tree, đến lúc này cậu đã bị cuốn vào những vấn đề khác, nhưng ở trạm phía dưới—
[ trạm phía dưới của Hermes Cord sao đột nhiên biến thành điểm xuất phát của cuộc đua? Những cỗ máy đó không phải do người chơi tạo ra, mà là hệ thống…. Nói cách khác, là người quản trị của Brain Burst. Em đã là một Burst Linker được khoảng 8 tháng rồi, nhưng bây giờ mới thấy một sự kiện GM[8] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4] như vậy]
Trước câu hỏi của Haruyuki, Pard san chỉ mất 0,5 giây để đưa ra câu trả lời
[ Chắc chắn ta không thể thấy được những dấu hiệu của người quản trị BB. Nhưng khi có một cập nhật lớn trong thế giới gia tốc, cũng có trường hợp những sự kiện được tổ chức trong thời gian đó. Giống như khi «Tokyo Grand Castle» được hoàn thành vào một năm trước….]
Grand Castle là một công trình ‘công viên’ quy mô lớn được xây dựng ở vùng vịnh. Theo những gì cậu biết, nó được xây dựng theo phong cách pháo đài bằng đá thời trung cổ của châu Âu với thông điệp «thực tế», vào thời điểm mà công nghệ Full Dive đang ở đỉnh cao của sự thịnh vượng.
[ ngày mà hệ thống camera công cộng bắt đầu hoạt động ở đó, có một sự kiện đột phá đã xảy ra thông qua việc một số lượng lớn quái vật ở thành phố và hướng tới ngai vàng ở bên trong lâu đài. Đáng tiếc là đội của tôi cùng với đội xanh đã bị một lượng lớn quái vật bao vây và tất cả đều bị thất bại]
Với đôi mắt như đang bùng cháy của Pard san, Haruyuki đang cố gắng tưởng tượng lại sự kiện đó trong đầu.
[ thì ra là thế. Như vậy cuộc đua lần này cũng là để đánh dấu sự kiện một sân đấu mới được ra đời. ? Như vậy, cuộc đua này chỉ tổ chức có một lần thôi ạ?]
[ Chắc chắn là vậy]
Nếu vậy thì cậu cảm thấy vô cùng may mắn khi dành được 1 trong 10 phương tiện. Haruyuki thét lên ‘thật may mắn làm sao!’ ở trong đầu, nhưng cậu nhanh chóng át đi cái suy nghĩ đó. Đi đến Hermes Cord không phải vì mục tiêu lấy quyền tham dự cuộc đua. Haruyuki muốn hướng đến phần trên của thang máy là vì những vấn đề của Sky Raker.
--- sau đó
Cậu muốn biết thêm thông tin sơ bộ càng nhiều càng tốt, Haruyuki lo lắng hỏi thêm một câu thông qua Direct Connect.
[Umm… Pard san, vì nó là một cuộc đua… umm.. nếu đứng ở vị trí đầu tiên hoặc thứ hai, liệu có một thứ gì đó giống như… ummm..]
[ Tất nhiên là có]
Không để cho Haruyuki nói hết, Blood Leopard đã gật đầu
[ nó có thể là một số Burst Points thưởng, một loại vũ khí tăng cường hay một vài mặt hàng nào đó.]
[Heeh… thì ra là vậy]
Giả vờ bình tĩnh nhưng thực ra cậu đang nuốt nước bọt thèm thuồng, làm Pard-san nở một nụ cười gượng gạo. Trong khi nhanh chóng gấp tờ giấy gói hamburger của mình trong nháy mắt, cô bình tĩnh nói
[ cậu cũng không nên quá kì vọng vào nó. Phần thưởng đó không tuyệt vời đến mức có thể phá vỡ sự cân bằng giữa các quân đoàn. Quan trọng hơn…]
Tạm dừng lời nói của mình, thành viên quan trọng của quân đoàn «Prominence» hỏi Haruyuki trong khi rung rung mái tóc đuôi ngựa của mình.
[ Quân đoàn của cậu sẽ tham gia với toàn bộ 5 thành viên ?]
[Eh… vâng, vì con tàu yêu cầu có 5 hành khách, cho nên…]
Khi Haruyuki chuẩn bị gật đầu, những lời nói tiếp theo như nghẹn lại trong họng
Bất kể quan hệ giữa họ tốt thế nào, cô ấy cho cậu đi nhờ xe hay đãi cậu ăn hamburger đi nữa, Pard-san cũng không phải người cùng chung chiến tuyến. Cô là thành viên chủ chốt của Xích vương, một ngày nào đó có thể chống lại Hắc vương. Liệu có ổn không khi cho cô ấy biết đường đi nước bước của Kuroyuki Hime ?
Nhận ra ngay được sự do dự của Haruyuki, Pard san nhanh chóng lắc đầu
[ dù muốn thì tôi cũng không thể tận dụng sự kiện này để lấy đầu Hắc vương được. Ngay tại điểm xuất phát, thanh HP đã bị khóa, vì vậy điều đó là bất khả thi]
[Khóa..?]
Sau khi lặp lại từ đó, cuối cùng cậu cũng nhớ ra. Chỉ vài giờ trước khi cậu đến được trạm dưới của Hermes Cord, cậu còn nhớ chữ [LOCKED] to tướng trên HP của mình.
[E-Err… nói cách khác, trong cuộc đua, không ai có thể bị thiệt hại phải không ạ?]
Sau khi giả vờ suy nghĩ, Pard san gật đầu trả lời câu hỏi của cậu
[ Có]
[ Tại sao phải cần thêm 4 thành viên nữa trên tàu? Chẳng phải là để tấn công và chống lại các đội khác?]
[ Nhưng cũng có thể nói là đúng. Nhiều khả năng, tàu con thoi sẽ được cấu tạo như một thanh HP, nếu trở về không thì nó sẽ bị phá hủy. sự kiện Grand Castle mà tôi nói vừa nãy cũng như vậy. Đó là một trò chơi mà cậu buộc phải đưa một viên bảo ngọc được cung cấp lên đỉnh của cây cột. Người chơi thì không thể chết, nhưng những con quái vật hay các đội khác sẽ công kích làm tổn thất HP của bảo ngọc]
Haruyuki gật đầu kính phục trước sự hiểu biết của Blood Leopard. Nếu là như vậy thì cuộc đua chắc chắn sẽ rất gây cấn ngay cả khi thanh HP của người chơi được bảo vệ.
[Thì ra là vậy. Nếu thế thì cả năm thành viên của quân đoàn chúng em sẽ tham gia. Nhưng tại sao chị lại hỏi về điều đó?]
Đối mặt với ánh nhìn của Haruyuki, Pard san tỏ vẻ do dự hiếm thấy trên khuôn mặt của cô.
Tuy nhiên, sự do dự đó biến mất trong vòng 1 giây, và---
[ Trong thế giới gia tốc, có hai người vô cùng quan trọng đối với tôi…]
Sự yên tĩnh như đang chảy qua sợi dây cáp màu đỏ
[ Một là Xích vương, người tôi đang phục vụ và hết mình bảo vệ. Và một là đối thủ không đội trời chung của tôi. Người đã trở thành một Burst Linker gần như cùng thời điểm với tôi, người đã chiến đấu với tôi vô số lần, «Strato Shooter» hay còn gọi là «ICBM7» ]
Haruyuki ngay lập tức đoán ra
[ là Sky Raker san???]
Đáp lại lời thì thầm của cậu, Blood Leopard kẽ gật đầu
[ Tôi đã rất vui khi nghe tin cô ấy quay trở lại. Nhưng cô ấy chỉ tham gia các trận chiến bảo vệ lãnh thổ, nên tôi chưa gặp lại cô ấy]
[ Ah… vâng, đúng vậy]
Hiện tại thì Xích quân đoàn «Prominence» và Hắc quân đoàn «Nega Nebulas» đang trong thời kì hòa hoãn vô thời hạn. vì vậy là một thành viên chủ chốt của Xích quân đoàn, Pard không tham gia vào các cuộc chiến ở khu vực Suginami.
Haruyuki hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào mắt của người ngồi đối diện - một hành động hiếm thấy ở cậu
[ Sự thật là em cũng có lí do khác để đưa Raker-san đến Hermes Cord. Cho nên dù chị ấy không quan tâm thì em cũng sẽ cố gắng thuyết phục. Em nghĩ chắc chắn chị sẽ gặp lại chị ấy vào ngày chủ nhật]
[ Tôi hiểu]
Đưa ra câu trả lời ngắn, nhưng Blood Leopard đã nở một nụ cười hiền dịu, và từ từ gật đầu thật sâu
[ Cảm ơn cậu, Silver Crow. Tôi rất vui vì cậu đã nói chuyện với tôi. Có lẽ số người quan trọng của tôi bây giờ là ba chứ không phải hai.]
Dù ý nghĩa đã rất rõ ràng, nhưng tiếc là Haruyuki không hiểu được điều đó( n/d: ngu hay giả ngu vậy ). Vì vậy, cậu ngây thơ hỏi lại
[ Hả…người thứ ba? Là ai vậy?][9] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4]
Bí mật
Tựa như lời muốn nói, Pard san nhanh chóng ngắt kết nối cáp Direct Connect.
Sau khi được đưa về Suginami và nhìn ánh đèn ở phía đuôi xe mờ dần trong đêm tối, Haruyuki nghĩ lơ đãng
Tổng số Burst Linkers vào khoảng 1000 người. Đại bộ phận đều đang sống trong trung tâm Tokyo. Khó có thể nhớ được tên của tất cả những người chơi, và hầu hết họ đều ở trong mối quan hệ chiến đấu để tranh giành điểm Burst. Nhưng ngay cả như vậy, nếu họ tiếp tục chiến đấu trong một thời gian dài, thì một mối quan hệ khác sẽ xuất hiện ngoài việc là «kẻ thù» của nhau. Nhớ lại thì ngay cả Takumu, «Cyan Pile», người mà bây giờ là đồng đội không thể thiếu, lại chính là kẻ thù đầu tiên của cậu trong thế giới gia tốc.
Trong tâm trí của Haruyuki, khuôn mặt của những đồng đội trong quân đoàn như Kuroyuki Hime, bạn bè của cậu Niko và Pard-san, đối thủ của cậu như Ash Roller hay gần đây là Frost Horn lần lượt hiện ra rồi tan biến.
Nếu lấy level 10 Burst Linker làm mục tiêu thì về nguyên tắc, phải tiêu diệt các Burst Linker khác. Đó là chính là dự định của những người bí ẩn phát triển trò chơi này hướng đến. Làm cho 1000 thanh thiếu niên tranh đấu theo nhiều cách khác nhau, và chỉ có một người chiến thắng.
Tuy nhiên, ngay cả các nhà phát triển cũng không thể ngăn chặn được những cảm xúc khác phát sinh ngoài lòng hận thù trong quá trình hướng tới điều đó. Cách mà Blood Leopard lo lắng cho Sky Raker mặc dù họ không cùng chiến tuyến chính là minh chứng cho điều đó.
--Và tôi cũng muốn có những cảm xúc như vậy.
Haruyuki suy nghĩ mãnh liệt trong khi đi về nhà.
---Ngay cả khi bị đánh bầm dập, ngay cả khi rơi nước mắt vì thua cuộc, tôi cũng không bao giờ oán giận đối thủ, bởi đơn giản…. tôi yêu trò chơi này- Accel World. Bởi vì tôi cảm thấy may mắn hơn nhiều người vì đã trở thành một Burst Linker.
Thật vậy không? Tất cả chỉ có thế?
Đột nhiên một giọng nói hỏi cậu
Đồng thời một vài cái bóng lóe lên trong tâm trí cậu. Một avatar gỉ màu hình như kết hợp với khung thép. Một avatar gồm nhiều lớp màng mỏng song song màu đen tuyền. Và một avatar màu hoàng hôn với tấm che mặt và móng vuốt khổng lồ - người không còn tồn tại. Họ là thành viên của nhóm coi Brain Burst không đơn thuần là một trò chơi chiến đấu mà còn là công cụ tăng tốc suy nghĩ và những người chỉ có mục đích mua và sử dụng điểm. «Acceleration Research Society»[10] [https://sonako.fandom.com/wiki/Accel_World:T%E1%BA%ADp_5_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4]
Họ không có bất kì hành động nào trong hai tháng vừa qua. Tuy nhiên không có nghĩa là họ đã biến mất. Họ vẫn còn trốn đâu đó trong thế giới gia tốc và đợi cơ hội thuận lợi để trở lại.
---Ngươi liệu có thể tha thứ cho những kẻ như thế? Ngươi có thể ném đi hận thù mà bỏ qua cho những kẻ đã làm bị thương hay dày vò bạn bè của ngươi?
Không biết từ lúc nào mà âm thanh vang vọng trong đầu kia không còn là của cậu nữa. Nhưng Haruyuki đã không nhận ra âm thanh vặn vẹo giống kim loại kia. Bởi vì vùng lưng cảm thấy đau đớn làm nhíu cả lông mày lại, Haruyuki bước về phía căn hộ của mình với những bước nặng nề.
Những kẻ như thế đáng bị ghét bỏ. Chúng đáng bị đè bẹp bằng lòng căm thù. Hãy phát huy tất cả sự tức giận, oán giận và hận thù của ngươi, và tiêu diệt chúng. Ngươi có quyền làm như thế. Dùng sức mạnh đó xé chân tay chúng, uống máu chúng, ăn thịt chúng---
--- Nuốt chửng chúng, nuốt chửng chúng, nuốt chửng chúng, nuốt chửng chúng, nuốt……
“ Câm miệng!!!!!!”
Cậu hét lên như muốn xua tan giọng nói trong đầu. Vì đang đứng trước cửa ra vào trung tâm thương mại, những người xung quanh coi cậu như chứa ngại mà tránh đi.
Dường như có thể nhìn thấy những móng vuốt sắc nhọn màu tím sẫm trong vô số đôi giày đang đi lướt qua người cậu, Haruyuki nhắm mắt thật chặt. Trong tâm trí, cậu khẳng định mạnh mẽ với chính mình.
--- nếu chúng có quay lại, tôi sẽ chiến đấu với chúng. nhưng không phải vì tôi ghét chúng, mà bởi vì tôi yêu Accel World. Bởi vì tôi tin rằng còn tồn tại những cảm xúc khác ngoài thù hận ở thế giới đó. Và tôi sẽ chiến đấu để bảo vệ chúng.
---Vậy à?
Cùng với tiếng cười khó chịu, giọng nói đó dần dần tan biến. Sự đau đớn ở trên lưng cậu cũng giảm dần và biến mất.
Sau khi buông ra một hơi thở dài và xoa lòng bàn tay ướt đẩm mồ hồi của mình vào quần, Haruyuki cúi đầu bước từng bước nặng nề về phía ngôi nhà không người của mình.