Virtus's Reader

Con đường đá dẫn từ cổng Nam của <Thành phố Hoàng gia>… tức <Cổng Suzaku>, đến cổng trước của ngôi đền trong có chiều dài khoảng 300m.

Ở hai bên của con đường là những cây cột trụ màu đỏ son, hai hàng cách nhau khoảng 8m.

Cây cột có đường kính 2m, và mỗi cây cột cách nhau 6m. Lũ Enemy Chiến binh đang tuần tra trên con đường này dường như vẫn chưa nhận ra được kẻ đột nhập đang nấp trong cái bóng của cây cột, và hiển nhiên, không khó để tưởng tượng ra cảnh chúng sẽ tấn công ngay vào giây phút phát hiện ra bóng kẻ đột nhập, hay nghe thấy tiếng bước chân của họ trên mấy cục đá.

Thế nên, để Haruyuki và Utai vào được tới khu đền trong của Thành phố Hoàng gia, họ chỉ có thể tiến lên từng chút một, bằng cách nấp vào phần bóng đen bên dưới 35 cây cột để thoát khỏi phạm vi cảnh giới của lũ Chiến binh.

Dĩ nhiên, ban đầu cậu cũng đề xuất việc dùng đôi cánh trên lưng mình để bay vượt qua luôn, nhưng cả hai người họ đều lo sợ trước đàn chim giống diều hâu cứ bay lượn lờ trên bầu trời đêm. Việc chúng là những vật thể vô hại chỉ được đặt ở đó như là vật trang trí của sân đấu là một chuyện, còn việc chúng là những con Enemy loại lính canh thì lại là chuyện khác nữa.

May mắn thay, đôi cánh này cũng không hẳn đã trở nên phế.

Khi còn lại khoảng một tá cây cột, Haruyuki bế cơ thể mảnh khảnh của Ardor Maiden lên, dùng toàn bộ tâm trí để lắng nghe, nhằm tìm ra thời khắc thích hợp. Trên con đường cách 5m về bên trái, lũ Chiến binh đang tiến về phía nam với những bước chân nặng nề.

Ngay sau đó, tiếng bước chân nặng nề tiếp cận cây cột, đi lướt qua nó rồi dần tan biến về phía xa.

Utai gật đầu nhẹ trong vòng tay của cậu. Cùng lúc đó Haruyuki vươn rộng đôi cánh kim loại trên lưng ra bằng lực nhỏ nhất có thể, nhẹ nhàng bay lướt qua mà không gây tiếng động. À không, cái này nhìn giống nhảy xa hơn. Cậu nhún chân xuống đất cách đó 8m, vào trong bóng của một cây cột. Lũ Chiến binh vẫn chưa nhận ra kẻ đột nhập, và tiếp tục di chuyển với tốc độ không đổi.

“Phùuuu……”

Haruyuki dừng tiếng thở phào của mình lại, khi mà Utai nhìn cậu đầy lo lắng. Nhìn vào đôi mắt giống hồng ngọc của cô bé, Haruyuki gật đầu như báo hiệu rằng cậu vẫn ổn.

Tuy rằng cậu đã có chút kinh nghiệm chiến đấu với đám Enemy trong Vùng Trung lập Vô hạn, nhưng đây là lần đầu tiên cậu hành động với mức độ siêu căng thẳng như này. Sau khi tốn khoảng 20 phút, họ đã tiến lên thêm được cỡ trăm mét nữa. Tuy nhiên, cậu không được phép cảm thấy lo lắng. Cậu phải tập trung và cẩn thận trong từng cú nhảy.

Đây đúng là tình thế hiểm nghèo, nhưng không hẳn là bất lợi hoàn toàn. Thứ nhất, năng lực <Phi Thiên> của Haruyuki không phải là đòn tấn công đặc biệt cần kích hoạt bằng giọng nói, mà là một năng lực loại chủ động kéo dài vĩnh viễn. Thế nên cậu không phải lo việc bị lũ Chiến binh nghe thấy.

Một may mắn khác nữa là, khả năng ẩn náu trong khi che giấu sự hiện diện bản thân chính là một trong các sở trường của Haruyuki ngoài thế giới thật. Không có một ai trong toàn 360 học sinh của trường trung học Umesato đã trao dồi kỹ năng <không trở nên nổi bật quá> đến mức thượng thừa như Haruyuki đâu.

Mánh khóe nằm ở việc “phải liên tục lén lút”, dù cho biểu hiện có đôi khi trái ngược đi nữa. Hồi còn năm nhất, Haruyuki đã luôn để ý tới ánh mắt của các học sinh khác, nhiều đến nỗi nó kích thích cái tính ác dâm của đám côn đồ. Kiểu như “Há miệng mắc quai” ấy.

Phải, cảnh giác là điều rất cần thiết, nhưng không cần phải tỏ ra sợ hãi, luôn thuận theo dòng chảy một cách tự nhiên… và sẵn sàng cho cú nhảy tiếp theo.

Thanh Special quý giá của cậu giờ chỉ còn lại khoảng 60% so với khi cậu nhận thiệt hại từ ngọn lửa của Suzaku. Nếu biết dùng tiết kiệm thì chắc nhiêu đây sẽ đủ xài. Nếu không lo lắng nhiều về nó và bình tĩnh nhảy từ cây cột này sang cây cột kế bên, rồi ta sẽ đến được đích thôi. Đó là những gì mà cậu học được khi dọn dẹp cái chuồng nuôi thú.

Một nhóm Chiến binh mới tiếp cận họ, và đi ngang qua ở phía bên kia cây cột. Utai liền gật đầu ra hiệu, và Haruyuki đáp lại bằng cách nhẹ nhàng vẩy cánh. Nhảy nào.

40 phút sau, Haruyuki cuối cùng đã vượt qua được hàng cột đá cuối cùng, và lần này đã có thể trút ra một tiếng thở dài.

Có vẻ như lũ Chiến binh tuần tra sẽ không đến gần cây cột này đâu. Ardor Maiden khi còn ở trên tay cậu cũng đã xác nhận rằng không có Enemy ở gần đây, nhưng vẫn nói chuyện với giọng nhỏ nhẹ nhất có thể.

“Anh vất vả rồi, Kuu-san.”

“Ờ… em cũng vậy, Mei-san.”

Sau khi trả lời, Haruyuki đặt nàng Avatar mảnh khảnh xuống con đường đá. Họ đứng cạnh nhau và cẩn thận nhòm về phía trước từ bên trong bóng đen của cây cột.

Cách 5m về phía trước chính là <Đền trong của Thành phố Hoàng gia>… tức trung tâm của trung tâm Vùng Trung lập Vô hạn, cũng chính là Thế giới Gia tốc thật sự.

Vì nơi đây hiện đang là <Sân đấu Heian> mang kiểu Nhật, nên thiết kế của tòa nhà này giống hệt với phiên bản tái tạo của Heian-kyo Daigokuden mà họ từng Full-Dived vào tham quan trong tiết học Lịch sử Nhật bản. Tuy nhiên, quy mô ở đây lại lớn hơn nhiều.

(trans: “Heian-kyo” là một trong những tên cũ của Kyoto hiện tại, còn “Daigokuden” là Đại sảnh. Gộp cả hai lại thì nó mang nghĩa nôm na là “Đại quảng trường Kyoto”. Chắc thế :v)

Những viên ngói trên nóc nhà có màu đen thẫm. Mấy bức tường thì được sơn trắng, trong khi mấy cây cột trụ và cửa sổ lưới lại mang màu đỏ son.

Về phía bên trái có một cánh cổng trước, giao với khúc chính giữa của con đường. Nhưng đi vào từ đó thì có hơi… không, phải nói là cực kỳ bất khả thi. Bởi vì đứng canh gác ở hai bên cánh cổng đó, là những con Enemy còn to lớn hơn cả lũ Chiến binh khi nãy, đến nỗi có thể gọi là Ác quỷ… hoặc là Nio.

(trans: Nio là gì thì tra gg nhé :v)

“……Kuu-san, em hỏi cái…… Anh có định thách đấu với hai con đó không vậy?”

Utai hỏi lí nhí, và chiếc mặt nạ của Haruyuki đáp lại bằng cách lắc qua lại theo đường ngang với tốc độ cao.

“G-G-G-G-G-G-Gì chứ! B-B-B-B-Bất khả thi!! Anh thậm chí còn chẳng muốn đến gần 1cm nữa là…”

“…Em cũng vậy. Nhưng nếu vậy thì ta phải làm sao đây? Em nghĩ là mình phải vào khu đền trong thì mới mong tìm ra được một cái Portal…”

Trong một khoảnh khắc, cậu đã cắn môi mình ở bên dưới chiếc mặt nạ.

Cậu không có cơ sở gì cho kế hoạch sắp tới của mình, nên dù cho có nói thẳng ra, chưa chắc là cậu sẽ được chấp thuận. Nhưng Haruyuki lại không muốn nói dối với cô bé ngây thơ đã phải đối mặt với áp lực cực lớn trong suốt mấy năm trời. Thế nên, cậu sẽ nói ra sự thật.

“Lúc nãy, khi còn ngồi nghỉ trong bóng râm của cây cột… anh đã có một giấc mơ. Một ai đó giống anh, mà cũng không hẳn là anh…… cũng đã đi theo con đường này giống chúng ta, và vào được ngôi đền bên trong…”

Cậu không thể nhớ hết tất cả nội dung của giấc mơ. Nhưng chỉ mới lúc trước, ảo ảnh của một Avatar màu bạc vượt qua con đường đá này, đã phần nào hiện lên một cách mờ ảo trong tâm trí cậu.

Haruyuki đặt tay mình lên hông phải em ấy và đứng thẳng dậy trong khi Ardor Maiden vẫn nhìn cậu chằm chằm. Ôm thật chặt lấy cô bé, ánh mắt cậu hướng sang trái phải để đảm bảo an toàn. Sử dụng chỗ còn lại trong thanh Special, cậu nhảy lên lần cuối.

Mục tiêu của cậu không phải là cánh cổng bên trái, mà là… một trong số những tấm cửa sổ trên bức tường trắng phía bên phải, cái thứ năm tính từ trái qua.

Haruyuki đáp xuống phía trước cánh cửa sổ được làm từ mấy cây xà màu đỏ son, Utai bước về phía trước, quay lại và lắc đầu.

“Em không nghĩ… là nó sẽ mở ra đâu. Có phá hủy cũng vô ích. Mấy cái cửa sổ loại này về cơ bản đều được hệ thống ghi nhận như là ‘Vật thể bất hoại’ cả.”

Lời của cô bé hoàn toàn đúng. Khác với sân đấu của các trò chơi đối kháng thông thường, Vùng Trung lập Vô hạn được tạo nên bởi chương trình Brain Burst cũng tích hợp nhân tố thám hiểm và phiêu lưu thường thấy trong RPG.

Phần lớn các tòa nhà kiến trúc đều có thể bị phá hủy ở các sân đấu bình thường, nhưng ở Vùng Trung lập thì lại là chuyện khác. Cũng giống như trong các trò RPG loại Full-Dived, <cửa> đã khóa sẽ không thể mở ra nếu không có <chìa> tương ứng, ở thế giới này cũng vậy, gần như là không thể đi vào một khu vực đã bị khóa nếu như không có <lý do>.

Tuy nhiên, Haruyuki gật đầu trước Utai, rồi ngẩng đầu lên nhìn tấm cửa sổ lưới.

Cậu vươn tay lên nắm lấy một cây xà dày, thầm cầu nguyện và đẩy nó về trước.

Và rồi… cánh cửa sổ lưới từ từ mở ra, với cái xà ở trung tâm làm trục quay.

“…………!”

Utai bất giác thở hắt ra vì ngạc nhiên. Đôi mắt đỏ rực của cô bé mở to ra như thể không dám tin vào mắt mình.

Ngạc nhiên cũng là lẽ thường tình thôi. Cái chốt cửa màu vàng kim vẫn còn đang lấp lánh ở cạnh dưới của cánh cửa sổ lưới. Tuy nhiên, cái khóa đó đã hoàn toàn bị kéo vào bên trong chốt, nghĩa là cánh cửa sổ này đã được xếp vào tình trạng “không bị khóa” trong hệ thống.

Ngỡ ngàng, Ardor Maiden lùi về vài bước, và đi nhón chân về phía cánh cửa sổ lưới bên cạnh. Cô bé cố mở nó ra bằng cách tương tự, nhưng cây xà màu đỏ son vẫn cắm chặt vào khung cửa sổ và không có dấu hiệu cục cựa. Rõ ràng, chỉ có cánh cửa sổ thứ năm này mới bị mở ra từ bên trong bởi một ai đó.

“……Chẳng lẽ trong giấc mơ đó anh cũng thấy… rằng cái cửa sổ này có thể mở ra sao?”

Utai quay về phía cậu và lặng lẽ hỏi; Haruyuki cũng khẽ gật đầu.

“Ờ… Trong giấc mơ ấy, có ai đó đã đi qua đây, và mở khóa cánh cửa sổ.”

“Đó có phải là người đã phá hủy cái phong ấn ở cửa Nam không ạ?”

“Anh… không chắc nữa. Trong giấc mơ không có cảnh như thế… và cái bóng người mà anh thấy cũng không mang theo cái gì giống kiếm cả…”

Haruyuki trả lời một cách ngập ngừng trong khi đang lục lại ký ức, bởi lẽ bản thân cậu cũng cho rằng đó chỉ là một giấc mơ thôi mà. Các hình ảnh đều rất chi hỗn độn và không thể nào phân loại ra được. Nếu cậu có “ứng dụng ghi chép giấc m”> được nghiên cứu bởi nhiều người sử dụng Neuro Linker thì lại là chuyện khác, nhưng mấy chương trình từ bên thứ ba đó chỉ có thể dùng trong “trường gia tốc cơ bản” mà thôi.

Không, trước đó thì… liệu đó có thật là một giấc mơ không?

Phần lớn giấc mơ đều được tái hiện từ chính ký ức của con người. Thế nên không thể có chuyện xuất hiện một thứ bí ẩn bên trong giấc mơ. Dĩ nhiên, đây cũng là lần đầu tiên Haruyuki bước chân vào Thành phố Hoàng gia. Vậy thì, cái ký ức của việc cửa sổ này bị mở khóa đến từ đâu nhỉ……?

Trong lúc cậu suy tư, từ phía đông bỗng vang lên tiếng ồn, và Haruyuki lập tức quay mặt về phía đó.

Những âm thanh “lách cách” từ từ tiếp cận từ phía con đường chính giữa bức tường trắng dài vô tận và khu vườn được phủ đầy lá đỏ. Đó đích thị là một con Enemy Chiến binh lâu la rồi. Lộ trình tuần tra dường như cũng bao hàm cả con đường này, chỉ có điều là với tần số ít hơn. Hai người họ phải di chuyển ngay thôi.

Sau khi nhìn nhau khoảng nửa giây, Haruyuki và Utai gật đầu cùng một lúc. Sao có thể rút lui khi mà đã tới được tận đây chứ. Vì cánh cửa này được mở khóa bởi một kẻ bí ẩn nào đó, nên Haruyuki chường đầu vào trước để đảm bảo không có dấu hiệu của Enemy trên dãy hành lang rộng lớn bên trong.

Cậu dùng cả hai tay kéo Ardor Maiden vào trong và nhanh chóng nhảy vào. Rồi cậu lập tức đóng cửa sổ lại sau khi họ đã nép bản thân mình bên dưới cửa sổ.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên trên con đường đá bên ngoài, lẩn quẩn ở nơi gần cổng trước và lại đi ngang qua lần nữa, thẳng tiến về phía đông.

“Phùuuuu……”

Cất tiếng thở phào lần thứ n, hai người họ nhìn nhau lần nữa, sau đó cụng tay vào nhau và mỉm cười.

Cuối cùng thì…

Từng bước một, họ không chỉ vượt qua được Thành phố Hoàng gia vốn được tôn vinh là bất khả xâm phạm, mà còn vào được cả khu đền trong của nó nữa. Hai người họ giờ đang đến rất gần với điểm trung tâm của Thế giới Gia tốc.

Nói vậy thôi, chứ việc có một Burst Linker từng tới đây trước cả Haruyuki và Utai đã được chứng minh thì thật đáng thất vọng. Và nếu như người đã phá hủy dấu phong ấn Suzaku trên cổng Nam, với kẻ đã mở khóa cánh cửa sổ lưới kia không phải là cùng một người, thì có thể xem như trước đây đã có tận hai kẻ đột nhập rồi.

Để khám phá ra hai người đó là ai, lựa chọn duy nhất là đi vào sâu hơn nữa của khu đền trong. Số lượng và độ đáng sợ của lũ Enemy canh gác nơi đây thật sự nằm ở một cấp độ hoàn toàn khác so với đám bên ngoài, nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác cả.

Haruyuki nhấp nháy mắt và nhẹ nhàng hỏi Utai.

“Ừm… từ khi ta đăng nhập vào đây thì ngoài đời đã trôi qua bao lâu rồi thế?”

“Chúng ta ở trong này đã được khoảng 7 tiếng, tức 25200 giây… Vị chi là khoảng 20 giây ạ.”

“Thế à…? Có nghĩa, nhóm senpai đã trở về cũng được khoảng 20 giây rồi. Phải mất bao lâu để họ rút dây nối mạng của ta?”

“Nếu họ làm nhanh thì em nghĩ họ sẽ khiến chúng ta cưỡng chế đăng xuất trong 30 giây. Chúng ta còn lại 10 giây ngoài đời thật…… tức là 2 tiếng 45 phút nữa ở trong này.”

Quả đúng là một Burst Linker kỳ cựu có khác, Utai trả lời không một chút khó khăn, khiến Haruyuki, người vẫn còn chưa quen với việc tính toán thời gian gia tốc, chỉ có thể ngậm ngùi gật đầu.

“Sống sót để vào tới bên trong hay là ngỏm giữa đường… dù là thế nào thì ta vẫn còn nhiều thời gian. Đi thôi Mei-san, đi sát nhau có lẽ sẽ an toàn hơn đấy.”

Haruyuki dựng một chân đứng dậy và vươn tay trái mình ra…

Utai nhìn chằm chằm Haruyuki trong một lúc bằng đôi mắt đỏ rực lấp lánh ẩn bên dưới lớp mặt nạ màu trắng thuần.

“…………?”

Khi thấy Haruyuki nghiêng đầu, Utai mới mỉm cười và trả lời:

“Chỉ là, sau khi đến đây, Kuu-san dần dần trở nên đáng tin cậy hơn ấy. Giống như… Onii-sama vậy.”

Bị nói thẳng thừng như vậy, độ căng thẳng của Haruyuki bay xuyên qua nóc nhà luôn, và cậu đặt câu hỏi bằng một giọng máy móc trong khi nhìn loanh quanh chỗ khác.

“Hể, hể, Mei-san có một người anh trai ư? Học lớp mấy vậy?”

Tuy nhiên Utai không trả lời, mà chỉ nắm lấy tay Haruyuki để đứng dậy. Cô bé lại cất lời lần nữa với một nụ cười nhạt… nhưng cũng thoảng chút cô đơn.

“Nào, ta đi thôi. Sống hay chết…… mạng em đang nằm trong tay anh cả đấy, Kuu-san.”

“…Được rồi.”

Vì không muốn hỏi thêm gì nữa, nên Haruyuki cũng gật lại.

Vì là người đã đề nghị nên đi vào khu đền trong, cậu phải làm mọi thứ có thể để bảo vệ Utai. Nếu chỉ xét mặt Burst Linker thì Utai hiển nhiên mạnh vượt trội hơn rồi, nhưng đó lại là chuyện khác nữa. Cậu tuyệt đối sẽ không để Utai rơi vào cảnh <Infinite EK> lần nữa dù cho cậu có phải đặt cả tấm thân này ra chốn nguy hiểm…

Trong khi Haruyuki bí mật dốc lại quyết tâm và bắt đầu thẳng tiến trên dãy hành lang lạnh lẽo, một giọng nói bé tí vang lên từ trong tai cậu.

—Haruyuki-oniichan. Nếu một trong hai… hay có thể là cả hai chúng ta đều mất đi Brain Burst……

—Nghĩa là chúng ta sẽ quên mất nhau, phải không…?

Đó không phải là một đoạn nằm trong giấc mơ ban nãy. Đó là những lời mà Xích Vương đệ nhị <Scarlet Rain>, hay còn là Kozuki Niko, đã nói vào hai ngày trước theo thời gian của thế giới thật, tức chủ nhật ngày 16 tháng 6, sau khi cô bé đột ngột xuất hiện tại nhà Haruyuki khi Hội nghị Thất Vương được tổ chức tại sân đấu bình thường của khu vườn phía Đông thuộc Cung điện Hoàng gia vừa kết thúc.

Vào lúc đó, Haruyuki cảm thấy là có lẽ em ấy đang sợ hãi. Không, nếu em ấy đã nói “mất đi Brain Burst”, thì ắt hẳn là em ấy đang sợ hãi điều gì đó.

Nhưng đó có thể là gì chứ? Bộ một thứ gì đó có thể gieo nỗi khiếp sợ lên Niko, một Lv9, và còn là một trong <Thuần Sắc Thất Vương> trị vì cõi Thế giới Gia tốc, có tồn tại hay sao? Cô bé sở hữu hỏa lực đến đáng sợ từ đống Trang bị Cường hóa, và có thể sử dụng các đòn Tâm Ý thuộc <Tầm xa> và <Di chuyển>, nhiều khi cô bé có thể tự mình chạy thoát khỏi lãnh thổ của Thánh Thứ Suzaku không chừng.

……Nói vậy chứ, dù là một Vua đi nữa, ở ngoài đời thật Niko chỉ là một cô bé lớp sáu tiểu học với nỗi lo lắng của riêng mình. Hơn nữa trong vụ tai nạn Bộ giáp Tai ương nửa năm trước, đích thân em ấy đã Đoạn tội chính người <Cha> của mình, <Cherry Rook>, người đã trở thành <Chrome Disaster> đệ Ngũ. Rook là một trong số ít người bạn mà Niko có ở ngôi trường nội trú ngoài thế giới thật. Tuy nhiên, cậu ta đã mất toàn bộ ký ức về Brain Burst và đã chuyển đi tới một nơi rất xa, nên em ấy có thấy buồn cũng chẳng có gì lạ cả.

“……Ừm, Mei-san này.”

Haruyuki vô tình cất câu hỏi trong khi họ bước đi trên dãy hành lang dài ngoằn.

“Gì vậy ạ?”

Nàng nu vữ trẻ thơ ngẩng mặt lên nhìn cậu, và Haruyuki chần chừ trong một lúc trước khi cất lời trở lại.

“Sau khi tìm ra Portal để thoát khỏi đây… và giải quyết hết mọi rắc rối, anh muốn giới thiệu cho em một người bạn.”

“Một… người bạn? Ở thế giới thật sao ạ?”

“Phải. Em ấy lớn hơn Mei-san 2 tuổi… hiện đang học lớp 6. Con bé có thể hơi kiêu kỳ và bạo lực một tý… nhưng là người tốt đấy. Nếu không có gì phiền hà… nếu có thể thì, Mei-san cũng có thể trở thành bạn của con bé đấy…”

Đột nhiên…

Một cảm giác giống như nỗi đau đớn bỗng dâng trào từ trong lồng ngực cậu. Haruyuki bất chợt nín thở, hai mắt thì mở to ra.

Đây là… một điềm báo? Những gì mình vừa nói nhiều khả năng sẽ không thành thật… vì một cái kết đầy bi kịch và đáng sợ sẽ xảy ra trước đó……

……Sao có thể để như vậy được chứ!!

Mình sẽ bảo vệ thế giới của mình. Mình sẽ không để bất kỳ ai phải chịu bất hạnh hay đau khổ nữa. Senpai, sư phụ, Chiyu, Taku, Shinomiya-san… dĩ nhiên là cả Pard-san và Niko nữa. Mình sẽ bảo vệ những mối liên kết đầy ân cần hơn bất cứ gì khác này. Nhất định, phải bảo vệ nó bằng mọi giá.

“Kuu-san.”

Đột nhiên bị gọi tên bởi một giọng nói chứa đầy sự căng thẳng, Haruyuki nhanh chóng mở to mắt ra. Khi nhìn sang bên cạnh, cậu thấy nàng vu nữ trẻ tuổi đang nhìn chằm chằm vào dãy hành lang trước mặt.

Ánh mắt của Haruyuki cũng liền bị kéo về phía đó, và phát hiện ra hàng đống sự hiện diện khổng lồ xuất hiện trong không gian phía trước. Tiếng di chuyển nặng nề vang đến tai cậu không hề ngưng nghỉ.

“Quả nhiên, ở bên trong cũng có Enemy.”

Nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Utai, Haruyuki gật đầu theo và quan sát hai bên. Về bên phải thì là bức tường được lắp đầy cửa sổ lưới; ta có thể thoát ra ngoài bằng cách mở khóa chốt cửa, nhưng đám Enemy Chiến binh lúc nãy có thể đang trực chờ bên ngoài cũng nên.

Về bên trái thì không có bức tường nào, thay vào đó là những cánh cửa kéo được trang trí rất hoành tráng. Chúng dường như không có hệ thống khóa và có thể mở ra bằng cách đẩy, nhưng biết mở cái nào trong một đống này đây……

Chính ngay lúc ấy, cái ảo ảnh lạ thường lại xuất hiện lần nữa. Bóng đen mờ nhạt đó mở cánh cửa kéo nằm phía trước 2m, và chui tọt vào.

“……Hướng này.”

Haruyuki đuổi theo bóng ma Avatar đó mà không chút nghi ngờ. Khi mở cánh cửa kéo ra không ngần ngại, cậu thấy hành lang bên trong cũng được lát sàn. Lần này thì ở hai bên trái phải đều có cửa kéo cả. Hai người họ liền đi vào không gian trải dài từ phía bắc, và đóng cánh cửa kéo sau lưng lại.

Tuy còn không có thời gian để thở, nhưng hàng loạt tiếng “lách cách” từ việc di chuyển nặng nề vang lên từ phía trước lần nữa. Haruyuki lập tức nhìn theo bóng ma nhìn giống hệt bản thân cậu, thì thấy hắn mở ra cánh cửa kéo bên phải và biến mất vào trong đó.

Bóng ma đó là ai? Tại sao chỉ có mình cậu là thấy được hắn? Hàng đống câu hỏi chồng chất như núi, nhưng điều duy nhất có thể làm lúc này là tin vào hắn và đuổi theo.

Haruyuki nuốt trôi sự đau đớn còn vương lại trong lồng ngực, cố ép bản thân thật tập trung trở lại và mở cánh cửa kéo tiếp theo trong khi cầm tay Utai.

Những con Enemy lâu la hình Chiến binh và Đạo sĩ xuất hiện ở mọi nơi trên bản đồ của khu đền trong thuộc Thành phố Hoàng gia; để tránh được hết bọn chúng và vào được bên trong thì phải mất hơn một ngày.

Đường đi khá là rộng; cột trụ và tượng đá dùng để ẩn nấp thì cũng không thiếu, nhưng lộ trình tuần tra của lũ Enemy lại rất chi phức tạp, chỉ quan sát trong vài phút thì không thể nào hiểu hết được.

Hơn nữa, mấy cái hành lang đều dài vô tận giống hệt nhau, và đống cửa kéo khiến ta cực kỳ dễ bị lạc, vì trò chơi này không hề có chức năng tự đánh dấu bản đồ, nên cũng không khó để khiến một người trở nên mất bình tĩnh.

Có thể băng qua được cái mê trận đầy rắc rối này chỉ trong hơn một tiếng, là nhờ sự hướng dẫn của cái bóng ma kỳ lạ trong mắt Haruyuki.

Duel Avatar nhỏ bé vô danh đó dẫn Haruyuki và Utai đi vào góc chết của lũ Enemy tuần tra với thời gian cực chính xác, giúp lần lượt mở ra mấy cái cửa kéo không chút khó khăn. Rõ ràng đây không chỉ là một giấc mơ hay ảo ảnh đơn giản.

Đây có thể là… <Ký ức>. Vì lý do bí ẩn nào đó, ký ức của Burst Linker đã từng đột nhập vào Thành phố Hoàng gia giờ đây đang được chiếu lại trong tâm trí Haruyuki. Chứ không còn câu trả lời nào khác có thể giải thích hiện tượng này cả. Nhưng nếu đúng là thế, thì người đó đã thành công trong việc đi tới nơi trong cùng của Thành phố Hoàng gia, và sống sót cũng như để lại ký ức của mình dưới dạng vật trung gian gì đó.

Thế cho nên, ắt hẳn phải có một cái Portal kết nối tới thế giới thật ở điểm đến của cái bóng đen này.

Tin vào điều đó, Haruyuki đuổi theo cái bóng đen trong ký ức cùng với Ardor Maiden.

Mặc dù đã mấy lần xém chết, hai người họ đã tới được cổng hành lang mà không bị Enemy phát hiện lấy một lần trong suốt hơn một tiếng.

“………Đây là…”

Utai lẩm bẩm trong khi dồn thêm lực vào bàn tay đang nắm lấy tay Haruyuki.

“Đại Đền” có lẽ là từ thích hợp nhất để miêu tả không gian khổng lồ này. Những cây cột màu đỏ son trấn giữ trần nhà, các bức tường ở mọi phía thì đều được trang trí bởi các bức tranh cực hoành tráng. Đây là một căn phòng rất phù hợp với “Phòng Trùm cuối”, nhưng lại chẳng có bóng dáng của một con Enemy nào cả.

Không những thế, có thứ gì đó đang gây nên một áp lực nặng nề đến khó thở trên hành lang này. Haruyuki nắm chặt lấy bàn tay Utai trong khi đảo mắt nhìn từ bên dưới chiếc mặt nạ bạc.

Cái bóng người trong ký ức đã dẫn họ tới đây từ từ bước vào dãy hành lang to lớn, và tiếp tục đi vào sâu hơn nữa. Haruyuki cũng quyết tâm đi theo sau cái bóng đó.

Bóng ma ấy lẩn vào giữa những cây cột tròn……

Và biến mất không một tiếng động khi vào tới nơi này.

“Ah……”

Một tiếng kêu thoát ra từ miệng Haruyuki trong khi cậu từ từ tăng tốc. Bóng ma trong ký ức cậu đã biến mất, đồng nghĩa rằng ở đây hẳn phải có một cái Portal. Tuy nhiên ở đây chỉ có bầu không khí lạnh lẽo và ảm đạm ở phía sau dãy hành lang to lớn, chứ chả có dấu hiệu của ánh sáng lam nào cả. Sao lại như vậy? Đã tới tận đây rồi mà lại không tìm thấy lối ra, sao lại có thể……

Chạy bộ trong 10m cuối cùng, giờ cậu mới nhận ra là nỗi sợ của mình đã thành sự thật.

Có thứ gì đang ở đây, nhưng rõ ràng không phải là Portal.

Được xếp thành một đường thẳng với khoảng cách 2m giữa chúng, là hai cột đá hoa hình vuông đang phát lên ánh sáng đen tuyền. Chiều cao của chúng cũng ngang cỡ ngực Haruyuki. Chúng còn được gắn một tấm bảng dày mang màu khác hẳn, nên nhìn giống như bục đá để trưng bày thứ gì đó hơn là cột đá bình thường.

Nhưng mà…… cả hai chiếc bục này, đều trống rỗng cả.

Dù cho thứ gì đó đã từng được đặt ở trên này thì cả hai đều đã bị lấy mất rồi. Cái bóng ma màu xám đã dẫn họ đến đây hẳn là đã lấy cả hai, hoặc ít nhất là một trong hai món. Và món vật phẩm đó chắc là chìa khóa để quay về thế giới thật, tức là một <Portal Nhất Hoạt> chỉ có thể kích hoạt một lần duy nhất.

“Sao lại có thể…… Đã tới tận đây rồi mà……”

Một sự thất vọng đến não nề đổ ập lên Haruyuki trong khi cậu thả hai vai xuống, và chính ngay lúc ấy…

Bàn tay trái của cậu bỗng dưng bị kẹp lại bởi một lực rất mạnh đến nỗi gần như muốn nứt toát ra.

“……!?”

Khi nhanh chóng nhìn sang bên cạnh, cậu thấy nàng vu nữ trẻ chưa bao giờ mất đi vẻ điềm đạm giờ đây đang nhìn cái bục bên phải bằng đôi mắt đỏ rực với biểu hiện kinh hãi. Trong khi chiếc mặt nạ của cô bé đang run rẩy, một giọng nói khò khè phát ra từ bờ môi em ấy.

“……Là tấm biển của <Thất Tinh>.”

“Ể… Hả…?”

Bối rối vì một từ mà cậu chưa từng nghe bao giờ, Haruyuki cũng hướng ánh nhìn về cái bục. Cậu phát hiện thấy một tấm bảng kim loại cỡ nhỏ được khảm trên đó, thứ mà ban nãy cậu không nhìn ra vì thiếu để ý. Haruyuki bước lại gần để có thể nhìn rõ hơn. Ngoài vài ký tự ra, nó cũng được khắc thêm vài hình thù lạ lùng.

Bảy dấu chấm, và sáu đường thẳng nối các điểm đó lại. Cậu đã từng thấy hình dạng được tạo nên bởi chúng ở đâu đó trước đây rồi. Phải rồi, là vào 2 tiếng trước, cái hình mà cậu nhìn thấy trên trời khi còn ở khu sân trong của Thành phố Hoàng gia.

Phần đuôi của chòm sao Đại Hùng…… tức Bắc Đẩu Tinh.

……Ui da!!

Cơn đau lại nhói lên ở một điểm trên lưng cậu, với cường độ còn cao hơn so với ban nãy. Cố gắng lắc nhẹ đầu, Haruyuki dùng ý chí kiềm nén nỗi đau này lại và hỏi:

“<Thất Tinh> trong Bắc Đẩu Tinh được khắc trên này? Chính xác thì cái bệ này là gì…?”

Utai cuối cùng ngẩng đầu lên và giải thích với âm lượng nhỏ nhất có thể.

“Thứ được đặt trên cái bục này là một Trang bị Cường hóa. Nhưng đó không phải vũ khí hay thiết bị thông thường. Nó nổi tiếng là những vũ khí mạnh nhất trên toàn Thế giới Gia tốc… <Thất Tinh Ma Trang>, hay còn gọi là <Seven Arcs>!”

“Thất…… Tinh…”

Cậu đã nghe thấy cái tên đó trước đây rồi.

Sao cậu có thể quên được, điều mà sư phụ của Haruyuki, Sky Raker, đã nói trong Hội nghị Thất Vương ngày hôm kia. Cây gậy mà Tử Vương Purple Thorn sở hữu – <The Tempest>; cây đại kiếm mà Lam Vương Blue Knight sở hữu – <The Impulse>; và cái đại thuẫn do Lục Vương Green Grande nắm giữ – <The Strife>…… Những món Trang bị nói trên đều được biết đến như là <Seven Arcs>.

Lúc trước Raker có nói gì đó đại loại là, Seven Arcs được suy đoán là có tồn tại trong Thế giới Gia tốc, nhưng hiện chỉ mới xác minh được sự tồn tại của bốn cái. Cơ sở cho sự “suy đoán” đó hẳn là đến từ tấm bảng được đính trên mấy cái bục này. Nếu quan sát cẩn thận, không quá khó để thấy rằng trong Bắc Đẩu Tinh được khắc trên tấm bảng, chỉ có ngôi sao thứ 6 từ trái qua là lớn hơn hẳn. Điều đó có nghĩa, mỗi ngôi sao tượng trưng cho một món Ma trang.

“……Có nghĩa, cái Ma Trang mà Lam Vương và những người khác sở hữu cũng đều được đặt trên một cái bục giống như này à…?”

Haruyuki đặt câu hỏi để bản thân không nghĩ sâu xa hơn nữa, và Utai gật đầu:

“Vâng. Những Ma Trang do <Vanquish> và những người còn lại sở hữu đều được cất giữ tại nơi sâu nhất trong <Tứ Đại Mê Cung> nằm bên dưới tòa nhà chính phủ thủ đô Tokyo, công viên Shiba, nhà vòm Tokyo, và Nhà ga Tokyo của Vùng Trung lập. Em chỉ từng thấy một trong số chúng, cái bục dùng để trưng bày <The Impulse> và hình dáng của nó y hệt như cái này vậy. Kuu-san, anh nhìn đây thử đì.”

Trong khi giải thích, Utai chỉ về một góc trên tấm bảng. Ở đó có hai chữ kanji được khắc bên dưới bảy ngôi sao, đọc là 【開陽】 (Kaiyou); tuy nhiên, ý nghĩa của nó là gì thì cậu mù tịt.

“Chữ ‘Kaiyou’ này chính là tên tiếng Trung của ngôi sao thứ 6 trong Bắc Đẩu Tinh. Trên cái bục đặt thanh đại kiếm <The Impulse> mà em từng thấy cũng có khắc tên tiếng Trung của ngôi sao Alpha: 【天枢】 (Tensuu).

Tương tự, nghe nói rằng trên cái bục đặt cây trượng <The Tempest> cũng có khắc tên tiếng Trung của ngôi sao Beta: 【天璇】 (Tensen), và cái bục đặt chiếc đại thuẫn <The Strife> thì khắc tên tiếng Trung của ngôi sao Gamma: 【天璣】 (Tenki).”

“……Vậy sao…”

Mặc dù đang cố gắng nhồi nhét hết từ này đến từ khác vào đầu, Haruyuki vẫn gật đầu một cách hăng hái.

<Tứ Đại Mê Cung> nằm ở bốn hướng chính yếu của Thành phố Hoàng gia trong Vùng Trung lập Vô hạn, và có bốn Trang bị Cường hóa được phong ấn ở sâu bên trong chúng. Những cái bục tương ứng của chúng đều được khắc tên tiếng Trung của bốn ngôi sao tạo thành hình gáo chứa nước trong Bắc Đẩu Tinh.

Nếu là thế thì, các Burst Linker kỳ cựu đã phát hiện ra chúng hẵn sẽ nghĩ rằng “chỉ có 4 trong số 7 món Trang bị Cường hóa mạnh nhất” cho xem.

Trời ạ, tại sao mình không được trở thành Burst Linker sớm hơn chứ! Thám hiểm <Tứ Đại Mê Cung>, chinh phục lũ boss ở các tầng cuối, rồi nhận được những món Trang bị mạnh nhất… Tất cả những thứ đó đều đã bị hoàn tất cả rồi!!

Những suy nghĩ đầy thất vọng đó lóe lên trong tâm trí cậu, và ngay lúc cậu định thừa nhận điều đó…

Chẳng phải sư phụ Raker đã nói “mọi thứ chỉ mới là bắt đầu” thôi sao? Nếu cậu là một Burst Linker lâu năm, thì lúc này cậu có thể đã thuộc một đội quân đối chọi lại với <Nega Nebulous”…… với Kuroyukihime. Không có gì may mắn hơn việc được trở thành <Con> của người đó cả.

Haruyuki cúi đầu trong lúc suy ngẫm lại, rồi cùng lúc đó hỏi Utai:

“Mà này, anh vẫn chưa được thấy nó trong Hội nghị Thất Vương, nhưng món cuối cùng trong 4 món Ma Trang đã được xác minh là gì thế? Nó ắt hẳn cũng được cất giấu bên trong <Tứ Đại Mê Cung> giống 3 món kia nhỉ? Ai là người có được nó thế?”

“Chuyện đó…… Cái bục tương ứng với ngôi sao Delta: 【天権】 (Tenken), nằm ở tầng dưới cùng của Đại Mê Cung thuộc công viên Shiba, đã được xác nhận là trống rỗng ạ…”

Utai khựng lại vài giây, và với một biểu hiện như thể muốn nói rằng bản thân cô bé cũng chưa nghiệm ra được, em ấy tiếp tục phần giải thích của mình.

“Chính xác thì kẻ nào đã lấy được món Ma Trang có tên <The Luminary>, vốn dĩ phải được đặt ở đó, là điều mà đến giờ này vẫn chưa được khám phá ra. Ít nhất thì trong phạm vi em biết, chưa hề có ghi chép gì về việc nó từng được sử dụng trong trận đấu.”

“Cái……”

Ngạc nhiên chưa! Mắc gì lại không đem một trong những Trang bị Cường hóa mạnh nhất trên toàn thế giới ra sử dụng sau khi đã tốn biết bao công sức để lấy được nó chứ? Có thể là vì người đó sợ sẽ trở nên nổi bật quá rồi bị tấn công liên tục, nhưng chẳng phải công khai ra tên của người đủ năng lực phá đảo một Đại Mê Cung và sở hữu Ma Trang sẽ tốt hơn sao?

Vẫn còn đó những điều chưa thể chấp nhận được. Haruyuki quay đầu hỏi lần nữa.

“……Nhưng mà, sư phụ Raker cũng có nói <chỉ mới xác minh được 4 món Ma Trang>. Vậy <The Luminary> có được tính là Ma Trang đã xác minh không, khi mà cái bục của nó đã được tìm thấy?”

“Không ạ……”

Utai lắc đầu khiến phần tóc trên Avatar rung lắc theo. Vì lý do gì đó mà cô bé trông có vẻ ngập ngừng, và cất lời với giọng nhỏ nhất có thể trong khi cúi thấp đầu.

“<The Luminary> vẫn bị xem như là chưa được xác minh. Món cuối cùng trong bốn Ma Trang đã xuất hiện ở Thế giới Gia tốc…… chính là <The Destiny>, vốn đã từng được đặt ở cái bệ 【開陽】 (Kaiyou) này đây.”

“……Des… tiny…”

Lặp lại cái tên đó trên đầu lưỡi, Haruyuki liền bị thu hút bởi tấm bảng gắn trên cái bục. Một hình ảnh của Bắc Đẩu Tinh với ngôi sao Zeta mang kích cỡ lớn hơn, và bên dưới hai chữ kanji thể hiện cho tên tiếng Trung của ngôi sao này, là vài con chữ tiếng Anh: 【THE DESTINY】.

Một cái tên mà cậu chưa từng nghe thấy bao giờ… hay đúng ra là phải như thế.

Một cảm giác kỳ lạ lại trỗi dậy khắp cơ thể Haruyuki lần nữa. Nhói. Nhói. Một nơi nào đó bên trong sâu thẩm linh hồn cậu đang đau đớn. Sự rung động này lan tới hệ thần kinh trung ương của cậu, và một tia lửa điện nhỏ bỗng lóe lên ở đâu đó trên lưng cậu.

Đột nhiên, thị giác của cậu trở nên xoay chuyển. Không, thứ duy nhất đang sụp đổ chỉ là những con chữ trên tấm bảng mà Haruyuki đang chú ý vào mà thôi. Bảy chữ cái của từ “Destiny” đang trao đảo, quặn quẹo, rồi dần biến thành những ký tự khác tương tự……

“Kuu-san.”

Haruyuki mở mắt ra khi cảm thấy tay trái của mình được nắm lấy rất chặt.

Ảo ảnh đó đã biến mất, những con chữ trên tấm bảng kim loại đã trở về chỗ cũ. Cơn đau trên lưng cậu cũng đã tiêu biến. Haruyuki chớp mắt liên hồi, cố nhớ lại cuộc đối thoại khi nãy, và xin lỗi Utai bằng một giọng khò khè.

“À… xin lỗi, anh chỉ… mơ màng chút thôi. Vậy nghĩa là, thật sự đã từng có một Burst Linker tới được đây trước chúng ta, lấy được <The Destiny> đặt trên cái bục này, và sử dụng nó trong các trận đấu phải không? Tên người đó là gì vậy? Có phải là một trong các vua không…?”

Utai khẽ lắc đầu trước câu hỏi của Haruyuki.

“…Em xin lỗi, em cũng chưa từng thấy nó bao giờ… Em chỉ biết đó là một sự kiện đã từng xảy ra từ rất lâu trước cả khi em trở thành Burst Linker…”

“Vậy sao…”

Haruyuki gật đầu trong khi kiềm chế sự lo lắng của mình. Nếu một người có thể xem là dân chuyên nghiệp như Utai còn không biết, thì đời nào mà Haruyuki, mới chỉ làm Burst Linker được 8 tháng, lại biết được mối liên hệ nào. Đó là vì sao mà cậu cảm thấy sự lo lắng trong đầu này chỉ là một mặt khác của tâm trí, biết là nó ở đó nhưng lại không thể làm gì được cả.

Như thể đang cố gắng tránh nhìn cái tên “Destiny” theo bản năng, Haruyuki di chuyển sang trái một chút trong lúc nắm chặt bàn tay của Utai đang nghiên cứu cái bục còn lại.

Cái bục bên này cũng có khám một tấm bảng kim loại với kiểu dáng y hệt. Sự sắp xếp của Bắc Đẩu Tinh cũng không thay đổi, chỉ trừ việc ngôi sao lớn hơn là cái thứ 5 từ bên trái qua. Dòng chữ kanji được khắc trên đó là【玉衝】 (Gyokkou).

“Gyok… kou…?”

“Vâng. Đó là tên tiếng Trung của ngôi sao Epsilon. Tên của món Ma trang đó là……”

Cả Haruyuki và Utai cũng hướng mặt gần hơn về dòng chữ 【THE INFINITY】. Và họ đọc lên cái tên của nó cùng một lúc.

“Đây cũng là lần đầu tiên em nghe thấy cái tên này. Cái bục này cũng trống rỗng hệt như cái bên cạnh, có thể là người đó đã lấy luôn cả hai rồi… Nếu vậy thì, cũng giống như <The Luminary>, chúng sẽ được xem như là Ma Trang chưa được xác minh hay một lần sử dụng trước đây.”

“Ờ… ra vậy.”

Haruyuki gật đầu trong khi thầm thở dài.

Trước khi Hội nghị Thất Vương vào ngày hôm trước diễn ra, trong lúc đang xem xét địa điểm gặp mặt ở khu vực tháp canh của Thành phố Hoàng gia thuộc quận Chiyoda, Kuroyukihime đã nói là theo tin đồn, có vài món Trang bị Cường hóa siêu việt được cất giấu tại nơi sâu nhất của khu đền trong thuộc Thành phố Hoàng gia.

Nói thẳng thì điều đó rất đúng. Hơn nữa, nhiều khả năng chúng còn mang cấp độ cao hơn cả các Ma Trang mà Lam, Lục, và Tử Vương đang nắm giữ nữa kìa. Nhưng ở đây chỉ còn mỗi mấy cái bục, còn các vật phẩm thì đã bị thằng quái nào “thó” mất lâu rồi. Cái thực tại đó đang nghiền nát lấy Haruyuki, không chỉ như một Burst Linker mà còn như một game thủ lâu năm nữa.

“……<The Infinity>… Thứ trang bị tuyệt vời đó có thể là gì nhỉ…? Phải chi mình được nhìn thấy nó…”

Trong khoảnh khắc cậu lẩm bẩm một cách thất vọng đó…

Haruyuki đột nhiên nhận ra điều gì đó và ngẩng đầu lên.

Bốn món Ma Trang nằm vương vãi khắp <Tứ Đại Mê Cung> ở Vùng Trung lập Vô hạn. Hai món Ma Trang khác thì nằm ở ngay trung tâm của Vùng Trung lập, tại nơi sâu nhất của khu đền trong thuộc Thành phố Hoàng gia. Tổng cộng là 6 món.

Tuy nhiên, có tận 7 ngôi sao được khắc trên cái bục. Chẳng phải chính vì thế mà Utai mới gọi chúng là <Thất Tinh Ma Trang> hay sao? Như vậy, có nghĩa là…

“Thiếu… mất một cái…?”

Cậu vô tình cất lên suy nghĩ của mình, và Utai cũng khẽ gật đầu.

“Em cũng đang nghĩ tới việc đó. Ở chấn tâm của Thế giới Gia tốc này chỉ có mỗi hai cái bục đây… Vậy thì, ngôi sao Eta trong Bắc Đẩu Tinh, Alkaid… nó ở đâu mới được…?”

Trong lúc hai người họ nhìn nhau và chìm vào sự tĩnh lặng…

“Câu hỏi đó, xin hãy để tôi được trả lời.”

Giọng nói của một chàng thiếu niên, nghe như thể tiếng gió mùa thu, vang đến chỗ họ.

CHƯƠNG 4

Vào giây phút cậu nghe thấy tiếng người, Haruyuki bất giác quay về phía vừa phát ra âm thanh… từ phía bên kia của hai cái bục về phía bắc.

Nhưng phản ứng của Shinomiya Utai thì lại hoàn toàn khác hẳn. Cô bé không chỉ thả bàn tay của cậu mà mình nắm từ nãy đến giờ ra, mà còn dùng tay đẩy Haruyuki ra phía sau. Tuy nhiên, bản thân cô bé thì lại bước lên trước, tay trái giơ lên về phía bóng đêm thăm thẳm của hành lang vĩ đại này.

Cơ thể của nàng Avatar hình vu nữ đầy mảnh mai liền được bao bọc bởi một luồng ánh sáng cam. <Over-Ray>, bằng chứng cho sự kích hoạt Incarnate System. Nhưng Utai, vốn là một trong các <Element> của <Nega Nebulus>, đúng ra phải nhớ rõ phương châm thứ nhất: không bao giờ sử dụng Tâm Ý trừ khi bị tấn công bởi một đòn Tâm Ý trước.

Kích hoạt sức mạnh tối thượng của một Burst Linker trước cả khi nhìn thấy hình dạng của đối thủ, chỉ riêng hành động này cũng đủ cho thấy quyết tâm muốn bảo vệ Haruyuki đến dữ dội của cô bé, dù có phải vi phạm điều cấm đi nữa. Hơn nữa, áp lực tỏa ra từ Ardor Maiden, như thể đang nướng chín cả không khí nơi đây, đã cho thấy sự khác biệt rõ rệt về sức mạnh giữa cô và Haruyuki.

Nếu nó thật sự trở thành một trận chiến ở cấp độ này, mình nhất định sẽ trở thành vật cản trở ngay. Mặc dù cậu hiểu rất rõ điều đó, Haruyuki vẫn giơ cao hai tay và bắt đầu tập trung để hình dung ra một cây kích ở phía sau. Các ngón tay cậu tạo thành hình lưỡi đao, rồi luồng sáng <Over-Ray> màu bạc dần tỏa ra và che phủ nửa trên của cánh tay.

Cả hai người họ vào vị trí và hoàn thành tư thế tấn công của mình. Kẻ bí ẩn kia gọi hai người họ một lần nữa.

“Xin lỗi về sự khiếm nhã này, nhưng xin hãy tin tôi. Tôi thật sự không có ý định giao chiến với các bạn đâu.”

Giọng nói đó vẫn giữ được nét lạnh lùng trong tình trạng này, và không hề có dấu hiệu thù địch gì cả. Tuy nhiên Utai vẫn không hề lơ là cảnh giác.

“Nếu vậy, xin anh hãy lộ diện trước đi ạ.”

Utai đáp lại một cách vững vàng, <Over-Ray> của cô bé ngày một dày đặc hơn như thể muốn xóa tan sự u ám này. Trong khi cố kiềm lại hơi thở, cậu nhớ lại cảnh luồng sáng quang phổ đỏ này biến hóa thành một đám cháy khổng lồ nuốt trọn toàn bộ sân đấu đi kèm với điệu múa của nàng vu nữ.

“Tôi hiểu rồi. Giờ tôi sẽ ra mặt ngay đây.”

Chủ nhân của giọng nói đó đáp lại, và theo sau đó là tiếng bước chân nặng nề.

Tiếng bước chân có vẻ thận trọng vang trên nền nhà từ từ tiếp cận họ từ sâu bên trong dãy hành lang. Tuy rằng không hề có gió, nhưng những ngọn nến treo ở hai bên tường cũng đang bắt đầu chao đảo.

Cộc. Cộc. Tiếng bước chân giờ chỉ còn cách họ chưa tới 15m nữa thôi. Đối với một Duel Avatar chuyên viễn chiến hoặc có tính cơ động cao, thì đây là phạm vi phù hợp nhất với họ. Tiếng bước chân của kẻ bí ẩn vẫn cứ thế tiến lại gần mà không hề có dấu hiệu chậm lại trong tình hình căng thẳng này.

Và cuối cùng… một bóng người xuất hiện dưới ánh nến.

Xanh lục.

Như là một cái hồ không đáy, hoặc là mái vòm bầu trời nằm trên cả các đám mây, đó là một màu xanh da trời trong veo và ban sơ.

Cũng giống như giọng nói mang vẻ trẻ con, Duel Avatar này cũng thuộc hàng lùn tịt, chỉ cao hơn Ardor Maiden một tí xíu. Ngược lại, thân hình cậu ta lại không mảnh mai tí nào.

Tứ chi của cậu ta được trang bị những mảnh giáp nhìn như ống tay kimono và hakama, với một mái tóc được buộc lại rất gọn gàng, trải dài từ sau đầu xuống tận thắt lưng. Lớp mặt nạ ẩn đằng sau phần tóc mái nhìn trẻ trung, nhưng cũng rất trang nghiêm. Nhìn tổng thể thì ở cậu ta toát ra khí chất Nhật bản truyền thống. Nếu Ardor Maiden là một nàng vu nữa, thì cậu ta ắt hẳn phải là một “tiểu samurai”.

Và không gì bổ trợ cho lời miêu tả đó tốt bằng cái Trang bị Cường hóa loại cận chiến được giắt bên hông trái cậu ta cả.

Phần cán có hình oval cùng với phần vỏ rất thon gọn. Có lẽ gọi nó là katana thay vì kiếm thì sẽ tốt hơn, mặc dù phần lưỡi của nó chẳng hề cong một tẹo nào. Nó có màu bạc như gương, làm phản chiếu lại sắc lam của Avatar, với vô số đốm sáng đang lắc lư bên trong, như thể là một bầu trời sao rộng đến vô tận đã được nén lại thành hình một cây kiếm.

Chàng samurai trẻ tuổi dừng lại cách hai người họ khoảng 10m, và đặt tay trái mình lên vỏ kiếm. Bàn tay Utai có chút co giật, nhưng vào lúc này cậu ta tháo món Trang bị Cường hóa vẫn còn tra nguyên vỏ ra cùng tiếng ‘click’ của kim loại. Đặt thanh katana xuống dưới chân, chàng samurai không vũ khí liền làm điệu bộ giơ cao cả hai tay lên. Rồi cậu ta mở lời rất nhẹ nhàng thêm một lần nữa.

“Như hai bạn đã thấy, tôi không hề có ý định giao chiến.”

Nếu cậu trai ẩn sau Duel Avatar đó cũng có tính cách giống hệt vẻ ngoài kiếm sĩ của mình, thì việc đặt thanh katana vốn là linh hồn của kiếm sĩ xuống đất, nghĩa là cậu ta thật sự không có ý định giao chiến với họ.

Trong khi Haruyuki còn đang cân nhắc, Utai từ từ rút tay trái lại, <Over-Ray> xung quanh cơ thể cô bé cũng liền tan biến vào không khí.

“Tôi tin anh.”

Câu trả lời dứt khoát của Utai đã gần khiến Haruyuki ở phía sau thốt lên “Hể?”, dù vậy cậu vẫn tức tốc thả lỏng hai cánh tay mình. Cậu cũng đã có cảm giác này khi chiến đấu với Bush Utan, cô bé này xem chừng khá là dứt khoác trong việc có nên tin tưởng người khác hay không.

Sắc lam ban sơ đến lạnh lẽo phát ra từ đôi mắt của cậu Avatar samurai cũng thả lỏng ra trong khi cậu trút tiếng thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta liền đáp lại với giọng nói còn điềm tĩnh hơn nữa.

“Cảm ơn trời… Tôi đã rất hoảng vì không biết phải làm gì nếu như đây thật sự trở thành một trận chiến đấy.”

“Ể!?”

Cuối cùng thì Haruyuki đã thể hiện sự ngạc nhiên của mình trước khi nói ra suy nghĩ của bản thân.

“M-Một người có thể vào tận được đây, mà vẫn hành xử… như một tân binh……”

Tuy nhiên, cậu samurai trẻ tuổi lại tươi cười nói ra một điều còn sửng sốt hơn nữa.

“Ấy không, tôi thật sự là một người mới mà. Từ khi trở thành một Burst Linker, tôi chưa bao giờ tham gia một trận đấu bình thường nào cả.”

Nhặt thanh katana trên sàn lên và giắt lại vào bên hông, cậu samurai trẻ màu xanh da trời liền dẫn Utai và Haruyuki tới một cái giá nến đặt ở bức tường bên trái.

Từ hai bên của giá nến, những khúc gỗ khổng lồ nằm ngang có hình dạng như ghế dài trồi ra từ trong bức tường. Chàng samurai ngồi xuống một cái, trong khi hai người họ ngồi xuống cái còn lại, và chìm vào một sự tĩnh lặng ngắn.

Nói lời “xin phép” nhỏ nhẹ, Haruyuki chạm vào cột HP của mình để gọi ra màn hình menu chính. Thời gian đăng nhập của cậu đã vượt trên 7 tiếng đồng hồ rồi. Đã được khoảng một tiếng rưỡi kể từ khi cậu vào đền thờ trong của Thành phố Hoàng gia, nếu nhóm Kuroyukihime ở ngoài thế giới thật đã chờ khoảng 30 giây trước khi ngắt kết nối, thì họ còn lại khoảng một tiếng nữa thôi.

Khi cậu đóng cửa sổ lại, chàng Avatar samurai trẻ tuổi ngồi ở trước mặt bỗng lắc đầu và nói rằng:

“Thành thật mà nói thì… đúng là vẫn khó tin thật. Rằng cái ngày tôi được gặp ai đó tại nơi này thật sự đã đến……”

Haruyuki cũng kinh ngạc cỡ đó đấy. Nhưng vẫn còn rất nhiều thứ cậu muốn nghe bên kia giải thích, và chẳng biết bắt đầu từ đâu cả. Cậu là ai? Làm thế nào cậu vào được Thành phố Hoàng gia và hành lang này, và tại sao với thứ sức mạnh đó mà cậu vẫn chưa từng chiến đấu trước đây……

Trong lúc vô số suy nghĩ đang tuôn trào trong tâm trí, Utai ở bên cạnh cậu liền cúi chào một cách bất ngờ.

“Em thuộc Legion <Nega Nebulus>, tên là Ardor Maiden.”

À phải rồi, phải giới thiệu trước đã. Haruyuki cũng lập tức cúi chào theo.

“T-Tôi cũng thuộc <Nega Nebulus>, tên là Silver Crow.”

Chàng samurai chớp chớp mắt và khẽ lẩm bẩm.

“<Nega Nebulus>……”

Trầm ngâm trước cái tên bằng giọng điệu như thể mới nghe lần đầu tiên, cậu ta liền ngồi thẳng lưng lên trong khi có chút lắp bắp. Trong khi Haruyuki đang nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu, thì bên kia đã cúi đầu đáp lễ và nói ra tên mình:

“À, tôi xin lỗi vì đã không tự giới thiệu sớm. Tên tôi là…… <Trilead Tetroxide>. Nếu có thể, xin hãy gọi tôi là Lead nhé.”

“Trilead……”

Haruyuki lặp lại từ đó nơi vì cậu vẫn còn thấy chưa chắc chắn. Theo cách đặt tên của Duel Avatar thì đây đáng lẽ phải là từ chỉ màu sắc, nhưng bộ trong bảng màu lam hay xanh da trời có từ này sao cà?

Khi liếc nhìn sang Utai ở bên cạnh, cô bé trông cũng có vẻ khúc mắc gì đó, nhưng vẫn lập tức gật đầu.

“Nếu vậy, em xin phép được gọi anh là Lead-san.”

Rồi sau một khoảng lặng…

“Lead-san. Người đã phá hủy phong ấn Suzaku trên cổng Nam từ bên trong Thành phố Hoàng gia chính là anh, phải không ạ?”

Nàng vu nữ hỏi một câu quan trọng như vậy với thái độ nửa vời đã khiến Haruyuki phải cong người vì kinh ngạc.

Chàng samurai trẻ tự gọi mình là Trilead cũng thể hiện một vẻ ngạc nhiên tương tự. Đôi mắt lam thẫm của cậu ta rung rinh vài lần trước khi hỏi ngược trở lại với đôi mắt nhìn lên trông có vẻ ngượng ngùng.

“Tại sao… cô lại nghĩ như thế?”

“Để phá hủy một vật thể có độ bền cực cao như vậy chỉ bằng hai đòn, thì ngoài kỹ thuật của chính người dùng ra, cần phải có một Trang bị Cường hóa ở cấp độ tương ứng. Cũng giống như… cây <Seven Arcs> trên hông anh đấy, Lead-san.”

“Ehhhhhh!?”

Ít nhất thì Haruyuki đã không kiềm được tiếng thét của mình, và cậu lập tức khép miệng lại, dán mắt nhìn cây katana thẳng màu bạc của gương ở hông trái Trilead. Tuy rằng cậu đã nghĩ nó khá lạ thường vào lần đầu nhìn thấy, nhưng cậu không thể ngờ nó lại là một trong những Trang bị Cường hóa mạnh nhất.

“Đó… Đó là một, Ma Trang ư…? Có nghĩa, cái thứ nằm trên bục đá đằng kia, là do cậu…?”

Haruyuki nhìn qua lại giữa cây katana thẳng với cái bục đá trống rỗng nằm trong màn đêm cách khoảng vài chục mét về bên phải. Ngay sau khi dứt lời, chàng samurai trẻ liền cúi đầu trong ngượng ngịu và khẽ trả lời:

“V-Vâng. Thật xin lỗi, khi mà một kẻ như tôi không hề có quyền sở hữu thanh kiếm này… Nhưng mà, tôi không thể kiềm được cánh tay mình khi lần đầu thấy nó.

137 [/images/images/image-17.png]

Nhìn thấy một cậu trai dường như còn nhỏ tuổi hơn mình xin lỗi bằng cả tấm thân, Haruyuki lập tức lắc lắc bàn tay phải và cả đầu của mình.

“Ấy không, cậu không cần phải xin lỗi đâu. ‘Tới trước thì ăn trước’ cũng là chuyện bình thường mà. Tôi xin lỗi vì đã nói năng kỳ lạ như vậy.”

Kết cục là cả cậu cũng cúi đầu luôn. Lead cẩn thận ngẩng đầu lên và đối mặt với Haruyuki. Ngay khoảnh khắc cậu nhìn thấy một nụ cười ngượng ngịu trên lớp mặt nạ tươi tỉnh đó, một loại cảm xúc mà Haruyuki rất hiếm khi trải nghiệm bỗng dâng trào từ bên trong.

Người này, có vẻ không phải người xấu.

Trong quá khứ, người duy nhất mà cậu cảm thấy “chơi được” là những người bạn thời thơ ấu của mình, Mayuzumi Takumu và Kurashima Chiyuri. Chàng samurai trẻ tuổi tự gọi mình là Trilead thì, tuy cậu ta là một Burst Linker bí ẩn xuất hiện trong tình huống bất thường, nhưng Haruyuki lại cảm thấy họ có thể kết thân với nhau dù cho có tiết lộ thân phận ngoài đời thật đi nữa.

Cảm thấy ai đó đang nhìn mình, Haruyuki liếc sang bên trái và thấy ánh mắt như đang cười của Ardor Maiden. Cảm thấy đôi chút xấu hổ, Haruyuki đành lái sang một câu hỏi khác.

“À ừm, Lead…… kun này, thanh kiếm đó nằm trên bục đá nào thế? Tôi nhớ cái bên trái tương ứng với ngôi sao thứ 5 trong Bắc Đẩu Tinh, còn cái bên phải thì là thứ 6……”

“Chỉ ‘Lead’ thôi là được rồi, Crow-san ạ.”

Khi Trilead nói vậy với một nụ cười, Haruyuki cũng đáp lại “Vậy thì, cậu cứ gọi tôi là Crow”. Nhưng Trilead lại nói “Tôi dám chắc là mình nhỏ hơn đấy” cùng một cái cúi đầu, và bắt đầu giải thích sự tình trước khi Haruyuki có cơ hội thảo luận sâu hơn.

“Cây katana này là của cái bên trái, bục đá của ngôi sao Epsilon 【玉衝】 (Gyokkou). Tên nó chính là <The Infinity>.”

Nhìn thấy Haruyuki và Utai di chuyển ánh mắt về phía trung tâm của dãy hành lang, Trilead cũng ngoái nhìn theo và tiếp tục.

“Sẵn tiện, vào lúc tôi tìm thấy cây katana này, bục đá của ngôi sao Zeta 【開陽】 (Kaiyou) nằm bên cạnh đã trống rỗng sẵn rồi.”

“Ồ……”

Trong khi Haruyuki gật đầu, Utai ở kế bên cậu liền hỏi:

“Theo tin đồn thì, thời gian mà món Ma Trang <The Destiny> xuất hiện trong Thế giới Gia tốc là vào thời gian đầu… khi còn chưa tới một năm kể từ khi Brain Burst được phân phát cho các Burst Linker thế hệ đầu tiên.”

“Hể, lâu đến vậy ư… Vậy, Burst Linker đã lấy được <The Destiny> có lẽ là người đầu tiên vào được Thành phố Hoàng gia này. Còn Lead là người thứ hai……”

Haruyuki barely registered that he has already naturally neglected honorifics as he continued to count off on his right hand digits.

Haruyuki gần như không nhận ra rằng mình đã bỏ qua việc nói chuyện kính cẩn, trong khi tiếp tục đếm bằng bàn tay phải.

“Mei-san và anh thì là người thứ ba và tư. Nói thế nào nhỉ… cũng có được ít người vào được nơi bất khả xâm nhập này rồi ấy nhỉ…”

Sau khi nhìn lẫn nhau, ba người họ liền cười rúc rich cùng một lúc.

Dù vậy, Lead mau chóng chỉnh lại thái độ của mình, cất lời với giọng điệu hối lỗi và bờ vai thì chùng hẳn xuống.

“Tôi rất hân hạnh khi được gộp chung vào… nhưng thật xin lỗi, tôi không hề vào đây từ <Tứ Chủ Môn> một cách đường hoàng đâu ạ.”

“Ể… thế ư…? Vậy, cậu vào đây bằng cách băng qua con hào bên ngoài và các bức tường à…?”

Haruyuki nghiêng đầu ngơ ngác, nhưng trước khi cậu tìm hiểu ra được sự thật trong lời nói của Lead thì Utai đã lên tiếng:

“Anh nói vậy chứ, Kuu-san và em chỉ có thể vào được đây là nhờ anh chém đứt cái phong ấn trên cổng Nam đấy ạ. Có vẻ như, mục đích của việc đặt phong ấn đó chính là, trong trường hợp kiểu như <Nega Nebulus> chia thành bốn tiểu đội để đường đầu với Tứ Thánh Thú cùng lúc hồi trước đây, nếu một cổng đã bị đột phá thành công, thì những đội khác cũng sẽ vào được. Cũng có nghĩa, nếu cái phong ấn đó vẫn còn nguyên và cánh cổng sẽ không thể mở ra, bọn em chắc chắn đã bị Suzaku thiêu sống rồi.”

“À… ra vậy, té ra là thế…”

Haruyuki run rẩy khi nhớ lại ngọn lửa siêu nóng đang nhào tới từ đằng sau, đồng thời dùng toàn lực để gật đầu. Tạm bỏ qua nghi ngờ trước đó của mình, cậu liền hỏi chàng samurai trẻ một câu khác:

“Vậy thì Lead, cậu phá hủy cái phong ấn đó là để thoát khỏi Thành phố Hoàng gia à?”

“À không… không phải… như vậy đâu.”

Vì lý do gì đó mà Lead phủ nhận điều này với giọng nói phảng phất sự cô đơn, và trả lời cùng một nụ cười gượng:

“Đúng hơn… là ngược lại kìa. Tôi nghĩ là nếu phá hủy cái phong ấn thì một ngày nào đó, ai đó sẽ vào được đây từ cánh cổng ấy……”

“Vào được đây……?”

Lead đáng ra cũng là một “kẻ đột nhập”, nhưng cách nói chuyện kỳ lạ của cậu ta cứ như thể là cậu ấy đã từ bỏ việc trốn thoát ấy. Chớp mắt liên hồi dưới chiếc mặt nạ bạc, Haruyuki tiếp tục đặt câu hỏi:

“Nhưng mà Lead, nếu cậu có mặt ở khu đền trong của Thành phố Hoàng gia này, thì đáng lẽ cậu phải ở tình trạng <Infinite EK> nửa vời như bọn tôi…… Tức là, bị kẹt ở đây? Mà khoan, chờ đã……”

Haruyuki tia mắt nhìn xuống cây katana thẳng đang phát lên ánh bạc rạng rỡ trên hông của chàng samurai, không nhận ra được cái biểu hiện đang muốn che giấu điều gì đó thoảng trên khuôn mặt Trilead khi nghe thấy những lời của cậu.

“Ma Trang ấy…… <Infinity>, hình như nó sẽ biến thành <Portal Nhất Hoạt> khi lấy được mà nhỉ? Khi đó, chả phải cậu sẽ nhiễm nhiên rời khỏi đây sao?”

Câu hỏi đó không có ẩn ý gì cả và chỉ mang tính tò mò thuần túy. Tuy nhiên, Lead vẫn cúi thấp đầu vì ngượng ngùng. Khi Haruyuki lặng lẽ nhìn vào cậu ta, Utai đặt bàn tay mảnh dẻ của cô nhóc lên đầu gối trái của cậu.

“Dù là có Portal đi chăng nữa thì cũng không thể trốn thoát ngon lành vậy đâu, Kuu-san.”

Khi nghe thấy lời Utai, Haruyuki mới nhận thấy giọng điệu của mình như thể đang quở trách hành động của Lead ấy, nên lập tức cúi đầu xuống theo phản xạ.

“Ấy… t-tôi xin lỗi Lead, không phải tôi trách cậu hay gì đâu. Tôi cũng từng trải nghiệm những điều tương tự mà… Dù sao thì, việc chúng tôi có mặt ở đây cũng là do tự tiện hành động trái kế hoạch cả…”

Sau khi Haruyuki cố hết sức để giải thích, chàng Samurai mới dám ngẩng đầu lên. Đặt cả hai tay mình lên đôi chân như cái hakama của mình, cậu ta lại cúi đầu lần nữa.

“Tôi thành thật xin lỗi, Crow-san, Maiden-san. Một ngày nào đó…… khi thời khắc đó đến, tôi sẽ giải thích cho. Vì sao mà tôi lại ở nơi này……”

Giọng điệu và biểu hiện của Lead… ngay cả toàn bộ dáng điệu của cậu ta cũng thể hiện một sự lịch lãm đến kinh ngạc. Utai, người có cách cư xử rất tốt không kém cạnh gì, liền cúi chào đáp lễ cậu ta thay mặt cho Haruyuki còn đang ngơ ngác.

“Em hiểu rồi, Lead-san. Nếu vậy, em xin được trình bày hoàn cảnh của tụi em. Về việc tại sao tụi em lại bước chân vào lãnh thổ của Thánh thú Suzaku, và xâm nhập vào Thành phố Hoàng gia này từ cánh cổng Nam.”

Trong năm phút sau đó, Haruyuki và Utai thay nhau giải thích sự tình.

Về cuộc thách thức và sụp đổ của Legion <Nega Nebulus> vào hai năm rưỡi trước.

Về tình trạng phong ấn mà Ardor Maiden đã dính phải ngay phía trước cổng Nam để giúp các thành viên khác chạy thoát.

Rồi về nhiệm vụ giải cứu mà các thành viên hiện tại đang tiến hành để giúp Avatar của cô bé sống sót thoát khỏi đây và kết quả của nó……

Ngơ ngác với đôi mắt mở to hết cỡ trong lúc lắng nghe, Trilead cất tiếng thở dài sau khi hai người họ dừng lại và lẩm bẩm:

“Vậy ra… đã xảy ra chuyện như thế…… Vẫn còn tồn tại những người muốn thách thức <Tứ Thánh Thú> và hạ bệ chúng…”

Đôi mắt Haruyuki mở to ra vì sốc, vì cậu cảm nhận được một sự ngưỡng mộ trong lời nói của Lead. Cảm giác đó cộng hưởng với một thứ gì đó ở tận sâu linh hồn cậu, và Haruyuki muốn chuyển hóa sự cộng hưởng này thành âm thanh, và cất ra thành lời.

Cậu cũng vậy ư?

Tuy rất muốn nói vậy, nhưng cậu đã đóng miệng lại chỉ vài khắc trước khi có thể. Đó là vì cậu không biết phải tiếp tục như thế nào từ chỗ đó cả.

Lead nở một nụ cười nhạt, có lẽ vì nhận ra thái độ của Haruyuki và cất lời:

“Nếu đó là những gì đã xảy ra, xin hãy cho phép tôi được trợ giúp hai bạn thoát ra khỏi cung điện này.”

“Ể…… C-Cảm ơn cậu…”

Cúi đầu cảm ơn trước đã, rồi Haruyuki mới cúi người về phía trước và hỏi:

“Cậu có biết cách nào để đường hoàng rời khỏi đây không? Có cái Portal nào ở đâu đây không……”

“Tôi sử dụng một bộ đếm có thể tự động ngắt để rời khỏi đây, và chỉ mới xác nhận được một cái Portal mà thôi. Nhưng……”

Mặc dù là có gật đầu, nhưng nhìn Lead như thể đang đăm chiêu, dừng câu nói của mình giữa chừng. Tuy nhiên cậu ta đột ngột ngẳng đầu lên, lần lượt nhìn Haruyuki với Utai, và nói:

“……Sẽ tốt hơn nếu các bạn tự mình tới đó và trực tiếp chiêm ngưỡng nó. Đồng thời, tôi cũng sẽ có thể thực hiện được lời hứa của mình.”

“Là… Là cái gì kia?”

Haruyuki nghiêng đầu, và chàng Avatar xanh da trời nhẹ nhàng đáp lại:

“Lời hứa sẽ nói cho các bạn biết vị trí của ngôi sao thứ 7…… hay còn là cái mà các bạn gọi là Ma Trang đấy ạ.”

Trilead đứng dậy khỏi khúc gỗ thay thế cho ghế dài, và dẫn Haruyuki cùng Utai tới khu vực tối thui của phía bắc dãy hành lang, nơi cậu ta xuất hiện lần đầu tiên.

Ánh nến không thể chiếu tới phía cuối hành lang được, tuy là ở đó cũng chỉ có mấy cây cột đỏ son và bức tường trắng như ở hai bên rìa, nhưng ở trung tâm lại là một thứ mà đến giờ cậu mới nhận ra.

Một ô cửa, hay có lẽ là một cổng vào. Một khoảng trống màu đen được mở ra giữa những cây cột được dựng thành hình torii, và không khí lạnh trào ra từ trong đó.

(trans: torii là cái cổng đền mà ta hay thấy trong manga hay anime ấy :v)

Haruyuki vô thức co rúm cả người lại và thì thầm.

“Vậy dãy hành lang này… không phải là nơi sâu nhất của Thành phố Hoàng gia ư?”

“Đúng vậy. Đây là cửa cuối trong Cửu Gập Môn. Tuy rằng nơi đây lại là Bát Thần Đền…… Ta đi thôi.”

Trilead lặng lẽ cất lời trong khi nhấc chân trái dưới lớp giáp như hakama của mình lên, và bước vào trong màn đêm u ám đó. Utai đi theo cậu ta mà không chút chần chừ, khiến Haruyuki cũng quyết định đi theo.

Bên kia cái torii là một tia sáng chập chờn, hoàn toàn chẳng giống với lại màn đêm thuở ban đầu. Hành lang liền dẫn tới một chiếc cầu thang dẫn xuống hầm, nơi ánh sáng hắt ra từ đó. Lead bắt đầu đi xuống với tốc độ như thường lệ, và hai người họ đi theo sau.

Trong lúc tiến lên, Haruyuki cảm thấy một áp lực hoàn toàn khác so với những gì mình từng trải nghiệm ở xung quanh Avatar. Nó không giống với vẻ đáng sợ toát ra từ Thánh Thú Suzaku, hay là lũ Enemy Chiến binh có giáp. Cái cảm giác này như thể là chính không khí nơi đây chứa đựng loại linh lực gì đó ấy.

À không, ở Thế giới Gia tốc này mà dùng từ “linh lực” thì có hơi không phù hợp nhỉ.

Dù sao thì, đây vẫn là một thế giới VR được tạo ra từ chương trình Brain Burst, mọi thông tin mà năm giác quan cảm nhận đều đã được chuyển hóa thành dữ liệu cả. Niko cũng từng dùng từ <Áp lực Dữ liệu> để miêu tả cái áp lực tỏa ra từ các Burst Linker khác.

Nếu như có thể dùng đó làm ví dụ, thì nghĩa là ở nơi này, ngay cả không khí cũng chứa một loại dữ liệu nào đó. Không phải nhiệt độ, mùi hương, hay các thông tin vật chất như dòng chảy không khí…… mà là thời gian, à không, “lịch sử” có vẻ mới đúng hơn cả, một sự tiếp nối của thứ gì đó với sự tồn tại đến vô tận……

Sau khi bước xuống được khoảng 30 bậc, cầu thang liền quay ngược một vòng 180 độ và tiếp tục dẫn xuống sâu hơn nữa. Vào lúc cậu không thể nhận biết mình đã đi xuống được bao xa thì……

Cầu thang đã kết thúc với một căn phòng sàn gỗ nằm chình ình trước mặt. So với dãy hành lang lớn có đặt hai cái bục đá ở phía trên, nơi này có kích thước khá là khiêm tốn.

“Ể… đây là, căn phòng cuối cùng của Thành phố Hoàng gia ư? Chật hẹp đến đáng kinh ngạc đấy… cứ như là chẳng có gì ở đây cả vậy…”

Haruyuki thốt ra suy nghĩ của mình một cách bất cẩn; Trilead đang đi xuống ở phía trước quay người lại, khẽ mỉm cười trước câu nói đó và trả lời:

“À không, hai bạn sẽ thấy được nó khi xuống tầng hầm.”

Cậu định hỏi “nó” là cái gì, dù vậy Haruyuki vẫn tăng tốc lên. Cậu bước vào căn phòng sàn gỗ sau Lead vài giây, và một cái torii thứ hai còn bự hơn liền đập vào mắt cậu.

Cánh cổng đỏ son được dựng ở phía trên của căn phòng, nối với bức tường ở hai bên và trần nhà. Tuy nhiên, hai cây cột lại được nối lại bởi một thứ không hề có ở cái torii tầng trên. Một sợi dây thừng cực dày có màu trắng thuần. Nó chính là… shimenawa, ranh giới ngăn cách thế giới này với thiên giới.

(trans: shimenawa là gì thì mời tra gg-sama :v )

Cố nuốt lấy nước bọt, Haruyuki bước vài bước để tiếp cận cánh cổng của sự ngăn cách tuyệt đối, để có thể nhìn xuyên màn đêm qua phía bên kia.

“……Bự vãi…”

Cậu cất lời.

Có hai hàng lửa trại nhỏ kéo dài từ hai bên rìa của cái torii ra ngoài xa, nhưng ba bức tường còn lại vẫn chẳng thấy đâu cả. Ngay cả cái trần nhà hình lưới mắt cáo cũng lờ mờ khó thấy. Sàn nhà thì dùng loại đá bóng láng, nhưng nó che phủ một diện tích còn rộng hơn cả nhà thi đấu của trường trung học Umesato, nên không thể biết được nó dài và rộng đến nhường nào.

Cảm thấy có vẻ trống rỗng khi mà nơi đây lại rộng đến vậy, lãnh lẽo và yên tĩnh là những cảm giác không khó để mà nhớ ra. Cây cầu vĩ đại trải dài ra từ cổng Nam của Thành phố Hoàng gia… không gian của nơi đó cũng chứa đầy điềm gở trước khi Thánh Thú Suzaku xuất hiện.

Trilead lặng lẽ bước qua giữa Haruyuki vẫn còn mơ màng và Utai vẫn còn im lặng. Cậu ta nâng tay phải lên để chỉ về phía bên kia của hàng lửa cháy.

“Hướng đó.”

Khi quay mặt về hướng đó, thì đúng là có một nguồn sáng từ phía trước mang bước sóng khác hẳn với một ngọn lửa cháy bập bùng. Cậu nín thở và tập trung nhìn kỹ hơn nữa. Màn đêm dần dần phai nhạt đi, và tiết lộ thứ được ẩn giấu phía bên trong.

Một cái bục được chạm trổ từ hắc thạch.

Cũng giống hai cái bục được đặt cạnh nhau ở hành lang phía trên, cái ở đây cũng được đính kèm một tấm bảng kim loại ở mặt trước, nhưng khoảng cách lại quá xa để có thể đọc ra các con chữ. Phần trên thì được đắm chìm trong sắc lam rực rỡ của Portal, và một màu vàng kim ấm áp từ từ phảng phất ra. Như là một tiếng rì rầm. Như là một tiếng vẩy gọi.

Trong lúc Haruyuki vô thức tiến lại gần cái shimenawa hơn, vai cậu liền bị tay phải của Lead giữ lại.

“Không được, tiến lên sẽ nguy hiểm lắm.”

“N-Nhưng……”

Utai đặt câu hỏi thay cho Haruyuki, người đang thấy cực kỳ băn khoăn hoặc là một thứ cảm xúc gì đó tương tự với việc khao khát được trả lời.

“Lead-san, đó là món Ma Trang cuối cùng…… ngôi sao Eta của Bắc Đẩu Tinh ư?”

“Vâng, đúng là vậy.”

Lead gật đầu trong khi vẫn còn đặt tay mình trên vai trái của Haruyuki, nhìn về phía trước và cất lên giọng nói tao nhã của mình.

“Tuy vậy, để tới được nơi đủ gần để đọc các ký tự trên bục đá cũng phải tốn một quãng thời gian gần đến vô hạn. Tên của ánh sáng đó là…”

“…Tên tiếng Trung của nó là 【瑤光】 (You Hikari). Còn nếu là Ma Trang, thì tên của nó là <The Fluctuating Light>.”

“Fluctuating…… Light……”

Haruyuki lặp lại cái tên đó mà không suy nghĩ.

Cậu không hề có ký ức gì liên quan đến cái tên này cả. Cậu thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của các Ma Trang cho đến khi tham gia Hội nghị Thất Vương kia mà.

Ấy vậy mà, lồng ngực cậu bỗng được lấp đầy bởi một loại cảm xúc đang dâng trào từ tận con tim mình. Chính xác hơn thì nên mô tả đó là “sự luyến tiếc”.

“……Anh…… Anh…”

Haruyuki tiếp tục nói một cách vô thức.

“Anh, đã từng thấy ánh sáng đó trước đây rồi……”

“………!!”

Hai con người đứng bên trái Haruyuki trở nên hết hồn. Trong khi nhận phải những cái nhìn đầy tọc mạch, Haruyuki cố gắng lục lại ký ức của mình để rặn ra từng câu chữ.

“Khi đó… Đúng rồi, đó nhất định… là khi anh ở Vùng Trung lập Vô hạn… để tập luyện Incarnate System lần đầu tiên. Anh đã bị sư phụ Raker đẩy ngã tử đỉnh tháp Tokyo cũ…… và bị bắt phải leo lên trở lại bằng tay không…”

Nghe thấy điều đó, Utai khẽ thở dài. Vì cũng là một người đã từng trải nghiệm màn tra tấn dưới tay Sky Raker, nên cô ắt hẳn đang nghĩ “Biết ngay mà”. Nhưng đây không phải là lúc suy đoán cảm xúc của cô bé đâu nhá. Haruyuki tiếp tục cất lời bằng giọng khò khè.

“…Ban đầu, anh thậm chí còn chẳng thể làm mẻ bức tường. Nhưng ngày qua ngày, khi cứ liên tục tập đòn nukite, anh đã có thể dùng các đầu ngón tay đâm xuyên… rồi sau đó là các ngón tay…… Một tuần sau, anh đã leo được tòa tháp ấy.

Anh đã trở nên xuất thần kỳ lạ, cứ dùng hai tay đâm tới không ngừng, dành ra mấy tiếng đồng hồ để leo tường…… Và thi thoảng, ánh sáng đó… Nó cũng không hẳn là một vật thể nữa…… Nó, cái ánh sáng vàng kim đó là……”

Ngay lúc này, Haruyuki cuối cùng đã quay mặt về phía Lead và Utai, cất giọng một cách run rẩy với hai con người đang lắng nghe cùng đôi mắt mở to hết cỡ.

“…Chính là, một ai đó. Có ai đó đã gọi anh.”

Bầu không khí nơi đây chỉ còn vương lại sự tĩnh lặng trong một quãng thời gian.

Thứ phá vỡ sự tĩnh lặng đó, không phải là lời nói của một ai… đúng hơn là một dòng chữ màu đỏ rực hiện chình ình trước mặt Haruyuki: 【DISCONNECTION WARNING】, tức cảnh báo ngắt kết nối. Đã 30 giây trôi qua kể từ khi nhóm Kuroyukihime Burst Out để quay về thế giới thật, và giờ họ đang tháo sợi cáp nối trực tiếp của Haruyuki.

Giắc cắm kết nối trực tiếp của Neuro Linker sử dụng các chấu loại chống nước và không chạm. Thế nên việc kết nối dữ liệu vẫn sẽ được duy trì trong một thời gian ngắn kể cả sau khi đã rút dây cáp XSB. Dĩ nhiên là nó chỉ diễn ra trong vài phần trăm của một giây, nhưng trong Thế giới Gia tốc này thì ta vẫn còn tận mấy chục giây từ lúc lời cảnh báo xuất hiện.

“À… phải rồi ha……”

Utai bình tĩnh mở lời thay cho Haruyuki lần nữa, người lúc này chẳng thể làm gì mà chỉ có thể đóng mở miệng liên tục sau khi bị kéo về thực tại từ phía bên kia của miền ký ức.

“Lead-san, bạn của tụi em ở ngoài thế giới thật hẳn đã kích hoạt Rơle an toàn. Rất xin lỗi anh, nhưng tụi em sắp phải Burst Out rồi.”

“U-Ừm, tôi hiểu rồi.”

Đối diện với chàng samurai trẻ tuổi đang gật đầu, nàng vu nữ xen vào bằng lời nói:

“Vì đây là ngắt kết nối cưỡng chế từ bên ngoài, nên lần tới đăng nhập vào Vùng Trung lập Vô hạn, bọn em vẫn sẽ xuất hiện tại nơi này. Thế nên, tuy rằng hỏi thế này có hơi quá tự phụ, nhưng em vẫn muốn chúng ta gặp lại tại đây nếu có thể. Khi nào anh sẽ đăng nhập trở lại ạ, theo thời gian của thế giới thật ấy?”

“Để xem…”

Lead trả lời lại ngay sau khi suy nghĩ rất nhanh.

“Vậy thì, hai ngày nữa nhé… vào thứ năm, 20/06, lúc 7 giờ tối?”

“Em hiểu rồi. Cảm ơn vì sự giúp đỡ của anh, em rất cảm ơn ạ.”

Utai cúi đầu một cách lễ phép, và Haruyuki cuối cùng đã có thể cất lời sau khi cúi chào.

“À ừm, Lead này, tôi cũng muốn cảm ơn cậu, vì đã dạy cho tôi rất nhiều thứ. Nhưng… tôi vẫn còn nhiều thứ muốn nói cũng như muốn hỏi. Thế nên… tôi rất mong chờ được gặp lại cậu đấy.”

Cảnh báo ngắt kết nối trước mắt cậu bắt đầu nhấp nháy nhanh hơn nữa. Sợi cáp XSB hẳn là đang chuẩn bị sắp bị gỡ bỏ hoàn toàn khỏi Neuro Linker rồi. Nghe thấy những lời nói thành khẩn đó, chàng samurai trẻ tuổi màu xanh da trời chớp mắt, và nở một nụ cười gượng chứa rất nhiều cung bậc cảm xúc bên trong.

“Tôi cũng vậy… Tôi rất vui vì đã được trò chuyện cùng Crow-san và Maiden-san. Hứa rồi đấy. Vào ngày kia, tại nơi này một lần nữa, tôi muốn được trò chuyện nhiều hơn nữa với cả hai bạn.”

Và rồi, Trilead Tetroxide, chàng thiếu niên có Avatar mang cái tên kỳ lạ liền bước lùi về trước khi lần lượt nhìn Utai và Haruyuki.

Bóng người đang đứng, lạnh lẽo như cơn gió mùa thu, cuối cùng đã bị nhấn chìm bởi bóng đêm và biến mất.

CHƯƠNG 5

Điều đầu tiên Haruyuki nhận thấy khi trở về thế giới thật, không phải là sức nặng của cơ thể mình đang bị lún vào ghế sofa, hay là luồng khí ấm áp thổi ra từ chiếc máy điều hòa… mà là một đầu ngón tay mềm mại đang chạm vào má.

Đôi mắt cậu chợt bừng tỉnh.

Bầu trời đầy sao xinh đẹp tại khu vườn trong của Thành phố Hoàng gia hiện lên ở một khoảng cách cực gần. À nhầm, không phải vậy. Đó là hai con ngươi màu đen tuyền, bên trong nó là một vệt sáng nhìn trông như tinh vân.

Hai con ngươi ấy từ từ chớp, và vài giọt nước bé tí bắt đầu rơi từ hàng long mi dài, tan ra trong không khí. Đồng thời, cậu nghe thấy một tiếng thì thầm lờ mờ.

“…Mừng cậu đã về, Haruyuki-kun.”

Ngắm nhìn vẻ đẹp của vị bậc thầy kiếm sĩ mà cậu hằng tôn kính, thủ lĩnh của Legion <Nega Nebulus>, Hắc Vương <Black Lotus>… Kuroyukihime, Haruyuki đáp lại với giọng nói khàn đặc.

“Vâng, senpai… Em về rồi đây.”

Haruyuki đã mở mắt dậy trong căn phòng 2305 nằm trên tầng 23 của một tòa chung cư nằm ở phía bắc Koenji quận Suginami, tức căn hộ nhà Arita.

Ở trước mặt Haruyuki đang ngồi ở chính giữa một chiếc ghế sofa đặt gần cửa sổ phía nam, Kuroyukihime đặt tay trái ra đằng sau ghế sofa và rướn người tới trước, dùng nhữngg ngón tay phải để nhẹ nhàng vuốt ve má Haruyuki. Trong tay cô là một đầu sợi cáp XSB, với phần dây màu bạc kéo dài tới tận lỗ cắm kết nối trên tường.

Lỗ cắm đó là để kết nối bằng dây vào máy chủ gia đình Arita. Lần này nhóm Haruyuki đã không đăng nhập bằng hình thức ngoại tuyến, mà dùng dây để kết nối vào máy chủ gia đình, rồi từ đó kết nối vào mạng internet. Vì Kuroyukihime đã tháo sợi cáp đó ra khỏi Neuro Linker của Haruyuki, nên cậu và Utai đã trở về thế giới thật mà không cần dùng đến Portal.

Kuroyukihime tiếp tục dùng ngón tay vuốt ve khuôn mặt Haruyuki, và thỏ thẻ:

“…Đúng là 30 giây dài dằng dặc. Trong thời gian đó, dù cậu và Utai có bị lũ Enemy trong Thành phố Hoàng gia giết chết… hoặc dù cho cậu đã chết đi sống lại, và lặp lại vòng lặp đó vô số lần đi nữa, thì bây giờ cậu không cần phải lo gì nữa đâu.”

Ngay khi cậu phát hiện ra rằng giọng của cô có phần run rẩy, Haruyuki cảm thấy một sự thôi thúc đang dâng trào trong lồng ngực.

Cậu thẳng lưng lên, hít vào một hơi thật sâu và bắt đầu cất lời.

“Senpai… Lúc đó… khi em trở thành mục tiêu của Suzaku, em đã bất tuân lệnh rút lui của chị, em thật sự xin lỗi. Nhưng… Nhưng bằng mọi giá, em…”

Lúc đó, cậu đã quyết tâm là sẽ xin lỗi đàng hoàng khi về lại thế giới thật, nhưng giờ vào tình cảnh này rồi, cái kỹ năng giao tiếp của cậu lại “giở quẻ”. Môi cậu cứ liên tục đóng chặt lại, mở ra, rồi đóng lại lần nữa.

Image [/images/images/image-18.png]

Cái rồi, tay trái Kuroyukihime rời khỏi chiếc ghế sofa, ném sợi dây cáp ở tay phải ra một bên, và dùng cả hai tay để ôm bờ vai của Haruyuki. Một nụ cười hiện lên trên bờ môi mỏng nhưng yêu kiều của cô, tựa như một bông hoa huệ nước đang nở bung.

“Không sao đâu, Haruyuki-kun. Tôi tin tưởng vào tương lai của Legion chính vì cậu là người như thế. Cậu thậm chí còn rủ bỏ cả ngọn lửa của Suzaku, và bay về phía trước mà không hề sợ hãi. Sao tôi có thể trách dũng khí đó của cậu chứ…”

“…Sen, pai…”

Cố kiềm nén lại cảm xúc đang lay động, Haruyuki chỉ có thể nhìn vào đôi mắt của Kuroyukihime. Cậu siết chặt tay, cố gắng chuyển những cảm xúc đang dâng trào này thành ngôn từ:

“…Senpai, em… có thể bay được, là vì senpai đã cho phép em được bay ất iều ần—“

…và khúc cuối của câu nói quan trọng đó lại bị phá hoại hoàn toàn.

Có hai bàn tay đến từ hai phía lao tới nhéo lấy má Haruyuki, và kéo mạnh ra hết sức.

“Này! Hai người còn định…”

Chiyuri hét lên trong khi nhéo má trái Haruyuki, còn Fuuko thì tiếp lời trong khi nhéo má phải cậu.

“…tình tứ nhau đến bao giờ nữa hử!?”

Ba phút sau…

Vị trí đã được thay đổi từ chiếc ghế sofa sang cái bàn ăn tối. Ở phía nam là Haruyuki và Utai, đối diện với họ là Takumu với Chiyuri, bên trái thì là Kuroyukihime, và bên phải là Fuuko. Mọi người ngồi vào bàn theo thứ tự đó, và xác nhận thời gian hiện tại.

7:35 tối.

Từ khi “Nhiệm vụ giải cứu Ardor Maiden” bắt đầu đến giờ còn chưa qua 10 phút.Hơn nữa, cứ như thể là họ đã trải nghiệm một giấc mộng rất dài trong khi ngủ vậy. Không chỉ là 6 tiếng, hay vài ngày… Không, cứ như là họ đã truy ngược ký ức về lại vài năm ấy…

“…Trước tiên thì, mọi người đã vất vả rồi.”

Lời của Kuroyukihime đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Haruyuki.Cậu vội vàng đáp lại, “Chị cũng vậy ạ!”

Sau khi hớp một ngụm cà phê Pháp do Chiyuri pha, Kuroyukihime nhìn từng người một trước khi tiếp tục:

“Bước thứ hai của <Chiến dịch Thanh tẩy Bộ giáp Tai ương>, tức là “Nhiệm vụ giải cứu Ardor Maiden”, đáng tiếc thay đã không thành công mỹ mãn. Tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm, vì đã không thể cầm chân con Suzaku được lâu… Tôi thật sự xin lỗi.”

Nhìn thấy vị thủ lĩnh Legion cúi đầu xin lỗi như vậy, cả năm thuộc hạ của cô đồng thời hét lên, “Không phải vậy đâu ạ!”

Ngay sau đó, phó thủ lĩnh của Legion, Kurasaki Fuuko… tức <Sky Raker> thay mặt họ lên tiếng:

“Sacchan à, Suzaku chuyển mục tiêu sang Karasu-san trong khi cậu ấy hoàn toàn không hề tấn công nó kia mà? Ai có thể ngờ tới được việc đó chứ. Tớ chỉ sợ rằng, một kẻ xâm nhập vào sâu trong lãnh địa của nó sẽ nhiễm nhiên bị liệt vào Chỉ số Thù ghét của chúng, hơn là một người gây ra thiệt hại lớn nhất cho chúng kìa…”

Nghe thấy thế, Kuroyukihime lại cúi thấp đầu, nhắm mắt lại và suy nghĩ.

Sự yên lặng này chỉ kết thúc khi Haruyuki rụt rè giơ cao tay phải của mình.

“Anou… sư phụ ơi, về cái Thù ghét gì đó mới nãy ấy…”

“Chỉ số Thù ghét” là cụm từ dùng để mô tả luận lý số học dùng khi lựa chọn kẻ thù. Ngoài các Burst Linker trực tiếp tấn công ra, thì các loại Phòng thủ dùng các đòn tấn công gián tiếp, hay các Burst Linker hỗ trợ cho đồng đội, cũng sẽ bị liệt vào cột Thù ghét của nó, và Enemy sẽ tấn công kẻ địch có chỉ số cao nhất…… Hay ít ra bình thường là phải vậy.

Suzaku cũng tương tự như thế, dù cho nó có đặc biệt đi chăng nữa, thì với tình cảnh rằng “Tứ Thần” đều là Enemy chứ không phải người chơi, thì chúng sẽ chọn kẻ thù dựa trên cái lý thuyết Thù ghét đó.

Còn đằng này, Suzaku lại chuyển mục tiêu từ Kuroyuhime sang Haruyuki, vì so với một kẻ tấn công trực tiếp nó, kẻ dám tiếp cận Cổng Nam của Thành phố Hoàng gia mới đáng bị Suzaku Thù ghét hơn hẳn. Ý của Fuuko là như vậy.

“Chuyện gì thế, Karasu-san?”

Fuuko nghiêng đầu khiến mái tóc dài và mềm mại của cô khẽ đung đưa; Haruyuki hỏi lắp bắp:

“Có khi nào là Suzaku…À không, toàn bộ “Tứ Thần” kể cả Suzaku, đều hành động dựa trên một A.I. tân tiến hơn những con Enemy khác chăng? À không, cũng không hẳn là A.I. nữa, nên nói như thế nào đây, ừm…”

Ngay khi Haruyuki liên tục đóng mở miệng vì không thể cấu trúc lại câu nói của mình…

Ở ghế bên phải cậu, Shinomiya Utai, người duy nhất đang cầm một ly sữa nóng, đặt chiếc ly lên bàn và bắt đầu lướt lướt tay giữa không khí.

Một cửa sổ trong suốt xuất hiện ở nửa dưới tầm mắt Haruyuki, và những con chữ màu hồng bắt đầu xuất hiện với tốc độ đáng sợ.

[UI> Điều mà Arita-san định nói có lẽ là đúng đấy ạ. Về việc “Tứ Thần” có thể đã vượt qua ngưỡng của một A.I., và sở hữu một trí tuệ thực sự.]

“Đ-Đúng rồi! Chính là nó!”

Sau khi gật đầu lia lịa, Haruyuki mới nhận ra ý kiến của mình nghe thật hoang đường, và lập tức rút đầu lại, chuẩn bị hứng chịu những ánh mắt hoài nghi của mọi người xung quanh.

…Nhưng ngạc nhiên thay, không một ai trong số họ nhìn đểu hay thở dài cả. Thậm chí cả Takumu, người còn không được nhìn thấy Suzaku, cũng phải nheo mắt suy nghĩ sau cặp kính không tròng của mình.

Trong sự tĩnh lặng đó, mười ngón tay của Utai lại nhẹ nhàng gõ chữ:

[UI> Ít nhất ta đã xác nhận được rằng, động thái của Suzaku đã thay đổi so với lần “Đột kích Tứ Thần” đã tiêu diệt cả <Nega Nebulus> thế hệ đầu tiên. Vào hai năm rưỡi trước, Suzaku rõ ràng chỉ ưu tiên tập trung vào kẻ địch gây nhiều thiệt hại cho nó nhất. Thế còn con Byakko mà Sacchin và Fuu-nee chạm trán ở Cổng Tây thì sao ạ?]

“…Thì cũng như Uiui vừa nói thôi.”

Fuuko gật đầu và nói nhỏ nhẹ.

“Byakko cũng y chang thế, chị nhớ là trong trận chiến lần trước, nó chỉ nhắm vào người tấn công chính trong đội, không sai được đâu.”

“Ừm… đúng vậy. Thế nên tớ mới phải dùng bản thân làm mồi nhử để mọi người chạy thoát.”

Kuroyukihime ngồi đối diện Fuuko cũng đáp lại; đôi mắt cô nheo lại trong khi tiếp tục:

“Nhưng mà… hành động của Suzaku thật sự khiến tôi có cảm giác, rằng nó không hề dựa theo Chỉ số Thù ghét mà chiến… Cơ mà, cũng không có vẻ gì là nó bị ai đó điều khiển từ xa, hay là có sai sót trong việc tính toán nữa…”

Sau đó, Takumu ngồi ở đối diện Haruyuki lên tiếng, với bàn tay phải đặt trên cằm:

“Nhưng Master, như vậy chẳng phải có nghĩa… là Suzaku đã nhìn thấu được mục đích của ta không phải là tiêu diệt nó, mà là giải cứu Shinomiya-san sao? Nếu là vậy thì điều đó thật sự vượt quá ngưỡng của một chương trình A.I. rồi… Có lẽ đúng như Haru nói, nó thật sự có một sự hiểu biết sâu sắc…… hay còn là <trí tuệ>…”

Lại thêm một sự tĩnh lặng kéo dài trong vài giây.

Kuroyukihime liền cười khẩy. Sau đó, cô cất lời với âm lượng còn nhỏ hơn ban nãy:

“…Hiện tại chúng ta không có cách nào để giải đáp câu hỏi đó cả. Nhưng vẫn còn một điều khác. Vào khoảnh khắc nó phản ứng với đòn tấn công Tâm Ý của tôi, khi Suzaku thay đổi mục tiêu sang Haruyuki-kun… tôi nghĩ là mình đã nhìn thấy. Con chim đó, đã mở miệng ra như thể là đang cười nhạo tôi vậy…”

…Phải.

Haruyuki hình như cũng đã nghe thấy. Khi nó khè lửa, Suzaku đã cất lên một giọng nói mà cũng không hẳn là giọng nói. Phàm nhân, cháy thành than đi… kiểu vậy đấy.

“…Anou, nhưng mà!”

Chiyuri giơ tay lên đầu tiên, và nói:

“Dù cho con chim đó có ý chí hay là trí tuệ đi nữa… Không, dù nó có là thần đi nữa, ta vẫn không hề bị tiêu diệt mà! Tuy rằng nhiệm vụ đã không hoàn thành, nhưng cũng không hẳn là thất bại hoàn toàn, phải không Kuroyukihime-senpai? Bởi vì… Haru và Ui-chan vẫn còn sống. Họ đã sống sót, và bay xuyên qua cánh cửa… Phải không, Haru?”

Đôi mắt như mèo của cô đang lấp lánh. Chiyuri hét lên, chắp hai tay lại và chồm người hẳn lên bàn ăn.

“Tớ hết chịu nổi rồi! Ở bên trong Thành phố Hoàng gia như thế nào vậy!? Có gì ở trong đó!? Coi nào, nói cho tớ mau, từ đầu cho đến cuối luôn!”

Đầu óc của Haruyuki trở nên rối mù trước câu hỏi đột ngột, và Kuroyukihime ngồi bên trái cậu liền cất tiếng cười.

“Hầy… Chiyuri-kun vẫn thẳng thắn như mọi khi nhỉ. Tôi nghĩ là dù cậu có thu mỗi Burst Linker 10… à không, thậm chí là 100 điểm đi nữa, thì đảm bảo vẫn sẽ có hàng đống người đến nghe cho xem. Tôi có hơi lo lắng rồi đấy.”

“Fufu, phải đó. Mỗi khi nghĩ đến việc đã có vài Burst Linker đột nhập thành công vào Thành phố Hoàng gia bất khả xâm phạm đó, lại còn mang được thông tin từ trong trở ra, tim tớ lại đập rộn ràng không thôi.”

Fuuko nhìn thẳng về phía họ, làm bộ ngực của cô bị ép xuống.

Một nụ cười phức tạp hiện lên ở bên phải khuôn mặt Haruyuki, và cậu ngoái nhìn sang phía Utai ở bên cạnh trước tiên. Khuôn mặt của bé gái học sinh lớp 4, nhưng lại là thành viên thuộc Element của <Nega Nebulus> cũ, có vẻ như đang nói rằng “Chuyện đó em giao lại cho anh đấy ạ”.

Nếu suy nghĩ cẩn thận thì, kể lại cho mọi người những gì đã xảy ra trong Thành phố Hoàng gia chẳng khác gì thuật lại một bài tiểu luận được đánh máy rất kỹ càng đang cầm trong tay cả. “Thôi thì đành cố hết sức vậy!”, Haruyuki căng chặt bụng mình lại và liếc nhìn đồng hồ trước tiên.

“Ừm… để kể hết mọi thứ từ đầu đến cuối thì em nghĩ sẽ hơi bị lâu đấy ạ. Còn giờ giới nghiêm của mọi người thì sao?”

Tuy rằng lúc này là đã quá 8 giờ tối của một ngày thứ ba, nhưng không một ai lắc đầu cả, kể cả bé gái tiểu học Utai.

Con đường bằng đá kéo dài trực tiếp lên phía bắc từ Cổng Nam của Thành phố Hoàng gia, và đám Enemy Chiến binh đáng sợ đi tuần tra trên con đường ấy.

Khu “Nội đền” khổng lồ với rất nhiều cánh cửa kéo được trang trí hoành tráng. Cái hành lang vĩ đại đặt tại trung tâm, và cả hai cái bục được đặt ở đó. Rồi cả hai cái tên được khắc trên tấm bảng tên Bắc Đẩu Tinh, <The Destiny> và <The Infinity>.

Khi Haruyuki kể đến đoạn này, Kuroyukihime và Fuuko hình như đã nhìn nhau một lúc. Nhưng không ai trong họ ngắt lời cậu cả, vì phần tiếp theo mới là phần trọng nhất; Haruyuki liền tiếp tục phần miêu tả của mình mà không hề dừng lại.

Về Avatar chiến binh trẻ tuổi màu xanh dương đột ngột bắt chuyện với họ ở hành lang.

Về không gian dưới lòng đất rộng rãi bên dưới bậc cầu thang mà cậu ta đã dẫn họ tới.

Và về ánh sáng màu vàng kim chập chờn… Ma Trang thứ bảy, <The Fluctuating Light>…

Rồi cuối cùng là việc họ rời khỏi Vùng Trung lập Vô hạn do kết nối bị cắt. Khi cậu kết thúc việc miêu tả của mình với thi thoảng phải nhờ Utai giải thích, đã hơn 30 phút đã trôi qua.

Không một ai nói gì khi Haruyuki thở dốc và uống cạn ly cà phê thứ hai của mình. Ngay sau khi cậu đặt ly xuống bàn, Kuroyukihime mới lầm bầm:

“…Người sử dụng Ma Trang thứ năm <Infinity>, Trilead Tetraoxide… Fuuko, cậu đã từng nghe tới cái tên này bao giờ chưa?”

Fuuko tuy cũng là một trong các Burst Linker thời kỳ đầu cùng Kuroyukihime, nhưng lại trả lời mà không do dự:

“Không. Dù là tên của món Trang bị Cường hóa hay là của Burst Linker đi nữa, thì đây vẫn là lần đầu tiên tớ nghe đến chúng. Hơn nữa, tớ không hiểu được chữ tiếng Anh “Trilead” hay “Tetraoxide”. Nói sao nhỉ, trông chúng giống công thức hóa học hơn…”

Những từ vựng mà đến cả học sinh cao trung cũng không nhận ra liền bay vòng vòng trong đầu của năm học sinh trung học còn lại.

“Ta tra thử xem sao.”

Takumu đẩy gọng kính lên trong khi dùng ngón tay thao tác trên màn hình ảo. Chỉ sau 10 giây từ khi cậu dùng chức năng tìm kiếm siêu bá đạo để tra các từ đó, cậu nhìn lên và gật đầu.

“Raker-san nói đúng đấy ạ. Đó chính là công thức hóa học… nó có nghĩa là [Chì (II, IV) Oxít]”.

…Tuy cậu nói thế, nhưng cũng khó mà hình dung được đó là loại vật chất gì. Haruyuki khẽ nhíu mày và hỏi Takumu ở phía đối diện.

“Taku này, chì là, ừm… kim loại, phải không?”

Cậu bạn của cậu mỉm cười và gật: “Phải”. Haruyuki khẽ ho như để xóa đi sự xấu hổ vì đã hỏi một câu ngu ngốc đến vậy, và thể hiện một vẻ nghiêm túc.

“Nhưng mà người đó… Trilead hoàn toàn chẳng giống kim loại tí nào. Có lẽ nên gọi đó là một màu lam trong veo, đẹp mắt, kiểu xanh da trời ấy… Tính luôn cả bộ giáp thì cậu ta nhìn như loại Lam thuần khiết ấy…”

Haruyuki lắc đầu trong khi nghĩ đến hình ảnh của chàng chiến binh trẻ tuổi oai nghiêm đó, và ở bên trái cậu, Kuroyukihime khoanh tay lại và nói “Dù sao thì”…

“…Nhiệm vụ cấp bách nhất của ta không phải là giải đáp bí ẩn của Thành phố Hoàng gia, mà là giúp Utai và Haruyuki trốn thoát. Chủ nhật tới, ta mà không thanh tẩy <Bộ giáp Tai ương> khỏi cơ thể của Silver Crow, thì Haruyuki-kun sẽ trở thành tội phạm truy nã lớn thứ hai trong Thế giới Gia tốc mất.”

Kuroyukihime liếc nhìn Haruyuki, và nở một nụ cười với cậu.

“…Dĩ nhiên, dù chuyện đó có xảy ra, tôi cũng sẽ không để cậu bị săn đuổi đâu.”

“……Senpai…”

Ngay trước khi họ rơi vào cảnh “tình thương mến thương” lần nữa, Chiyuri vỗ hai tay.

“Rồi rồi, xì tốp lại đê! Mà nè, Kuroyuki-senpai, em có câu hỏi về cái vụ bị truy nã đó đấy…”

“G-Gì thế, Chiyuri-kun?”

“Cứ giả sử là <Bộ giáp Tai ương> ký sinh trên cơ thể Haru vẫn chưa bị tẩy sạch hoàn toàn đi, thì sáu vị Vua làm thế nào để kiểm tra điều đó? Ta đâu thể xem Kho đồ của người khác, với cả “Bộ giáp” cũng đâu hề xuất hiện trong Kho đồ đâu?”

“À… C-Chuyện đó…”

Haruyuki đột ngột cất lời. Đó là vấn đề của cậu, nhưng việc cậu lại không để ý tới cái câu hỏi cơ bản này cũng không hẳn là do đầu óc cậu đơn giản.

Kuroyukihime cười nhạt với Haruyuki, rồi lập tức quay trở lại vẻ mặt nghiêm túc và bắt đầu cất lời:

“E là vào ngày Chủ nhật đó, một Burst Linker sở hữu năng lực <kiểm tra trạng thái của người khác> sẽ có mặt. Đám Vua kia nhất định sẽ nhờ người đó thẩm tra lại sự thanh tẩy lên Silver Crow thôi.”

“…Quả thật…”

Fuuko ngồi ở đối diện cũng khẽ gật đầu.Đôi mắt hòa nhã của cô bỗng trở nên sắc lẹm.

“…<Quadeyes Analyst>. Tôi nghĩ là ta sẽ được chứng kiến sự xuất hiện rất được mong chờ của cô ta đấy.”

Đó chắc là biệt danh chứ không phải tên của Burst Linker. Vào lúc cậu nghe thấy cái tên đó…

Piri. Một cái gì đó bị kéo ra ngay chính giữa não cậu.

Đây rõ ràng là lần đầu tiên cậu nghe tới. Cậu chưa từng nghe qua cái tên này bao giờ, thậm chí cả cái năng lực “kiểm tra trạng thái của người khác” cậu cũng rất mù mờ. Nhưng, cậu cảm thấy một cơn đau gay gắt từ tận sâu trong ký ức. Cái cảm giác này rỉ ra từ hệ thần kinh trung ương của cậu, đi dọc theo xương sống để tiến đến một điểm trên lưng cậu.

Zukin.Zukin. Đi kèm với cơn đau ngắt quãng đó… là giọng của ai đó từ nơi xa xăm.

……Hủy diệt……

……Tiêu diệt chúng, ăn sống chúng… Hãy giải phóng… cơn thịnh nộ… của ta……

Bàn tay phải cậu nắm chặt đến nỗi ngón tay dường như sắp đâm xuyên da cậu, nhưng bỗng nhiên nó chạm phải thứ gì đó mềm mại.

Khi nhìn xuống thì Utai đã vươn tay ra và nắm lấy nắm tay của Haruyuki bên dưới bàn. Bên trong đôi mắt của cô bé, là nỗi sợ hãi.

Haruyuki vội vàng mở bung cả hai tay và gật đầu như muốn nói “không sao đâu”. May thay là bốn người kia vẫn còn đang bàn về việc “thanh tẩy” của cậu, nên chắc không nhận ra thái độ bất thường của cậu.

“…Trong tình huống tồi nhất, ta đành phải nhờ Ardor Maiden thanh tẩy cho Silver ngay bên trong Thành phố Hoàng gia vào ngày Chủ nhật thôi. Như vậy thì sao?”

Trước câu hỏi của Takumu, Utai rút tay mình lại để bắt đầu gõ bàn phím:

[UI> Tuy em không nghĩ là điều đó hoàn toàn bất khả thi, nhưng nếu có thể thì em muốn tránh sử dụng tuyệt kỹ Tâm Ý diện rộng ở trong Thành phố Hoàng gia. Có nguy cơ là sóng xung kích từ đòn Tâm Ý siêu uy lực sẽ thu hút đám Enemy cấp cao đấy ạ.]

“Hừm… Đám Enemy từ <Thú cấp> và <Huyền cấp> trở lên đều khó bị đả thương bởi kỹ thuật Tâm Ý, nhưng đồng thời, chúng cũng mạnh mẽ hơn khi đánh với những người dùng kỹ thuật Tâm Ý. E rằng sự dị thường được tạo nên bởi Incarnate System sẽ bị cộng vào Chỉ số Thù ghét của chúng mất… Ta cũng nên tính đến việc lũ Enemy tuần tra trong Thành phố Hoàng gia sẽ phản ứng còn dữ hội với nó hơn nữa.”

Kuroyukihime giải thích trong khi ngồi thẳng lưng trên ghế, rồi nhìn từng người có mặt trong phòng.

“…Vậy tức là Silver Crow và Ardor Maiden phải trốn thoát khỏi Thành phố Hoàng gia trước Chủ nhật. Tôi nghĩ là để làm được điều đó, sẽ tốt hơn nếu ta nhờ đến sự trợ giúp của Burst Linker tên Trilead Tetraoxide, dù rằng ta không thể xác định thân phận của cậu ta. Utai, Haruyuki-kun, vào thứ năm này khi hai người gặp lại cậu ta, hãy cố đền đáp cho cậu ta thật xứng đáng, thay mặt cho Hắc Vương và <Nega Nebulus> nhé.”

Hiện tại đã là 9 giờ kém 10 tối, và Kuroyukihime kết thúc bằng câu “Nhiệm vụ hôm nay đến đây là kết thúc”.

Để Fuuko có thể chở Utai và Kuroyukihime về nhà trên đường về, ba người họ đã đi thang máy xuống thẳng bãi giữ xe. Tiếp đó, Chiyuri dọn hai chiếc dĩa đựng sandwich và đi xuống căn hộ của mình ở bên dưới hai tầng, để lại mỗi Haruyuki và Takumu một mình trên hành lang tầng 23.

“Vậy nhé Haru, mai gặp lại ở trường nhé.”

Vừa dứt câu xong, Takumu hướng đến hành lang nối với tòa nhà khác của khu chung cư—

“Taku… Cậu dành chút… thời gian được không?”

Haruyuki đột ngột gọi lại với giọng khá nhỏ.

Rồi cậu ngập ngừng đặt câu hỏi của cậu bạn thuở nhỏ vừa quay đầu lại để nhìn mình.

“Ừm… Từ đầu tuần này, cậu đã thi đấu bao nhiêu lần rồi?”

“Ể? Ờ thì, tớ có thi đấu 2-3 lần vào lúc rảnh… Có lẽ cũng không hơn 10 lần đâu…”

Takumu vừa trả lời vừa chớp mắt như thể đang cố nắm bắt điều gì đó, và tiếp tục với một giọng nhỏ nhẹ:

“À, nếu cậu đang lo về những gì mà Chi-chan và tớ nói hồi hôm qua, thì cậu không cần phải lo về việc hai đứa tớ chia sẻ điểm cho Haru khi bị truy nã đâu. Tuy tỷ lệ chiến thắng của tớ vẫn y như cũ, nhưng kỹ thuật của Chi-chan thì đã tiến bộ rõ rệt lắm rồi. Nếu tớ cứ chểnh mảng thì cậu ấy sẽ vượt cấp tớ cho xem.”

Takumu cười mỉm, nhưng Haruyuki vội vàng lắc đầu.

“À không, không phải chuyện đó. Ừm… Taku này, trong 10 trận cậu đã thi đấu vào tuần này ấy… cậu có để ý thấy điều gì kỳ lạ không…?”

Takumu làm ra vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi mập mờ của Haruyuki, nhưng cậu lập tức chuyển sang một nụ cười nhạt.

“Đó cũng là một câu hỏi kỳ lạ đấy. Dù cho tớ nói là “có điều kỳ lạ” đi nữa, thì tớ cũng chẳng biết cậu đang ám chỉ cái gì cả.”

“À… ừm, phải ha…”

Haruyuki gãi gãi mặt trong khi cười một cách xấu hổ.

Haruyuki muốn hỏi là “có Burst Linker nào đã dùng một năng lực, hay sức mạnh vượt trội hơn một trận Thi đấu bình thường không”. Hay nói trắng ra là, “họ có dùng một đòn tấn công Tâm Ý loại cận chiến hay viễn chiến mà dính dáng đến một lớp sương đen bao quanh họ”.

Sau giờ học của ngày thứ hai vừa qua, Haruyuki và Shinomiya Utai đã có một trận Tác chiến trong “Suginami Khu vực 2”.

Đối thủ của họ là một đội đến từ Legion Lục, <Bush Utan> và <Olive Glove>.Là đối thủ của Utan, Haruyuki đã phải dùng tới <Kỹ thuật đàn hồi> mình học trực tiếp từ Kuroyukihime… <Guard Reversal>, để việc chiến đấu trở nên hiệu quả hơn.

Tuy nhiên vào giữa trận đấu, Utan đã triệu hồi một Trang bị Cường hóa kỳ lạ để lật ngược thế cờ hoàn toàn. Anh ta sử dụng hai kỹ thuật Tâm Ý: <Dark Blow>, một đòn tấn công bằng cách tung nắm đấm được bao phủ bởi sương mù đen; và <Dark Shot>, chiêu thức bắn ra một tia ánh sáng từ lòng bàn tay để dồn Haruyuki vào chân tường. Nếu không nhờ có Utai thì chắc cậu đã bị đánh bại rồi.

Utan nói là cái Trang bị Cường hóa hình nhãn cầu được trang bị trên ngực, “Bộ ISS”… hay còn gọi là “Bộ Dạy học Incarnate System”, là được ai đó tặng cho mình.

Chỉ cần trang bị nó lên là ta có thể lập tức sử dụng Incarnate System mà bình thường phải luyện tập rất lâu để thức tỉnh nó, tạo nên một sự nhiễu loạn các quy tắc cơ bản trong Thế giới Gia tốc. Với suy nghĩ đó, Haruyuki đã giải trình việc này với <Ash Roller>, đại ca của Utan, trong một Trận đấu Đóng. Tại đó, Ash đã nói với Haruyuki với tông giọng không thể nghiêm túc hơn.

Nếu như “Bộ ISS” đó có thể nhân bản đến vô tận thì sẽ là quá trễ.Có thể nó đã được sao chép với số lượng khó mà đếm được thông qua các cuộc trao đổi rồi.

Thế nên, theo một mặt nào đó thì cũng có thể nói là “Bộ ISS” còn nghiêm trọng hơn là <Bộ giáp Tai ương> đang sống trên cơ thể Haruyuki nữa. Trong cuộc họp hôm qua trước “Nhiệm vụ giải cứu Ardor Maiden”, Haruyuki có lẽ nên đề cập về chuyện này. À không, ngay cả trước khi Kuroyukihime tuyên bố cuộc họp kết thúc vào vài phút trước, cậu đáng ra đã có thể giơ tay lên để nói rồi.

Nhưng Haruyuki đã không làm thế. Cậu có cảm giác mọi người cần được tập trung vào chiến dịch giải cứu.

Nhưng đó cũng không hẳn là tất cả.Việc cậu không muốn cho mọi người biết chuyện của “Bộ ISS” cũng xuất hiện trong tâm trí cậu.

Có lẽ vì sự mặc cảm đã không nói ra những gì mình nên nói đã thôi thúc Haruyuki níu kéo Takumu lại.

Takumu thì sao? Thế còn người bạn mà cậu đã từng cãi lộn trước đây, từng chiến đấu nghiêm túc với nhau, và từng cùng nhau chống chịu trận chiến đầy tàn khốc trong vụ tai nạn với <Dusk Taker>?

Cậu không biết mình có ý nghĩ rằng Takumu có thể cùng hứng chịu gánh nặng này với mình từ khi nào…… Nhưng mà.

Dưới ánh đèn lay lắt của hành lang, cậu nhìn lên khuôn mặt của người bạn thuở nhỏ cao ráo của mình. Và ngay khi cậu định giải thích tất cả mọi việc một lần nữa, Haruyuki cảm thấy thứ gì đó đã cản không cho miệng mình cử động.

…Tại sao? Tại sao mình lại do dự?

…Đó là Taku kia mà? Là người bạn thuở nhỏ của mình, là người đồng đội kề vai sát cánh ở vị trí tiên phong trong Legion.Là người bạn thân luôn giúp đỡ mình không do dự. Chẳng phải Taku là người thích hợp nhất để bàn chuyện về “Bộ ISS” sao?

…Nhưng mà, tại sao mình lại căng thẳng thế này?

Haruyuki ngẩng mặt lên nhìn khuôn mặt bất ngờ của Takumu, và hít vào một hơi thật sâu để kiềm nén nỗi lo lắng bí ẩn của mình.

“Nói thật thì…”

Chỉ mới nói nhiêu đó thôi mà cậu đã có cảm giác lưỡi mình bắt đầu bị thắt lại, và một cơn đau hoành hành nơi cổ họng rồi. Cố gắng mặc kệ những cảm giác đó, Haruyuki tiếp tục:

“Nói thật thì, Taku này, hiện tại ở Thế giới Gia tốc đang xảy ra những chuyện rất kỳ lạ… Tớ cũng không thể nói chắc được.Chuyện dài lắm, vô nhà tớ đã rồi tớ sẽ kể cho.”

Chỉ sau khi hai người họ quay trở vô phòng khách của nhà Haruyuki, làm thông cổ bằng chỗ cà phê còn dư ở trong máy pha, và bắt đầu nói chuyện nghiêm túc, nỗi lo âu đó mới hoàn toàn biến mất.

Bush Utan. “Bộ ISS”. Và đòn tấn công Tâm Ý được bao bọc bởi sương đen.

Sau khi nghe chuyện, Takumu đặt cả hai tay lên trán, khẽ cúi đầu và chìm vào yên lặng. Vào lúc sự yên tĩnh dài ngoằn này khiến sự lo âu trong Haruyuki dấy lên lần nữa, Takumu cuối cùng mới nhìn lên.

Một luồng sáng rạng rỡ quen thuộc hiện lên trong đôi mắt phía sau cặp kính. Haruyuki có hơi chần chừ trước khi hỏi, “Cậu nghĩ sao?”

“…Ừm… Nói thật thì, có hơi khó để tin hết tất cả việc này cùng một lúc đấy…”

Takumu lẩm bẩm và hớp một ngụm cà phê đã nguội.

“Tớ hoàn toàn hiểu sự khó khăn phải trải qua để thức tỉnh Incarnate System thông qua khóa huấn luyện với Xích Vương. Lúc đó, chỉ để nắm lấy cây chông thôi, tay trái tớ đã bị đục lỗ không biết bao nhiêu lần đấy.”

Kỹ thuật Tâm Ý của Avatar tên <Cyan Pile> của Takumu, mang tên <Cyan Blade>, là một kỹ thuật liên quan đến việc dùng tay trái ép xuống cây kích của món Trang bị Cường hóa <Pile Driver> được lắp trên tay phải, rồi sau đó kéo nó ra để biến đổi thành một cây quang kiếm. Để có thể chịu đựng cây kích vốn đại diện cho vết thương trong trái tim, cậu ta buộc phải tập hết lần này đến lần khác, và trực tiếp đối mặt với ký ức đau thương của mình.

“Ờ, tớ cũng thế… Trước khi có thể đâm xuyên được bức tường của tòa tháp Tokyo cũ, tớ đã phải tập nhiều đến mức ý thức gần như trở nên phai nhạt đấy. Tớ cứ lặp lại từ ‘tốc độ, tốc độ’ không ngừng…”

Haruyuki cũng hồi tưởng khi hai người họ nhìn vào khung trời xa xăm. Đó là bởi vì tuy rằng người truyền thụ Incarnate System cho Takumu là thủ lĩnh của Legion <Prominence> – Xích Vương Scarlet Rain, nhưng khóa huấn luyện địa ngục của cô bé với của thầy dạy Tâm Ý cho Haruyuki, tức Sky Raker, chắc cũng giống nhau cả thôi.

Nhờ sự đau khổ đó mà Haruyuki và Takumu đã học được một trong hai tuyệt kỹ Tâm Ý cơ bản, <Công kích Tầm xa> và <Công kích Cận chiến>.

“…Nhưng mà, một người chỉ cần trang bị ‘Bộ ISS’, là có thể sử dụng kỹ thuật <Công kích Cận chiến> tên <Dark Blow>, và kỹ thuật <Công kích Tầm xa> tên <Dark Shot>… phải vậy không?”

Cất lời với giọng khàn khàn, ánh mắt Takumu lia xuống bàn tay trái của cậu, và một nụ cười đen tối mà Haruyuki chưa từng thấy bao giờ liền hiện lên trên môi cậu ta.

“…Thứ gì đó mà tớ không thể chạm tới, và tớ tuyệt đối không thể lĩnh hội được nó dù có cố gắng tới đâu. Đó chính là nguyên lý chính yếu của Brain Burst… đó là điều mà tớ đã luôn nghĩ. Sử dụng một cách thức tàn bạo để thể hiện giới hạn sau cùng của bản thân. Đó là vì sao mà trò chơi này cũng là một thực tại khác, phải không…”

“………Taku…?”

Lời nói bất chợt của Takumu khiến Haruyuki phải nghiêng đầu, và Takumu hốt hoảng nhìn lên. Miệng cậu ta đã quay trở lại nụ cười dịu dàng như trước.

“À xin lỗi, cậu đừng để ý làm gì. Quả thật, thứ Trang bị Cường hóa đó mà bị truyền bá rộng rãi thì đúng là đáng sợ. Khi đó, sự cân bằng giữa các trận đấu và Lãnh thổ chiến sẽ trở nên hỗn loạn cho xem.”

“U-Ừm.”

Haruyuki gật đầu, và tiếp tục nói sau khi cố kiềm chế sự e sợ không căn cứ của mình:

“Có thể sử dụng kỹ thuật Tâm Ý trong các trận đấu bình thường đã là hay lắm rồi, nên sức mạnh đó phải nói là quá vượt trội. Nói thật… những con gà về Tâm Ý như chúng ta còn khuya mới chống lại được chúng. Tuy là trong <Hội nghị Thất Vương> hồi hôm qua có đề cập đến việc nên tiết lộ sự tồn tại của Incarnate System cho tất cả Burst Linker hay không… nhưng nếu ‘Bộ ISS’ trở nên quá phổ biến, thì tớ tự hỏi việc tập luyện Incarnate System từ vạch xuất phát có còn nghĩa lý gì không nữa… Cứ như thể là…”

“Như thể là họ đã chặn đầu chúng ta, phải không?”

Takumu bổ sung thêm từ ngữ mà Haruyuki đang tìm kiếm, và đẩy gọng kính lên với một nét mặt nhăn nhó.

“Nhưng mà Haru, nếu nói thế thì cũng có nghĩa là, kẻ đã thể hiện sức mạnh của Incarnate System cho khán giả ở <Cuộc đua Hermes Cord>, cũng chính là người đứng đằng sau việc lan truyền ‘Bộ ISS’… phải không?”

“Ah……!”

Haruyuki bật dậy khỏi ghế vì hoàn toàn không nghĩ đến khả năng đó. Đôi mắt cậu mở to ra, và cậu lẩm bẩm tên của cái tổ chức mà Takumu nói đến.

“……Hội Nghiên cứu Gia tốc…?”

“Nghĩ lại từ đầu đi. Lần đầu tiên nhóm người đó xuất hiện là vào tháng 4 năm nay. Cả hai bọn chúng, <Dust Taker> người tấn công vào mạng nội bộ của Trung học Umesato, và <Rust Jigsaw> người tấn công vào Đấu trường Akihabara, đều sử dụng Brain Implant Chip một cách bất hợp pháp. Hẳn là phải còn vài nơi khác đã bị tấn công bởi phương thức này.”

Khi nghe nhắc đến trường hợp này, Haruyuki bỗng nhớ lại sức mạnh của “Kẻ tước đoạt” từng khiến cho nhóm Haruyuki rơi vào thế đầu hàng, và gật đầu sau khi run rẩy. Nhưng khi nhớ lại như thế, một câu hỏi mà cậu đã không nhận ra vào lúc đó bỗng xuất hiện.

“Nhưng mà Taku, nếu suy nghĩ kỹ thì lại thấy rất kỳ cục. Hồi tháng 4, hai người bọn chúng không hề khởi xướng vụ sử dụng kỹ thuật Tâm Ý. Dust Taker bắt đầu dùng làn sóng màu tím đó sau khi bị Taku dồn vào chân tường trong trận đấu… còn Rust Jigsaw thì chỉ chờ tới phút cuối mới chịu sử dụng. Nếu là hai bọn chúng thì có tấn công ồ ạt bằng kỹ thuật Tâm Ý ngay từ đầu trận thì cũng chẳng có gì lạ…”

“Có lẽ ta cũng nên tính đến trường hợp chúng bị cấm làm điều đó.Nhưng tớ lại nghĩ lý do đó khác hẳn với những gì mà Xích Vương và Raker-san từng nói, rằng ‘lạm dụng Tâm Ý có thể khiến ta chìm sâu vào bóng tối’ ấy.”

Haruyuki gật đầu trước lời nói của Takumu.

Sức mạnh của Incarnate System cũng giống một mặt phẳng XY có bốn góc phần tư.

Trục X chính là độ rộng từ trí tưởng tượng của một người… hay nói cách khác là khi người đó đương đầu với một cá nhân hay là với cả thế giới. còn trục Y thì là ánh sáng hoặc bóng tối của cái trí tưởng tượng đó… hay nói cách khác là nó bắt nguồn từ niềm hy vọng hay nỗi tuyệt vọng.

Góc phần tư phía trên bên phải, là “Tâm Ý tích cực đương đầu với môi trường xung quanh”.

Góc phần tư phía trên bên trái, là “Tâm Ý tích cực đương đầu với cá nhân”.

Góc phần tư phía dưới bên trái, là “Tâm Ý tiêu cực đương đầu với cá nhân”.

Và cuối cùng, góc phần tư phía dưới bên phải, là “Tâm Ý tiêu cực đương đầu với môi trường xung quanh”.

Các đòn Tâm Ý loại Cận chiến như <Laser Sword> của Haruyuki và <Cyan Blade> của Takumu, cùng với <Vorpal Strike> thuộc hàng đẳng cấp cao của Kuroyukihime, đều được phân vào góc phần tư thứ hai, bởi vì chúng đều được hình thành từ “niềm hy vọng trong trái tim”. Dù sao thì nguồn gốc của Tâm Ý cũng đến từ “vết thương trong trái tim”, và việc ta sẽ rút ra được hy vọng từ hố sâu đó, hay là rơi vào bóng tối của nỗi tuyệt vọng, đều phụ thuộc vào chính lựa chọn của cá nhân.

Cũng có vài Burst Linker hiếm hoi là sử dụng góc phần tư thứ nhất.<Wind Veil> của Fuuko giúp bảo vệ bản thân và đồng đội ở xung quanh là một ví dụ điển hình, và ngọn lửa trên diện rộng hình hoa sen màu đỏ rực có thể thiêu cháy mọi thứ xung quanh của Utai chắc cũng tương tự vậy, tuy là Haruyuki không biết tên của nó. Còn vì sao Bush Utan lại không cảm thấy đau đớn khi bị ngọn lửa đó thiêu cháy, là vì đó là “Ngọn lửa Thanh tẩy” có thể rửa trôi mọi đau đớn.

Nhưng không phải tất cả đòn Tâm Ý đều mang thứ sức mạnh kiểu tích cực đó.

Lấy ví dụ như là “làn khí tím” vô danh của Dusk Taker.Một tuyệt kỹ có thể chém đứt mọi thứ và hấp thụ chúng vào hư vô như thế thuộc về góc phần tư thứ ba… một đòn tấn công hắc ám giúp biến nỗi tuyệt vọng bên trong thành sức mạnh.

Và còn cả <Rust Order> của Rust Jigsaw nữa.

Triệu hồi nên một cơn bão gỉ sắt màu đỏ với đường kính 100m, có khả năng ăn mòn và hủy diệt mọi thứ trong phạm vi của mình. Thứ sức mạnh như thế chỉ có thể thuộc về góc phần tư thứ tư… một trí tưởng tượng tối thượng sinh ra từ nỗi tuyệt vọng hướng đến thế giới.

Dù sao thì, cả hai tên đến từ Hội Nghiên cứu Gia tốc hẳn là đã có kỹ thuật Tâm Ý loại tiêu cực ngay từ ban đầu rồi.Thậm chí cả cấp trên của chúng cũng không hề bận tâm đến việc chúng đã chìm đắm vào bóng tối.

“…Nói cách khác, có một lý do cụ thể hơn khiến chúng bị cấm dùng Tâm Ý…”

Takumu gật đầu trước lời thì thầm của Haruyuki.

“Phải, có thể là vậy. Nhưng tuần trước, Rust Jigsaw sử dụng Tâm Ý ngay khi vừa xâm nhập vào Cuộc đua Hermes Cord. À không, cái đó chẳng còn là ‘sử dụng’ nữa… Nó đã nuốt chửng hàng trăm người kể cả các đội khác và khán giả, khắc ghi sự đáng sợ của đòn tấn công Tâm Ý vào xương cốt họ. Hơn nữa, tên tự xưng là hội phó của Hội Nghiên cứu Gia tốc <Black Vise> cũng có mặt ở đó. Nghĩa là, đợt tấn công trên diện rộng đó, đã được lên kế hoạch bởi cả tổ chức đó.”

“N-Nhưng, nếu vậy thì chẳng phải kế hoạch của chúng thay đổi quá nhiều chỉ trong hai tháng sao? Chúng vẫn còn ẩn náu hồi tháng 4, nhưng lại hoàn toàn lộ diện chỉ vào tháng 6…”

Haruyuki nói thế trong khi quơ tay trên bàn; Takumu khựng lại trước khi trả lời một cách bình thản.

“Nói cách khác, trong hai tháng đó, chúng đã hoàn thành công đoạn chuẩn bị… có lẽ vậy.”

“C-Chuẩn bị? Cái gì mới được?”

“…Chuẩn bị cho việc tiết lộ ‘Bộ ISS’.”

“…!!”

Và lần này, Haruyuki va chạm vào ghế tạo một tiếng gatan.

Hai người họ nhìn nhau trong vài giây.Khuôn mặt của Takumu có hơi xanh hơn so với bình thường, và Haruyuki nghĩ là mặt mình chắc còn khó coi hơn của Takumu nữa.

Sau một lúc, Takumu uống cạn ly cà phê của mình, và bắt đầu nói:

“Nếu phỏng đoán của ta là đúng, thì chỉ có thể gọi chúng bằng hai chữ ‘khôn ngoan’ thôi. Chúng đã lên kế hoạch tỉ mỉ trước khi hành động… bằng cách thể hiện cho các khán giả sức mạnh vượt trội của Incarnate System thông qua một đợt công kích diện rộng vào Cuộc đua Hermes Cord, rồi sau đó tung ra ‘Bộ ISS’ giúp ‘dễ dàng sử dụng Tâm Ý chỉ bằng cách trang bị’. Nếu đó là sự thật, thì những Burst Linker kỳ cựu sẽ cảm thấy sợ hãi trước món Trang bị Cường hóa đáng ngờ đó, và bắt đầu hành động…”

Giọng nói đứt quãng của Bush Utan tái xuất hiện trong tâm trí Haruyuki.

‘IS Mode’ là một sức mạnh phi thường… một sức mạnh tối thượng có thể phá vỡ mọi luật lệ của Brian Burst. Từ đó tới giờ cũng có vài thằng che giấu điều này với mọi người…

Lời của Utan không chỉ chứa đựng nỗi sợ hãi và lo âu, mà còn có sự thù ghét với những người đã giữ bí mật về Incarnate System… và dĩ nhiên, là cả Haruyuki. Với cảm xúc đó, ý chí muốn được chấp nhận cái “nhãn cầu màu đen” đáng sợ đó hẳn đã tăng lên rất nhiều.

Miệng cậu vẫn còn đông cứng, Haruyuki ngập ngừng hỏi cậu bản mình:

“…Vậy thì Taku này, mục đích cuối cùng của bọn chúng là để ‘Bộ ISS’ lan truyền khắp Thế giới Gia tốc sao? Hay là…”

“Hẳn là vẫn còn một “bước kế tiếp”, phải không?”

Takumu lẩm bẩm trong khi nhìn vào ly cà phê trống rỗng của mình và gật đầu.

“Ta không có đủ thông tin để rút ra kế luận. Nếu tớ không tự mình chứng kiến ‘Bộ ISS’ thì…”

“……”

Khi Haruyuki không thể nghĩ ra được câu trả lời, Takumu liếc nhìn đồng hồ ở phía dưới bên phải tầm mắt mình và đứng dậy.

“Haru, cũng sắp tới giờ mẹ cậu về rồi phải không? Bữa nay dừng ở đây vậy.”

“Ah…”

Nhờ vậy mà cậu mới nhận ra là đã gần 10 giờ tối rồi. Mẹ của Haruyuki, người đang làm việc ở một ngân hàng đầu tư nước ngoài, thường đi làm rất trễ và cũng rất hay đi làm trễ, nên cũng chẳng có gì lạ khi bà có thể quay về bất cứ lúc nào. Tuy rằng mẹ cậu sẽ không giận trước việc Takumu ở lại chơi quá lâu, nhưng họ không thể tiếp tục bàn luận về Brain Burst mà không có sự riêng tư được.

Đi theo sau Takumu đang chuẩn bị rời khỏi phòng khách, Haruyuki lặng lẽ nhắc lại câu hỏi cuối cùng của mình:

“Ừm, Taku này.Chuyện này… chẳng phải sẽ tốt hơn khi cho nhóm Kuroyukihime-senpai biết sao?”

“………Ừm, dĩ nhiên rồi.”

Takumu quay mặt khỏi cánh cửa để trả lời, và trên khuôn mặt cậu ta là biểu hiện rạng rỡ như bình thường. Thế nên Haruyuki sớm quên đi sự yên tĩnh dài dằng dặc đã diễn ra trước khi Takumu đáp lại, và khẽ gật đầu.

“Ừm. Vậy thì… ngày mai tớ sẽ nói cho senpai biết. May mắn là ta không phải đăng nhập vào Thành phố Hoàng gia cho đến thứ năm, và ngày mai tớ cũng chả có gì khác để làm cả.”

“…”

Một lần nữa, Takumu vẫn giữ im lặng và nheo mắt lại như thể có thứ gì đó quá sáng chói. Vừa lúc Haruyuki ngơ ngác, Takumu bật cười.

“Nghe Haru nói ‘đăng nhập vào Thành phố Hoàng gia’ tỉnh rụi như vậy… xem ra cậu vẫn là cậu, luôn bay thẳng tới bất kỳ nơi đâu mà mình muốn đi.”

“Đ-Đâu có, tớ làm gì được thế…”

“Hahaha, đó cũng không phải là lời khen đâu.”

Takumu xỏ chân vào giày trong khi dùng tay phải vỗ vai Haruyuki. Cậu liền bồi thêm một câu khác sau khi lấy lại tư thế:

“…Tớ cũng sẽ cố gắng thu thập thông tin về ‘Bộ ISS’.”

“…U-Ừm, nhờ cậu đó. Nhưng mà… đừng làm gì liều lĩnh đấy nhé.”

Lúc đó, Haruyuki có hơi ngờ vực trước câu nói của bản thân. Suốt mấy năm qua, Haruyuki đã luôn là đứa hấp tấp, và Takumu có bổn phận cản cậu lại.

Như thể cũng đang nghĩ đến điều tương tự, Takumu mỉm cười và gật.

“Ờ, tớ biết rồi… Mai gặp ở trường nhé.”

“Ờ… mai gặp.”

Haruyuki khẽ nhấc tay lên để chào khi cậu bạn thân của mình mở cửa, và bước về phía hành lang có ánh đèn mập mờ.

Khi nghe thấy tiếng cửa đóng và chốt khóa tự động vang lên, Haruyuki lại cảm thấy cảm giác đó trong tim một lần nữa.

…Không muốn nói ra. Đáng ra không nên. Nói như thế.

Chắc chỉ là cậu lo quá thôi, cậu đã đúng khi thảo luận chuyện này. Cậu nhận ra rằng có khả năng “Bộ ISS” bắt nguồn từ Hội Nghiên cứu Gia tốc cũng là vì đã thảo luận với Takumu. Phần còn lại chỉ là truyền lại thông tin này cho Kuroyukihime sau giờ học ngày mai; người đó nhất định sẽ chỉ ra được hướng đi đúng cho xem.

Cậu siết chặt tay lại, và sau khi cưỡng chế chấm dứt dòng suy nghĩ, Haruyuki trở về lại phòng khách và bắt đầu rửa ly tách trong bếp.

CHƯƠNG 6

Hôm sau, thứ ba ngày 19 tháng 6

Khẽ mở cửa phòng ngủ của mẹ mình và nói “Con đi đây”, Haruyuki nhận được 500 yen tiền ăn trưa qua Neuro Linker của mình, sau đó cậu đi thang máy xuống tầng, và bước đi trên vỉa hè Đại lộ Thất Nhẫn ở phía nam khu căn hộ.

Trong tiết học Xã Hội, Haruyuki đã có dịp được xem một bộ phim cổ quay lại quang cảnh lúc xưa của cảnh quan thành phố Suginami, nơi mà cậu và bạn mình sinh sống. Có tin đồn nói lànó được quay lại trong thời kỳ chuyển giao thế kỷ –năm 2010, một bức tranh chuyển động tĩnh khác hẳn với những hình ảnh 3D mà ta có thể FullDive vào. Nhưng các con đường hỗn loạn vào thời đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí đám học sinh.

Nhưng dù vậy nó vẫn khác xa với sự lộn xộn của Akihabara hiện đại, nơi mà gần như một nửa được xây dựng bằng công nghệ kỹ thuật số. Lịch sử được đong đầy một cách bất tậnđã hòa quyện vào cuộc sống thường ngày của cư dân nơi đây, tạo nên một cách sống đầy giản đơn. Kể cả khi ta đang ở trên Đại lộThất Nhẫn tọa lạc trên trục đường chính lớn nhất khu trung tâm thành phố, ta vẫn có thể bắt gặp những cửa hàng nằm đơn độc, có khi cả những ngôi nhà đơn sơ.

Dĩ nhiên, nếu ngày nay ta bước vào một con hẻm nào đó, ta sẽ có thể phát hiện ra những căn nhà tách rời hoặc vài các căn hộ nhỏ. Nhưng ít nhất những trục đường chính như Đại lộ Thất Nhẫn và đường Oume đã được mở rộng gần gấp đôi so với 40 năm trước, cho phép kinh doanh ở quy mô lớn và các khu dân cư liên hợp để đưa dân đến, cũng như trồngcác thảm cỏ xanh nhỏ. Nhà ga Koenji và xung quanh nó không còn trở nên rộn ràng và đông đúc nữa, thay vào đó là tòa cao ốc được nối bởi cầu vượt và các công trình xung quanh.

Và, vẫn còn thứ khác nữa. Haruyuki đã phát hiện ra một sự thay đổi khá kín đáo, nhưng rất chi quan trọng.

Nó là thứ mà cậu có thể nhìn thấy trong ngày, ở rất nhiều nơi bên ngoài nhà mình. Chúng là những bán cầu màu đen, hay còn làkhối cầu, có đường kính 5cm, thứ mà chả ai mảy may để ý đến vì số lượng choáng ngợp của chúng. Đó chính là<Social Camera>, và chẳng có cái nào xuất hiện trong thước phim tài liệu cũ.

Cậu đã học được trong lớp rằng, mạng lưới máy quay giám sát tự động được đưa vào sử dụng vào khoảng sau năm 2030. Từ đó, tỉ lệ tội phạm ở khu công cộngđã giảm rõ rệt. Cũng khá dễ hiểu bởi các tính năng khiếp đảm của đống camera này. Ngay khi phát hiện ra hành động phạm pháp trong tầm giám sát, nó sẽ tự động nhận dạng bọn chúng,lập tức báo về cho cảnh sát và truy đuổi tội phạm không ngừng nghỉ. Dù dĩ nhiên là không phải hành động sai trái nào cũng đều sẽ bị bắt giữ vô tội vạ, nhưng nếu bạn để lại đầu lọc thuốc lá hay chai rỗng trong tầm quay của Social Camera, ngay ngày hôm sau bạn sẽ nhận được thư của chính quyền và tiền phạt sẽ được tự động rút trực tiếp từ tài khoản ngân hàng của bạn vào cuối tháng.

Chính xác thì nơi diễn ra quá trình xử lí hình ảnh tối tân và phức tạp này, hay làm thế nào hệ thống này được ra đời, thì đó đã trở thành bí mật quốc gia chưa bao giờ được tiết lộ. Thứ duy nhất được biết đến là <Trung tâm giám sát an ninh Xã Hội>, gọi tắt là <SSSC>. Kể cả Kuroyukihime cũng chỉ có thể đưa ra suy đoán mơ hồ về vị trí của trụ sở chính của hệ thống, điều mà dĩ nhiên Haruyuki không thể làm được.

Cậu rẽ phải ở cầu vượt thuộc đường xe điện trung tâm và bước vào con đường dẫn đến trường, tràn ngập âm thanh liên tục bởimấy chiếc xe điện.

Trên đường đi, cậu bất chợtđể ý tới xung quanh: từ mấy bốt điện thoại đến đèn đường, đèn tín hiệu và biển báo, và ở nhiều nơi khác nữa, cậu đều bị mấy cái Social Camera chĩa vào. Thật sự mà nói, cậu không thể không cảm thấy hơi bị mất thoải mái, nhưng với Haruyuki bây giờ, mục đích của cái cái hệ thống ấy không còn đơn giản chỉ là để giữ an ninh nữa.

Lẽ dĩ nhiên, đó chính là Brain Burst.

Chương trình BB dễ dàng xâm nhập thứ lẽ ra phải được bảo vệ của hệ thống phòng vệ tối tân nhất, Mạng lưới Social Camera, và với những hình ảnh chính xác tuyệt đối, nó tạo nên một thực tại 3D mô phỏng chính xác thế giới thật. Đối với các Burst Linker, việc con người khác của họ như là Duel Avatar có thểđạt được một sự chân thực như vậy trong Thế giới Gia tốc, vốn chủ yếu là bất khả phân chia từ đống dữ liệu đáng kinh ngạc trong Duel Stage.

Nhưng đối với các người chơi, hệ thống hoàn hảo này còn đại diện cho một mối nguy hại.

Khi Haruyuki đang học năm đầu của trung học, cậu đã bị bắt nạt không thương tiếc bởi bangười bạn cùng lớp. Hầu như mỗi ngày cậu đều bị ép nộp ra 500 yen tiền ăn trưa của chính mình để mua bánh mì và đồ uống cho ba đứa nó, và mang đồ ăn đến địa bàn của chúng ở một góc sân thượng. Từ chối thì coi như ngoài tầm rồi, nhưng kể cả khi cậu mang đến loại bánh mì mà bọn chúng chỉ định, cậu vẫn sẽ bị đánh đập không thương tiếc đến nỗi chỉ còn có thể nằm sấp mặt trên sàn trước mặt bọn nó.

Ba tên học sinh đó này vẫn tiếp tụchành vivi phạmnội quy trường hay cả chính pháp luật trong nửa năm; quả thật chúng đã được tiếp sức bởi sự yếu đuối của Haruyuki, sự dửng dưng của giáo viên cũng như lãnh đạo trường học , nhưng lí do quan trọng nhất đó là địa bàn của chúng nằm ở góc tây trên sân thượng dãy nhà thứ hai, nằm ngoài tầm quan sát của Social Camera.

Có tin đồnlà có một tấm bản đồ được truyền qua lại trong đám học sinh cá biệt, ghi lại tỉ mỉ từng chi tiết các điểm mù của Social Camera, được gọi với cái tên “Vùng An toàn”, nơi bọn nó có thể ngang nhiên bắt nạt các học sinh khác. Thứ này không chỉ được truyền trong đám học sinh, mà còn có cả người lớn để làm mấy việc sai trái của họ.

Nhưng vị trí lắp đặt Social Camera không phải lúc nào cũng ở yên một chỗ cả; trường học có hơi chậm chạp trong việc nâng cấp chúng ở các vị trí công cộng, thay vào đó các máy quay trên các con đường chính rộn rànglại được bổ sung thêm và thay thế với tốc độ nhanh chóng mặt để tội phạm không thể nắm bắt kịp vị trí của chúng.

Nhưng ở đây vẫn tồn tại những kẻ có khả năng nhận diện điểm mù của máy quay trong bất cứ môi trường nào, chỉ trong một giây.

Đó là các Burst Linker. Chỉ cần hô lên <Burst Link>, họ có thể FullDive vào vùng trong suốt màu xanh,“Trường Gia tốc Cơ bản”.

Ở thế giới đó, mọi thứnằm trong tầm nhìn của Social Camera sẽ tái hiện trong hình dạng thế giới thật của họ, và các vật thể năm ngoài tầm nhìn của chúng sẽ trải qua quá trình “bổ sung ước lượng” của hệ thống. Chúng sẽ được thay thế bởi các mô hình đơn giản mà thiếu chi tiết, nên khá dễ để xác định xem vùng nào nằm ngoài tầm quan sát của máy quay.

Điều này có thể được hiểu như “đặc ân” trời phú dù là với đám cầm đầu tổ chức khủng bố, thứ khiến nhiều Burst Linker trở nên phạm pháp.

Chúng là những <Physical Knocker>, gọi tắt là PK. Các Burst Linker theo dõi các Burst Linker khác để thu thập, vạch trần thân phận thật, và rồi tấn công họ ở ngoài tầm quan sát của Social Camera. Thoạt đầu chúng chỉ âm thầm làm trong bóng tối, nhưng dạo gần đây chúng đã trở nên bành trướng, bắt cóc và nhốt nạn nhân vào ô tô, sau đấy triển khai Giao đấu Kết nối Trực tiếpbằng cách đe dọa.

Khác với Giao đấu qua Mạng toàn cầu, Kết nối Trực tiếp không bị ràng buộc theo luật “Mỗi ngày một trận”, và nạn nhân chỉ có thểchịu đánh bại liên tục. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi ở thế giới thực, họ có thể bị đánh cắp một lượng lớn điểm, không lâu sau là toàn bộ điểm, khiến Brain Burst bị gỡ bỏ cưỡng chế.Điều này có thể xem là tàn ác hơn cả <Infinite EK> trong Vùng Trung lập Vô hạn, vì nó chẳng khác chi “cái chết” đối với các Burst Linker.

Đấy là lí do tại sao Kuroyukihime nhấn mạnh vói Haruyuki phải tuyệt đối cẩn thận ở những vùng ngoài tầm quan sát của Social Camera. Dù có cảm thấy không thoải mái với việc đó, miễn là có thể nhìn thấy mấy khối cầu đen xung quanh mình thì nghĩa là cậu vẫn an toàn.

Hơn nữa, vào những buổi sáng như thế này, cậu có thể bị bao vây hoàn toàn bởi học sinh và người đi làm, nên cuộc tấn công ở thế giới thực không thể xảy ra. Cậu ngáp dài, tìm lịch học hôm nay từ màn hình ảo của mình, cố chắc rằng mình không quên cuốn sách nào hay bài tập ở nhà—

Đột nhiên, từ bên trái vỉa hè, một bàn tay xuất hiện từ trong bóng tối bên dưới cầu vượt và nắm lấy cổ áo Haruyuki từ đằng sau.

“Hiii…?!”

M-M-Một tên<PK> à?! Tấn công ở thế giới thực lộ liễu ngaychốn đông người thế này, và trong cả tầm nhìn của Social Camera sao?

Trong khi đang gào thét trong tâm trí, cậu bắt đầu vùng vẫy cả chân lẫn tay, nhưng một giọng nói mà cậu đã nghe cách đây không lâu nhẹ nhàng vang lên.

“Hi.”

Từ ngắn nhất có thể trong vô vàn từ dùng để chào hỏi, một từ đơn, khiến cho cậu ngừng hoảng loạn. Cậu khẽ quay đầu lại, và nhìn thấy một khuôn mặt con gái hơi già dặn hơn, rất điềm tĩnh – sặc mùi “không phải người bình thường”.

“…Pa-Pard-san?”

Cậu thốt lên, nhưng cô ấy không trả lời. À phải, cái kiểu câu hỏi đầy tự nhiên đó thì cần gì phải trả lời.Vẫn như mọi khi, cô đã vào chế độ“mọi đoạn hội thoại, dưới bất kỳ tình huống nào, cũng đều phải kết thúc nhanh nhất có thể”, bất kể tình huống nào.

Bỏ qua câu hỏi tại sao người như cô ấy lại ở đây, Haruyuki chào cô trong trạng thái vẫn bị nắm cổ.

“Ch…Chào buổi sáng ạ.”

Cô lập tứckhẽ gật đầu và thả cậu ra, để cho đôi chân cậu về với mặt đất. Trút hơi thở nhẹ nhõm xong, cậu quay lại và nhìn thấy toàn cơ thể cô ấy.

Mái tóc đen chẻ ở trán như mọi khi, cột lại thành hình bím tóc đơn giản ở sau đầu, nhưng trang phụcthì không phải là quần áo hầu gái mà Haruyuki đã thấy vào lần đầu gặp ở tiệm bánh ngọt trong khu Sakuradai quận Nerima, và cũng chả phải bộ áo thun quần Jeans như lần ở Tokyo Skytree. Chỉ là một chiếc áo sơ mi lục thẫm với cổ áo trắng, khăn quấn cổ hình tam giác và chiếc váy khiêm tốn có cùng màu – đồng phục thủy thủ.

[Trans: bó tay chấm cơm (_ _”)] [Edit: không làm đến đoạn này ta cũng quên là em nó còn đang tuổi đi học đó :v]

Bộ đó cũng chả có gì lạ. Cậu liếc nhìn xung quanh và thấy nhiều học sinh khác trong bộ đồng phụctương tự đang đi đến nhà ga.

Nhưng phần hông cô nàng được che bởi chiếc váy phẳng phiu lại đang được đặt trên một chiếc mô tô lớn nhìn y chang một con thú ăn thị với khuôn mặt hoang dại. Nó dữ dội đến mức khiến cho người đi ngang qua cảm thấy khiếp sợ.

Chiếc mô tô đang đậu tại lối vào của một con hẽm kéo dài từ con đường mà Haruyuki dùng để đi học, nằm bên dưới cầu vượt về phía nam. Để tránh sự chú ý, Haruyuki bước vào trong con hẽm tối tăm, cố nghĩ xem nên nói cái gì.

Haruyuki không hề biết tên của “bà chị mặc đồng phục thủy thủ chạy xe mô tô” này. Cái từ“Pard-san” cậu vừa thốt lên không suy nghĩ không phải là cái tên nên sử dụng ở nơi công cộng như thế này. Bởi đó là tên rút gọn từ cái tên Duel Avatar của cô.

Image [/images/images/image-19.png]

Nghĩ lại thì,sự xuất hiện bất thình lình hồi trước đấy của cô đã khiến Haruyuki rất ngạc nhiên, nhưng lần này thì còn trên cơ hơn nữa.Miệng của Haruyuki cố thốt ra cái gì đó trong 2 giây rưỡi, và khi thời gian đặt câu hỏi của cậu đã hết, Pard-san đứng dậy khỏi yên xe, chìa tay trái của mình ra.<Blood Leopard>,phó thủ lĩnh của Legion Đỏ <Prominence> đang nắm quyền kiểm soát từ phía bắc Nakano tới Nerima, một Burst Linker Lv6 với biệt danh<Blood Kitty> (Mèo con khát máu). Một trong những Linker mạnh nhất trong hàng ngũ Linker mạnh nhất, đã từng một lần giết Rust Jigsaw của <Hội Nghiên cứu Gia Tốc> bằng một nhát cắn ngay trước mặt Haruyuki.

Kẹp giữa đầu ngón tay cô là một đầu của sợi cáp màu đỏ –cáp kết nối trực tiếp XSB. Uwa, Haruyuki ngạc nhiên, nhưng nếu cậu cứ lưỡng lự thế này, kiểu gì bà này cũng sẽ cắm dây vào Neuro Linker cho cậu, thế thế cậu đành miễn cưỡng chấp nhận và cắm một đầu của sợi cáp dài 2 mét vào thiết bị của mình. Thông báo kết nối trực tiếp xuất hiện trước mắt cậu, và sau khi nó biến mất, một giọng nói chậm rãi, khàn khàn vang lên trong đầu cậu.

“Tôi không gửi mail báo trước vì tôi có vài tin tức chỉ muốn mình cậu biết”

Cô lập tức trả lời câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu Haruyuki. Khi ngước lên lên nhìn cô, người đang khoanh tay tựa vào chiếc xe, Haru lắc não rồi nói trong đầu:

“…Có nghĩa Pard-san không muốn các thành viên khác của <Nega Nebulus> biết là chị sẽ tới gặp em?”

“Trông thì đúng là vậy.Nhưng như vậy không phải là tôi không tin tưởng đồng đội của cậu. Chỉ là tôi muốn để cho cậu tự quyết định có nên nói với họ như thế nào.”

“……?”

Haruyuki không thể hiểu ngay ý của Pard-san, và hơi cúi đầu xuống. Sợi dây cáp mỏng kết nối hai chiếc Neuro Linker khẽ rung lên, và một ánh đèn nhỏ ánh lên trên lớp bảo vệ của nó.

Dù họ đang ở trong một con hẽmchật hẹp bên dưới cầu vượt, họ vẫn hoàn toàn dễ bị nhìn thấy từ phía bắc vỉa hè. Haruyuki cảm thấy có gì đó không đúng về việc một nữ sinh cao trung trong bộ đồng phục thủy thủ đang tựa vào một chiếc xe máy to tổ bố, và một nam sinh trung học mập lùn đứng kết nối trực tiếp, mặt đối mặt vào sáng sớm như thế này. Người đi đường, già trẻ gái trai, đều ném cái nhìn lạ lùng vào họ, và đáng sợ hơn nữa là vài người trong đó còn mặc đồng phục Umesato. Nhưng mấy từ sau đấy của Leopard thổi bay những lo nghĩ của Haruyuki.

[Trans: vợ biết là ăn cám nè =)) ] [Edit: nó có tận mấy con vợ lận, chú đang nói bé nào :v]

“Silver Crow. Việc thanh trừng cậu có vẻ đã được giao lại cho một nhóm <PK> rồi. “

“Ể…”

Haruyuki không thể không thốt lên đầy vẻ ngạc nhiên.

Cậu sửng sốt một lúc, nhưng nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Ấy vậy mà cậu vẫn cảm thấy mặt đất phía dưới như đang lượn sóng. Nhìn thấy Haruyuki như vậy, Pard-san khẽ nheo lông mày và vươn tay phải ra.Cô đặt nó lên vai Haruyuki, kéo cậu về bên phải mình và đặt cậu lên ghế trước của chiếcxe.

Chiếc xe máy to đùng được đỡ bằng cái chống siêu dày, không hề nhúc nhích chỉ một chút dù phải chịutoàn bộ sức nặng của Haruyuki. Cậu cảm thấy bình tĩnh hơn một chút sau khi tiếp xúc với một phương tiện di chuyển quen thuộc, và cuối cùng Haruyukiliền truyền tải suy nghĩ của mình qua sợi cáp.

“Thanh trừng… Vì chuyện Bộ giáp Tai ươngsaoạ…? Nhưng em đã được hứa cho một tuần ở Hội nghị Thất Vương rồi mà…”

“Đúng. Nhưng những kẻ làm quá lên không phải là các Vua. Có lẽ là một phần của các Burst Linker chủ chốt dưới quyền các Vua. Họ nghĩ rằng… cậu là mầm mống của bệnh dịch <sức mạnh bóng tối> đang hoành hành không ngừng gần đây trong Thế giới Gia tốc.”

Kể cả Pard-san cũng có vẻ ngập ngừng khi nói với cậu.

Một giọng hét bất ngờ vang lên trong cổ họng Haruyuki

“……Làm sao mà… Không… Không thể được …”

Cậu nhìn lên Leopard đang ở bên trái mình theo phản xạ, lắc đầu điên cuồng.

“Không phải. Không phải là em! Em chưa bao giờ làm… Chưa bao giờ làm điều gì như thế cả…”

Nhưng khi cậu đang biện hộ cho bản thân, một giọng nói khác bỗng vang lên trong đầu cậu.

Điều mà Ash Roller đã nói mới cậu vào sáng hôm qua, trong Trận đấu Đóng trên đại lộ Thất Nhẫn ngay sau bên cạnh họ.

–Ta nghe đồn rằng chú là đời tiếp theo. Mấy kĩ năng quái đản của Utan và Olive là được sao chép từ Bộ giáp Tai ương mà ra.

Quả thật, cái hào quang màu đen toát ra từ những người sử dụng “Bộ ISS” nhìn rất giống với làn sóng đen của Silver Crow khi cậu trang bị Bộ giáp Tai ương. Những người đã chứng kiến cảhai thứ có thể xác định chắc chắn rằng chúng đều từ một nguồn. Nhưng kể cả như vậy, lời nói dối đó vẫn lan truyền cực nhanh trong Thế giới Gia tốc, báo hiệu cho việc loại bỏ Silver Crow vào một ngày không xa.

Nhưng dù thế, Haruyuki vẫn hiểu là điều này cũng không hẳn là không khả thi.

Đối với Burst Linker, 1.8 giây ở thế giới thực bằng 30 phút trong Thế giới Gia tốc. Trong suốt những trận thi đấu bất tận ở Shinjuku, Shibuya, và Akihabara, chỉ cần một người truyền bá cái “lời nói dối” ấy với khán giả, là chỉ sau một đêm, vài người chơi với thái độ thù địch sẽ xuất hiện. Nhưng Haruyuki vẫn cảm thấy khó chấp nhận điều này.

Haryuki mở mắt, đầu vẫn còn đang rung lắc nhẹ, và nhìn thấy một nụ cười nhẹ nhưng rất rõ ràng trên khuôn mặt Pard-san. Bàn tay phải đang nắm lấy cổ áo cậu đã buông ra và vỗ về lưng cậu.

“K, tôi hiểu rồi. Xích Vương và tôi sẽ không tin vào mấy lời nói dối này đâu. Nhưng tình hình không hề mấy khả quan cả. Đó là lí do vì sao tôi thông báo tin này cho cậu. “

“……”

Cậu không thể cất nên lời trong một lúc. Nhưng sự ấm áp từ bàn tay cô qua áo cậu đã phần nào mang đi cú sốc và nỗi kinh hoàng của cậu.

Legion Đỏ <Prominence> và nơi mà Haruyuki thuộc về, <Nega Nebulus>, đang trong thời gian đình chiến, và chưa từng hình thành liên minh cả. Haruyuki đã từng giáp mặt thủ lĩnh của Legion Đỏ – Niko, người đã từng tiếp cận với cậu ở thế giới thực, và ép cậu phải giúp cô bé tung đòn Đoạn tội lên <Chrome Disaster> đệ ngũ, nhưng cậu đã hòa với cô bé trong vụ<Dusk Taker>. Họ không còn nợ nhau gì cả.

Đó là lí do tại sao <Prominence> không nhất thiết phải chống lại năm Legion còn lại chỉ để bảo vệ hiệp định hòa hoãn với <Nega Nebulus>. Không, cũngchẳng khó để nghĩ đến việc có vài người trong Legion đã đề nghị khởi động lại các cuộc Lãnh thổ chiến vào cuối tuần.

Nhưng Niko và Pard-san không những duy trì sự hòa hoãn này, mà còn không ngại nguy hiểm để gặp Haruyuki ngoài đời và thông báo tin này cho cậu. Có lẽ—Nhất định là họ đã xem cậu như một“người bạn”.

“……Cảm ơn chị nhiều ạ.”

Haruyuki vô thức cất lời. Cậu lau đi những giọt nước mắt sắp tuôn trào, và sắp xếp lại dòng suy nghĩ của mình. Để đáp lại lòng tốt của Pard-san, cậu không thể ở trong tình trạng thảm hại này mãi được, thay vào đó nên bình tĩnh làm chủ tình hình và đưa ra giải pháp tối ưu. Cậu hít một hơi dài và chuyển sang giọng nói trong đầu:

“—Nhưng mà, việc này cũng không hề dễ dàng với bọn PK phải không ạ? Họ phải tìm ra danh tính thật của em ở thế giới thực kia mà.”

“Đúng vậy. Dù gì thìlũ PK cũng không có vô hạn điểm, nên sẽ không làm việc vô lí như Rain đâu.”

“…Có lẽ vậy rồi.”

Hồi trước, Niko đã sử dụng thân phận ngoài thế giới thật của mình là học sinh tiểu họcđể nộp đơn chuyển sang trường trung học Suginami, nhận được một tài khoản tạm thời để truy cập vào mạng trường, xác nhận vàoDanh sách thi đấu, và tìm ra ngôi trường mà Silver Crow đang theo học.

Sau đấy, cô bé đợi ở đâu đó có thể nhìn ra cổng trường, và mỗi khi có một học sinh bước ra khỏi cổng trường, cô bé liên tục“gia tốc”và tìm kiếm trong Danh sách thi đấu, và từ đókhám phá ra danh tính thật của Silver Crow. Quá trình đó không chỉ ngốn hết 100 hay 200 Burst Point thôi đâu. Đây là phương thức mà chỉ có Vua vốn không còn phải bận tâm về điểm để lên Lv mới có thể sử dụng.

Vậy thì, đám người đó sẽ dùng cách gì để lũPK tấn công Haruyuki đây?

Nhìn vẻ đăm chiêu của Haruyuki, Pard-san lộ vẻ hứng khởi và khẽ nói:

“Những Burst Linker biết được danh tính thật của cậu, trừ những người ở <Nega Nebulus> ra,thì chỉ có Niko và tôi thôi, đúng chứ? “

“Vâng ạ…Chắc là vậy. “

Cậu gật đầu sau một hồi trầm ngâm. Đúng ra mà nói thì còn một người nữa “đã từng biết cậu”. Xuất hiện như là một học sinh năm nhấtcủa trường trung học Umesato, một tên trộm đã lợi dụng sự vắng mặt của Kuroyukihime để tấn công và uy hiếp nhóm Haruyuki.

Nhưng hắn đã thua Haruyuki và Takumu trong trận chiến cuối cùng ởVùng Trung lập Vô hạn. Tất cả kí ức của hắn vềThế giới Gia tốc đã bị xóa sạch, và những gì còn lại trong trí nhớ cậu ta chỉ còn việc Haruyuki là người từng cùng chơi một game online nào đó.

Dĩ nhiên, không thể bỏ qua khả năng chính Hội Nghiên cứu Gia tốc đã đưa danh tính thật của cậu cũng như các bạn cậu cho Dusk Taker. Nhưng nếu thật sự là vậy thì nó cũng sẽ đẩy Dusk Taker vào tình huống nguy hiểm. Với hắn, người đã hoàn toàn khước từ cái gọi là “đồng đội” và “mối liên kết”, chắc chắn sẽ không tin tưởng mấy kẻ trong tổ chức đó đâu.

Nghe câu trả lời của Haruyuki, Leopard khẽ gật đầu.

“Niko và tôi chỉ có thể yêu cầu cậu tin tưởng chúng tôi; chúng tôi sẽ không dễ gì mà phát tán thông tin của cậu cho những kẻ này biết. Ngay khi cậu hoàn tất việc thay tẩy“bộ giáp” trước khi Hội nghị Thất Vương diễn ra vào chủ Nhật, và xác nhận việc hoàn tất cho các Vua, án treo của cậu sẽ lập tức bị gỡ bỏ. Chỉ là, còn một điều…”

Pard-san đột nhiên ngắt quãng– biểu hiện cực kì hiếm gặp – quay sang Haruyuki, và nói với giọng đầy lo sợ.

“Có một thế lực, mà cậu cần phải dè chừng chúng.”

“Thế lực…?”

“Các Physical Knocker, hình như là được chia chia ra thành nhiều nhóm nhỏ, nhưng các thành viên của nóđều là bí ẩn. Nói cách khác, một khi chúng bị phát hiện, chúng sẽ sớm bị thanh trừng bởi các Burst Linker và mất hết điểm một cách nhanh chóng.”

Haruyuki gật đầu lia lịa. Sky Raker, sư phụ của Haruyuki, từng kể trong khi tươi cười to về việc cô ném một người chơi đã được xác định là PK vào nơi lãnh địa sâu nhất của mấy con Huyền Thú. Với Raker, một người rất tốt bụng (có lẽ vậy), mà lại dùng cách thức dã manđó thì có nghĩa mấy tên PKđó là mấy thực thể đáng nguyền rủa rồi.

Nhưng nếu vậy thì liệu có thể giao phó việc loại trừ Haruyuki cho bọn chúng không chứ? Mà trên hết, làm thế quái nào để liên lạc với chúng chứ?

Leopard trả lời câu hỏi của Haruyuki bằng một giọng cực trầm.

“…Có một nhóm PK tự gọi mình là <Đao phủ>, chúng là những kẻ duy nhất dám công bố tên của mình…Những tên Physical Knocker tàn ác nhất, ti tiện nhất. Chúng được gọi là <Supernova Remnant>, hay gọi tắt là<Remnant>.”

“<Supernova Remnant>…”

Cậu lặp đi lặp lại như vẹt.Đó có lẽ là “Tàn dư Siêu tân linh” trong tiếng Nhật.

[trans: Pard-san nói tên này bằng tiếng Anh, còn chàng heo thì dịch ra tiếng Nhật)

Một nếp nhăn đầy sát khí xuất hiện trên đôi lông mày của Leopard trong khi cô nói tiếp.

“Những tên này nhận tiền thật mà không phải Burst Point như là tiền thưởng cho việc hoàn thành nhiệm vụ, vàkiểm soát một lượng lớn thông tin về <Xâm phạm Thực tại> của các Burst Linker được cho là đang bị treo thưởng, và tấn công họ một cách cưỡng chế và tàn bạo nhất. Với chúng, Brain Burst không phải một trò chơi, mà là một công cụ hái ra tiền.”

“Cái…”

Haruyuki la lớn một lần nữa mà không suy nghĩ.

Cậu cảm thấy lạnh cả sống lưng, và vận não hết sức để loại bỏ chúng ra khỏi đầu.

“Tại… sao chúng ta lại để bọn chúng nhởn nhơ như vậy? Nếu nói về thanh trừng thì chúng xứng đáng bị tiêu diệt hơn là em chứ.”

“Dĩ nhiên, đã có nhiều ý kiến như thế. Nhưng thật sự là chẳng có chút manh mối nào về danh tính thật của bất kỳ thành viên nào cả, và cách duy nhất để gửi yêu cầu cho chúng là cung cấp tài khoản ngân hàng và thông tin về nạn nhân cho chúng thông qua tin nhắn nặc danh. Có thể những kẻ này không Thách đấu bình thường, thay vào đó dựa vào việc PK để lên level. Nếu đúng như vậy, chẳng có ai biết được tên của chúng cả, cũng như người ta không hề biết chúng là Burst Linker.”

“S-Sao chứ… Cứ như chúng là hồn ma… Không, thần chết mới đúng…”

Haruyuki rên rĩ trên chiếc mô tô. Leopard im lặng không nói gì, chỉ tiếp tục xoa lưng cậu.

“Điều này cũng chỉ mới là phỏng đoán thôi. Không cần phải quá sợ hãi. Điều cần bận tâm nhất bây giờ là có khi nào thông tin danh tính thật của cậu bị rò rỉ từ<Mẹ> hoặc <Con> củacậu không. Cậu chưa có <Con> nhỉ? “

Không có, phải không? Leopard liếc nhìn cậu, Haruyuki lắc đầu lia lịa.

“—và <Mẹ> cậu cũng ở trong Legion, hơn nữa còn là một vị Vua thiện chiến. Cô ta sẽ không bao giờ hé dù là nửa lời về cậu hay phản bội cậu đâu. Vì thế, dù cho có là mấy kẻ tự xưng“Đao phủ” đi nữa, chúng cũng không dễ dàng gì động được đến danh tính thật của cậu nhanh thế đâu.”

Giọng nói tâm linh được truyền qua sợi cáp dừng lại ở đó. Nhưng Haruyuki có thể nhận ra ý định của Pard-san khi cô bỏ dở giữa chừng như thế.

Cô ấy nghĩ rằng “Xâm phạm Thực tại” là không khả thi. Hoặc đó là điều cô ấy muốn nói. Nhưng nếu thế, chả có lí do gì Pard-san lại đến và cảnh báo Haruyuki cả. Pard-san không nói nữa là để giữ cho cậu bình tĩnh.

Nhận ra nhã ý của cô ấy, Haruyuki ngước nhìn cô– đang tựa vào chiếc xe máy ở bên trái, suy nghĩ và trả lời.

“–Em hiểu rồi. Nhưng để chắc ăn, em sẽ cẩn thận mỗi khi đến và rời trường.”

“K. Nhất là khi cậu về trễ, tốt nhất là tìm một người đi cùng. Còn nữa, cố tránh mấy vùng ngoài tầm quan sát của Social Camera ra.”

Sau khi nói xong, Leopard kết thúc cuộc hội thoại bằng hành động rút đầu nối XSB ra khỏi Neuro Linker của cô và Haruyuki, nhanh chóng cuộn lại và cho vào túi.

“Uh…um, thật sự…Cảm ơn chị nhiều…”

Nhưng câu nói của cậu bị cắt bởi một hành động ngoài dự đoán.

Pard-san lấy một cái nón bảo hiểm dự phòng từ trong cốp xe ra, và đội vào đầu Haruyuki. Cô cài quai của nó lại, rồi lấy cái nón đang treo trên tay lái đội vào.

…Eh?

Trước khi Haruyuki kịp mở mắt, cô nữ sinh cao trung vòng tay quanh người cậu như thể đang ép cậu vào phần tay lái, và khẽ thốt lên mã lệnh “Khởi động” bằng giọng nói. Tấm bảng công cụ của chiếc mô tô liền kết nối với Neuro Linker của cô và nổ máy, rồi chiếc xetừ từ nhỏng cao hơn so với mặt đất, như con báo đã nhắm được con mồi.

“Uh, uh, um…”

“Đùa à. Không, không được. Chưa mà”. Mấy suy nghĩ lướt qua khỏi đầu cậu, Haruyuki nghe được giọng nói phát ra bên trong nón bảo hiểm của mình.

“Tôi làm cậu tốn nhiều thời gian rồi, nên tôi sẻ chở cậu đến trường.”

“O- ổ-ổn mà , c..ch..chị không cần phải làm thế đâu.”

“NP.” (No problem)

Cô vặn ga, và chiếc xe lướt nhanh trên lên cầu vượt, bẻ gắt sang trái ngay khi bánh trước đối mặt với ga tàu điện. Cả 2 phương tiện gầm lên mãnh liệt—.

“ ………….AHH—————!!“

Cậu bất lực bám vào chiếc xe và hét lên, những học sinh trên vỉa hè bên trái đồng loại quay sang nhìn như là hiệu ứng Song trùng.

Nếu ta kết hợp một chiếc xe máy điện chỉ có thể miêu tả là “Siêu ngầu lòi” trong suy nghĩ của một đứa nam sinh trung học, với việc được lái nó cùng một nữ sinh cấp cao trung trong bộ đồng phục thủy thủ, thì khi Pard-san vẫy chào và lái về phía Đại lộ Thất Nhẫn, Haruyuki kích hoạt kĩ năng tất sát mà cậu đã chờ từ nãy đến giờ:“Lăng ba vi bộ” và lướt thẳngvề phía cầu thang.

[trans: vãi chưa =))] [edit: bởi mới nói, main mà :v]

Cậu vụng về đổi sang giầy đi trong nhà, phóng thẳng đến cầu thang trung tâmcủa dãy nhà thứ nhất, cuối cùng cũng đến được lớp 2-C, và thở gắt. Cậu ngồi vào bàn, vờ như chưa có gì xảy ra, bật màn hình lập thể của mình lên và bắt đầu thao tác—

Bốp, có ai đó vỗ vào lưng cậu, và giọng nói quen thuộc cất lên.

“Chào buổi sáng, Haru.”

Vai cậu lập tức cứng lại, cậu quay đầu lại, lắp bắp.

“Ch… Chào buổi sáng, Chiyu.”

Kurashima Chiyuri, người cậu quen từ thời cởi truồng tắm mưa , nhìn mặt Haruyuki và ngay lập tức chuyển từ trạng thái “hào hứng” sang “lườm nguýt”.

“Mặt cậu hiện lên chữ ‘Ôi không!’ kìa.”

“Kh-Không. Đây là khuôn mặt tớ bực bội khi phải học môn Thể Dục ngay tiết đầu mà.”

“Đấy là ngày mai bố ạ. Hôm nay tiết đầu là tiết Toán.”

“À, ờ, vậy thì, nó là khuôn mặt nản chí của tớ khi phải học Toán.”

Ngay sau đấy mặt cô chuyển từ“lườm nguýt sang “thiệt luôn à”, và thở dài. Chiyuri, người đến lớp trước cậu, không thể biết được Haruyuki đã đến lớp bằng cách nào, nên nếu sau này cô ấy có phát hiện ra thì cũng cứ tạm thời giấu đi đã. Cậu nhíu mày nhìn thẳng về cuối lớp, và nói:

“À.. Ờ, đúng rôì, Taku đâu rồi? Cậu ấy hầu như chả bao giờ đi trễ mà.”

Chỉ còn 5 phút trước khi chuống reo, nên Haruyuki chuyển chủ đề sang sư thật rằng bàn của cậu bạn thân vẫn còn trống. Trán Chiyuri nhăn lại, khiến Haruyuki cực kì ngạc nhiên.

Cô chậm rãi quay lại liếc ra phía sau và khẽ nói.

“À, Haru… Hôm nay Ta-kun… bị cảm rồi.”

“Hả……”

Ngón tay cậu lướt đi trên màn hình theo phản xạ, mở danh sách học sinh trong mạng trường, tìm mã số học sinh 31, và nhìn thấy biểu tượng “Bị ốm” bên cạnh tên Mayuzumi Takumu. Cậu nhấn vào , một thông báo nảy lên: [Bị cảm lạnh].

“…Kỳ lạ, cậu ấy thật sự bị cảm lạnh à…”

Haruyuki lẩm bẩm, trán thì nhăn lại. Takumu đã tập kendo từ hồi còn bé, nên thể chất khỏe hơn Haruyuki rất nhiều. Từ hồi quen nhau đến giờ, chả mấy khi Takumu ở nhà vì bị ốm cả, và những lần đócũng chỉ xảy ra vào mùa đông.

Chiyuri cũng sửng sốt, áp sát vào mặt cậu, và nói rất khẽ.

“Cơ mà… Trông không có vẻ cậu ấy bị cảm từ tối qua, có khi nào cậu ấy bị cảm ngay sau đấy?”

“Ừm— Nhắc mới nhớ… Kể cả giả dụ cậu ấy bị ốm thì cũng sẽ rất cẩn thận để không lây cho bọn mình.”

Takumu không phải kiểu người sẽ để nó lấn lướt như vậy. Nghe Haruyuki trả lời, Chiyuri gật đầu mạnh. Vậy thì cậu ấy đột nhiên bị cảm lạnh ngay sau khi đi về lúc 10 giờ tối…

—Không phải.

Đột nhiên cậu cảm thấy có gì đấy thít chặt phầngáy của mình, và cậu chau mày.

Điều mà Haruyuki nói với cậu ấy tối qua, và thông tin mà Pard-san mang đến sáng nay.

Khi kết hợp hai thứ lại, cậu cảm nhận thấy một mối nguy hiểm lớn. Sâu trong bóng tối nơi ánh mặt trời không thể chiếu đến, có thứ gì đó đang sẵn sang gây náo loạn. Ngay cả lúc này, mọi chuyện vẫn đang diễn ra, từng chút từng chút một, và hướng đến một tình huống không thể thay đổi. Sự lo lắng tột độ, và linh cảm không lành này…

“….Sao vậy, Haru?”

Nhận thấy sự bồn chồn của Haruyuki, Chiyuri hỏi cậu với vẻ mặtkhông mấy thoải mái. Cậu lập tức hồi tỉnh, và lắc đầu lia lịa.

“À không… Không có gì. À, lát nữa tan học, tụi mình đi thăm cậu ấy đi. Nhớ gửi tin nhắn cho tớ khi việc câu lạc bộ cậu kết thúc nhé.”

Ngay tức khắc, mắt Chiyuri mở to, như nhìn thấu được Haruyuki, và cuồi cùng cô gật đầu.

“Được … À. Haru cũng phải làm việc bên Ban Săn sóc mà phải không? Nhớ thông báo cho tớ khi cậu xong việc đó.”

“Ừm, tó biết rồi.”

Ngay khi chuông reo, Chiyuri vẫy tay chào và trở về chỗ ngồi. Haruyuki liếc vào danh sách học sinh và từ bỏ mong muốn liên lạc với Takumu ngay lập tức. Ngay lúc này, toàn bộ học sinh, kể cả Haruyuki, bắt buộc phải đăng xuất khỏi Global Net, nên chả còn cách nào để liên lạc được với Takumu đang nằm ở nhà.

—Mọi thứ đều ổn cả, tất cả đều là mình ảo tưởng thôi. Lúc này đây, mình là người duy nhất cần phải đối mặt với vấn đề to lớn của bản thân trong Brain Burst. Dù làBộ giáp Tai ương hoặc là “Bộ ISS” hay cả bọn <Remnant> đi nữa thì cũng chả liên quan gì đến Taku cả. Nếu mình mang theo món kem trà xanh mà cậu ấy thích, có lẽ cậu ấy sẽ cười thẹn thùng như mọi lần.

Cậu tự trấn an mình và đưa tay phải đóng cửa sổ. Ngay khi giáo viên vừa bước vào lớp, tiếng hô hiệu lệnh của học sinh trực nhật ngày hôm đó vang lên.

CHƯƠNG 7

Sau khi cố nuốt hết 4 tiết học vào buổi sáng như mọi ngày, cái cảm giác bất an kỳ lạ trong cậu cũng đã phần nào vơi bớt.

Haruyuki, trong lúc đang băn khoăn rằng chỗ thời gian trước giờ nghỉ trưa tiêu biến đi đấu hết rồi, liền đứng dậy. Lông mày cậu dãn ra, và tự nhủ xem nên chén một cái bánh bao kèm với đồ uống để lấp đầy bụng, hay là thưởng thức một đĩa cà ri thịt lợnởcăn tin.

Thật là tiếc khi Haruyuki không thể ăn trưa cùng Kuroyukihime trong nhà ăn trường trước khi lễ hội mùa hè diễn ra vào cuối tháng 6 kết thúc. Vì đó là sự kiện lớn cuối cùng mà hội học sinh hiện tại phải tổ chức, nên dù là Kuroyukihime, người tham gia hội học sinh chỉ vì Brain Burst, đó vẫn là thứ cô phải giám sát cẩn thận.

—Senpai đang bận như vậy thì thật là không phải nếu mình đi hưởng thụ một mình như vậy. Lúc này thì ráng chịu vậy thôi, và “quất” đại một cái sandwich thịtheo và sữa vậy…À không, có lẽ nhét vài cái bánh quy vào bụng thôi cũng được rồi…

Trong lúc cậu đang tự nhủ như vậy và tiến về phía cửa sau của lớp học,

Tiếng kéo cửa vang lên ồn ào, và có ai đó bước vào từ hành lang.

Một đôi chân mảnh khảnhbao bọc bởi chiếc quần tất. Tuy là chiếc váy cũng có màu xám như các học sinh còn lại, cái áo khoácmà học sinh này đang mặc lại có màu đen sẫm. Sợi ruy băng đỏ thẫm của học sinh năm ba được thắt thành hai phầnxung quanh cổ áo, và mái tóc đen óng mượt bồng bềnh trong gió.

Theo như quy định về đồng phục của trường Trung học Umesato thì, mô tả về áo sơ mi của học sinh là<áo màu đơn giản có thiết kế theo quy định>. Nếu nhập từ“đơn giản” vào công cụ từ điển, thì kết quả cho ra sẽ là “thuộc quang phổ đơn sắc từ trắng đến đen”. Có nghĩa là, mặc áo thun màu xám hay đenvề cơ bản là không hề phạm quy, nhưng vì nhà trường có nguồn cung riêng cho mình và cửa hàng trên mạng của trường chỉ có mỗi áo sơ mi trắng, nên học sinh chỉ có thể mua được loại này…ngoại lệ duy nhất là ai đó tới thẳng nhà sản xuất và đặt chiếc áo có màu đen giống như vậy.

Chỉ có một người duy nhất trong lịch sử 30 năm của trường Trung học Umesatosẵn sang đi xa đến vậy,như là bỏ ra nhiều nỗ lực đến vậy cũng như đối mặt với những giáo viên ngang bướng khoái đem quy định trường ra để cãi lý.

“Người duy nhất”đó đang đứng chống nạnhcách Haruyuki hai mét, lồng ngực phồng lên, khuôn mặt thể hiện một vẻ đầy thanh tao nhưng thật nghiêm nghị– Kuroyukihime.

Ngay lập tức học sinh lớp 2-C im bặt, cô nàng Hội phó Hộihọc sinh hít sâu, và dõng dạc cất tiếng bằng chất giọng cao của mình:

“Trưởng Ban Săn sóc được chọn ở lớp này vui lòng đến phòng hội học sinh báo cáo ngay lập tức có được không?”

Liền sau đó, cả lớp đồng loạt thở phào, cả chục học sinh hoặc hơn liền hướng ánh nhìn về phía Haruyuki. Thông qua cuộc bầu chọn hết sức công bằng – thật ra là do phút bốc đồng của Haruyuki – cậu được chỉ định vào vị trí đó, với phần kí ức vẫn còn rất rõ trong đầu mọi người. Dòng chữ “Chà, cậu tagây chuyện nhanh đến vậy cơ à?” hiện ra trên mặt những học sinh xung quanh, nhưng Haruyuki chả nhớ gì về việc đấy cả.

Dù sao thì, cậu vẫn bước tới với vẻ mặt lúng túng và hỏi:

“Dạ.. ở đâu cơ ạ …?”

Nhìn thấy cậu, Kuroyukihime liếc nhìn cậu với ánh mắt hình viên đạn.

“Là cậu à?Vậy thì, đi theo tôi.”

“Là cậu à” nghĩa là sao chứ?Lẽ ra chị ấy phải biết mình đứng đầu cái ban ấy chứ, và trước đó, em vẫn là <Con> của chị và là thành viên trong Legion còn gì…

Trong khi mớ suy nghĩ hổ lốn ấy lấp tâm trí Haruyuki, Kuroyukihime đã quay người lại khiến tà váy tung bay, lạnh lùng bỏ đi trên hành lang với tiếng “cộc cộc” phát ra từ đôi giầy đi trong nhà của cô. Haruyuki đã đứng ngơ ra đó hếtmột giây rưỡi, rồi sau đócậu tức tốc chạy theo.

Từ lúc Haruyuki bước xuống cầu thang và đi dọc theo hành lang lầu một, Kuroyukihime chẳng hề ngoảnh lại dù chỉ một lần. Họ đi qua dãy phòng học của học sinh năm ba và đến được phòng hội học sinh nằm ở phía trong cùng của dãy nhà thứ nhất. Cô lướt tay qua và khóa cửa đã được mở. Nàng Hội phó Hội học sinh liền biến mất đằng sau cánh cửa.

Haruyuki nuốt nước bọt và bước qua khung cửa. Cánh cửa trượt đóng lại sau lưng cậu và tự động khóa.

Khi cậu tới đây vào đây, ánh hoàng hôn màu đỏ camđã khiến cho nơi đây cực kì ấm áp và dễ chịu, nhưng vào buổi trưa đầy mây như lúc này, cái ánh sáng xám xịt này khiến cả không khí cũng trở nên lạnh lẽo. Kuroyukihime bước về phía giữa phòng , rồi quay người lại vàtrừng mắt nhìn thẳng vào cậu với vẻ nghiêm khắc.

“……A-Anou……”

Haruyuki ậm ừ, chuẩn bị nở một nụ cười thẹn thùng, nhưng ngay lập tức đóng chặt miệng lại.

Trừ quãng thời gian sau giờ học ra, Kuroyukihime không phải kiểu người sẽ dùng phòng hội học sinh này vào mấy việc riêng tư trong giờ nghỉ trưa. Hơn nữa cô còn dùng vị thế như là Hội phó để yêu cầu gặp Trưởng Ban Săn sóc. Điều này có nghĩa là cậu nhất định đã vô tình làm hỏng việc gì đó ở ban rồi.

Nếu thế thì, cậu nên chấp nhận hình phạt này một cách thích đáng.Sau khi đã củng cố quyết tâm, Haruyukichờ đợi lời nói của Kuroyukihime.

Vài giây sau…

Kuroyukihime cắn chặt môi, phồng má lên. Cùng lúc đấy, cô cất lờivới giọng bực dọc.

“Nghe nói hôm nay Haruyuki-kun được một cô gái xinh đẹp dùng xe máy hộ tống tới trường phải không nè? “

“…………Hể?”

Nhìn thấy mắt, miệng, và cả lỗ mũi cậu mở to ra đầy vẻ như không thể tin nổi, hai má Kuroyukihime trở nên đỏ hơn nữa.

“Còn định giấu nữa hả? Cho cậu biết, tôi có quyền kiểm tra máy quay an ninh để xem lại cảnh đó đấy. Hay là cậu nghĩ tôi sẽ chả bao giờ kiểm tra cái thứ đó hả… “

“Á, kh-không, chờ chút đã ạ!”

Haruyuki hốt hoảng hét lên, với hai tay và đầu lắc qua lắc lại. Sau đấy, cậu dốc hết can đảm và hỏi:

“……Anou,vậy chị định bàn việc gì với TrưởngBan Săn sóc thế ạ…?”

Nghe vậy, hai má Kuroyukihime lại đỏ lên, cô ngoảnh mặt sang một bên và đáp:

“Tất nhiên đó chỉ là cái cớ tôi nghĩ ra để được nói chuyện với cậu thôi. “

Image [/images/images/image-20.png]

Haruyuki suýt ngả ngửa ra, may mà vẫn còn chút sức lực để đứng vững lại, cậu nói:

—Wow, công tư phân minh dữ ha.

“E-Etou, về chuyện chiếc xe máy… Có lẽ Senpai vẫn chưa gặp cô ấy ở thế giới thực, nhưng đó chỉ là người của Legion Đỏ, Blood Leopard-san thôi ạ.”

“………Hổ?”

Haruyuki néngay nụ cười băng giá của Kuroyukihime, và gấp rút thanh minh.

Cậu bí mậtxác thực biểu hiện của Kuroyukihime lúc này — lông mày xếch lên, và nhanh chóng phân bua.

“Hôm nay, trên đường đến trường, cô ấy tới nói với em… đúng hơn là để đưavài thông tin… và việc đó tốn khá nhiều thời gian, nên là côấy cho em quá giang đến trường luôn, etou, dĩ nhiên là em đã cố từ chối, nhưng cô ấy là kiểu người khá bốc đồng…”

Trong lúc Haruyuki giải thích, biểu hiện của Kuroyukihime thay đổi qua nhiều sắc thái trước khi cô chu môi và bất ngờ nói.

“………Xảo quyệt thật đấy.”

“………Hả?”

“Haruyuki-kun nè, lần cuối hai đứa mình được ở riêng với nhau là 10 ngày trước đó! Kể từ lúc đó, trong khi tôi bận tối tăm mặt mũi với mấy chuyện của hội học sinh và đủ thứ chuyện khác, cậu và Uiui thì cùng nhau chăm sóc cho mấy con vật nuôi, khám phá Cung điện Hoàng gia, và, đi chơi với gáicủa Legion khác…”

“E… Em xin lỗi.”

Mặc dù không biết mình vừa xin lỗi về chuyện gì, Haruyuki cúi đầu xuống theo phản xạ. Kuroyukihime vẫn giữ vẻ mặt phụng phịu và bước tới, dừng lại ngay trước mặt cậu, và nói bằng giọng trầm:

“Nếu vậy thì,hãy đền bù bằng một điểm Burst Point và 1,8 giây ở thực tại của cậu đi.”

“Ể~~~? Dạ vâng… chắc rồi ạ.”

Haruyuki ngu ngơ gật đầu. Sau đó tay Kuroyukihime lóa lên, và một sợi cáp XSB màu đen đột nhiên xuất hiện trên tay cô với tốc độ ánh sáng, cắm vào Neuro Linker của cả hai.

Lần thứ hai trong ngày, một bảng cảnh báo Kết nối Trực tiếp đãhiện ra trước mắt Haruyuki. Miệng cậu phản xạ lại trong vô thức câu lệnh vừa được nói bởi đôi môi đỏ mọng phía đối diện.

“Burst Link.”

Với hiện ứng âm thanh “Bashii— !” quen thuộc, cả thế giới lập tức đóng băng, chuyển sang một màu xanh da trời.

Avatar ảo hình chú lợn hồng của Haruyuki nhỏ hơn nhiều so với cơ thể thực của cậu bước về trước “lịch bịch”.

Khi ngước mặt lên, đập vào mắt cậu là một avatar hình công chúa bướm đuôi nhạn đen đang đứng im lặng trước mặt. Khuôn mặt có kết cấu lạ lẫm nhưng lại thân thuộc một cách xinh đẹp ấy vẫn còn đang tỏ vẻ bực dọc, nhưng khi Haruyuki khó nhọc ngửa cổ lên nhìn Kuroyukihime, biểu cảm của cô chuyển dần sang một nụ cười ấm áp.

“Phù”; cậu thở một hơi dài, nhưng việc đó chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi — Kuroyukihime tiếp cận cậu mà không gây ra tiếng động, cúi xuống trong khi vươn đôi tay bọc găng ra, và vòng qua cơ thể cậu.

Không có cả thời gian kêu lên “Uwaa?!”, Haruyuki đã được nhấc bổng lên, và ôm chặt bởi vòng tay ấm áp của cô.

“Ah, ah, anouuuu, S-S-S-S-Senpai!”

Nghe tiếng kêu thất thanh, Kuroyukihime cười và thì thầm vào tai cậu:

“—Tất nhiên nếu làm như vầy ở phòng hội học sinhlà ngoài tầm rồi, hay thậm chí cả ở trong môi trường thực tế ảo của mạng nội bộ cũng vậy vì rõ ràng là nó vi phạm nội quy trường, nhưng mấy điều luật tẻ nhạt đó không thể áp dụng cho thế giới này. Hay cậu muốn chúng ta sử dụng Duel Avatar hơn?”

Haruyuki mơ màng một lúc, sau đấy lắc đầu không ngừng. Trước đó, Hắc Vương Black Lotus đã từng ôm Silver Crow giống hệt như bây giờ, và sau đấy kích hoạt tuyệt kỹ tất sát Lv8 chỉ hai giây sau, <Death by Embracing>, khiến Haruyuki cực kì đau đớn.

Kuroyukihime cười khúc khích, siết chặt vòng tay hơn.

“—Thật ra, kể từ hôm diễm ra Hội nghị Thất Vương hồi chủ nhật, lúc nào tôi cũng muốn được làm như thế này, rất muốn nói với cậu là không có gì phải lo lắng cả…”

Lúc này, Haruyuki thở phào nhẹ nhỏm, và nói lớn:

“Không… Em… Em…”

—Sẽ ổn cả thôi. Cậu muốn nói thêm như thế, nhưng cậu chợt cảm thấy avatar của mình đang run lên không ngừng, khiến câu không thể nói thêm lời nào.

Cùng lúc đó, Haruyuki nhận ra áp lực tột cùng lên bản thân về tình hình hiện tại của Silver Crow, cũng như việc cậu đã vô tình vùi cái nỗi sợ “không được làm Burst Linker nữa” vào sâu trong tâm trí mình.

Kuroyukihime ôm Haruyuki, người đang ngày càng run lên dữ dội, và nhẹ nhàng nói thầm vào tai cậu:

“Không sao cả, cậu không hề đơn độc. Cậu có tôi, có các đồng đội trong Legion, có Rain và Pard từ Legion Đỏ, cả Ash Roller từ Legion Lục, Frost Horn từ Legion Lam, và rất nhiều Burst Linker khác đang mong mỏi chờ cậu trở về.”

“…Vâng. Vâng ạ…”

Haruyuki gật đầu mạnh,và chợt nhận ra ngay lúc ấy, rằng cậu đã bắt đầu đáp trả cái ôm ấm áp của Kuroyukihime bằng đôi tay và chân ngắn cũn của mình. Nhưng cậu không hề cảm thấy xấu hổ khi làm điều này nữa. Chỉ 2 người họ, trong thế giới mà tốc độ suy nghĩ nhanh gấp 1000 lần tốc độ ở thế giới thực, nơi mà họ được đồng nhất và hòa quyện vào nhau,thậm chí cả xúc cảm cũng có thể chia sẻ cho nhau; ngay lúc này đây, chỉ còn lại mỗi cảm xúc của sự đồng lòng.

Khi những giây phút diệu kì đó trôi qua hết, Kurohime nhẹ nhàng rời khỏi cơ thể Haruyuki. Biểu hiện của cô trở nên nghiêm túc hơn, một chút nét “thành khẩn” xuất hiện trong đôi mắt như trời sao của cô. Điều Kuroyukihime nói tiếp theo hoàn toàn nằm ngoàitrông đợi của Haruyuki.

“—Nên là, Haruyuki-kun, đừng để mấy tin đồn thất thiệt đó làm lay động cậu. ‘Bộ ISS’ đang từng bước phát tán trong Thếgiới Gia tốc hiện giờ chắc chắn không phải lỗi của cậu.”

“………!!”

Haruyuki há hốc mồm, sau đấy thỏ thẻ hỏi:

“…Chị đã biết về nó rồi à?”

“Ờ. Uiui đã đề cập đến nó trong lúc Fuuko chở bọn tôi về hồi hôm qua.”

“À…ra vậy. Em xin lỗi vì đã giấu chị…”

“Không, tôi mới là người có lỗi vì không nhận ra sớm hơn. Hôm qua sau khi về nhà, tôi đã tức tốc tìm kiếm thông tin về nó… Dựa trên cách thức và thời gian, tôi nghi ngờ chuyện này hẳn có liên quan đến bọn chúng. Những kẻ đã phá hoại Cuộc đua Hermes Cord, Hội Nghiên cứu Gia tốc.”

Trong khi nói thế, Kuroyukihime tiến đến một khối băng màu xanh nơi được đặt chiếc ghế sofa, ra hiệu cho Haruyuki ngồi xuống, rồi sau đó ngồi xuống bên cạnh cậu.

Haruyuki ngồi xuống đầy ngượng ngùng, gật đầu không ngừng và nói:

“Đúng ạ… Hôm qua Taku và em cũng đã đi đến kết luận đấy. Và sau đó cậu ấy bảo sẽtự mình đi tìm hiểu… nhưng hôm nay cậu ấy lại báo ốm…”

“Sao chứ?”

Kuroyukihime nhíu mày và trầm ngâm một lúc. Nhìn cô ấy, cái cảm giác hoài nghi không thể giải tỏa lúc đầu giờ lại quay về đè nặng tim Haruyuki.

—Tớ cũng sẽ cố gắng thu thập thông tin về “Bộ ISS” bằng cách riêng của mình.

Taku đã nói như vậy trước khi rời đi vào tối hôm qua. Bằng cách riêng của cậu ấy; có khi nào liên quan đến mối quan hệ mà chỉ mỗi cậu ấy có trong <Nega Nebulus> — với Legion Lam mà cậu ấy từng ở, <Leonids>?

Chính lúc ấy, câu nói mà Blood Leopard đã nói ban sáng vang lên bên tai cậu.

—Nhân tố nguy hiểm nhất đối với “Xâm phạm Thực tại” hiện nay, đó là nó có thể bị rò rỉ từ chính liên kết của <Người đỡ đầu> và <Con>.

“Ah……!”

Kuroyukihime bất ngờ quay sang Haruyiki khi cậu đột nhiên kêu lên. Cậu nhìn thẳng vào cô ấy, trong khi cố gắng chuyển nỗi lo của mình thành từ ngữ.

“…Anou… Senpai, <Cha> của Taku có vị trí rất cao ở quân đoàn Lam, có phải người đấy đã bị xóa bỏ khỏi Thếgiới Gia tốc bởi<Judgment Blow> không ạ?”

“À, ừm… Chẳng phải chính cậu đã nói với tôi như thế sao? ‘Anh ta đã bị phán xét bởi Lam Vương,<Blue Knight> vì tội phát tán <Chương trình Backdoor> mà Takumu đã sử dụng’. Knight là người rất kĩ tính trong mấy việc thế này, nên tôi cũng đã nghĩ là anh ta sẽ làm thế…”

“Vâng… đúng là vậy. Nhưng em nhớ rằng chúng ta thật ra vẫn chưa tìm ra kẻ đứng đằng sau cái Backdoor ấy. Cho nên, có thể người đó vẫn còn ở lại trong Thế giới Gia tốc.”

Haruyuki đột nhiên dừng lại, đan hai tay vào nhau, rồi tiếp tục.

“Vấn đề là…người đã tạo ra cái Backdoor, trong lúc trao nó cho <Cha> của Taku, có thể đã truy ra danh tính thật của anh ta luôn. Và nếu đúng là vậy… thì Taku, người học cùng trường và cùng ở trong clb Kendo, có thể đã bị chúng rờ đến thông tin cá nhân của mình……”

“Đó… cũnglà một khả năng, nhưng mà đã 8 tháng từ khi chuyện đó xảy ra rồi. Nếu họ muốn tìm ra thông tin ở thế giới thật của Takumu-kun, chẳng phải họ đã phải hành động từ sớm rồi chứ?”

Câu trả lời của Kuroyukihime rất có lí.

Nhưng Haruyuki lắc đầu, và nói ra một điều mà đến cả Kuroyukihime cũng không hề biết bằng giọng run run.

“Sáng nay…. Pard-san đến gặp em, là để cảnh báo. Cô ấy bảo có một nhóm PK cực kì tàn bạo được gọi là <Supernova Remnant>dường như đang nhắm vào đầu em…”

“Gì chứ…?!”

Haruyuki nắm lấy tay Kuroyukihime đang mở tròn mắt, và môi cậu mấp máy.

“Nếu… Taku giả ốm để nghỉ học, và chạy đến Shinjuku.. Nếu lũ<Remnant>đó tìm thấy cậu ấy ở đấy, và mai phục cậu ấy ở những nơi không có các máy quay hoặc tương tự…”

Haruyuki chớp mắt liên hồi, và nói tiếp:

“…Senpai, em cần rời trường sớm để tìm Taku! Kể cả nếu cậu ấy đã bị ép giao đấu đấu Kết nốiTrực tiếp đi nữa, thì vẫn còn thời gian trước khi cậu ấy mất hết điểm. Kể… kể cả nếu cậu ấy bị lũ PK tấn công, có lẽ vẫn còn thời gian…”

“Không được!”

Haruyuki đứng dậy, chuẩn bị nói lệnh <Burst Out> thì Kuroyukihime đã đè vai cậu xuống rất mạnh.

“Nếu cậu cũng rời trường, thì điều đórất nguy hiểm!”

“Nh… Nhưng mà Taku! Lỡ như cậu ấy bị ép buộc đánh mất Brain Burst, em… em…”

“Bình tình đi, Haruyuki-kun! Đầu tiên phải xác định tình hình đã! Lỡ như cậu ấy thực sự bị ốm và đang nằm nghỉ ở nhà thì sao?!”

“Nhưng… chúng ta cần phải rời mạng nội bộ của trường để xác thực điều đó…”

“Không thành vấn đền. Chỉ cần chúng ta gửi yêu cầu, bộ xử lí cố định trong phòng hội học sinh này có thể kết nối đến Global Net. Chúng ta sẽ dùng cách đó để liên lạc với Takumu-kun. Nếu không thể tìm ra cậu ấy… thì chính tôi sẽ đến Shinjuku. Nếu tôi hỏi tử tế, có thể Knight sẽ điều vài người đi giúp chúng ta.”

Nghe Kuroyukihime nói vậy, Haruyuki sốc đến nỗi Avatar của cậu như đông cứng.

Nghe nói Lam Vương, Blue Knight, từng là đồng minh rất thân với Xích Vương đời đầu, <Red Rider>. Giả dụ như anh ta thật sự rất tức giận khi Hắc Vương Black Lotus trảm đầu Xích Vương đi, thìdù cho thái độ của anh ta ở Hội nghị Thất Vương hôm trước có là cực kì bình tĩnh đi nữa, tận sâu trong thâm tâm, anh ta hẳnhẳn vẫn còn hiềm khích với Kuroyukihime.

Đối mặt với loại người này, bảo Kuroyukihime để yêu cầu anhta giúp đỡ chỉ bằng cách “hỏi tử tế” rõ ràng là cực kỳ khó khăn. Nhất định là phải trả một cái giá nào đó. Chắc chắn Kuroyukihime cũng hiểu điều này.

Nhận ra điều đó, Haruyuki nhanh chóng gạt đi suy nghĩ dại dột của mình ban nãy. Trong trường hợp này, cậu phải giữ được cái đầu lạnh. Cố giải tỏa đi sự căng thẳng của bản thân trong khi vẫn đang giữ tay Kuroyukihime trên vai mình, cậu gật đầu.

“E…Em hiểu rồi. Vậy thì chúng ta sẽ thử liên lạc với cậu ấy.”

“Ừ. Vậy thì tạm thời ngừng gia tốc thôi nào.”

Hai người nhìn nhau và ra lệnh Burst Out cùng một lúc. Lập tức họ trở về với cơ thể thực, Kuroyukihime gỡ dây cáp của mình ra và lướt đến chỗ cái bàn dài trong phòng. Cô chạm vào chiếc máy tính bảng, ngón tay lướt như gió. Nhanh như chớp, cô đã nắm lấy sợi cáp đang đung đưa từ Neuro Linker của Haruyuki, người đang đứng ngay sau lưng mình, và cắm sợi cáp vào cổng kết nối ngay trên bàn. Ngay sau đó, hộp thoại xác nhận rằng cậu đã kết nối với Global Net hiện ra trước mắt Haruyuki.

“Được rồi.”

Haruyuki nghe thấy giọng nói của Kuroyukihime, gật đầu, và ngay lập tức ra lệnh nhanh nhất có thể.

“Command, Voice Call, Number Zero Three.”

[trans: câu này nói bằng Tiếng Anh]

Biểu tượng cuộc gọi nhấp nháy trên màn hình. Ít nhất thì Neuro Linker của Takumu vẫn đang trực tuyến. Nếu như cậu đang gia tốc, thì đã có tin nhắn gửi cuộc gọi chờ rồi, nghĩa là cậu ấy vẫn chưa bị tấn công ngoài đời — hoặc là nó đã xảy ra rồi.

Hai tay cậu ướt đẫm mồ hôi, Haruyuki nhìn chằm chằm vào cái biếu tượng cuộc gọi đang nhấp nháy. Năm lần… sáu lần… bảy lần, và cuối cùng cũng chuyển thành “Đã kết nối”.

“T… Taku…?”

Haruyuki gọi lớn tên cậu ấy, cảm giác như nỗi sợ đã nuốt chửng tâm can mình. Cái ngày cậu nói chuyện với Dusk Taker, Noumi Seiji sau khi cậu ta mất đi Brain Burst chợt hiện về trong tâm trí. Lúc ấy, biểu hiện đầu tiên của cậu ta với Haruyuki là “Đây là ai ấy nhỉ… ?” hoặc đại loại thế. Sau khi mất đi tất cả Burst Point, cậu ta đã mất luôn tất cả những kí ức liên quan tới Brain Burst, và không thể lập tức nhớ ra việc đã từng gặp Haruyuki trong Thế giới Gia tốc.

Dĩ nhiên, Haruyuki và Takumu là bạn thuở nhỏ, nên họ đã biết nhau từ lâu trước khi trở thành Burst Linker. Vì thế, dù cho Takumu mất đi tất cả kí ức về Thế giới Gia tốc, cậu ta vẫn không thể nào hoàn toàn quên Haruyuki.

Nhưng cho dù như thế, Haruyuki vẫn không thể không cảm thấy sợ hãi. Takumu trả lời sau hai giây, nhưng với Haruyuki cứ như là vô hạn.

“……Haru phải không? Có chuyện gì vậy?”

“À…Ừm……”

Giọng nói thoải mái và vô tư như mọi ngày của cậu bạn thân vang lên trong đầu cậu, cả người Haruyuki lập tức dãn ra khiến cậu suýt tí là ngã lăn. Dùng một tay bám vào bàn để đỡ lấy cơ thể, cậu trả lời một cách ngờ nghệch.

“Ừ, thì, Taku, hiếm khi thấy cậu nghỉ học vì ốm, nên tớ nghĩ nên gọi hỏi thăm cậu…”

“…Xin lỗi đã khiến cậu lo lắng. Không có gì… không có gì phải lo lắng cả đâu.”

Nghe kỹ thì Haruyuki mới nhận ra Takumu trả lời với giọng hơi yếu. Chà, dù gì thì cậu ấy cũng đang bị ốm mà, nên điều này cũng hợp lí thôi. Haruyuki tiếp tục hỏi, lo lắng về tình trạng của bạn mình.

“Cậu bị cảm phải không? Cậu nên ở yên một chỗ và tránh rắc rối đấy. Cậu đang… ở nhà à?”

“Haha, dĩ nhiên rồi. Tớ không có giống cậu đâu, tớ uống thuốc và ngủ như cậu bé ngoan ấy. Làm sao mà quên được lúc cậu bị cảm cúm và sốt tận 39 độ, lúc mà Chii-chan tới thăm, cậu ấy phát hiện ra cậu chỉ vờ ngủ nhưng thực chất là đang chơi game thực tế ảo cơ chứ? “

“Cậu, cậu tốt nhất là quên nó đi.”

Haruyuki giãy nảy. Để an tâm hơn, cậu nói thêm.

“…Tạm thời đừng nhận lời thách đấu nào nhé, cứ tự chăm sóc tốt cho bản thân đã. Ngày mai vẫn còn chuyện quan trọng của Legion đó.”

Một lát sau—

“Ừ… Tớ biết rồi. Ngày mai tớ sẽ khỏe lên thôi. Có phải ở trường đang là giờ nghỉ trưa không thế? Giúp tớ gửi lời cảm ơn tới Master vì cho phép cậu kết nối Global Net nhé.”

Người mà Takumu gọi là <Master> không phải ai khác ngoài Kuroyukihime, thủ lĩnh của Legion<Nega Nebulus>. Nói cách khác, bây giờ Haruyuki có thể xác nhận rằng Takumu không hề bị mất kí ức về Thế giới Gia tốc. Cậu thở phào nhẹ nhõm, và đáp:

“Ối cha, bị cậu phát hiện mất rồi. Hiểu rồi, tớ sẽ chuyển lời giúp cậu… Vậy, mai gặp nhé. Cậu nhớ chăm sóc bản thân cho tốt đấy.”

Cậu không muốn tiếp tục làm phiền Takumu nghỉ ngơi nữa, và kết thúc cuộc gọi. Ngẩng mặt lên, cậu quay sang Kuroyukihime, và cười thẹn thùng.

“À…Etou… Có vẻ như Taku thực sự bị cảm rồi ạ.Em xin lỗi, em hấp tấp quá…”

Kuroyukihime lắc đầu cùng nụ cười ấm áp.

“Đừng như thế, cậu ấy không sao là tốt rồi… Nhưng mà…”

Dừng câu nói tại đó, khuôn mặt bỗng cô đanh lại. Cô gỡ dây cáp nối Neuro Linker của Haryuki vớimàn hình máy tính ra và nói tiếp,

“…Chúng ta vẫn không thể bỏ qua khả năng người của <Remnant> có thể hành động ngay lúc này. Tuy rằng, ít nhất là ở trong Suginami, họ sẽ không thể dễ dàng tìm ra thông tin của cậu ở thế giới thực. Nhưng để an toàn, tạm thời đừng nhận lời thách đấu của bất kì ai cả. Nếu cậu quyết định thách đấu người khác, thì hãy cố tìm những đối tượng ít nguy hiểm hơn. Rất có khả năngai đó sẽ lần ra được chúng ta từ vị trí Avatar xuất hiện đấy…”

“Vâng ạ… Em sẽ nhắc lại cho Taku và Chiyu.”

“Nhờ cậu đấy —còn giờ thì chúng ta ăn trưa nhé? Thi thoảng cùng nhau ngồi ăn trên ghế dài cũng không phải là ý tồi đâu.”

Kuroyukihime vỗ vai cậu, Haruyuki thả lỏng mọi cảm xúc của mình và gật đầu. Cô mỉm cười một cách dễ thương, rồi bồi thêm một câu:

“…Chắc cũng nên cảm ơn Blood Leopard vì số thông tin này nữa. Vì đằng nào cũng phải gặp nhau nên là tiến hành ở thế giới thực luôn đi vậy. Khi nào cậu có thời gian thì nhớ sắp xếp một cuộc hẹn đấy.”

“V-Vâng…… Hả, hả?”

Gật đầu trong vô thức, Haruyuki chợt nhận ra cuộc gặp mặt đó sẽ có bầu không khí như thế nào. Nửa thân trên của cậu bỗng giật mạnh.

“Không, kh-không, đó có lẽ không phải ý hay đâu ạ.”

Haruyuki nói to trong khi đuổi theo Kuroyukihime, người đã rời khỏi phòng.

Tronglúc nói chuyện, Haruyuki đã có một cảm giác bất an kỳ lạ, và đến giờ vẫn chưa tan biến.

Có lẽ do giọng của Takumu nghe khác với mọi ngày. Việc đó cũng có thể hiểu được là do cậu ấy ốm và một phần do thời tiết. Nhưng chưa hết, sự nặng nề trong giọng nói của cậu ấy lại có vẻ như là do gánh nặng tâm lí chứ không phải do cơ thể. Đúng rồi – nó ắt hẳn là cảm giác lo lắng xuất hiện mỗi khi ta suy nghĩ về Takumu trước đây.

—Chắc là mình tưởng tượng thôi. Takumu lúc này là trụ cột hỗ trợ đầy bình tĩnh và tự chủ của Legion kia mà.

Haruyuki tự nhủ như vậy, nhẹ nhàng lau đôi bàn tay ướt mồ hôi vào quần, và theo Kuroyukihime rời khỏi phòng hội học sinh. Âm thanh của giờ nghỉ trưa, và mùi hương thức ăn toát ra từ căn tin đã giúp xoa dịu cậu.

Nhưng—

Chỉ ba tiếng sau, Haruyuki phát hiện ra rằng linh cảm của mình là chính xác, theo một nghĩa nào đó.

Nhưng cậu tính sai vềtầm quan trọng của nó. Tình hình đã hoàn toàn vượt xa những gì mà Haruyuki, và kể cả Kuroyukihime, đã chuẩn bị trước.

Người mang đến tin này là người tới trường trung học Umesato mỗi ngày sau giờ học để cho chú cú mặt trắng Hou-san ăn; thành viên nhỏ tuổi nhất của Legion — Shinommiya Utai.

Sau bữa ăn trưa cà ri với Kuroyukihime, và ngồi đồng thêm hai tiết học buổi chiều,rồi nói với Chiyu rằng “Tớ sẽ nhắn tin cho cậu sau!” khi cô ấy đang chuẩn bị đến câu lạc bộ, Haruyuki liền rời khỏi dãy nhà. Tuần trước, cậu sẽ chạy ra nhanh hết sức, kết nối với Global Net, rồi ngốn thật nhiều thông tin nhất có thể như là một món ăn vặt, nhưng bây giờ cậu đang đảm nhận trách nhiệm trưởngBan Săn sóc động vật, nên làkhông thể làm vậy được nữa. Tuy là, bằng cách nào đấy, cậu chưa bao giờ xem nó như gánh nặng. Thực tế mà nói, cậu rất thích công việc mình đã làm ở ban.

Bầu trời thì xám xịt. May mà dự báo thời tiết bảo là sẽ không có mưa, nên có lẽ hôm nay là ngày tuyệt vời để đóng bao và đưa tiễn mớ lá khô đã chất thành đống ở chỗ chuồng thú.

Đi vòng qua dãy nhà thứ hai của trường, cậu hướng tới khu vườn phía bắc, bước đi trên mặt đất ẩm mốc về phía cái chuồng làm từ gỗ tự nhiên nằm ở góc tây bắc. Chỗ này có rất ít ánh nắng, nhưng nhờ phía nam không có tòa nhà nào và chỉ có vài cái cây nhỏ nên vài tia nắng vẫn có thể len lỏi qua lớp hàng rào sắt.

Chẳng có ai khác ở đây cả. Ngoài Haruyuki ra, Ban Săn sóc vẫn còn hai thành viên khác được chọn ra từ việc bốc thăm: cậu nam sinh học cùng năm tên Hamajima, và cô nữ sinh tên Izehi, nhưng Haruyuki đã đánh dấu việc tham gia của họ là “tình nguyện”. Đó là bởi vì cậu đã quyết định rằng để họ tự nguyện tham gia vẫn tốt hơn là ép buộc, nhưng có lẽ còn khuya việc đó mới xảy ra.

Ngay khi tới cái chuồng nhỏ trong góc, cậu nhìn thấy Hou (nghe như cái tên được chọn ngẫu nhiên) đang ngâm mình trong cáichậu kim loại trên sàn.

Nó vung cánh ra, giữ yên tư thế đó và ngâm mình xuống chậu nước khá nông từ vị trí đầu trước tiên. Rồi nó đứng dậy, nâng những sợi lông ướt nhẹp và rỉ nướclên, rồi nhẹ nhàng giũ giũ chúng. Nhìn cái cách tắm bồn chả khác gì con người của nó khiến Haruyuki không thể không cười toác mồm.

“Haha… Trông chú mày thoải mái quá hở?”

Như để trả lời, Hou quay đầu lại để nhìn cậu, thể hiện một biểu cảm khá lúng túng. Nó lắc mạnh toàn bộ cơ thể, khiến nước bắn tung tóe, và sau đấy bay lên khỏi mặt nước. Nó bay vài vòng bên trong chuồng, sau đó đậu lên một cành cây phía bên trái. Sau đó nó bắt đầu chỉnh chu lại mớ lông ở ngực.

Bên trong nhánh cây đấy là một cảm biến áp lực để đo cân nặng của Hou. Haruyuki mở màn hình giả lập lên, mở sổ nhật kí của ban đã được lưu lại trong trình duyệt mạng nội bộ đặc biệt, và nhập vào giá trị hiển thị từ cảm biến.

Ngay lúc đó, một cửa sổ yêu cầu kết nối Ad-Hoc hiện ra. Haruyuki quay sang phải vànhìn thấy một cô bé trong bộ đồng phục nhìn như chiếc váy màu trắng, đang cầm theo chiếc cặp sách màu nâu và mỉm cười với cậu.

“Ah… Chào, Mai-……À không, Shinomiya-san.”

Thật thú vị khi Haruyuki nhận ra mình vô tình dùng tên Duel Avatar của cô bé ở thế giới thực, và ngược lại. Haruyuki suýt nữa đã gọi “Mai-san”, là rút gọn của Ardor Maiden, nhưng sau khi tự chỉnh lại, tay trái cậu gãi đầu trong khi dùng tay phải để nhấn nút “Yes” trên bảng yêu cầu.

Cửa sổ chat tự động hiện lên, và Utai nhập chữ vào với tốc độ tia chớp thường ngày của mình:

[UI>Chào anh, Arita-san. Cân nặng của Hou-san thế nào rồi ạ?]

“À, ừm… Có vẻ ổn, chỉ là có hơi tụt cân một chút?”

[UI>Cũng không khó hiểu lắm, tại môi trường xung quanh vừa thay đổi nên chắcnó hơi chăng thẳngđấy ạ. Hôm nay em có mang nhiều thức ăn hơn nè, anh có muốn lại gần xem em cho nó ăn không?]

“Ừ, ừ, chắc chắn rồi!”

Trả lời xong, Haruyuki kiểm tra danh sách hoạt động của ban trước khi đóng trình duyệt. Công việc được phân hôm nay vẫn chỉ là lau dọn như mọi hôm, và việc đó chỉ cần một người làm thôi. Hơn nữa, kế bên tên của Hamajima và Izeki, cụm từ [Đã rời trường] hiện lêny như cậu dự đoán.

Cố nuốt tiếng thở dài vào, Haruyuki nhìn Utai mở cái khóa điện tử cỡ lớn. Chỉ với một cái vung tay qua từ đôi bàn tay nhỏ nhắn, cái chốt cửa to lớn từ từ trượt sang mộtcái “ding”. Utai xác nhận Hou đang đậu trên cành cây của nó, sau đó vẫy tay cho Haruyuki. Hai người mở cửa chuồng, và cùng nhau bước vào.

Sau khi đóng cửa, Utai khóa trái chốt cửa lại từ bên trong, rồi đặt túi xuống. Từ bên trong, cô bé rút ra một cặp bọc cánh tay màu nâu trà — không,đúng hơn là đôi găng.Cô bé liền đeo một bên găng vào tay trái, kéo dài đến gần khuỷu tay, rồi lại cho tay vào túi.

Utai rút ra một chiếc hộp giữ lạnh nhỏ. Cô bé dùng tay phải mở hộp ra, bên trong trông như thịt sống được thái mỏng.

—Ohh, đúng là chim săn mồi nhỉ.

Trong lúc Haruyuki đang trầm trồ, Utai đứng dậy và đưa tay trái về phía cành cây. Như có thần giao cách cảm hay gì đấy tương tự, Hou mở rộng cánh và bay đến đậu trên cánh tay Utai. Nó nhìn thẳng vào cô bé bằng đôi mắt vàng kim như thể đang nói “Nhanh lên!”

Nhìn thấy Utai định cúi xuống để lấy hộp thức ăn trên mặt đất, Haruyuki nhấc nó lên bằng cả hai tay cho cô bé. Cô bé cười mỉm, tay phải rút ra một miếng thịt đỏ hỏn.

Cô giơ nó đến gần mặt Hou, và nhanh như cắt, nó dùng mỏ ngoạm trọn miếng thịt từ cô bé rồi ngấu nghiến như thể nó vừa nuốt chửng cả miếng. Điều này hoàn toàn khác với việc cho gà hay bồ câu ăn. Ngay khi Haruyuki chuẩn bị “Ồ—” lên tiếp thì Utai đưa thịt cho nó ăn liên tục, và Hou nuốt chúng ngà một nhanh. Haruyuki định nghĩ xem đó là loại thịt gì, nhưng cậu chưa bao giờ học tí gì về nấu ăn cả, nên chỉ nhìn thôi thì thách cậu nhận ra được đấy.

[trans: thật ra là có chiêu bỏ lò bật công tắc khá bá đạo :v] [edit: tên nào chả làm được trò đó :v]

Chiếc hộp giữ lạnh dùng để chứa đồ ăn cho Hou, con vật có vẻ ăn nhiều hơn so với hình thể chỉ khoảng 20cm của nó, đã hết sạch chỉ trong nháy mắt. Utai vuốt nhẹ vào đầu nó, với biểu hiện trông như đang nói “Đó là cách cho nó ăn đó.”; con chim lắc cổ mạnh đầy thỏa mãn, sau đấy bay lên, trở về cành cây của mình.

Utai gỡ găng tay ra, cầm lấy chiếc hộp từ Haruyuki, ra khỏi chuồng, và bắt đầu dọn dẹp đường nước ở bên hông. Trong khi đó, Haruyuki thay mấy tờ giấy tổng hợp xung quanh chuồng. Vào cái thời mà tin tức hằng ngày vẫn còn được phát hành bằng giấy, có vẽ người ta hay dùng báo cũ cho việc như này, nhưng vào thời nay, giấy làm từ vỏ cây tự nhiên rất hiếm và giá thành thì lại cao. Cậu và Utai thay nhau làm sạch mấy tờ giấy mà Hou-san làm bẩn, rồi phơi chúng lên một giá phơi đồ nhỏ.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Haruyuki hỏi câu hỏi mà cậu nóng lòng muốn biết từ nãy giờ:

“Ừm, Shinomiya-san, lúc nãy em cho Hou ăn loại thịt gì thế?”

Cô bé nữ sinh lớp 4 cười tinh nghịch trong khi các ngón tay nhảy múa trong không khí.

[UI> Anh đoán đi.]

“Etou… etou… t-thịt gà à?”

Utai chạm vào một nút trên màn hình của mình, và Haruyuki có thể nghe thấy tiếng “pupu” vang lên, báo hiệu là cậu đã trả lời sai. Đây là một chức năng được cài đặt trong thanh công cụ chat.

“V-Vậy thì thịt lợn.” Pupu. “Ế—? Có phải thịt bò không?” Pupu. “Th-thịt cừu.” Pupu. “Là một loại cá à?” Pupu

[edit: sao có cảm giác giống như tên này giải đố để được lòng bé gái ấy :v]

Haruyuki giơ cả hai tay chào thua. Thấy vậy, Utai nở một nụ cười kì lạ, và bất ngờ thêm vài từ vào khung chat.

[UI> Về việc đó, hay là em cho anh xem từng bước nhỉ, bắt đầu từ việc thái thịt? Có lẽ anh sẽ thấy hơi ớn đó, cho nên hãy chuẩn bị tâm lí đi nhé.]

“Hah… T-Thái thịt á?”

[UI> Được rồi, chúng ta dọn cái mớ lá này trong lúc còn sớm đi đã. Có vẻ ta sắp xong rồi đấy ạ.]

Trông thấy nụ cười nhỏ của cô nhóc, Haruyuki cảm thấy mình không nên tiếp tục cái vấn đề đó nữa, và gật đầu.

“Oh, được rồi. Vậy anh sẽ đi lấy túi rác.”

Trong khi chạy đến phòng dụng cụ ở sân trong, cậu nghía nhanh vào Hou ở trong chuồng. Con cú, đã được lấp đầy bụng, cụp tai xuống, bám chặt cành cây chỉ bằng một chân, nhắm mắt lại như đang buồn ngủ.

Cái túi nhựa mờ chưa từng được thay đổi suốt mấy thập kỷ, giờ đã được lấp đầy bởi lá khô sau 30 phút làm việc nhọc nhằn. Haruyuki đã nghĩ rằng mình có thể đốt cái đống lá khô đấy, và nướng khoai trên ngọn lửa — giống như cậu từng xem trong mấy bộ phim cũng như truyện tranh cũ — và cậu cũng có thể thoát khỏi mớ hỗn độn này trong khi đang lấp đầy bụng, nghe thì có vẻ khá tuyệt, nhưng nếu phát hiện một ngọn lửa trong trường, hệ thống báo cháy sẽ vang lên, lực lượng cứu hộ sẽ ập tới chỗ này, và cậu sẽ bị bắt ngay,có lí do lí trấu cũng vô ích. Hơn nữa cũng khá khó cho những đứa chưa đủ tuổi để mua mấy thứ như bật lửa. Đó là vì sao mà những kẻ giống như mấy đứa đã từng bắt nạn cậu năm ngoái, không dám hút thuốc cũng như bày mấy trò quậy phá siêu cấp trong trường.

Cả hai không còn cách nào ngoài việc kéo lê 8 bao lá khô tới khu vực thu rác ở phía trước sân trường. Lúc cả hai làm xong thì đã là 4:20 chiều.

“Whoo… Cuối cùng… cũng xong…”

[UI>Anh vất vả rồi ạ.]

Cả hai nhìn nhau, và cùng nở nụ cười nhẹ nhõm, sau đó thay phiên nhau rửa tay. Công việc của hôm nay đã kết thúc. Họ đã hẹn với Chiyuri sẽ cùng đi thăm Takumu sau đó.

Nhưng mà, hoạt động câu lạc bộ của Chiyuri kết thúc vào khoảng 5 giờ, nên là vẫn còn chút thời gian. Ngay khi Haruyuki đang nghĩ xem làm gì bây giờ—

Utai nghiêng đầu và bấm vào không khí sau khi đã lau tay xong bằng chiếc khăn tay trắng. Trong khi dùng tay phải để vận hành cửa sổ trên màn hình ảo, cô bé dùng tay trái để nhập câu trả lời.

[UI> Em nhận được tin nhắn từ Fuu-nee. Nó được đánh dấu <khẩn cấp>, nên em phải đọc nó ngay lập tức, anh thông cảm nhé.]

“Fuu-nee” mà cô bé nhắc đến chính là Kurasaki Fuuko, hay còn là Sky Raker. Cô ấy học ở một trường cao trungthuộc Shibuya, và Haruyuki lập tức hiểu ra tại sao Utai có thể nhận được tin nhắn đó. Neuro Linker của cậu, một khi đã kết nối với mạng nội bộ của trường, sẽ tự động ngắt kết nối với Global Net, nhưng Utai được xem là khách nên không bị giới hạn việc này. Hơn nữa, cô bé thường sử dụng Brain Implant Chipđể kết nối vào mạng, nên thành ra lúc nào cô bé cũng đượckết nối tới Global Net, và sẽ không xuất hiện trên danh sách thi đấu của Brain Burst.

“U-Ừm, em cứ tự nhiên.”

Utai nhìn thấy Haruyuki gật đầu, và mở tin nhắn ra, đọc thật nhanh.

Đột nhiên, đôi mắt to hơi đỏ của cô bé mở to ra hết mức. Đôi môi run lên bần bật, trông như cô bé đang thở rất gấp.

“Eh… G-Gì vậy?”

Haruyuki hoàn toàn bị sốc, và tiến lại gần Utai.

Cô bé vụng về di chuyển trên màn hình để nhập tin trả lời.

[UI> Arita-san, anh có biết một nhóm PK được xem là cực kì tàn bạo, được gọi là <Supernova Remnant> không ạ?]

“………!!”

—Cậu biết. Nghiêm túc mà nói, cậu chỉ vừa nghe về nó sáng nay, nhưng trong 8 tiếng đổ lại đây, cái tên đó và nỗi sợ mà nó mang lại đã ăn sâu vào tâm trí cậu.

…C-Có… Chúng… đã làm gì rồi?”

Cậu hỏi gấp, và một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cậu.

[UI> Sáng nay, bốn Burst Linker có Lv cao, được cho là thành viên của <Remnant> đã tấn công một Burst Linker khác trong Vùng Trung lập Vô hạn ở Shinjuku.]

Haruyuki nhìn chằm chằm vào hình ảnh 4 tên PK hiện lên trong khung chat, mặt cậu biến sắc.

“Là nói dối”, “Không thể nào”,những dòng suy nghĩ này quanh quẩn mãi trong đầu cậu. —Nhất định không phải là Taku. Taku đã trả lời cuộc gọi của mình lúc trưa mà. Và cậu ấy vẫn nhớ mình và Kuroyukihime kia mà.

Nhưng chính ngay lúc đó, vài con chữ khác lại hiện lên trước mắt cậu,mang đến một cơn chấn động cũng như hỗn loạn đến Haruyuki.

[UI>…Nhưng có vẻ như, chính bọn họ đã bị tiêu diệt hoàn toàn.]

Image [/images/images/image-21.png]

“Ế… Hoàn toàn… bị tiêu diệt……?”

Haruyuki không thể hiểu ngay câu nói đó, và chỉ có thể hỏi lại một cách ngờ nghệch.

“Bị tiêu diệt hoàn toàn… nghĩa là, nhóm PK <Remnant> được cho là tàn ác nhất…đã bị tiêu diệt chỉ bởi một người?”

[UI>Có vẻ là vậy ạ. Vào khoảng thời gian đó, có một Legion đã dựng trại dài kỳ để săn mấy con Enemy gần đó… Có vẻ như họ nhận ra hiệu ứng chiến đấu từ một trận chiến khốc liệt và tới để điều ta. Điều mà họ trông thấy hình như là bốn kẻ tấn công bị kết liễu từng người một, và trông có vẻ là“tuyệt diệt”. Nói cách khác, bốn người họ và đối thủ đã cược toàn bộ điểm của mình vào “Sudden Death Duel Card”.]

“Ng… Nghĩa là sao? Vậy là bốn kẻ từ nhóm <Remnant> đã tấn công ai đó, ép người ấy phải tham gia một trận <Sudden Death>…để rồi bị đánh bại hoàn toàn cũng như mất sạch điểm?”

[UI> Đó cũng là điều mà Fuu-nee nghĩ.]

“Nh…nhưng người đó có thể là ai… Có phải một trong các Vua không…? Một trong số họ đã đem thân mình ra làm mồi nhử để dụ đám<Remnant> ra mặt, sau đó quét sạch chúng…?”

Đó đã là viễn cảnh cuối cùng mà Haruyuki có thể nghĩ ra được. Nhưng Utai lắc đầu trong khi vẫn đang đờ người ra, và di chuyển những ngón tay đã cứng lại.

[UI> Không phải ạ. Thứ mà Legion đi săn Enemy nhìn thấy là một người trong bộ giáp xanh nước biển, là một Avatar loại Sức Mạnh. Tay phải người đó được gắn Trang bị Cường hóa loại đâm xuyên. Anh ta đã dùng cáimáy đóng cọc đó đâm xuyên qua tên cuối cùng của nhóm thách đấu, người đã được xác nhận là có vẻ ngoài giống hệt một kẻ đến từ<Supernova Remnant>, sau đó giết hắn, và rời khỏi đó bằng Portal. Fuu-nee nghĩ rằng người đó…]

Sau một phút lưỡng lự, thêm vài từ hiện lên trước mặt Haruyuki.

[UI>Dường như đó chính là <Cyan Pile> ạ.]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!