Virtus's Reader
Accel Wolrd - Thế Giới Gia Tốc

Chương 32: CHƯƠNG 10: Đỏ thẫm.

Đó là thứ đầu tiên mà Haruyuki nhìn thấy khi vượt qua khe hở bé tí trên cổng Nam của Cung điện hoàng Gia, và cuối cùng đã thoát ra được thế giới bên ngoài.

Ngọn lửa đỏ thẫm cuồn cuộn và dữ dội. Tuy nhiên, đó chỉ đơn thuần là nhiệt năng. Hình dáng tượng trưng của một con chim to lớn với đôi cánh khổng lồ, một cái cổ dài, và hai con mắt lấp lánh như các viên hồng ngọc.

Con Enemy Huyền cấp, <Thần thú Suzaku>.

“Sao… sao chưa gì nó đã xuất hiện rồi…!”

Utai đang bám víu lấy cổ cậu hét lên như thế với giọng khàn đục.

Haruyuki cũng rất chi bất ngờ. Suzaku canh giữ cổng Nam sẽ xuất hiện ở phía trên cái bệ thờ ngay khi có kẻ nào xâm phạm vào lãnh thổ của nó, gồm có cây cầu lớn với tổng chiều dài 500m và rộng 30m. Vào lần cuối chạm trán, thời gian cần để nó thành hình và bắt đầu tung chiêu là khoảng 5 giây. Còn với Haruyuki, cậu đã tính trước là có thể chạy thoát khỏi cánh cổng và bay được một quãng khá xa trong thời gian thành hình của con Suzaku.

Mặc dù vậy, vì lý do gì đó mà ngay thời khắc hai người họ ra khỏi cánh cổng, Suzaku đã hoàn tất việc thành hình rồi. Khoảng cách giữa hai bên chỉ là khoảng 30m. Haruyuki vươn rộng đôi cánh của mình trên lưng trong tuyệt vọng và phanh gấp lại, nhầm tránh va chạm với con chim lửa.

Tuy nhiên, cổng Nam ở sau lưng cậu đã hoàn toàn đóng kín lại. Dù cho họ có quay trở lại thì nó cũng sẽ không mở ra lần nữa. Lần trước, lý do cánh cổng cho Haruyuki và Utai vào trong là vì Trilead— tên thật là <Azure Air> đã phá hủy cái đĩa phong ấn từ trước, nhưng có vẻ chu trình mở và đóng lại đã tái tạo lại cái đĩa rồi.

Rất có khả năng là Lead đã bị tấn công bởi hơn 10 con Enemy cảnh vệ và xém ngủm, nên hiển nhiên họ không thể mong chờ cậu ấy chém đứt cái đĩa lần nữa. Tồi tệ hơn, nếu như họ vào bên trong lần nữa thì sẽ chẳng còn mặt mũi nào để đối mặt với Lead cả, khi mà cậu ta đã sẵn sàng bỏ mạng để đưa họ ra ngoài.

—Nên là họ không còn lựa chọn nào ngoài vượt qua ngọn lửa của Suzaku và bay tới đầu bên kia của cây cầu.

Gạt bỏ đi sự lưỡng lự trong khoảnh khắc của mình, Haruyuki hạ quyết tâm. Kẻ địch của họ sở hữu cái tên của một vị thần, và thực tế đang ở ngay trước mặt họ đây, nhìn chằm chằm hai người bằng đôi mắt hồng ngọc của nó.

Bất ngờ thay, cậu có cảm giác mình nghe thấy một giọng nói.

—Kẻ yếu đuối đến cùng cực.

—Hãy trả giá cho tội lỗi đặt chân vào vùng đất thánh của ta, và còn băng qua nó một cách xấc xược.

—Cháy thành tro đi.

Đoán rằng sắp có một đòn tấn công, Haruyuki tập trung toàn bộ sức lực và cố gắng mở đường máu.

Tuy nhiên, con chim lửa không há mỏ ra, mà vươn rộng đôi cánh khổng lồ của nó ra và đập mạnh một lần.

“…Nguy rồi!”

Người hét lên câu đó là Utai. Cùng lúc đó, Haruyuki nhìn thấy những đợt khí màu đỏ và cực nóng do đôi cánh của Suzaku tạo nên lao tới theo hình bán cầu. Không tấn công thẳng mặt, mà là ngay chính diện. Dù cho cậu có bay đi đâu thì cũng không thể nào thoát được.

Đùa à… họ sẽ chết ngay tại đây sao? Dễ dàng vậy sao? Dù đã trả qua bấy nhiêu đau đớn, vượt qua ngoại khu đền thờ của Cung điện Hoàng gia, và mở cổng với cái giá phải trả là tính mạng của Lead— Ấy thế mà, họ sẽ phải bị giam cầm tại đây dưới cái mác <Infinite EK> sao……

“—Đừng hòng… ta để ngươi làm thế!!”

Trong vòng tay của Haruyuki khi mà dòng suy nghĩ của cậu đã bắt đầu rụn rời, nàng miko nhỏ tuổi hét lên không chút e sợ.

Cô bé vươn rộng bàn tay trái của mình về phía trước. Từ lòng bàn tay tương đối mảnh khảnh đó, một làn sóng màu đỏ tươi nhìn khá giống đòn tấn công của Suzaku đã được tung ra.

Ngay khi hai luồng sóng va chạm vào nhau, một ánh sáng trắng chói lọi đã tô điểm lên thế giới.

Phần trung tâm ở đòn sóng nhiệt của Suzaku đã bị làm chệch đi theo hình tròn; nó liền trở thành hình vòng và đi xuyên quan vùng phụ cận của họ với tiếng ồn đến điếc tai.

Ngay sau đó, có lẽ vì nhận phải chút phản lực dội lại, mà cánh tay trái của Ardor Maiden lập tức bốc hơi đến tận phần bả vai.

“Ư… ah…”

Với một tiếng hét mỏng, cơ thể của nàng miko đã bị chấn động. Có vẻ vì không chịu được cơn đau dữ dội mà Vùng Trung lập Vô hạn này gây nên, cô bé cứ như thế mà gục đầu xuống.

Ôm chặt lấy cơ thể Utai khi đã mất đi ý thức, Haruyuki trút hết toàn bộ năng lượng còn lại và tái kích thích tinh thần chiến đấu của mình.

Bay đi— Bay đi!! Nếu mình không bay, thì việc sinh ra là một Avatar Thiên không sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa!!

“Wh…oooaaaaa—!!”

Hét lên, cậu điều khiển đôi cánh của mình rung động bằng toàn bộ sức lực mình có; Haruyuki lao thẳng về phía trước.

Mặt khác, Suzaku lại giương rộng đôi cánh của nó. Đòn tấn công tương tự sắp tới nữa rồi. Trước khi chiêu thức được tung ra, cậu sẽ vượt qua nó.

—Làm ơn, kịp lúc đi…!!

—Tuy nhiên, ngay trước mắt Haruyuki, không khí bắt đầu tỏa sáng lung linh và tỏa ra sắc đỏ, như một cơn gió hanh khô. Bề mặt Avatar của cậu bắt đầu cháy xém đi. Cái cảm giác nóng rát muốn làm lu mờ mắt cậu liền xộc lên, và thanh máu vốn dĩ còn lại gần 90% của cậu bắt đàu giảm đi…

Liền sau đó.

Lại có một hiện tượng bất ngờ gây cản trở đòn tấn công của Suzaku.

Ngọn thương ánh sáng mang hai màu đỏ và lam lao tới từ sau lưng con chim khổng lồ và đâm xuyên hai cánh của nó.

Cậu nhớ ra là đã từng thấy mấy chiêu thức có màu đó rồi. Cái màu xanh chính là <Lightning Cyan Spike>, kỹ năng đặc biệt của Cyan Pile— cậu bạn thân Takumu của cậu.

Còn cái màu đỏ thì là <Vorpal Strike>, kỹ năng đặc biệt của Black Lotus— người đỡ đầu, sư phụ, và cũng là người mà Haruyuki tôn kính hơn bất kỳ ai khác, Kuroyukihime.

Đòn sóng cực nóng của Suzaku đang trên đà làm cơ thể của Haruyuki và Utai bốc hơi, đã bị phá tan tành và biến mất.

Lượt qua những sợi lông vũ bao bọc bởi lửa, Haruyuki cuối cùng đã qua được phần rìa của Thần thú Suzaku.

Tuy nhiên, hiển nhiên là kẻ địch cũng sẽ đổi hướng, và trong khi nó giám sát Haruyuki với đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ, lần này nó há rộng mỏ nó ra. Một chiêu gầm—

Chính ngay lúc ấy.

Haruyuki đang lao thẳng về trước bằng toàn bộ sức lực và nhắm đến khu phía nam của cây cầu lớn, có một bóng hình đã lao tới với tốc độ cao đến đáng sợ từ đầu bên kia.

Tiềm thức của Haruyuki, người đang gia tốc đến giới hạn, đã nắm được chính xác chân tướng của cái bóng đó.

Burst Linker. Không chỉ một, mà tận hai người. Ở bên dưới là một Duel Avatar màu xanh da trời đang mang theo một bộ phóng loại phóng hơi nước trên lưng. Phó thủ lĩnh của Nega Nebulus, sở hữu biệt danh <ICBM>, Sky Raker.

Và trên lưng cô ấy còn một người khác nữa đang quỳ thấp xuống. Một Duel Avatar màu đen tuyền sở hữu bộ giáp đá hắc diện thạch và tứ chi hình trường kiếm— <Hắc Vương> Black Lotus. Phẩn lửa màu xanh-trắng toát ra từ Trang bị Cường hóa <Gale Thruster> của Raker đã nhuộm lên bộ giáp bán trong suốt đó một màu ngọc bích xinh đẹp.

Ngay khoảnh khắc họ chạm mặt nhau, Raker— tức Fuuko, và Lotus— tức Kuroyukihime nhìn sang Haruyuki với đôi mắt đỏ say mê và xanh-tím, rồi mỉm cười hiền dịu. Giọng của hai người họ vang trực tiếp trong tâm trí cậu.

…Mừng cậu đã về, Karasu-san. Cứ giao Suzaku cho bọn tôi.

…Bọn tôi giao phó tương lai của Legion cho cậu đó, Haruyuki-kun. Giờ thì, bay đi! Đừng nhìn lại, cứ tiến thẳng về trước.

Dòng chảy thời gian bị kéo dãn đã trở lại như cũ; Haruyuki đang ôm lấy Utai trong vòng tay, và Fuuko đang cho Kuroyukihime đi nhờ liền tách xa nhau rất nhanh.

“Ah…”

Không thể phanh lại trong khi đang bay ở tốc độ tối đa, Haruyuki ngoẹo cổ lại bằng toàn lực và nhìn thấy cảnh tượng ở phía ngoài của tầm mắt, trong khi chỉ có thể thốt lên tiếng nhỏ thé.

Fuuko và Kuroyukihime trở thành một đầu tên lửa bay qua vùng lân cận của mắt phải Suzaku, khi nó vừa định phóng ra một hơi thở lửa chí mạng. Cánh tay phải của Lotus sáng lên, và cắt vào con mắt của kẻ địch theo đường thẳng. Máu mà nhìn cứ như lửa trào ra vô số kể, và con chim rống lên một tiếng đầy giận dữ.

Suzaku ngừng đòn tấn công bằng hơi thở và bắt đầu di chuyển cơ thể to lớn của nó về phía bắc lần nữa. Mục tiêu của nó đã chuyển từ Haruyuki sang nhóm Kuroyukihime. Cơ bản là— hai người họ đã có tinh thần để chết.

Sự hy sinh của họ, theo một nghĩa nào đó, vừa giống lại vừa khác với chàng chiến binh trẻ tuổi Trilead, người đã thu hút hơn 10 con Enemy cảnh vệ để Haruyuki thoát ra khỏi cánh cổng. Lý do là vì không như Lead khi cậu ta có thể tránh cảnh <Infinite EK> bằng cách di chuyển ngay tới vùng an toàn ở lần đăng nhập tới, Kuroyukihime và Fuuko lại không có đường để mà chạy. Chỉ có cái bệ thờ hình chữ nhật ở sau lưng Suzaku— nơi mà Ardor Maiden đã bị <phong ấn>— và nếu như họ chết tại đó, thì là ở lần đăng nhập tới, họ vẫn sẽ lập tức bị Suzaku tấn công và chết ngay tức khắc lần nữa.

Nhóm Kuroyukihime có lẽ đã chứng kiến sự thành hình bất chợt của Suzaku trong khi đang đang đứng đợi, và nhìn thấu được rằng đó là hành động nhằm cản trở việc chạy thoát của Haruyuki với Utai. Và ngay lúc đó, họ đã hạ quyết tâm. Để cho họ chạy thoát trong khi lấy chính thân họ làm mồi nhử. Mặc dù cả Kuroyukihime và Fuuko sẽ bị phong ấn.

—Đó là điều ngoài sức tưởng tượng.

Đúng là một điều ngoài sức tưởng tượng. Hoàn toàn điên rồ. Mục tiêu duy nhất khiến Haruyuki chiến đấu như một Burst Linker, chính là phục hưng lại Nega Nebulus và cùng Kuroyukihime vượt qua ranh giới <Lv10> mà cô hằng khao khát. Vậy hy sinh Legion Master và phó Master chỉ để bản thân cậu sống sót có còn ý nghĩa gì nữa chứ?

Haruyuki đã trở nên mâu thuẫn trong chốc lát; ngay lúc đó.

Từ bên dưới, một tiếng gọi sắc bén vang đến chỗ cậu.

“Haru!!”

Giật thót, cậu hướng mắt sang phía đó. Người đang giơ cao cánh tay trái tại vị trí cách chân cầu khoảng 200m, là một Avatar cỡ lớn có bộ giáp lam nhạt, Cyan Pile. Và kế bên cậu ta là một Avatar cỡ nhỏ màu vàng-lam, Lime Bell.

“Haru—!!”

Bell cũng hét lên bằng toàn bộ sức lực, và rung lắc cái chuông lớn trên tay trái mình rất dữ dội. Cùng lúc đó, một tiếng hòa âm vang lên, cái chuông liền được bao bọc bởi hiệu ứng ánh sáng màu lam nhạt.

“—<Citron Call—>!!”

Cùng với việc cất lên tên kỹ năng, cô ấy vung cái chuông xuống. Ánh sáng màu xanh lá chanh trào ra và bao bọc lấy Haruyuki vốn còn đang bay dở dang.

Lượng thiệt hại cậu nhận từ trận đấu với lũ Enemy trong Cung điện Hoàng gia và sóng nhiệt của Suzaku mới nãy đã được phục hồi trong nháy mắt. Tuy nhiên, vết thương của Utai vẫn còn đang bất tỉnh trong vòng tay cậu thì vẫn y xì như thế. Tầm ảnh hưởng của <Citron Call> là đơn mục tiêu, nên nó không thể hồi phục cho hai người cùng lúc, nhưng nếu thế chẳng phải cô nên chữa trị cho Ardor Maiden đang bị thiệt hại nặng hơn trước sao?

Trong một tích tắc, Haruyuki đã không thể nắm được ý định của Chiyuri, người đang hồi lại thanh máu của Silver Crow ngay tại chỗ. Tuy nhiên, tiếng hét của Takumu vang lên sau đó đã xua tan sự hoang mang của Haruyuki.

“Haru, cứ giao Maiden-san lại cho bọn tớ đi!”

“…!!”

Haruyuki mở to mắt— ngay sau đó, cậu truyền cơ thể của Ardor Maiden trên tay sang cánh tay đang vươn ra của Cyan Pile bên dưới mà không chút chần chừ. Rồi cậu nhấc bổng cơ thể đã trở nên nhẹ bỗng của mình lên để làm một cú quay người với bán kính rất nhỏ. Giọng của Chiyuri vang đến tai cậu, vượt qua cả tiếng gió đang thét gào.

“Haru, senpai và Nee-san…!”

“—Hiểu rồi, cứ giao cho tớ!!”

Hai người bạn thuở nhỏ của Haruyuki đã lưỡng lự, dằn vặt và quyết định thay phần cậu. Rằng họ sẽ không để Kuroyukihime và Fuuko bỏ mạng tại đây. Rằng bằng mọi giá, họ sẽ trở về nhà cùng với mọi người.

Được tiếp sức bởi cảm xúc của Takumu và Chiyuri, Haruyuki lại bay về phía bắc.

Trên đường đi, con Thần thú Suzaku cũng đang hướng về phía bắc đang ngoẹo cái cổ dài của nó thành hình chữ S và há to cái mỏ của nó.

Có lẽ chỉ 5… à không, 3 giây nữa là một hơi thở cực nóng sẽ được phun ra.

Ở trên tầm bắn của nó, Sky Raker cõng theo Black Lotus trên lưng bắt đầu hạ độ cai, vẽ thành một đường parabol. Bộ phản lực Gale Thruster bắt đầu chớp tắt lập lòe bất thường và sắp sửa biến mất. Món Trang bị Cường hóa đó đã thể hiện một lực đẩy kinh hoàng, nhưng một khi dùng cạn năng lượng thì sẽ phải mất một thời gian dài để sạc lại cho tới lần bay tiếp theo. Hai người họ không còn cách nào để thoát khỏi ngọn lửa của Suzaku nữa rồi. Từ cái mỏ to lớn của nó, một ánh sáng cam chập chờn trào ra. Bầu không khí xung quanh liền trở nên nóng bức và tỏa sáng lung linh—.

—Đừng hòng… tao để mày làm thế!!

“Wh…oooooooooa—!!”

Bằng một sức mạnh ngốn hết toàn bộ thành kỹ năng còn lại của cậu, Haruyuki khiến các tấm vảy kim loại trên lưng mình phải rung động. Một ánh sáng mờ nhạt bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Silver Crow. Đâm xuyên qua cả bức tường áp lực của gió bằng mấy đầu ngón tay được dưỡi thẳng ra, Avatar của cậu đã trở thành một ngọn thương và bay tới.

Do mắt phải Suzaku đã bị phá nát bởi chiêu thức của Kuroyukihime, nên nó đã không nhận thấy Haruyuki đang tiến tới từ phía đó. Haruyuki lao tới theo một quỹ đạo gầnnhư là áp sát khuôn mặt của con chim khổng lồ. Cậu bay sượt qua phía bên phải của cái mỏ nó chỉ khoảng vài chục cm, ngay khi nó đang định phun ra một đám cháy dữ dội. Chỉ trong một phát, cậu đã lao ra phía trước kẻ địch.

Ở sau lưng cậu, một lượng lớn căm phẫn về phía vật cản trở là cậu đã được tạo nên.

Còn ở trước mặt, hai nàng Burst Linker mở to mắt vì sốc.

“Tại sao…!?”

“Haruyuki-kun…!!”

Với một lực quán tính khiến cậu xém tí là đâm sầm vào cậu, Haruyuki dùng cả hai tay để bế cơ thể hai người họ lên, khi họ đang cố thét lên như thể đang thở gấp. Cậu ôm lấy phần eo mảnh khảnh của Sky Raker và Black Lotus vốn có chiều cao gần tương đương bằng toàn bộ sức lực, và trong một khắc nhỏ nhoi, cậu thay đổi hướng bay về phía trên.

Tình cảnh của họ cũng gần giống <Chiến dịch giải cứu Ardor Maiden> hôm trước, khi mà cậu cũng bế Utai lên khi cô bé xuất hiện tại trung tâm bệ thờ ở phía nam. Tuy nhiên, có một điều khác biệt là không như Utai đứng trên mặt đất, Kuroyukihime và Fuuko vẫn còn đang lơ lửng trên không khoảng 20m. Thành ra họ vẫn phải tốn thêm thời gian để thay đổi hướng đi về phía đường thoát của họ— cụ thể là thẳng về phía trước.

Điên hơn nữa là xung quanh họ đã bị nhuộm bởi một màu đỏ thẫm. Cuối cùng Suzaku đã bắn ra hơi thở của nó. Một lượng thiệt hại loại nhiệt độ đến kinh khủng sắp tới rồi; nếu họ dính trực tiếp nó, dù có là Burst Linker kiểu gì cũng sẽ không tránh khỏi cảnh bốc hơi.

“G…rrr…”

Nghiến răng và cố gắng chịu đựng, Haruyuki bay theo phương thẳng đứng bằng mọi sức lực mà cậu có.

Tch; đầu ngón chân cậu chạm phải cái gì đó. Chỉ trong một khắc, hơn 1/10 thanh máu của cậu đã biến mất. Có lẽ cậu chưa đụng phải phần gốc của hơi thở, mà là khu vực thiệt hai xung quanh nó, nhưng cậu vẫn không nhìn xuống. Cậu chỉ nhìn lên bầu trời xanh-đen đầy mây của màn <Thành phố Quỷ> và bay.

Ngay cả đường bay cũng không được phép chệch đi dù chỉ một chút. Lý do là vì siêu trọng lực được thiết lập ở hai bên trái phải của cây cầu lớn, tức là khu vực cấm bay, và những kết giới vô hình trải dài đến vô tận cùng với cánh cổng của Cung điện Hoàng gia, cũng như bầu trời phía trên tường thành. Khoảnh khắc cậu chạm phải chúng, việc bay của cậu sẽ bị cản trở và họ sẽ rơi xuống ngay.

Thế nên cậu chỉ có thể bay thẳng lên một cách hoàn hảo. Cậu sẽ bay thẳng lên thật xa có thể, và cắt đuôi con Suzaku. Sau đó, cậu sẽ làm một cú lộn người thật lớn về phía nam, rơi xuống và thoát xuống phía nam của cây cầu lớn—.

Xuyên qua những cơn gió đang gầm lên như loài chó, tiếng thì thầm của Kuroyukihime vang lên bên tai phải cậu.

“…Thiệt tình, cậu đúng là…”

Theo sau đó, bên tai trái cậu là tiếng cười khúc khích của Fuuko.

“Fufu…, chẳng hiểu sao mà, tôi có cảm giác là sẽ thành ra thế này rồi.”

“Em xin lỗi… sau khi chúng ta trở về, em nhất định sẽ xin lỗi!”

Cũng trả lời với cái kiểu giống hệt ngày hôm trước, Haruyuki khiến đôi cánh bạc trên lưng mình rung động hơn nữa—.

“Ah…!”

Người thét lên chính là Fuuko. Cảm thấy có điều gì đó bất thường, lần này Haruyuki nhìn lại theo phản xạ.

Thân hình của con chim khổng lồ chìm trong lửa có thể nhìn thấy từ cự ly gần đến không tưởng. Nhưng mà, tại sao? Dù rằng họ đã lên tới độ cao gần 300m rồi thì chớ…

Cơ bản là— nó đã đuổi theo họ. Thần thú Suzaku, mãnh thú bảo hộ đáng lý ra sẽ không rời khỏi khu phía nam của cây cầu lớn, tức là lãnh thổ của nó, giờ đây cũng đang bay lên và dí sát nhóm Haruyuki.

Con mắt trái còn lại của con Enemy nheo lại như thể đang nhạo báng họ. Bên trong tâm trí của haruyuki, một giọng nói chết chóc vang lên.

—Ngu muội.

—Các ngươi không thể thoát khỏi đôi cánh của ta bằng mấy cái cánh què quặt đó đâu.

Cùng lúc đó, Suzaku đập cánh một cách dữ dội, và vươn rộng ra cỡ 20m ở cả hai bên. Thân hình to lớn của nó từ từ tăng tốc, và khoảng cách giữa họ dần rút ngắn lại.

“Kk…!”

Lại nhìn thẳng lên trên, Haruyuki cố gắng nâng cao tốc độ của mình lên thêm nữa.

Tuy nhiên ngay sau đó, cậu nhận ra một sự thật kinh hoàng.

Thanh kỹ năng đặc biệt của cậu đáng ra đã được nạp đầy từ khi khởi hành bên trong Cung điện Hoàng gia, giờ đã bắt đầu bị rút hết. Tuy nhiên, nghĩ lại thì đó cũng là điều hiển nhiên. Cậu đã phải bay liên tục trong khi cõng theo Utai, giờ lại tới Kuroyukihime và Fuuko; dù cho thanh kỹ năng của cậu có bị tiêu thụ với tốc độ nhanh gấp vài lần so với khi cậu bay một mình thì cũng chả có gì lạ cả.

—Tuy nhiên, nếu cú phóng của cậu dừng lại tại đây, họ sẽ lập tức bị thêu cháy bởi ngọn lửa của Suzaku, và ba người họ sẽ chết không kịp ngáp. Và vị trí hồi sinh của họ là ở ngay bên dưới, cụ thể là ngay cái bệ thờ phía trước cổng Nam của Cung điện Hoàng gia. Và chắc chắn, tất cả họ sẽ rơi vào cảnh <Infinite EK>.

Trong khi dán mắt vào thanh kỹ năng đặc biệt đang bốc hơi từng chút một với tốc độ đáng sợ của mình, trong một khoảnh khắc, Haruyuki sơ lược lại toàn bộ lựa chọn mà mình có.

Chỉ để Kuroyukihime và Fuuko chạy thoát?— Bất khả thi. Nếu họ rơi xuống từ độ cao này, họ sẽ chết ngay tắp lự từ thiệt hại khi rơi, và trước đó họ sẽ bị giết bở Suzaku đang đuổi theo ngay bên dưới.

Chạy về phía nam bằng một cú lộn ngược?— Không được luôn. Trong tình trạng bị dí bởi Suzaku thế này, dù cho có quay lại thì họ cũng đã bỏ mạng trước khi tới mặt đất rồi.

Bảo hai người họ cố ý tấn công Silver Crow để hồi lại thanh kỹ năng đặc biệt của cậu?— Vô dụng nốt. Nếu tốc độ của họ bị chững lại dù chỉ một chút khi cậu nhận thiệt hại, họ sẽ lập tức rơi vào phạm vi tấn công của Suzaku mất.

Nên là, họ chỉ có thể bay mà thôi.

Dù cho thanh kỹ năng có cạn kiệt. Dù cho chương trình Brain Burst đã công bố rằng bay hơn thế này là không được phép. Cậu vẫn sẽ bay, phá vỡ giới hạn của hệ thống bằng sức mạnh của trí tưởng tượng, và viết đè lên cái hiện tượng không được bay đó.

Tưởng tượng đi. Một hình ảnh về <bay lượn> thật sự.

Sức mạnh duy nhất và lớn nhất mà Duel Avatar <Silver Crow> sở hữu trong Thế giới Gia tốc, năng lực <Phi Thiên>, mang hình dạng của nỗi ám ảnh tinh thần mà Haruyuki đã luôn mang theo.

Nỗi ám ảnh của cậu, nếu phải đặt tên thì là cảm giác muốn trốn chạy. Cắt rời bản thân mình khỏi mặt đất vốn chứa đầy những thứ mà cậu căm ghét, và muốn tới một nơi thật cao, cao đến tận cùng của thế giới. Muốn được tới một thế giới cho phép rủ bỏ bất cứ thứ gì mà mọi thứ, nơi chỉ tồn tại tốc độ của ánh sáng. Và rồi, muốn được quên đi mọi thứ.

Tuy nhiên—.

Hiện tại, Haruyuki đang tự hỏi liệu đó có thật sự là <bay lượn> hay không và đã tích lũy sức lực để bay trong một thời gian dài rồi. Sống để bay. Bay để sống. Cả hai là một, cũng như không thể tách rời nhau.

Nếu vậy thì, dù không có đôi cánh nào trên lưng họ, con người ở thế giới thật nhất định cũng có thể bay. Mang theo những gì họ đang nhắm tới, những gì họ muốn vượt qua trong trái tim, định hình nên một hình ảnh thực thể hóa của chúng, và tiến lên từng bước, từng bước một. Không nhìn xuống và liên tục bị cuốn trôi hết ngày này đến ngày khác trong khi mang theo sự bất mãn, chỉ nhìn thẳng lên bầu trời— nơi mà họ đều muốn chạm tới vào một ngày nào đó, và năng nổ tiến lên. Khi làm được điều đó, con người nhất định sẽ khiến cho đôi cánh vô hình của họ vỗ lên và bay lên.

“..Bay đi…!”

Trong khi nhìn chằm chằm bầu trời của Vùng Trung lập Vô hạn đang cuồn cuộn mây đen bằng cả con tim, Haruyuki khẽ hét lên.

Không phải là làm mấy vật thể dùng để nâng đẩy, tức mấy tấm bảy kim loại của cậu, phải rung động bằng năng lượng số học, hay tức là thanh kỹ năng đặc biệt của cậu—.

Mà là tạo nên đôi cánh từ nhịp đập trái tim cậu bằng sức mạnh tưởng tượng và bay.

Trước đây, tại đỉnh của tháp Tokyo cũ, Fuuko người đầu tiên hướng dẫn Hệ thống Tâm Ý cho Haruyuki đã nói như vậy. Rằng “nếu là cậu, thì một ngày cậu có thể sẽ bay được trên bầu trời chỉ bằng Tâm Ý. Tuy nhiên, cậu sẽ phải mất một quãng thời gian khá lâu đấy”.

Là một Burst Linker và cũng là một người dùng Tâm Ý, Haruyuki vẫn còn là một đứa non nớt. Cả quá trình luyện tập lẫn kinh nghiệm của cậu đều không hề đủ.

Tuy nhiên, nếu cậu phải bay thì đó chính là lúc này. Nếu bây giờ cậu không thể bay, thì vì lý do gì mà cậu được sinh ra với cái tên <Quạ bạc> cơ chứ?

Tưởng tượng. Tưởng tượng đi. Ý nghĩa của việc bay lượn. Ý nghĩa của việc rời khỏi mặt đất và nhắm đến bầu trời.

Trong mắt Haruyuki, bóng ma của một con cú mèo nhỏ đang vỗ đôi cánh trắng của nó và tung bay đến lấp lánh.

“—Bay đi, Crow!!”

Ở bên phải là Kuroyukihime.

“Bay đi, Karasu-san!!”

Và ở bên trái, Fuuko hét lên.

Tất cả họ cùng hòa quyện vào một hình ảnh bạc, chạy dọc cơ thể Haruyuki, và dán chặt vào hai cái xương bả vai của cậu. Và rồi, Haruyuki cũng dõi theo họ bằng con mắt trong tim. 10 tấm vảy kim loại trải rộng ra trên lưng Silver Crow bắt đầu tỏa sáng chói lọi, thay hình đổi dạng, và được viết lại thành <đôi cánh> thật sự giống hệt của loài chim săn mồi.

“Wh…o…ooooooa—!!”

Cùng lúc đó Haruyuki rống lên, cái chấm cuối cùng trên thanh kỹ năng đặc biệt liền biến mất. Tuy nhiên, cú thúc giúp toàn cơ thể cậu gia tốc về phía bầu trời vẫn chưa tiêu biến.

Vỗ lấy đôi cánh tỏa sáng ánh bạc đầy hào nhoáng bằng toàn bộ sức lực mình có, Haruyuki ngâm lên cái tên của kỹ năng Tâm Ý mới từ tận sâu trong trái tim mình.

“—<Light… Speed>—!!”

Pah… toàn bộ thị giác cậu đã được bao trùm trong một màu bạc lộng lẫy. Cậu tiếp cận bóng ma của con chim cú mèo đang bay phía trước, chạm lấy nó và đồng hóa với nó. Trong khi mang theo hai nữ Duel Avatar, Haruyuki tung bay với một lực gia tốc đáng sợ mà cậu chưa tình trải nghiệm bao giờ. Lớp mây dày đặc của màn <Thành phố Quỷ> dần tiến sát hơn, và cậu đâm xuyên qua nó với một chút kháng cự.

Phong cảnh đã biến mất và mờ đi thành một màu xám đậm đơn sắc. Tuy nhiên, lập tức sau đó, một ánh sáng đỏ thẫm chiếu lên từ bên dưới. Suzaku vẫn bám theo họ. Tốc độ bay của con Enemy cũng tăng lên thấy rõ. Trên bầu trời của Thế giới Gia tốc, là hai cơ thể có kích cỡ trái ngược nhau đang bay lên theo phương thẳng đứng, đồng thời vẽ lên những con đường màu bạc và đỏ thẩm—.

Vài giây sau, đột nhiên tầm nhìn của cậu đã trở nên rõ ràng.

Một bầu trời màu xanh nhẹ vô biên dường như muốn thu hút lấy họ. Ở bên dưới, một biển mây màu trắng tinh khôi trải rộng đến tận cùng thế giới. Cậu không thể tưởng tượng nổi mình đã lên tới độ cao mấy trăm… à không, mấy nghìn mét nữa rồi. Tuy nhiên, đôi cánh bạc của Haruyuki vẫn vỗ mạnh hơn bao giờ hết.

Với một âm thanh chấn động như tiếng bo, một cái lỗ cực lớn đã mở ra trên biển mây bên dưới. Từ bên trong xuất hiện là một con chim khổng lồ chìm trong lửa và vẫn tỏa sáng đỏ. Một con mắt của nó chứa đầy ý muốn thiêu cháy ra tro những kẻ xâm phạm đã hai lần xông vào lãnh thổ của nó bằng mọi giá, con Thần thú Suzaku xông tới với tốc độ gần bằng Haruyuki, người đang bay lượng bằng sức mạnh của Tâm Ý.

—Như mày đã muốn… hãy theo tao đi nếu như có thể!!

Thét lên như vậy trong tâm trí, Haruyuki vắt hết toàn bộ khả năng tưởng tượng mình có và vỗ đôi cánh bạc của mình.

Image [/images/images/image-30.png]

Màu sắc xung quanh cậu dần dần thay đổi. Từ xanh da trời thành xanh biếc, và rồi hóa thành màu đen. Ở phía xa xa có một vài chấm ánh sáng li ti lập lòa. Đó chính là những ngôi sao.

Hơn nữa, cậu để ý thấy những dải bạc mỏng đầy lấp lánh theo phương thẳng đứng ở không gian cách xa cậu về phía tay phải. Đó chính là… <Hermes Cord>. Nó là cái thang máy không gian loại quỹ đạo thấp đi vòng quanh ở độ cao kinh khủng khiếp trong Thế giới Gia tốc. Có lẽ nó vừa mới tới không phận của Tokyo.

Không lâu sau, tốc độ bay của cậu đã trở nên trì trệ.

Không phải là do Tâm Ý của Haruyuki yếu đi; họ đã chạm tới độ cao giới hạn của <đôi cánh> của cậu.

Mặc dù rất muốn viết lại mọi thứ bằng trí tưởng tượng của mình, nhưng một khi cái động cơ đẩy toát ra từ lưng Haruyuki là một đôi cánh, cậu sẽ không thể bay nếu thiếu không khí. Đúng rồi— bởi vì nơi đây đã là bên ngoài vũ trụ.

Ánh sáng đỏ thẫm bên dưới và nóng đến gót chân họ cũng yếu đi mau chóng. Cùng lúc đó, một tiếng gầm chứa đầy sự giận dữ phát ra từ con chim khổng lồ làm lung lay cả bầu không khí thưa thớt này.

Trong khi đôi cánh cậu đã ngừng vỗ và cậu đang bay lên chỉ bằng lực quán tính, Haruyuki nhìn xuống. Ngọn lửa vẫn luôn bao trùm lấy toàn bộ cơ thể con Thần thú Suzaku, khi mà nó đã dí sát họ đến tận trên tay, đã gần như vụt tắt. Đó là vì khí oxy ở xung quanh khá thưa thớt. Bộ lông của nó vốn được phơi bày ra và mang màu đỏ bóng loáng, đã bị bao phủ bởi băng đá trắng từ phần đỉnh—.

“—Cơ hội đây rồi!”

Bỗng dưng, Kuroyukihime hét lên.

“Crow, đi nào! Raker, cậu bay được đúng chứ!?”

Haruyuki mở hai tay ra theo phản xạ, và trong thế giới gần như không có trọng lực, hai nữ Avatar màu đen tuyền và lam nhạt bắt đầu trôi dạt. Fuuko gật đầu mạnh, và quay lưng về phía Kuroyukihime.

“Dĩ nhiên rồi, Lotus!”

“Được rồi!”

Black Lotus bám lấy lưng của Sky Raker bằng hai chân. Sau một cú quay đầu, Raker thay đổi trọng tâm cơ thể và thắp lên một ánh sáng xanh ở phần ống phóng của món Trang bị Cường hóa đã được sạc lại tới mức có hẳn cả một thanh năng lượng.

“—Đi nào!!”

Thông báo cực kỳ vắn tắt xong, Fuuko kích hoạt bộ phóng phản lực mà không chút chần chừ.

Trong khi toát ra ngọn lửa xanh-trắng, hai nữ Avatar hợp thành một thể thống nhất nhắm vào con Thần thú đang bay ở bên dưới và xông vào đầy mãnh liệt. Khác với đôi cánh của Haruyuki, cái <Gale Thruster> mà Sky Raker sở hữu là một bộ động cơ đẩy loại phóng năng lượng. Chỉ cô ấy mới có thể bay trong vũ trụ, nơi không có bầu khí quyển.

Trong khi con mắt trái của Thần thú Suzaku cháy rực một sự hận thù, nó vươn rộng đôi cánh bị đóng băng một nửa của nó và cố giao chiến với hai người họ. Tuy nhiên, dù cho nó có vỗ cánh cỡ nào đi nữa, cơ thể to lớn của nó vẫn không di chuyển. Từ bỏ việc lao lên trước, nó há mỏ ra và cố phun ra một hơi thở lửa, nhưng ngay cả việc nung nóng cũng mất nhiều thời gian hơn là dưới mặt đất.

“Quá chậm!!”

Kuroyukihime hét lên, mở rộng hai cái tay kiếm của mình khi ở trên lưng Fuuko, và cứ thế đan chúng lại với nhau thành hình chữ V. Đó là một động tác mà Haruyuki lần đầu được nhìn thấy. Đôi song kiếm của cô ấy liền đắm chìm trong ánh sáng trắng-xanh khiến cậu nhớ tới cái hằng tinh.

(Phoenix: hằng tinh là ngôi sao cố định, chỉ ở yên một chỗ như mặt trời á)

“HA…AAAAA…!”

Một tiếng hét đầy mạnh mẽ vang tới, và hào quang trên cánh tay cô ấy tập trung thành vài điểm sáng. Mỗi bên trái phải có 8 cái; tổng là 16 cái. Theo sau luồng sáng cô đặc đó cứ như là một chòm sao khổng lồ vậy, Kuroyukihime cất giọng mà như thể vang tới tận cùng của vũ trụ, vang vọng đầy trang nghiêm.

“<Starburst— Stream>—!!”

Hai thanh kiếm của cô ấy đâm tới ở tốc độ nhanh đến mức mắt của nó cũng không theo kịp. Với mỗi chiêu, một <ngôi sao> tỏa sáng màu trắng-xanh lần lượt được bắn ra, trở thành một viên thiên thạch và đánh trực tiếp vào Suzaku đang ở cách xa. Mỗi lần như thế, một cơn chấn động mạnh nổ ra và làm rung chuyển cơ thể của Haruyuki.

Khi những viên thiên thạch có tốc độ vượt trội hơn cả năng lượng siêu gia tốc của Sky Raker bắn vào cơ thể từng cái một, ngay cả Thần thú Suzaku cũng phải hét inh ỏi lên. Từ cơ thể to lớn của con Enemy đã mất đi bộ giáp lửa của nó, những sợi lông đỏ tươi và thiệt hại văng tung tóe với số lượng lớn. Thanh máu của Suzaku, thứ đang được phô ra trước mắt Haruyuki và có tận 5 cây máu, đang bị bào mòn đi ở tốc độ khiến cậu không dám tin vào mắt mình.

“HI…YAAAAA!!”

Không ngừng lại ở đó, đôi song kiếm của Kuroyukihime sáng lên và bắn những viên thiên thạch do Tâm Ý của cô tạo nên như súng tiểu liên. 10 phát. 11 phát. Rất nhiều cái lỗ to tướng đâm xuyên hai cánh của Suzaku, thân trên và đuôi nó cũng tả tơi không ở đây cũng ở kia. Tuy nhiên, ngọn lửa phẫn nộ trong con mắt trái của nó vẫn không biến mất. Dù nhận phải một lượng lớn thiệt hại, nó há to cái mỏ mình ra và cố gắng bắn ra một hơi thở lửa.

“—Ohhh!”

Haruyuki cũng hét lên theo phản xạ và khép chạy bàn tay phải. Toàn cơ thể cậu phát sáng, sau đó tập trung nó tại một điểm, biến đổi nó thành một cây thương ánh sáng— và giải phóng nó ra.

“<Laser Lance>!!”

Cây thương trở thành một vệt sáng và chạy xuyên qua vũ trụ, vượt qua Kuroyukihime từ phía bên phải và đâm vào con mắt trái của Suzaku mà không chệch lấy một li.

Hơi thở lửa đang trên đà được phóng ra đã bị lung lay, và ngay khoảnh khắc ngàn vàng đó, Kuroyukihime khai hỏa lần cuối cùng— ngôi sao thứ 16 với tiếng rống đinh tai. Ánh sáng của nó lan tỏa khắp cả thượng giới trong khi vẽ nên một cái đuôi trông giống hệt ngôi sao chổi, va chạm trực tiếp vào khoang miệng của Suzaku và khiến lượng nhiệt năng cực nóng của hơi thở lửa bị phân tán một cách tự nhiên…

Một ánh sáng đỏ liền nhuộm lấy toàn bộ đôi mắt cậu.

Một quả cầu lửa to khủng khếp nhìn cứ như một mặt trời thứ hai vừa được sinh ra, và ngay sau đó, một luồng năng lượng kinh hoàng phân tán ra khắp mọi hướng.

Bằng cả hai tay đang vươn rộng ra, Haruyuki bắt lấy cơ thể của Kuroyukihime và Fuuko bằng toàn lực, những người đang bị đẩy lui về bởi sóng chấn động. Cậu lại bế họ ở hai bên trái phải, dùng đôi cánh trên lưng để hứng lấy nguồn năng lượng đó và biến thành một cú thúc. Hiện tượng này trông cứ như là bản thân Suzaku vừa mới phát nổ, nhưng mà thanh máu cuối cùng của kẻ địch vẫn còn lại một nửa. Họ không nên liều lĩnh áp sát nó.

Haruyuki vẽ nên một vòng cung lớn, bay vòng quanh quả cầu lửa và đi vào quỹ đạo bay xuống bề mặt trái đất.

Ánh sáng đỏ dần dần tan biến, và hình dáng của con chim to lớn đang xém chết đã xuất hiện. Vẻ uy nghiêm của một vị <thần> của nó đã biến mất; nó chỉ có thể vỗ đôi cánh đang bị thương và tơi tả của nó một cách yếu ớt.

—Nếu muốn đánh bại nó… hay là ngay lúc này!?

Haruyuki đã nghĩ thế trong một khoảnh khắc. Tuy nhiên ngay sau đó, một ánh sáng kỳ lạ bao bọc lấy cơ thể to lớn của Suzaku. Một luồng hào quang màu trắng, lam và đen. Trong khi đang tự hỏi chuyện quái gì vậy và mở to hai mắt, trước mắt cậu lúc này— một siêu hiện tượng đã xảy ra. Các vết thương của Suzaku đang lành lại rất nhanh. Thanh máu vốn đã mất đi 90% thanh của nó, cũng đã bắt đầu hồi phục lại rất nhanh.

“…Không thể ngờ là sự hỗ trợ của các <Thần Thú> khác có thể lan đến tận ngoài vũ trụ đấy…”

Trước giọng thì thầm của Kuroyukihime, cậu mới nhớ ra điều gì đó. Bốn con Enemy Huyền cấp canh cổng ở bốn hướng của Cung điện Hoàng gia đều được liên kết qua lại với nhau. Dù cho họ có tấn công một con và gây thiệt hại đi nữa, nếu ba con còn lại đang không chiến đấu, chúng sẽ giúp đồng bọn hồi phục đến vô tận với năng lực hỗ trợ của chúng.

“Bám sát quá cũng vô ích thôi, Karasu-san.”

Đáp lại lời của Fuuko, Haruyuki gật đầu. Mục tiêu của hôm nay không phải đánh bại Suzaku, mà là thoát khỏi lãnh địa của nó. Đập mạnh đôi cánh của mình vẫn còn đang tỏa ra <Over-Ray> màu bạc, cậu đoạt lấy số không khí thưa thớt và chuyển sang thế bay xuống. Màn đêm xung quanh nhanh chóng thay đổi từ màu đen sang xanh biển và rồi thành màu xanh da trời.

Không lâu sau, họ tiến tới gần biển mây dày đặc, và họ đâm sầm vào nó. Vượt qua bức màn màu xám, họ tiến tới bầu trời của màn <Thành phố Quỷ>. Sâu bên dưới, tòa lâu đài to lớn bao phủ bởi những bước tường thành hình tròn hoàn hảo, và cây cầu trải dài từ cổng Nam đã lộ diện. Haruyuki phát hiện hình bóng của ba con người nhỏ đang vẫy tay rất mạnh ở đầu phía nam của cây cầu.

Ở độ cao 100m trên bầu trời phía trên cây cầu lớn, cậu thay đổi trọng tâm cơ thể và chuyển sang thế trượt tuyết. Cẩn thận điều khiển đôi cánh để nó không bị lố sang bên trái hay phải của cây cầu, cậu hướng tới mặt đất với tốc độ lớn nhất có thể. Lớp đá lát trên bề mặt cây cầu lớn cứ trôi qua, và độ phân giải của nó dần tăng lên—

Cuối cùng, đầu ngón chân của Haruyuki, Kuroyukihime và Fuuko đồng loạt đặt xuống bề mặt cây cầu.

Nơi đây là đầu phía nam của cây cầu lớn, cụ thể hơn là vị trí cách 1m so với biên giới lãnh thổ của Thần thú Suzaku.

Trước mặt cậu lúc này là nụ cười của ba người đồng đội. Nàng miko nhỏ thó Ardor Maiden đứng ngoài cùng bên phải, có lẽ cũng đã được hồi phục bằng kỹ năng đặc biệt của Chiyuri; em ấy đã vươn rộng cả hai tay trái phải ra phía trước mặt.

Ba người họ bao gồm cả nhóm Haruyuki tiến lên một bước, hai bước, và rồi ba bước, để rời khỏi cây cầu.

“Mừng mọi người đã về.”

Kuroyukihime, Fuuko và Haruyuki đồng thanh đáp lại.

“…Bọn này về rồi.”

Và rồi, cuối cùng họ tiến lên thêm một bước nữa—.

Haruyuki và Takumu. Kuroyukihime và Chiyuri. Và rồi Fuuko với Utai ôm lấy nhau bằng toàn bộ sức lực. Cùng lúc đó, từ bầu trời phía trên đầu, tại <bệ thờ> ở phía xa sáng lên một màu đỏ, đang bị hấp thụ vào mặt đất trong trạng thái như thế và biến mất.

Ở khoảnh khắc đó, <chiến dịch giải cứu Ardor Maiden> cũng như <chiến dịch thoát khỏi Cung điện Hoàng gia>, nhờ công của mọi người trong Legion Đen <Nega Nebulus>, đã hoàn toàn kết thúc.

CHƯƠNG 11

Ngay khi Over-Ray của cậu vừa biến mất, đôi cánh của Haruyuki cũng trở về nguyên dạng là những tấm vảy kim loại. Chúng tự động xếp lại và thu vào trong tấm chắn nhô lên ở sau lưng. Sau khi thầm gửi gắm sự biết ơn từ sâu trong thâm tâm mình đến đôi cánh, Haruyuki lần lượt nhìn mặt những người đồng đội của mình một lần nữa.

Như thể nhìn thấu được những giọt nước mắt lăn trên má cậu xuyên qua lớp gương chắn trên mặt, tất cả mọi người đều nở nụ cười thân thương. Tuy nhiên, ngay lúc này có vẻ như chẳng còn lí do gì mà cậu phải cúi mặt để giấu đi vẻ lúng túng của mình. Nguyên nhân vì sự xuất hiện của nàng vu nữ tươi cười ngay trước mặt cậu là minh chứng cho một phép màu to lớn đến vô cùng.

Đúng vậy. Hiện giờ, nàng <Tịnh Hỏa Vu Nữ> Ardor Maiden, người bị phong ấn ở cổng Nam Cung điện Hoàng gia tại Vùng Trung lập Vô hạn trong hơn hai năm ròng rã, sau cùng cũng được giải thoát. Theo đà này, nếu họ đi thêm khoảng một trăm mét về hướng Nam và thoát qua cổng ở khuôn viên tòa nhà tam giác – Sở cảnh sát đô thị Tokyo ở thế giới thực, Utai sẽ có thể đường đường chính chính trở về thế giới thực cùng với con người kia của mình.

“…Cậu làm được rồi, Haru.”

Người lần nữa nói điều đó cùng với một nụ cười là Lime Bell – Chiyuri. Nhìn thẳng vào kính mắt của cô, thứ đã bị lấp đầy bởi những giọt lập thể, Haruyuki cố gắng đáp lại vài lời.

“Ừm. –Cảm ơn cậu, Chiyu. Cảm ơn… mọi người..”

Khoảnh khắc đó, cứ như toàn bộ sức lực sắp sửa chảy khỏi chân cậu và hòa xuống sàn, nhưng rồi cậu nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Còn quá sớm để cảm thấy mệt mỏi. Vẫn còn một, không, hai việc mà cậu cần làm.

Đầu tiên là việc thanh tẩy <Tai Ương Giáp> đang trú ẩn bên trong Haruyuki. Nếu họ thành công trong việc đó, nỗi sợ bị treo thưởng bởi Lục Vương cũng sẽ biến mất. Đồng thời, vòng lặp tai ương cũng sẽ bị cắt đứt mãi mãi.

Khi việc thanh tẩy đã hoàn thành, buổi luyện tập chung với <Con> của Sky Raker, Ash Roller, người muốn sử dụng được Hệ thống Tâm Ý, vẫn đang chờ cậu ở phía trước. Cậu thậm chí không thể tưởng tượng được Ash sẽ nắm giữ loại Sức mạnh Tâm Ý nào, nhưng chắc chắn là với một kỹ năng lòe loẹt, anh ta sẽ khiến cho mọi người—…

“H…Huh?”

Nghĩ lại thì, Haruyuki cuối cùng cũng để ý rằng cái khuôn mặt xương xẩu của tay đua từ thế kỷ trước đó không hề xuất hiện trong tầm mắt cậu. Chớp mắt để rũ hết mấy giọt nước đang rơm rớm, cậu quay sang Fuuko và hỏi.

“Có chuyện gì với Ash-san vậy ạ? Anh ta hợp đội với mọi người ở trước khu căn hộ nhà em ở Suginami và đến đây cùng mọi người, phải chứ… À, chắc là anh ta không có sợ xanh mặt lúc nhìn thấy Suzaku và chạy mất hay gì đấy đâu nhỉ…”

Cậu thêm vào cuối câu nói của mình ba mươi phần trăm nghiêm túc và bảy mươi phần trăm đùa cợt, nhưng Fuuko lại không hề bật cười. Thay vào đó, cô cắn môi, và dường như có một tia lo lắng dấy lên trong mắt cô.

“…Về chuyện đó, sự thật là… bọn… bọn tôi đã không thể hợp mhómvới nhóc đó.”

“Ể… ý-ý chị là sao..?”

Ash Roller lẽ ra phải dive từ chiếc ô tô đỗ ở bãi xe dưới hầm khu căn hộ của Haruyuki ở thế giới thực. Khoảng cách theo phương ngang của bọn họ gần như bằng không. Đáng ra họ phải dễ dàng gặp được nhau ở ngay trước tòa nhà.

Takumu giải thích điều đó với Haruyuki đang hoang mang bằng giọng trầm lặng.

“Về chuyện đó thì Haru,ngay trước tòa nhà chỉ có vết lốp dường như là do xe của Ash Roller để lại; dù cho bọn tớ có chờ thêm bao phút đi nữa, anh ta cũng chẳng hề xuất hiện…”

“Vết lốp xe..? Vậy…Hay là anh ta tự mình đi đến Cung điện Hoàng gia… tại vì không chờ được… rồi bị lạc ở đâu đó…?”

“Không… việc đó khó mà xảy ra được.”

Lần này, Fuuko khẽ lắc đầu.

“Cậu nhóc chắc chắn phải biết rõ đường đi từ Suginami đến Cung điện Hoàng gia. Đường xá của màn Thành phố Quỷ cũng dễ nắm bắt nữa; không có vẻ gì là Ash bị lạc cả.”

“Bên cạnh đó thì, Haruyuki-kun,bọn tôi cũng đã định đi theo dấu vết đó cho đến cùng, nhưng có vẻ như nó tiếp tục dẫn về hướng Nam từ khu căn hộ.”

Kuroyukihime nói vậy khi đang đan chéo hai kiếm của mình ngay trước ngực. Đúng vậy, điều đó thật bất thường. Nếu định đến khu vựcHoàng gia, dù cho có chạy về hướng Nam thì người đó cũng sẽ sớm phải rẽ sang hướng Đông.

Đột nhiên—.

Một nỗi sợ dường như chặn đứng hơi thở của Haruyuki ập đến.

Ash Roller cũng có những điểm kỳ quặc, nhưng anh ta không phải kiểu người thất hứa với người khác. Đầu tiên phải kể đến việc sư phụ đồng thời là người đỡ đầu của anh ta, Sky Raker, cũng nằm trong nhóm người hẹn gặp. Kể cả dù cho có nhìn thấy mấy con Enemy cỡ nhỏ trông nhưsẽ dễ dàng bị đánh bại ở đằng xa, thì cũng chẳng có lí nào mà anh ta lạilàm điều gì đó đại loại như đuổi theo bọn chúng bằng xe của mình.

Nếu vậy— có <gì đó> đã xảy ra. Chắc là trong lúc đang đợi ở bãi giữ xe ngầm, bởi vì một tình huống nào đó cấp bách đến nổi anh ta không thể đợi đến lúc hợp nhóm với Fuuko và những người khác, Ash đã chạy về hướng Nam. Và rồi, sự việc càng đi xa hơn nữa.

Còn nữa, đã hai tiếng rưỡi trôi qua kể từ khi Haruyuki và đồng đội dive vào Vùng Trung lập Vô hạn, và nếu như Ash đã dive vào sớm một phút trước thời điểm ước định lúc 7 giờ tối, theo như tính toán của cậu thì anh ta đã ở thế giới này khoảng hơn 10 tiếng rồi.

“Uh, um… em… sẽ đi tìm anh ta!”

Bị thôi thúc bởi một nỗi lo khó tả, Haruyuki lần nữa giang rộng đôi cánh kim loại trên lưng mình. Sử dụng thanh kĩ năng đặc biệt đã được sạc lại trong trận chiến trên không với Suzaku, cậu khẽ rời mặt đất.

“Haruyuki-kun, hành động một mình rấtnguy hiểm! Nếu phải tìm kiếm, thì mọi người sẽ cùng nhau…”

“Em sẽ ổn thôi, tìm được gì em sẽ quay về ngay! Senpai, chị và mọi người hãy đợi trước cổng thoát ở Sở Cảnh sát Đô thị nhé!”

Ngắt lời Kuroyukihime, người cố ngăn cậu lại, Haruyuki bay lên cao hơn nữa.

“…Haru, bọn tớ chỉ đợi một tiếng thôi đấy, nếu đến lúc đó mà cậu vẫn chưa quay lại thì bọn tớ sẽ rút cáp từ bên ngoài đó.”

Trong lúc gượng cười trước câu nói của Chiyuri, Haruyuki gật đầu, chỉ la lên “Hiểu rồi, nhờ cậu!”, và ngay lập tức phóng lên cao.

Giả như Ash đã đi về phía Nam từ Koenji, vậy thì anh ta chắc là đang ở hướng Tây Nam của Cung điện Hoàng gia. Từ khoảng cách tầm 50m tính từ mặt đất, Haruyuki cố căng mắt ra nhìn, nhưng mà trong màn Thành phố Quỷ lại có khá nhiều tòa nhà cao tầng, và cậu thì lại không thể nhìn xuyên qua được. Trong lúc nâng dần độ cao lên, cậu bắt đầu di chuyển chậm lại.

Từ hướng Nam của Cung điện Hoàng gia, chính xác là vùng Kasumigaseki, Haruyuki bay theo một đường thẳng tới Akasaka và Aoyama. Trong lúc bay, cậu cố thăm dò hết mức có thể, nhưng tất cả những thứ di chuyển chỉ có những con Enemy cỡ nhỏ ~ trung. Cậu đã nghĩ đến việc dò hỏi các nhóm săn Enemy nếu gặp được, nhưng có lẽ vì đang là một buổi tối trong tuần, nên chẳng hề có tiếng chiến đấu nào lọt vào tai cậu.

Dù cho cậu có dỏng tai lên thì cũng chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua sàn đấu. Tuy nhiên, cái sự tĩnh lặng đó lại càng khuấy động nỗi lo của Haruyuki hơn nữa. Mặc dù cậu đang bay ở tốc độ với mức tiêu tốn năng lượng thấp nhất, thanh kĩ năng đặc biệt của cậu vẫn giảm dần từng chút một. Và việc sử dụng được Kĩ năng Tâm Ý chỉ vừa mới thức tỉnh khi nãy, <Light Speed>, cũng không mấy khả quan với tình trạng đầu óc như thế này.

“…Chắc là đành chịu thôi…”

Trấn an bản thân, Haruyuki bất chấp rủi ro bị bị phát hiện bởi sự xuất hiện của kẻ địch trên mặt đất và tăng thêm độ cao. Trước khi kịp nhận ra thì cậu đã đến vùng Harajuku. Ngay phía trước đã là Công viên Yoyogi, và nằm về phía Nam của nó là Shibuya.

Và rồi— ngay khoảnh khắc đó.

Ngay chính giữa nút giao lớn của đại lộ Meiji và đại lộ Inokashira, cậu cảm giác được có thứ gì đó đang nhấp nháy chập chờn. Mặc dùkhi nhìn xuống lần nữa thì chẳng có bóng dáng của Burst Linker hay con Enemy nào, nhưng để chắc ăn cậu vẫn chọn đáp xuống xem thử.

Haruyukihạ cánh xuống bề mặt xanh sẫm của con đường trong lúc cảnh giác xung quanh, đưa tay xuống dưới chân mình và nhặt lên cái thứ trông có vẻ như là nguồn của cái ánh sáng phản chiếu.

Nhìn sơ qua thì nó là một thứ không xác định được. Có một cái kính hình cầu màu cam gắn trong một cái đĩa bạc đường kính khoảng 4cm. Một sợi dây mỏng nối ra từ mặt bên của của cái đĩa, nhưng có vẻ như nó bị đứt rồi.

“…Thứ quái gì thế nhỉ…”

Cậu lẩm bẩm và xoay cái vật kì lạ trong tay mình; nó phản chiếu ánh mặt trời mờ nhạt của màn Thành phố Quỷ và nhấp nháy màu cam theo chu kỳ.

Khoảnh khắc đó— Haruyuki chợt nhận ra.

Là một cái đèn xi-nhan xe máy. Đúng hơn thì nó chính là cái đèn mà Ash Roller đã bật lên để nhử Haruyuki trong trận đấu hồi sáng ở Đại lộ Thất Nhẫn.

Trong Vùng Trung lập Vô hạn, vật thể bị tách rời khỏi Trang bị Cường hóa sẽ lưu lại lâu khá lâu so với ở sàn đấu thông thường. Hẳn là có tai nạn nào đấy đã xảy ra khi xe của Ash Roller đi ngang qua chỗ này, và cái đèn hiệu đã bịhư hại. Nhìn ngó xung quanh mình lần nữa với suy nghĩ đó, cậu phát hiện ra vài vết cháy đen trên bề mặt của những bức tường chạy dọc theo phía Nam của con đường.

Hướng tấn công là từ Bắc sang Nam. Nghĩa là, Ash đã lái xe từ Đại lộ Thất Nhẫn tới đây trên đường Inokashira, sau đó bị tấn công bởi ai đó và đã rẽ sang hướng Nam tại nút giao…?

Tay vẫn nắm chặt phần đen nháy, Haruyuki đạp xuống mặt đất và bay lên. Mức độ lo sợ ngập tràn tim cậu đã gần lên đến cổ họng.

Vẫn giữ tốc độ ở mức mà thanh kĩ năng không bị rút nhanh, cậu bay về hướng Nam dọc theo đại lộ Meiji. Tiếp đó, sau khoảng hai mươi giây, một vật bị bỏ lại khác đập vào mắt cậu.

Lần này không còn phải lúng túng về việc nó là cái gì. Một cái vành và trục bánh xe nối với nhau bằng những nan hoa mỏng. Bọc bên ngoài nó là vỏ cao su dày, màu xám. Chính là bánh xe. Từ bề rộng của nó thìđây hẳn là bánh trước.

Dấu vết tấn công giống hệt cái khi nãycậuthấy tập trung lên mặt đất xung quanh. Có vẻ như ngay tại đây, chiếc xe đã bị tổn hại nghiêm trọng, bánh trước của nó đã rơi ra, và tay lái dày dạn kinh nghiệm đã đi ttiếp về hướng Nam ởthế bốc đầu. Tuy nhiên, việc đó sẽ không tiếp diễn mãi được.

“…Ash-san…”

Haruyuki hấp hối và nhìn về phía xa của con đường trải dài về hướng Nam.

Một âm thanh va chạm mờ nhạt vọng lại ngay lúc đó.

Bề mặt tường của mấy tòa nhà khoảng 100m ở phía trước lóe lên ánh sáng xanh lục chập chờn. Âm thanh chói tai và ánh sáng đó không phải là do vật thể nào đó phát nổ hay là hiệu ứng của một đòn tấn công. Nó là hiệu ứng tử vong của một Duel Avatar.

“…!!”

Haruyuki định bắt đầu chạy thì chuyển sang chế độ bay ngay giữa chừng. Cậu bay trên nóc mấy tòa nhà và đi tắt qua con đườnguốn cong sang trái. Ngay khoảnh khắc con đường ở khu lân cận của công viên Miyashita hiện ra trước mắt, một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng cậu. Đôi cánh cậu cứng lạivà cậu lơ lửng khoảng hai mươi mét trên trời.

Thứ ngay lập tức đập vào mắt cậu là vật thể bị đập phá không thương tiếc, thứ mà vỏ, lốc máy, khung, và ống bô nằm rải rác khắp nơi trước đó từng là chiếc mô tô Mỹ sáng loáng.

Phía trước đó một chút, sáu Burst Linker đang đứng thành vòng tròn. Tất nhiên, không ai trong số đó thân thuộc với cậu cả; thậm chí cậu chẳng biết tên một ai cả. Điểm tương đồng duy nhất của cả sáu người là hào quang màu hắc ám mỏng bốc lên từ toàn bộ cơ thể họ. Over-Ray của Tâm Ý. Nguồn gốc năng lượng là— mấy <con mắt> sáng đỏ rực như máu ở ngay giữa ngực họ. Bộ <ISS>.

Và rồi, ngay giữa vòng tròn tạo ra bởi sáu người có duy nhất một Burst Linker đang cuộn người lại và khúm núm.

Một chiếc áo khoác da trơn láng. Tấm bảo hộ lòe loẹt ở hai bên vai và trên đầu gối. Và phần đầu của người đó, một chiếc mũ trùm bảo vệ được trang bị một tấm chắn mô phỏng hình đầu lâu—.

“Ash…san…?”

Các vết thương sâu chạy dọc ngang, cắt nhau chằng chịt trên toàn bộ cơ thể Ash Roller. Tuy nhiên, lí do mà anh ta không hề di chuyển không phải là bởi lượng sát thương đã nhận. Anh ta đang cố bảo vệ cái ánh sáng lập lờ ngay trên con đường với cả cơ thể Avatar của mình như một lá chắn.

Vật sáng đó, thứ nhấp nháy màu xanh lục, là đèn hiệu để lại tại vị trí mà các Burst Linker tử vong ở Vùng Trung lập Vô hạn. Chắc hẳn nó thuộc về vị chủ nhân của hiệu ứng tử trận mà Haruyuki cảm nhận được khoảng chục giây trước. Cậu nhận ra được màu sắc của ánh sáng đó. Đó là— bạn của Ash, người giống như là em trai của anh ta, <Bush Utan>, chắc chắn là như vậy.

Trong một thoáng, bản năng Haruyuki mách bảo sự việc đã diễn ra ở đây trong lúc cậu và Utai đang chật vật chiến đấu để thoát ra khỏi Cung điện Hoàng gia.

Chắc là như thế này.

Ash Roller, người đang đợi đến khi họ dive vào lúc 7 giờ tối trong bãi giữ xe dưới hầm khu căn hộ ở thế giới thực, đã tham gia quan sát trận đấu của ai đó trong lúc chờ. Tại đó, anh ta đã bắt gặp Bush Utan, có thể là người thách đấu hay chỉ là khán giả. Khi đó, Ash đã thuyết phục Bush Utan đến gặp anh ta vào lúc đó ở Vùng Trung lập Vô hạn để nói gì đó với Utan với tư cách là một người anh.

Chỗ hẹn chắc là ở đâu đó trong khu Shibuya. Chính vì vậy, trước khi hợp nhóm với bốn thành viên của Nega Nebulus vào lúc 7 giờ tối ngay trước khu căn hộ, anh ta đã dive sớm hơn và đi đến khu Shibuya đểdẫn theo Bush Utan.

Tuy nhiên địa điểm và thơi gian hẹn gặp đã bị rò rỉ ở đâu đó– chắc là tại sân đấu, khi mà anh ta tham gia vào nhóm người theo dõi – đến chỗ kẻ trang bị bộ ISS. Chúng đã mai phục ở trước Đền Meji để săn Ash và Utan. Ash, người đã bị trúng đòn tấn công bất ngờ từ kĩ năng Tâm Ýbóng tối, đã cố hết sức thoát được đến đây kể cả khi xe của anh ta bị phá hủy. Không, đó chưa phải là tất cả. Nếu mà anh ta đã dive vào thế giới này sớm hơn 7 giờ tối một chút, vậy thì Haruyuki đoán là đã hơn 10 tiếng trôi qua rồi. Về cơ bản– chắc chắn là tại chỗ này, cùng với Bush Utan, cả hai người đã tử vong và được hồi sinh không ít lần.

Trong Vùng Trung lập Vô hạn, Trang bị Cường hóa bị tách rời hoàn toàn sẽ không được tái tạo lại nếu người dùng nó không thoát ra và đăng nhập lại. Kể cả khi Ash mất hết máu, chết và hồi sinh sau một tiếng, chiếc mô tô Mỹ nắm giữ gần như toàn bộ khả năng của Duel Avatar của anh ta cũng sẽ không được tái tạo.

Tóm lại, nhóm Burst Linker sáu người đã bao vây Ash Roller, người đã mất đi gần như toàn bộ khả năng chiến đấu, và hơn nữađãtra tấn anh ta đến chết với với sức mạnh của Tâm ý bóng tối mà bộ ISS tạo ra.

Lặp đi rồi lặp lại. Lặp đi rồi lặp lại. Lặp đi lặp lại lặp đi lặp lại—.

“W…a..ah…”

Từ cổ họng Haruyuki, người đang lơ lửng, một giọng khản đặc rỉ ra.

Không hề nhận ra điều đó, một trong sáu Burst Linker bước tới chỗ Ash Roller, người đang co rúm trên mặt đường. Vóc dáng tầm trung của kẻ đó không hề quen thuộc, nhưng có chút cảm giác rằng cậu đã bắt gặp hắn ta ở đâu đó, tuy nhiên cậu không thế nhớ ra tên của gã.

“Tiếp theo… là đến lượt tao nhỉ. Tao tự hỏi rằng… thằng này có còn điểm nữa không đây?”

Avatar vật vờ nói mấy lời đó bắt lấy mũ của Ash với bàn tay phải to lớn của mình mà từ đó hào quang đen kịt phóng ra. Một tiếng rắc lờ mờ vọng lại, và chiếc mặt nạ xương xẩuđộc nhất của anh vỡ tan nát.

Kẻ tấn công lần nữa siết chặt lấy chiếc cổ lộ ra của Duel Avatar, người để lại ấn tượng sâu sắc bởi con người của anh ta và cũng là người mà theo một ngữ cảnh nào đó, trông như một cậu thiếu niên vậy.

Bằng toàn bộ sức mạnh, hắn lôi Ash Roller, người vẫn đang cố bảo vệ đèn hiệu của Utan, lên khỏi mặt đường. Đôi mắt của Ash, người bị ép ngẩng mặt lên, bắt gặp Haruyuki đang chết trân ngay trên nóc một tòa nhà.

Đôi mắt lóe xanh của anh ta mở to ra ngay lập tức – tiếp đó, trông chúng như đang gượng cười yếu ớt. Trong tâm trí Haruyuki, giọng nói bất cần và ồn ào của anh ta vang lên ngắt quãng.

…Heh..heh… tôi.. gây họa rồi. Xin lỗi, Crow… tôi đã để cho cảm xúc của cậu và Master … hoang ph…

Xoẹt. Âm thanhlạnh người đó vọng lại; tay trái của kẻ tấn công đã xuyên sâu vào giữa ngực Ash.

Một cột sáng màu xám bắn lên, Avatar hốc hác vỡ vụn và tan biến, cả bộ đồ lái xe, tất cả.

Image [/images/images/image-31.png]

Đắm mình trong những mảnh vỡ của Ash, kẻ tấn công, có lẽ đang nhìn vào bảng cài đặt của mình, khẽ nghiêng đầu và nói.

“Ồ, thêm một lần nữa là tao có thể lên cấp rồi. Sẽ rất tuyệt nếu nó vẫn còn trụ được đến lượt kế của tao, nhỉ.”

Toàn bộ cơ thể của Haruyuki run lên dữ dội cứ như thể sắp vỡ tan ra. Tay chân cậu, căng ra đến giới hạn, phát ra tiếng răng rắc rợn người, và ở dưới lớp mặt nạ, răng cậu đánh lên liên hồi. Âm thanh rỉ ra từ cổ họng đã biến dạng và vỡ ra thành âm điệu thấp đến mức mà chính cậu cũng chưa bao giờ nghe thấy.

“Ah… a, a, aaah.. AAAAH..”

Từ đầu đến chân, trông cứ như cậu bị bao trùm bởi màng chất lỏng có nhiệt độ cực thấp. Không, nó thậm chí cũng có thể là sức nóng cùng cực của kim loại nung chảy. Ít nhất thì, không thể chối cãi việc có một thứ cảm xúc khổng lồ đã bị nén lại và chạy khắp cơ thể cậu thay vì máu.

Điên tiết.

Giận dữ. Một cơn phẫn nộ lớn đến nổi biến mọi thứ trước mặt cậu thành màu đỏ nóng bức. Sự căm phẫn đen tối. Và rồi ham muốn hủy diệt.

“AH… AA, A, AAAAH…!”

Shiing.

Âm thanh kim loại buốt nãođó vang lên từ tay của Haruyuki. Mười ngón tay khẳng khiu của Silver Crow sắc lên, cong lại, và nở to ra như móng vuốt của một con chim săn mồi. Đồng thời, màu giáp của cậu cũng biến đổi. Từ màu bạc sáng như gương biến thành một màu chrome bạc như bóng ma.

…Không được.

…Cậu không được để cảm xúc đó lấn át! Cậu sẽ biến mất đấy…!

Ai đó la hét từ xa, rất xa. Tuy nhiên, âm thanh mờ nhạt đó không chạm đến được tâm trí của Haruyuki.

Tiếng kim loại vẫn không dừng lại; hai cánh tay Haruyuki bị bao bọc bởi bộ giáp phụ màu chrome. Cả hai chân cậu cũng vậy. Hình dáng đó, từng góc cạnh của nó gây ra cảm giác gớm ghiếc, xấu xa hơn và thậm chí còn giống một con quỷ hơn so với lần xuất hiện trước của nó ở Hermes Cord.

Thay vì giọng nữ, một giọng nói vặn vẹo bởi tiếng kim loại ngập tràn tâm trí cậu.

-Ta là ngươi. Ngươi là ta.

-Xuyên qua cõi vĩnh hằng, giờ đây cuối cùng ta đã được tái sinh. Ta là <Tai ương>. Ta là <Cái chết>. Ta là kẻ đánh lên hồi chuông báo hiệu sự kết thúc của thế giới.

Nó giống hệt như giọng nói mà cậu đã nghe được sau giờ học ngày hôm nay ở sân sau Sơ trung Umesato trong thế giới thực, nhưng khác với lần trước, lần này cậu không cảm thấy chút đau đớn nào. Nói cách khác, đây không phải là <Overflow> của Sức mạnh Tâm ý tiêu cực. Chính Haruyuki đã tự mình triệu gọi thứ đó và khao khát dung hợp với nó.

Ngay khi giọng của nó vang lên, Hauryuki gọi tên nó.

——- Tên ta là ——-

“…..<Chrome Disaster>——!!”

Tiếng hét đó, thứ hung tợn trào ra, là tiếng gầm rú của một con dã thú khát máu và ham muốn giết chóc. Phông chữ hệ thống màu tím lướt qua ở góc trái phía trên tầm nhìn cậu từ trái sang phải như một tia chớp.

[ YOU EQUIPPED AN ENHANCED ARMAMENT <THE DISASTER>]

Âm thanh kim loại vang lên dữ dội, lớp giáp tựa như nanh vuốt của quỷ dữ dần dần bao bọc từ bụng đến ngực cậu. Một cái đuôi sắc nhọn mọc ra từ lưng, và cả hai cánh cậu biến đổi thành hình dáng tựa như một loại vũ khí.

Một lớp che mặt mang hình hàm răng của một con dã thú nuốt trọn chiếc mũ tròn của cậu từ phía trên và dưới mà không để lại kẽ hở nào. Tầm nhìn của cậu bị gói gọn lại trong một khungphụ mỏng màu xám.

Trên bầu trời phía trên, những đám mây đen của màn Thành phố Quỷ đang cuộn tròn lại thành một cái xoáy khổng lồ. Từ trung tâm của nó, một tia sét đen huyền dội xuống cùng với tiếng gầm rống hung tợn. Haruyuki nhận lấy nó với bàn tay phải chìa ra.

Tia sét đó nằm lại trong tay cậu, biến đổi hình dạng, và tạo ra một vật thể. Một thanh kiếm dài với phần chuôi ánh đen và phần lưỡi sắc bén . Một Trang bị Cường hóa cao cấp với tên gọi <Star Caster> trong quá khứ xa xăm.

Thứ đó là vận mệnh liên tinhlấp lánh với vẻ ma mị và nép mình bên cạnh ngôi sao thứ sáu <Kaiyou>, cũng chính là nguyên bản của Bộ giáp Tai ương, Thần Trang thứ sáu <The Destiny>. Ngôi sao thứ tám của chòm sao Đại Hùng—.

Giơ thanh nguyền kiếm lên cao, Haruyuki gầm lên.

“GR…AAAAAAAH!!”

Đó là tiếng gào thét tràn đầy sự giận dữ và căm phẫn, nhưng có chút giống như đang khóc than, nó vang vọng khắp bầu trời Thế giới Gia tốc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!