MỞ ĐẦU
Sau khi bước qua cánh cửa tự động của siêu thị, một thanh trạng thái bé tí xuất hiện bên dưới tầm nhìn của cậu.
Cái thanh đó có thiết kế giản dị, trừ việc có một chú bướm đuôi nhạn màu đen đang bay từ trái qua phải và vỗ cánh ngày càng nhanh hơn khi cái thanh đó được lấp đầy. Khi đã đầy hẳn, thanh trạng thái biến mất và chú bướm đen cũng bay đi không một lời cảnh báo. Cậu trai vươn tay phải ra theo phản xạ để bắt lấy chú bướm, nhưng nó lướt qua các ngón tay của cậu, hướng về phía trần siêu thị hệt như một con bướm thật, để rồi sau đó biến mất như thể tan biến vào không khí.
“…Thiết lập ứng dụng chi tiết đến vậy sao? Đúng là Sacchan có khác!”
Sự chú ý của cậu trai liền bị lung lạc khi nghe thấy giọng nói từ bên phải.
Đứng ở đó là một cô gái mặc đồng phục gồm áo tay ngắn và váy xếp li. Mái tóc màu hạt dẻ dài, mềm mượt của cô ấy bay nhẹ trong làn gió và đôi tất chân màu xanh nhạt che phủ cả đôi chân. Trên tay trái của cô là một cái túi vác cỡ trung.
Trên khuôn mặt cô là nụ cười tỏa nắng không bao giờ tắt, nhưng sẽ thay đổi ý nghĩa tùy theo tình huống. Mỗi lần như thế, nỗi sợ hãi mà nó mang lại còn lớn gấp 10 lần một cơn thịnh nộ điển hình.Tuy nhiên, nụ cười hiện tại rất chi đơn giản, nhẹ nhàng, và chứa đầy cảm xúc dành cho <Sacchan> vừa được nhắc tới.
Arita Haruyuki cười đồng tình, và đáp lại Kurasaki Fuuko:
“Con bướm đó xuất hiện trong mọi ứng dụng do senpai thiết kế, và nó sẽ luôn bay mất khi việc đăng tải hoàn tất. Nếu lúc đó mà nhanh tay, ta có thể bắt được con bướm đấy ạ.”
“…Cậu sẽ làm gì khi bắt được con bướm?”
“Bắt được một con là được một điểm ạ.”
Câu trả lời của Haruyuki càng khiến Fuuko hoang mang hơn.
“…Nếu được một điểm thì sao?”
“Senpai nói là nếu em bắt được 1000 con bướm thì sẽ có rất nhiều điều tuyệt vời xảy ra, nhưng chị ấy vẫn chưa nói đó là gì, vẫn còn bí mật ghê lắm.”
“……Như vậy có khi là quá sức chi tiết rồi đấy…”
(Phoenix: chỉ là phỏng đoán của ta thôi, nhưng “bắt” được 1000 con bướm cũng tức là “theo đuổi” thành công rồi đấy :v)
Fuuko lầm bầm với vẻ ngơ ngác. Cô vỗ hai tay lại với nhau và gọi Haruyuki:
“Giờ thì Karasu-san, mau chóng đi mua nguyên liệu thôi nào. Các bé ở nhà đang rất đói và đang đợi chúng ta đấy.”
“V-Vâng.”
Haruyuki gật đầu, giơ ngón tay phải lên và ấn vào cái nút vừa xuất hiện thay thế thanh trạng thái lúc nãy. Một tấm bản đồ tầng trệt của siêu thị hiên lên ở bên phải màn hình ảo, cùng với một <danh sách mua hàng> có khoảng 10 dòng.
Một đường kẻ dày chạy dọc các gian hàng và giá trên bản đồ, bắt đầu từ vị trí của Haruyuki và kết thúc ở một cái chấm lớn đang nhấp nháy, đánh dấu gian hàng muốn đến của họ. Thế là hai người họ đi theo đường kẻ và hướng tới quầy thức ăn tươi. Khi đến gần một trong mấy cái giá trước mặt, món đầu tiên trong danh sách mua hàng sáng lên [Khoai tây x5 (May Queen) 198]. Quả nhiên, chúng được chất đầy trên cái giá trước mặt họ.Haruyuki và Fuuko xách giỏ mua hàng lên, kiểm tra mốc hoặc vết thâm trên mấy củ khoai rồi ấn nút mua trên tầm nhìn của mình.
(Phoenix: May Queen là một loại khoai tây, dịch ra thì chuối nên để nguyên.)
Sau một tiếng ding, 198 yen đã bị trừ khỏi ví điện tử trong Neuro Linker của Haruyuki. Fuuko mở cái túi ra để Haruyuki bỏ khoai vào bên trong, và rồi món đầu tiên trong danh sách mua hàng của họ trở nên tối đi.
Lúc đó Haruyuki mới nhận ra điều gì đó, và cất lời:
“Ah, em, etou, để em cầm giúp cho ạ!”
“Ồ, thật sao?Vậy thì tôi sẽ trả tiền nhé.”
Từ cánh tay vươn dài ra của Fuuko, Haruyuki cầm lấy cái túi đã nặng hơn 500g, bước đi sau lưng cô và hướng tới món tiếp theo trong danh sách. Món thứ hai trong danh sách mua hàng là [Hành x2 98].
Cái danh sách mua hàng đã kết nối với bản đồ trong nhà của siêu thị này thực chất là một ứng dụng được thiết kế hoàn toàn bởi Kuroyukihime, tên là <Shopping Optimizer phiên bản 2.0>.Nó hoạt động bằng cách kết nối tới Local Net (Mạng cục bộ) của siêu thị, tìm kiếm vị trí và giá bán của tất cả món đồ ta cần mua, sau đó vạch ra lộ trình ngắn nhất tới từng món trên bản đồ siêu thị.Dĩ nhiên, ứng dụng này không chỉ giới hạn với siêu thị, và còn có thể loại bỏ nhu cầu tìm đi tìm lại một món đồ dù là ở trong một cửa hàng nội thất đắt tiền hay là một hiệu thuốc chật cứng.
Nếu chỉ là tìm mua đồ thì Local Net của vài siêu thị đã tích hợp sẵn chức năng này cho khách hàng. Tuy nhiên, chúng gần như không bao giờ khớp với danh sách mua hàng của khách— bởi vì theo lẽ thường, các siêu thị luôn muốn khách ở lại lâu hơn chút nữa và xem qua những món hàng họ không tìm, chứ không chỉ là mua những thứ họ đang tìm! Cho nên chức năng lợi hại nhất trong ứng dụng của Kuroyukihime chính là khả năng từ chối dễ dàng các yêu cầu kết nối của Local Net ở siêu thị.Cơ mà Haruyuki không dám hỏi cụ thể phương thức của nó.
Sau khi chơi rút thăm để tìm người thử nghiệm, Haruyuki và Fuuko đã được chọn. Dưới sự chỉ dẫn của nó, hai người họ chỉ mất khoảng 4 phút buổi tối để tìm tất cả 11 món hàng, đi vòng quanh cửa hàng với tốc độ nhanh, và kết thúc bằng món hàng cuối cùng, [Sốt cà ri chất lượng cao/Ngọt 278]. Vì họ đã trả tiền thông qua mạng của cửa hàng, nên họ đi qua dòng người đang chờ tính tiền dài đằng đẳng và rời khỏi siêu thị.
Đi dọc theo đường trung tâm tới thang máy của khu thương mại, Fuuko cất lên suy nghĩ cùng với một nụ cười guọng gạo:
“Đây là lần đầu tiên tôi dùng ứng dụng mua sắm này đấy… cơ mà tôi đã có thể thấy rất nhiều dấu hiệu của tính nôn nóng ở Sacchan đấy, phải không?”
“A-Ah ha ha… senpai có nói là từ phiên bản 3.0, việc tính tiền cũng sẽ được làm tự động đấy ạ.”
“Vậy tức là cậu có thể chạy ù vào cửa hàng, quăng đồ vào túi, sau đó chạy ào ra ngoài? Tôi cá 10 Burst Point với cậu là cảnh sát sẽ tới thăm cậu ngay lối ra đấy.”
“………C-Chị nói có lý.”
Haruyuki đột ngột nhớ lại lời Kuroyukihime từng nói, ”Khi nào phiên bản mới nhất ra lò, cậu sẽ giúp tôi thử nghiệm nó chứ?”, và tái xanh cả mặt. Khi cửa thang máy dẫn tới khu chung cư của cậu mở ra, cậu vội vã chạy vào.
CHƯƠNG 1
(Phoenix: từ chương này sẽ lại đổi biệt danh của Raker thành <Thiết Oản>. Vì từ này là dịch hẳn từ raw ra nên sẽ là lần đổi cuối… hy vọng là vậy -_- )
Thứ hai, ngày 24/06/2047, 6:30 tối.
Quận Suginami được tô điểm bởi rất nhiều tòa chung cư cao trọc trời, và trong một tòa nhà như thế ở Bắc Suginami, tất cả thành viên của Legion Đen <Nega Nebulus> đang tập trung trên tầng 23, tại phòng khách của tư gia Arita, mỗi người đều là một người bạn quan trọng của Haruyuki.
Tại bàn ăn được thiết kế cho 6 người, ngồi ở vị trí chủ tọa là Legion Master Kuroyukihime. Quân sư của Legion – Mayuzumi Takumu, và mặt hồ trăn – Kurashima Chiyuri ngồi ở phía gần bếp nhất. Đối diện với họ là linh vật đầy tận tâm của legion – Shinomiya Utai, ngồi bên cạnh cỗ máy gây rắc rối bất đắc dĩ Haru.Ngồi đối diện Kuroyukihime là phó thủ lĩnh, Kurasaki Fuuko.
Đúng một tuần trước, Haruyuki mới được giới thiệu thành viên thứ sáu Utai, và những cuộc họp mặt sau đó đã giúp cậu quen dần với sự có mặt của cô bé. Tuy nhiên, bữa nay có thêm một cái ghế nữa ở cả hai phía của Kuroyukihime và Fuuko, và trên bàn ăn có dọn ra thêm hai cái dĩa nữa, tổng cộng có tận 8 cái dĩa trên một cái bàn vốn chỉ dành cho 6 người ngồi.
Trên bàn có đặt một cái tô đang tỏa ra mùi thơm ngọt ngào của cơm, trong khi cái nồi lớn đặt trên bếp cảm ứng ở bên cạnh thì lấp đầy căn phòng bằng mùi thơm phức của cây thảo và gia vị. Giờ ngôn từ là quá thừa thải; đến Haruyuki còn đang khó khăn chịu đựng, thì năm người còn lại hẳn còn khổ sở hơn nữa; ai nấy đều có vẻ mặt như bị tra tấn trong khi cố chịu đựng trước mùi hương thèm rỏ dãi của thức ăn.
“…Hết… chịu nổi rồi…”
Haruyuki cúi đầu xuống trong khi nói thế, và ở bên cạnh, Utai giơ 10 ngón tay của mình ra, di chuyển một cách từ tốn nhất có thể.
[UI> Anh cố nhịn đi ạ, Kuu-san.Đây cũng là một hình thức luyện tập chịu đựng tinh thần đấy-desu.]
Mặc dù Utai gõ câu đó với vẻ chắc nịch, nhưng từ cuối câu thì lại cho thấy ngược lại, cô bé sắp sửa bỏ cuộc rồi đấy. Ở phía đối diện, Chiyuri dán mắt nhìn cái đĩa trống rỗng của mình, còn Takumu thì lau kính liên tục để làm phân tâm bản thân. Ở một đầu của cái bàn, một nụ cười kinh dị hiện lên nơi khóe môi của Fuuko, và ở phía còn lại, Kuroyukihime chỉ đơn thuần nhắm mắt lại và không di chuyển, thể hiện sự mẫu mực của một Legion Master… cho đến khi cô nàng không thể chịu đựng được nữa và hét lên:
“…Họ lề mề quá mức rồi đấy!”
Đó có thể chỉ là phản ứng giả tạo để không bị lộ cơn đói, nhưng cô nàng đập xuống bàn ăn và tiếp tục:
“Họ đã trễ 3 phút rưỡi rồi!Nếu đây mà là cuộc gặp mặt trong Vùng Trung lập Vô hạn thì họ đã trễ 58 tiếng rồi đó!”
“Hề hề… Gần trúng— thật ra là 58 tiếng và 20 phút cơ.”
Fuuko cười nhẹ trong khi chỉnh lại câu nói của Kuroyukihime. Cơ mà cậu có thể nhìn thấy lửa hận và sát khí bay tứ trung trong mắt họ khi nhìn lẫn nhau rồi đấy, Haruyuki cố gắng làm dịu đi cơn thịnh nộ của họ và chen vào:
“S-Senpai đừng giận nữa mà, cả Sư phụ nữa! Ý e-e-e-em là, mọi người đều nói rằng cà ri phải để lâu mới ngon…”
“Hổ?Vậy thì cậu sẽ cho tôi phần của mình nhé? Nhịn ăn ba ngày thử đi và cống nạp hết đồ ăn cho tôi nhé, thử ngay và luôn đi ha.”
“Thật hiếm khi Karasu-san lại rộng lượng đến vậy. Hay là tận dụng dịp này hết cỡ, lấy đồ ăn của cậu ấy suốt một tuần luôn thì sao nhỉ?”
“Cái…Cái đó người ta gọi là mặt dày đấy ạ!”
Chính ngay lúc ấy, trong khi Haruyuki đang quơ tay hoảng loạn, mọi người nghe thấy tiếng chuông mà mình đã đợi từ lâu. Bính bong, hai tiếng chuông cửa vang lên đồng thời.Tay phải Haruyuki lập tức phản ứng lại, di chuyển lên cao để nhấn vào màn hình ảo và mở cửa sổ tiếp khách.
“X-Xin chào! Anh sẽ tới thang máy chờ, nên là cứ lên thẳng tầng 23 nhé!”
Haruyuki phóng khỏi ghế và chạy hết tốc lực về phía cửa ra như một tia chớp, bỏ lại 5 con người ở bàn ăn. Kuroyuhime đứng dậy, giơ cao tay phải lên và nhanh chóng đưa ra chỉ thị:
“Chiyuri-kun, xới cơm cho mọi người! Takumu-kun và Fuuko, lấy salad trong tủ lạnh! Utai-chan, hâm nóng cà ri! Cứ để việc chuẩn bị trà lúa mạch cho tôi!”
Sau khi được Haruyuki dẫn tới cửa, từ đầu tiên mà vị khách cất lên là:
“Woah, mùi thơm quá! Giờ em thấy đói bụng lắm rồi!”
Không hề bị khớp trước sát khí của toàn nega Nebulus, người đó nhìn lên khuôn mặt của Haruyuki và hỏi,
“Em ngồi ở đâu đây, Onii-chan~?”
Trước nụ cười cố chấp, thuần khiết, trong sáng đó, Haruyuki điên cuồng đẩy bờ vai của chiếc áo thun màu đỏ ấy về phía cái ghế đặt bên cạnh Kuroyukihime. Mặc dù việc xếp chỗ ngồi vốn đã rất căng thẳng rồi, nhưng mà không còn cách xếp nào phù hợp hơn ngoài việc để những người chủ tọa ngồi cùng một bên.
Sau khi ngồi xuống ghế một cái phịch, cô bé có mái tóc hai bím màu đỏ giờ đã ở cùng một vị trí với Kuroyukihime. Xích Vương và cũng là Legion Master của <Prominence>, hay còn được biết đến với biệt danh <Immobile Fortress> (Pháo đài Bất động): Scarlet Rain, avatar của Kouzuki Yuniko.
Haruyuki cất tiếng thở phào nhẹ nhõm khi Niko chịu ngồi xuống mà không nói gì thêm, và đúng lúc ấy hình bóng của người thứ hai xuất hiện ngoài cửa. Người này tới trễ hơn Niko khoảng 10 giây vì phải thay trang phục lá xe môtô của mình: đôi găng dài bằng da màu đen, đi kèm với bộ đồ lá xai kháng gió. Sau khi hất bím tóc của mình ra sau lưng, cô cất lời bằng một giọng ôn hòa và nặng nề:
“SRY.Tránh kẹt xe trên Thất Nhẫn.”
Cái người khoái dùng câu nói ngắn nhất và ít từ nhất có thể này, chính là người đứng thứ hai trong Legion Đỏ, Blood Leopard, biệt danh là Pard-san.
Ngay khi Haruyuki định dẫn Pard tới chỗ ngồi của mình, Fuuko đứng ở gần cô ấy hơn đã lập tức tới gần.
“Ara, đụng phải một sự cố phiền toái như vậy hẳn là khổ cho cô lắm, phải không Leopard?”
Fuuko vẫn tới gần Pard hơn nữa trong khi cất lời một cách trôi chảy.
Tránh Kẹt Xe— nghĩa là khi có một chiếc xe tự động hóa sắp gặp phải tai nạn, giao thức khẩn cấp của A.I. điều khiển chiếc xe, cũng như của các xe khác ở lân cận, sẽ phát ra tín hiệu cảnh báo. Nhưng vào giờ cao điểm, việc tránh né liên hoàn như vậy sẽ khiến các xe đổ dồn cả về đường cao tốc, dẫn đến việc một lượng lớn xe cộ sẽ phải dừng lại hoặc di chuyện một cách chậm rãi.
Ngay chính lúc này, bên trong phòng khách của tư gia Arita, hai người họ đang toát ra một loại sóng thù hằn vô hình rất khủng khiếp, khiến chuyển động hiện tại của Haruyuki trở nên chậm đi và dừng lại, cậu còn nhận ra là mình đang nuốt nước bọt vì căng thẳng.
Chiến binh với biệt danh <Bloody Kitty> Pard-san, và <Thiết Oản> Sky Raker của Kurasaki Fuuko, họ là kẻ thù không đội trời chung từ thời Nega nebulus cũ, hoặc cậu từng nghe kể vậy. Pard-san dù đã là Burst Linker kỳ cựu vẫn cố chấp ở lại Level 6, chắc chắn là có lý do liên hệ mật thiết tới Kurasaki Fuuko từng nghỉ hưu.
“…hi, Raker.”
Pard-san cất lên câu chào ngắn gọn và đơn giản ấy trong khi tháo đôi găn ra. Dù họ đã từng gặp nhau trong quá khứ, hay đây là cuộc gặp mặt đầu tiên của họ, hiển nhiên là Haruyuki không thể nào biết được.
Ít nhất thì họ đã từng gặp nhau và trò chuyện qua lại vào cuối <Cuộc đua Hermes Cord> vào 3 tuần trước, nhưng đó không chỉ là một cuộc chiến giữa nhiều Legion, mà còn là trước cả khi Raker quay về làm Burst Linker và chưa có một trận đấu đơn nào cả.
Lỡ, l-lỡ như họ đột ngột thi đấu ngay tại đây thì sao, Haruyuki nghĩ thế và hoảng loạn. Lòng bàn tay cậu ước đẫm vì mồ hôi. Nhưng trước khi chuyện đó xảy ra, <Chế độ Thiên thần> của Niko đã được kích hoạt, giọng nói ngọt ngào của cô bé dễ dàng xóa tan mọi căng thẳng trong căn phòng.
“Hai chị ngồi xuống đi~ đúng hơn là chúng ta ăn được chưa? Em không chờ lâu được nữa đâu~!”
“Đã tới trễ thì không được quyền nói câu đó nhá, Xích Vương!”
Kuroyukihime cất lời đầy chỉ trích, và câu trả lời của cô có vẻ đã đánh thức Fuuko và khiến cô lui về một bước, theo sau đó là Pard-san về chỗ ngồi của mình. Thấy họ đã về chỗ của mình, Haruyuki hốt hoảng quay về ghế ngồi của mình. Sau đó Kuroyukihime đứng dậy và mở miệng ra để cất lời:
“Vậy thì, dù có việc gì đi nữa thì cũng hãy dùng bữa trước đã.Tán gẫu thì để sau. —Itadakimasu!”
“““Itadakimasu!”””
Bảy người còn lại đồng thanh một cách hồ hởi và bắt đầu một trận đấu mới – trước nồi cà ri to đùng đặt ở giữa bàn.
Vì lý do gì mà đích thân toàn bộ 6 thành viên của Nega Nebulus phải chuẩn bị cà ri và mời hai thành viên cấp cao của Prominence tới dùng chung bữa tối ở cùng một bàn thế này?
Lý do là vì sự kiện ngày hôm qua— ngày 23/06, <Hội nghị Thất Vương> đã được tổ chức vào ngày cuối tuần.
Trong lúc nhai thức ăn và cố gắp vài miếng khoai đã được gọt, Haruyuki bắt đầu nhớ lại ký ức của mình vào 20 giờ trước. Tại đó, dù chỉ là một lời lỡ miệng cũng có thể khiến các Vua tuyên bản án tử hình lên cậu; phiên tòa xét sử của cậu.
CHƯƠNG 2
Được “hộ tống” bởi hai cô gái xinh đẹp, Haruyuki tự hỏi liệu có thể nói vậy để mô tả tình hình hiện giờ được không.
Duel Avatar của cậu, Silver Crow, bị buộc phải đứng một mình trên đỉnh một sàn đấu tròn, nhiều dãy bậc thang dẫn lên chỗ nó, trong khi có hai Avatar nữ xinh đẹp oai vệ đứng nghiêm cảnh giới ở hai bên, cách một bước về phía sau. Tuy nhiên, không may là họ chẳng phải hộ vệ hay trợ thủ của Crow, thay vào đó lại đóng vai trò cảnh vệ áp giải tội phạm.
“Anou, hai người được trang bị mấy thanh kiếm từ đầu à? Hay là nhặt được chúng ở chỗ nào đó vậy?” , không chịu được sự băn khoăn trong lòng, cậu hỏi nhỏ Cobalt Blade. Cô là chỉ huy cao cấp của Leonids, đang đứng ở bên phải cậu.
“Kiếm là linh hồn của bọn ta”, nữ chiến binh đáp lại với giọng thì thầm có chút bực mình, bộ giáp màu chàm kêu loảng xoảng lúc cô nhìn vào Haruyuki. “Dĩ nhiên chúng là trang bị khởi đầu rồi!”
Và rồi từ bên trái, Manganese Blade – gần như là song sinh của Cobalt Blade, bộ giáp của cô hơi nghiêng về màu lục hơn – nói:
“Không thể bỏ qua cho cái từ <nhặt được> được. Ta sẽ hành quyết mi vì sự xấc xược kia.”
Haruyuki run lên, luống cuống biện hộ. “K-K-Không phải. Tôi chỉ, tôi từng thấy một thanh kiếm trông giống với của hai người trong Vùng Trung lập Vô hạn lúc trước, nên tôi chỉ nghĩ là…”
Image [/images/images/image-18.jpeg]
Hai chiến binh nhìn nhau và đồng thanh đến kinh ngạc.
“Mi nhìn thấy nó ở chỗ nào trong Vùng Trung lập Vô hạn?”
“À, um, là ở…”
Dĩ nhiên, hồi ức của Haruyuki là về thanh trường kiếm được nắm giữ bởi Avatar bí ẩn màu thiên thanh mà cậu đã gặp gỡ trong lâu đài tuyệt đối không thể xâm phạm đứng sừng sững ngay chính giữa Vùng Trung lập Vô hạn. Danh hiệu ‘The Infinity’. Ngôi sao thứ năm của Thất Tinh, nhóm những Trang bị Cường hóa mạnh nhất trong Thế giới Gia tốc.
Cậu tuyệt đối không thể để lộ thông tin quan trọng đến vậy với địch thủ ở Legion khác được, nên Haruyuki đưa ngón trỏ của cả hai bàn tay lên tạo thành hình chữ X.
“Uh, heh-heh,” – cậu cười hề hề với vẻ căng thẳng. “Bí mật ạ.”
Ngay lập tức, hai cặp mắt của Cobalt và Manganese lóe sáng, và hai bàn tay cầm kiếm của họ cắm mạnh chúng xuống đất ngay trước mặt như những thanh quyền trượng.
Nhưng may thay, một giọng nói rành rọt vang lên ngay sau đó, có âm điệu lười nhác, nhưng vẫn đầy vẻ nghiêm nghị.
“Nào nào, Cobal, Maga. Đừng có tống cậu ta khỏi đây trước khi cuộc thẩm tra kết thúc chứ.”
“Vâng!!” – cả hai chiến binh lớn giọng, trở về vị trí ban đầu.
Haruyuki rùng mình và rụt cổ lại. Tuy nhiên cậu vẫn liếc trộm chủ nhân của giọng nói đó từ sau lớp mặt nạ bảo vệ như gương tạo thành khuôn mặt Avatar của cậu.
Bề mặt mà Haruyuki bị bắt phải đứng trên nằm ngay chính giữa đại sảnh hình tròn với đường kính khoảng 30 mét. Ở sát mép đại sảnh có bảy chỗ ngồi tự tạo bằng việc chém đứt các cột trụ dày, được sắp xếp theo hình bán nguyệt. Ngồi trên đó là các Level 9, những người thống trị Thế giới Gia tốc – Thuần sắc Thất Vương.
Từ hướng nhìn của Haruyuki, ở góc xa bên phải là thủ lĩnh Great Wall, Legion nắm giữ khu Shibuya: Danh hiệu ‘Invulnerable’, chính là Lục Vương, Green Grande. Tuần này cũng như tuần trước, anh ta không mang theo trợ thủ nào.
Ngồi bên cạnh chính là bậc thầy kiếm sĩ của Haruyuki và cũng là thống lĩnh Nega Nebulus, nắm giữ Suginami, từng được gọi với cái tên ‘World End’, cô là Hắc Vương, Black Lotus. Sau lưng là chấp pháp của cô, Sky Raker xinh đẹp.
Ở ghế thứ ba là Scarlet Rain, Legion Master của Prominence, nắm giữ khu vực từ Nakano đến Nerima. Nói thêm là cô – như thường lệ – không triệu hồi Trang bị Cường hóa của mình, Avatar bé gái nhỏ nhắn dễ thương của cô bé ngồi vắt chân lủng lẳng trên thềm ghế. Sau lưng cô là Blood Leopard, trông như một con báo đang đứng thẳng bằng hai chân.
Và rồi, ở ghế thứ tư cùng chiều – ngay chính diện Haruyuki – Lam Vương ngồi đó với bầu không khí trầm tĩnh bao quanh, giữ vai trò chủ tọa của cuộc họp lần này. ‘Vanquish’, Blue Knight, là thủ lĩnh của Leonids, nắm giữ khu vực từ Shinjuku đến Bunkyo; hai cô gái đang áp giải Haruyuki chính là các chỉ huy của anh ta. Cũng chính vị Thanh Vương này đã quở họ lúc nãy.
Xa hơn về bên trái, trên ghế thứ năm, một Avatar với dáng vẻ quý tộc khiến người ta nhớ đến từ nữ hoàng ngay trong đầu: thống trị vùng Ginza, ‘Empress Voltage’, Tử Vương, Purple Thorn. Sau lưng cô, kẻ dùng roi Aster Vine đang đứng trong tư thế sẵn sàng, là nữ chỉ huy quân đội và cũng là thân cận của Vua. Không ai trong số họ nhúc nhích dù chỉ một chút, nhưng áp lực tỏa ra từ họ hướng về Haruyuki lại rõ ràng hơn bất cứ ai.
Tại chỗ ngồi thứ sáu là một Avatar hề với bộ giáp vàng chói, vàng đến nỗi gần như phát bệnh. Kẻ đứng đầu Legion Crypt Cosmic Circus, nắm trong tay khu vực từ Akihabara đến Ueno, kẻ được biết đến với danh hiệu ‘Radioactive Disturber’, Kim Vương, Yellow Radio cũng không mang theo trợ thủ, trông có vẻ vậy. Cái mặt nạ cười cười của gã lúc lắc chầm chậm từ bên này sang bên kia như một quả lắc.
Và rồi ở ngoài rìa bên trái, chỗ ngồi thứ bảy, lại vẫn không hề có dấu hiệu của vị Vua mà lẽ ra nên ngồi ở đó. Thay vào đó, có một Avatar với vóc dáng cao và gầy nhọn dần về phía đỉnh đầu như địa cực, Ivory Tower. Avatar đó là người đại diện của Bạch Vương, đứng đầu Legion Oscillatory Universe, đóng quân ở khu Roppongi. Haruyuki đã nghĩ hôm nay có lẽ là ngày cậu được diện kiến Lever 9 duy nhất còn lại mà cậu chưa được tận mắt nhìn thấy, nhưng có lẽ Bạch Vương rụt rè đến kinh ngạc… Hoặc là người đó chẳng có hứng thú gì với một Level 5 như Silver Crow.
Mà, chắc là vế sau rồi. Mặc dù mình tò mò về họ đến vậy– cậu thì thầm và có chút chán nản khi cậu hướng ánh nhìn xa hơn nữa về phía tòa lâu đài to lớn lờ mờ vươn lên khỏi đám sương mù dày đặc trong sàn đấu Thành phố Quỷ. Bình thường thì đó là một cung điện nguy nga tráng lệ, trung tâm của Thế giới Gia tốc, nhưng đây không phải là Vùng Trung lập Vô hạn mà chỉ là sàn đấu thường được khởi tạo bởi Cobalt và Manganese, cho nên không thể tiến vào bên trong được. Theo hệ thống thì Haruyuki, các Vua, và tất cả những người còn lại đều chỉ được kết nối đến khu vực này dưới danh nghĩa khán giả cho hai chiến binh kia.
Nói cách khác, Cobalt và Manganese không thể tấn công trực tiếp Silver Crow bằng mấy thanh kiếm của họ, nhưng họ có thể tống cậu ra khỏi nơi này với lí do quấy rối. Hoặc – dù khả năng này không cao lắm – nếu tất cả những người có mặt đồng ý, luật thi đấu sẽ được chuyển sang chế độ Battle Royale, cho phép tất cả mọi người trở thành đối thủ của nhau.
Ấy, chờ đã. Chắc chắn mình sẽ chả bao giờ bấm cái nút YES. Làm như mình sẽ bấm í.
Haruyuki củng cố quyết tâm của mình, hoàn toàn quên mất rằng cậu cũng từng có cái suy nghĩ đó vào cuộc họp lần trước của Thất Vương, và đưa ra nhận định về tình hình của bản thân hiện giờ.
Suy cho cùng thì chỗ này là phòng xử của Tòa án Tối cao, nơi đưa ra phán quyết cho bị cáo Silver Crow. Tạm thời hiện giờ nếu Black Lotus là luật sư của cậu, thì Purple Thorn với tư tưởng đối nghịch sẽ là bên khởi tố. Nếu như Blue Knight là thẩm phán, vậy thì bốn vị vua còn lại là bồi thẩm đoàn.
Mặc dù những diễn viên này đã vào vị trí cả rồi, nhưng vẫn có một sự im lặng đồng loạt như thể họ đang đợi sự xuất hiện của vai diễn cuối cùng trong vụ kiện – ‘nhân chứng’, người sẽ kiểm tra xem Silver Crow đã được thanh tẩy hay chưa bằng một kỹ năng đặc biệt. Chỉ cần một từ của cô ta – hoặc anh ta – số phận Burst Linker của Haruyuki sẽ được định đoạt.
Dĩ nhiên là Haruyuki biết rõ bản thân vô tội.
Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc cậu bị bắt đứng ở đây với vai trò nghi phạm là bởi ở cuộc đua Hermes Cord, cậu đã triệu hồi Trang bị Cường hóa bị nguyền rủa, Tai Ương Giáp, Chrome Disaster. Haruyuki, chủ nhân – à không, là vật chủ – thứ sáu của cái bộ giáp đã tạo ra vô số tai họa hết lần này đến lần khác kể từ những ngày sơ khai của Thế giới Gia tốc, đã được cho một tuần hoãn án. Nếu cậu không thanh tẩy được bộ giáp khỏi Avatar của mình trong vòng bảy ngày tính từ cuộc họp trước của Thất Vương, một mức thưởng khổng lồ sẽ được treo thưởng cho cái đầu của cậu. Với việc cậu mới chỉ – và mãi mới được – Level 5, điều này chẳng khác gì án tử đối với cậu.
Bởi thế, Haruyuki và những người đồng đội trong Legion của cậu đã cố gắng hết sức trong suốt tuần qua để loại bỏ bộ giáp kí sinh trên người Silver Crow. Chiến dịch giải cứu Ardor Maiden – người sở hữu kỹ năng Thanh Tẩy – khỏi tế đàn của Thần Thú Suzaku, đối mặt với kí ức của hai Burst Linker đã tạo ra bộ giáp, tháo gỡ cái nguyên nhân ẩn giấu trong sự hiện hữu của chính Chrome Disaster, và cuối cùng đã gỡ bỏ thành công toàn bộ lời nguyền.
Hai Trang bị Cường hóa từng là hình thái nguyên bản của bộ giáp – thanh cự kiếm Star Caster và bộ giáp toàn thân The Destiny – đã được tách ra hoàn toàn khỏi cơ thể Silver Crow nhờ vào sức mạnh thanh tẩy của Maiden và an nghỉ vĩnh viễn ở một nơi trong Thế giới Gia tốc. Với việc chẳng còn thứ gì kí sinh trên Duel Avatar của Haruyuki, chẳng còn lí do gì để trách cứ cậu nữa.
Hoặc là cậu tin như vậy, nhưng cậu vẫn chưa thể hoàn toàn vô lo về chuyện cái việc đó có thực sự dễ dàng nhận ra hay không. Bởi chính cậu cũng không thực sự biết nhân chứng mà mọi người đang đợi này là kiểu Burst Linker nào. Kuroyukihime và Fuuko từng nói là cũng có biết sơ qua, nhưng trông họ thực sự không có vẻ gì là hoàn toàn tin tưởng người này.
Nói cách khác, nếu, lỡ như, trong trường hợp tệ nhất, nhân chứng bị mua chuộc bởi bên khởi tố, người đó có thể sẽ bỏ qua kết quả phân tích của chính mình rồi tuyên bố cậu <Có tội!> và Haruyuki sẽ chẳng có bất cứ bằng chứng nào để bác bỏ điều này. Nếu chỉ đơn giản đứng ở đây im lặng suy nghĩ về điều này, cậu sẽ chỉ trở nên ngày một lo lắng hơn, cho nên cậu nhận thấy được cảm giác thúc giục đột ngột phải nói chuyện với các chiến binh ở hai bên mình.
“Anou, Manganese-san?”
Đối phương hướng ánh mắt khó chịu về phía cậu.
“……Giờ là gì nữa đây?”
“Cô và Cobalt-san cũng là chị em trong thế giới thực nhỉ?” – cậu hỏi nhỏ. “Hay có khi thậm chí còn là chị em sinh đôi?”
“…Bọn ta là chị em sinh đôi.”
“W-Wow! Nhưng vậy thì mỗi người có một ‘người đỡ đầu’ riêng nhỉ? Phải không?”
“Ồ, hỏi hay đấy nhóc.”
Cobalt lẩm bẩm từ phía bên kia. Cô đưa mặt đến gần hơn và tiếp tục nói với giọng điệu có phần tự mãn.
“Mi cũng biết là các Neuro Linker nhận biết người sử dụng dựa vào những đặc điểm của sóng não nhỉ. Vậy thì mi sẽ làm gì nếu như có hai người về cơ bản có sóng não giống hệt nhau?”
“À rế? Chia sẻ Neuro Linker?” – cậu nghiêng đầu. “Nhưng mà cả hai người gia tốc cùng lúc như vầy…”
“Heh-heh-heh” – Manganes cười khẽ. “Nếu mà muốn biết phần còn lại của câu chuyện á, chuyển sang Leonids đi, và chứng tỏ sự thành khẩn của bản thân. Nếu như mi không vô dụng, có thể bọn ta sẽ cho mi làm tùy tùng đó.”
“Cơ mà việc đó thực ra còn tùy thuộc vào chuyển biến của cuộc họp ngày hôm nay. Heh-heh-heh.”
“Hử? Umm! Không, vậy thì khỏi cần nữa…”
“Gì hả?!”
Cả hai lại nắm lấy chuôi kiếm, và Blue Knight – ngồi ở ngay phía đối diện họ – lắc đầu khó chịu, chuẩn bị la họ lần nữa.
Ngay khi anh ta sắp sửa làm việc đó, một giọng nói tươi tắn lạ lẫm vọng lại trong đại sảnh hình tròn mờ ảo.
“Hey! Xin lỗi đã đến trễ nha~! Tui vô lộn cái chỗ ở tít mặt bên kia cung điện cơ~!”
Tiếng lộp bộp của bước chân gõ lên nền đất cứng của sàn đấu Thành phố Quỷ. Nhận định là âm thanh phát ra từ đằng sau, Haruyuki nhanh chóng quay lại. Một hoặc hai giây sau, các chiến binh đang canh giữ cậu cũng làm theo.
Qua màn sương dày đặc, cậu có thể mình ra được độc một bóng dáng: một Avatar nữ nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Chỉ có đầu là to một cách kì quặc, khiến cô ta trông không cân bằng, nhưng cô đi thẳng đến chỗ họ, chẳng mảy may để ý đến mấy ánh mắt dán thẳng vào mình.
“Cô ta đây rồi, Maga.”
“Đừng có lơ là, Cobal.”
Cảm giác được sự căng thẳng tràn đầy trong giọng nói của hai chiến binh qua hai câu trao đổi ngắn gọn, Haruyuki trở nên bối rối. Nếu như đây là Vùng Trung lập Vô hạn, một Duel Avatar đang tiếp cận sẽ khiến cho người ta phải thận trọng hết mức có thể, nhưng đây là sàn đấu thường. Đúng là hiện giờ hạn chế ngăn cản người chơi từ khán đài đến gần đấu sĩ trong khoảng mười mét đã được tắt đi trong bảng tùy chọn, nhưng thậm chí dù vậy, nguyên tắc cơ bản rằng người chơi từ khán đài không có năng lực tấn công kiểu gì cũng không thể thay đổi.
Không may là cậu không có cơ hội để hỏi họ đang đề phòng cái quái gì. Vị khách vãng lai từ từ đi xuyên qua màn sương, băng qua ngay sát bên Haruyuki, và dừng lại trước chỗ của Thất Vương.
Bộ giáp của cô có màu oải rất sáng. Cũng chẳng có những phần đặc biệt trên tứ chi hay là cơ thể, và hình dáng mềm mỏng đúng hệt là loại nữ. Nhưng, thực sự thì, thứ nổi bật hơn cả là cái đầu của cô. Trong cái chiều cao khoảng 160cm thì đầu cô đã chiếm mất 30cm. Từ đằng sau Haruyuki không thể ngay lập tức xác định được cái hình quạt là mũ giáp hay thực sự là đầu của cô ta.
Cô đặt một tay lên hông phải và hơi cúi đầu, trong khi Thanh Vương đứng lên khỏi chỗ ngồi.
“Đầu tiên, cảm ơn cô vì đã đáp lại yêu cầu đường đột đó, Argon Array.”
“Gì cơơơơ? Chuyện vặt. Cũng có phải là làm không công đâu. Ha-ha-ha!”
Câu đáp lại của Burst Linker – có vẻ tên là Argon Array – tươi tắn hết cỡ. Haruyuki không thể nào cảm giác được dù chỉ là một dấu hiệu lo lắng của việc đứng trước Thất Vương.
“Dù sao thì, cái cảnh này cũng hoài niệm ghê haaaaa. Chẳng biết đã bao nhiêu năm rồi mới được thấy các Vua tụ họp lại cơ!”
“Ôi trời!”
Người đầu tiên phản ứng lại là Yellow Radio.
“Cô vừa mới nói điều kì lạ nhất đấy, Quad Eyes. Theo như tôi nhớ, sau khi được xưng là Vua, chỉ có duy nhất một lần bọn tôi họp lại… cái lúc mà Xích Vương đời trước bị tấn công bất ngờ và rời khỏi thế giới này. Và rồi cô nói cứ như thể là mình đã ngẫu nhiên ở đó?”
Gã nói giống như là đang chất vấn Argon, nhưng bất cứ ai cũng có thể nhìn rõ được dụng tâm thực sự của gã là khiêu khích Hắc Vương. Haruyuki nghiến chặt răng, nhưng cả Kuroyukihime và Fuuko đều cho qua, vờ như không nhận ra ẩn ý đằng sau lời nói của Radio; sau cùng thì bằng cách đó cậu cũng kìm nén được.
Argon cũng chẳng hề lo lắng chút nào. Cô ta nghiêng đầu hết cỡ và nhún vai.
“Yeah, chắc vậy. Trí nhớ của tôi đúng là tệ lắm cơ. Tại vì tôi đã biết nhóc Radio từ lúc ai đấy mới là cậu nhóc cao từng này cơ, nhểểể?”
Cô ta chỉ vào khoảng tầm ngực mình bằng tay phải ngay trước khi trả lời tiếp.
“Rõ ràng là không phải vậy nhỉỉ!”
Thậm chí cả khi Kim Vương chìm vào im lặng, cô ta vẫn đánh cú chót.
“Ahhh, không ổn rồi!! Hồi giờ á, cứ mỗi lần nhìn thấy bé Radio là tôi lại muốn ăn mấy quả bóng radio viên chiên bé bé cơ? Sao nèèèè? Đi khôngggg? Có một chỗ nhỏ khá ngon ở Iidabashi đó. Dĩ nhiên là chỉ theo tiêu chuẩn Tokyo thôi! Ha-ha-ha!”
“…Lúc nào cũng luôn mồm.”
Yellow Radio lẩm bẩm, choáng váng và trở về chỗ ngồi của mình, trước khi Thanh Vương bắt đầu nói tiếp.
“Làm mới lại tình bạn cũ thì cũng được, nhưng mà đã đến lúc đi vào vấn đề rồi. Suy cho cùng thì theo kế hoạch vẫn còn vài vấn đề khác sau việc này nữa đấy.”
“À phải, việc của tôi là kiểm tra nhỉ. Ôkê, thế thì ngó thử phát vậy.”
Từ nãy đến giờ Haruyuki chỉ thấy mỗi lưng của cô ta, bây giờ Argon Array quay hẳn lại.
Ra là cái mũ là suy nghĩ đầu tiên trong đầu Haruyuki. Nửa trên của mặt nạ với phần miệng phô ra – đôi khi xảy ra với Avatar nữ – được bao phủ bởi các cặp kính bảo hộ hình ống kính. Và phía trên chúng cậu có thể thấy được hai phần tròn vo, nhưng chúng bị giấu đi bởi tấm che. Cái kích cỡ đầu bất thường của có vẻ là bởi phần giáp bổ sung ở trên đầu cô ta.
Những suy nghĩ này vụt qua trong đầu Haruyuki. Haruyuki nhìn chằm chằm vào Argon khi cô ta tiến về phía cậu. Chẳng để ý đến Cobalt và Manganese đang lùi về từng bước từ hai bên mình, cậu chỉ đơn giản là tiếp tục đứng ở đó.
Argon chậm rãi bước lên bậc đầu tiên, rồi bậc thứ hai của bệ đá trước khi đến bậc thứ ba, chỗ mà Haruyuki đang đứng, tất cả đều có vẻ không chút lưỡng lự. Lúc cô ta lên đến đó, khoảng cách giữa hai người còn chưa tới 20cm; mấy cái ống kính lớn đột nhiên sáng lên lờ mờ ngay trước cậu. Trong vô thức, Haruyuki liếc nhìn vào chúng, nhưng toàn bộ đều chỉ tràn đầy bóng tối, và cậu không thể nào nhìn thấy được phía bên kia.
“…Hmm. Ra cậu này là cái cậu Karasu-kun được đồn thổi đây nhể~.”
Cô quay mặt thẳng về phía cậu trong lúc nói, và ánh sáng phản xạ khiến cho hai cái ống kính của cô chớp nháy.
“Theo tin đồn mà tôi nghe được, cậu thực sự đã tự mình tách rời khỏi bộ giáp đó á? Tất cả bạn bè tôi đều khen ngợi cậu đó, chàng trai ạ. Chà, cứ vầy thì sau này sẽ tuyệt lắm đó~!”
“V-Vâng.”
Haruyuki đáp, rụt người lại, và Argon Array cười lớn.
Cậu không biết mấy về Burst Linker giữ vai trò nhân chứng này. Cậu chỉ nghe nói là cô ta có năng lực nhìn thấy tất cả mọi thứ về trạng thái của Duel Avatar khác, và rằng cô ta có thể xác định được sự tồn tại của vật thể kí sinh; biệt danh của cô ta là Chuyên gia phân tích Bốn Mắt.
Từ cách cô ta nói chuyện, cậu có thể hình dung ra được rằng cô ta cũng khá là kì cựu, nhưng bởi cậu chỉ mới biết được tên Avatar thật của cô vào hôm đó, nên dĩ nhiên đây là lần gặp mặt đầu tiên của hai người. Từ biệt danh của cô, cậu cứ nghĩ là cô ta có bốn mắt, nhưng chỉ có hai ống kính nằm trên mặt Argon. Cậu tự hỏi hai cái còn lại đâu trong lúc nhìn dán mắt vào cái vóc dánh nhỏ nhắn của cô.
Xoẹt!
Từ nơi nào đó sâu trong đầu mình, cậu cảm nhận được một tia lửa nhỏ đánh lên. Nếu phải nói, thì nó giống như là mạch kết nối đến một kí ức gần như bất chợt mà bình thường lẽ ra không thể ở đó. Đâu đó…, cậu suy nghĩ, nhưng không tài nào khơi ra được thêm chút thông tin nào. Một hình bóng mơ hồ lóe lên trên khung cảnh tràn đầy tiếng ồn.
Trong lúc cậu ngây người ra, Argon lùi lại, nhìn qua lại Cobalt và Manganese ở hai bên cậu.
“Phải rồi! Bắt đầu đi chứ nhỉ? Chàng trai này và tôi giờ vẫn là khán giả, nên là nếu cần phải sử dụng kỹ năng của mình thì tôi cần hai quý cô kéo bọn tôi vào trận đấu nữa.”
“…Biết rồi.”
Cobalt đáp lại với giọng cứng rắn, mở bảng hướng dẫn, và thao tác nhanh. Gần như tức thì, một cửa sổ nhỏ hiện ra ngay trước mặt Haruyuki và Argon. Dòng chữ tiếng anh [YOU HAVE BEEN INVITED INTO BATTLE ROYALE MODE. YES/NO].
Argon nói “Yaap” và nhanh chóng bấm vào nút YES, nhưng Haruyuki không thể điều khiển cho đầu óc ngừng quay cuồng được.
Tham gia vào chế độ Battle Royale nghĩa là cậu sẽ được nâng lên – hay là giáng xuống – từ người theo dõi an toàn thành đấu sĩ có thanh HP đàng hoàng. Nếu như hai chị em Cobalt và Manganese muốn, họ có thể chém Haruyuki thành từng mảnh chỉ trong vài phút với hai thanh kiếm–
Và rồi lần đầu tiên kể từ khi họ đặt chân vào nơi họp, Hắc Vương mở miệng, mặc dù giọng khá trầm.
“Không sao đâu, Crow. Nếu đây là một cái bẫy, tôi sẽ giết sạch mọi kẻ ở đây ngay.”
Đằng sau lưng cô, Sky Raker tiếp lời.
“Như thường lệ, bọn tôi sẽ treo hết lên tháp truyền hình Sky Tree.”
Với câu nói không-tầm-thường này, nhiệt độ bắt đầu tụt thẳng xuống khoảng âm 100 độ, lúc mà Xích Vương Scarlet Rain, ngồi bên cạnh họ, ném thêm một quả bom nữa:
“Whoa, whoa, Lotus. Tôi nói này cái, Prominence bọn tôi chỉ là bên theo dõi thôi nhé! Nếu như cô định treo ai đó lên thì cứ làm với cái lũ trẻ con trông mà phát ốm đằng kia kìa.”
‘Lũ trẻ con trông mà phát ốm’ rõ ràng là ám chỉ Lam, Tử và những người còn lại, và thậm chí dù cho Lam Vương đầy chín chắn có giữ bình tĩnh đi nữa, hào quang xung quanh Purple Thorn và Aster Vine bùng phát. Nếu cứ tiếp tục, trận đại chiến thứ hai giữa Thất Vương chắc chắn sẽ nổ ra. Haruyuki gấp rút đưa tay phải về phía cửa sổ.
“K-Không sao đâu! Dù sao cũng là để chứng minh sự vô tội của mình!”
Củng cố lại quyết tâm của bản thân, cậu nhấn nút. Một dòng tin vụt qua, báo rằng cậu vừa tham gia vào chế độ Battle Royale, và thanh HP của cậu rơi xuống với âm thanh kim loại ở góc trái phía trên tầm nhìn. Các thanh HP của những người chơi khác được thu gọn lại và hiển thị ở góc trên bên phải.
Cobalt và Manganese đều Level 7, cấp độ phù hợp với thân tín của Lam Vương. Tuy nhiên, điều đáng kinh ngạc là Level được đính ở bên phải cái tên ARGON ARRAY là 8. Cô ta thực sự là một người chơi khá kì cựu, và mạnh mẽ. Qua việc này, cậu đã có thể hiểu được cái giọng điệu thân quen mà cô dùng với Yellow Radio, như thể cô ta đã quen gã từ đời nào rồi.
Argon Array thả lỏng hết cỡ.
“Rồi! Vào việc thôi. Sẽ soi cậu rất là kỹ đấy. Sẵn sàng rồi chưa…” – cô tiến lại gần cậu.
Theo phản xạ, Haruyuki đứng im. Những gì cậu nói được chỉ là “Nhờ cô”.
“Được, bắt đầu nào.”
Hai tấm tròn đính trên mũ Argon Array – thứ mà trước đó cậu đã nghĩ là một phần của đầu cô ta mãi đến lúc nãy – mở lên.
Bên trong là hai ống kính với đường kính gấp rưỡi hai cái ở vị trí cặp mắt thật của cô. Bốn ống kính – không, bốn con mắt – nhìn chằm chằm vào Haruyuki từ rất gần.
Image [/images/images/image-19.jpeg]
Tiếp theo, cậu nghe được âm thanh ro ro phát ra từ bên trong cái đầu lớn của cô. Khí ấm tuôn ra từ các khe hở ở mặt bên, và rồi tất cả các ống kính lóe lên ánh sáng tím. Các tia sáng bắn thẳng về phía trước giống như đèn rọi hoặc là tia laze, xuyên qua khắp cơ thể Silver Crow.
“…!!”
Trong vô thức, cơ thể cậu chết cứng, nhưng không hề có dù chỉ là một chút cảm giác bị tổn hại. Khi liếc lên thanh HP của mình, cậu thấy nó vẫn còn đầy. Nói là vậy, nhưng chắc chắn là cậu có có cảm giác lạ rằng thứ gì đó đang xuyên qua lõi của Avatar mình.
“…Mm-hmm, mm-hmm. Kho của cậu hoàn toàn trống nhỉ?”
Argon Array đột nhiên nói với giọng khe khẽ. Câu nói đó có nghĩa là cô ta đã nhìn vào trong kho trang bị của cậu, thứ mà, theo thông lệ, hoàn toàn nằm ngoài tầm nhìn của người chơi khác.
“Và cậu đang không mặc bất cứ Trang bị Cường hóa nào. Cũng không hề có dấu hiệu lừa đảo bằng bất kì loại buff hay vật dụng nào…”
Giọng nói tươi tắn của Argon Array đã nhạt đi một chút, và thay vào đó, cái giọng lạnh nhạt nghiêm túc lại xuất hiện. Giọng nói của cô ta không hề có chút thích thú gì đối với đối tượng; thứ cùng lắm chỉ được xem như là đối tượng nghiên cứu.
Xoẹt!
Một tia điện xẹt khác chạy qua đầu cậu, mạnh hơn lần trước một chút. Trên tầm nhìn thực của cậu, một khung cảnh khác nổi đè lên nó.
Nhiều bóng người đứng vòng quanh rìa của một cái dốc nghiêng, nhìn xuống cậu. Đó không phải là người thật mà là các Duel Avatar. Cậu chắc chắn đây là một cảnh mà cậu đã từng nhìn thấy ở đâu đó từ rất lâu về trước. Không, không phải từ lâu. Là trong một giấc mơ. Một cảnh mà cậu đã từng nhìn thấy trong mơ vài ngày trước?
Haruyuki nín thở và cố hết sức để đào bới lại mớ kí ức hỗn độn. Mạch thời gian khá rối bởi vì đây là khung cảnh từ quá khứ xa xưa mà cậu chỉ chứng kiến trong một giấc mơ. Và nó thậm chí lại còn không phải là kí ức của chính cậu, mà là do ai đó khắc vào một Trang bị Cường hóa giờ đã không còn hiện hữu. Kí ức của Burst Linker cô độc đã tạo ra Trang bị Cường hóa đó và cũng đã rời bỏ Thế giới Gia tốc rất lâu kể từ đó.
Cậu dốc toàn bộ sự tập trung của mình và, từng chút một, xóa bỏ cái tiếng ồn tràn ngập trong khung cảnh đó. Thứ cậu từng nghĩ là một cái dốc thực ra lại là một bề mặt cong, một cái hố giống như miệng núi lửa. Một trong các Avatar đứng trên rìa miệng hố có bốn mắt sáng rực trên cái đầu ngoại cỡ. Một giọng nói mờ nhạt, ngập ngừng lọt vào tai cậu.
“…P đã phục hồi đầy… không có sụt giảm… thanh kỹ năng… về việc này, nó là Ove… ghi đè thông qua… ý tưởng.”
Giọng nói mà cậu đã từng nghe được ở đâu đó. Một giọng lạnh tanh như thể đang đọc thông tin dữ liệu, theo sau là một giọng khác đáp lại.
“Có vẻ… tập trung cao… quả thực… hiện tượng… nhanh hơn. Mặc dù… kiểm soát… vấn đề… khác.”
Nguồn phát ra những lời kia là một Avatar cao, gầy đứng ngay bên cạnh Avatar có cái đầu to. Nhưng mà “cao và gầy” có hơi không đúng. Giống như nhiều tấm đĩa mỏng xếp theo chiều dọc. Giọng nói đầu tiên lại vang lên.
“Đúng, đúng. Và … với sức mạnh của Vỏ Bọc Thương Đau… vượt qua… kim loại..”
Trong lúc Haruyuki gần như vắt kiệt linh hồn của chính mình để bằng cách nào đó tái hiện lại thông tin đến mức đó, cậu nghe được một giọng nói khe khẽ ở thực tại ở quanh mình:
“Hmm, cứ như là màu kim loại ấy, cậu biết chứ. Vỏ Bọc Thương Đau dày thật đó; tôi không thể vượt qua dễ dàng được.”
Ngay tức khắc, một cơn chấn động khủng khiếp làm rung chuyển toàn bộ đầu óc cậu, và khung cảnh của kí ức cậu vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Nhưng ngay trước khi nó xảy ra, toàn bộ tiếng ồn biến mất, khắc vào trong đầu cậu một cảnh rõ đến mức cứ như một tấm ảnh chụp.
Giống hệt nhau. Cái bóng dáng với bốn con mắt nhìn xuống từ đỉnh dốc trong kí ức của cậu và Avatar nữ đang phân tích Haruyuki bằng bốn con mắt chỉ vừa mới đây – là cùng một người.
Và cái Avatar xếp lớp tạo bởi nhiều tấm đĩa mỏng từng đứng bên cạnh Avatar bốn mắt đã xuất hiện trước mặt Haruyuki ba lần để tra tấn cậu và các bạn của mình bằng những kỹ năng kì lạ. Hắn là Phó Chủ tịch Hội Nghiên cứu Gia tốc, <Kẻ giam cầm>, Black Vise.
Nghĩa là–
Nghĩa là…
Haruyuki chết lặng, trong lúc giọng nói vẫn tiếp tục, từ từ từng chút một tươi tắn hơn.
“Vậy là không có bất cứ vật thể kí sinh nào cả. Thư giãn được rồi, chàng trai ạ. Cậu không còn sở hữu bộ giáp nữa. Quad Eyes này đảm bảo điều đó!”
Ngay lập tức, Cobalt và Manganese thả lỏng hơn chút ở hai bên cậu. Cả trước mặt cậu, Kuroyukihime và Fuuko nhìn nhau gật đầu, vẻ thư giãn cực lớn lộ rõ trên mặt họ, và Niko đấm vào lòng bàn tay mình. Pard đưa ngón cái ra giống như đang nói “GJ”, trong lúc Lục Vương hơi gật đầu.
Kim Vương, ngồi ở phía ngược lại, đưa bàn tay ra làm điệu bộ như là “ui trời”, và Tử Vương có hơi run lên, nhưng Aster Vine (ngay đằng sau cô ta) vỗ vào sợi roi da cuộn lại của mình. Đại diện của Bạch Vương, Ivory Tower, hoàn toàn không để lộ chút phản ứng nào, trong khi Lam Vương, ngồi ngay chính giữa, thì gật đầu mạnh trước khi đứng lên, áo choàng phất phơ.
Nhưng Haruyuki khó mà có thể tậm trung vào phản ứng của các Vua và trợ thủ của họ. Sâu trong đầu cậu, một cụm từ duy nhất cứ lặp đi lặp lại như tiếng còi báo động –
Là ả. Là ả. Là ả!
Chuyên gia phân tích Bốn mắt a.k.a Argon Array chính là—
Đồng bọn của Black Vise.
Một thành viên chủ chốt của Hội Nghiên cứu Gia tốc.
Bên dưới chiếc mũ hơi cúi xuống, răng cậu đánh vào nhau sợ sệt và kinh hãi. Nếu như là thế giới thực thì mồ hôi đã túa ra từ khắp người cậu và hai mắt cậu thậm chí còn bị mờ đi bởi nước mắt.
“Ấyyyyyy, cậu lo lắng đến thế cơ à, chàng trai trẻ~?!”
Cậu nghe được một giọng nói cười cợt. Ở góc trên tầm nhìn của mình, bốn con mắt của Argon, với ánh sáng gần như đã hoàn toàn biến mất, đang dán vào cậu.
“Thư giãn đi nàààààà. Sẽ không có ai treo thưởng đầu cậu đâu~” – Cô ta ngắt lời tại đó.
Ánh sáng trong bốn ống kính, thứ đã bắt đầu biến mất hoàn toàn, từ từ sáng lên lại. Chớp nháy chúng như những con mắt thật, ả tiến lại gần hơn, gần hơn.
Cậu không thể để cho ả ta nhận ra được. Cô ta không được nhận ra điều mà cậu vừa phát hiện. Nếu như ả nhìn thấu cậu, Argon sẽ đi ngược lại với lời nói vừa nãy của mình và tuyên bố rằng Haruyuki vẫn đang bị kí sinh bởi Tai Ương Giáp. Silver Crow sẽ bị xem là có tội và bị truy đuổi khắp nơi như là tội phạm truy nã– Không, Cobalt và Manganese chắc chắn sẽ lấy đầu cậu ngay trước khi cậu kịp có cơ hội bỏ chạy. Bằng cách nào đó cậu phải thoát ra được và nói cho Kuroyukihime và những người khác thông tin mà cậu vừa biết được.
Cố chống lại thôi thúc bay ngược về phía sau, Haruyuki đứng lặng khi Argon gõ lên mũ cậu bằng một ngón tay. Và sau đó, một giọng mờ nhạt, nhỏ đến nổi chỉ có hai người có thể nghe được:
“Chàng trai à… Cậu biết tôi sao…?”
Nếu như khuôn mặt của Silver Crow không được giấu đi hoàn toàn bởi lớp kính bóng như gương, cô ta có thể đã nhìn xuyên được vẻ mặt của cậu. Nhưng cậu cố ép bản thân xoay cái đầu chết cứng của mình về phía cô ta, nghiêng đầu khó hiểu.
Có lẽ cũng khá là may mắn khi cậu không lâm vào tình trạng không-thể-không-nói, bởi Argon cũng chẳng ép cậu thêm.
“Nah. Chắc chỉ là tưởng tượng thôi” là tất cả những gì mà cô ta nói trước khi ngoảnh mặt đi. Cô ta vỗ lên đỉnh mũ cậu và bước xuống các bậc thang.
Cậu không thể để lộ vẻ thư giãn được. Cậu tập trung chút sức mạnh tinh thần cuối cùng của mình và giờ vờ đứng ngây người ra. Đúng như dự đoán, Argon quay ngược lại ngay khi bước xuống khỏi bậc cuối cùng và tặng cho cậu cái nhìn xuyên thấu như tia laser sau cùng. Nhưng rõ ràng là cậu cũng đã vượt qua được bài kiểm tra này, bởi ánh sáng trong bốn con mắt của cô ta biến mất.
Kẻ Phân tích đặt hai tay lên hông và quay về phía Lam Vương lúc anh ta đứng lên.
“Ban nãy tôi cũng đã nói rồi, nhưng mà không hề có bất cứ vật kí sinh nào dính trên người Karasu-kun đằng kia. Thêm nữa là cậu ta hoàn toàn không mặc thứ nào giống như Trang bị Cường hóa. Nghĩa là về cơ bản cậu ta không thể là Disaster được.”
“Tôi rấy nhẹ nhõm khi nghe điều đó đấy, Quad Eyes. Nói thật thì tôi đã nghĩ rằng mình sẽ lại phải đánh nhau với cái thứ đó nữa cơ.”
Kim Vương cười nhạo câu nói thẳng thừng của Lam Vương. Knight liếc nhìn gã với hàm í “ngươi cũng giống vậy thôi”, ngay trước khi làm cho bộ trọng giáp bao phủ toàn bộ cơ thể mình kêu lên rổn rản khi khẳng khái tuyên bố.
“Vậy là vấn đề đầu tiên trong lịch trình đã được giải quyết–”
“Ể, tôi có thể phát biểu không ạ?”
Chủ nhân của giọng nói chen vào kia là từ người đại diện của Bạch Vương, Ivory Tower. Gã vẫn luôn im lặng, cái cơ thể hình tòa tháp thu nhỏ của hắn bất động, mãi cho đến lúc này. Avatar đó giơ bàn tay phải dài và gầy gộc của mình ra, giống như một tòa tháp thứ hai, và nói tiếp với giọng đều đều, vô cảm.
“Tôi hiểu vấn đề Chrome Disaster đã được tách ra khỏi cậu Silver Crow. Tuy nhiên, trong trường hợp đó, chẳng phải Bộ Giáp sau đó sẽ bị phong ấn trong thẻ trang bị một lần nữa sao? Vậy thì cái thẻ đấy đâu rồi, xin hãy nói ra?”
Đầu óc Haruyuki đang tràn ngập cái sự thật về Argon Array, nhưng cậu không thể bỏ lơ cái nghi vấn kia. Các tấm thẻ của hai trang bị được tách ra khỏi Silver Crow thông qua kỹ năng thanh tẩy của Ardor Maiden hiện tại đã an nghỉ an toàn trong nhà của hai Burst Linker đã từng là chủ nhân của chúng trong quá khứ. Bởi cậu đã bỏ lại chìa khóa dẫn vào ngôi nhà ở bên trong cùng với các tấm thẻ, sẽ không ai có thể nhìn thấy được ngôi nhà, chứ đừng nói là đi vào trong.
Nhưng Haruyuki không thể giải thích tất cả ở nơi này. Bởi vì có khi vẫn còn một cách bí mật để đột nhập vào nhà của người khác trong Vùng Trung lập Vô hạn mà không ai ở Nega Nebulus biết. Nếu như Kim Vương hay ai đó tương tự nắm giữ được Trang bị Cướng hóa đó lần nữa – mặc dù chắc không có cách nào để hợp chúng lại thành Disaster – cậu không biết được họ sẽ làm gì.
Trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn từ các Vua, Haruyuki không biết phải nói gì, nhưng Hắc Vương đứng lên thay mặt cậu.
“Các tấm thẻ trang bị đã được phong ấn ở trạng thái mà không cho phép bất cứ ai có thể lấy được chúng. Thậm chí tôi và Crow cũng không thể chạm vào chúng được nữa. Cậu không hài lòng với câu trả lời này à, Ivory Tower? Hay là… anh muốn biết cách thức phong ấn và nơi cất giữ?”
Trước giọng nói lạnh tanh của cô, cái Avatar mô phỏng hình dạng của một tòa tháp và màu sắc của ngà voi chuyển động đầu của mình từ trái sang phải.
“Không, không, câu trả lời của cô đã đủ rồi, Hắc Vương. Tôi xin lỗi vì đã làm gián đoạn, thưa Lam Vương.” – Rồi gã đưa tay xuống và chìm vào yên lặng, thành vật trang trí lần nữa.
Khi Hắc Vương ngồi xuống, cô khẽ vung bàn tay phải của mình, như thể ra hiệu cho Lam Vương tiếp tục. Lam Vương gật đầu và rồi bắt đầu nói.
“Việc vừa rồi đã giải quyết xong vấn đề đầu tiên trong lịch trình của chúng ta. Làm tốt lắm, Quad Eyes. Và xin lỗi, nhưng mà bây giờ cô đã trở thành người tham chiến nên không thể Burst Out ngay được. Có thể đợi thêm một chút nữa cho đến khi cuộc họp kết thúc không?”
“Không sao, không sao. Tôi sẽ chỉ theo dõi từ trong góc vậy.” – Argon Array di chuyển về góc bên trái của đại sảnh.
Haruyuki lặng lẽ nhìn theo cô ta, hiện giờ cậu đã biết chắc rằng cô ta, kẻ được biết đến với cái tên Chuyên gia phân tích Bốn mắt, là một thành viên của Hội Nghiên cứu Gia tốc, một kẻ quấy nhiễu Thể giới Gia tốc… và ở cấp độ cao khi có thể đứng ngang hàng với Phó Chủ tịch Black Vise. Nhưng bởi bằng chứng của cậu vẫn còn cực kì mơ hồ “Tôi có ảo giác”,thậm chí dù cho có nói gì ở đây, cậu không thể hi vọng sẽ có thể khiến cho các Vua tin mình.
Không may, chỉ có duy nhất một việc mà cậu làm được vào lúc này – không để cho Argon nghi ngờ lần nữa. Cậu phải, bằng cách nào đó, qua được khoảng thời gian còn lại của buổi họp này rồi báo lại cho Kuroyukihime và Fuuko ngay khi họ thoát ra.
Haruyuki xốc lại tinh thần và hít một hơi sâu.
“Anou”, cậu nói, giơ bàn tay phải lên. “Tôi có thể xuống khỏi chỗ này được không ạ?”
Kì diệu là giọng nói của cậu phát ra không có chút run rẩy hay lắp bắp nào.
Lam Vương nhìn vào Haruyuki và gật đầu, ra hiệu vị trí của Hắc Vương bằng ngón cái. Sau khi Haruyuki cúi đầu đáp trả, cậu bước xuống một bậc và sau đó cũng khéo léo cúi đầu trước hai chị em canh giữ sau lưng cậu. Quay lại, cậu nhảy xuống đất và bước nhanh về chỗ ngồi của Hắc Vương, cẩn thận để không ngã hay là chuyển thành chạy.
Cậu dám chắc chắn rằng mình đã bước đi được một cách khá là bình thường, nhưng thậm chí dù vậy, ngay khoảnh khắc vừa đứng bên cạnh Fuuko, cậu có một cảm giác nhẹ nhõm khổng lồ đến nỗi đầu gối cậu như muốn rụng rời cả ra. Nhưng giờ không phải là lúc hạ thấp cảnh giác; cậu đứng thẳng lưng lại và nhìn về phía đối diện của khu vực họp mặt – nhìn vào Argon Array, đứng ngay phía sau Ivory Tower.
Tên Chuyên gia phân tích đã đóng hai con mắt trên mũ của ả lại. Hai tay đặt trên hông, các ngón chân gõ theo nhịp, cô ta trông chẳng hề giống với một trong những kẻ cầm đầu một tổ chức đen tối chút nào. Nhưng cậu không được phép bất cẩn. Cũng giống như mặt nạ của Silver Crow, các ống kính của Argon Array cũng che giấu đi hướng nhìn của ả. Mặc dù trông như đang đứng một cách lười nhác, ả ta có thể đang theo dõi cậu trong âm thầm.
Không được hoảng, không được hoảng, cậu lặp đi lặp lại với chính mình.
Sky Raker, bên trái cậu, đưa mặt lại gần và thì thầm: “Mừng cậu trở về, Karasu-san”. Câu nói vắn tắc chứa đựng toàn bộ tấm lòng của vị sư phụ mà Haruyuki ngưỡng mộ, và tim cậu tràn đầy niềm hân hoan.
Không một chút chậm trễ, Black Lotus, người đang ngồi ngay phía trước cậu, quay lại nhìn Haruyuki.
“Làm tốt lắm, Crow” – Cô nói một cách nhẹ nhàng, và những giọt nước mắt thật đang chực trào rơi trên mắt cậu.
Nhưng cái nhân dạng mang tên Arita Haruyuki sau cùng cũng đã học được rằng sẽ là một sai lầm lớn nếu như đánh mất sự tập trung ở nơi này; cậu chỉ đơn giản là gật đầu hai lần, rồi ba lần. Trong lúc chuyển giao này, Cobalt và Manganese cũng bước xuống khỏi đài, băng qua đại sảnh, và đứng vào vị trí sau lưng Thanh Vương.
“Chỉ còn 15 phút, hmm? Tôi sẽ nói nhanh vậy. Vấn đề thứ hai trong lịch trình là thông tin được mang đến bởi Great Wall về tháp Midtown.”
Gã ngắt lời ở đó và liếc nhìn Lục Vương, người đang ngồi bình thản trên ghế của mình ở góc xa bên phải.
“Anh có thể giải thích được không, Invulnerable?”
Mọi ánh nhìn đổ dồn về Green Grande, người vẫn giữ vẻ im lặng như thường, chuyển động cánh tay phải của mình chỉ một chút. Như thể đây là dấu hiệu, một bóng dáng bước ra từ sương mù đằng sau gã. Bộ giáp lục sẫm phủ kim loại. Đầu tròn nhẵn, hai bàn tay hình nắm đấm lớn…
“Ồ, là Pound.” – Haruyuki lẩm bẩm.
Level 7 nắm giữ vị trí Tam Tọa của Six Armors – nhóm điều hành của Green Legion – <Thiết Thủ> Iron Pound gật đầu với Haruyuki. Anh ta vượt qua thủ lĩnh của mình và tiến đến trung tâm đại sảnh mà không một chút lưỡng lự.
“Tôi sẽ thay mặt Vua của mình giải thích tình hình.”
Từ việc anh ta đã từng là đối thủ không đội trời chung của <Thiết Oản> Raker, chính Pound cũng là một người chơi khá kì cựu. Và trông có vẻ như về cơ bản anh ta đã gặp toàn bộ những người trong cuộc họp, bởi anh ta bắt đầu nói mà chẳng buồn giới thiệu bản thân.
“Tôi chắc là vài Legion cũng đã tự mình xác nhận điều này, nhưng tại tháp Tokyo Midtown ở phía tây khu Akasaka trong Vùng Trung lập Vô hạn, Enemy Thần cấp, Đại Thiên Thần Metatron đã xuất hiện. Theo đánh giá từ việc này và thông tin khác mà chúng tôi có được, chúng tôi tin rằng một vật thể có liên quan đến cơ thể chính của Trang bị Cường hóa ISS độc địa đang làm hại Thế giới Gia tốc hiện đang ở tầng cao nhất của tòa tháp.”
Trong ba phút tiếp theo, Iron Pound khéo léo tóm tắt một lượng lớn thông tin cho các Vua: về việc nếu như tiến vào phạm vi 200 mét của tháp Midtown, người đó sẽ ngay lập tức bị nung chảy bởi đòn laser siêu mạnh mà Metatron bắn ra. Rằng cách duy nhất để hóa giải trạng thái bất hoại của Metatron là đợi cho Vùng Trung lập Vô hạn chuyển thành sàn đấu <Địa ngục>.Và rằng họ đã phải chờ đợi trong hàng tháng trời thời gian trong game cho cơ hội đó, nhưng sau cùng thì cũng chẳng có sàn đấu <Địa ngục> nào xuất hiện.
Ngay khi Pound kết thúc việc giải thích tình hình, đã có một vài giây im lặng trôi qua, và nó bị phá vỡ đầu tiên bởi Tử Vương, Purple Thorn.
“Chà, cũng khá là dễ hiểu. Tôi thậm chí còn có thể đếm được số lần mình nhìn thấy sàn đấu <Địa ngục> trong sàn đấu thường, chứ đừng nói đến Vùng Trung lập Vô hạn.”
Giọng của cô ta có chút tự cao, và nếu như phải nói, trong vẻ ngọt ngào, dễ thương đó lại ẩn giấu một ý chí giống như điện siêu cao thế. Giọng của cô ta như thể, chỉ cần có cơ hội, cô ta gần như chắc chắn sẽ trảm thủ Hắc Vương.
“Sau cùng thì <Địa ngục> trong Vùng Trung lập Vô hạn đúng là địa ngục. Toàn bộ những Enemy thú cấp biến thành dạng quỷ? Cảm ơn, không cần.”
Đây là từ Lam Vương. Các Vua khác và những người còn lại cũng gật đầu, như thể hoàn toàn đồng tình.
“Hmm, tôi chỉ có một câu hỏi nhỏ tí xíu thôi?” – Giọng nói lảnh lót của Yellow Radio cắt vào khoảng lặng nặng nề.
“Tôi sẽ đồng ý với việc không thể tiến lại gần tháp Midtown từ bên ngoài. Nhưng nếu thế, vào từ bên trong thì sao? Nếu như đi đến tầng thượng của tòa tháp trong thế giới thực và dùng lệnh Unlimited Burst, chẳng phải là có thể vượt qua được tầm tấn công của Metatron và xâm nhập vào tòa tháp rồi à?”
“Ồ!”
Haruyuki kêu lên trong vô thức. Quả đúng như Kim Vương nói: bởi tọa độ người chơi xuất hiện trong Vùng Trung lập Vô hạn dựa vào vị trí trong thế giới thực, nếu như đi đến tháp Midtown thật và gia tốc, việc ngay lập tức có thể vào được bản doanh của kẻ địch cũng có lí.
Tuy nhiên, cái ý tưởng mà Haruyuki nghĩ là quá tài tình lại bị bác bỏ bởi Xích Vương, ngồi ngay bên phải cậu.
“Ê này, Radio. Grande đã nghĩ đến việc đó từ cái đời nào rồi. Nếu như căn cứ của kẻ địch nằm ở trong khu Roppongi Hills, kế hoạch đó có thể thực hiện được. Bởi vì thậm chí có là mấy đứa nhóc học sơ trung cũng có thể lên được tầng cao nhất chỉ với 500 yên. Nhưng mà, tôi cũng đã thử kiểm tra giống vậy rồi. Một phần lớn của tháp Midtown là một khách sạn không tưởng. Bất cứ ai không sống ở đó đều bị cấm vào cả.”
“Ồ!” – Haruyuki lại kêu lên.
Ngay chính giữa đại sảnh, Iron Pound cũng gật đầu và thêm vào – “Và phòng đôi rẻ nhất là 30 ngàn yên cho một người một đêm.”
Tiếng Ực đồng thanh vang lên. Thậm chí dù cho các chiến binh mạnh nhất – Thuần sắc Thất Vương và những thành viên cao cấp từ Legion của họ – là Burst Linker trong Thế giới Gia tốc, thì ngoài thế giới thực họ chỉ là một nhóm học sinh sơ và cao trung với nguồn thu duy nhất là tiền tiêu vặt. Ba mươi ngàn yên là khoản tiền mà không ai trong số họ có thể thản nhiên rút ra được. Cùng lắm là nếu như họ đảm bảo được rằng chắc chắn có thể tiêu diệt được cơ thể chính của bộ ISS ngay lần đầu xâm nhập, có khi họ có thể dồn tiền lại để trả tiền phòng và gửi người tấn công vào. Nhưng lần xâm nhập đầu chắc cũng chỉ kết thúc với việc do thám. Và ba mươi ngàn yên chỉ cho việc đó là quá đau đớn.
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm cuộc họp lần nữa, chen vào lần này là giọng nói sắc như kiếm của Black Lotus.
“Cố giải quyết các vấn đề trong Thế giới Gia tốc bằng tiền thật là một sự nhạo báng. Không thể có chuyện những kẻ thuộc Hội Nghiên cứu Gia tốc đã dành dụm tiền để đưa Metatron ra khỏi <Thánh đường Đối nghịch> được. Chúng ta cũng nên đối mặt với tình huống này như là các Burst Linker.”
“Oh-ho! Khá là ấn tượng đó, tuyệt vời!” – Kim Vương vỗ cái bàn tay dài, gầy gộc của gã vào nhau. “Nói vậy, Hắc Vương, nói thế là cô đã có kế hoạch nào đó à? Mấy đòn tấn công bất ngờ của cô sẽ không có tác dụng gì với Metatron đâu, tôi chắc luôn đó?”
Trước cái lời thách thức rõ ràng này, Haruyuki và Fuuko đồng loạt bước đến nửa bước. Nhưng Kuroyukihime đáp lại, lạnh lẽo hơn bao giờ.
“Cũng tương tự như cái bom khói đặc biệt và mấy trò hối lộ cũng sẽ không thực hiện được nhỉ, hmm? Giờ thì ngồi xuống và nghe đi. Chắc chắn là Grande đã nghĩ ra gì đó rồi, thậm chí anh ấy còn cất công đưa theo một người để giải thích kia mà.”
Radio nhíu mày khó chịu, nhưng gã cũng chỉ đơn giản là chỉnh lại vị trí của mình trên ghế mà không nói thêm gì. Một lần nữa, mọi ánh mắt đổ dồn vào Pound ở chính giữa đại sảnh.
Quả thực, nếu như là để giải thích tình hình thì chỉ cần đơn giản là gửi một lá thư đến một địa chỉ giấu tên dành cho việc liên lạc giữa các Legion. Việc Lục Vương không làm vậy mà thay vào đó còn dẫn theo một người mà anh ta không mang theo trong buổi họp trước có nghĩa là anh ta đã có dự tính nào đó.
Haruyuki nuốt hơi thở và chờ cho Pound nói tiếp.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Avatar boxer màu thép hướng ánh nhìn thẳng về phía trước, cho nên Haruyuki cũng giật nảy mình trong vô thức. Cậu quay đầu vòng quanh, nhìn sang bên trái và bên phải, nhưng Iron Pound quả thực rõ ràng là đang tập trung vào Silver Crow.
Ầy, mình có linh cảm xấu về chuyện này.
Pound gật đầu nghiêm túc, như thể đọc được suy nghĩ của Silver Crow
“Bọn tôi đúng là có một kế hoạch để phá vỡ tình trạng bế tắc này. Silver Crow… tôi biết là cậu chỉ vừa mới vượt qua quá trình thanh tẩy bộ giáp, nhưng mà cậu có thể làm thêm chút việc nữa cho chúng tôi không?”
“À rế?! Um! N-n-n-nhưng–”
Haruyuki lắc đầu lia lịa trong lúc bước từ từ về sau.
“Đ-Đ-Đ-Đòn laser của Metatron cũng có cả cự li tuyệt đối trong không trung luôn mà! N-N-N-nếu mà tôi bay vào, tôi cũng sẽ bị bắn rụng ngay thôi! Chắc chắn là như vậy!”
“Mmm, đúng là vậy.” – Pound đồng tình ra mặt.
“Nhưng mà lần này, bọn tôi không dựa vào khả năng phi hành của cậu. Nó là về đặc tính duy nhất khác… màu bạc kim loại của cậu.”
“M-m-m-màu? Đúng là tôi có màu bạc, nhưng làm gì có gì đặc biệt với nó chứ. Về cơ bản, cùng lắm chỉ là, kháng độc cao thôi.”
“Hiện tại thì đúng là vậy. Nhưng cậu là người duy nhất ở đây có khả năng nhất định.”
Tại đây, Iron Pound dừng lại lần nữa và rồi tiếp tục với giọng thậm chí còn nghiêm trọng hơn:
“Khả năng lĩnh hội được một kỹ năng truyền thuyết đã từng xuất hiện trong Thế giới Gia tốc… kỹ năng có thể kháng tuyệt đối mọi kỹ thuật hệ ánh sáng: Theoretical Mirror.”
CHƯƠNG 3
“Ư ư… căng cả bụng rồi… ăn hết đống này chắc mình biến thành hệ màu vàng luôn quá…”
Niko rên rỉ trong khi đặt muỗng xuống.
Sau khi ăn xong được vài phút, với hai bàn tay ướt mồ hôi, Haruyuki chờ đợi đánh giá từ Xích Vương. Mẹ của Chiyuri là người đứng sau bí mật của món cà ri ngon lành này, mặc dù Chiyuri và Utai đã làm hầu hết mấy việc nấu nướng thật sự. Độ căng thẳng của Haruyuki không thua gì cảm giác trước lúc làm bài thi, thậm chí dù cho vai trò duy nhất của cậu là đi mua rau củ và lột vỏ mấy củ khoai.
Trong sự im lặng của căn phòng khách khiêm tốn, Niko nhắm mắt lại trong vài phút, trước khi mở to chúng ra và đưa ra đánh giá của mình:
“Tám mươi lăm phần trăm! Vừa đủ qua!”
Với điều đó, mọi thành viên của Nega Nebulus thở phào nhẹ nhõm. Giữa âm thanh đó, giọng của Pard-san cũng vang lên, nói “GJ” đồng tình.
Sau khi đĩa và đồ dùng đã được xử lí nhanh chóng, cả tám người tụm lại trên bộ sofa. Mặc dù nó chỉ dành cho sáu người, cả bọn vẫn có thể nhét vào được, bởi cả Utai và Niko cộng lại còn chưa bằng được nửa bề ngang của Haruyuki. Hình ảnh một cô bé lớp bốn và lớp sáu ngồi uống trà cùng nhau tạo ra một cảm giác bình thản cho những người còn lại, và Haruyuki, vốn là con một trong suốt 14 năm qua, tự hỏi, “Có phải cảm giác có em gái là như thế này không nhỉ?”. Nhưng trong Thế giới Gia Tốc, cô bé thứ hai là một trong những vị <Vua> mạnh nhất, và cô bé còn lại là <Tịnh Hỏa Vu Nữ>, người có thể kiểm soát được những ngọn lửa nhiệt độ cực cao. Nhưng bởi cả hai đều là loại xạ chiến, một trận đấu giữa hai người chắc hẳn là rất đáng xem, Haruyuki nghĩ thế.
“…Um, anou, Niko và Shinomiya-san, đây là lần đầu cả hai gặp nhau nhỉ? Um, ý anh là trong thế giới thực, nhưng mà còn trong Thế giới Gia tốc thì sao…?”
Hai cô bé tiểu học nhìn nhau khi nghe câu hỏi của Haruyuki, và đồng loạt lắc đầu. Niko là người đầu tiên trả lời câu hỏi của cậu:
“Tôi trở thành Burst Linker chỉ ngay trước khi Nega Nebulus đời đầu giải thể, mặc dù hồi lúc đấy cũng đã đụng độ Maiden không ít lần trong các trận Lãnh thổ Chiến.”
Kèm theo sau là dòng chữ được Utai gõ với tốc độ cao trên bàn phím ảo.
[UI> Bởi vì cả hai đều là loại tấn công tầm xa, nên thường thì cả hai cũng chỉ toàn so hỏa lực từ cự li xa thôi.]
“Cũng có một lần, <Thiết Oản>-anesan đã ném Maiden vào giữa nhóm của bọn tôi từ trên trời! Và thẳng vào mặt tôi…”
[UI> Rất là xin lỗi vì điều đó.]
Với cuộc trò chuyện vẫn đang tiếp diễn ngay trước mặt mình, Fuuko vẫn thản nhiên tiếp tục nhấm nháp món trà của mình, chẳng hề chú ý đến việc tên mình được nhắc đến. Haruyuki bất giác run lên và nói ra suy nghĩ của mình.
“Nếu thế… vậy là trong quá khứ bọn này đã đấu với Prominence rất nhiều lần trong Lãnh Thổ Chiến. Không biết là chừng nào chúng ta mới được đấu với nhau tiếp…”
Bây giờ, Nega Nebulus hiện tại mà Haruyuki là thành viên đã đàm phán một hiệp ước hòa hoãn vô thời hạn, thế nên cả hai bên cũng không đụng độ nhau trong các trận Lãnh thổ Chiến hàng tuần. Đây là một sự trợ giúp không nhỏ đối với Legion sáu người, vốn đã quá bù đầu với việc giao tranh với Leonids và Great Wall. Nhưng song, hiệp ước này cũng lấy đi cái niềm vui của việc hưởng thụ một trò chơi đối kháng.
Nghe thấy bình luận của Haruyuki, một biểu cảm khó lường hiện ra trên khuôn mặt Niko. Quay sang Kuroyukihime ngồi bên phải mình, cô bé hỏi:
“…Lotus, đây cũng chẳng phải là vấn đề của tôi… nhưng mà hỏi thật, thay vì cái chuyện giúp Knight và Grande trong chiến dịch <Công kích Tháp Midtown>, chả phải việc hồi phục lại toàn bộ sức mạnh của mấy người là vấn đề quan trọng hơn à?Ý tôi là chẳng phải vẫn còn hai trong <Tứ Elements> chưa trở về sao…?”
Sau một khoảng im lặng ngắn, Hắc Vương khẽ lắc đầu.
“…Phải. Hai người họ, Aqua và Graphite vẫn còn đang bị phong ấn ở Cổng Cung điện Hoàng gia. Dĩ nhiên là tôi luôn có thể triển khai chiến dịch giải cứu ngay lập tức nếu muốn. Nhưng… khả năng giải cứu được Maiden khỏi tế đàn của Suzaku vốn dĩ đã là 1 trên 1 triệu rồi. Lúc đó… mất đi cô bé, hoặc là mất cả em ấy lẫn Crow đều là một kết quả có thể xảy ra…”
Và lời của cô là hoàn toàn là sự thật. Mặc dù Haruyuki đã ôm được Ardor Maiden, thực sự cả hai đã không thể thoát ra được và buộc phải rút vào bên trong nội khu Cung điện Hoàng gia. Nếu không nhờ sự xuất hiện bất ngờ của Burst Linker bên trong cung điện, Trilead Tetraoxide, chắc chắn việc đưa cô bé ra là việc bất khả thi.
Dĩ nhiên, điều này không được giải thích rõ ràng với Niko, nhưng hẳn là ít nhất thì cô bé cũng đã lờ mờ nhận ra được một phần. Không hỏi thêm nữa, cô gật đầu và nói tiếp:
“Là vậy sao. Dù vậy tôi vẫn cần phải nói điều này: Tôi, Pard, và những thành viên còn lại của <Triplex>rấttrông chờ vào những trận Lãnh Thổ Chiến với Nebulus đấy, giống như hồi trước vậy…”
Pard-san nghiêng đầu đồng tình.
Phó thống lĩnh Fuuko cũng hơi gật gù và ném ra một câu đáp:
“Xích Vương, khi tới thời điểm đó, tôi sẽ lại ném Maiden vào đầu cô nhé.”
Nghe vậy, Utai hơi chột dạ, trong khi Haruyuki và Takumu bình chân như vại. Ngược lại, cô nàng Chiyuri năng nổ cười lớn và nói bông đùa:
“Ah haha, Fuuko-neesan, chị ném em với nhé! Trông có vẻ vui khi được mặt đối mặt với kẻ thù đó!”
“Ufufu, cơ thể của Chi-chan khá cứng, nên chắc là ném nó xuống sẽ gây ra được ảnh hưởng đó.”
“…rồi ba người sẽ bỏ tôi chiến đấu ở đằng sau à? Thật luôn? Haruyuki-kun, cậu sẽ đưa tôi ra phía trước để chiến đấu với họ chứ?
“Ma-Master, làm vậy không phải là bỏ mỗi em ở lại phòng thủ à?!”
Cả bọn cười nắc nẻ khi nghe được lời phàn nàn đầy đau khổ của Takumu.
Sau khi đã cười đã đời, Kuroyukihime hắng giọng, và nói với vẻ mặt nghiêm túc:
“—Tôi tin rằng trong tương lai sẽ có một ngày như thế thôi. Không, chắc chắn sẽ sớm đến thôi. Nhưng để điều đó xảy ra, ngoại trừ việc hồi phục lại toàn bộ sức mạnh của Nega Nebulus, những thế lực đen tối trong Thế giới Gia tốc cũng phải bị diệt trừ trước nữa.”
“Ý chị là… Hội Nghiên cứu Gia tốc?”
Takumu khẽ hỏi. Kuroyukihime gật đầu và tiếp tục:
“Chỉ mới hơn một tuần kể từ khi Bộ ISS, trang bị kiểm soát tâm trí của Burst Linker và cho họ sức mạnh của Hệ thống Tâm ý tiêu cực, xuất hiện. Và Bộ dụng cụ đang lạn rộng ra với tốc độ kinh hoàng. Hiện tại, mặc dù nó vẫn chỉ thu hẹp trong phạm vi Setagaya, Koutou và Adachi, nếu như Bộ dụng cụ được phát tán đến trung tâm thành phố, trật tự trong Thế giới Gia tốc chắc chắn sẽ sụp đổ. Thậm chí cả tôi, mặc dù bị gắn mác là kẻ phản bội lớn nhất của Thế giới Gia tốc, chắc chắn cũng không thể tha thứ cho việc tha hóa linh hồn của việc chiến đấu!”
Theo sau sự bùng nổ của cô, Niko nói thêm vào với vẻ tán thành.
“Tôi toàn tâm toàn ý đồng tình với điều đó. Trong hai ngày vừa rồi, đã có xác nhận rằng sự lây nhiễm từ Bộ dụng cụ đã lan từ Adachi đến quận Kita. Sau đó sẽ là Itabashi và rồi Nerima… nếu như thủ phạm không bị tìm ra và xử lí trong tuần này, cả Prominence cũng không tránh khỏi sự lây nhiễm được đâu.”
“Cũng giống với việc Setagaya nằm gần Suginami như thế nào—”
Kuroyuki ngừng nói vào lúc đó.
Thực ra thì Nega Nebulus đã có một trường hợp <Burst Linker bị lây nhiễm> vào tuần trước: Takumu – Cyan Pile. Vì muốn trở thành chuột bạch để phá hủy Bộ dụng cụ, cậu ta đã đi đến quận Setagaya, và nhận bộ ISS từ Burst Linker Magenta Scissors. Vào lúc đó, Bộ dụng cụ vẫn ở trong ‘Trạng thái thẻ phong ấn’, nhưng sau khi bị kéo vào trận chiến với nhóm PK tàn bạo nhất từng xuất hiện, <Supernova Remnant>, Takumu đã trang bị Bộ dụng cụ và tiêu diệt chúng,
Takumu dễ dàng đánh bại <Remnant> với sức mạnh vượt trội của Hệ thống Tâm ý tiêu cực, nhưng cuối cùng cậu ấy cũng gục ngã trước sức mạnh kinh khủng của Bộ dụng cụ ngập tràn tim mình, lôi kéo cậu vào bóng tối của Tâm ý tiêu cực. Lo sợ rằng mình sẽ gây hại cho bạn bè nếu như không làm gì, Takumu đã tìm gặp Magenta Scissors lần nữa để thu thập thêm thông tin, chấp nhận việc cậu có thể chết trong lúc tiến hành.
Nhưng Haruyuki, khi nghe được tình trạng của cậubạn thuở nhỏ, đã lao thẳng đến nhà Takumu và tham gia vào trận chiến kết nối trực tiếp với cậu. Sau một trận chiến kinh thiên động địa giữ các kỹ thuật Tâm Ý, Takumu trở về với bản ngã của mình, và tối hôm đó, cậu, Haruyuki cùng Chiyuri đã ngủ cùng nhau trong một phòng – và cả ba đã có một giấc mơ rất lạ.
Haruyuki và Chiyuri thức dậy trong một phần cực kì lạ lẫm của máy chủ Trung tâm Brain Burst – còn được biết đến như là <Vùng Không gian ý tưởng Trung tâm>, nơi mà họ không biết tí gì về nó. Trong lúc đuổi theo Takumu, người xuất hiện trong trạng thái vô hồn, họ đã trông thấy thứ mà cậu ta đang hướng đến.
Ở một góc của Vùng ý tưởng trông gần giống với Dải ngân hà, một cơ thể khổng lồ giống như một bộ não đen kịt đang nằm tại đó. Từ nó, vô số những tua rua giống như các mạch máu nối cái cơ thể đồ sộ kia với những người dùng bộ ISS. Haruyuki đã dùng kỹ thuật Tâm ý tầm xa của mình <Laser Lance> để bắn vào thứ mà cậu nghĩ là cơ thể chính của bộ ISS, cắt đứt mạch nối Takumu và cơ thể chính. Sau khi Takumu đã hồi phục từ trạng thái vô thức, họ thức dậy ở thế giới thực và bộ ISS đã hoàn toàn biến mất khỏi người Takumu.
Từ điều này có thể suy đoán được rằng nến có thể phá hủy được Cơ thể Chính của bộ ISS, toàn bộ những Bộ dụng cụ còn lại đang được trang bị để lây nhiễm lên người dùng cũng sẽ biến mất. Và để giữ lại ý thức về bản thân của một người, cần phải tiến hành một việc cực kì khó khăn là <Kết nối trực tiếp với người dùng bị lây nhiễm và ngủ cùng nhau>. Có lẽ là không thể nào tiêu diệt tận gốc cái Cơ thể chính bằng cách này, nhưng– cái Cơ thể chính được lưu trữ trong Máy chủ Trung tâm Brain Burst chỉ đơn thuần là <Cái bóng> từ bản sao của nó. Nói cách khác, Cơ thể chính thật sự của Bộ dụng cụ được đặt bên trong Vùng Trung lập Vô hạn của Thế giới Gia tốc.
Trong Vùng Vô hạn, Haruyuki đã phá hủy một bộ dụng cụ, và bám theo khi nó bay trở về nguồn của mình. Bộ dụng cụ đã bay đến một tòa tháp lớn, cụ thể là ‘Tháp Tokyo Midtown’. Nhưng trước khi Haruyuki có thể lao vào để tấn công, Lục Vương Green Grande và cánh tay phải của gã, Iron Pound đã chặn cậu lại. Sau khi do thám từ tháp Hills gần đó của khu Roppongi suốt một thời gian dài, họ đã nói với Haruyuki rằng ngoại trừ ở sàn đấu <Địa ngục>, tại đó có một con Enemy Thần cấp tuyệt đối bất hoại đang trấn giữ – <Đại thiên thần Metatron>.
Haruyuki gạt bỏ việc hồi tưởng sang một bên trong một lúc, thở ra, và chờ Kuroyukihime nói.
[Trans: Cảm ơn đã recap ạ! (_ _!)]
“—chỉ mới tuần rồi, ở Battle Area số 3 của Suginami, Maiden cùng Crow đã gặp và đấu với hai người dùng bộ ISS, Bush Utan và Olive Glove. Utan đã thoát được khỏi nanh vuốt của Bộ dụng cụ… song bọn tôi không có tin tức gì về Olive. Rõ ràng là thời gian còn lại ít hơn nhiều so với dự tính của bọn tôi nếu như thậm chí cả thành viên của Great Wall cũng bị lây nhiễm. Bên cạnh lời mời của các Vua khác, tính cấp bách của việc bảo vệ lãnh thổ của bọn tôi là lí do vì sao Nebulus tham gia vào chiến dịch tấn công tháp Midtown.”
“…ah, cũng giống Prominence thôi. Với cả bọn tôi cũng nợ Nebulus cái hồi xảy ra vấn đề với Chrome Disaster đệ ngũ, nên là bọn tôi cũng không thể từ chối… nhưng mà…”
Lúc này Niko khoanh tay lại, và lườm mắt, với cặp đồng tử ánh lên màu lục nhạt dưới hiệu ứng ánh sáng, nhìn Haruyuki ở bên phải.
“Nếu mấy người đạt được mục tiêu, thì cái tên Crow đằng kia sau này sẽ trở thành một trong những lá bài tẩy cực kì khó chịu với bọn tôi đấy! Bởi vì trong bảy Legion lớn thì Prominence là bên có nhiều người dùng kỹ năng hệ ánh sáng nhất!”
“Và chẳng phải đó là lí do vì sao mà bọn tôi đã huy động toàn bộ lực lượng để hoàn thành được mấy nhiệm vụ cực kì khó mà mấy người giao cho à? Và rồi cô đang bảo rằng không muốn giúp bọn tôi sau khi đã xơi tận hai đĩa à…”
“Agh, biết rồi, biết rồi! Chả phải vừa nãy tôi cũng đã bảo nó vừa đạt rồi à… cơ mà, Lotus, nếu cô bảo rằng nấu cà ri là một nhiệm vụ siêu khó, vậy thì cô có cái kĩ năng bếp núc gì vậy, hểểể??”
Xích Vương đưa ra câu hỏi đó với bầu không khí sặc mùi tự mãn, khiến cho mặt Kuroyukihime chuyển sang màu đỏ đầy giận dữ. Utai và Fuuko ho vài lần không mấy tự nhiên trong khi Chiyuri chười khúc khích, “Niko-chan, Senpai, chị ấy… vỏ khoai tây…” Nhưng ngay khi vừa chuẩn bị tiết lộ cái thông tin đó, cô bị tấn công bởi nụ cười ở độ không tuyệt đối của Kuroyukihime, và im bặt.
Sau khi cười lớn một hồi, Niko trở về cái biểu cảm bình thường và gật đầu.
“Ah… vậy thì giờ tôi sẽ quyết định luôn vậy. Sau khi cân nhắc việc mấy người đã tự mình chuẩn bị ba tô cơm cà ri, tôi sẽ trợ giúp mấy người, được chưa? Về <Kế hoạch giúp Silver Crow học được Theoretical Mirror>.
—Và chuyện là thế đấy.
Tại buổi họp của Thất Vương hôm qua, các Vua đã nhờ Haruyuki dẫn đầu cuộc tấn công Đại thiên thần Metatron. Theo như kế hoạch của Iron Pound, nếu như Haruyuki có thể học được một kỹ năng huyền thoại, cậu có thể sẽ vượt qua được đòn laser siêu khủng của Metatron.
Nhưng để học được kỹ năng đó, Theoretical Mirror, cần phải có sự trợ giúp từ các Burst Linker với các đòn tấn công ánh sáng cường độ cao – hơn nhiều so với những đòn hiện giờ. Trừ Haruyuki ra, năm thành viên còn lại của Nega Nebulus không ai sử dụng kĩ năng hệ ánh sáng cả. Cụ thể hơn, trong khi kỹ năng đặc biệt Level 4 <Lightning Cyan Spike> của Takumu trông như là đòn tấn công hệ ánh sáng, theo như chính Takumu thực ra nó chỉ là <Chuyển hóa cọc thép thành chuỗi hạt ion và bắn ra>. Từ điều đó, nó thật ra chỉ được xếp vào loại Tấn công Vật lý, với đặc tính nhiệt độ cao/xuyên thấu.
Dĩ nhiên là trong thế giới thực Haruyuki vẫn chưa học về định nghĩa của chuỗi ion hay tia laser ở lớp. Nhưng trong Thế giới Gia tốc, chuỗi ion chắc là giống một đòn tấn công bắn ra vô số mảnh vỡ ở nhiệt độ cao theo một quỹ đạo được kiểm soát, giống với đòn phun lửa. Nói cách khác, một đòn tấn công laser là tập hợp những tia sáng tương đồng lại với nhau để tấn công kẻ địch. Lưỡi kiếm có thể đánh bật được dòng ion, nhưng nó vô dụng với những hạt photon vô lượng tạo nên tia laser.
Vì vậy, kỹ năng của Takumu hoàn toàn khác so với kỹ năng laser, khiến cho việc tìm người sử dụng kỹ năng hệ ánh sáng ở bên ngoài Nega Nebulus trở nên rất cần thiết. Sau cuộc họp, sáu thành viên của Legion liên hệ nhau trong trạng thái dive, và đã có một cuộc thảo luận dữ dội với nhau. Kết luận sau cùng rằng nếu kiểu gì cũng phải tìm sự trợ giúp, tốt nhất là nên nhờ Burst Linker sở hữu những kỹ năng laser mạnh nhất từ những người có thể nhờ được… cụ thể là, <Immobile Fortress>, Scarlet Rain.
Và về yêu cầu đó, Xích Vương đã đưa ra một điều kiện bất ngờ để có được sự trợ giúp của mình.
Điều kiện đó là <Tự tay chuẩn bị một đĩa cà ri đạt yêu cầu như là phần đặt cọc>.
Sau khi mọi người đã uống xong và đi tắm thì đã 7:30 tối rồi.
Trong tám người ở đây, có giờ giới nghiêm chặt nhất là Niko vốn sống ở một kí túc xá cho học sinh tiểu học. Tuy nhiên, có vẻ như cô bé đã làm giả một giấy phép bên ngoài, vậy là không có vấn đề gì với cô bé cả. Tiếp theo là giờ giới nghiêm của Utai. Mặc dù là 9 giờ tối, nhưng vẫn là khá trễ đối với học sinh tiểu học; thậm chí nếu tính cả thời gian di chuyển thì vẫn còn thừa khoảng một tiếng. Còn về chủ của tư gia Arita, mẹ của Haruyuki không có vẻ gì là sẽ về nhà trước khi qua ngày.
Khi mọi người đã an tọa trên ghế sofa, sử dụng một bộ cáp XSB màu mè mượn từ nhà Takumu và Chiyuri, cả tám người kết nối Neuro Linker của mình với một cổng hub đặt trên bàn trà, lần lượt kết nối đến mạng gia đình Arita. Cổng hub được mang đến bởi Kuroyukihime; nếu không may có chuyển biến bất ngờ nảy sinh, một người chỉ cần ngắt điện cổng hub để hủy bỏ trạng thái gia tốc của tất cả.
“…Etou, nếu như chỉ thách đấu thì sao phải cần đặc biệt chuẩn bị phương thức an toàn vậy ạ..?”
Chỉ khi sợi XSB cuối cùng được cắm vào thì Haruyuki mới nhận ra cái sự thật muộn màng này, quay sang hỏi Kuroyukihime. Từ nãy đến giờ, cậu nghĩ rằng mình sẽ đấu với Niko giống như một buổi luyện tập và học kỹ năng trong các trận đấu, còn sáu người kia sẽ theo dõi. Trong lúc gia tốc, thời gian cho phép của một trận đấu thường là 30 phút, hay là 1.8 giây ở thế giới thực, và rồi gia tốc sẽ kết thúc, vậy thì cần gì biện pháp an toàn.
Tuy nhiên, đôi mắt Kuroyukihime mở to trước câu hỏi của cậu, và rồi chớp nhiều lần như thể hiểu ra điều gì đó. Cô cười khúc khích, đáp lại:
“Còn phải hỏi nữa à, Haruyuki-kun? Chúng ta sẽ không vào sàn đấu thường, mà là Vùng Trung lập Vô hạn, hehe.”
“Ể… tr, <trên>? Sàn đấu thường không được ạ?”
Với cảm xúc chìm nghỉm, Haruyuki cẩn trọng hỏi một câu khác.
Và nghi hoặc của cậu được trả lời rất thẳng thắn.
“Yup, đấu bình thường không được đâu. Còn về lí do, thì là bởi vì chỉ chết một hay hai lần là không đủ cho cái nhiệm vụ kiểu này đâu. Theo tôi dự tính, anh sẽ phải chết năm… không, có khi là mười…?”
Và rồi giọng của Pard-san nhỏ nhẹ:
“Mong là cậu có thể làm được trong 20 lần chết, GJ.”
—Không chịu đâu—!!
Ngay khi cậu bật dậy để bỏ chạy, Haruyuki bị giữ lại bởi Takumu và Chiyuri.
Chỉ khi họ đang trấn an cậu với mấy câu kiểu như “Cậu có thể làm được, Haru,” “Dù thế nào bọn tớ cũng bên cạnh cậu,” sợi cáp XSB cuối cùng mới được cắm vào Neuro Linker của cậu.
Khuôn mặt tươi cười của Fuuko là cây đinh cuối cùng đóng vào cái quan tài của cậu.
“Nếu cậu để cho bọn tôi đợi trên đó… cậu có biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ, Karasu-san?”
Không còn lối thoát nữa rồi.
Image [/images/images/image-20.jpeg]
Bởi vì Utai sẽ gặp khó khăn khi đọc khẩu lệnh gia tốc, Kuroyukihime bắt đầu đếm ngược từ 20. Haruyuki thoáng nghĩ “Dù sao mình cũng chết nhiều rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi,” và cùng lúc đồng thanh:
“””Unlimited Burst!!”””
—Mình sẽ phải chết 20 lần.
Khi âm thanh hiệu ứng gia tốc che lấp các giác quan của cậu, Haruyuki nhận ra điều đó.
CHƯƠNG 4
“…Xem ra sân đấu này cũng không đến nỗi tệ.”
Haruyuki ngước lên khi nghe thấy câu nói đó của Niko.
Thông qua lớp kính bảo bộ nửa trong suốt của mình, cậu nhìn thấy vô số con đường sáng đèn rực rỡ, lấp lánh dưới bầu trời đêm; đây chính là sân đấu <Phố Mua sắm>.
Haruyuki chẳng có gì phàn này về cái sân đấu trông giống hệt phố mua sắm điện tử ở Akihabara cả. Nhưng mặt đất của sân đấu này lại cứng không tưởng, và cảnh quan lại thiếu các khu đất trống; hoàn toàn không phù hợp với mấy sự kiện đi theo nhóm đông người như họ.
“Tại sao sân đấu này lại phù hợp vậy?”
Avatar loại nữ nhỏ nhắn nhuộm màu đỏ thẵm lắc lư đôi bím tóc của mình khi đáp lại câu hỏi của Haruyuki:
“Bởi vì mấy sân đấu như <Bão tố> hay <Mây mù> sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến các năng lực laser. Còn nếu là một môi trường ẩm ướt như <Biển cả> thì tia laser sẽ gần như vô dụng.”
“Té ra là thế sao…”
Haruyuki gật đầu đã hiểu. Và đúng lúc ấy, Kuroyukihime và Fuuko trở về từ chuyến khảo sát xung quanh nhanh tốc thần và báo cáo lại:
“Không có Burst Linker nào khác ở khu vực gần đây cả.”
“Tuy nhiên, có một con Enemy cấp Thú rất lớn chếch về phía nam của Thất Nhẫn; nếu bắt buộc thì ta nên di chuyển về phía bắc sẽ tốt hơn.”
“Ồ, vậy thì lát nữa đi săn con quỷ đó thôi. Đâu thể để Crow mất quá nhiều điểm được nhỉ.”
Haruyuki vẫn rung như cầy sấy ngay cả sau khi được Niko thể hiện sự quan tâm lo lắng cho cậu ta.
Một nhóm tám người đã xuất hiện tại vị trí gần như tương đồng với tư gia Arita, nằm trên một tòa chung cư cao tầng. Tuy nhiên, vì sân đấu <Phố Mua sắm> cấm bước vào trong nhà nên họ đã được di chuyển sang một vị trí khác khi dive vào.
Vì đây là một tòa chung cư lớn, nên sân thượng là một khu vực có kích cỡ tương đương. Nhìn quanh thêm một lần nữa, Haruyuki đề nghị:
“Nếu những gì ta cần là một khu vực trống rộng rãi thì chả phải cái sân thượng này là đủ xài rồi sao? Mặc dù cũng có các Burst Linker khác, nhưng họ đâu thể leo từ dưới đất lên tận đây được…”
Chuyện đó, kể ra thì cũng đúng nhưng…”
Avatar vu nữ màu trắng-và-đỏ thẫm cất giọng từ một khoảng cách khá xa với Haruyuki.
“Nếu chúng ta sử dụng mấy kỹ năng hào nhoáng trên một tòa nhà cao thế này, thì hiệu ứng chiến đấu sẽ bị phát hiện từ xa mất. Một tổ đội săn Enemy đến từ Legion Lam có thể sẽ nhìn thấy chúng ta từ tận Shinjuku và mò tới đây đấy ạ…”
“Nếu tới nước đó… và họ có ý định ngăn cản chúng ta, thì chị sẽ trông cậy vào em đấy nhé, Uiui?”
Maiden cúi đầu và lầm bầm “…dạ” trong khi Raker khẽ cười.
“Vậy thì tiến hành thôi nào! <Kế hoạch giúp Silver Crow học được Theoretic Mirror>, bắt đầu nàoooooo!!”
Pard-san, Takumu và Chiyuri vỗ tay sau khi Niko tuyên bố long trọng như thể đang dự giờ một tiết học của trẻ con. Làm thông cổ họng xong, Xích Vương chuyển sang giọng điệu của một cô giáo và tiếp tục:
“Trước khi Crow bắt đầu gặp diêm la— à nhầm, bắt đầu vào học, mọi người có quyền tự do phát biểu! Ai có thắc mắc gì không—”
“Vâng!”
Chiyuri giơ tay cao lên trời.
“Etou, cho đến giờ chị vẫn không hiểu rõ lắm… sự khác biệt giữa <Năng lực> và <Tất sát kỹ> là gì vậy? Chị chỉ biết là mình không cần phải gọi tên kỹ năng để sử dụng một loại năng lực…”
“Ồ, câu hỏi hay đấy. Vậy phần trả lời… sẽ do Black Lotus-sensei, phụ trách mảng câu hỏi về hệ thống, trả lời nhé!”
“C-Cái gì, tôi á!?”
Khẽ ho hai lần, Kuroyukihime giơ cao cánh tay phải hình kiếm của mình lên và bắt đầu giải thích.
“—sự khác biệt đơn giản nhất, về nguyên lý thì năng lực là ‘kỹ năng bị động’, trong khi Tất sát kỹ là ‘kỹ năng chủ động’.”
Các cụm từ này quá quen thuộc với dân cuồng game mạng Haruyuki rồi, nhưng chóp mũ của Chiyuri khẽ nghiêng trong khi cô nàng lầm bầm ‘bị, động…?” như thể không quen thuộc với các từ đó. Để giải thích toàn diện các định nghĩa này, Kuroyukihime tiếp tục:
“Kỹ năng bị động chắc là… ‘hỗ trợ’, khoan, cũng không hẳn, nó là…”
Sau khi lầm bầm được một lúc thì cô nàng bỏ cuộc và chỉ trực tiếp về phía bên cạnh Chiyuri.
“Tiếp theo sẽ là giáo sư Takumu chuyên hỗ trợ những lúc cần thiết.”
Như thể đã đoán trước được điều này, thành viên gạo cội của Legion – Takumu gật đầu và đứng sang bên cạnh Kuroyukihime.
“Trong Brain Burst, kỹ năng bị động là những kỹ năng luôn sử dụng cho bản thân, hoặc do bản thân kìm hãm lại miễn là còn thanh năng lượng… Kỹ năng chủ động thì nhắm vào người khác, tiêu thụ thanh năng lượng và có tác dụng tức thì.”
Thế là chúng đã được giải nghĩa rất kỹ lưỡng bởi người xứng danh ‘Giáo sư’. Ấy thế mà Chiyuri vẫn có vẻ chưa hiểu được sự khác biệt, cứ liên tục làu bàu “Luôn sử dụng cho bản thân… Có tác dụng lên người khác tức thì…”
Takumu giơ cao món Trang bị Cường hóa bên tay phải của mình, <Pile Driver>, và chĩa lên trời, bắn ra cây cọc kim loại với âm thanh cơ khí. Cây cọc sắc vươn dài ra khoảng 1m, và lập tức rút về cùng với âm thanh ‘click’, chuẩn bị cho đợt bắn tiếp theo.
“Kỹ năng này của tớ nhìn có thể giống một Tất sát kỹ, nhưng thực ra đây là một kỹ năng bị động có thể kích hoạt vĩnh viễn của Trang bị Cường hóa… nói cách khác, là một <năng lực>. Không cần phải có năng lượng để sử dụng— etou, cũng giống như mấy thanh kiếm của Master mà nhỉ?”
Nhìn xuống thanh kiếm hắc diện thạch lấp lánh mà mình có thay cho tứ chi, Kuroyukihime gật đầu trước câu hỏi dành cho mình.
“Ờ, kể cũng đúng. Tên của năng lực này là <Terminate Sword>… cũng là một kỹ năng bị động có thể kích hoạt vĩnh viễn.”
“Ồ… té ra là thế… em nghĩ là mình nắm được rồi ạ!”
Sau khi nói thế, Chiyuri chỉ về phía Haruyuki:
“Haru, năng lực <Phi hành> của cậu ấy, nó không được kích hoạt suốt dù là kỹ năng bị động, nhưng khi sử dụng lại tiêu tốn thanh năng lượng! Chiêu <Bích Diện Tẩu Hành> của Ash-san và <Boost Jump> của Raker-neesan cũng tương tự, phải kông?”
“Ồ… ồ, té ra là thế…”
Vì luôn dựa vào bản tính để hiểu những cụm từ đó, Haruyuki cảm thấy ngưỡng mộ Chiruyu sau khi nghe cô giải thích rõ rành mạch như vậy. Cái tốc độ tiếp thu kiến thức của “game thủ tập sự” như cô nàng từ khi trở thành Burst Linker quả là đáng sợ.
“Nói vậy chứ… vấn đề là không biết Theoretic Mirrot là một năng lực, hay thuộc kiểu kích hoạt vĩnh viễn đây nữa. Buổi học của chúng ta có nguy cơ bị hoãn tùy thuộc vào phương thức học nó đấy…”
Sau một tiếng cảm thán nhỏ, Haruyuki nuốt nước bọt và hỏi:
“Ể, nhưng dù mọi người có bàn về cách học đi nữa… thì liệu có khả thi không? Chẳng phải ta có được Tất sát kỹ và năng lực thông qua phần thưởng lên cấp sao…? Trong khi em còn chưa có cách lên Level 6 nữa…”
Biểu cảm vô hồn trên mặt nạ của Kuroyukihime quá sức dễ thấy trong khi Haruyuki cố gắng tìm kiếm câu trả lời từ đám đông.
“Này Crow, bộ cậu quên mất vài thứ rồi sao? Suy nghĩ kỹ lại… cái lúc mà cậu thức tỉnh năng lực <Phi hành> đi.”
C-Cái lúc đó á? Khẽ nắm chặt tay lại, cậu đột nhiên nhớ lại.
Quả thật vào lần đầu tiên Duel Avatar <Silver Crow> được tạo ra, nó không hề sở hữu đặc tính bay lượn. Khi bước vào Thế giới Gia tốc, nó chỉ là một khối kim loại đơn giản không có cánh.
Nhưng vào giai đoạn cuối của trận đấu với Cyan Pile, khi cậu đứng dậy bất chấp thương tích nặng nề— 10 tấm vảy bạc đã xuất ra từ lưng cậu, đưa Haruyuki lên bầu trời. Nói cách khác, năng lực <Phi hành> không được học khi tạo ra Avatar hay khi cậu lên Level 2, mà là…
“Là khi… đang trong một trận đấu…”
Kuroyukihime gật đầu mạnh trước câu trả lời đó.
“Hoàn toàn chính xác. Mặc dù Tất sát kỹ chỉ có thể học khi lên cấp, nhưng ‘năng lực’ lại không bị ràng buộc như vậy. Chúng có thể học được trong các trận đấu bình thường hoặc khi dive vào Vùng Trung lập Vô hạn, tùy thuộc vào cú hích nào đó. Cũng giống việc kỹ năng mới có thể xuất hiện giữa trận chiến trong các trò RPG thế hệ cũ vậy. Nếu cậu mở bảng Cài đặt khi mới thức tỉnh <Phi hành> thì chắc sẽ có ghi chú mới nằm ngay trên cùng… nhưng hiển nhiên, đó vẫn là một hiện tượng cực kỳ hiếm hoi.”
“Cực… Cực kỳ hiếm hoi sao ạ?”
Sau khi lặp lại câu nói của cô ấy như vẹt theo phản xạ, Haruyuki chợt nhận ra đó không phải là vấn đề chính.
“À không, ừm… vậy, cái <cú hích> đó… chính xác là gì vậy ạ?”
“Ừm… phải rồi, nó cũng phức tạp lắm…”
Trả lời thay cho Kuroyukihime là Blood Leopard, người giữ im lặng và quan sát họ từ nãy đến giờ.
“—Là <Nghịch cảnh>.”
Chỉ một câu nói đó đã thu hút sự chú ý của tất cả dân kỳ cựu ở đó. Đứng bên cạnh Pard-san, Fuuko cười khúc khích và bổ sung thêm:
“Phải, chỉ vậy thôi. Để gọi ra một năng lực mới, ta phải lâm vào nghịch cảnh đến mức khốn cùng, nhưng vẫn có thể cân bằng ý chí kháng cự… Trong trường hợp này thì nó cũng khá giống quá trình học Tâm Ý vậy…”
“Tâm Ý thì phụ thuộc vào việc tập luyện trí tưởng tượng, còn năng lực thì được mở bởi một hành động chớp nhoáng. Thế nên Haruyuki-kun này, cho dù cậu có hình dung ra một tấm gương mạnh mẽ đến cỡ nào, thì cũng không thể chỉ dựa vào đó để đạt được năng lực <Theoretic Mirror> đây.”
Image [/images/images/image-41.png]
Kết thúc xong bài giảng dài đó, Kuroyukihime quay sang phía Lime Bell.
“Chiyuri-kun, em đã hiểu phần giải thích về sự khác biệt giữa năng lực, Tất sát kỹ và Tâm Ý chưa?”
“Vâng, em hoàn toàn hiểu rồi ạ, thưa sensei!”
Haruyuki gật đầu đầy sức sống trước câu trả lời đầy hăng hái của Chiyuri.
Nói cách khác, để học một sức mạnh hay năng lực mới, ta phải đối mặt với nghịch cảnh và tiến về phía trước, giống như khi Kuroyukihime còn say ngủ trong khu bệnh viện hồi 8 tháng trước. Thế nênlà năng lực bắn laser khủng khiếp của Xích Vương là rất cần thiết. Sử dụng cả cơ thể để đối mặt với đòn tấn công, phản lại kỹ năng laser đó, và tiến về phía trước. Nếu có thể làm được như vậy, <Theoretic Mirror> sẽ thuộc quyền sở hữu của Silver Crow.
Củng cố lại quyết tâm xong, Haruyuki nhìn sang avatar của Scarlet Rain và khẩu súng Trang bị Cường hóa đầy lấp lánh được giắt bên hông cô, rồi tuyên bố:
“Không còn câu hỏi nào khác nữa đâu, Niko… Tiến hành thôi nào.”
“Ố ồ, mặc dù bị cái mũ che hết khuôn mặt, nhưng mà vẻ mặt tốt đấy. Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi.”
Cười khúc khích xong, Xích Vương xoay người và tiến về phía trung tâm của sân thượng. Ở phía sau, Haruyuki cất to giọng trong khi lựa lời để cổ vũ bản thân.
“Không cần nương tay đâu, Niko. Cứ dùng khẩu súng laser đó bắn vào anh cho đến khi hết đạn đi!”
————Quyết định rồi.
Haruyuki nghĩ thế tận sâu trong tim.
Ở cách đó 10m, Niko quay lại với vẻ mặt “Ẻ?”, rồi nhìn xuống khẩu súng lục giắt bên hông mình. Cô khẽ nhún vai, quay sang phía Haruyuki và bất ngờ nói:
“Ah— ta không có xài thứ này đâu; nó bắn ra đạn chứ không phải laser,.”
“Hể?”, giờ đến lượt Haruyuki đứng hình trong kinh ngạc.
“Thật ra thì, ta chỉ có một đòn tấn công laser mà thôi. Nên là đứng chờ trong khi ta gọi chúng ra nhé—”
Niko liền hướng mặt lên bầu trời màu hoàng hôn.
“Tới đây, <Invincible>!!”
Ngay khi cô điềm nhiên cất lên mã lệnh, vô số hình khối xuất hiện từ phía sau Niko với âm thanh ‘uỳnh uỳnh’. Các bộ phận chi tiết hơn cũng dần xuất hiện, biến thành 4 khẩu súng máy, bệ phóng hỏa tiễn, giáp nặng và động cơ đẩy.
Avatar nhỏ nhắn của cô nàng liền bị nuốt chửng bởi đống Trang bị Cường hóa chỉ trong nháy mắt, trong khi hai nòng đại bác vươn dài ra từ bên hông. Cả tòa nhà lảo đảo từ mấy cơn rung chấn, vô số lỗ thông hơi phun ra một lượng lớn khói trắng, tạo thành một hình thể khổng lồ chẳng thua kém gì Enemy cỡ lớn. Đây chính là hình dạng thật sự của Xích Vương – <Immobile Fortress>.
“W-Woah, bự thế!”
Chiyuri cong người về phía sau để nhìn tổng thể Scarlet Rain và mớ Trang bị Cường hóa của cô nàng. Ở cái buồng trung tâm chỉ nhìn thấy được mỗi đầu và vai của Niko. Cô bé nhìn sang một bên và nói:
“Này phía đằng kia! Mấy người nên lùi ra xa một chút đi, vì nếu không cẩn thận là sẽ dính đạn lạc đấy.”
Có gì đó trong cách nói của Niko mang vẻ tử tế và đe dọa cùng lúc.
Ngay sau khi Chiyuri và Takumu lui ra đằng sau nhóm Kuroyukihime ở phía nam của sân thượng, Niko quay sang phía Haruyuki.
“Được rồi, ta khai hỏa phát đầu tiên luôn nhá?”
Ngay khi nghe thấy lời của Niko, Haruyuki liền bừng tỉnh khỏi trạng thái sững sờ của mình.
“Ể, anou, đừng nói là, anou, cái kỹ năng laser đó có lẽ nào chính là…”
“Ngươi đang nói cái gì vậy hả? Đây chính là đòn tấn công laser nè.”
Trong khi Niko khởi động nòng súng bên phải với tiếng ‘clacnk’ đầy ấn tượng, miệng nòng súng khổng lồ liền mở ra và chĩa thẳng vào Haruyuki.
“Éc, khoan, chờ chút đã nào, chúng ta không thể làm chậm lại hơn sao, hay là tổ chức thêm một tiết học khác…?”
“Chả phải ban nãy ta nói rồi sao? Ta chỉ có một đòn tấn công laser thôi. Chớ có lo, ta chỉ dùng đòn tấn công bình thường thôi, không phải Tất sát kỹ đâu mà sợ.”
Cái quạt làm mát gắn ở phía sau nòng súng vang lên đồng thời với giọng nói của cô nàng. Một tràng tia lửa điện bay ra từ bên trong nòng súng và một luồng sáng đỏ đậm nhấp nháy không ổn định từ trong bóng tối của nòng súng.
“Tới nào, chuẩn bị khai hỏa nè, ba, hai, một—”
Haruyuki không còn có thể làm gì nữa khi Niko đếm ngược, trừ việc bắt chéo hai tay lại ở phía trước tạo thành tư thế phòng thủ.
“—Khai hỏa!”
Tầm nhìn của Haruyuki liền nhuộm bởi màu đỏ tươi ngay trước khi tiếng ‘ZZOOM!’ của tia laser vang đến tai cậu, và một cảm giác kỳ dị tấn công mọi giác quan của cậu. Ở Vùng Trung lập Vô hạn này, cảm giác đau sẽ gấp đôi sân đấu bình thường, thế nhưng nỗi đau mà cậu cảm nhận được còn lớn hơn cả dự kiến. Tia sáng này quá nóng, nhưng thay vào đó cả cơ thể cậu lại thấy mát lạnh đến lạ.
————Phải tin tưởng, mình cần phải hình dung!
Haruyuki hét lên như thế trong đầu khi chống cự lại tia quang năng đang tới.
————Giáp của mình là Bạc. Bạc, thứ có tính phản xạ nhất trong các màu kim loại. Chỉ là một tia laser thôi mà – nó sẽ bị phản chiếu lại ngay thôi! Mình phải trở thành một tấm gương, một <Theoretic Mirror> có thể phản xạ mọi thứ chiếu lên nó!
Từ bên trong luồng sáng đỏ đậm đang bao lấy trung tầm thị giác của cậu, một tia sáng trắng nhỏ bỗng chiếu lên, phát sáng và bao bọc lấy cậu từ mọi hướng. Cái áp lực và sức nóng kinh khủng bắt đầu phai mờ đi, cho đến khi chỉ còn lại mỗi ý thức của cậu.
…Ah, Niko ơi, anh thấy rồi… Anh nhìn thấy ánh sáng rồi…
Nhưng khi Niko trả lời đáp lại, cô bé lại sử dụng ‘chế độ Thiên thần’ của mình:
…Ừm, em biết mà, Onii-chan.
…Bởi vì, Onii-chan… đang tan chảy mà.
“Hể?”
Chỉ trong một khắc sau khi cậu nhận ra điều đó—
Haruyuki đã tan biến một cách đầy nhẹ nhàng.
Silver đã ăn trọn 10 phát bắn từ khẩu pháo chính của Xích Vương.
Cậu đã chết 10 lần, và cũng đã hồi sinh 10 lần.
Trong 60 phút “tử ẹo” đầu tiên, nhóm Kuroyukihime còn kiên nhẫn đứng chờ ở gần đó. Nhưng họ bắt đầu bồn chồn từ vòng thứ ba, và tới vòng thứ năm đã bỏ đi săn Enemy. Nhưng Haruyuki không thể trách họ được. Nếu lâm vào tình trạng như họ thì cậu cũng sẽ thấy nóng ruột thôi. Thực tế, cậu phải thấy biết ơn rằng đồng đội của cậu còn có tâm quay về sân thượng mỗi một giờ nữa.
“……Etou…”
Với vẻ đầy thương xót trong đôi mắt, Niko bắt chuyện với Haruyuki vừa mới hồi sinh:
“……Giờ tính sao? Tiếp tục nữa không? Nói thật là ta có thể tiếp tục thêm chừng 10 lần nữa đấy, tại món cơm cà ri ngon quá mà…”
Haruyuki không nói gì cả. Cậu quá chán nản tới mức không muốn mở miệng. Thay vào đó, Kuroyukihime trả lời hộ cậu bằng giọng điệu có phần không rõ ràng:
“Ừm… tôi nghĩ là cậu ấy sẽ sớm ngộ ra thôi, nhưng mặt khác… có lẽ chúng ta nên thử phương thức khác xem. Cậu nghĩ sao, Raker?”
“Về mặt đó thì có lẽ cậu đúng… Chúng ta có nên nâng mức độ nghịch cảnh lên không nhỉ?”
“Hổ, ví dụ như là?”
“Chắc là bảo Xích Vương dùng cả hai khẩu pháo chính, và sử dụng năng lực đặc biệt thay vì các đòn tấn công bình thường……”
(Phoenix: dã man con ngan -_- )
Trong khi đang ngồi cúi đầu, ngay khi Haruyuki nghe thấy điều đó, cậu liền lắc đầu dữ dội và cất giọng phản đối.
“A-Ấy đừng, làm ơn cái gì cũng được nhưng trừ việc đó!”
“T-Thế à… Mà vậy thì còn cách nào khác nữa đây?”
——Đối đầu trực diện. Nói cách khác, là lao thẳng vào đợt oanh tạc laser của <Đại Thiên Thần Metatron> để luyện tập.
Từ khi có người đề nghị dùng chiến thuật bay lượn để thoát hiểm, Haruyuki đã từng nghĩ tới điều đó. May thay là Takumu dường như hiểu ra ý định của cậu và cất lời thay:
“Master, chúng ta vẫn không thu được gì sau khi thử nhiều đến vậy rồi. Có khi nào là lượng <Hành động> vẫn chưa đủ không?”
“Ý cậu là sao?”
“Ý em là để nâng cao trí tưởng tượng của cậu ấy, có lẽ việc hiểu rõ <Gương> chính là chìa khóa…”
“…Nhưng mà Taku à, chả phải gương chỉ là về mặt phản xạ ánh sáng thôi sao?”
“Ngoài thực tại thì là vậy thật, nhưng trong Thế giới Gia tốc thì sao? Cũng giống việc màu bạc của cậu chính là phép ẩn dụ cho nội tâm của cậu, vậy thì phép ẩn dụ cho <Tấm Gương Hoàn Hảo> ở thế giới này có thể là…”
“…Là về vấn khái niệm, có phải vậy không?”
Kuroyukihime nói thế trong khi trầm tư suy nghĩ.
Vài giây trôi qua trong yên lặng, và nó chỉ bị phá vỡ bởi cánh tay giơ lên của Chiyuri.
“Giờ thì em lại có câu hỏi…”
“L-Là gì vậy?”
“Haru cần phải học kỹ năng <Theoretic Mirror> quý hiếm, nhưng chẳng phải trước cậu ấy đã có người khác học được rồi sao? Vậy sao không tiếp cận người đó và học từ chính… À không, sao không mời người đó chiến đấu với Metatron chung luôn?”
Haruyuki rớt hàm.
Chiyuri nói hoàn toàn chính xác. Chính vì đã có Burst Linker học được năng lực này rồi nên nó mới được đặc tên và được biết đến rộng rãi, nhưng chẳng ai trong nhóm nghĩ tới người này cả. Có gì đó không đúng ở đây, và thứ khiến điều đó trở nên chán nản hơn là, tại sao Kuroyukihime hay Fuuko không nghĩ tới việc này?
Nghĩ rằng Takumu cũng có cùng cảm nhận, Haruyuki, Chiyuri cùng quay về phía Legion Master của họ.
Trước các đôi mắt của họ, Kuroyukihime cúi đầu và tránh nhìn trực diện, một cảnh tượng hết sức hiếm hoi. Thay vào đó cô khẽ liếc sang phải—về phía avatar hình vu nữ ở một quãng xa.
Không giống những lúc bình thường hay đứng thẳng lưng, giờ Ardor Maiden có hơi cúi xuống, che khuất cả khuôn mặt bằng phần tóc mái. Điều đó gợi nhớ cho Haruyuki rằng cô bé không nói một lời nào được khá lâu rồi, nhưng cậu vẫn không biết tại sao hay đã có chuyện gì xảy ra.
Chính ngay lúc ấy, Fuuko thỏ thẻ với bộ ba đang thẫn thờ:
“Bữa nay tạm gác lại chuyện đó đi, để bữa khác nói tiếp nhé— Đúng như Pile nói, ngoài việc tiếp tục tập luyện hà khắc hơn, việc suy nghĩ về lựa chọn thay thế từ phương diện lý thuyết cũng quan trọng không kém. Xích Vương, Leopard, hai người thấy tạm dừng tại đây thế nào?”
Hai thành viên của Legion Đỏ đảo mắt nhìn nhau và cùng gật đầu.
“Chuyện đó thì, ta không có vấn đề gì hết…”
“Tôi cũng NP.”
“Vậy thì chúng ta tiến về điểm thoát ở Koenji vậy. Trên đường tới đó có một con Enemy cấp Thú nhỏ; coi như là đền bù cho số Burst Point đã mất của Karasu-san đi!”