CHƯƠNG KẾT: SÓNG GIÓ SẮP ĐẾN, KẺ THÙ BÍ ẨN LỘ DIỆN
Trong một văn phòng nọ.
Airin hiện vẫn đang tăng ca vừa bước vào phòng, phát hiện ra Otoya đang đứng bên cửa sổ.
“—— A, xin lỗi, tôi cứ ngỡ ngài đã tan làm rồi.”
Otoya quay lưng về phía cửa nhìn ra ngoài cửa sổ, rèm sáo lúc này đã kéo lên, phía bên kia mặt kính là bầu trời sao xinh đẹp bao la. Hiện giờ thời gian đã đến lúc ngày sắp sửa chuyển giao.
“Ngài đang nhìn gì thế?”
“Bầu trời.”
Otoya chỉ trả lời đơn giản như vậy.
Airin hồ nghi nghiêng đầu, dù có khả năng là mình đa tâm, chỉ là Otoya trông có vẻ dường như có chút uể oải.
“A, món quà đã tặng cho các bạn nhỏ rồi sao...”
Vốn dĩ đặt trên bàn làm việc đủ loại hộp quà, hiện giờ chỉ còn lại một cái nằm trên mặt bàn.
“Không đúng, không phải tặng cho các bạn nhỏ.” Câu trả lời có vẻ hơi khàn khàn.
“Ơ? Vậy thì là tặng cho ai thế? Người lớn sao?”
“Ừm? Ồ... đính chính một chút, là tặng cho rất nhiều vị thiếu niên.”
Otoya nói xong bèn quay người lại, cầm lấy hộp quà cuối cùng trên bàn đi tới trước mặt Airin.
“Cái này tặng cô, Airin-san.”
“Ơ? Cảm ơn ngài, tôi có thể mở ra không?”
Otoya không nói gì liền lại quay người đi, Airin thế là tự ý mở món quà ra.
Mở món quà ra xong, một mùi hương gỗ xộc vào mũi, giống như tổ chim dùng dăm gỗ làm lớp đệm rải đầy trong hộp, ở trung tâm thì có một cái chai to bằng lòng bàn tay được đặt cẩn thận ở chỗ đó.
Trong chai chứa đầy hoa khô, nếu ghé mũi lại gần liền có thể ngửi thấy mùi hương oải hương và hương thảo thoang thoảng lẫn với mùi gỗ.
“Tặng thứ này cho thiếu niên, đối phương một chút cũng sẽ không vui đâu nhé.”
Airin có chút trêu chọc nói ra cảm tưởng, còn Otoya nghe thấy không có phản ứng gì, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ tĩnh lặng đặt ra một câu hỏi:
“... Airin-san, cô có biết Halloween là ngày lễ như thế nào không?”
“Ơ? Không biết, tôi đối với ngày lễ này không rõ lắm.”
“Nguyên bản đây là lễ tạ ơn mùa màng của tộc Celt, vì tin chắc đêm nay ma nữ sẽ xuất hiện, thế là họ vì bảo vệ an toàn cho bản thân mà đeo mặt nạ, và thắp lên đống lửa có thể trừ ma.”
“Ồ...”
Hoàn toàn không hiểu đối phương muốn diễn đạt điều gì.
Otoya vẫn nhìn bầu trời đêm nhàn nhạt nói:
“Xem ra, năm nay ma nữ cũng sẽ không tới.”
“——”
Otoya lúc này lộ ra biểu cảm vô cùng tiếc nuối, tự giễu, cực kỳ tịch mịch——
Gương mặt nhìn nghiêng của Otoya vẻ mặt khá trưởng thành, không giống với ông ta thường ngày.
Điều này khiến nội tâm Airin lập tức có chút xao động.
◆◆◆
Hôm nay là một ngày chủ nhật nắng đẹp.
Trong công viên giải trí của Vương quốc Chuột có một nam ba nữ đang hẹn hò.
“Ư ô! Melon, mau nhìn cái kia kìa!”
“Hử? Đó là cái gì? Có con chuột khổng lồ đang dùng hai chân đi bộ kìa.”
“Cẩn thận nhé, đó là linh vật mang tiếng xấu nhất trong công viên giải trí này—— Chuột Mi! Dù là một cái tên chẳng có chút sáng tạo nào, nhưng cũng không được chủ quan đâu nhé! Cái gã đó thực ra là con chuột dị hình bị phình to do sự cố nổ hạt nhân ở nước nào đó, nó sẽ dùng cái miệng cười đến mức không khép lại được đó đi khắp nơi ăn thịt các bạn nhỏ đấy!”
“Ơ!? Không đời nào!”
Melon sợ đến mức tóc đuôi ngựa lập tức dựng đứng lên, tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
“Kakeru-chan——! Không được lừa người ta như thế đâu—— Nào~~ Chuột Mi rất dễ thương đấy nhé.”
“Đừng có loạn xạ tiếp cận chứ! Najimi! Sẽ bị nhiễm bệnh Cái Chết Đen đấy! Giống như Lớp Học Trôi Dạt ấy! Oa oa——!”
“Kakeru đại nhân, xin hỏi bệnh Cái Chết Đen là gì thế ạ?”
“Là một từ sắc tình.”
“Là như vậy sao? Chủ nhân.”
“Đương nhiên là không phải rồi! Kakeru-chan toàn chỉ biết thuận miệng lừa người thôi, nên không được tin cậu ta!”
“Đúng vậy, tôi chỉ biết nói những lời lừa người thôi, vì chỉ có thể nói những lời lừa người, nên việc chỉ biết nói những lời lừa người cũng là lừa người đấy. Hì hì, cô hiểu câu nói tự mâu thuẫn này không? Melon.”
“...” Ngơ ngác~~
“Này, đừng có nhìn dáo dác khắp nơi chứ.”
Kéo mạnh!!
“Hử? Á!? Chẳng phải đã bảo đừng có kéo bừa bãi tóc đuôi ngựa rồi sao!”
Bộp!
“Đau quá! Không cần loạn xạ phát động đòn đánh bằng mu bàn tay đâu! Thật là... cô đang nhìn cái gì thế?”
“Đó là cái gì? Mọi người đều đang ném bóng vào con chuột khổng lồ đó kìa.”
“Cái đó à? Đó là phương thức tử hình đặc biệt bằng cách ném đá cho đến chết đấy.”
“Sao lại lừa người nữa rồi—— cái đó nhé, là một loại trò chơi giải trí của công viên giải trí này, mọi người ném bóng vào Chuột Mi để xua đuổi vi khuẩn tà ác đấy.”
“Linh vật thế mà lại bị coi như sâu bọ để xử lý.”
“Tôi muốn chơi.”
“Ồ, muốn lập tức phát huy thành quả ném bóng à?”
“Chủ nhân, tôi cũng muốn chơi thử xem sao.”
“Đừng mà, cậu mà nghiêm túc ném bóng, người bên trong Chuột Mi đảm bảo nhất định sẽ thăng thiên.”
“Bên trong không có người đâu——”
Bốn người thế là ở trong thời gian và thế giới dịu dàng như vậy: Bầu trời xanh không thấy một gợn mây, mặt trời ở trên bầu trời thu nhạt màu đó lộ ra nụ cười ôn hòa. Lúc này cơn gió nhẹ thổi qua, giống như nữ thần tình yêu đang ghen tị với họ ở bên cạnh khẽ thở dài.
Một nam ba nữ giống như tua nhanh mà bước những bước chân nhẹ nhàng, nhìn nhau lộ ra nụ cười vui vẻ, sau đó thần thái phấn chấn đi thảo phạt con chuột khổng lồ đó.
◆◆◆
—— Lúc này có người ở đằng xa quan sát nhất cử nhất động của họ.
Trước đài phun nước, có một đôi nam nữ đang ngồi trên chiếc ghế dài màu trắng.
Nam tử nhai kẹo cao su và trải tờ báo ra.
Thiếu nữ thì ngồi bên cạnh nỗ lực gặm những thanh rau củ như cà rốt và cần tây.
“Này, đó là cái gì thế?” Nam tử mở miệng hỏi.
“Là... kẻ thù.” Thiếu nữ trả lời như vậy.
“Tại sao quan hệ giữa Thép và Nhôm lại tốt như thế?”
“Ai mà biết được, có thể chỉ là tò mò đối với những thứ khác biệt thôi.”
Thiếu nữ trả lời như vậy trên tai phải có một cái khoen lon.
Nam tử chậc một tiếng xong nhanh chóng đứng dậy.
“Lên không?”
“Làm sao có thể.”
Nam tử đem tờ báo trên tay ném vào mặt thiếu nữ.
“Tâm trạng không tốt, về đây.”
“Này, anh đang làm cái gì thế hả!”
Tiếng gạt tờ báo vang lên, thiếu nữ vẻ mặt không vui đuổi theo nam tử đó.
Nam tử đút ngón tay cái vào túi quần bò đi về phía trước—— bọn Kakeru thì đi theo hướng ngược lại; hiện giờ hai bên vẫn chưa có giao điểm.
Chỉ là... bây giờ mà thôi.
—— Một cơn gió thổi qua, tờ báo trải ra như cánh bướm vỗ cánh bay vút lên không trung.
Lại không thể thuận lợi theo gió bay múa, không lâu sau liền lại rơi xuống đất.
Nhưng đây cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Bởi vì thiếu nữ đã đánh tờ báo một phát.
Chỉ là... trên tờ báo lại xuất hiện chín cái lỗ thủng to bằng nắm đấm——
◆◆◆
Tiện thể nhắc tới một chút.
Về món quà Yell tặng——
“Ye, Yell... đây là... cái gì?”
Najimi vừa mở hộp ra, nhìn thấy vật trong hộp lập tức không nói nên lời.
“Ừm? Đây là đồng hồ nhé, vì chủ nhân nói cái của mình đã hỏng rồi, nên tôi chạy tới tiệm đồng hồ mua đấy.”
Yell ngây thơ trợn tròn mắt trả lời như vậy.
“Đúng, đúng là Najimi có nói qua đồng hồ hỏng rồi...”
“?” Yell không hiểu nghiêng đầu.
“Cái này... tuy nói đây cũng là——”
Nội tâm Najimi dâng lên một luồng ý cười vui vẻ nhưng lại không biết nên làm thế nào cho phải, giây tiếp theo lại lập tức phát ra tiếng hét lớn:
“Nhưng cái này là đồng hồ để bàn mà——————!”
Sự ngây ngô tự nhiên của Yell lại một lần nữa nổ tung.
Thế là——
Một chiếc đồng hồ kim để bàn cao khoảng 30 cm, hiện giờ vẫn nỗ lực đo đạc thời gian.
Chẳng khác nào tính cách của Yell mà chuẩn xác vô cùng.
Tích tắc, tích tắc.
Vô cùng vô tận tiếp diễn, luôn luôn không ngừng...