Virtus's Reader
空罐少女 - Akikan 08

Chương 8: CHƯƠNG 8: NGÔI SAO SÁNG TƯƠNG LAI VÀ CUỘC GẶP GỠ TRẦN TRỤI

...Vào đầu tháng Hai, khi ngày Valentine sắp đến.

Mặt trời đã lặn hẳn, thế giới bị thống trị bởi cái lạnh giá và bóng tối.

Phía sau một ngôi đền có một đôi nam nữ.

Họ đứng đối diện nhau trước một khu rừng nhỏ, nơi ánh sáng gần như không thể xuyên qua.

Cả hai đều còn trẻ, khoảng chừng học sinh năm nhất trung học.

Cô gái là một mỹ nhân khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải kinh ngạc.

Nàng có mái tóc đen óng ả đặc trưng của người Nhật, được chăm chút kỹ lưỡng và buộc thành hai bím dài. Dù chỉ có ánh trăng, cũng không khó để nhận ra đôi mắt trong veo và làn da trắng như sứ của nàng.

Ẩn sau bộ đồng phục thủy thủ và chiếc áo khoác hai hàng khuy là một vẻ đẹp không hề thua kém bất kỳ thần tượng hàng đầu nào.

Hai người ở một mình. Phía sau ngôi đền không một bóng người. Thời điểm cận kề Valentine.

Nhìn vào tình cảnh này, hẳn ai cũng nghĩ tiếp theo sẽ là màn tỏ tình của cô gái dành cho chàng trai.

Thế nhưng, sự việc lại không phải như vậy.

Suy cho cùng, hai người họ mới gặp nhau chưa đầy ba mươi giây.

Chàng trai đang hoàn toàn khỏa thân.

Đây không phải là ví von hay cường điệu, kể cả đồ lót, trên người cậu không có một mảnh vải che thân.

Đến giày cũng không mang, chân trần đứng trên lớp tuyết còn sót lại.

Cậu đỏ bừng toàn thân vì lạnh, hơi thở gấp gáp, hà ra từng làn khói trắng.

Trong tay chàng trai là một mảnh vải trắng.

Một chiếc khố – loại đồ lót hiếm thấy trong thời hiện đại.

Cô gái há hốc miệng kinh ngạc khi đối diện với cơ thể trần trụi của chàng trai.

Không chút che đậy, chàng trai hóp mông lại.

"Excuse me mademoiselle (Xin lỗi, tiểu thư)."

Cậu chào một cách lịch thiệp như một quý ông người Anh.

"Xin lỗi đã làm cô giật mình, nhưng tôi không phải người đáng ngờ đâu."

"...!!...!??"

Cô gái hoàn toàn bối rối.

Tuy nhiên, chàng trai điềm tĩnh giơ tay ra hiệu cho cô gái bình tĩnh lại.

"Tôi có một việc muốn nhờ cô giúp."

Cậu nở một nụ cười khoe hàm răng trắng bóng đầy lịch lãm.

"—Cô có thể... giúp tôi buộc cái khố này được không?"

Rồi cậu đưa mảnh vải trắng trong tay ra.

Một chàng trai với lời đề nghị thẳng thắn, hoàn toàn không có vẻ gì là có ý đồ xấu. Chàng trai đó—

Người ta gọi cậu là—Daichi Kakeru.

Để giải thích từ đầu, mọi chuyện là như thế này.

Khu Tama nơi Kakeru sinh sống đã tổ chức một sự kiện gọi là "Lễ hội Đàn ông".

Đây không phải là một giải đấu võ thuật, cũng không phải là lễ hội của những kẻ thích khỏa thân chạy rông.

Đây là một lễ hội có nguồn gốc chính thống, do hai ngôi chùa trong thị trấn cùng tổ chức, và năm nay đã là lần thứ hai mươi ba.

Nói thẳng ra, đầu tiên hai ngôi chùa sẽ chuẩn bị thứ gọi là "kiệu", tức là "kiệu thần" trong các ngôi đền.

Sau đó, những người đàn ông trong mỗi thị trấn chỉ mặc một chiếc khố, khiêng kiệu đi diễu hành quanh thị trấn và đâm vào kiệu của đối phương – tức là một cuộc rước kiệu thi đấu.

Đây là lần đầu tiên Kakeru tham gia lễ hội này.

Dĩ nhiên, Kakeru cũng theo thông lệ, chỉ mặc một chiếc khố.

Cậu gia nhập vào đội của những người đàn ông khác, hăng hái khiêng kiệu, vô cùng thích thú.

...Tuy nhiên, Melon và Najimi đi cùng cậu dường như không nghĩ vậy. Khi lễ hội kết thúc, Kakeru quay lại ngôi chùa của phe mình thì họ đã đi mất.

Kakeru đến chỗ để đồ đạc cá nhân, trong điện thoại có một tin nhắn từ Melon.

‘Budoko buồn ngủ rồi, nên chúng tôi về trước nhé.’

Cái chữ ‘nhé’ trong câu ‘về trước nhé’ này, không phải là giọng điệu ‘thiếp xin phép về trước nhé’, mà là cái giọng đàn ông ‘À—ông đây về trước nhé’. Chắc chắn là vậy.

Không thể kìm nén sự phấn khích của lễ hội và cơn giận đối với họ, Kakeru không muốn lẳng lặng về nhà, bèn lao ra khỏi chùa và chạy lung tung khắp thị trấn.

Khi Kakeru đến ngôi đền này thì đã là bảy giờ tối.

Mặt trời đã lặn từ lâu, bức màn đêm đen kịt dày đặc thậm chí đã buông xuống tận đường chân trời.

Đó là một ngôi đền nhỏ, nằm ở khoảng giữa hai thị trấn tổ chức lễ hội.

Về đêm trời càng thêm lạnh. Vô số ngọn đèn lồng dọc theo lối đi vào đền tỏa ra ánh sáng màu cam nhạt, giờ đây trông như những cột băng, với quầng sáng sắc lẻm.

"Chết tiệt! Mấy người đó! Dám không nói với bản đại gia một tiếng mà đã về!"

Trên lối đi vắng tanh trong khuôn viên đền, Kakeru chỉ mặc một chiếc khố, vừa đi vừa đá mạnh xuống đất.

Lượng adrenaline tiết ra từ Lễ hội Đàn ông đã biến thành cơn giận đối với họ, không có chỗ xả.

"Hừ—! Hừ—! Cho nên mới nói đàn bà! Cho nên mới nói đàn bà! Oaaaa—!"

Sự hưng phấn tột độ không thể kiểm soát được cơ thể còn chưa nguội lạnh, chỉ thấy cậu một mình kích động chạy lung tung.

Kakeru đã ở trong trạng thái này từ nãy đến giờ. Cứ như một mình tái hiện lại một buổi hòa nhạc death metal.

Nhiệt độ gần bằng không. Từ lễ hội đến đây, lòng bàn chân cậu đã đỏ bừng và hơi tê cóng, nhưng đối với Kakeru lúc này, đó chỉ là chuyện nhỏ.

Tuyết rơi từ mấy ngày trước vẫn còn đọng lại bên cạnh văn phòng của ngôi đền, nơi ánh nắng không bao giờ chiếu tới.

"!"

Phát hiện ra đống tuyết còn sót lại, Kakeru không nói một lời mà chạy tới.

Rồi cứ thế lao thẳng vào đống tuyết.

Kakeru nằm ngang lăn qua lăn lại, lăn qua lăn lại trên tuyết.

"Oa ha ha! Oa ha ha ha ha! Tôm chiên xù! Lớp bột của tôm chiên xù! Oa ha ha ha ha!"

Cậu vừa cười lớn vừa lăn qua lăn lại, lăn qua lăn lại.

Tôm đây! Tôi là một con tôm tươi sống A u, a u, chiên tôi đi, chiên tôi đi, này, ai đó lấy dầu chiên tôi đi, chiên cho giòn rụm nhân lúc còn tươi này.

Bạch bạch, bạch bạch.

Chỉ mặc một chiếc khố, người dính đầy tuyết, còn bắt chước động tác của một con tôm vừa bị bắt.

Nếu có ai đi qua, nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ gọi cảnh sát.

Tuy nhiên, sau một hồi quậy phá, Kakeru cuối cùng cũng nằm im bất động.

"————"

Nằm ngửa trên tuyết như đã chết.

Thứ còn lại trong lòng chỉ là sự cô đơn, lạc lõng.

—Rốt cuộc đàn ông.

"Rốt cuộc đàn ông là gì chứ?"

Kakeru tự vấn lòng mình, ngước nhìn bầu trời đêm đen kịt suy tư. Chắc là một cái khố.

Ta rốt cuộc là gì. Ta từ đâu đến, và sẽ đi về đâu.

Đây là một câu hỏi rất triết học, một câu hỏi không có lời đáp, nhưng lại không thể không hỏi.

Sau mỗi lễ hội, luôn có một cảm giác trống rỗng không biết từ đâu ùa đến. Cảm giác như có một lỗ hổng trong lồng ngực. Vị thần của sự dũng mãnh, hoang dã của đấng nam nhi vừa mới ngự trị trong Kakeru dường như đã rời đi cùng với lễ hội.

...Thực ra chỉ là do phản ứng phụ của việc quá phấn khích, nên bây giờ cậu mới xìu như một quả bóng xì hơi, nhưng điều này không thể nói ra được.

Kakeru đang suy ngẫm xem rốt cuộc đàn ông là gì.

"Cảm giác này rốt cuộc là sao chứ. Sự hưng phấn lúc nãy, bây giờ thật xa vời... Cứ như chỉ có mình ta lạc bước vào một xứ sở xa lạ. Tiếp theo ta phải đi đâu đây..."

Kakeru lảo đảo đứng dậy.

Tay đặt lên lồng ngực trần.

Trái ngược với lúc lễ hội, nhịp tim giờ đây thật trầm ổn, dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Nhịp tim yên tĩnh đó cũng đồng nghĩa với việc, ngọn lửa "nam tính" đã rời khỏi cơ thể Kakeru.

"A a, sắp biến mất rồi... Từ trong cơ thể ta, nhiệt huyết của một nam nhi sắp biến mất rồi..."

Kakeru cảm thấy như sắp khóc. Tâm trạng đó, rất giống với một người đàn ông tiễn biệt người mình yêu. Thường thì phải ngược lại mới đúng, và việc này lại quá ủy mị, điều đó càng khiến cậu thêm buồn.

Kakeru nức nở run rẩy, vừa lẩm bẩm "tại sao, tại sao" vừa dậm chân xuống đất.

Ánh mắt cậu dời đến chiếc khố.

Mảnh vải che đậy bản thân.

"Chết tiệt, chết tiệt...! Chính vì cái thứ quỷ quái này...! Nên ta mới...!"

Giống như một tình tiết hối hận trong truyện tranh cờ bạc, Kakeru lẩm bẩm và một tay nắm lấy chiếc khố.

Cậu giật phăng chiếc khố đáng ghét đó với một khí thế dũng mãnh.

Phần bí mật vốn được giấu sâu trong mảnh vải đương nhiên cũng bị phơi bày ra trước thế gian.

Kakeru đầy khí phách ném chiếc khố vừa cởi ra đi.

Đúng với nghĩa đen, trở về với hình hài lúc mới sinh.

—A a,

"Cảm... cảm giác này thật sảng khoái...!"

Tâm trạng như được tái sinh.

Lẽ ra nên làm thế này ngay từ đầu. Chính vì bị trói buộc bởi một mảnh vải nhàm chán, khiến cho tâm hồn bị che lấp, nên mới rơi vào tâm trạng thảm hại thế này.

Tại đây, Kakeru đã lấy lại được phẩm giá của một người đàn ông.

Cảm giác thật tự do. Phóng khoáng.

Cảm giác mà bản thân đã lãng quên từ lâu.

Muốn nói cho người khác biết, cảm giác này.

"Có ai... đến xem ta đi! Hãy xem con người thật của ta đi!"

Nếu có ai nghe thấy, chắc chắn sẽ nghĩ tôi là một kẻ điên. Nhưng tôi không điên, tuyệt đối không. Kẻ nói người khác kỳ lạ mới là kẻ kỳ lạ.

"Thế giới này mới là sai lầm! Con người vì mặc quần áo, nên đã sa ngã từ gốc rễ rồi!"

—Đúng vậy, khoảnh khắc này Kakeru đã giác ngộ.

Cạch—…

Từ phía chính điện của ngôi đền vọng lại một âm thanh sắc lẻm.

Cạch—, cạch—, cạch—…

Như tiếng hai vật cứng va vào nhau, vang vọng khắp ngôi đền theo một nhịp điệu nhất định.

Nghe thấy âm thanh đó, Kakeru đột nhiên hoàn hồn.

"A... mình, mình vừa mới..."

Có người trong đền.

Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, cơn gió hưng phấn từ nãy đến giờ như một trò đùa, tan biến không còn một dấu vết.

Kakeru lập tức cảm thấy xấu hổ về cơ thể trần trụi của mình.

"Mình rốt cuộc đang làm gì vậy chứ... Dù buổi tối không có ai, nhưng khỏa thân ngoài trời thì cũng quá... Thiệt tình, mình điên rồi sao?"

Âm thanh sắc lẻm vẫn vang lên, nhưng chỉ nghe tiếng mà không thấy người. Có vẻ người phát ra âm thanh đang ở phía sau chính điện.

Nhân lúc chưa bị ai phát hiện, Kakeru vui vẻ nhặt lại chiếc khố vừa ném đi, định mặc lại.

...Nhưng cậu không biết mặc thế nào. Trước lễ hội, có những người đàn ông khác chỉ cho cậu cách mặc nên mới thuận lợi, nhưng một mình thì không làm được.

Cứ thế này thì không về nhà được.

Phải làm sao đây?

Cạch—, cạch—…

"Đúng rồi..."

Kakeru đấm tay này vào lòng bàn tay kia.

"Chỉ cần nhờ người đó buộc giúp là được!"

Kakeru đắc ý đi về phía sau ngôi đền, nơi phát ra âm thanh.

Tâm trạng của cậu vẫn chưa hoàn toàn bình thường.

Phía sau ngôi đền có một khoảng đất trống đủ lớn để chơi trò một hai ba, và một khu rừng nhỏ với vài cây cổ thụ.

Ngay trước một trong những cái cây đó.

Trong một góc tối mờ, nơi ánh đèn lồng chỉ có thể chiếu tới một cách yếu ớt, có thể thấy một bóng người.

Người đó đang quay lưng về phía Kakeru. Người đó đối mặt với thân cây, vung vẩy thứ gì đó trong tay.

Theo chuyển động của tay người đó, phát ra tiếng "cạch—".

Người đó dường như hoàn toàn không để ý đến bên này.

Nheo mắt nhìn kỹ, dường như đó là một cô gái trạc tuổi Kakeru. Theo chuyển động của tay, hai bím tóc dài cũng nhẹ nhàng đung đưa.

Một cô gái. Một cô gái.

Một cô gái. Là một cô gái.

Thế nhưng Kakeru vẫn một tay cầm khố,

"Xin lỗi đã làm phiền cô lúc bận rộn, tiểu thư."

Cậu bắt chuyện với nàng một cách rất lịch lãm.

Cô gái ngừng động tác, nhanh chóng quay người về phía Kakeru.

Ánh sáng màu cam nhạt từ ngọn đèn lồng sau lưng Kakeru, như đang vuốt ve khuôn mặt nàng.

—Đẹp quá.

Đó là suy nghĩ đầu tiên nảy ra. Suy nghĩ này không có ý đồ gì, hay nói đúng hơn là một cảm xúc thuần khiết. Giống như hỉ nộ ái ố, một loại cảm xúc nguyên thủy mang tên "cái đẹp".

Kakeru vì luôn ở bên cạnh Melon, Najimi và Yell, nên bất giác đã quen và chai sạn. Nhưng khi nhìn thấy nàng, cảm giác này lại trỗi dậy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú. Mái tóc thẳng và dài, che đi một nửa đôi mắt. Sống mũi cao đẹp, làm nổi bật khuôn mặt cân đối hoàn mỹ.

Mái tóc dài có độ bóng như vừa gội, được buộc thành hai bím đáng yêu. Trên chiếc cổ thon thả như hoa huệ, quấn một chiếc khăn choàng dài kẻ sọc kiểu Scotland, mang một vẻ gợi cảm khó tả.

Trên người nàng là bộ đồng phục thủy thủ và chiếc áo khoác hai hàng khuy màu xanh đậm có phần dày dặn, nhưng vóc dáng tuyệt vời của nàng vẫn có thể nhận ra rõ ràng.

Cánh tay và eo rất thon, nhưng vòng một đầy đặn lại vô cùng nữ tính.

Đôi chân thon dài lộ ra từ chiếc váy xếp ly hơi ngắn, không quá mảnh mai cũng không quá thô, sở hữu sự đầy đặn và đàn hồi vừa phải, vẽ nên một đường cong mượt mà, thuôn dần về phía mắt cá chân. Dù bị đôi tất đùi màu đen che khuất, nhưng chắc chắn mắt cá chân cũng rất gợi cảm.

Nàng mang đến một vẻ đẹp tựa ánh trăng, và vì gò má nàng có chút ửng hồng ấm áp, sự kết hợp giữa lạnh và nóng đã tạo ra một sức quyến rũ khiến đàn ông say đắm.

Một tiểu ác ma chưa trưởng thành – nàng cho người ta cảm giác như vậy.

"A..."

Nhìn thấy khuôn mặt của Kakeru, nàng kinh ngạc mở to mắt.

Rồi, ánh mắt nàng, từ khuôn mặt Kakeru dần dần di chuyển xuống dưới.

Sau đó, khi nhìn chằm chằm vào một chỗ, khuôn mặt xinh đẹp của nàng lập tức đỏ bừng.

"Excuse me mademoiselle (Xin lỗi, tiểu thư)."

Thế là, Kakeru mỉm cười lịch lãm chào hỏi.

"—Xin hỏi, cô có thể giúp tôi buộc cái khố này được không?"

Một tay đưa ra chiếc khố trắng, cậu đề nghị một cách lịch sự.

"————"

Sau đó, cơ thể yêu kiều của cô gái hai má ửng hồng run lên một cái.

"×▼■※♂☆√!?!?"

Nàng hoảng hốt hét lên một tiếng thất thanh, và vung vẩy thứ-gì-đó trong tay.

"Ối."

Kakeru ung dung né được thứ đó. Thần kinh của cậu đã trở nên khá nhạy bén nhờ Lễ hội Đàn ông.

"Chờ đã, tôi—"

"Ché, chét!"

"Không phải người đáng ngờ."

"Chét đi đi aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa¨"

Cô gái hét lên không rõ lời, điên cuồng vung vẩy thứ gì đó để đẩy lùi Kakeru, rồi nhân cơ hội lảo đảo bỏ chạy.

"Này! Cô chờ một chút! Không thể nghe tôi nói sao!"

Dù Kakeru cố gắng gọi cô lại, nhưng cô không thèm ngoảnh lại, cứ thế chạy đi.

Kakeru một mình trần như nhộng đứng lặng im.

"...Chà chà, thật đáng lo ngại, giới trẻ bây giờ chẳng chịu nghe người khác nói gì cả."

Như một trí thức, cậu khẽ nhún vai, cũng định rời đi.

"...Hửm?"

Bàn chân trần bước đi dường như giẫm phải thứ gì đó. Một cảm giác cứng rắn khác với đất.

Là một tấm thẻ. Giống như thẻ ATM, một vật thể hình chữ nhật bằng nhựa thông thường.

Kakeru tiện tay nhặt tấm thẻ lên.

"...Rabbit Hatch?"

Mấy chữ này được in bằng một phông chữ thời thượng trên mặt trước của tấm thẻ, dường như là tên của một công ty. Bên dưới có in địa chỉ và số điện thoại của công ty, cùng với dòng chữ ‘Thẻ thông hành phổ thông’.

Viền thẻ được gia công màu đen, có vẻ như dùng thẻ này quẹt qua máy đọc thẻ là có thể vào được công ty tên Rabbit Hatch này.

"Là của cô gái lúc nãy làm rơi sao?"

Lật ra mặt sau, có tên người sở hữu được viết bằng bút bi.

‘Hoshiryū Shōko’

Mấy chữ này.

"Cái gì đây? Đọc là Hoshinagare à? Tên lạ thật."

Mục ‘Trực thuộc’ bên dưới ghi ‘Trường Trung học Seirei’.

Kakeru biết ngôi trường này, là một trường trung học tư thục nổi tiếng ở Shinjuku. Ngôi trường đó có khoa nghệ thuật biểu diễn, và vì có nhiều nghệ sĩ và những người muốn trở thành nghệ sĩ theo học ở đó, nên thường xuyên được đưa tin trên truyền hình.

"...Hửm? Khoan đã, Rabbit Hatch này... chẳng lẽ là Rabbit Hatch đó!?"

Vì quá nổi tiếng, nên Kakeru nhất thời không phản ứng kịp.

Đó là một công ty quản lý đã từng có một thời kỳ huy hoàng. Vào thời kỳ đỉnh cao, công ty có hơn ba mươi thần tượng và ca sĩ nổi tiếng, và đã thành lập các nhóm nhạc thần tượng, thường xuyên xuất hiện trên truyền hình. Có một thời gian, dù chuyển kênh chương trình tạp kỹ nào, cũng chắc chắn sẽ có nghệ sĩ của họ.

Gần đây, vì các thần tượng hàng đầu trước đây đã bước sang tuổi gần ba mươi và tốt nghiệp khỏi vai trò thần tượng, cộng với sự trỗi dậy của các công ty quản lý khác, nên thế lực của họ không còn như xưa, nhưng sự tồn tại của họ vẫn chiếm một vị trí quan trọng trong lòng công chúng.

Khi Kakeru còn là học sinh tiểu học, cậu từng là fan của Andō Ōka, một nghệ sĩ thuộc công ty này, và còn có một quá khứ đen tối – đó là đã viết một bài thơ sến sẩm trong thư gửi cho fan.

"...Nếu có thẻ thông hành ở đây, vậy có nghĩa là cô gái lúc nãy cũng là..."

Kakeru lại nhớ lại khuôn mặt của cô.

Không thể sai được, nói cô ấy là thần tượng cũng hoàn toàn hợp lý.

"Nếu vậy, quả nhiên..."

Kakeru phấn khích vung vẩy chiếc khố.

"Cô ấy là thần tượng!! Ya hú——————!"

Kakeru khỏa thân nhảy múa điên cuồng, thể hiện niềm vui bằng cả cơ thể, còn hôn chụt một cái lên tấm thẻ.

"Mình sẽ nhân cơ hội này kiếm một cô bạn gái thần tượng————! Ga ha ha ha ha ha ha! Cuộc đời màu hồng mà mình hằng mơ ước, được phụ nữ nuôi, sống trong tửu trì nhục lâm, cười đến rụng quai hàm ơi!"

Kakeru nhảy tưng tưng chạy đi.

...Vì quá phấn khích, nên Kakeru đã không để ý đến một chuyện.

Đó là, cô gái lúc nãy đã một mình làm gì.

Trong góc tối phía sau ngôi đền, có một cái cây.

Trên cây có một hình nhân bằng rơm bị một cây đinh năm tấc xuyên qua ngực, đóng chặt vào thân cây.

◆ ◆ ◆

"...Chuyện là như vậy đó!"

Kakeru hào hứng kể lại cho mọi người nghe tóm tắt sự việc sau Lễ hội Đàn ông.

Đây là nhà bếp trong căn hộ của Kakeru. Đã hơn mười giờ tối.

Bên bàn ăn ngoài Kakeru, còn có Melon, Najimi và Yell. Budoko đã biến lại thành lon rỗng, cuộn mình trong chăn ngủ ngon lành.

"Quả nhiên là thế mà, kiếm bạn gái thì phải chọn thần tượng chứ! Vừa xinh vừa có tiền! Có thể nuôi mình!"

"............" "............"

Mặt Melon và Najimi đều sa sầm lại.

"Mình phải nhân cơ hội này tiếp cận cho bằng được! Ga ha ha ha ha ha!"

"Này, Kakeru. Tớ có một câu hỏi."

"Ga ha ha ha ha ha! Chuyện gì thế Melon!"

"Trong tình trạng khỏa thân, cậu đã về đây bằng cách nào?"

Lại hỏi cái đó à.

"Lúc này phải hỏi thêm về Shōko chứ!"

"Nhưng tớ hoàn toàn không có hứng thú với chuyện đó. Rốt cuộc cậu đã về bằng cách nào hả."

Sau đó, Kakeru đã dùng khố che đi phần nhạy cảm, nấp trong bóng tối và tìm mọi cách quay lại ngôi chùa, vội vàng mặc quần áo rồi về.

Hành động mặc quần áo luôn mang lại một cảm giác thất bại. Đó là sự cô đơn và trống vắng mà chỉ những nam nhi thô kệch mới có thể thấu hiểu.

"Chuyện đó không quan trọng! Quan trọng là làm thế nào để mình và Shōko có thể thắt chặt quan hệ! Này, Yell! Đừng có nghịch quýt của người khác!"

Kakeru phớt lờ lời nói của người khác, hét vào mặt Yell đang xếp chồng những quả quýt trên bàn ăn. Tiếng hét đó làm cho chồng quýt cao ba tầng lăn xuống.

"......."

Yell đột ngột mở to mắt trừng lại.

"...Thực sự xin lỗi, là tôi đã quá đắc ý rồi."

Và Kakeru lập tức co rúm lại.

"Đúng vậy đó, Yell. Không được nghịch đồ ăn đâu nhé?"

"Thực sự xin lỗi, chủ nhân."

Yell rất ngoan ngoãn với Najimi.

Nếu nói theo thế giới của loài chó, điều này rõ ràng cho thấy một thứ bậc.

Najimi → Yell →→→ Kakeru.

...Ôi ôi, phẩm giá của đàn ông ở đâu rồi?!

"Vậy? Lúc nãy đang nói chuyện gì ấy nhỉ?"

Melon vừa chơi điện thoại vừa tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Cô ấy dường như đang chơi trò xếp gạch.

"Ồ ồ đúng rồi, tớ đang nói về Shōko! Nếu cô ấy làm rơi thẻ thông hành, vậy có nghĩa là cô ấy không vào được công ty đúng không? Chuyện này không xong rồi! Tớ phải mang đến cho cô ấy! Nên tớ sẽ nhân cơ hội này làm quen và xây dựng mối quan hệ thân thiết với cô ấy! Ga ha ha ha ha ha!"

"Ừm~ nhưng mà~ tớ tìm trên mạng bằng tên đó mà không thấy~?"

Najimi vừa bấm điện thoại vừa nói. Cô bé dồn hết trọng lượng vào lưng ghế, hai chân chống lên, ngả ghế ra sau như một chiếc nôi. Yell sợ cô bé sẽ ngã ngửa ra sau, nên lo lắng đặt một tay lên lưng ghế.

...Mà nói đi cũng phải nói lại, Najimi, cái điện thoại đó là của tôi mà. Đừng vì tiếc tiền trả phí mạng mà tự tiện lấy của người khác dùng chứ.

"Cái cô Hoshiryū Shōko đó, có thật là thần tượng không? Hay chỉ là nhân viên làm thêm của công ty quản lý thôi?"

"Đồ ngốc, là chưa ra mắt thôi. Trên thẻ thông hành không phải ghi ‘Thẻ thông hành phổ thông’ sao? Đó là vì chưa chính thức thuộc công ty, sắp tới mới ra mắt đó."

"Nhưng cũng có thể không ra mắt được đâu? Dù sao thì người muốn làm thần tượng cũng nhiều lắm."

"Ồ ồ, thật đáng thương làm sao Melon Melon, lại đi mong người khác thất bại, đúng là một đứa trẻ hẹp hòi..."

"Melon cũng có mặt chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi à?"

"Tôi không đến lượt cậu nói đâu!"

Xì xì xì xì! Melon bốc khói ga không kìm được cơn giận.

Najimi đắc ý khoanh chân, lấy ra một hộp kẹo thuốc lá sô cô la từ trong túi, rồi lấy một điếu ngậm trên môi. Yell lập tức lấy bật lửa một trăm yên ra châm lửa, một mùi thơm ngon của đường cháy lan tỏa.

"Thật khó chịu... Cậu cứ nhớ lấy đấy."

"Thôi thôi, trong ngày vui thế này đừng cãi nhau nữa. Vậy thì, ngày mai mọi người cùng nhau mang thẻ thông hành đến Rabbit Hatch nhé. Quyết định vậy đi!"

Tôi đi tắm đây! Kakeru đột nhiên tuyên bố một cách nam tính, rồi với nụ cười sảng khoái đi vào phòng tắm.

Ba cô gái bị bỏ lại.

"...Này......... Tớ đang gọi cậu đấy."

"Ừm~? Gì thế?"

Najimi với vẻ mặt hạnh phúc, sợi tóc ngố dựng đứng, lười biếng đáp lại trong khi đang nhai điếu kẹo thuốc lá sô cô la cháy xém.

Melon bất an liên tục bật tắt điện thoại.

"Cái đó... cứ để mặc vậy có được không...?"

"Ừm ừm—? Hử? Sao thế, cậu để ý à~?"

"Này, không phải! Tớ chỉ—"

"Các cậu đang nói gì vậy?"

"Ê hê hê, nếu Kakeru mà thích thần tượng thì, cậu..."

"Chờ đã! Không phải, tớ không hề để ý đến chuyện của tên đó—"

"Vậy tại sao cậu lại có vẻ bồn chồn như vậy?"

"Ực."

Melon ngượng ngùng liếc mắt lung tung, dùng ngón tay gãi gãi chiếc kẹp tóc đang không ngừng phát ra tiếng xì xì của ga.

"Không sao đâu." Najimi cho nốt phần kẹo thuốc lá còn lại vào miệng, nhai giòn tan.

"Thần tượng sao có thể để ý đến Kakeru chứ. Kakeru ấy à, từ trước đến giờ vẫn vậy. Toàn theo đuổi những đối tượng xa vời như nghệ sĩ, thật là..."

Vẻ mặt của Najimi vô cùng bình tĩnh.

"Đúng là một đứa trẻ con."

Cô bé nói vậy rồi nhún vai.

Cái vẻ thản nhiên và điệu bộ đó, thể hiện sự quen biết lâu năm, luôn khiến người ta cảm nhận được một khoảng cách, Melon không khỏi cảm thấy ấm ức.

◆ ◆ ◆

Ngày hôm sau, sau giờ học.

Kakeru kéo theo Melon, Najimi và Yell lên tàu điện đi đến Shinjuku.

Đã tra cứu trước vị trí của điểm đến bằng điện thoại, nên họ nhanh chóng tìm thấy công ty Rabbit Hatch.

Không hổ danh là một công ty quản lý nổi tiếng, đó là một tòa nhà năm tầng nổi bật, mặt tiền hướng ra đường lớn.

Cửa chính có treo một tấm biển lớn ghi ‘Rabbit Hatch’, qua cánh cửa xoay bằng kính có thể thấy quầy lễ tân.

Nhưng Kakeru không đi vào cửa chính, mà đi vòng ra bên hông tòa nhà.

"Hử? Không vào à?"

"Cậu chẳng hiểu gì cả. Chỉ có người ngoài mới đi cửa chính thôi."

Dưới sự dẫn dắt của Kakeru, họ đi vòng ra phía sau tòa nhà, nơi có một cửa sau.

Đó là một lối ra vào dành riêng cho nhân viên, nhỏ hơn nhiều so với cửa chính.

Đẩy cánh cửa kính bước vào, bên cạnh hành lang hẹp là một phòng bảo vệ kiêm quầy lễ tân, giống như quầy giao dịch của ngân hàng.

"Xin chào. Xin hỏi quý khách có phải là khách đến thăm không? Có hẹn trước không ạ?"

Người bảo vệ ngồi trước quầy lên tiếng.

Kakeru nhìn đông ngó tây.

Phía trước hành lang có một cánh cửa tự động, và một nhân viên bảo vệ mặt mày hung dữ, đứng bất động như núi.

Chỗ cửa tự động có lắp một máy đọc thẻ, có vẻ như chỉ cần quẹt thẻ thông hành qua là có thể mở khóa cửa để đi vào.

"...Xin hỏi quý khách có hẹn trước không ạ?"

"Ây da! Chào—anh—chào—anh!"

Kakeru vừa trả lời người bảo vệ, vừa vung vẩy tấm thẻ thông hành trong tay đi về phía trước.

Nhân viên bảo vệ trước cửa tự động lộ vẻ mặt "Hả?" bối rối.

"Yo yo, các anh vất vả rồi!"

Kakeru vừa đối phó qua loa vừa quẹt tấm thẻ trong tay qua máy đọc thẻ. Sau một tiếng bíp nhẹ, khóa cửa được mở, cánh cửa tự động mở ra hai bên.

Kakeru định giả làm nhân viên để đường hoàng đi vào trong, nhưng—

"Hả!? Khoan đã, vào tự tiện vậy được sao!?"

Melon ở phía sau đột nhiên lớn tiếng hỏi.

...Chậc, cái đồ vô dụng này.

"Anh đứng lại cho tôi!"

Nhân viên bảo vệ hoảng hốt ngăn Kakeru đang tặc lưỡi lại.

Không lâu sau, từ trong phòng bảo vệ, các nhân viên bảo vệ khác chạy ra, bao vây lấy nhóm Kakeru.

Kakeru bực bội khoanh tay trước ngực gầm lên.

"Các người làm cái quái gì vậy! Đồ kỳ cục!"

"...Tại sao cậu lại nói chuyện với cái giọng vênh váo đó hả, đồ ngốc!"

"Đúng vậy đúng vậy!" "Đó là lời tôi muốn nói!" "Các người là cái thá gì chứ!" "Nói nhảm gì vậy!"

Các nhân viên bảo vệ đồng thanh với Melon.

Nhóm Kakeru lập tức bị giữ tay, và bị lôi vào phòng bảo vệ.

"Chờ, chờ đã! Chúng tôi không phải—"

"Ôi ôi thật là mất thể thống! Trật tự! Trật tự! Trong mắt các người không có gia huy này sao! Đây là thẻ thông hành của ứng cử viên thần tượng tương lai, cô Hoshiryū Shōko đó! Lũ vô lễ các người! Trật tự cho ta!"

"Thằng nhóc này tại sao lại có tấm thẻ đó!" "Này, mau liên lạc với cấp trên!" "Qua đây cho tôi!"

"Ghét quá đi~! Tại sao Kakeru lại đổ thêm dầu vào lửa chứ—! Các vị xin chờ một chút, Najimi tuyệt đối không phải người đáng ngờ... Á!?"

"! Tên kia, thả chủ nhân ra cho ta!"

"Chờ đã, Yell! Không được ở đây!"

—Bỗng nhiên.

"Ồn ào cái gì thế!"

Một giọng nữ a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a-

Mọi người đứng hình quay lại nhìn, chỉ thấy một người từ cửa sau bước vào.

Đó là một người phụ nữ lớn tuổi mặc một bộ vest màu xanh đậm giản dị. Mặc dù cảm giác đã ngoài sáu mươi, nhưng bà không có nhiều nếp nhăn, cử chỉ cũng rất nhanh nhẹn.

Mỗi bước đi đường bệ của bà, chiếc váy ngắn trẻ trung và đôi bông tai lớn rủ xuống từ tai, đều lấp lánh dưới ánh sáng.

"Phu, phu nhân Lapide!"

Người bảo vệ đang khống chế Kakeru lên tiếng.

Kakeru cũng biết người phụ nữ này.

Lapide Giant. Chủ tịch của công ty quản lý Rabbit Hatch.

Trước đây, bà thường xuyên xuất hiện trên các chương trình truyền hình với tư cách là người phát ngôn của công ty. Bà là một nhân vật lớn trong làng giải trí, giống như một người giám hộ có phần phiền phức của các thần tượng, nhiều nghệ sĩ đều kính sợ bà.

"Rốt cuộc là có chuyện gì ồn ào ở cửa ra vào thế!? Lỡ bị khách nhìn thấy thì sao!"

Đôi môi tô son đỏ đậm lòe loẹt của bà quát lên, tất cả mọi người như bị điện giật, co rúm người lại.

"Thằng nhóc... không, cậu thiếu niên này muốn xâm nhập vào tòa nhà, nên tôi đã bắt cậu ta lại."

"Không phải xâm nhập! Tôi chỉ đến để đưa cái này thôi!"

Kakeru với vẻ mặt khó chịu đưa tấm thẻ thông hành cho Lapide xem.

Ngay khi Lapide nhìn thấy, ánh mắt bà lập tức trở nên lo lắng.

Bà giật lấy tấm thẻ như cướp, vội vàng nhìn vào cái tên được viết ở mặt sau.

"Tại sao cậu lại có thẻ thông hành của Shōko! Cậu lấy nó ở đâu!?"

"Cái đó, là vì..."

"Cậu là gì của Shōko!? Hai người có quan hệ gì!?"

"Chờ đã chờ đã! Bà nghe Kakeru nói đã—"

Một cái lườm sắc lẻm.

Đối mặt với cái nhìn đầy uy quyền của tuổi tác, Melon "ư" một tiếng không dám nói tiếp.

"Cô im đi, bây giờ tôi đang nói chuyện với cậu trai này. Nào, nói cho tôi biết, tại sao cậu lại có thẻ thông hành của Shōko. Tùy vào câu trả lời của cậu, tôi..."

"Không phải đâu, bà ơi. Chuyện không phải như bà nghĩ đâu."

Ánh mắt bà lóe lên tia hung dữ.

...Sửa lại lời nói của mình thôi.

"Không phải đâu, ông ơi. Chuyện không phải như ông nghĩ đâu."

Một cú đá mạnh.

Najimi tung một cú đá Nấm Xấu chính diện vào ống chân của Kakeru {Chú thích 1: Chỉ chiêu thức Najimi làm mặt giống kẻ địch kinh điển Nấm Xấu trong game Ma〇o Bros, rồi đá mạnh vào ống chân Kakeru}.

Nghiêm túc đi—sau đó cô bé lộ ra ánh mắt lạnh lùng đại diện cho phái nữ.

...Xin lỗi, tôi sai rồi.

Kakeru nghiêm túc kể lại đầu đuôi câu chuyện ngày hôm qua cho Lapide nghe.

"............Ra vậy. Vậy là cậu đã nhặt được thẻ thông hành của Shōko."

"Đúng vậy, cho nên chúng tôi không có quan hệ gì kỳ lạ cả. Mà này, Hoshiryū Shōko có đúng là thần tượng ở đây không? Đã ra mắt chưa?"

"Cách đọc không phải Hoshinagare, là Hoshiryū... Xem ra cậu thực sự không có quan hệ gì với con bé đó. Đủ rồi, các cậu về đi."

Một tay cầm thẻ thông hành, Lapide buông lại câu đó rồi nhanh chóng rời đi.

"Này, này, cho tôi gặp Shōko một lần đi."

"Không được. Tôi không thể để một thần tượng tương lai gặp một thằng nhóc không rõ lai lịch như cậu. Xin cậu đừng tiếp cận con bé đó nữa."

Thái độ lạnh lùng. Chỉ thấy Lapide cứ thế cầm thẻ thông hành mở khóa cửa, đi sang phía bên kia.

"Này, cái quái gì vậy! Thái độ kiêu ngạo đó của bà là sao! Tôi đã mang đồ bị mất đến trả mà! Ít nhất cũng phải nói một lời cảm ơn chứ!"

"Cảm ơn, cậu đừng đến đây nữa."

Lapide chỉ quay đầu lại, trả lời cho qua chuyện.

Soạt, cánh cửa tự động đóng lại theo tiếng đó, rồi khóa lại một lần nữa.

◆ ◆ ◆

"Cũng đành chịu thôi. So với cậu, một kẻ không rõ lai lịch, thì cô ấy đúng là hoa trên cành cao."

Melon nói với một giọng điệu như sắp hát lên.

Chỉ cần nhìn vào biểu cảm và bím tóc buộc lệch một bên của cô ấy, là có thể hiểu được tâm trạng của cô. Theo những bước chân nhảy nhót, bím tóc đó cũng vui vẻ đung đưa.

Kakeru thì mặt mày ủ rũ, lẳng lặng bước đi.

Bị đuổi ra khỏi công ty quản lý, cả nhóm đã từ bỏ việc gặp Hoshiryū Shōko, ngoan ngoãn đi về.

...Tại sao lại thành ra thế này.

"Hử? Không phải đi lối đó đâu?"

Najimi nói với Kakeru đang định đi về hướng ngược lại với nhà ga.

"Là lối này. Vì tớ sẽ đến trường Trung học Seirei."

Kakeru trả lời một cách hiển nhiên. Cậu đã tra trước địa điểm của trường Trung học Seirei rồi.

"Gì chứ, tại sao lại quan tâm đến thế?"

"Nhưng dù cậu có đến đó cũng không gặp được đâu. Nếu có khoa nghệ thuật biểu diễn, thì chắc chắn cũng có biện pháp an ninh nghiêm ngặt mà?"

"Cái này thì, cậu xem. Trước tiên cứ hỏi mấy học sinh đi ra từ trường, rồi thì..."

"Đây rõ ràng là theo dõi mà! Tớ không muốn đâu, chủ nhân của tớ lại là một kẻ bị bắt quả tang vì tội theo dõi!"

"Najimi cũng không muốn—Yell cũng không thích đúng không?"

"Nói sao nhỉ. Thật ra, dạo gần đây nhìn Kakeru-dono, tôi thấy cũng nên để ngài ấy nếm mùi đau khổ một lần, nhưng tôi không thể nói ra những lời thật lòng này được."

"Này này, nói hết ra rồi kìa. Lời thật lòng của cô nói hết ra rồi đó, Yell-san."

"Với lại, Kakeru, cái tên Hoshiryū Shōko đó chắc chắn là nghệ danh rồi. Ở trường chắc chắn dùng tên thật, dù có đi hỏi học sinh. Cũng chắc chắn không ai biết đó là ai đâu."

"Không có chuyện đó đâu. Người đẹp như vậy mà, chắc chắn dù tên khác, chỉ cần miêu tả ngoại hình và đặc điểm là sẽ biết ngay. Nghe này? Các cậu cũng thử tưởng tượng xem nhé? Đầu tiên tóc thẳng và óng ả, rồi mặt nhỏ nhắn săn chắc, tiếp theo thân hình tuy mảnh mai nhưng chỗ cần lồi thì vẫn lồi, thay vì là kiểu người ngoài trời thì thuộc kiểu trong nhà, giờ nghỉ trưa sẽ ở thư viện hoặc trên sân thượng một mình, nhưng lại hát rất hay một cách bất ngờ... Đúng đúng, hoàn toàn là một cô gái có cảm giác như vậy đó............Hả?"

Kakeru chỉ vào một cô gái đang đi vào công viên ở phía trước không xa, nheo mắt lại.

"Ồ ồ!? Là cô ấy, là cô ấy!"

Người vừa bước vào công viên tình cờ chính là Hoshiryū Shōko.

Kakeru vội vàng chạy tới. Chỉ để lại ba người "Hả? Hả?" đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Mặc bộ đồng phục thủy thủ mới toanh của trường Trung học Seirei, cô cẩn thận giữ cho chiếc váy xếp ly ngay ngắn, ngồi xuống chiếc ghế dài đặt bên ngoài đài phun nước đã cạn.

Sau đó, cô lấy một cuốn sách từ trong cặp ra đặt lên đùi, ánh mắt liền rơi vào đó.

Trước đài phun nước khô cạn trong công viên, một mỹ thiếu nữ ngồi trên ghế dài, khuôn mặt nghiêng nghiêng đón lấy ánh hoàng hôn rực rỡ của tháng Hai, lặng lẽ đọc sách – đó là một khung cảnh đẹp hơn cả một bức tranh.

Vẻ đẹp đó khiến Kakeru nhất thời ngẩn ngơ.

"A?"

Tuy nhiên, khi Najimi nhìn thấy cô gái đó, lại phát ra một tiếng kêu như tượng đất nung {Chú thích 2: Tượng đất sét của Nhật Bản cổ đại dùng để chôn cùng người chết}.

"Này—! Bé đáng yêu đằng kia!"

Kakeru hét lên một câu nói lỗi thời, chạy về phía cô.

"————"

Ban đầu, cô gái mở to mắt nhìn về phía này.

"...!"

Ngay sau đó, đôi mắt quyến rũ đó, vì căm hận mà trợn ngược lên.

"Yo yo, còn nhớ tôi không? Hôm qua ở ngôi đền—"

Cô gái nhanh chóng đứng dậy.

Khoảnh khắc tiếp theo.

"Ché—"

"Hí!?"

"Chét đi đi aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa-

Chỉ thấy cô rút một thứ gì đó từ trong đồng phục ra rồi đuổi đánh tới.

Kakeru vội vàng phanh gấp, nghiêng người, cuối cùng cũng né được một đòn.

Hoshiryū Shōko nhẹ nhàng lắc lư hai bím tóc, mái tóc cô bay lên vì đòn tấn công hụt.

Nhìn vào thứ trên tay cô, đồng tử của Kakeru kinh ngạc co lại.

Một cái búa.

Là một cái búa bằng gỗ, giống như cái dùng để gõ cồng và có màu nâu vàng cổ kính.

Cô cầm thứ đó và đập thẳng vào mặt Kakeru. Hôm qua ở ngôi đền, có lẽ cô cũng định đánh người như thế này.

...Nếu lúc đó không né được thì...

Lạnh sống lưng.

"Cô, cô lấy cái gì đánh người vậy! Mà này, cô lúc nào cũng để búa trong túi à!? Muốn đánh người thì dùng tay không đi chứ! Thứ nguy hiểm như vậy trên đời này làm gì có ai..."

............Búa?

Có.

Nghĩ lại, đúng là có một kẻ như vậy.

Và còn ở ngay bên cạnh mình.

Còn có việc nói "chết đi" thành "chét đi", cái giọng nói ngọng nghịu khi kích động đó...

"Này, này cô..."

"Kakeru! Cậu có sao không!?"

Melon vội vàng chạy đến che chắn cho Kakeru.

"Tôi nói cô này! Tự nhiên làm vậy là sao! Thứ cứng như vậy mà đập vào đầu thì tên này chẳng phải toi đời rồi sao!"

Mặc dù Kakeru cảm thấy Melon, người thường dùng một thứ vũ khí cùn gọi là dưa lưới sọc, không có tư cách nói người khác, nhưng lúc này cậu đến cả việc bắt bẻ cũng quên mất.

Kakeru ngây người nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Hoshiryū Shōko.

...Chẳng lẽ nào, không thể nào...

"Cô, cô chẳng lẽ là..."

Najimi và Yell cũng chậm một nhịp chạy tới.

"A—! Quả nhiên không sai!" Najimi vỡ lẽ đập tay một cái.

Sắc mặt Kakeru trở nên trắng bệch.

...Thật, thật sao?

Hoshiryū Shōko lại giơ cao chiếc búa vừa vung lên.

Rồi với vẻ mặt khó chịu, cô tặc lưỡi một cái.

"............Lâu rồi không gặp nhỉ, ca ca."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!