Không nhớ ai đã từng nói câu này — dưới gốc cây anh đào có chôn xác chết.
Về mặt sinh học, hoa chính là cơ quan sinh sản của cây.
Hoa anh đào dùng sức quyến rũ của mình để mê hoặc, thu hút và giết chết con người, vì vậy mới có thể nở ra những bông hoa màu hồng đào đẹp đến nao lòng.
Mùa hoa đã tàn, không còn ai đến gần nữa.
Trải qua vô số trận mưa rào và những cơn gió xuân mạnh mẽ, hàng cây anh đào gần như chỉ còn lại bộ xương trơ trụi.
Vầng dương hoàng hôn đỏ như đèn lồng, như muốn an ủi, treo lơ lửng giữa những kẽ hở của những cành cây tựa như xương sườn.
— Xác chết dưới gốc cây anh đào, chắc cũng đã hóa thành xương khô rồi.
"Chôn xác chết thì hoa nở, rồi cùng nhau hóa thành xương cốt sao... Cây anh đào thật giống một loại bia mộ cao cấp."
Một người đàn ông đang thong thả bước đi trên con đường rợp bóng những cây anh đào khô héo.
Đây là khu Taitō, Tokyo, một nghĩa trang gần ga Nippori.
Những ngôi mộ đá màu đen hoặc xám cũng giống như những cây anh đào, xếp thành hàng kéo dài về phía xa.
Hàng năm, sau khi vào xuân, lúc hoa anh đào tàn hết, anh đều đến thăm nghĩa trang này.
Trên tay cầm một bó hoa ly và một cái xô nước. Gương mặt thanh tú phủ một bóng u sầu, thường bị nhầm là lớn hơn tuổi thật, bóng lưng cô độc gánh trên vai ánh hoàng hôn.
Có lẽ vì đã muộn, cũng vì là ngày thường, nên khách viếng mộ không nhiều.
Anh nghĩ bụng phải xong việc trước khi trời tối, đôi chân thon thả như thiếu niên tăng tốc.
Nửa đường gặp một vị sư già đang quét lá anh đào. Là trụ trì quản lý nghĩa trang này.
"A a..."
Vị trụ trì nhận ra người đàn ông, dừng chổi lại và chậm rãi cất lời.
"Chào ngài..." Anh khẽ gật đầu chào.
"Năm nay cũng vất vả cho cậu rồi. Nói vậy thì, lại đến thời điểm này rồi nhỉ..."
"Ngài còn nhớ tôi sao?" Anh lặng lẽ đáp.
"Phải, vì sau lễ Higan (chú thích 1) thì người đến viếng không nhiều. Năm nay là năm thứ mấy rồi? Năm ngoái hình như tôi cũng hỏi cậu câu tương tự..."
"Năm thứ mười hai rồi."
"A a... Lâu vậy rồi sao."
Vị trụ trì đầy cảm khái nheo mắt lại.
Phải, anh đáp ngắn gọn.
Thật đáng nể, vị trụ trì vừa cười vừa trang nghiêm chắp tay với anh.
— Không có gì đâu. Anh có chút bối rối đáp qua loa: "Vì sẽ có nhiều cánh hoa anh đào tích tụ, tôi chỉ đến dọn dẹp thôi."
"Tôi cũng đã cố gắng hết sức để quét dọn. Quét mãi không hết, rác của khách ngắm hoa để lại mấy hôm trước thật khiến tôi đau đầu. Thời điểm này sợ nhất là điều đó."
Ra vậy. Anh đáp cho có lệ, lạnh lùng đẩy gọng kính.
Vị trụ trì dường như không để ý, vui vẻ mỉm cười:
"Tổ tiên và phu nhân chắc chắn sẽ rất vui — thưa ngài Otoya."
"... Vâng."
Sau khi đáp lại một cách rụt rè, người đàn ông — chính là Otoya Hidehiko, lại lặng lẽ bước đi.
Nghĩa trang được sắp xếp như một bàn cờ, giống như những con phố ở Kyoto, nếu không quen thuộc rất dễ bị lạc.
Nhưng bước chân của Otoya không hề do dự, thuận lợi đi đến đúng vị trí.
Trước mắt là một ngôi mộ vô cùng bình thường. Không khác mấy so với đa số các ngôi mộ khác. Phần trên cùng là một khối đá hoa cương được cắt vuông vức, bên dưới có trang trí hình hoa sen, phía trước hai bên mỗi bên có một bình hoa, ở giữa có một bát nước, rãnh lõm như thể cắt đôi tảng đá, cũng có sẵn lư hương để cắm nhang.
Trên mộ khắc dòng chữ "Mộ nhà Otoya". Dựa vào mức độ phong hóa của đá, tuy không phải là ngôi mộ mới, nhưng cũng không phải là quá cũ.
==============================================
※ Chú thích 1: Lễ Higan: Một năm hai lần, vào ngày xuân phân và thu phân, cộng thêm ba ngày trước và sau, tổng cộng bảy ngày. Trong thời gian này có các nghi lễ cúng bái tổ tiên, viếng mộ và tụng kinh.
※ Chú thích 2: "Mộ ba tầng" của Nhật Bản gồm ba khối đá gọi là Saoishi, Uwadaiishi, Shitadaiishi. Dưới Saoishi là Uwadaiishi còn gọi là Tenishi, và dưới nữa là Shitadaiishi, còn gọi là Chiishi.
==============================================
Otoya lặng lẽ bắt đầu dọn dẹp.
Nhổ cỏ dại quanh mộ, gom những cánh hoa anh đào màu nâu đỏ rải rác lại bằng chổi, phủi sạch cát bụi trên mộ, thay nhang cũ. Bó hoa ly mang theo cũng được thay vào bình hoa, đó là loài hoa cô ấy yêu thích.
Tiếp theo, anh dùng miếng bọt biển thấm đầy nước trong xô, nhẹ nhàng lau rửa ngôi mộ.
Vẻ mặt vô cảm, động tác thành thạo, khiến người ta không thể liên tưởng đến sự năng nổ thường ngày của anh. Trông anh đột nhiên già đi mấy tuổi so với tuổi thật.
Sự cô độc mười mấy năm của anh có thể nhìn thấy qua khuôn mặt, bóng lưng và từng cử chỉ.
Sau khi dọn dẹp xong, Otoya lại ngắm nhìn bức ảnh trên mộ.
Từ trước đến nay vẫn không thay đổi.
Kể từ khi cô ấy mất, mười hai năm qua vẫn vậy.
"Nhưng tôi, đã già thế này rồi."
Khóe miệng anh nở một nụ cười tự giễu.
— Xào xạc, cơn gió chiều mát lạnh thổi qua nghĩa trang, làm rối mái tóc anh.
Otoya đẩy gọng kính, vô thức quay đầu lại.
Phía xa là hàng cây anh đào đã hóa thành xương khô.
Dưới gốc cây anh đào có chôn xác chết — rốt cuộc ai đã nói câu đó?
Thế giới đó chắc không cần nghĩa địa nhỉ?
Otoya vô cùng ghen tị.
Thứ anh ghen tị, là xác chết được chôn ở đó — tuy đã chết, nhưng vào mùa xuân lại có thể khiến những bông hoa có giá trị nở rộ rực rỡ.
"Tôi nhất định..."
Anh lại nhìn về phía ngôi mộ.
"Sẽ tìm ra cho em xem."
Otoya lấy từ trong túi ra một tấm ảnh có một lỗ thủng.
Trong ảnh có ba người phụ nữ. Ở giữa là một bé gái ba tuổi với vẻ mặt hơi bất mãn, hai bên mỗi bên có một người, một người có khuôn mặt bị thủng một lỗ, không thể nhận ra ngũ quan và biểu cảm. Người cuối cùng khoảng cuối hai mươi, tóc dài. Một mỹ nhân với thân hình thon thả. Nàng cười tươi như hoa trước ống kính.
Ánh mắt vốn ranh mãnh của Otoya, khi nhìn về phía người phụ nữ này, lại lộ ra sự ngây thơ của một thiếu niên mười mấy tuổi.
"Đợi thêm một chút nữa, Sakuya."
Anh gọi tên người yêu đã khuất.
"Anh nhất định sẽ tìm ra kẻ đã giết em."
Otoya đặt ngón tay lên lỗ thủng trên tấm ảnh. Và nói với người phụ nữ không thấy rõ mặt:
"— Chạy đâu cũng không thoát đâu."
Giọng nói của anh như vọng lên từ một cái giếng cổ.
"Ta sẽ dùng cuộc Akikan Elect để dồn ngươi vào đường cùng."
Ngón tay như mang theo quyết tâm, anh dùng sức xé nát tấm ảnh rồi vứt đi.
Những mảnh giấy vụn bay lượn trong gió như những cánh hoa anh đào.
"... Ta sẽ bắt ngươi phải tự mình trả giá cho tội ác đã giết Sakuya."
Ánh mắt ngây thơ như thiếu niên không còn nữa.
Đáy mắt anh bùng lên lưỡi dao báo thù màu đỏ thẫm.
"Kuroa, ta nhất định sẽ tự tay trừ khử ngươi."
◆◆◆
"— Hự!"
Kakeru đang đọc tạp chí, đột nhiên cảm nhận được một thứ gì đó khác thường, vội ngẩng đầu lên.
Sau lưng như có một luồng điện chạy qua, cơ bắp căng cứng. Cổ và chóp mũi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh khó chịu.
Giờ tan học đã qua, học sinh ồn ào lần lượt rời khỏi lớp, chuẩn bị đến câu lạc bộ hoặc về nhà.
Kakeru vẫn há hốc mồm, vẻ mặt ngây dại.
"Kakeru? Cậu, cậu sao vậy...!? Vẻ mặt như có điềm báo chẳng lành..."
Vẻ mặt bất thường của Kakeru khiến Melon đang cầm cặp sách ngạc nhiên hỏi.
Kakeru từ từ ngẩng đầu nhìn cô, nuốt nước bọt, đôi môi cứng đờ co giật, hổn hển nói:
"Gay go rồi..."
"Cái gì... Rốt cuộc là sao."
"Tôi phát hiện ra một chuyện rất nghiêm trọng..."
Ánh mắt Kakeru lúc này từ từ tập trung lại.
"Chữ 'cún con' (wanko) và chữ 'cục phân' (unko) viết bằng Katakana trông giống nhau vãi!"
"Cậu, cậu nói gì cơ—!?"
Rầm—! Vù vù vù vù!!
"Cậu định nói cái đó hả!? Đồ ngốc Kakeru—!!"
Sử dụng ma thuật nước giải khát dưa lưới, Melon kích động nói.
"Đau quá á á á á á! Này con nhỏ kia! Không phải đã nói đừng dùng hung khí đánh tôi sao! Hơn nữa có được dùng ma thuật nước giải khát ở trường không hả?"
"Nhảm nhí! Siêu cấp nhảm nhí! Cứ tưởng chuyện gì! Cái gì mà '— Hự!' chứ! Hại tôi lo lắng vô ích!"
"Ồn ào! Phản ứng thế nào là tự do của tôi chứ!"
"Tại sao cậu lại thô tục như vậy!? Thật không thể tin nổi!"
"Biết làm sao được! Đang đọc tạp chí thì đột nhiên nghĩ ra mà!"
Cuốn tạp chí khổ A4 mở ra trên bàn, in màu rất nhiều loại chó. Là cuốn tạp chí yêu thích nhất của Kakeru, "Cún Cưng Của Tôi", do những người yêu chó phát hành, biên soạn và dành cho những người yêu chó.
"Sao lại đọc loại tạp chí đó! Đó không phải là thứ con trai hay đọc đâu!"
"Ai nói! Vì thích chó nên đọc cũng được mà!"
"So với việc đọc tạp chí, cậu càng hy vọng các cô gái thấy rồi nói 'Dễ thương quá—' đúng không!?"
"Ực! L-l-l-l-làm gì có! Tôi đâu có muốn nghe những lời đó! Tôi đâu có muốn nghe những lời đó!"
"Rõ ràng là lắp bắp rồi."
"Im đi! Này, Najimi! Về nhà thôi!"
Tức giận vì sự gây sự vô cớ của Melon, Kakeru gọi tên người bạn thanh mai trúc mã, nhưng lại khiến Melon nhíu mày.
"Cậu đang nói gì vậy? Najimi không có ở đây."
"A!"
Đúng rồi, nói mới nhớ, sau khi lên năm hai chia lại lớp thì đã tách khỏi Najimi.
Từ lớp ba tiểu học đến năm nhất cao trung đều cùng lớp, thật khó để quen với việc cô ấy không ở bên cạnh.
Nghĩ kỹ lại, thời gian ở cùng đám bạn trời đánh còn không bằng thời gian ở cùng Najimi. Ở cùng cô ấy cũng vui hơn, vì vậy đến giờ vẫn chưa đặc biệt ý thức được khoảng thời gian bên nhau.
Bây giờ không còn nữa, mới bắt đầu để ý.
"... Tiếc nuối sao?"
"Hả?"
Tiếc nuối cái gì? Kakeru vừa gấp tạp chí lại, vừa ngẩng đầu hỏi Melon.
"Không có gì." Melon vừa nghịch tóc vừa nhìn đi chỗ khác, lạnh lùng nói.
Không hiểu sao, bộ dạng này của cô khiến Kakeru nảy sinh ý muốn phản bác.
"Ừm, cũng chẳng có gì đáng tiếc cả."
"Vậy sao?"
"... Ừm."
"Thế à—"
Melon mặt lạnh tanh, hoàn toàn không nhìn cậu.
"Kakeru—"
Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang vào lớp học.
Hai người kinh ngạc đồng thời nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh, rồi lại cùng nhau quay mặt đi.
"Sao vậy?"
Tenkuuji Najimi, người ngoài cuộc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhướng mày.
"Ờ... không có gì."
"Ừm, không có gì."
Hai người trả lời rời rạc.
Yell, người vừa rồi còn nằm bẹp trên bàn, vừa nghe thấy giọng chủ nhân liền nịnh nọt chạy đến gần, như thể có thể nhìn thấy cái đuôi đang vẫy của cô.
"Chủ nhân—" (Lóc cóc chạy đến)
"A, em có ngoan không?"
"Chủ nhân—" (Gật đầu)
"Có vẻ ngoan ngoãn."
"Chủ nhân—" (Nhìn chằm chằm)
"Najimi không sao đâu."
"Chủ nhân—" (Ôm)
"Hai người các cậu... đặc biệt là Yell. Làm ơn! Đừng nói chuyện theo kiểu đơn giản đó được không?"
Vắt óc suy nghĩ dường như chỉ có thể đưa ra ý kiến như vậy.
Trong lúc Kakeru và mọi người đang nói chuyện, các học sinh khác trong lớp đều nhìn về phía này. Dường như họ tò mò về Najimi, một học sinh lớp khác.
Nhưng có vẻ không chỉ dừng lại ở đó—
Ánh mắt nghiêm khắc của các nam sinh liên tục đâm vào người Kakeru, nói vậy thì, một năm trước khi cậu và Najimi vào học viện Kyugetsu, đa số học sinh vào trường này đều đến từ các trường trung học ở Tokyo, vì vậy không ai quen biết Kakeru và những người khác đến từ Saitama.
Ngoại trừ Kakeru và Najimi, các học sinh khác đều hình thành các nhóm nhỏ dựa trên mối quan hệ bạn học, giao lưu với nhau theo từng nhóm, và nhanh chóng làm quen với nhau.
Chỉ có Kakeru và Najimi là ngoại lệ, vì không có đối tượng trò chuyện khác, bao gồm cả đường đi học và về, thời gian ở trường luôn là hai người cùng nhau trải qua.
Không hiểu sao, nhìn quanh toàn trường không có ai quen biết, tâm trạng của họ ở trường hoàn toàn giống như những du khách xa lạ.
Không chỉ Kakeru và Najimi cảm thấy bất an với môi trường xa lạ, mà đối với các học sinh khác, sự kết hợp của hai người họ cũng có vẻ khá kỳ lạ.
Cặp đôi không rõ lai lịch, đối với những bạn học chưa có nhiều chủ đề chung, là một đề tài thảo luận tuyệt vời, và dường như cũng vì vậy mà đã hình thành không ít lời đồn.
Ban đầu là tin đồn hai người là một cặp, nhưng không lâu sau phát hiện ra không khí giữa họ không phải như vậy, liền có suy đoán "thực ra chỉ là bạn bè". Nhưng lại có người đưa ra ý kiến, cho rằng nếu chỉ là bạn bè đơn thuần thì thời gian ở bên nhau thực sự quá dài. Ra vậy! Thực ra họ đã là trên mức tình bạn, sớm đã có hôn ước rồi!
Ngoài ra còn có những lời đồn như: hai người quá không xứng đôi, nên Kakeru chỉ là vệ sĩ của Najimi, một sát thủ giả dạng học sinh...
Thậm chí, cả lời đồn Najimi là người ngoài hành tinh cũng xuất hiện! (Là vì kiểu tóc ngố của cô ấy sao?)
Còn có người lầm tưởng rằng hai người đã xảy ra nhiều chuyện ở trường trung học nên đã trốn khỏi Tokyo. Do sự lo lắng quá mức của Kakeru mà phát triển thành sự bảo vệ quá mức đối với Najimi.
Do những kinh nghiệm này, khoảnh khắc hai người lại trở thành đối tượng chú ý của các bạn trong lớp, khiến Kakeru đột nhiên có một cảm giác rất hoài niệm.
Như vậy, sự tiếc nuối vì Najimi bị chia vào lớp khác, lại khiến cậu cảm khái sâu sắc—
"Nghe nói Kakeru lại làm trò hề rồi à?"
Najimi cười nói, mở đầu bằng câu đó. Đây là kiểu chào hỏi gì vậy!
"Đúng vậy đó!" Melon nói với vẻ chế nhạo: "Thật hết cách với tên này! Tại sao cứ không chịu rút kinh nghiệm, cứ tiếp tục những trò hề đáng xấu hổ này vậy?"
"Cô ồn ào quá đấy."
"Ít nhất là trước khi quen với các bạn trong lớp, ngoan ngoãn một chút không được sao?"
"Đồ ngốc! Chính vì các bạn trong lớp đều im lặng, mới là thời cơ tốt để gây chú ý!"
"Tại sao cậu lại muốn gây chú ý?"
"Đương nhiên là... muốn tăng vận đào hoa rồi!"
"Cậu nói gì!?"
Melon hét lên như rơi vào bẫy.
"Cái, cái gì chứ..."
"Cậu! Đến giờ vẫn còn ảo tưởng tăng vận đào hoa!?"
"Hả...? Chuyện đó... dĩ nhiên rồi."
"Cái, cái gì chứ cậu!"
Melon đột nhiên nổi giận đùng đùng.
Cô phun ra những tia ga giận dữ, hai tay khoanh trước ngực, bực bội đi đi lại lại.
Đối với Kakeru, cậu chỉ nói ra suy nghĩ của mình một cách tự nhiên, tại sao lại phải chịu đựng cơn giận này chứ?
"Cậu cứ làm trò hề như vậy cả đời đi!"
Cô phì phì đi ra khỏi lớp.
Thật là, cái gì vậy chứ! Kakeru vừa lẩm bẩm, vừa cầm cặp sách chuẩn bị đuổi theo. Lúc này, Jigoro luôn xuất hiện không đúng lúc đã ló ra.
"Nói thật nhé. Cậu muốn có vận đào hoa, mà cứ dùng mấy trò nhạt nhẽo thì không ổn đâu?"
"Đi thôi đi thôi, về nhà thôi!"
"Hả!? Đợi đã! Sao lại lờ tôi đi!"
"Ai bảo cậu hỏi câu vớ vẩn đó! Cuộc nói chuyện đã kết thúc rồi còn bới móc!"
"Sao lại thế, tôi đã chờ cơ hội xen vào mãi mà..."
"Thật là... cũng không phải chuyện gì to tát, không đáng để nhắc lại phải không?"
"Ngay cả Najimi cũng nói vậy!?"
Đòn tấn công bất ngờ khiến Jigoro hét lên một tiếng lạc giọng.
Najimi thỉnh thoảng cũng có những hành động như vậy, thật không nên xem thường.
"Thật là... cậu lúc nào cũng như vậy, hay là cứ làm một nhân vật không tồn tại thì tốt hơn?"
Đột nhiên, một giọng nói hơi khàn phát ra những lời cay độc với cậu.
"T-T... Tofu!"
Trên mặt Jigoro bỗng lóe lên ánh sáng, phát ra tiếng gáy ò ó o như một con gà trống điếc.
Đứng ở đó là Tofu Yoka, người học khác lớp với mọi người.
Cô đẩy Jigoro đang mặt mày hớn hở ra và đi về phía Kakeru.
"Này! Daichi! Nghe nói cậu lại làm trò hề rồi à?"
Tung ra đòn tấn công bằng lời nói, khuôn mặt cô tràn đầy sự vui sướng hả hê.
Tên này... nói y hệt Najimi.
"A, Yoka nói y hệt Najimi!"
Najimi cũng dùng giọng điệu của mình thành thật nói ra suy nghĩ của Kakeru.
"He he, vì tớ và Najimi-chan là một lòng một dạ mà."
Yoka đang định đến gần Najimi...
"Chủ nhân..."
Yell lại thốt ra từ đó, giọng điệu hơi hờn dỗi dường như đang muốn nói "Đừng đến gần chủ nhân của tôi!".
Yoka hừ hừ hai tiếng, ra vẻ chiến thắng.
Najimi lập tức cười ngây ngô muốn hòa giải.
"Nhưng mà nói thật, Kakeru cứ thế này là không được đâu~"
"Đợi đã, sao cả cậu cũng vậy..."
"Bởi vì cho đến nay, dù Kakeru có nói đùa tệ đến đâu, Najimi cũng sẽ phối hợp tung hứng mà..."
Najimi, người luôn nhìn thẳng vào đối phương khi nói chuyện, lúc này lại hiếm khi ngắt quãng liếc nhìn Kakeru.
"Nhưng sau này Najimi không ở bên cạnh cậu nữa..."
"Ừm, cũng phải. Năm nay đúng là không có ai phụ trách tung hứng."
Nghĩ kỹ lại, dường như mọi sai lầm đều liên quan đến chuyện này.
"Cả lớp toàn là những kẻ không hiểu được những trò đùa cao siêu của tôi! Jigoro vẫn ngố như xưa, còn Melon thì..."
Hửm?
Cảm nhận được ánh mắt, cậu lập tức nhìn về phía cửa lớp.
Bên khe cửa hé mở, bóng dáng người đang nhìn trộm lập tức nép sau cánh cửa như bị nuốt chửng.
"Thật là..."
Kakeru nói lớn hơn:
"Rốt cuộc sau này ai có thể giúp tôi tung hứng đây!"
Kakeru khoa trương nhún vai như người Mỹ.
"Hơn nữa, ngay cả nhân vật tung hứng 'phải có' cũng không có."
"Phải có?" Najimi hỏi.
"Cái đó đó! Dùng để đánh nhân vật đóng vai ngốc..."
Vừa nói, cậu vừa liếc về phía cửa.
Mái tóc vàng buông xõa đang rung rinh.
"Chính là cái đó! Cái mà 'bốp—' một tiếng thật hoành tráng, mấy nghệ sĩ hài Kansai hay dùng ấy..."
Kakeru mãi không chịu nói thẳng tên, người đang nhìn trộm trong lớp dường như rất sốt ruột.
"Cái gì chứ! Mau nói ra đi." Yoka đảo mắt nói.
"Ừm, chính là cái đó, dùng để đánh nhân vật đóng vai ngốc..."
Nói đến đây, Jigoro vui vẻ "A!" một tiếng.
"Tôi biết rồi! Cậu nói là cái quạt giấy xếp đúng không!"
"Đúng đúng đúng, tiếng Anh là chopstick."
...............
... Hả? Tất cả mọi người hóa đá.
"Ờ, Kakeru, đó là..."
Rầm!
Cửa lớp bị kéo mạnh ra.
Tạch tạch tạch tạch tạch tạch—
"Đó là quạt giấy xếp!"
Melon chạy đến một cách dữ dội.
"Chopstick là đũa!"
Bốp!
Melon lao đến, lòng bàn tay duỗi thẳng đánh vào ngực Kakeru.
Hơi thở hổn hển cho thấy cô rất nhập tâm, ngay cả từ "đũa" cũng được giải thích cẩn thận bằng giọng của nghệ sĩ hài Kansai.
Mặc dù Melon rất tận tâm tung hứng, nhưng sự xuất hiện bất ngờ của cô vẫn khiến những người khác ngoài Kakeru vô cùng kinh ngạc.
... Hả, hả?
"Oa! Melon, cảm ơn màn tung hứng lộng lẫy của cô."
Kakeru mỉm cười.
"Ư..."
— Phụt, xì xì xì xì xì xì xì xì.
Những tia ga nhảy lên một cách kỳ lạ.
Cơ mặt Melon co giật có vẻ không được tự nhiên.
Trông cô hiếm khi ngại ngùng như vậy mà vẫn cố gắng kìm nén.
Đang bối rối không biết nên phản ứng thế nào, "T-tôi đâu có tung hứng!"
Ngay cả mang tai cũng ửng hồng, Melon khoanh tay quay mặt đi.
A, con nhỏ này định giả ngốc.
"Vậy vừa rồi là sao?"
"Tôi chỉ... chỉ ra lỗi sai của cậu thôi!"
"Không phải cô đi rồi sao?"
"Tôi có nói là tôi về đâu!"
"Vì chúng tôi không đuổi theo, nên tức tối chạy về chứ gì?"
"Không, không có chuyện đó! Đâu phải học sinh tiểu học."
"Vậy vừa rồi cô làm gì?"
"Tôi..."
Melon khoanh tay, ánh mắt lảng đi: "... Tôi, tôi vừa đi uống nước."
"............"
Kakeru ngây người.
"... Uống, nước?"
"Đúng vậy... tôi đi uống nước."
"— Phụt."
Kakeru suýt nữa bật cười, vội vàng bịt miệng lại.
"Ra là... đi uống nước à?"
Giọng nói nén cười run rẩy.
Vẻ mặt muốn cười mà không dám cười của Kakeru khiến mặt Melon càng đỏ hơn.
"Sao, cậu có ý kiến gì à!?"
"Hự hự... ha hự... hầy— Vậy sao? Uống nước à."
"Đúng, đúng vậy! Tôi cũng có uống nước mà."
"Vì uống nước mà tức giận rời khỏi lớp, phụt! Uống nước."
"Rốt cuộc đang cười cái gì hả?!"
Kakeru ngồi trên ghế, mệt mỏi vì cười, ngẩng đầu nhìn Melon.
"Nước à, cô đi uống nước sao?"
"Đúng, không được à?"
"Uống nước vòi phụt phụt sao?"
"Rốt cuộc có vấn đề gì chứ!"
"Chẳng lẽ cô thích uống nước vòi sao?"
"Cũng, cũng không đến mức thích..."
"Vậy tại sao phải chạy ra ngoài lớp uống nước?"
"Bởi vì... tôi khát."
"Hả? Tức là khát nước?"
"Không... đúng vậy. Uống xong đỡ hơn rồi."
Phụt—! Kakeru không nhịn được bật cười thành tiếng.
"Sao vậy hả!? Có gì lạ sao?"
Trái ngược với sự kích động của Melon, Kakeru ôn hòa cười nói:
"Cũng không phải... Cô thật giống học sinh tiểu học."
"Hả!? Học sinh cao trung cũng uống nước mà?"
Không chỉ Kakeru, ngoại trừ Yell, tất cả mọi người đều cố gắng nhịn cười.
"Các người cũng vậy! Uống nước rốt cuộc có gì lạ!? Nói đi!"
"Hừ, he he, nói sao nhỉ... nói sao nhỉ... Nhân tiện, cô uống nước như thế nào?"
"Uống thế nào..."
Melon đỏ mặt, giả vờ trên bàn Kakeru có vòi nước và biểu diễn.
"Giống, giống như vầy, rất bình thường mở vòi nước..."
"He he..." Najimi khẽ cười.
"Để nước chảy một chút, rồi đưa mặt lại gần..."
"Ra vậy, ra vậy." Jigoro cười khẽ với giọng điệu kỳ lạ.
"Nước chảy nhỏ là được rồi phải không?" Kakeru mỉm cười.
"Ừm, ừm. Mở to cũng vô ích..."
"Nói cũng phải, một lần cũng không uống được nhiều, lãng phí sẽ bị ma lãng phí bắt đi phải không?"
"Bắt... Ừm, đúng vậy. Một ngụm cũng có giới hạn."
"Ồ— Suy nghĩ thật chu đáo!" Kakeru tiếp tục mỉm cười.
"Vốn dĩ là vậy, tôi cũng không phải đồ ngốc..."
Phụt! Tiếng cười của Kakeru lọt ra từ kẽ tay đang bịt miệng.
Melon cảm thấy xấu hổ một cách khó hiểu, phun ra nhiều ga hơn.
"Xin lỗi xin lỗi, đừng để ý. Mời tiếp tục."
"Nói gì tiếp tục... Tiếp theo chỉ là để nước chảy vào miệng thôi..."
"Tóc thì làm thế nào? Buông xuống sẽ bị ướt phải không?"
Vẻ mặt của Yoka như con mèo Cheshire trong Alice ở xứ sở thần tiên. Yêu cầu chi tiết vô lý khiến Kakeru và những người khác lại bật cười.
"Nói, nói cũng phải. Dùng một tay vén tóc lên như vầy."
"Ra vậy. Cô toàn uống nước như thế à." Yell nói nhạt với vẻ mặt nghiêm túc.
Câu trả lời tự nhiên như vậy khiến Kakeru và mọi người đều cười lăn lộn.
"Các người rốt cuộc đang cười cái gì!? Thật khó hiểu!"
Kiểu cười bắt nạt quá đáng khiến Melon vượt qua cả đỏ mặt tía tai, gần như mắt đã ngấn lệ.
"Không, rốt cuộc buồn cười ở đâu thì thật khó giải thích, nói là tất cả cũng..."
"Tất cả đều buồn cười là sao! Rốt cuộc buồn cười ở đâu!"
"Toàn bộ diễn biến... bao gồm cả việc cô tức giận rời khỏi lớp, đột nhiên xuất hiện nói là đi uống nước, cái cảm giác siêu thực này..."
Rốt cuộc buồn cười ở đâu đối với Kakeru thật khó diễn tả. Bầu không khí kỳ lạ nảy sinh giữa tất cả mọi người có mặt, có lẽ cũng mang một chút ý nghĩa giả điên giả dại?
Nói chính xác hơn, Melon bắt đầu từ việc tỏ ra mạnh mẽ mà rõ ràng là nói dối, và mọi người giả vờ phối hợp thực chất là bắt nạt cô, ý thức đồng phạm đó cũng được tính vào? Điều này khiến cậu thầm cảm thán một loại cảm giác: "Các người thật có ăn ý với tôi." Giống như cảm giác vui sướng khi biểu diễn ngẫu hứng trong nhạc jazz vậy.
Kakeru và mọi người đều hiểu rõ cái "buồn cười một cách khó hiểu" đó, dường như chỉ có Melon bị bắt nạt là không cảm nhận được.
Có lẽ cảm thấy bị bỏ rơi, Melon từ nãy đến giờ vẫn hy vọng mọi người giải thích cho cô. Nhưng để nói rõ điểm gây cười này quả thực có chút khó khăn.
"Không thể hiểu được điểm gây cười này, có thể thấy độ sâu tung hứng của cô có hạn."
"Thật, thật là vô lễ! Mọi người lấy một mình tôi ra làm trò đùa!"
"Trò đùa này vì sự ngốc nghếch và phối hợp vừa phải của cô mà càng thú vị hơn! Cô cứ duy trì những trò đùa cấp thấp đó là được rồi."
"Từ 'cấp thấp' thật là thất lễ! Cậu mới là người cấp thấp hơn tôi!"
"Vậy sao? Tôi cấp thấp sao?"
Đúng vậy! Melon ra vẻ bề trên, hai tay chống hông.
"Hơn nữa, những trò đùa của cậu chưa bao giờ làm tôi cười!"
Lần này thì nói lớn quá rồi. Kakeru cảm thán nói:
"Thật sự chưa bao giờ cười?"
"Dĩ nhiên, một lần cũng không."
"Nếu nói dối thì tôi sẽ dùng cái đó đánh cô đó. Cái gì nhỉ? Ừm... cái đó gọi là gì? Yell?"
"Chopstick sao?"
"Đúng đúng, tôi sẽ dùng chopstick đánh vào đầu cô đấy."
"— Chopstick— phụt!" Vẻ mặt cứng đờ của Melon lập tức vỡ vụn: "Vừa mới nói đó không phải là quạt giấy xếp! Là đũa đó!"
"Này! Cô vừa cười đúng không? Vừa rồi không cẩn thận 'phụt' một tiếng đúng không?"
"Tôi không cười! Hoàn toàn không cười!"
Nghiến chặt răng kìm nén tiếng cười, cô lắc đầu nguầy nguậy.
Đối với Melon, đây dường như là tử huyệt.
"Ra là cô thích loại trò đùa này à."
"Tôi không cười!"
"Nói cũng phải, Najimi cũng thích loại trò đùa này."
"Không phải đã nói tôi không cười sao?"
"Này Jigoro, cách gọi mới nhất cho phụ nữ khoảng ba mươi tuổi là gì?"
"Hả? Là khoảng ba mươi tuổi sao?"
"— A ha, cái đó gọi là 'ba mươi đời' phải không!"
Trước câu trả lời ngớ ngẩn đến không thể ngớ ngẩn hơn của Jigoro, Melon không nhịn được cười, vội vàng bịt miệng cúi đầu.
"Cô cười rồi."
"Vừa rồi chắc chắn là đang cười!"
"Tôi thấy rõ ràng là như vậy."
Những lời tung hứng lạnh lùng liên tiếp.
Melon đang cúi đầu, vì những lời này mà bờ vai run lên đau khổ.
"Nhưng mà nói thật, chỉ cần Kakeru chịu thì nhất định làm được."
Người bạn thanh mai trúc mã Najimi thốt ra những lời như một giáo viên.
"Chỉ cần tiếp tục biểu diễn những trò hài hước kiểu này là được."
"'Kiểu này' là kiểu nào?"
"Chính là những trò hài hước không thô tục có thể thu hút khán giả nữ, như vậy sẽ ít thất bại hơn."
Những người khác gật đầu đồng ý.
"Này này này, đợi đã."
Kakeru dùng động tác cơ thể thường thấy trong phim truyền hình Mỹ để thể hiện sự không thể tin nổi của mình.
"Các người thật không hiểu nghệ thuật hài hước. Nếu cứ một mực chiều lòng phụ nữ, đó là một sự sa đọa!"
"Không có chuyện đó, bản thân trò đùa đã có nhiều loại. Không nhất thiết phải chiều lòng phụ nữ, mà là đi theo một con đường rộng lớn hơn..."
"Đồ ngốc! Hài hước rộng mà nông không phải là mục tiêu của tôi. Cười mỉm không bằng cười lớn! Hẹp mà sâu, loại hài hước mà chỉ người trong nghề mới hiểu mới là hay!"
Haizz! Najimi thở dài một hơi.
Yoka biến tâm trạng của cô thành lời nói:
"Vì vậy cậu mới mãi là trai tân đó!"
"Đừng nói trai tân, là giới dâm."
"Giới dâm?" Melon hỏi.
"Trong thuật ngữ Phật giáo cũng có nghĩa là trai tân đó. — Này đợi đã! Cô nói ai là trai tân!"
Màn tung hứng rất có nhịp điệu, nhưng ngoài Jigoro bật cười, những người khác đều không có phản ứng.
... Kỳ lạ. Cá nhân tôi thấy màn tung hứng vừa rồi khá hay mà! Chẳng lẽ phần giải thích thêm "thuật ngữ Phật giáo" là thừa thãi sao? Nếu sau khi Melon nói "Giới dâm?" mà lập tức nối "có nghĩa là trai tân" thì có lẽ sẽ buồn cười hơn?
"Hì hì, cái gọi là hài hước đúng là chỉ cách nhau một lằn ranh..."
"Ừm... cứ tưởng sẽ phát triển thành trò đùa thô tục, nên mới không cười."
"Cái gì!? Vậy chỉ có Jigoro cười!? Jigoro, một trai tân giống tôi!"
"T-t-tôi, tôi đâu phải trai tân!"
"Làm gì mà ra vẻ dễ thương! Cậu rõ ràng là trai tân!"
"Không phải đâu! Tôi, tôi không phải trai tân!"
"Vậy cậu là gì?"
"............ Giới, giới dâm."
"Hí— ha ha ha!"
"A ha ha ha ha ha ha!"
Hai người đàn ông cười phá lên một cách hả hê.
"Ghê tởm..."
"Thật là hạ lưu—"
"Khó hiểu."
"Bị vi khuẩn ngốc nghếch lây nhiễm rồi."
Các cô gái thì chỉ trích một tràng.
Không hiểu được trò đùa này, mới là điều khiến hai người đàn ông không thể hiểu nổi.
"Loại trò đùa thô tục này ai cũng nói được—"
"Đúng vậy đó! Cậu không phải đang làm mọi người cười, mà là trở thành trò cười cho mọi người, hiểu không?"
"Đúng vậy, chính là cái này!"
Kakeru "bốp" một tiếng đấm vào lòng bàn tay.
"Ra là tôi không muốn làm trò cười, mà là muốn bị cười! Chắc chắn là vậy!"
Cuối cùng cậu cũng nhận ra:
"Trong giới hài hước không phải có câu ngạn ngữ 'người thú vị và người vui vẻ khác nhau' sao? Tôi lại cứ luôn lấy người thú vị làm mục tiêu... Sự khác biệt giữa hai loại người này có lẽ chính là đây."
Kakeru vừa nói vừa xoa cằm, như một thám tử đang suy luận.
"Như Melon vừa nói, 'làm khán giả bật cười và bị khán giả cười nhạo không giống nhau' có lẽ cũng đúng? Nói chung, nghệ sĩ bị khán giả cười nhạo là không nên, nhưng biết đâu người bị khán giả cười, mới là người thực sự thú vị?"
"Hả? Cậu đang nói gì vậy?" Dẫn đầu là Melon, mọi người đều nhíu mày.
"Cái gọi là hài hước có phải cũng được chia thành hai loại: một là xuất phát từ chính khán giả, hai là khán giả tìm kiếm từ bên ngoài không? Các nghệ sĩ thì lợi dụng và tạo ra một trong hai không gian đó để làm khán giả bật cười. Đến đây chắc mọi người hiểu chứ?"
"Hài hước mà khán giả tìm kiếm từ bên ngoài là sao?"
"Giống như chúng ta vừa làm với Melon đó."
"Hửm?"
"Có Melon là nguồn gốc của sự hài hước, khán giả không phải tự mình cảm thấy thú vị, mà là ném ý tưởng vào Melon ở bên ngoài để tạo ra điểm gây cười. Vậy tôi hỏi mọi người, lúc đó Melon là một người vui vẻ hay là một người thú vị?"
"Người thú vị!"
"A a, nói vậy thì Melon-chan cũng khá thú vị nhỉ."
"... Các người đang chế nhạo tôi đúng không?"
"Đúng vậy, là chế nhạo cô. Lúc đó cô thú vị lắm đấy! Nhưng nghệ sĩ không thể ném điểm gây cười vào người khác như vậy, hơn nữa, chế nhạo người khác không thể giúp mình trở thành nghệ sĩ."
"Hả? Vậy thì sao?"
Giọng Melon như lon nước ngọt hết ga, Kakeru kết luận.
"Chính là vậy đó. Tôi tự biến mình thành mục tiêu bị chế nhạo, qua đó trở thành một nghệ sĩ thú vị. Bị chế nhạo tuyệt đối không phải là chuyện xấu. Bị mọi người chế nhạo, coi thường, bị nói là ghê tởm, thậm chí bị búng tàn thuốc cũng được, hài hước vẫn là hài hước. Người hay cười sẽ không bao giờ trở nên bất hạnh."
Kakeru càng lúc càng chìm đắm trong thế giới của mình, tiếp tục nói:
"Không sợ gió mưa, bị mọi người coi là đồ ngốc cũng được, không làm hại ai, tạo ra tiếng cười cho mọi người, ôi, tôi thật là một người dịu dàng..."
Nghe xong bài diễn văn cao siêu của Kakeru, Melon lên tiếng:
"... Kakeru à."
Vẻ mặt Melon bình tĩnh đến mức như đang cầm gáo nước tạt ra cửa.
"Trở thành nghệ sĩ là ước mơ của cậu à?"
"... Sao lại ra kết luận này?"
"Najimi cũng thấy vậy."
"Các người, đây là kết luận rút ra từ bài diễn văn dài dòng vừa rồi của tôi sao?"
"Không phải, vì vừa rồi không phải đang nói về chuyện hài hước sao? Nghe từ miệng nghệ sĩ thì còn được, nhưng cậu chỉ là dân thường thôi."
Dân thường gì chứ? Lại dùng từ lỗi thời này.
Bỏ qua chuyện đó, lời Najimi nói quả thực có lý.
"... Cậu nói đúng, tại sao tôi luôn phát biểu với lập trường của một nghệ sĩ nhỉ?"
"Đúng vậy đó— Vậy nên đừng dùng những trò đùa của học sinh trung học nữa được không? Kakeru bao nhiêu tuổi rồi?"
"... Mười— Đầu tháng này, ngày bốn tháng tư đã tròn mười bảy tuổi rồi, thật đáng mừng."
"Đã mười bảy rồi đấy? Hiểu không? Không còn nhỏ nữa đâu?"
"Ồ... ồn ào quá! Sao lại nói chuyện như mẹ vậy."
Kakeru đột nhiên cảm thấy xấu hổ, quay mặt đi như một học sinh tiểu học.
... Nhưng mà. Có lẽ đúng là nên suy nghĩ nghiêm túc rồi. Bản thân cậu cũng hiểu cứ mãi dùng những trò hài hước này cũng không phải là cách.
Đặc biệt là...
Kakeru liếc nhìn cô.
"Hửm?"
Cảm nhận được ánh mắt, Melon lên tiếng hỏi: "Gì vậy?"
"... Không có gì."
Kakeru vội vàng dời ánh mắt.
— Không hiểu sao, trước mặt con nhỏ này rất khó làm trò cười.
"... Biết rồi."
Kakeru có vẻ không cam tâm.
"Tóm lại, trước tiên ngừng những trò đùa thô tục khiến phụ nữ xa lánh."
"Cứ quyết định vậy đi!"
Yoka nhe răng cười, đi về phía bảng đen ở sau lớp.
Cô cầm viên phấn màu đỏ, nhanh nhẹn viết mấy chữ lớn:
【Ủy Ban Cấm Daichi Kakeru Nói Đùa Thô Tục】
Cứ dùng tên này đi! Yoka cười nói:
"Sau này nếu Daichi không tuân thủ, mọi người phải dạy dỗ và uốn nắn cậu ta như dạy chó!"
◇◇◇
Trong hành vi của con người thường xuất hiện những thói quen vô thức. Ví dụ như rung chân, cắn móng tay, gãi đầu...
Theo nghiên cứu, số lần con người vô tình bày tỏ sự bất mãn trong một ngày trung bình là bảy mươi lần. Đó là những hành động lẩm bẩm trong vô thức, những lời lẽ tiêu cực cũng trở thành một thói quen. Để sửa đổi thói quen này, một mục sư của một nhà thờ ở Mỹ đã đề nghị mọi người đeo một chiếc vòng tay màu tím ở một bên cổ tay. Khi vô tình nói ra những lời tiêu cực, hãy đổi chiếc vòng sang tay kia. Cứ tiếp tục như vậy, khi nhìn thấy chiếc vòng sẽ có sự cảnh giác, đồng thời cũng có thể giúp đỡ những người khác đeo cùng loại vòng, dần dần sửa đổi thói quen phàn nàn vô thức.
Thói quen vô thức... Kakeru thích dùng những trò đùa thô tục, có lẽ cũng là như vậy. Đối với Kakeru, có lẽ nó tự nhiên như việc rung chân?
Dưới tiền đề như vậy — Ủy Ban Cấm Daichi Kakeru Nói Đùa Thô Tục đã lên kế hoạch chiến lược.
Kakeru có chút không hài lòng về điều này, cậu đâu phải lúc nào cũng nói đùa thô tục suốt hai mươi bốn giờ một ngày. Cậu có ghi chép bài giảng, giờ nghỉ cũng đi vệ sinh, phải ăn cơm, còn phải bắt nạt Jigoro...
Không phải lúc nào cũng nói những chuyện kỳ quặc.
Không cần chiếc vòng tay màu tím của nhà thờ nào cả.
"Thầy ơi! Xin hãy cho em biết sự khác biệt giữa nghệ (ukon) và phân (unko)!"
Trong giờ mỹ thuật, Kakeru lớn tiếng hỏi với ánh mắt ngây thơ lấp lánh.
"Hả?... Đây là, hả!?"
Thầy Yasaka, giáo viên mỹ thuật, cao giọng, gân xanh nổi lên trừng mắt lại.
Ông là một người đàn ông vạm vỡ, rất hợp với biệt danh "giáo viên mỹ thuật trong chiến tranh". Dưới tay áo phông cotton trắng là bắp tay cuồn cuộn. Bờ vai rộng gần như phi lý so với tỷ lệ cơ thể, mái tóc húi cua đầy chiến ý, cái miệng rộng dường như có thể nuốt cả nắm đấm, dù nhìn thế nào cũng giống một người lao động chân tay.
Tổng thể ngoại hình này đang tỏa ra một khí thế cực lớn, nhưng Kakeru không vì thế mà lùi bước.
"Xin thầy hãy dựa trên tiêu chuẩn của mỹ thuật cận đại thời Phục Hưng, giải thích cho chúng em sự khác biệt về tính nghệ thuật giữa nghệ và phân!"
Bốp!
Gáy cậu có cảm giác như bị nứt ra.
"WOW!"
Cú va chạm trực diện mạnh mẽ khiến Kakeru không khỏi biến thành người Âu Mỹ.
Quay đầu lại, Melon đang cầm một chiếc quạt giấy xếp ngồi ở ghế sau cậu.
Tiết thứ tư là thực hành vẽ phác thảo. Trong phòng mỹ thuật xếp đầy giá vẽ và ghế xếp, học sinh đang dùng than chì để vẽ tượng đầu thần Vệ Nữ.
Sau giờ học hôm qua, hoạt động cấm Kakeru nói đùa thô tục chính thức bắt đầu. Melon cùng lớp đã đề nghị đổi chỗ, ngồi ngay sau Kakeru. Những tiết học cần đổi phòng, ví dụ như giờ mỹ thuật, cô đặc biệt chọn vị trí sau Kakeru để giám sát.
Cứ tưởng hành vi vô lý như vậy sẽ khiến các bạn học khó xử, không ngờ không ai phản đối đề nghị đổi chỗ. Thậm chí có thể nói là rất tán thành, như thể đang muốn nói mau chóng trị tên này đi.
Kakeru bị tấn công lập tức tìm đến thầy Yasaka để được giúp đỡ.
"Thầy ơi! Melon bạo hành gia đình với em."
"Đây không phải là bạo lực, là dạy dỗ."
Melon cầm quạt giấy xếp đập vào lòng bàn tay kia, dùng ánh mắt như dao găm nhìn chằm chằm Kakeru.
Cô quyết định hễ Kakeru nói đùa thô tục là sẽ dùng quạt giấy xếp gõ vào đầu cậu. Quạt giấy xếp chính là vật thay thế cho chiếc vòng tay màu tím.
"Hôm nay cậu đã phạm lỗi bao nhiêu lần rồi?"
"Ai bảo cô cứ đánh tôi!"
"Đó là vì cậu cứ nói đùa thô tục!"
"Này này này, hai đứa cứ thành lập gia đình trước rồi hẵng bạo hành gia đình nhé!"
Lời nói châm chọc của thầy Yasaka khiến cả lớp bật cười.
Ánh mắt của Kakeru và Melon trong giây lát mất tiêu cự.
"Đ-đâu có!" / "Cái gì mà cứ chứ? Thầy bị ngốc à!?"
Hai người kích động phản bác, nhưng mọi người mải cười không thèm để ý.
Nếu là năm nhất còn có Najimi giúp phản bác, nhưng bây giờ không ai có thể ngăn cản mọi người được nữa.
Hai người chỉ có thể im lặng, vẻ mặt như nhìn thấy bài kiểm tra không điểm của mình bị phơi bày trước mắt.
... Chết tiệt, rõ ràng ai cũng vui vẻ muốn nói gì thì nói...
Melon ở phía sau với ánh mắt như con chuột lang nước, rất ngại ngùng cúi đầu.
Nhìn thấy cô ngại ngùng, Kakeru càng cảm thấy khó chịu hơn.
"Cái đó! Thầy ơi!"
Cậu lại hăng hái giơ tay.
"Big Ben của Anh là đại tiện đúng không ạ!"
Bốp!
Như thể đã chờ đợi từ lâu, Melon ở phía sau nhanh chóng vung quạt xuống.
"Big Ben không phải là đại tiện. Đó là một tháp đồng hồ ở Anh, chính xác hơn là 'Đồng hồ lớn'."
Thầy Yasaka giải thích cặn kẽ, sự kiên trì này vốn là sở thích của ông.
Đối mặt với Kakeru liên tục tung ra những trò đùa thô tục, Melon ra thế như một người hành hình seppuku, khoa trương giơ cao chiếc quạt giấy xếp.
Kakeru không hề sợ hãi, liên tục tìm cơ hội hăng hái giơ tay.
Thầy ơi!
"Tại sao khi đi đại tiện thì nước tiểu cũng ra cùng lúc ạ?"
Bốp! "Có lẽ cơ vòng liên kết với nhau."
Thầy ơi!
"Tại sao cá con của cá tráp đen lại có biệt danh là 'chinchin' ạ?"
Bốp! "Cá tráp đen khi sinh ra đều là con đực, trong quá trình trưởng thành mới chuyển thành con cái. Chắc là có liên quan đến tập tính này."
Thầy ơi!
"Tại sao các bức tượng Hy Lạp cổ đại đều không cắt bao quy đầu ạ?"
Bốp— "Hy Lạp cổ đại không có tục cắt bao quy đầu. Họ thậm chí còn coi thường văn hóa cắt bao quy đầu ở Ai Cập và những nơi khác."
Thầy ơi!
"Em không vẽ được ngực!"
Bốp! "Daichi, đề bài tượng Vệ Nữ chỉ có phần từ cổ trở lên thôi."
Thầy ơi!
"Em muốn hỏi về nước Cu-ba ạ."
Bốp! "Cu-ba nằm ở vùng biển Caribe, dân số khoảng mười một triệu người. Ngôn ngữ chính thức là tiếng Tây Ban Nha. Từ cuối thế kỷ mười chín là thuộc địa của Tây Ban Nha, năm 1902 độc lập và gia nhập Liên Hợp Quốc. Nền kinh tế dựa vào sản xuất đường. Là một quốc gia tôi muốn đến thăm."
Thầy ơi!
"Em làm gãy than chì vẽ rồi!"
Bốp!
... Này! Melon, cái này không tính chứ.
"Vậy sao? Thầy đổi cho em cây khác, qua đây lấy đi." Thầy Yasaka thản nhiên nói.
◇◇◇
==================================
※ Chú thích 4: "Ben" trong tiếng Nhật có âm đọc gần giống "ben" (phân).
==================================
"Cậu rốt cuộc đang nghĩ gì vậy!"
Giờ nghỉ trưa sau tiết mỹ thuật, Melon dạy dỗ Kakeru trên sân thượng.
"Này, đừng lớn tiếng thế, đầu tôi đau rồi."
Cả buổi sáng bị đánh liên tục, đầu đau nhức từng cơn.
"Nhờ ơn cô, dây thần kinh não của tôi sắp bị giết sạch rồi!"
"Chỉ là quạt giấy xếp thôi mà."
"Cô có biết không? Trong quyền anh, võ sĩ hạng nhẹ dễ tử vong hơn hạng nặng đấy. Vì những cú đấm nhẹ sẽ tích tụ chấn động trong não."
"Vậy tôi dùng Dưa Lưới đối phó với cậu nhé."
"Tại sao lại thành ra thế?"
Melon ra thế ma thuật nước giải khát, khiến Kakeru hoảng hốt lùi lại.
Sân thượng giữa trưa, ngoài hai người họ còn có các học sinh khác.
Có những học sinh năm ba và năm hai thường thấy, còn có những học sinh năm nhất mặc đồng phục mới toanh đang ngạc nhiên nhìn trộm họ.
Đã là cuối tháng tư, thời tiết dần ấm lên.
Cách đây không lâu, trong sân trường và trên đường phố đâu đâu cũng nở rộ hoa anh đào Yoshino, từ sân thượng có thể ngắm nhìn cảnh hoa anh đào xếp thành hàng như một cuộc diễu hành lớn, nhưng bây giờ đã tàn hết.
"Cậu đó, rốt cuộc có cố gắng không vậy?"
Melon có vẻ đã mất hết kiên nhẫn. Kakeru thì đút sâu tay vào túi quần như một học sinh du côn những năm 70.
"Có chứ, rất cố gắng."
"Tại sao vẫn còn nói những trò đùa thô tục đó?"
"Miệng tôi tự nói ra..."
"Ý là, cậu rất có tâm muốn sửa đổi thói xấu này?"
"Phải... tôi toàn tâm muốn thay đổi, để sống sót."
"Nhưng miệng lại tự động?"
"Đúng vậy... trong lòng thì ghét, nhưng cơ thể lại rất thành thật..."
Bốp!
"Đến đây thì hoàn toàn là đùa giỡn rồi!"
"Xin lỗi, vừa rồi là lỗi của tôi."
Kakeru cúi đầu thật sâu.
Cậu giống như con chó trong thí nghiệm phản xạ, những trò đùa thô tục cứ thế tuôn ra một cách bản năng.
"Đã thành phản xạ tự nhiên rồi, cứ mở miệng là muốn chèn trò đùa vào."
"Không ai mong đợi cậu làm chuyện đó!"
"Tôi hiểu! Tôi thật sự hiểu! Tôi cũng không muốn nói!"
"Vậy thì sửa thói quen này đi! Chú tâm vào mà sửa đi!"
"Tôi đang cố gắng mà! Cố gắng nhịn lắm rồi! Nắm chặt tay nghiến răng! Nhưng vẫn không được!"
"Cuộc đời cậu có vấn đề gì à?"
"Đây là nghiệp chướng! Nghiệp chướng mà người đàn ông tên Kakeru này đã tích lũy suốt mười bảy năm...!"
"Đồ không có nghị lực! Cậu bị quá khứ trói buộc rồi!"
Hai người diễn kịch trên sân thượng, thu hút ánh mắt ngạc nhiên của các học sinh năm nhất. Nội dung cuộc đối thoại nếu người không hiểu chuyện nghe được thì thật là hỗn loạn.
"A, ở đây!"
Najimi ló đầu ra từ phía sau các học sinh năm nhất, bên cạnh còn có Yell.
"Kakeru! Nghe nói hôm nay cậu lại làm trò hề nữa à—?"
Lời mở đầu y hệt hôm qua.
"Vậy sao?"
Giọng Yell khá lạnh lùng.
"Không phải cô cùng lớp với tôi sao?"
"... Không có ấn tượng."
Dĩ nhiên rồi! Vì cô toàn trốn học chạy sang lớp Najimi nhìn trộm mà. Đã dọa các bạn lớp khác sợ rồi đấy!
"Tên này cứ không chịu sửa thói quen nói chuyện thô tục."
"A ha ha, tớ biết ngay mà."
Najimi vừa cười vừa quay người gọi: "Kakeru ở đây này,"
"Đã đoán trước là Kakeru chắc chắn không sửa được thói xấu lâu năm, nên đã đặc biệt mang đến đây."
Budoko cùng với tiếng guốc gỗ "cạch, cạch" xuất hiện trước mặt họ.
"M-mừng anh về nhà?"
Budoko nhìn về phía này, ngoan ngoãn cúi đầu. Ờ, nhưng bây giờ đâu phải ở nhà?
"Tại sao lại mang Budoko đến?" Melon hỏi Najimi.
"Nếu có Budoko-chan ở đây, Kakeru cũng sẽ ngoan ngoãn hơn phải không?"
Najimi nói với nụ cười thoải mái (hay là có ý đồ xấu?).
"Ừm... quả thực, có Budoko ở đây sẽ thấy cắn rứt lương tâm..."
"Cái đó, em phải làm gì ạ?"
Budoko dường như vẫn chưa được giải thích, đôi mắt tròn xoe. Đối mặt với học sinh tiểu học mặc kimono đột nhiên xuất hiện, các học sinh năm nhất càng tò mò hơn như phát hiện ra một loài mới.
"Từ bây giờ, Budoko-chan chỉ cần đi theo Kakeru học là được rồi."
Nghe những lời dịu dàng của Najimi, Budoko ngoan ngoãn mỉm cười: "Em biết rồi ạ."
"Anh Kakeru, xin hãy chỉ giáo nhiều hơn."
"Ồ... ồ, xin chỉ giáo."
Kakeru đáp lại bằng một nụ cười cứng đờ như robot.
Najimi và Melon đứng sau Budoko đang vui vẻ, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía này, vẻ mặt như đang nói "Cậu biết phải làm gì rồi chứ? Hả?" Sự chú ý của Yell thì bị những con chim sẻ bay gần sân thượng thu hút. Gần đây tin tức về số lượng chim sẻ giảm sút dường như khiến cô lo lắng.
"Nhân tiện."
Kakeru vừa đi xuống cầu thang, vừa hỏi vào gáy của Yell đang đi phía trước:
"Cái đó của sinh nhật Najimi khi nào tổ chức vậy?"
"?" Yell quay khuôn mặt hoàn hảo như tượng tạc về phía này, "... Là nói tiệc sinh nhật sao?"
Những người đi trước Yell, theo thứ tự từ gần đến xa là Melon, Budoko, Najimi.
Hai người nói chuyện nhỏ giọng.
"Chủ nhân dường như vẫn chưa quyết định."
"Vậy sao?"
Sinh nhật mười sáu tuổi của Najimi là ngày ba mươi mốt tháng ba vừa qua. Sinh nhật của Kakeru thì ngay sau đó, ngày bốn tháng tư. Không biết từ khi nào, việc hai người tổ chức sinh nhật chung dường như đã thành thông lệ.
"Rốt cuộc con nhỏ đó tại sao đột nhiên hủy bỏ vậy?"
Kakeru phàn nàn. Yell mặt tối sầm lại đáp: "Tôi cũng không biết." Ánh mắt cô hướng về gáy của chủ nhân phía trước.
"Hình như hôm đó cô ấy đột nhiên có việc khác..."
— Vài ngày trước tiệc sinh nhật, Najimi gọi điện yêu cầu hoãn tiệc.
Dĩ nhiên Kakeru cũng rất ngạc nhiên, tuy muốn hỏi kỹ, nhưng Najimi ở đầu dây bên kia dường như có điều khó nói, Kakeru cũng không mở miệng được.
"Xin lỗi, lần sau tiện thì tổ chức nhé, được không?"
Kakeru chỉ có thể im lặng chấp nhận.
Nhưng sinh nhật đã qua một thời gian, Najimi hoàn toàn không nhắc lại. Khiến người ta nghi ngờ cô có phải đã quên sạch rồi không.
"Thật là, không lẽ vì trời ấm lên nên đầu óc cũng trở nên chậm chạp rồi?"
"Kakeru-denka nghĩ vậy sao?"
"Hả? Chắc không phải là quên rồi chứ..."
"Kakeru-denka chỉ nghĩ đến thế thôi sao?"
Yell lại lặp lại câu hỏi.
"Hôm đó chủ nhân đã gặp một người nào đó đấy."
"Chuyện này tôi biết."
"Kakeru-denka không quan tâm sao?"
"... Gì chứ."
"Chủ nhân đã chọn đúng ngày sinh nhật... để gặp một người nào đó đấy!"
"... Vậy thì sao?"
"Chủ nhân đã hủy hẹn với Kakeru-denka và chúng ta, để đi gặp một người nào đó đấy."
"— Rốt cuộc cô muốn nói gì..."
Kakeru dừng bước xuống cầu thang.
Nhìn xuống Najimi ở phía dưới.
Cộp, cộp, cộp! Cô bước đi với những bước nhảy nhịp nhàng như chim cánh cụt, đến chỗ rẽ thì dang rộng cánh tay xoay một vòng.
Chiếc váy kẻ sọc nhiều màu vì xoay nhanh mà gợn sóng, bung ra rực rỡ như một đóa sen.
Mái tóc đen óng ả như ướt nước của cô cũng nhảy múa theo từng chuyển động.
Ánh nắng xuân dịu dàng chiếu vào từ cửa sổ phía trên Kakeru và mọi người, như một ngọn đèn sân khấu rọi lên khuôn mặt Najimi.
Hàng mi dài, đôi mắt to đầy cảm xúc như mắt nai.
Sống mũi thẳng tắp như chỉ phụ nữ mới có thể sở hữu.
Đôi môi dày vừa phải, khi cười gò má hơi nhô lên. Cổ trắng ngần như thân hoa ly. Làn da khỏe mạnh và trắng trẻo, đang lấp lánh dưới ánh nắng.
Ngực Kakeru nhói lên một cái.
Đau một cách vô cớ.
"... Ừm, sao vậy?"
Najimi đang vịn tay vịn xuống cầu thang cảm nhận được ánh mắt, dừng bước ngẩng đầu lên nhìn một cách khó hiểu.
"Sao vậy?",
— Tôi mới là người muốn hỏi cậu đó!
"Có chuyện gì..."
Đã xảy ra sao?
Ngày hôm đó—
"Không, không có gì."
Kakeru quay mặt đi trả lời.
"? Vậy sao?"
Cô nghi ngờ nghiêng đầu, lại bước đi, chạy xuống cầu thang như chim cánh cụt cộp cộp.
Kakeru ở lại cuối hàng, tâm trạng như bị khó tiêu, đứng ngây người một lúc.
Melon đi đến chỗ rẽ quay đầu lại, như một đứa trẻ lần đầu nhìn thấy tranh chân dung, nhíu mày ngẩng đầu nhìn cậu.