Virtus's Reader
Âm Gian Thương Nhân

Chương 566: Mục 2340

AM GIAN THUONG NHAN - DAO MON LAO CUU

Chương thứ hai nghìn ba mươi ba có nghi ngờ giết người.

Tiếu Nguyên sắc mặt trắng bệch, sau một lúc lâu mới di chuyển bước chân lên lầu, đi theo phía sau hắn, trốn ở giữa cầu thang trước cửa hắn.

Tiếng gõ cửa đáp lại rất nhanh, Tiểu Mộc mặc áo bào phượng mở cửa: "Ngươi về rồi."

Ta nhíu nhíu mày, giọng điệu của nàng vô cùng kỳ quái, không hề có chút phập phồng nào, điều này càng khiến ta xác định nàng không phải Tiểu Mộc bản tôn. Dù sao trước đó nàng tranh cãi với Tiếu Nguyên một trận, người sau nói ra toàn bộ những lời không kết hôn, không lý nào bây giờ lại có thái độ không có việc gì.

Tiếu Nguyên gật đầu, lại bất an nhìn thoáng qua chỗ ta ẩn thân, sau đó mới vào phòng.

Chờ đợi một lúc lâu, trời đã tối, mới nhìn thấy Tiếu Nguyên lén lút mở cửa nói Tiểu Mộc đang tắm, để ta nhanh chóng đi vào!

Ta rón ra rón rén đi vào, đi đến một nửa chỗ Tiếu Nguyên đột nhiên quay đầu lại nhét xuống dưới bàn, ta lập tức ý thức được hẳn là Tiểu Mộc đi ra, cho nên động tác cực nhanh rụt vào dưới bàn.

"Ai vậy?" Giọng nói của Tiểu Mộc khiến ta căng thẳng, ta có thể thấy một góc áo khoác phượng bên cạnh bàn.

Tiếu Nguyên cười ha hả nói: "Không có ai cả, hắn chỉ mở cửa hít thở thôi.

Phượng bào giật giật, tựa hồ có xu thế ngồi xổm xuống, Tiếu Nguyên lập tức nói: "Ngươi không phải đi tắm rửa sao? Sao còn chưa đi?"

"Bây giờ đi." Phượng Bào lần nữa giật giật, lần này càng động càng xa.

Ta hít thở một hơi, đợi khi phòng tắm truyền đến tiếng tràn nước, ta mới từ dưới đáy bàn bò ra, hỏi Tiếu Nguyên phòng ngủ ở đâu.

Tiếu Nguyên vừa nhìn chăm chú phòng tắm, vừa dẫn ta đi về phía phòng ngủ.

Phòng ngủ không lớn, xem ra cũng vừa được sửa xong, chỉ có những đồ gia dụng đơn giản nhất, giường, ngăn tủ cùng với đài trang điểm.

tủ sách khiến ta cảm thấy không tệ là vừa vặn có thể quay về đài trang điểm, vì thế ta liền dịch trong ngăn tủ, xoay người núp trong ngăn tủ, Tiếu Nguyên thì ngồi ở trên giường, khẩn trương chờ đợi.

Tiểu Mộc tắm vô cùng chậm, chừng một giờ sau cửa phòng ngủ mới có động tĩnh, từ khe ngăn tủ ta nhìn thấy nàng vẫn mặc bộ áo bào phượng như trước.

Tiếu Nguyên nhíu mày: "Sao ngươi lại ăn mặc như vậy?"

"Chẳng lẽ bổn cung không nên mặc cái này?" Tiểu Mộc nhẹ nhàng nhìn Tiếu Nguyên một cái, người sau sắc mặt thay đổi, như là bị dọa sợ rồi.

Ta nhíu nhíu mày, không trách Tiếu Nguyên bị hù dọa, khí thế mà Tiểu Mộc phát ra khi nói chuyện đúng là không phải người bình thường có thể chống cự, hơn nữa nàng dùng từ ngữ kỳ quái, thật sự khiến người ta cảm thấy quỷ dị.

Tiếu Nguyên không nói thêm gì, chỉ cầm một bộ quần áo thay cho tắm nói là đi tắm. Tiểu Mộc cũng không để ý tới lão, đi thẳng tới trước bàn trang điểm, lầu bầu nói với gương.

"Bổn cung mặt biến sắc..." Nàng thở dài một tiếng, sau đó lấy ra các loại trang điểm, bôi lên mặt. Một lúc lâu sau, một mặt trắng bệch xuất hiện trong tấm gương.

"Vẫn là như vậy, đại nhân thích nhất là ta như vậy." Tiểu Mộc đột nhiên cúi đầu mỉm cười, như thế dịu dàng động lòng người.

Ta cảm thấy có chút kỳ quái, biểu hiện lúc trước của nàng rõ ràng là làm Hoàng hậu của ta, nhưng vì sao cần "đại nhân", chẳng lẽ không nên là Hoàng thượng?

Lúc ta còn chưa hiểu, Tiểu Mộc đột nhiên đứng dậy từ phía trước bàn trang điểm, khí thế hung hăng đánh một quyền về phía bàn trang điểm, thô lỗ nói: "Mặc kệ ngươi ra sao, ta đã thích ngươi, nhưng ngươi lại không rõ lòng ta!"

Nói xong nàng trực tiếp ra khỏi phòng ngủ, ta lo lắng muốn theo ra ngoài, may là Tiếu Nguyên đã ngăn cản nàng rất lâu, để nàng về ngủ trước.

Hai người một lần nữa tiến vào phòng ngủ, Tiểu Mộc tựa hồ yên tĩnh một chút, chỉ là dù thế nào cũng không muốn cởi bộ áo bào mềm mại kia ra, tư thái tao nhã nằm ở trên giường không nhúc nhích, giống như một bức tượng điêu khắc.

Tiếu Nguyên liếc mắt về phía ta nhưng ta không trả lời hắn. Bởi vì ta đang đợi Tiểu Mộc ngủ, chỉ khi nào nó ngủ ta mới có cơ hội tiếp cận Nhuyễn Giáp.

"Trương đại chưởng quỹ?" Khuôn mặt đột nhiên áp sát tới trước mặt, ta sợ hết hồn. Lúc này mới phát hiện mình không biết từ lúc nào mình đã ngủ, vội vàng dụi mắt hỏi Tiếu Nguyên, có phải Tiểu Mộc đã ngủ rồi không.

Tiếu Nguyên vẻ mặt lo lắng lắc đầu: "Nàng, không gặp được nữa rồi!"

"Cái gì?"

Ta kinh ngạc gọi một câu, không lý nào nàng ta đi ra ngoài ta lại không cảm giác được, như vậy xem ra ta và Tiếu Nguyên hẳn là đều trúng chiêu!

Nói vậy là thứ này đã phát hiện ra ta? Nhớ tới phản ứng của cô ta trên quốc đạo, ta càng thêm khẳng định chuyện này.

Ta lập tức từ tủ tủ đi ra, sờ sờ chỗ Tiểu Mộc ngủ, phát hiện vẫn còn nóng, nói rõ nàng ta đi một lát.

Tiếu Nguyên lo lắng hỏi mình nên làm gì, Tiểu Mộc có gặp chuyện hay không, ta nghĩ hỏi hắn một chút về tình huống đại khái trong khu nhỏ của mình rồi trực tiếp lao ra, Tiếu Nguyên hiển nhiên muốn theo tới đây nhưng bị ta cự tuyệt, ta cần hắn ở đây ôm cây đợi thỏ.

Khu nhỏ Tiếu Nguyên ở này cũng không phức tạp, tổng cộng chỉ có hai cánh cửa, một cánh cửa lớn đối với xe ngựa như nước, cho dù bây giờ đã sắp nửa đêm, nhưng nơi đó thường lui tới cũng rất nhiều, mà một cánh cửa khác thì lại lệch một chút, lúc này hầu như không có xe đi qua, cho nên ta nghĩ Tiểu Mộc nhất định là cửa nhỏ.

Vô luận Âm Linh lợi hại cỡ nào, phản ứng đầu tiên đều là tránh nơi nhiều người!

Từ nhỏ ta đã theo ra ngoài theo cửa nhỏ, suy nghĩ một chút chạy về phía đông, nơi đó có một nhà hầu phục vụ khác, ngay cả buổi tối cũng buôn bán, cho nên ta nghĩ có thể nàng đã đi đến nơi đó.

Nhưng ta đến muộn một bước, chủ tiệm nói cho ta biết quả thật có một cô bé đã tới, nghe miêu tả hẳn là Tiểu Mộc. Nhưng cô bé chỉ mua một đôi giày thêu hoa rồi đi luôn, chủ tiệm cũng không chú ý tới cô bé đi đâu.

Ta lập tức đánh điện Tiếu Nguyên, hắn lại nói Tiểu Mộc cũng chưa trở về, ta đứng ở ngoài cửa hàng Hán phục, trong lúc nhất thời không có đầu mối.

Đinh linh linh...

Ngay khi ta đang suy tư bước tiếp theo nên làm gì thì máy truyền tin đột nhiên vang lên, ta cho rằng Tiếu Nguyên vì không nhìn mà nhận lấy: "Nàng đã trở về?"

"Nàng cái gì?" Phía đối diện truyền đến thanh âm kỳ quái của Lý Ma Tử, ta vội nói không có gì, hỏi hắn tìm ta có chuyện gì.

Lý mặt rỗ kêu ta nhanh chóng quay về tiệm hàng, có người tới tìm ta.

Ta hỏi hắn là ai, hắn chỉ nói là người của cục diện công An hình như đã có mạng người, cụ thể ra sao hắn cũng không rõ. Trước khi thắt roi hắn còn lẩm bẩm một câu: Sao sao máy truyền tin lại tìm tới chỗ ta?

Theo ta không có thời gian để ý tới lời nói của y, đánh vào xe thẳng đến cổ điếm, đêm hôm khuya khoắt tìm tới cửa, có lẽ sự tình cũng không nhỏ.

Lúc ta đến tiệm cổ đèn đã sáng, bên ngoài còn đỗ một chiếc xe quay, hẳn là Lý Ma Tử đang tiếp đãi Công An cục.

"Tiểu ca, ngươi đã trở về!" Ta vừa vào tiệm, Lý Ma Tử liền tiến lên đón, sau đó thấp giọng nói ta cẩn thận một chút, nói lần này ta đụng phải phiền toái lớn, có chứng cớ chứng minh ta giết người.

Trong lòng ta rất khiếp sợ, nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ nhìn hai tên Công An mặt đen đang ngồi trên ghế thấp gật gật đầu.

"Ngươi chính là Trương Cửu Lân?" Trong đó người lớn tuổi hơn một chút đánh giá ta một chút.

Ta khẽ gật đầu, Công An ở bên cạnh y lập tức đứng dậy, thò tay ra, trực tiếp nói: "Tình nghi của ngươi là một vụ án giết người, phiền toái cùng chúng ta đi một chuyến."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!