AM GIAN THUONG NHAN - DAO MON LAO CUU
án thứ hai ngàn ba bốn trăm phần trăm tình lữ bị giết chết.
Án giết người gì?" Ta cau mày khó hiểu hỏi.
Nhưng bọn họ lại không quay về ta, mà là dùng tay chịu trói, lạnh giọng bảo ta nhanh chóng đi theo bọn họ, không được nói nhảm.
Lý mặt rỗ tiếp tục cẩn thận hỏi có phải bọn họ lầm rồi không?
Hai vị Công An không kiên nhẫn đẩy Lý măm rỗ, nói bọn họ nếu đến bắt người nhất định là có chứng cứ, có nghi vấn gì thì trình tự đi rồi hãy nói, hiện tại không nên ảnh hưởng đến công vụ.
Ta nhìn Lý mặt rỗ lắc đầu, ra hiệu hắn an tâm một chút, không nên nóng nảy, sau đó liền theo Công An rời đi.
Ta đã đi qua không ít lần công an cục, như vậy kinh nghiệm bị xe ngựa mang đi cũng có, chỉ là lần này lấy thân phận phạm nhân, đây cũng là hi hữu!
Dọc đường đi ta đều suy nghĩ có phải trước đó giết người vệ sinh của Nhật Hải bị móc ra, dù sao trên tay ta xác thực cũng có mấy mạng người.
Sau đó ta lại phủ định suy nghĩ này, e rằng chuyện này đã sớm dẹp yên, không lý nào lại bỏ qua lâu như vậy rồi lại lôi ta ra.
Thế nhưng trừ chuyện này ra ta cũng không có quan hệ gì với những người khác, rốt cuộc là cái gì?
"Hai vị đồng chí, cho dù có chết cũng phải cho ta minh bạch chứ? Đang yên đang lành sao ta lại nhắc tới chuyện án mạng với người ta?" Ta suy nghĩ một chút vẫn quyết định hỏi một câu, dù có chết cũng phải làm cho ta minh bạch.
Hai người liếc nhau một cái, sau đó vẫn là người lớn tuổi mở miệng: "Ngươi không nên hỏi nhiều, bây giờ chứng cứ xác thực, đợi đến lúc đến nơi tự nhiên sẽ có người hỏi, đến lúc đó ngươi sẽ biết."
Trong lòng ta lộp bộp một tiếng, nghe ý ông ta, tội danh ta đã định xong rồi?
Ta và Công An giao lưu cũng không ít, bình thường vụ án ngươi liên quan có cơ hội chuyển biến hoặc là tình thế không có ác liệt như vậy, bọn họ ít nhiều sẽ nguyện ý tiết lộ một chút, thế nhưng lần này bọn họ thậm chí ngay cả ý mời luật sư cũng không có, chẳng lẽ ta thật sự giết người lúc nào thì chính mình lại không biết.
Biết được thái độ của bọn họ xong ta cũng lười hỏi tiếp, dọc theo đường đi đều là chuyện gần đây có xảy ra chuyện gì mà ta không biết hay không, thế nhưng có nghĩ nát óc cũng không có đầu mối.
"Đến rồi." Bang xe trực tiếp tiến vào công an cục, người trẻ tuổi Công An đẩy ta liền tiến vào phòng thẩm vấn, một viên giám sát râu ria xồm xoàm đã chờ ở bên trong.
"Vương cảnh báo?" Trong lòng ta vui vẻ, tốt xấu gì cũng biết, ta lập tức hỏi hắn rốt cuộc phạm vào chuyện gì.
Ai biết được hắn lại trực tiếp hét lên một câu: Đã lọt vào bẫy thì đừng để ta làm loạn.
Một câu rống này khiến ta ngẩn cả người, sau đó cười lạnh một tiếng, ngồi đối diện hắn chờ hắn thẩm vấn!
Trước đó bố cục của bọn họ tới tìm ta hỗ trợ không ít, lần này thái độ lại kỳ quái, trong lòng ta cũng có chút hoảng hốt. Nhưng ta hiểu chỉ cần ta không làm, bọn họ cũng sẽ không xằng bậy, cho nên ta cũng không căng thẳng như vậy.
Quả nhiên, cửa thẩm vấn thất đã bị thay đổi thái độ. Hắn nhìn ta thở dài, bất đắc dĩ nói: "Huynh đệ, lần này ngươi phiền toái rồi."
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Ta nhíu mày hỏi.
Hắn mở túi giấy tờ trên bàn ném ta tới: "Ngươi tự xem đi."
Ta tò mò lật ra mấy tờ giấy mỏng manh, sau khi xem xong sắc mặt trở nên tái nhợt.
Đồ vật ghi chép phía trên lại là đêm nay, ta từ Tiếu Nguyên gia đến cửa nhỏ một mực vẫn bình thường, nhưng sau khi ra khỏi cửa nhỏ lại hoàn toàn khác ấn tượng của ta.
Trên tờ giấy này ghi lại không ngờ là ta lén la lén lút đi theo phía sau một đôi tình nhân, cuối cùng còn hạ sát thủ.
Sau khi xem xong tư liệu, Vương Thị Sĩ lại cho ta mượn điện thoại, trên đó là một đoạn video: Một đôi tình lữ hai mươi tuổi đang tranh cãi ở trước mặt ta, ta cầm dao găm xông lên trước như ma quỷ đâm một đao vào người bọn họ.
Bọn họ muốn chạy, nhưng khí lực của ta lại cực kỳ lớn, cuối cùng tuyệt vọng ngã vào trong vũng máu, hai tròng mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm ta, dường như không rõ vì sao lại có tràng tung hoành này.
"Bọn họ... Đều chết hết rồi?"
Mặc dù theo hình ảnh cuối cùng trên hình ảnh, đôi tình lữ này hẳn là đã chết tại chỗ, nhưng ta vẫn không cam lòng hỏi một câu.
Vương cảnh báo gật đầu nhẹ, nói ông ta cũng không tin là ta làm, nhưng giám sát khiến ông ta không thể không tin, mới để cho người ta trước bắt ta trở về.
"Đừng nói ta không giúp ngươi, vụ án này ta không động trước sẽ đến tay người khác, đến lúc đó ngươi chết nhanh hơn. Bây giờ ta chỉ muốn hỏi một chút, ngươi thấy chuyện này thế nào?" Vương phó sĩ đau đầu nhéo nhéo mi tâm.
Ta hỏi hắn tò mò, chẳng lẽ không thể hoài nghi ta thật sự chính là hung thủ giết người?
Hắn nghe ta hỏi như vậy lại mỉm cười, nói hắn không phải không tin ta sẽ giết người, mà là lấy thủ đoạn kia của ta cho dù giết người cũng sẽ không bị bắt gọn.
Ta nghĩ cũng đúng, nếu ta muốn giết tình nhân bình thường như vậy, tùy tiện mời một món âm vật là được.
"Không phải ta làm." Ta dựa vào ghế ngồi, kể lại hành động đêm nay một lần: "Ta còn ở bên ngoài nhận được máy truyền tin, thời gian này căn bản không khớp... "
Nói đến đây, ta đột nhiên nhảy từ trên ghế xuống. Nếu như nói còn có ai đến làm việc này trước ta, cũng chỉ có Tiểu Mộc thôi!
Nàng ra ngoài sớm hơn so với ta, hơn nữa chỉ có nàng mới có động cơ giá họa cho ta, nhưng nàng vì sao phải giết một đôi tình lữ này chứ?
"Ta có thể nhìn xem thi thể của tình nhân này không?" Ta cau mày, nếu đã làm vậy, nhất định có thể tìm được sơ hở.
Vương Thượng Sĩ lại thở dài thật sâu, hỏi ta minh bạch cho dù chuyện này không phải là ta làm, mà là những cái gọi là Âm Linh kia làm, cuối cùng ta cũng rất có thể không thoát khỏi pháp luật trừng phạt.
Ta cười khổ gật gật đầu, điểm này đương nhiên ta biết rõ, chính là ta chứng minh thì đã sao? Chuyện như vậy nói ra có mấy người sẽ tin? Chẳng lẽ lại nói với người chết bọn họ là bị quỷ giết chết?
"Trừ video, trên người chết có vân tay hoặc chứng cứ gì liên quan đến ta sao?" Đầu của ta xoay chuyển, nghĩ tới điểm mấu chốt.
Vương Thượng Sĩ vỗ đầu nói vậy là vẫn còn đang hóa nghiệm, chỉ là bởi vì giám sát hình ảnh quá rõ ràng, cho nên người trong nội khố cơ hồ đã định án, bởi vậy bỏ qua khối này.
Ta nhịn không được muốn mắng con mẹ nó, hắn ngượng ngùng gãi gãi đầu, để chúng ta báo cáo. Nếu như trên đao còn có người chết cũng không tìm ra chứng cứ gì khác, nội bộ bọn họ sẽ đè chuyện này xuống, dù sao trước mắt giám sát vẫn còn ở trong tay Công An.
"Chỉ là nếu việc này thật sự là ngươi làm, cho dù ngươi đã từng giúp cảnh báo không ít việc, chúng ta cũng sẽ không thừa hơi." Vương phó cảnh báo nghiêm túc nhìn ta.
Ta hiểu, gật đầu nhẹ, sau đó vẫn tỏ vẻ muốn xem thi thể của người chết trước, ít nhất ta phải làm rõ chuyện lần này, nếu không không ai biết nàng ta còn ở bên ngoài hay không sẽ tiếp tục hại người.
Lông mày Vương Thượng Sĩ nhăn thành chữ Xuyên, cuối cùng đáp ứng ta một lát nữa sẽ lén dẫn ta đi xem một chút, bất quá hắn muốn đi toàn bộ hành trình giám sát.
Ta biết hắn làm được như vậy đã rất không dễ dàng, cho nên cũng không yêu cầu những thứ khác.
Sau đó Vương thượng quan liền đi ra ngoài an bài, đại khái chừng mười phút sau hắn đi đến, ý bảo ta đi cùng hắn.
Ta giơ tay chịu trói, hắn lại lắc đầu, nói mang ta đi xem cũng không tệ rồi, dù sao hiện tại cũng không biết ta rốt cuộc có phải là hung thủ hay không, vạn nhất ta chạy thì hắn không có biện pháp chịu trách nhiệm.
"Được rồi!" Ta nhún vai, cũng không có cưỡng cầu.
Vương Viên cảnh dẫn theo ta trực tiếp hạ xuống gánh một tầng, dừng thi giữa hành lang, vừa bước lên hành lang, ta đã cảm giác nhiệt độ bốn phía giảm xuống không chỉ một lần!