**CHƯƠNG 24: TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG (HẠ)**
"Chào buổi sáng, anh Đường." Giày cao gót của Hạ Nhu gõ lách cách như đạp trên hoa sen, di chuyển đến trước mặt Đường Thi. Cô vén lọn tóc xòa trước ngực, mùi nước hoa Dior Poison nồng nàn mang theo sự ẩm lạnh tươi mới của buổi sáng ập tới.
Theo động tác của Hạ Nhu, làn da trắng như tuyết nhấp nhô gợn sóng, khiến người ta mơ màng vô hạn.
Càng khiến người ta mơ màng hơn là gã đàn ông đứng sau Hạ Nhu, cà vạt của gã lại cùng màu với váy của cô.
Đồ đôi quốc dân à, oách thế, có gian tình. Đường Thi dùng con mắt soi gian tình độc địa của mình quét qua hai người này một lượt. Tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng mắt nhìn mấy chuyện này của hắn thì chuẩn không cần chỉnh.
Gã đàn ông này còn nhìn Đường Thi với vẻ khinh miệt, giống như nhìn con ruồi bâu quanh ly kem Haagen-Dazs vậy.
Chảnh chó cái gì, rõ ràng là cái đuôi của Hạ Nhu, còn đeo cái đồng hồ thể thao trăm tệ, làm gì có cửa làm phò mã. Một thằng "trẻ trâu" nghèo kiết xác thích làm màu. Chỉ chưa đầy một phút tiếp cận, Đường Thi đã dán cho gã hộ hoa sứ giả này cái mác "chó săn".
Đường Thi hăng hái cúi người, làm một động tác chào phóng đại với Hạ Nhu, hắn đưa tay ra, làm tư thế mời. Đôi mắt ti hí gian xảo nhìn chằm chằm Hạ Nhu, cố tình làm cho gã đi theo phía sau thấy ghê tởm: "Cô Hạ xinh đẹp, được gặp cô vào buổi sáng đẹp trời thế này tâm trạng thật là vui vẻ quá đi."
Hạ Nhu chẳng những không bảo Đường Thi cút, mà còn đưa tay ra, cười tươi rói.
Không người phụ nữ nào không thích người khác khen ngợi nhan sắc của mình. Hạ Nhu cũng không ngoại lệ.
Bàn tay này mềm mại không xương, vừa trắng vừa dài, móng tay cắt vuông vức sơn màu đỏ tươi, chẳng những không lòe loẹt mà còn khiến người ta cảm thấy phong tư yểu điệu.
Cô áp chế được những màu sắc rực rỡ này, đưa tay ra giống như từng cánh hoa đào đỏ thắm bay đến trước mắt, khiến người ta lóa mắt.
Xúc cảm mềm mại ôn tồn trước đó vẫn khiến Đường Thi nhớ mãi không quên.
Vì thế, hắn vô cùng bất lịch sự nắm tay cô thêm một lúc, cho đến khi gã đứng sau lộ vẻ mất kiên nhẫn trong mắt hắn mới buông ra. Lạ thật, Hạ Nhu vẫn luôn cười tươi, cứ như là bạn cũ lâu năm với Đường Thi vậy.
"Có chuyện gì thì đến văn phòng tôi nói chuyện nhé." Chỉ có khách hàng lớn của Quảng Thâm Auto mới có đãi ngộ như vậy, Hạ Nhu đã cho Đường Thi đủ mặt mũi rồi.
Cô lễ tân kinh ngạc nhìn Đường Thi theo Hạ Nhu vào thang máy, tên này thật sự là bạn của sếp à? Sao sếp lại có người bạn hàn vi thế này?
"Được, cung kính không bằng tuân mệnh." Đường Thi làm bộ chỉnh lại chỏm tóc vàng hoe trên cái đầu vuốt keo dựng ngược, gã đi theo phía sau khịt mũi coi thường. Tuy nhiên, Đường Thi đếch quan tâm, vì hắn được đi thang máy chuyên dụng lên văn phòng cùng Hạ Nhu.
Còn gã đi theo kia thì rẽ vào bộ phận an ninh, hóa ra đúng là chó săn Quảng Thâm nuôi.
Bên ngoài cửa sổ sát đất khổng lồ, có thể nhìn thấy logo của bốn trang tin tức lớn đối diện, thư ký Chu Tĩnh cung kính đặt tài liệu lên bàn làm việc của Hạ Nhu.
Bàn làm việc quay lưng về phía cửa sổ sát đất, toàn bộ tông màu đen trắng, gần như không có đồ trang trí.
Đây là một người phụ nữ mạnh mẽ và kín kẽ, Đường Thi vô hình trung cảm nhận được áp lực sâu sắc, sự căng thẳng từ trên xuống dưới. Thư ký chỉ mang cho Hạ Nhu một tách cà phê, còn không có phần cho Đường Thi.
Nhưng lần này Hạ Nhu không làm mòn kiên nhẫn của hắn, cô ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, như đang đòi đồ từ thư ký: "Chiếc xe đó lấy từ tay ai, ra giá đi."
"Cô Hạ, tôi thật sự chưa thấy gì cả. Tôi chỉ là thằng lái xe thuê thôi." Đường Thi lười biếng ngả người trên chiếc sofa đen, chân gác lên bàn trà, chẳng ai mời cà phê hay trà, hắn tự lấy chai nước Evian trên bàn uống.
Nhìn cái bộ dạng buông tuồng, nhấc lên được đặt xuống được này của hắn, nhìn thế nào cũng không giống kẻ làm chuyện lớn. Hạ Nhu khẽ nheo mắt, đối phó với loại người này cần gì phải lao tâm khổ tứ.
Những chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì đều không phải là vấn đề.
"Nói như vậy, là anh muốn đền bốn chiếc siêu xe của chúng tôi rồi?"
Hạ Nhu vẫn cười nói vui vẻ, nhưng tuyệt đối không phải đang nói đùa, cô đã khẳng định Đường Thi biết rõ ngọn ngành, thậm chí lười nghe giải thích.
Giao thiệp với người thông minh thực ra chẳng tốn chút não nào.
"Tôi thấy ông chủ của tôi biết nhiều hơn đấy, các người tha cho tôi được không? Bắt tôi đền bốn chiếc siêu xe cũng được thôi, đợi kiếp sau tôi đầu thai làm cháu trai Bill Gates thì thế nào?"
Cái vẻ cà lơ phất phơ này của Đường Thi nhìn thế nào cũng không dính dáng đến vụ án kinh thiên động địa kia, biết đâu người phụ nữ tinh ranh này sẽ không tiếp tục tốn công sức trên người hắn nữa.
Nhưng Hạ Nhu dùng chiếc thìa sứ khuấy nhẹ tách cà phê viền vàng, kiên quyết lắc đầu, trong đôi mắt mê hoặc chúng sinh mang theo sự tự tin nhất định phải đạt được.
Cô nhìn Đường Thi, như nhìn con mồi đang giãy chết.