**CHƯƠNG 25: ĐỢI CẬU ĐÃ LÂU (THƯỢNG)**
Cho dù có đập nát xương hắn ra đem bán cũng chẳng đổi được một cái bánh xe, đằng này bắt đền một lúc bốn chiếc, đùa kiểu quốc tế gì vậy. Đường Thi lườm Hạ Nhu một cái cháy mắt, Hạ Nhu liền thẳng tay ném cái thìa trên tay vào mặt Đường Thi.
Đánh người không đánh mặt.
Cái cán thìa nhọn hoắt này chính là hung khí.
Đường Thi phản ứng nhanh nhạy, tay phải bắt lấy cái thìa, làm động tác phóng phi tiêu. Hạ Nhu không ngờ hắn làm vậy, né sang một bên, suýt nữa thì ngã, mặt hoa biến sắc.
Hạ Nhu đã quen ném tài liệu, bút máy, cốc nước vào đám nhân viên có thành tích kém cỏi, chưa từng có ai dám phản kháng. Cô ra tay dạy dỗ là vì người đó còn tiềm năng thăng tiến.
Nếu đã bị Hạ Nhu từ bỏ, thì thứ nhận được chỉ là một cái email sa thải đuổi thẳng cổ.
Vậy mà Đường Thi lại dám cầm thìa ném trả, chán sống rồi à?
Nhìn người đẹp thất thố, Đường Thi đắc ý lắc lắc cái thìa trong tay: "Cô Hạ tưởng ai cũng vô liêm sỉ như cô sao? Pháp luật sẽ phán tôi vô tội."
"Đường Thi, anh đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt." Hạ Nhu thực sự nổi giận, nhưng về khí thế đã thua Đường Thi đang làm mặt quỷ.
Đường Thi cầm cái thìa, hôn chụt một cái lên lưng thìa.
Đây là cái thìa Hạ Nhu vừa dùng để khuấy cà phê múc sữa, Đường Thi đang trắng trợn trêu ghẹo cô. Dù Hạ Nhu đã quen chốn phong nguyệt, giờ phút này mặt mũi cũng không giữ nổi nữa.
Hạ Nhu rất tức giận, sắc mặt hơi trắng bệch, nhưng sự giáo dục của cô không cho phép cô gào thét chửi bới như mấy mụ đàn bà chanh chua hay lao vào đánh Đường Thi một trận tơi bời.
Nhỡ Đường Thi đánh trả thì khó coi lắm.
"Cảm ơn món quà cô Hạ tặng tôi nhé." Đường Thi nghênh ngang bỏ đi, đóng sầm cửa lại rung chuyển cả trời đất. Sau cánh cửa đóng kín vang lên tiếng cốc vỡ loảng xoảng.
Đường Thi trưng ra bộ dạng lưu manh bất cần đời, nghênh ngang bước ra khỏi cửa tòa nhà Quảng Thâm.
Tuy nhiên, vừa ra khỏi cửa hắn đã không còn phong độ như thế nữa, đến xe buýt cũng không dám đợi, bắt taxi chạy thẳng ra ngoại ô. Hắn nhắn tin cho lão cảnh sát hổ báo Tiêu Thanh Cừ:
*Chú cảnh sát thân mến, dựa vào đâu mà các chú đều cho rằng tôi có thể tìm được bốn chiếc siêu xe giá trên trời đó? Tôi còn chưa sờ vào chúng bao giờ có được không?*
Tâm trạng của Đường Thi lúc này giống như nữ thần trong mộng đi lấy chồng, chẳng những chú rể không phải là hắn, mà cô dâu biến mất trong đám cưới thì mọi người đều đồn là hắn bắt cóc.
Thế mới nhục.
Lúc này, bên công an đã thành lập chuyên án, điều động lực lượng tinh nhuệ, phong tỏa tin tức trong ngoài, họp khẩn cấp. Sáng sớm, các cảnh sát cấp cao đều tụ tập trong phòng họp, cô thực tập sinh cảnh sát mới tốt nghiệp xách phích nước rót hồng trà cho mọi người.
Bình thường mọi người hay trêu chọc cô cảnh sát nhỏ đáng yêu hiếm hoi này, hỏi tuổi tác, quê quán, đã được vào biên chế chưa, có người yêu chưa.
Nhưng hôm nay không khí nghiêm trọng, trán của vị lãnh đạo nào cũng nhăn tít lại.
Rõ ràng là có chuyện lớn xảy ra.
Tiêu Thanh Cừ ngồi ở vị trí thứ tư bên phải, tay mân mê điện thoại, nhìn tin nhắn Đường Thi gửi tới. Do dự mãi không xuống tay được, giống như người mới yêu lần đầu không biết dỗ bạn gái thế nào.
Do dự hồi lâu, Tiêu Thanh Cừ vẫn gửi tin nhắn đi: *Chú ý ảnh hưởng xã hội của cậu, Quảng Thâm Auto làm sao có thể mất đồ được. Thanh niên đừng có coi mình là cái rốn của vũ trụ, tham gia nhiều hoạt động có ích cho thân tâm vào.*
Vụ trộm ở Quảng Thâm Auto hiện vẫn là tuyệt mật. Nếu loan tin cho cả thành phố biết, thì mặt mũi Quảng Thâm Auto để đâu, mặt mũi cảnh sát Côn Sơn để đâu?
Tiêu Thanh Cừ thở dài, cảm thấy thanh niên bây giờ chẳng có chút đạo đức công cộng nào. Thời của ông hễ nói bắt trộm là cả làng già trẻ lớn bé vác cuốc xẻng lên đường, thanh niên bây giờ chỉ biết chụp cái ảnh đăng lên Friend Circle: *Vãi chưởng, có trộm!*