Lúc này, hành tung của hắn đã hoàn toàn bại lộ, tất cả Yêu tộc trong đại điện đều quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng động.
"Là ngươi!"
Một tiếng gầm gừ truyền đến, vẻ mặt Băng Hùng Vương tràn đầy vẻ oán hận, cừu nhân ở trước mặt, làm sao gã có thể không đỏ mắt được chứ?
Thần sắc Hàn Thử Vương vẫn như thường, thực lực lão gia hỏa này không quá mạnh, nhưng tâm cơ lại hết sức thâm trầm, đã đến trình độ hỉ nộ bất lộ ư sắc.
"To con!"
Tiểu công chúa không nhịn được mà hô to lên, bởi vì chuyện quá khẩn cấp nên nàng không để ý đến Lâm Hiên còn ở trong mật thất, giờ phút này trông thấy hắn xuất hiện ở đây lại vừa mừng vừa sợ.
Trong lúc này, mỗi người đều mang trong mình một tâm trạng khác nhau, nhưng Lâm Hiên không quan tâm, hiện tại toàn bộ sự chú ý của hắn đều tập trung vào một người.
Huyền Băng lão tổ!
Tuy trước mắt không phải lão quái vật Độ Kiếp kỳ chân chính, chỉ là một cỗ hóa thân thoát ly bản thể khống chế, nhưng dù vậy, Lâm Hiên cũng không dám có chút khinh thường nào.
Đối với tồn tại Độ Kiếp kỳ, hôm nay hắn chỉ có thể ngưỡng vọng, mặc dù chỉ là một cỗ hóa thân, nhưng thực lực cũng vượt xa những cường giả Phân Thần kỳ bình thường.
Hơn nữa tên trước mắt lại là một Yêu tu, Lâm Hiên không rõ ràng lắm đối phương có thiên phú kỹ năng gì, trải qua đợt giao tranh vừa rồi đã khiến trong lòng Lâm Hiên sinh ra sự kiêng dè.
Trong lúc Lâm Hiên đang đánh giá hắn, lão Yêu quái kia cũng không nhàn rỗi, đôi mắt dài hẹp khẽ nheo lại, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Hiên.
"Hừ! Thì ra là một Tu tiên giả nhân loại. Hương Nhi công chúa, Băng Hùng Vương và Hàn Thử Vương tìm đến bổn tọa, trình ra chứng cứ tố cáo Tuyết Hồ tộc các ngươi cấu kết với tu sĩ nhân loại, đánh cắp bảo vật của Thánh điện. Lão phu vốn nửa tin nửa ngờ, nhưng hôm nay lại bất ngờ gặp một tiểu tử nhân loại ở nơi đây, không biết ngươi định giải thích thế nào đây?" Giọng nói lạnh như băng của lão quái vật truyền tới.
"Hả, tên ghê tởm này là tu sĩ nhân loại sao?" Băng Hùng Vương vừa sợ vừa giận, ánh mắt y nhìn về phía Lâm Hiên càng thêm bất thiện.
Mà Hàn Thử Vương đầu tiên thì ngẩn ngơ, nhưng ngay sau đó trên mặt lộ vẻ vui mừng không thể che giấu được.
Thiên tác nghiệt, do khả vi; tự tác nghiệt, bất khả hoạt.
Bọn hắn tốn rất nhiều công sức để lập mưu hãm hại Tuyết Hồ tộc, song lại không thể nắm chắc mười phần thành công, trong lòng vẫn còn chút lo lắng bất an.
Đặc biệt là chứng cứ, trên đời này vốn không có việc gì hoàn hảo không tì vết, huống chi việc này vốn không có thật. Bọn hắn giá họa cho Tuyết Hồ tộc, trong nội tâm cũng có chút lo sợ bị người khác phát hiện sơ hở. Nhưng bây giờ thì tốt rồi, vị Hương Nhi công chúa này quả là thông minh cả đời, nhất thời hồ đồ, tự tay nàng dẫn sói vào nhà. Mặc kệ nàng có quan hệ như thế nào với tên tiểu tử họ Lâm, trong tình huống hôm nay, kể cả nàng có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng đừng mơ giải thích rõ ràng. Với tội danh trộm cắp bảo vật của Thánh điện, số phận Tuyết Hồ tộc coi như đã được định đoạt.
Nghĩ tới đây, hai mắt Hàn Thử Vương khép hờ, khóe miệng hiện lên một nụ cười đắc ý.
Mà sắc mặt tiểu hồ ly thoáng chốc đã tái nhợt vô cùng. Mới vừa rồi, nàng cực kỳ phẫn nộ vì sự vô sỉ của Hàn Thử Vương và Băng Hùng Vương, nhưng đến khi thấy Huyền Băng lão Yêu hiện thân, trong lòng nàng lại cực kỳ lo lắng và sợ hãi.
To con bại lộ hành tung, nếu hắn vẫn được coi là tộc nhân Yêu tộc như trước thì cũng không có gì nguy hiểm, cùng lắm chỉ cần nói rằng bổn tộc mời chào hắn làm khách khanh Trưởng lão.
Nhưng thật không ngờ nhãn lực của Băng lão Yêu lại lợi hại đến vậy, chỉ thoáng giao đấu một hồi đã nhìn ra to con chính là tu sĩ nhân loại.
Tình cảnh bổn tộc bây giờ rõ ràng đã lâm vào cực kỳ nguy hiểm.
Mặc dù tin tưởng to con không mang bảo vật của Thánh Điện trên người, nhưng mấy tên kia sẽ một mực khẳng định, hơn nữa còn nói hắn cấu kết cùng bổn tộc, bao che lẫn nhau.
Muốn gán tội cho người khác sợ gì không có lý do, tuy suy luận như vậy là cưỡng từ đoạt lý, nhưng đối với Yêu tộc thì vẫn có sức thuyết phục, Tuyết Hồ tộc chắc chắn đã hết đường chối cãi.
Băng lão Yêu kia vốn xem bổn tộc không vừa mắt, lại cùng Hàn Thử, Băng Hùng nội ứng ngoại hợp, hôm nay có cơ hội tốt như vậy, làm sao hắn có thể dễ dàng buông tha?
"Tỷ tỷ, ta nên làm gì bây giờ!"
Trong lòng tiểu công chúa rối như tơ vò, hiện giờ nàng đã rơi vào cạm bẫy do kẻ khác bố trí, tiến vào thì dễ dàng, nhưng muốn thoát thân lại vô cùng gian nan.
Trong lòng tiểu công chúa phiền muộn không ngớt.
Mà bên kia, trên mặt Lâm Hiên cũng lộ ra vài phần kinh ngạc.
Thiên Yêu đan mà Hương Nhi cho mình cũng có chút huyền diệu, lại phối hợp với Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết, mặc dù không thể nói là hoàn hảo, nhưng đối phương cũng không phải Tu Tiên giả Độ Kiếp kỳ chân chính, mà chỉ là một cỗ hóa thân của Huyền Băng lão tổ, vậy mà chỉ liếc mắt đã nhận ra, có lầm hay không chứ?
Xem ra mình đã quá sơ suất rồi, Băng lão Yêu so với tưởng tượng của mình còn đáng sợ hơn nhiều.
Nếu như có thể, Lâm Hiên thật sự không muốn đối địch với hắn, nhưng thân là nam tử hán đại trượng phu thì phải có đảm lược. Lâm Hiên không rõ ngọn ngành mọi chuyện, nhưng dựa vào tài trí của hắn vẫn có thể nhìn ra một chút manh mối, dù không rõ ràng lắm nhưng cũng biết được phần nào.
Tuy không dám khẳng định chính xác mười phần, nhưng có lẽ cũng nắm chắc chín phần, Tuyết Hồ tộc hôm nay đã gặp phải nguy cơ cực lớn. Nếu không Hàn Thử Vương và Băng Hùng Vương đã không dẫn một lượng lớn thủ hạ trực tiếp đến tận cửa hỏi tội.
Vốn dĩ Tuyết Hồ tộc còn một chút cơ hội giãy giụa thoát khỏi nguy cơ này, nhưng thân phận của mình bại lộ đã hoàn toàn đẩy bọn họ vào ngõ cụt.
Tình cảnh hiện nay của Tuyết Hồ tộc vô cùng nguy hiểm, rõ ràng mình không hề trộm cắp bảo vật của Thánh Điện, nhưng hết lần này đến lần khác lại không có cách nào biện bạch.
Đương nhiên, không thể nói là mình làm sai, nhưng dù là vô tình thì cũng có quan hệ rất lớn đến mình.
Tục ngữ có câu: 'Tự mình gây họa thì nên tự giải quyết', Lâm Hiên tuy không muốn dây vào vũng nước đục này của Yêu tộc, nhưng lúc này mà không đếm xỉa gì đến thì tựa hồ cũng có chút không phải. Huống chi cho dù muốn bỏ đi thì tên Băng Hùng Vương kia cũng không dễ dàng buông tha cho mình.
Mà thôi, đã là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh cũng không khỏi.
Lâm Hiên không muốn gây phiền toái nhưng không có nghĩa hắn nhát gan sợ phiền phức, hôm nay hắn đã không còn lựa chọn nào khác, cho dù không nguyện ý thì cũng chỉ có thể đứng về phía Tuyết Hồ tộc mà thôi.
Rất nhiều ý nghĩ xẹt qua trong đầu, Lâm Hiên đã quyết định làm thế nào là tốt nhất. Vốn dĩ ánh mắt hắn có chút không tình nguyện, nhưng rất nhanh đã trở nên kiên định.
Quá trình này nói thì dài, nhưng thực tế chỉ diễn ra trong nháy mắt.
"Tiểu công chúa, ngươi tính giải thích thế nào đây?"
Giọng nói của lão quái lần nữa vang lên, ngữ khí từng bước ép sát tiểu công chúa.
"Ta... ta..."
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa