Trên mặt công chúa Hương Nhi tràn đầy vẻ mờ mịt bất lực, nàng cũng chẳng biết xoay sở ra sao. Đừng nói Hương Nhi còn non nớt, ngay cả một nữ trung hào kiệt như công chúa Viện Kha, dù có thoát khỏi hiểm cảnh, e rằng cũng đành bó tay chịu trói.
Vẻ mặt Băng lão Yêu vô cùng lạnh lùng, nhưng bên trong đôi mắt vốn tĩnh lặng vô ba lại hiện lên một chút vui vẻ. Hắn vô cùng chán ghét Tuyết Hồ tộc nên muốn nhân cơ hội này mà diệt trừ tận gốc, nhưng ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu hắn thì một thanh âm bỗng truyền vào nhĩ biên, kèm theo vài tiếng ho nhẹ.
"Khụ khụ… Các hạ tự cho mình là ai, ngươi nói ta trộm bảo vật của Thánh điện, bắt gian phải bắt tận tay, bắt trộm phải bắt tận vật, chỉ dựa vào lời nói của các hạ thì không đủ, chớ tự đề cao bản thân quá mức như vậy."
Thanh âm lạnh lùng của Lâm Hiên vang lên trong đại điện, khiến toàn bộ Yêu tu ở đây đều kinh hãi ngẩn ngơ.
Tục ngữ có câu ‘người có tên, cây có bóng’, Băng lão Yêu trước mắt cũng không phải một Phân Thần kỳ Yêu tộc bình thường, lão chính là một hóa thân của cường giả Độ Kiếp kỳ. Dù tình cảm, trí nhớ có khác biệt lớn với bản thể, nhưng thực lực tuyệt đối không thể khinh thường.
Uy danh của lão ở Hàn Băng giới này ai ai cũng đều biết, vậy mà có kẻ dám to gan dùng ngôn từ ngông cuồng như vậy nói chuyện cùng lão!
Chẳng lẽ hắn ăn nhầm tim hùng gan báo?
Hay là hắn đã mất trí rồi?
"To con..."
Ngay cả công chúa Hương Nhi cũng nghẹn lời, khi nàng còn bé đã từng kề cận bên Lâm Hiên, biết rõ hắn kiệt ngạo bất tuân, nhưng tuyệt chưa từng nghĩ tới hắn lại cương ngạnh đến mức độ này.
Buông lời cuồng ngôn cũng phải có thực lực, chẳng lẽ hắn muốn khiêu chiến Băng lão Yêu sao?
Tuyệt không thể nào, to con mới chỉ là Phân Thần sơ kỳ mà thôi, dù có mạnh hơn các tu sĩ đồng giai đôi chút, nhưng tuyệt đối không thể so sánh với lão yêu quái trước mắt.
Hắn làm vậy là có ý gì?
Trong lòng Hương Nhi vừa lo lắng vừa hiếu kỳ, nhưng nàng cũng không hề lên tiếng.
Mặc kệ to con đang tính toán điều gì, trước mắt cứ im lặng mà quan sát diễn biến tiếp theo. Sâu trong nội tâm nàng vẫn có chút tin tưởng đối với Lâm Hiên.
Mà những Yêu tộc khác cũng biểu lộ muôn vẻ, tiếng gầm giận dữ của Băng Hùng Vương bỗng chấn động đại điện: "Cuồng đồ to gan, một tu sĩ nhân loại mà dám ngông cuồng vô lễ như vậy, ta..."
Lời còn chưa dứt, hắn đã muốn lao lên phía trước nhưng lại bị Hàn Thử Vương cản lại: "Hùng hiền đệ, không được hành sự lỗ mãng như vậy. Trước mặt Băng đại nhân, dù xảy ra sự tình gì thì đại nhân cũng sẽ tự mình định đoạt, ngươi chớ nên lớn tiếng làm gì."
Hàn Thử Vương thông tuệ hơn Băng Hùng Vương nhiều phần, giờ phút này, lão không khỏi có chút hả hê trong lòng: Tên tu sĩ nhân loại này không biết là hắn điên rồi, hay đã chán sống, tóm lại hành động tìm chết của tên tiểu tử này khiến kế hoạch của mình càng thuận lợi hơn.
Băng Hùng Vương nghe vậy liền dừng bước. Phía bên kia, Băng lão Yêu không hề lập tức nổi giận mà ngược lại trên mặt hắn còn mang vẻ tươi cười.
Tuy nhiên nụ cười kia lại làm cho người ta có cảm giác kinh hãi tột độ.
Hắn chậm rãi xoay người lại đối mặt với Lâm Hiên: "Tiểu tử kia, ngươi dám đối với ta buông lời cuồng ngôn như vậy, rõ ràng là không phục phải không?"
"Buông lời cuồng ngôn thì đã sao?"
Lâm Hiên nở nụ cười, dù sao thân phận đã bị vạch trần, cho nên căn bản không cần dùng lời lẽ khách sáo với đối phương làm gì: "Các hạ hà tất phải giả bộ chính nhân quân tử ở nơi đây làm gì, Lâm mỗ có cấu kết với Tuyết Hồ tộc để trộm cắp bảo vật hay không, trong lòng ta tự rõ nhất, các ngươi căn bản là vừa ăn cướp vừa la làng mà thôi.”
Lâm Hiên nói đến đây thì Băng Hùng Vương biến sắc, trong lòng nghi hoặc: ‘Tiểu tử này làm sao lại biết được.’
Lâm Hiên phản ứng cực kỳ nhạy bén, những biến hóa rất nhỏ này đều bị hắn thu trọn vào đáy mắt. Khóe miệng hắn mỉm cười, đúng là chó ngáp táp phải ruồi, không ngờ chỉ thuận miệng đoán mò như vậy mà lại trúng ngay chân tướng sự việc.
Thanh âm của hắn tiếp tục vang lên: "Các hạ cùng với Hàn Thử, Băng Hùng vốn là cá mè một lứa, luôn muốn đối phó Tuyết Hồ tộc, trước mặt thì giả bộ quang minh chính đại nhưng sau lưng lại bày ra âm mưu quỷ kế thâm độc, như vậy sao có thể coi là anh hùng hảo hán được?"
Lâm Hiên trước mặt mọi người làm ra vẻ hiên ngang lẫm liệt, khiến cho tiểu công chúa nghe xong chỉ biết trợn mắt há hốc mồm. Người khác không biết nhưng nàng há lại không rõ Lâm Hiên là người như thế nào.
Băng lão Yêu này tuy không phải người tốt, nhưng luận về âm hiểm xảo trá thì còn kém to con một bậc.
Lâm Hiên này đang tính toán điều gì?
Giả heo ăn thịt hổ?
Muốn làm được như vậy thì phải có thực lực làm chỗ dựa vững chắc, nếu không, một khi chọc giận đối phương thì kết cục của bản thân sẽ càng thêm bi thảm khôn cùng mà thôi.
Không biết đến tột cùng Lâm Hiên có chủ ý gì, nhưng hẳn là trong lòng hắn cũng hiểu rõ những điều này.
Trong nội tâm Hương Nhi tràn đầy lo lắng nhưng cũng có chút kỳ vọng, nàng lẳng lặng ở một bên không nói.
"Thật là to gan!"
Băng lão Yêu tâm cơ tuy thâm sâu, nhưng dưới sự trào phúng của Lâm Hiên cũng làm cho hắn mất đi sự kiên nhẫn, sắc mặt càng lúc càng âm trầm.
"Đây là ngươi muốn chết!"
Lời còn chưa dứt, tay áo hắn đã khẽ phất lên một cái, Thiên Địa nguyên khí bốn phía bỗng nhiên cuồn cuộn dao động, nhanh chóng ngưng tụ thành một vòng xoáy khổng lồ, ngay sau đó một cỗ lực lượng đáng sợ ầm ầm bạo phát từ bên trong.
Lực lượng này vô hình vô sắc, nhìn qua thì không khác mấy so với một trảo trước đó. Hơn nữa, lực lượng này còn ẩn chứa sát khí kinh thiên động địa, không gian nơi nó lướt qua đều trở nên vặn vẹo méo mó.
Trên mặt Lâm Hiên lúc này đã hiện lên vài phần ngưng trọng.
Vừa rồi đối mặt với công kích của lão yêu, hắn đã dùng Tử Mẫu Âm Lôi để hóa giải, nhưng nếu cùng một chiêu thức mà sử dụng đến lần thứ hai, e rằng sẽ có chút ngu xuẩn. Nếu lúc này mình lại xuất Tử Mẫu Âm Lôi ra một lần nữa thì rất có thể phải chịu thiệt thòi lớn.
Nhưng dù vậy, sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh như thường, không hề lộ ra mảy may sợ hãi.
Lâm Hiên cũng nâng bàn tay phải lên, ngón tay khẽ động, một đoàn hỏa diễm lớn bằng quả trứng gà từ trong tay áo phóng vút ra.
Cho dù thấy đối phương thi triển thuật pháp cổ quái, nhưng chính mình cũng không phải quả hồng mềm mặc người nắn bóp. Huyễn Linh Thiên Hỏa sau khi đại thành có thể diệt Tiên, tuy hôm nay chưa thể tu luyện nó đến cảnh giới đó, nhưng Lâm Hiên tin tưởng để hóa giải nguy cơ trước mắt hẳn là không có vấn đề gì.
Dù sao sở học của Lâm Hiên tuy rất nhiều, nhưng Huyễn Linh Thiên Hỏa vẫn là một trong những con át chủ bài của hắn.
Đoàn hỏa diễm sau khi thoát khỏi tay liền xoay tròn một vòng trên không trung, tốc độ tức thì tăng vọt, sau đó Lâm Hiên bấm niệm pháp quyết, linh quang chợt lóe, vô số kiếm khí đủ loại kích cỡ hiện lên quanh thân, rồi hội tụ lại thành một thanh kiếm khổng lồ như thực thể.
"Trảm!"
Một khi đã ra tay, tuyệt không thể hời hợt. Lâm Hiên biết rõ đối thủ không dễ dàng bị thương bởi kiếm khí như vậy, nhưng vô luận như thế nào cũng tuyệt đối không thể để hắn đắc ý.
Oanh!
Sau một khắc, cỗ lực lượng cổ quái kia cùng Huyễn Linh Thiên Hỏa kịch liệt va chạm. Lúc này, nó không những không thể thôn phệ Ma Viêm, trái lại còn bị băng phong.
"Ồ, Hàn Viêm?"
Băng lão Yêu sắc mặt đại biến, một thanh kiếm khổng lồ màu bạc đang lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, bổ thẳng đến trước người, một chiêu Lực Phách Hoa Sơn, tựa hồ muốn chém hắn thành hai đoạn.