Chẳng mấy chốc đã tiếp cận Hàm Hương Cốc. Phía trước, tiếng nổ vang vọng không ngừng, những trận cuồng phong mang theo Yêu khí cùng Sát khí cuồn cuộn, lan tràn khắp phương viên hơn mười dặm. Dù đang giữa trưa, nhưng bầu trời lại u ám như buổi chạng vạng tối.
Trong lòng Lâm Hiên chợt dâng lên một tia mừng rỡ. Đấu pháp vẫn chưa kết thúc, vậy hẳn tiểu cô nương kia vẫn bình an vô sự.
Tuy nhiên, hắn không hề chần chừ, thúc giục độn quang, tốc độ càng thêm cấp thiết, đồng thời phóng thích thần thức. Đạo yêu khí mãnh liệt kia không hề có chút hiệu quả ngăn cản nào đối với thần thức của hắn, mọi diễn biến phía trước đều được hắn thu vào trong tâm trí.
Chỉ thấy vô số cột sáng rực rỡ muôn màu phóng thẳng lên trời, tiếng gào thét vang vọng khắp không gian. Song phương giao đấu quả thực vô cùng thảm liệt, có thể nói, đã cận kề thời khắc quyết định.
Điều khiến người ta chú ý chính là Hương Nhi công chúa. Giờ phút này, tiểu cô nương ấy đã hiện nguyên hình. Nàng là một con Hồ Ly ba đuôi... Không đúng, Lâm Hiên khẽ đếm những cái đuôi đang tung bay kia, rõ ràng là sáu cái chứ không phải ba. Ngàn năm không gặp, Hương Nhi không chỉ trưởng thành về tính cách mà số lượng đuôi cũng tăng lên gấp đôi.
Phải biết rằng, Tuyết Hồ tộc khác biệt với đa phần Yêu tộc khác, thực lực của bọn họ phần lớn được quyết định bởi số lượng đuôi. Bởi vậy mới có cách gọi Tam Vĩ Yêu Hồ, Lục Vĩ Linh Hồ hay Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Linh Giới có bách tộc, nhưng thực lực của Nhân tộc cùng Yêu tộc là cường đại nhất. Chia thành hai thế lực lớn, Yêu tộc có tam đại Yêu Vương sánh ngang với ba vị Tán Tiên của Nhân tộc. Mà Thanh Khâu Quốc Chủ, một trong ba Yêu Vương, chính là Cửu Vĩ Thiên Hồ trong truyền thuyết.
Thực lực của Hương Nhi còn kém xa, nhưng thần thông của Lục Vĩ Linh Hồ cũng không thể xem thường, ít nhất thì những tồn tại cùng giai đều không phải đối thủ của nàng.
Nếu để một Yêu tu Phân Thần kỳ khác thế chỗ Hương Nhi, chỉ e đã bị đánh cho thất tinh bát lạc. Phải biết rằng, giờ khắc này Hương Nhi đang phải đồng thời đối phó với Băng Hùng Vương cùng tên Hàn Thử gian xảo kia.
Tạm thời không nói đến Băng Hùng Vương, Hàn Thử Vương chính là cường giả Phân Thần hậu kỳ chân chính. Đừng nói hai đánh một, ngay cả khi giao đấu một chọi một, theo lý thuyết Hương Nhi đã sớm không địch lại. Cũng may, tuy nàng gặp nhiều bất lợi nhưng giao đấu trên địa bàn của mình nên có thể dựa vào một vài ưu thế nhất định.
Ví dụ như các trận pháp.
Phải biết rằng, Hàm Hương Cốc chính là cấm địa trọng yếu nhất của Tuyết Hồ tộc, dù sao đây cũng là nơi Viện Kha công chúa an nghỉ. Ừm, nói an nghỉ không phải là vẫn lạc mà là ngủ say, Viện Kha hiện giờ đang bị Hỗn Độn Thái Âm chi khí băng phong, tình trạng này cũng giống như một giấc ngủ dài vậy.
Cha mẹ Hương Nhi mất sớm, trưởng tỷ như mẫu, có thể nói tỷ tỷ Viện Kha đã một mình nuôi dưỡng nàng khôn lớn. Tình cảm giữa hai tỷ muội vô cùng sâu sắc, việc sống nương tựa vào nhau chính là minh chứng rõ ràng nhất. Từ khi tỷ tỷ gặp chuyện không may, Hương Nhi vô cùng thương tâm. Nàng không bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể giúp tỷ tỷ thoát khỏi khốn cảnh, để một lần nữa nhìn thấy ánh mặt trời.
Đương nhiên, dù luôn ôm ấp hy vọng nhưng nàng cũng thấu hiểu, muốn giúp tỷ tỷ thoát khỏi khốn cảnh thật vô cùng gian nan. Tuy nhiên, chỉ cần không buông bỏ, chắc chắn có ngày nàng sẽ thành công.
Mà muốn tỷ tỷ có thể thoát khỏi cảnh tù túng, điều kiện tiên quyết là phải bảo vệ được mạng sống của nàng. Dù sao Viện Kha cũng đang bị băng phong, mặc kệ trước kia thần thông như thế nào, nhưng hiện tại không hề có chút khả năng tự bảo vệ nào, Hương Nhi làm sao dám chủ quan?
Hàm Hương Cốc, cái tên nghe thật mỹ miều, nhưng kỳ thực lại ẩn tàng trùng điệp sát cơ, nơi đây bố trí vô số cấm chế. Giờ khắc này, Hương Nhi có thể cùng hai cường địch giằng co lâu như vậy chính là nhờ vào uy lực của những pháp trận nơi đây.
Nhưng thực lực của hai bên chênh lệch quá xa.
Hương Nhi muốn chống đỡ quả nhiên không hề dễ dàng.
Cũng may Băng Hùng Vương thương hoa tiếc ngọc, mà Hàn Thử Vương cũng muốn bắt sống tiểu Hồ Ly. Lưỡng Yêu tuy không sợ ném chuột vỡ bình, nhưng cũng không muốn xuất toàn lực. Chính vì thế Hương Nhi mới có thể chống đỡ thời gian dài như vậy.
Nhưng sự ương ngạnh của nàng khiến Hàn Thử Vương có chút kinh ngạc. Dựa vào tin tức tình báo thu thập được, hắn đã biết vị tiểu công chúa Tuyết Hồ tộc này có nhiều điểm bất phàm, nhưng nằm mơ cũng không ngờ lại đến tình trạng như thế này.
Nghe nói tuổi của nàng mới chỉ hơn một ngàn năm.
Nghĩ tới đây, trong lòng Hàn Thử Vương dâng lên sự ghen ghét, đố kỵ, xen lẫn chút run sợ, lại thêm... một tia may mắn. Chính mình quyết định nhanh chóng, ra tay kịp thời. Nếu để yên như vậy thêm vài ngàn năm nữa, cho dù tiểu cô nương kia không tiến giai Độ Kiếp kỳ thì thực lực cũng vượt xa mình rồi, làm sao có thể địch nổi nữa? Khi đó nàng ta muốn làm chủ toàn bộ Hàn Phách Băng Nguyên, thì chính mình đường đường là Hàn Thử Vương cũng phải phủ phục dưới chân mà thôi.
Hắn tuyệt đối không muốn chứng kiến cục diện như vậy, cho nên mới phải phòng ngừa chu đáo, tiên hạ thủ vi cường, bóp nát nguy cơ ngay từ trong trứng nước.
Nghĩ đến việc mình có khả năng diệt sát một vị Độ Kiếp kỳ trong tương lai, trong lòng Hàn Thử Vương nổi lên một chút khoái ý. Cho dù tư chất của ngươi nghịch thiên đến đâu, thì con đường tu tiên cũng phải dừng lại tại đây.
Tuy nhiên, chiến đấu đã kéo dài quá lâu, khiến hắn có chút thiếu kiên nhẫn.
"Hương Nhi công chúa, nếu ngươi thức thời thì hãy bó tay chịu trói. Tiếp tục giao thủ còn ý nghĩa gì sao? Nếu ngươi cho rằng có thể chuyển bại thành thắng thì quá đỗi ngây thơ rồi. Tuyết Hồ tộc vốn căn cơ nông cạn, ngay cả khi chiến đấu một chọi một còn chưa phải đối thủ của ta. Huống chi lần này bổn vương cùng Hùng hiền đệ liên thủ, lại còn có Băng đại nhân trợ lực nữa. Trong lòng ngươi chắc hẳn đã hiểu rõ, còn gắng gượng chống đỡ làm gì?"
"Đúng vậy, Hương Nhi công chúa, ngươi đừng ngoan cố chống cự nữa. Chỉ cần nguyện ý gả cho ta, bổn vương nhất định đối xử tử tế với Tuyết Hồ tộc, ngươi thấy sao? Phải biết rằng, bổn vương tuy năm thê bảy thiếp, nhưng vị trí song tu đạo lữ vẫn còn để lại chờ ngươi đấy."
Băng Hùng Vương nuốt một ngụm nước bọt, trên mặt tràn đầy vẻ chờ mong. Hắn không phải là kẻ quá háo sắc, nhưng đã sớm chết mê chết mệt đối với Hương Nhi. Giờ khắc này sắp đạt được nguyện vọng, trên mặt hắn tràn đầy vẻ hưng phấn.
Có lẽ hắn sẽ phải thất vọng.
Dựa vào mấy câu nói ngu ngốc như vậy, làm sao có thể khiến Hương Nhi khuất phục? Thậm chí nàng chẳng có hứng thú đáp lời. Sáu cái đuôi xinh đẹp quật xuống, lập tức trên bầu trời xuất hiện vô số băng đao xen lẫn cuồng phong, hướng về lưỡng Yêu bắn tới.
"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Xem ra không cho ngươi nếm chút lợi hại thì tiểu nha đầu ngươi sẽ không hiểu được cái gì gọi là người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu."
Băng Hùng Vương còn đang thương hoa tiếc ngọc, thì Hàn Thử Vương đã tỏ ra mất hết kiên nhẫn. Cấm chế xung quanh nơi này đa phần đã bị hắn bài trừ, số còn lại không thể tạo thành uy hiếp cho hắn nữa. Đã không có pháp trận tương trợ, thì nàng ta dựa vào cái gì để chống lại mình đây?
Khóe miệng hắn lộ ra vẻ chê cười.
Hắn hét lên một tiếng, sau lưng bỗng huyễn hóa ra một con chuột lớn tựa tiểu sơn. Khỏi cần nói, Hàn Thử Vương này cũng tu luyện bí thuật Pháp Tướng, hơn nữa, uy lực cũng không hề tầm thường.
Hư ảnh con chuột to lớn kia ngẩng đầu lên, bộ dáng vô cùng uy mãnh, động tác so với Hàn Thử Vương giống nhau như đúc. Quai hàm phồng lên, hướng về phía trước phun ra.
Chỉ một thoáng, cuồng phong gào thét.
Uy lực của đạo Yêu phong kia cực kỳ khủng bố, chỉ thoáng một cái đã đánh tan vô số băng đao do Hương Nhi thả ra, khiến chúng thất tinh bát lạc.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽