Dứt lời, Hàn Thử vương nâng hai tay, chầm chậm khép lại ở phía trước. Theo động tác của hắn, không gian xung quanh đột nhiên ngưng đọng, tựa như bị một gông cùm vô hình siết chặt.
Thân hình Hương Nhi bỗng trở nên trì trệ vô cùng.
Tục ngữ có câu: Sai một ly đi một dặm. Cao thủ so chiêu, sinh tử chỉ trong chớp mắt, chỉ một chút chậm trễ như vậy đã lộ ra sơ hở cực lớn.
Trên mặt Băng Hùng vương tràn đầy vẻ đắc ý, há miệng phun ra một pháp bảo hình bình hoa. Pháp bảo xoay tít giữa không trung, từ bên trong bắn ra vô số hắc khí. Những tia hắc khí này đan vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ, hướng về phía Tiểu Tuyết Hồ ập xuống.
Hương Nhi kinh hãi tột độ, nhưng lúc này muốn trốn đã không còn kịp, thậm chí ngay cả việc tế ra một lớp phòng ngự cũng trở nên khó khăn. Mắt thấy tấm lưới kia chỉ còn cách mình vài trượng, gương mặt trong nháy mắt đã trắng bệch như tờ giấy.
"To con."
Trong thời khắc nguy hiểm này, chẳng biết tại sao trong đầu tiểu công chúa lại hiện lên hình ảnh của Lâm Hiên. Nhưng hiện tại, hắn đang phải đối phó với hóa thân của Huyền Băng lão tổ. Bản thân còn lo chưa xong thì làm sao có thể đến đây cứu mình được?
Trừ phi kỳ tích xuất hiện.
Nàng thực sự hy vọng Lâm Hiên có thể đạp Ngũ Sắc Tường Vân đến cứu mình.
Nhìn tấm lưới đang buông xuống, ánh mắt Hương Nhi trở nên tuyệt vọng lại có chút mơ màng, dường như trong lòng nàng hiểu rõ, hy vọng cũng chỉ là hy vọng mà thôi.
Ý niệm này còn chưa dứt thì đột nhiên trước mắt nàng xuất hiện một quang cầu ngũ sắc. Quang cầu tuy nhỏ nhưng hào quang lại rực rỡ vô ngần, thoáng một cái đã xua tan tầng Yêu khí dày đặc kia.
"Cái này..."
Hai mắt Hương Nhi mở lớn, gần như không thể tin vào những gì đang diễn ra. Nhưng ngay sau đó, một đạo ngân quang chói mắt từ vòng sáng ngũ sắc kia bắn ra, như một mũi tên, phát sau mà đến trước, chém thẳng lên pháp bảo hình bình hoa.
Tiếng "xoẹt" khẽ vang lên, nhưng trong khoảnh khắc này lại tựa như sấm sét giữa trời quang. Cái bình hoa kia vốn là một bảo vật không tầm thường, nhưng hiện tại lại mỏng manh như giấy, dễ dàng bị chém thành hai nửa. Theo đó, tấm lưới hắc khí kia cũng tự động tiêu tán trong hư vô.
Dị biến xảy ra quá đột ngột khiến Hàn Thử vương cùng Băng Hùng vương vừa sợ vừa giận.
"Tên tiểu tử nào chán sống rồi, dám lén lút phá hoại pháp thuật của bổn vương!" Tiếng gầm giận dữ của Băng Hùng vương vang lên.
"Chán sống sao?"
Tiếng cười lạnh lẽo từ hư không truyền ra: "Gấu ngốc nhà ngươi, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, lại còn dám huênh hoang khoác lác ở đây, đúng là không biết xấu hổ."
"Cái gì?"
Lời trào phúng của đối phương truyền đến khiến Băng Hùng vương càng thêm phẫn nộ, liền quay phắt lại. Quang cầu ngũ sắc kia đã sớm tan biến, một tu sĩ có tướng mạo bình thường đã hiện ra trước mắt.
Thấy rõ là Lâm Hiên, sắc mặt Băng Hùng vương nhất thời đại biến: "Là ngươi!"
"Đúng vậy, là ta."
Trái ngược với vẻ kinh hãi của đối phương, Lâm Hiên lại vô cùng thong dong, bình tĩnh. Không cần giao thủ, chỉ riêng khí độ này cũng đủ để phân định cao thấp.
"Ngươi tại sao lại ở chỗ này, Băng đại nhân đâu?"
Ngay cả lão hồ ly Hàn Thử vương ở cạnh đó, trên mặt cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Bọn hắn nằm mơ cũng không ngờ, Lâm Hiên có thể tiêu diêu tự tại xuất hiện ở đây.
Kẻ vui người buồn.
Tiểu công chúa Tuyết Hồ tộc Hương Nhi thì lại đang vô cùng kích động, đôi mắt đẹp đã ngấn lệ, long lanh như sắp khóc. To con, thật sự đã đạp Ngũ Sắc Tường Vân đến cứu mình. Chẳng lẽ đây là Thiên Ý, hắn chính là bạch mã hoàng tử mà mình vẫn một mực chờ đợi bấy lâu nay?
Linh quang lóe lên, thân ảnh diễm lệ của Tuyết Hồ hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một thiếu nữ tuyệt thế thiên kiều bá mị. Vòng eo nhỏ nhắn của Hương Nhi khẽ uốn éo, không gian xung quanh bỗng tỏa ra từng hồi chấn động. Tu vi của bọn họ đã đạt đến cấp độ này, ít nhiều đều biết một vài thần thông thuấn di.
Thấy cảnh này, Hàn Thử vương và Băng Hùng vương cũng không ra tay ngăn cản.
Sau đó một vầng sáng lóe lên, Hương Nhi đã xuất hiện ở bên cạnh Lâm Hiên. Mỹ nhân như ngọc giờ phút này sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt.
"To con, ngươi không sao chứ?"
"Nha đầu ngốc, ta đến rồi đây." Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ cưng chiều, mỉm cười nói.
Thế nhưng, bầu không khí ấm áp này rất nhanh đã bị phá vỡ.
Hàn Thử vương giận đến nghiến răng nghiến lợi, thanh âm lạnh lẽo truyền đến: "Lâm tiểu tử, tại sao ngươi lại ở chỗ này, Băng đại nhân đâu?"
"Ngươi đang nói đến Băng lão yêu sao? Lâm mỗ đã xuất hiện ở đây, với tài trí của các hạ, chẳng lẽ còn không đoán ra kết cục sao?" Lâm Hiên uể oải nói.
"Ý ngươi là Băng đại nhân....."
"Không thể nào!"
Hàn Thử vương biến sắc, nhưng rất nhanh lại lắc đầu, hắn không tin Lâm Hiên có thể chiến thắng trong trận chiến này, cho dù là trong tưởng tượng cũng không thể có khả năng đó. Băng lão yêu chính là hóa thân của một tồn tại Độ Kiếp kỳ, thực lực vượt xa tu sĩ Phân Thần hậu kỳ viên mãn, trong khi Lâm Hiên chỉ là Phân Thần sơ kỳ.
Điều này không hợp với lẽ thường.
Băng lão yêu sao có thể bại trong tay hắn?
"Thử huynh, đừng nghe tên tiểu tử này hồ ngôn loạn ngữ, ta đã từng giao thủ với hắn. Cho dù có thêm vài tên như vậy, cũng không phải là đối thủ của Băng đại nhân."
Tiếng gầm gừ của Băng Hùng vương truyền đến, đối với hắn, Lâm Hiên đã sớm trở thành tình địch, cho nên càng thêm ghen ghét.
"Ồ, hai vị cho rằng Lâm mỗ đang nói dối sao?" Lâm Hiên vẫn cực kỳ ung dung, không hề có chút tức giận nào: "Vậy thì ta sẽ cho các ngươi xem chứng cứ."
"Chứng cứ?"
Hai gã Yêu vương đưa mắt nhìn nhau, trông thấy bộ dáng thong dong của Lâm Hiên, trong lòng không khỏi dâng lên một dự cảm bất an.
Tay áo Lâm Hiên phất lên, một chiếc bình ngọc từ trong bay vút ra, bề ngoài so với bình ngọc đựng đan dược thông thường cũng không có gì khác biệt. Nhưng phía trên lại có dán một trương phù lục cấm chế.
"Các ngươi nhìn xem trong này chứa cái gì?"
Lâm Hiên ngoài miệng nói như vậy, nhưng không hề có ý định mở nắp bình, mà hai gã Yêu vương cũng đồng thời phóng ra thần thức. Cấm chế kia chỉ có hiệu quả phong ấn chứ không hề ngăn cản thần thức chút nào.
"Đây là..."
Sau một khắc, sắc mặt Hàn Thử vương trở nên vô cùng lo lắng, mà Băng Hùng vương thì sững sờ đến nghẹn họng, không thể tin vào những gì mình cảm nhận được. Sao lại thế này? Kia chính là hồn phách của Băng lão yêu, tuy vô cùng yếu ớt nhưng tuyệt đối không thể nào là giả.
Hương Nhi cũng mở to đôi mắt xinh đẹp, trên gương mặt, ngoài kinh hỉ ra vẫn là kinh hỉ. Tuy biết Lâm Hiên rất mạnh mẽ nhưng không tưởng tượng được hắn lại khủng bố tới mức độ này, chỉ một thoáng đã diệt sát được Băng lão yêu.
"Hiện tại các ngươi đã hiểu rõ tình cảnh của mình rồi chứ? Nếu bây giờ các ngươi thức thời mà bó tay chịu trói thì Lâm mỗ có thể chừa cho hai tộc Băng Hùng, Hàn Thử một con đường sống."
Lâm Hiên mỉm cười nói, lời này quả thật quen tai, chính bọn họ vừa rồi cũng nói với Hương Nhi như vậy... Tình thế đảo ngược, chẳng bao lâu sau, chính bọn chúng đã nhận lại kết quả này.
Hai gã Yêu vương nhất thời cảm thấy như đang ở trong mộng, thế nhưng phản ứng của bọn họ lại không giống nhau. Sắc mặt Hàn Thử vương cực kỳ khó coi, nhưng lại yên lặng không nói, mà Băng Hùng vương đã quyết xem Lâm Hiên là tình địch, dù thế nào cũng không chịu khuất phục trước đối phương.
"Tên tiểu tử khoác lác, đừng có huênh hoang ở đây! Bổn vương muốn rút hồn luyện phách ngươi!"