Sắc mặt Lôi Hồng lúc xanh lúc trắng, hắn dậm chân, hóa thành một đạo kinh hồng phá không bỏ chạy. Hắn đương nhiên không phải kẻ ngu dốt, thiếu niên trước mắt tuyệt đối không phải tu sĩ Sơ Kỳ tầm thường. Dù chưa nhìn thấu được thần thông chân chính của Lâm Hiên sâu cạn thế nào, nhưng uy lực kinh người của những pháp bảo kia đã khiến hắn vô cùng hoảng sợ.
Ác Giao được phong ấn trong cổ thú là Trấn Môn Chi Bảo của Hải Long Môn, đủ sức tranh phong với tu sĩ Ngưng Đan Hậu Kỳ mà không rơi vào thế hạ phong. Thế mà thiếu niên này chỉ dùng hai kiện cổ bảo đã dễ dàng diệt sát giao hồn, thử hỏi hắn sao có thể không kinh hãi cho được!
Tuy Lâm Hiên chưa có dấu hiệu hồi phục nguyên khí, nhưng Lôi Hồng biết rõ mình không thể đối phó được, ở lại đây chỉ là tự nạp mạng.
Đương nhiên Lâm Hiên làm sao có thể bỏ qua cho đối thủ, hơn nữa hắn cũng không muốn hành tung của mình bị bại lộ.
Chỉ thấy Tiểu Âm Hồn khẽ gật đầu, hóa thành một đạo bạch quang bay vào ống tay áo. Toàn thân Lâm Hiên lập tức cuồn cuộn hắc khí, phá không truy kích.
Độn thuật của Lôi Hồng có chút thần diệu, trong chốc lát đã bay xa hơn mười dặm. Thấy Lâm Hiên không truy theo, hắn thở phào nhẹ nhõm. Bỗng nhiên, một thanh âm băng lãnh truyền vào tai: "Đạo hữu sao vội vã rời đi như thế? Tại hạ còn chưa tiếp đãi ngươi chu toàn."
Kinh hồng thoáng ngừng lại, Lôi Hồng quay đầu nhìn về phía chân trời. Hắn hiểu rõ có chạy cũng khó thoát, chi bằng liều mạng một phen. Trên mặt hắn lộ ra vẻ tàn độc.
Chỉ thấy nơi chân trời xuất hiện một đám mây đen, trong khoảnh khắc đã cuốn tới gần, hắc khí thu lại lộ ra thân hình Lâm Hiên.
Ánh mắt Lôi Hồng tràn ngập vẻ kinh ngạc: Đối phương là Quỷ Tu hay Tu Ma Giả sao? Nhưng rõ ràng vừa nãy thiếu niên này sử dụng là pháp thuật Đạo Gia. Càng nghĩ hắn càng khó có thể tin nổi.
"Các hạ muốn đuổi tận giết tuyệt sao?"
Lâm Hiên không muốn phí lời. Tay phải hắn khẽ vỗ lên túi trữ vật, một cây Ma Phiên màu đen liền bay ra.
Đây chính là Thú Hồn Phiên mà Lâm Hiên đã hao phí năm năm ròng rã để tế luyện, chưa từng dùng để đấu pháp với bất kỳ ai. Đây chính là thời điểm tốt để thử uy lực của nó.
Chỉ thấy Lâm Hiên truyền pháp lực vào Ma Phiên rồi nhẹ nhàng vẫy. Hắc vụ cuồn cuộn như mực nước từ trong tuôn ra.
Kèm theo đó là tiếng gào rú thê lương, từng thân ảnh yêu thú cổ quái dần lộ diện trong hắc vụ. Có con đầu chim ưng mình sư tử, có con thân hình khổng lồ, có con ba đầu sáu tay...
"Đây là..." Lôi Hồng đại kinh thất sắc. Tinh hồn yêu thú phải lên tới hơn mấy trăm, hơn nữa không hề thiếu yêu thú cấp ba.
"Các hạ cảm thấy tư vị Thú Hồn Phiên của ta thế nào?"
Lôi Hồng hoảng sợ đến mức hồn vía bay lên mây, mất hết ý chí chiến đấu. Sớm biết thế này, hắn đã không dại dột chọc vào sát tinh này. Nhưng lúc này hối hận cũng đã muộn. Hắn đành cắn răng, thân hóa thành một đạo kinh hồng, muốn nương vào Phi Đao Pháp Bảo hòng phá không trốn đi.
Thật đúng là *Kiềm Lư Kỹ Cùng* (1)!
Thần thức Lâm Hiên vừa động, mấy trăm thú hồn kia lập tức gầm rống, đủ loại hào quang, quang cầu rực rỡ từ miệng chúng bắn ra, hội tụ thành một dải sáng thất sắc mỹ lệ, nhanh chóng truy kích.
Tốc độ dải sáng cực nhanh, Lôi Hồng không kịp chạy thoát, thậm chí chưa kịp kêu lên một tiếng đã tan thành tro bụi.
Lâm Hiên khẽ nhếch miệng, vẫy tay thu lấy túi trữ vật của đối phương, không kiểm tra mà cất vào bên hông.
Sau đó, hắn cúi đầu chăm chú xem xét Thú Hồn Phiên trong tay. Uy lực của bảo vật này còn lớn hơn sự tưởng tượng rất nhiều, khiến Lâm Hiên vô cùng kinh ngạc.
Dù Lôi Hồng đã mất hết chiến ý, nhưng việc Ma Phiên có thể gọn gàng sát diệt một cao thủ Ngưng Đan Trung Kỳ khiến Lâm Hiên rất hài lòng. Thật không uổng phí nhiều công sức và thời gian để luyện chế.
Ma Phiên có thể thao túng thú hồn để diệt địch, nhưng điều khiến Lâm Hiên vui mừng hơn nữa chính là, không giống như Thú Phù, mỗi lần sử dụng tuy năng lượng hồn phách yêu thú có giảm đi, nhưng khi quay về Ma Phiên thì có thể tự hồi phục. Như vậy, nó có thể được sử dụng rất nhiều lần.
Lúc này đã gần chính ngọ, Lâm Hiên liền hóa thành một đạo kinh hồng bay về phía xa.
Khi hoàng hôn dần buông xuống, Lâm Hiên chọn một nơi hoang sơn đáp xuống.
Hắn xem xét lại tình trạng của Nguyệt Nhi. Tuy khí sắc không được tốt nhưng may mắn là chưa có dấu hiệu xấu đi.
Lấy trận bàn và trận kỳ ra, Lâm Hiên liền thiết lập Cực Âm Ác Linh Trận.
Sau đó hắn lấy Cổ Ngọc Phù ra quan sát. Tinh hồn thượng cổ Ác Giao tất nhiên phải luyện hóa vào trong Ma Phiên.
Giao tộc vốn là thiên địa linh tộc, cấp bậc cao hơn hẳn những thú hồn kia, như vậy uy lực của Ma Phiên sẽ tăng lên không ít.
Tuy nhiên, quá trình luyện chế cũng không hề dễ dàng. Nếu ở hoàn cảnh khác, Lâm Hiên sẽ chưa vội luyện hóa.
Có điều lần này tới Âm Hồn Cốc, mục tiêu của hắn là Quỷ Vật cấp bậc Quỷ Vương.
Quỷ Vương có thể sánh ngang với tu sĩ Ngưng Đan Hậu Kỳ, thậm chí kẻ mạnh còn không dưới cao thủ Đại Viên Mãn. Do đó, hắn cần gấp rút nâng cao thực lực hơn nữa.
Nghĩ đến đó, Lâm Hiên không hề do dự điểm một chỉ vào Cổ Ngọc Phù. Cổ ngọc bay lên giữa không trung rồi tỏa ra hào quang chói mắt, một con Giao Long đang giãy dụa từ trong bay ra.
So với lúc trước, hiện tại nó đã thu nhỏ lại chỉ còn ba phần, thần tình ảm đạm. Vừa thấy Lâm Hiên, trong mắt nó ánh lên tia sợ hãi, rít lên một tiếng như muốn phi độn chạy trốn ra ngoài.
Lâm Hiên khẽ nhếch miệng, Thú Hồn Phiên đã sớm được tế ra. Hai tay hắn hợp lại, vô vàn tia hắc khí đan xen vào nhau trong không trung, hóa thành một tấm võng lớn chụp xuống đầu Ác Giao.
Ba ngày sau, Lâm Hiên mới từ trong sơn động đi ra. Tình trạng của Nguyệt Nhi vẫn không chút khả quan.
Chân mày Lâm Hiên nhíu lại, dường như đang suy tính điều gì.
Lúc sau, hắn hóa thành một đạo kinh hồng, biến mất trên thiên không.
Không quản ngày đêm, Lâm Hiên liên tục bay đi. Khoảng nửa tuần trăng sau, rốt cục hắn cũng đến gần Âm Hồn Cốc.
"Thiếu gia..."
"Nguyệt Nhi, ngươi cảm thấy thế nào?"
Nguyệt Nhi gượng cười: "Tiểu tỳ không sao."
Lâm Hiên khẽ gật đầu, há miệng phun ra một đạo âm khí tinh thuần vào thân thể nàng, ổn định thương thế một chút. Sau đó hắn phát ra thần thức dò xét phương hướng một hồi, rồi nhằm hướng đông nam bay đi.
Mấy canh giờ sau, một tòa thành trì khôi vĩ hiện ra trong tầm mắt.
Thoáng nhìn, thành này có diện tích tới cả trăm dặm, tường thành cao hơn mười trượng, được xây từ những khối đá đen rất lớn. Từ xa xa cũng có thể cảm nhận khí thế kinh người ập vào mặt.
Quỷ La Thành!
Đây là một tòa thành đỉnh đỉnh đại danh tại Tu Tiên Giới U Châu. Ngoài Thiên Ma Thành, đây là tòa thành thứ hai của tu sĩ.
Hơn mấy vạn năm qua, quỷ vật trong Âm Hồn Cốc không dám làm ác bên ngoài do có thành này trấn áp. Năm xưa, khi tiền bối Ly Hợp Kỳ tự bạo khiến cho thông đạo nối giữa Nhân Giới và Âm Ti Giới bị phá vỡ. Vô số âm hồn quỷ quái điên cuồng tràn vào U Châu khiến sinh linh đồ thán, tạo nên một trường hạo kiếp trước nay chưa từng thấy. Tu sĩ Chính Ma Lưỡng Đạo liền liên thủ chém giết một hồi, dồn đám quỷ vật kia lùi về Âm Hồn Cốc.
Hai phía tạm thời đình chiến, nhưng nhân quỷ khác biệt, khó có thể tin tưởng lẫn nhau. Lúc đó, các tu sĩ đã nghĩ đến việc trừ cỏ tận gốc, nhưng khi ở trong âm vụ thì thực lực yêu quỷ tăng lên rất nhiều. Chúng tu sĩ đã vài lần tấn công vào Âm Hồn Cốc nhưng đều thất bại thảm hại. Bất đắc dĩ, tại một nơi không xa, họ đành thi triển thần thông tạo ra một tòa thành. Các môn phái thay nhau cử môn đồ đệ tử đến đóng ở đây để giám thị quỷ vật.
Dòng chảy thời gian liên tục trôi đi. Vô số môn phái được lập lên rồi tan biến. Hiện tại, Chính Ma Lưỡng Đạo trở thành đối lập nhau. Nhưng dù biến hóa đến thế nào, Quỷ La Thành trải qua tuế nguyệt phong sương, vẫn đứng sừng sững nơi đây.
Trong thành chia ra làm ba thế lực: Chính Đạo, Ma Đạo và các Tán Tu.
Cơ cấu quản lý của Quỷ La Thành là do các tu sĩ cao cấp tập hợp thành Nguyên Lão Hội, đề cử ra một Đại Trưởng Lão. Hiện tại, vị trí này do Hồng Phát Lão Tổ đảm nhiệm.
Hồng Phát Lão Tổ, một Tán Tu kiêu ngạo, chính là lão quái Nguyên Anh Kỳ thứ sáu của U Châu.
Tình thế U Châu hiện tại đang hỗn loạn. Chính Ma Lưỡng Đạo đã chính thức khai chiến, không khí nơi đây cũng dần ngưng trọng. Trong thế lực của Quỷ La Thành, Chính Đạo và Ma Đạo đang kiềm chế lẫn nhau, thỉnh thoảng cũng có vài vụ ẩu đả nho nhỏ nhưng chưa đến mức đại chiến.
Giống như vài trận gió nhẹ trước khi mưa bão kéo đến.
Lâm Hiên đến đây nhưng không lập tức đi đến Âm Hồn Cốc cũng là có tính toán. Thánh địa của quỷ vật tại Nhân Giới, há có thể nói tới là tới sao?
Nguyệt Nhi chắc chắn phải cứu, nhưng nếu quá mạo hiểm thì hắn cũng không dại dột đưa mình vào hiểm cảnh.
Vạn năm trước, Quỷ La Thành được lập chỉ để giám sát quỷ vật trong Âm Hồn Cốc. Nhưng hiện tại không chỉ có như thế.
Hàng năm còn có thêm một số tu sĩ mộ danh mà đến. Mục đích của bọn họ rất đơn giản, đó là bắt giữ quỷ vật trong Âm Hồn Cốc. Có người giữ lại để làm sủng vật, có kẻ lại bán đi đổi lấy Linh Thạch, nhưng đáng tiếc tới lúc này vẫn chưa có quỷ vật cấp bậc Quỷ Vương xuất hiện.
Bên trong Quỷ La Thành chắc chắn sẽ nghe ngóng được tin tức về Âm Hồn Cốc, Lâm Hiên quyết định vào thành một lần.
Cách thành vài dặm đã có cấm không cấm chế, Lâm Hiên dừng độn quang rồi hạ xuống. Lúc này hắn thay đổi một bộ trang phục Tán Tu, rồi thong dong đi tới.
Những tu sĩ gác cổng thành tu vị không cao. Ngoài người cầm đầu đã Trúc Cơ thì còn lại chỉ là đệ tử Linh Động Kỳ.
Lần này Lâm Hiên không che giấu tu vị. Khi thấy hắn, các tu sĩ đó lộ vẻ cung kính, ánh mắt ẩn chứa sự ngưỡng mộ.
Tất nhiên, kẻ dám đến Quỷ La Thành với ý định săn bắt âm hồn thì tu vị không thể thấp được, nên bọn họ cũng thường thấy những tu sĩ cấp cao như hắn.
"Hoan nghênh tiền bối đến Quỷ La Thành. Người giao nộp mười khối Linh Thạch là có thể vào thành." Trung niên Trúc Cơ Kỳ liền tiến lên thi lễ, cung kính nói.
"Mười khối Linh Thạch có nhiều quá không?" Lâm Hiên có chút bất ngờ, lộ vẻ ngạc nhiên hỏi.
"Tiền bối có điểm chưa rõ. Ở nơi này gần với Âm Hồn Cốc nên linh khí rất loãng. Tu sĩ tu hành ở đây sẽ tiêu hao lượng Linh Thạch nhiều hơn so với các nơi khác. Để đáp ứng nhu cầu của các vị đồng đạo, Nguyên Lão Hội mới đề ra quy định này, mong tiền bối thông cảm."
Lâm Hiên không nói gì thêm, từ túi trữ vật lấy ra Linh Thạch đưa cho. Trung niên vừa nhận thì đưa cho Lâm Hiên một chiếc nhẫn nhỏ rồi nói: "Tiền bối, đây là tín vật. Có nó người có thể ở trong thành một tuần trăng."
Lâm Hiên khẽ gật đầu rồi tiến nhập vào thành.
Nhìn thoáng qua trong thành, so với những nơi tu chân giả hay tụ tập thì không có gì khác biệt. Đường phố rộng lớn sầm uất, những gian phòng ốc được xây từ những khối đá lớn, cửa hiệu, tiểu viện... đan xen vào nhau.
Trên đường lớn dòng người thưa thớt, tất cả có vẻ như rất bình thản.
Tuy nhiên, cẩn thận quan sát thì thấy, tất cả các công trình đều được làm từ thiết thạch, hơn nữa còn được gia trì pháp thuật nên cực kỳ kiên cố.
Hơn nữa, dùng thần thức thì không quá khó để cảm ứng được trong không trung có linh khí dao động dị thường, có lẽ là pháp trận cấm chế được bố trí đề phòng âm hồn quỷ vật.
Trên không cũng có bố trí cấm chế phi hành, cho nên các tu sĩ chỉ có thể di chuyển bằng các loại khinh thân thuật.
Sau nửa canh giờ, Lâm Hiên đã tới một phường thị khá lớn ở phía nam thành. Các tu sĩ trong Quỷ La Thành có đến hơn mấy vạn. Ban đầu phường thị vốn do các tu sĩ trong thành tụ tập để trao đổi, nhưng do những kẻ tới thám hiểm Âm Hồn Cốc ngày càng nhiều nên phường thị cũng có chút đặc sắc.
Đầu tiên là vật phẩm của Quỷ Tu trở nên nhiều dần.
Tu sĩ Quỷ Đạo là một nhánh của Tu Ma nhưng số lượng rất thưa thớt. Nhưng do gần Âm Hồn Cốc nên dần dần Quỷ La Thành trở thành một thành trì tụ tập Quỷ Tu tại U Châu.
Nguyên nhân thì rất nhiều nhưng trọng yếu chính là âm vụ kia.
Âm vụ này ngay cả tu tiên giả cũng dè chừng, thì với Quỷ Tu lại không khác gì Linh Mạch, chính là đại bổ.
Đương nhiên Quỷ Tu nhưng thực ra vẫn là Nhân Tộc nên có sự khác biệt với quỷ vật trong âm vụ. Song phương gặp nhau cũng sẽ xảy ra tranh đấu.
Lâm Hiên ngồi tại một trà lâu trong phường thị để nghe ngóng tin tức. Xem có vật phẩm của Quỷ Tu nào có thể chữa trị thương thế của Nguyệt Nhi hay không.
Nếu vận khí tốt, dù phải tốn nhiều Linh Thạch Lâm Hiên cũng không tiếc. Tiền tài là vật ngoài thân, không phải vạn bất đắc dĩ hắn cũng không muốn đối đầu với Quỷ Vương.
Sau đó Lâm Hiên bắt đầu tìm kiếm trong phường thị. Hắn đi tới một góc tây, nơi này cửa tiệm san sát nhưng gian nào cũng dày đặc quỷ khí.
Đi lòng vòng một hồi, Lâm Hiên bước tới một gian giữa con phố, ở đây có treo tấm biển "Quỷ Linh Điện".
Sở dĩ lựa chọn cửa tiệm này vì nó khá lớn. Nhất là ngữ khí trên chiêu bài có vẻ kiêu ngạo, dù có khuếch đại thì vật phẩm bên trong chắc chắn sẽ phong phú hơn!
"Tiền bối, người cần gì không?"
Lâm Hiên vừa bước vào cửa thì tiểu nhị đã niềm nở ra nghênh đón. Hai tu sĩ đến trước đứng ở một bên vẻ mặt có chút tức giận, nhưng khi thấy tu vị của hắn thì câm như hến. Xưa nay Tu Tiên Giới vẫn là Cường Giả Vi Tôn.
"Quỷ nô của ta bị thương, không biết cửa tiệm ngươi có linh dược chữa thương?" Lâm Hiên cũng không che giấu, lời nói ẩn chứa chút hi vọng, mặc dù hắn hiểu hi vọng không lớn nhưng có còn hơn không.
Tiểu nhị cả kinh, mấy người khác cũng tỏ ra vô cùng hâm mộ. Quỷ Nô là mơ ước của các tu sĩ, chẳng qua với tu vị của Lâm Hiên, không có kẻ nào dám có ý xấu.
"Điều này..." Tiểu nhị tỏ ra khó xử. "Tiền bối, thật xin lỗi người. Bổn điếm tuy rằng cũng có một chút dược vật nhưng đều dùng cho Quỷ Tu Nhân Tộc, không có vật phẩm dùng cho Âm Hồn. Người thử đi các cửa tiệm khác xem sao."
"Ừm, được rồi."
Kết quả này Lâm Hiên đã dự tính được nhưng vẫn có chút thất vọng. Nửa ngày kế tiếp, hắn đã đi hỏi từng cửa tiệm, tuy không mua được dược phẩm nhưng có một chút thu hoạch.
Nói đến cũng ngẫu nhiên, nhờ vào thần thức cường đại, Lâm Hiên đi trên phố thì nghe được hai tên tu sĩ lén lút trong cách âm tráo nói chuyện: Đêm nay tại ngoại thành Quỷ La Thành sẽ cử hành đại hội đấu giá.
Tại hội này nghe nói còn có bán cả Quỷ Nô.
Theo lẽ thường thì hội đấu giá càng nhiều tu sĩ tham gia càng tốt, tại sao phải cử hành vụng trộm?
Nguyên nhân chính là thời gian qua, giữa tu sĩ Nhân Tộc và quỷ vật trong Âm Hồn Cốc duy trì một sự cân bằng vi diệu. Bởi vì lợi ích riêng nên không ngừng có tu sĩ mạo hiểm tới Âm Hồn Cốc bắt Quỷ Nô.
Các quỷ hồn bị bắt đều có tu vị rất thấp, không gây thương tổn đến nguyên khí của Âm Hồn Cốc, nhưng nhóm Lệ Quỷ cấp cao như Quỷ Vương hay Quỷ Đế là tồn tại tương đương với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ không thể khoanh tay đứng nhìn. Chuyện này mạo phạm vào tôn nghiêm của bọn họ, cho nên đã cùng tu sĩ Nhân Tộc giao thiệp nhiều lần.
Các lão quái Nguyên Anh Kỳ tất nhiên không muốn căng thẳng quá mức với Âm Hồn Cốc, nhưng những kẻ đi truy bắt Quỷ Nô lại quá nhiều, tông môn, gia tộc, Tán Tu đều có mặt, hơn nữa một bộ phận lại còn nhân danh chính nghĩa đi diệt quỷ. Bọn họ muốn cấm cũng không được.
Cản đường phát tài của mọi người khẳng định sẽ bị ghi hận, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng không muốn làm tấm bia để chúng nhân chỉ trích!
Linh trí của Quỷ Vương và Quỷ Đế không thấp hơn so với Nhân Tộc nên cũng rõ điều này. Đám U Hồn này cũng giết không tha những kẻ tiến vào U Hồn Hạp Cốc.
Vì vậy, các lão quái Nguyên Anh Kỳ cùng Tam Đại Quỷ Đế đã nhất trí hiệp nghị, không để việc này trở thành mồi lửa chiến tranh.
Nhưng do vậy mà hội đấu giá bán Quỷ Nô công khai bị hủy bỏ. Nếu không sẽ nhận phải sự trả thù điên cuồng từ các quỷ hồn cấp cao trong cốc.
*
Chú thích: (1) *Kiềm Lư Kỹ Cùng* (Cùng đường mạt lộ): Chỉ người chỉ có chút ít bản lĩnh đã khoe khoang, đồng thời cũng muốn nói: phải dũng cảm chớp lấy thời cơ, không để kẻ địch dọa dẫm.