Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 109: CHƯƠNG 109: THẤT TUYỆT THIÊN BÍ ẨN

Tuy nhiên, thượng có chính sách, hạ có đối sách. Do lợi nhuận khổng lồ từ các giao dịch, một số thế lực vẫn âm thầm tạo điều kiện cho các buổi hội họp này. Đương nhiên, họ tổ chức hội giao dịch cực kỳ bí mật, không chỉ giấu giếm khỏi lệ quỷ tại Âm Hồn Cốc mà còn che mắt cả tu sĩ chấp pháp tại Quỷ La Thành.

Thông thường, muốn tham gia hội giao dịch bí mật phải có thư mời, người ngoài căn bản không thể dò la được tin tức.

Nếu Lâm Hiên không sở hữu thần thức cường đại, ngẫu nhiên nghe được cuộc bàn luận của hai gã tu sĩ kia, e rằng hắn đã bỏ lỡ cơ hội này!

Đương nhiên, mục tiêu của hắn không phải là mua quỷ nô, mà là xem xét liệu có vật phẩm quý hiếm nào, đặc biệt là đan dược có thể chữa trị thương thế cho Nguyệt Nhi hay không.

Lâm Hiên cân nhắc kỹ lưỡng, sau đó tìm một khách điếm để nghỉ ngơi.

Hắn dùng chân nguyên ổn định thương thế cho Nguyệt Nhi, sau đó mới tiến hành đả tọa. Đến nửa đêm, pháp lực đã khôi phục hoàn toàn.

Ngẩng đầu nhìn trời, Lâm Hiên nhẹ nhàng theo hướng cửa sổ lướt ra ngoài.

Quỷ La Thành đã chìm trong màn đêm tĩnh mịch, tu sĩ hoạt động cũng không nhiều, ngẫu nhiên gặp vài người qua đường nhưng tất cả đều lặng lẽ lướt qua.

Lâm Hiên rời khỏi thành, dựa theo lộ tuyến đã nghe được mà bay về phía Bắc, ngược hướng với Âm Hồn Cốc. Khoảng nửa canh giờ sau, hắn đã tới nơi.

Đây là một bình nguyên hoang vu, bốn phía chỉ có lác đác cây bụi, linh khí vô cùng loãng. Thỉnh thoảng, gió trời thổi qua cuốn đi bụi đất, để lộ ra những mảnh xương cốt động vật phía dưới.

Chẳng trách thương hội thần bí kia lại chọn nơi hoang vắng như thế này để cử hành hội đấu giá. Ngay cả âm hồn lệ quỷ cũng không xuất hiện tại đây.

Lâm Hiên phóng thần thức bao phủ phạm vi vài dặm nhưng không phát hiện điều gì khác thường. Xem ra thủ thuật che mắt của đối phương quá cao minh, hoặc nơi này căn bản không hề bày bố cấm chế nào.

Trong mắt Lâm Hiên thoáng hiện vẻ khó xử. Nghe lén hai tu sĩ, hắn chỉ biết đại khái địa điểm của hội đấu giá. Bây giờ, biết tìm cụ thể lối vào ở chỗ nào?

Đột nhiên, Lâm Hiên nhanh chóng thu liễm độn quang, thân hình lơ lửng giữa không trung.

Không lâu sau, một tu sĩ đã lọt vào tầm mắt hắn.

Đó là một nho sinh vận thanh bào, tuổi chừng tam tuần, tu vi Trúc Cơ kỳ trung cấp. Ánh mắt người này lén lút đánh giá xung quanh, vẻ mặt khá ngưng trọng. Mặc dù người này cẩn thận, nhưng vẫn không phát hiện ra thân ảnh Lâm Hiên.

Xác định xung quanh không có ai, hắn lấy từ trong ngực ra một tấm phù màu vàng, đồng thời khẽ lẩm nhẩm chú ngữ. Sau đó, hắn tế truyền âm phù, hóa thành một đạo hoàng quang vù vù lao xuống. Mặt đất bỗng nứt ra một khe hở, một huyệt động đen ngòm xuất hiện trong tầm mắt.

Từ bên trong, một lão nhân gầy gò xuất hiện, hai bên trao đổi vài câu rồi định bước vào.

"Xem ra đây chính là lối vào hội đấu giá. Không biết tại hạ có thể cùng tham gia được chăng?"

Hai người nghe thấy tiếng nói xa lạ, bỗng giật mình kinh hãi, vội vàng quay sang, tay cũng nhanh chóng đặt lên túi trữ vật.

Chỉ thấy một thiếu niên tướng mạo bình phàm xuất hiện cách đó mười trượng, mỉm cười tiêu sái bước tới.

"Tu sĩ Ngưng Đan kỳ!"

Nho sinh khẽ hô lên, trên mặt lộ rõ vẻ kính sợ. Lão giả kia cũng vô cùng kinh hãi, giơ tay lên như muốn phát tín hiệu cầu cứu.

Lão hành động nhanh, nhưng đáng tiếc Lâm Hiên còn nhanh hơn. Truyền âm phù chưa kịp tế ra đã rơi xuống, toàn thân lão trở nên tê rần, không thể cử động.

Hiển nhiên đối phương vừa thi triển đại thần thông, giam cầm pháp lực của lão. Tu sĩ nếu không thể điều động pháp lực thì không khác gì một thường nhân.

Trên trán lão giả bắt đầu rỉ ra mồ hôi lạnh.

"Đạo hữu không cần hoảng sợ, tại hạ chỉ muốn tham gia hội đấu giá mà thôi, tuyệt không có ý đồ khác." Lâm Hiên vỗ nhẹ lên bờ vai lão một cái tỏ ý thành khẩn. Lão giả phun ra một ngụm trọc khí, linh lực toàn thân lại có thể tùy tâm điều khiển.

Lúc này, lão không còn dám hành sự lỗ mãng, ánh mắt tràn đầy kính sợ nhìn về phía Lâm Hiên. Đối phương dám giải trừ cấm chế như vậy, hiển nhiên là có thể tiêu diệt lão trong nháy mắt.

Nghĩ vậy, lão giả vội vàng thi lễ: "Tiền bối thứ tội, khi nãy vãn bối tưởng người là chấp pháp sứ của Quỷ La Thành nên..."

"Được rồi, không cần giải thích, người không biết không có tội." Lâm Hiên khẽ cười: "Tại hạ cũng chỉ ngẫu nhiên biết được nơi này có hội đấu giá, cho nên mạo muội ghé thăm..."

"Hoan nghênh người, rất hân hạnh được đón tiếp tiền bối, đây chính là vinh hạnh của bỉ hội." Thái độ của lão giả quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Chẳng qua, lão làm vậy cũng vì kinh sợ Lâm Hiên.

Lão nhân này tên là Hoàng Ẩn, là tu sĩ của Thất Tuyệt Thiên. Nói đến Thất Tuyệt Thiên, cần phải bắt đầu từ xa xưa. Tuy không thể so với tam đại chính phái, nhưng thế lực này cũng đã trải qua cả vạn năm. Đây không phải là một môn phái, mà là một thương minh có sinh ý trải rộng khắp U Châu.

Tuy không rõ thực lực nông sâu ra sao, nhưng không có bao nhiêu tông phái chính ma lưỡng đạo dám trêu chọc thương minh này. Tài phú có thể sai khiến cả ma quỷ, tinh thạch cũng có thể đè chết người.

Thất Tuyệt Thiên không hứng thú với quyền lực, nhưng ở phương diện kiếm tìm tinh thạch lại quan tâm vô cùng. Đấu giá hội tại Quỷ La Thành này tuy không thể nói là một vốn bốn lời, nhưng cũng kiếm được kha khá. Bọn họ đã cử hành giao dịch hội này nhiều lần.

Theo thường lệ, họ đều mời một số tu sĩ đáng tin cậy tham gia. Tuy nhiên, trường hợp phát sinh ngoài ý muốn như Lâm Hiên cũng đã từng xảy ra nhiều lần.

Công tác giữ bí mật phải thật tốt, khó có thể nói những tu sĩ này trở về không tiết lộ thời gian và địa điểm của giao dịch hội ra ngoài. Vì vậy, Thất Tuyệt Thiên sẽ có biện pháp xử lý ổn thỏa.

Nếu tu sĩ có pháp lực không cao, bọn họ sẽ trực tiếp sát nhân diệt khẩu. Còn nếu đối phương tu vi tinh thâm, họ sẽ linh hoạt ứng phó, mời người này cùng tham gia giao dịch hội.

Hoàng Ẩn quan sát thấy Lâm Hiên tu vi thâm sâu khôn lường, lão vội vàng tỏ vẻ hoan nghênh. Hiển nhiên, Lâm Hiên thuộc về nhóm tu sĩ cao cấp cần được đối đãi đặc biệt.

Lâm Hiên theo chân Hoàng Ẩn dọc thềm đá, đi sâu vào trong thạch động.

Một động phủ khá lớn, cao đến bảy tám trượng, lọt vào mắt. Lâm Hiên dùng thần thức quét qua một chút, trong lòng có chút kinh ngạc. Bản lĩnh của Thất Tuyệt Thiên thật không tầm thường!

"Tiền bối, chính là nơi này."

Lâm Hiên phóng tầm mắt quan sát xung quanh. Chỉ thấy nơi đây đã tập trung tới mấy trăm tu sĩ. Xem ra hội giao dịch này quả thực quy mô không nhỏ.

"Tiền bối, mời người cứ tự nhiên. Vãn bối còn phải tiếp dẫn các đạo hữu và tiền bối khác. Xin được cáo lui trước." Hoàng Ẩn cung kính chắp tay chào Lâm Hiên.

Lâm Hiên khoát tay áo, Hoàng Ẩn như được đại xá, vội vàng lui ra phía sau. Lâm Hiên nhìn vào trung tâm động phủ.

Ở nơi đó có dựng một tòa thạch đài cao, được tạo thành bằng pháp thuật.

Lâm Hiên từ từ tiến tới thạch đài. Không ít kẻ liếc mắt nhìn hắn. Trong số mấy trăm người này, đại bộ phận đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Cao thủ Ngưng Đan kỳ chỉ có lưa thưa vài người.

Lập tức có một thị nữ dung nhan mặn mà tới nghênh đón hắn. Trên thạch đài có bày tám cái trường kỷ vô cùng tinh xảo, được làm từ đàn tượng mộc.

Trên thạch bàn còn có linh trà cùng một số loại linh trái, tỏa ra linh khí nhàn nhạt.

Hiển nhiên đây là sự tiếp đón long trọng, khác biệt một trời một vực so với đám tu sĩ Trúc Cơ kỳ.

Lâm Hiên ngồi xuống chiếc trường kỷ còn trống duy nhất. Bảy chiếc trước đều đã có người ngồi: sáu nam nhân và một nữ nhân. Điều này cũng không có gì là lạ. Trong tu tiên giới, nam tu sĩ đạt đến Ngưng Đan kỳ đã là vạn người có một, nữ tu có thể ngưng đan thành công lại càng hiếm hoi tới cực điểm.

Đám tu sĩ đang ngồi thấy Lâm Hiên đi vào thì biểu hiện thái độ khác nhau.

Có người khẽ cười nhẹ, người khác gật đầu hữu nghị, có kẻ thì hếch mắt lên nhìn trời, cũng có một vài ánh mắt thăm dò đầy địch ý.

Lâm Hiên vẫn giữ vẻ mặt hững hờ, khẽ đáp lễ rồi ngồi xuống. Rất nhanh, nửa canh giờ trôi qua trong tiếng bàn tán xôn xao.

Đột nhiên, một đạo bạch quang xuất hiện. Một trung niên nho sinh bay lên thạch đài. Hắn giơ cao đôi song thủ ôm quyền hướng ra tứ phía nói: "Tại hạ là Liệt Hải Bằng. Hoan nghênh chư vị đạo hữu tới tham gia đấu giá hội của Thất Tuyệt Thiên chúng ta. Bây giờ các đồng đạo đã đến tới tám chín phần. Các vị còn lại có lẽ có công chuyện. Vậy đấu giá hội bây giờ sẽ bắt đầu."

Đám tu sĩ sớm đã không còn kiên nhẫn chờ đợi, âm thanh phía dưới bắt đầu trở nên huyên náo. Liệt Hải Bằng đi tới bên cạnh một nữ tu, khẽ ra hiệu.

Nữ tu này dung nhan khá xinh đẹp. Mặc dù chỉ là tu sĩ Linh Động kỳ, nhưng có không ít ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nàng.

Tuy nhiên, sau đó các ánh mắt lập tức đảo xuống chiếc khay ngọc được phủ bằng nhiễu đỏ mà nàng đang cầm.

Lâm Hiên dùng thần thức quét qua khay ngọc này. Trong lòng hắn thầm kinh ngạc, không thể thăm dò ra bảo vật chứa bên trên. Xem ra tấm nhiễu đỏ cũng không phải là vật tầm thường.

Tiếng kinh ngạc bốn phía cũng nổi lên. Hiển nhiên rất nhiều tu sĩ gặp tình trạng tương tự như Lâm Hiên.

Trên mặt Liệt Hải Bằng lộ ra chút tiếu ý, nói: "Chư vị đạo hữu. Bây giờ bổn hội xin đấu giá vật phẩm thứ nhất. Đó là một món Cực phẩm Linh Khí."

Cực phẩm Linh Khí?

Nghe lời tuyên bố của Liệt Hải Bằng, mấy tu sĩ Ngưng Đan kỳ vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đại bộ phận tu sĩ Trúc Cơ kỳ khá ngạc nhiên, xôn xao bàn tán.

Cực phẩm Linh Khí mặc dù quý hiếm, nhưng vẫn có thể xuất hiện ở các phường thị lớn. Chỉ cần có đủ tinh thạch, mua được không mấy khó khăn.

Quan sát cử chỉ nét mặt của đám tu sĩ một hồi, Liệt Hải Bằng vẫn ung dung mỉm cười. Dường như hắn đã dự liệu được phản ứng này.

Hắn đưa tay gỡ tấm nhiễu đỏ. Trên ngọc khay xuất hiện một thanh tiểu kiếm màu lam.

"Chư vị đạo hữu hãy nghe ta nói. Lam Băng Kiếm này không phải là Linh Khí thông thường. Nó chính là do thượng cổ tu sĩ luyện chế, đã trải qua trăm vạn năm mới lưu truyền tới nay."

Cổ Linh Khí?

Đám tu sĩ lúc này mới thực sự có hứng thú. Không ít tu sĩ Trúc Cơ kỳ đã nghiêng mình lắng nghe.

"Hơn nữa, người chế tạo kiếm phải là tu sĩ Ngưng Đan. Căn cứ theo suy đoán của bổn hội, vị thượng cổ tiền bối kia hẳn là sau khi luyện chế Bổn Mạng Pháp Bảo, đã dùng tài liệu thu thập còn dư lại để luyện chế thành Lam Băng Kiếm này. Bên trong kiếm có Đồng Tinh cùng Ngọc Mẫu, tỉ lệ không ít hơn 5 phần."

Lần này, ánh mắt các tu sĩ Trúc Cơ kỳ đều lộ vẻ ham muốn. Linh Khí này được gia cố thêm tài liệu Pháp Bảo, bất luận là độ cứng hay sự sắc bén đều vượt xa Linh Khí thông thường.

"Lên!"

Liệt Hải Bằng hướng về phi kiếm chỉ một cái. Lam Băng Kiếm lập tức bay lên không trung.

Sau đó, song thủ hắn bắt quyết, đẩy ra một đạo bạch hỏa.

Đó là Tiên Thiên Chân Hỏa!

Tu vi của Liệt Hải Bằng đã là Trúc Cơ kỳ đại viên mãn, tự nhiên Tiên Thiên Chân Hỏa đã được hắn luyện đến mức cực điểm.

Hắn nhẹ nhàng đẩy ra, bạch hỏa lập tức bao phủ Lam Băng Kiếm. Nhưng sau một thoáng, chuyện lạ lùng đã xảy ra. Lam Băng Kiếm chợt hiện ra giữa không trung, không hề có dấu hiệu tổn hao gì, mà ngược lại còn đóng băng đạo bạch hỏa kia.

"Ồ?"

Các tu sĩ Trúc Cơ kỳ lộ rõ vẻ xúc động. Đóng băng Tiên Thiên Chân Hỏa! Thần thông của Cổ Linh Khí này quả thực có chút tà môn!

"Lam Băng Kiếm này có giá khởi điểm 2000 hạ phẩm tinh thạch. Mỗi lần báo giá không dưới 50."

Liệt Hải Bằng còn chưa dứt lời, các tu sĩ phía dưới đã ào ào tranh đoạt.

"2050."

"2150."

...

Sau một hồi ầm ỹ, cuối cùng Lam Băng Kiếm được đổi lấy 3500 hạ phẩm tinh thạch, do một thanh niên Trúc Cơ kỳ trung cấp thu được.

Tu vi người này chỉ trung bình, nhưng lộ vẻ tài đại khí thô. Xem ra nhất định có thế lực chống lưng.

Đám tu sĩ phía dưới bắt đầu hưng phấn. Vật phẩm khai vị đấu giá đã bất phàm như thế, phía sau nhất định còn nhiều bảo vật trân quý hơn!

Qua một lát, có một thị nữ dâng đến một khay ngọc khác, Liệt Hải Bằng lại tiếp tục giới thiệu:

"Lần này đấu giá là trứng của Hỗn Nguyên Thú cấp hai."

Các tu sĩ phía dưới một lần nữa hỗn loạn. Lần đấu giá này xuất hiện những vật phẩm cực kỳ quý giá. Trứng yêu thú cấp hai vốn là khó gặp vô cùng, thậm chí còn hơn cả đan dược và pháp bảo.

Tuy nhiên, Lâm Hiên cũng không mấy mặn mà. Lần trước tại Thanh Diệp Sơn, thu hoạch của hắn đã vượt xa mong đợi, vốn dĩ không cần tranh chấp những tài liệu này.

Nhưng các tu sĩ khác dĩ nhiên tranh đoạt vô cùng căng thẳng, cuối cùng một tu sĩ dáng người ục ịch đã đưa ra hơn 2 vạn tinh thạch để thu được Linh Thú trứng.

Kế tiếp lại xuất hiện vài món bảo vật quý giá khác. Lâm Hiên vẫn không có ý xuất thủ, mục tiêu của hắn là tìm linh đan hoặc công pháp chữa thương cho Nguyệt Nhi.

"Tiếp theo đấu giá là Âm Linh Đan." Liệt Hải Bằng lấy ra một bình ngọc, đưa ra trước tầm mắt của mọi người.

Âm Linh Đan?

Hầu như tất cả tu sĩ đều lộ ra vẻ ngỡ ngàng, loại đan dược này mới nghe nhắc tới lần đầu.

"Âm Linh Đan chính là dùng vài loại vật chí hàn trong thiên địa luyện chế thành, rất có hiệu quả chữa thương cho âm hồn quỷ vật. Chư vị nếu có quỷ nô, vật này không thể bỏ qua." Liệt Hải Bằng giới thiệu.

Nhưng khác với lúc nãy, lần này đại bộ phận tu sĩ đều khá trầm lặng. Thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng nghị luận khe khẽ.

"Bỏ đi, Âm Linh Đan này mặc dù hiếm thấy, nhưng chúng ta đâu có quỷ nô."

"Hơn nữa, giá khởi điểm là 5000 tinh thạch. Bên trong cũng chỉ có 10 viên mà thôi. Cho dù là đan dược tăng tiến tu vi Ngưng Đan kỳ tu sĩ cũng chưa từng nghe nói trân quý đến chừng này. Chẳng lẽ chúng ta coi tinh thạch là lá rừng hay sao?"

"Hừ. Ngươi muốn tìm cái chết sao. Thất Tuyệt Thiên hận nhất là có người phỉ báng danh dự của họ. Một khi bị phát hiện, một Trúc Cơ kỳ trung cấp nhỏ nhoi như ngươi liệu có thoát được không?"

Tu sĩ vừa bình phẩm nghe mà trở nên hoảng sợ, miệng im như thóc không dám nói năng gì nữa.

Hai tu sĩ thảo luận những điều này cũng là ý nghĩ của đại bộ phận tu sĩ ở đây. Âm Linh Đan cho dù có công hiệu thần kỳ, nhưng không có quỷ nô thì không có tác dụng. Huống chi 5000 hạ phẩm tinh thạch thật quá đắt.

Một hồi lâu cũng không thấy có ai ra giá. Liệt Hải Bằng có vẻ thất vọng, dặn dò thị nữ kia đem đi.

Lâm Hiên đưa tay giơ lên: "Chậm đã, Âm Linh Đan này hãy bán cho ta."

Liệt Hải Bằng hơi sửng sốt, nhưng nhanh chóng lộ vẻ mừng rỡ, ánh mắt đảo qua người Lâm Hiên, cung kính nói: "Tiền bối muốn đan dược này, thật là tốt! Chỉ 5000 tinh thạch, người tuyệt sẽ không hối hận."

Lâm Hiên mỉm cười, từ trong túi trữ vật bên hông lấy ra 50 khối trung phẩm tinh thạch đưa tới. Liệt Hải Bằng vội dặn thị nữ đem đan dược đến cho Lâm Hiên.

Sau khi quan sát một chút, hai bên đều khá hài lòng.

Lần đầu thấy loại đan dược này, Lâm Hiên chưa thể phân biệt được chân giả. Hắn trầm lặng thả thần thức ra nghe ngóng tin tức xung quanh. Thất Tuyệt Thiên quả là đưa ra hàng thật giá thật, đến thời khắc cuối hắn mới mở miệng.

Chỉ cần viên đan dược này có thể khôi phục một phần thương thế cho Nguyệt Nhi, Lâm Hiên tự nhiên sẽ không tiếc tinh thạch.

Đấu giá hội lại tiếp tục.

...

Sau khoảng hai canh giờ, Liệt Hải Bằng ôm quyền nói: "Chư vị đạo hữu, toàn bộ tài vật của bổn hội lần này đã bán ra. Đa tạ chư vị đã đến dự. Lần tiếp theo cử hành đấu giá hội, xin các vị tiếp tục cổ vũ."

"Cái gì? Hội giao dịch đã kết thúc?"

"Không phải nói còn có bán ra quỷ nô sao?"

Các tu sĩ ngạc nhiên khẽ ghé tai nhau nghị luận, nhưng Liệt Hải Bằng xem như không thấy, cứ thế đi xuống.

Đám tu sĩ bị một phen thất vọng, nhưng cũng không dám phát tác. Thất Tuyệt Thiên truyền thừa trên vạn năm, thực lực thâm sâu khôn lường, nào ai dám to gan gây chuyện.

Lâm Hiên đã thu được Âm Linh Đan, không nhiều lời, đang chuẩn bị rời đi thì bỗng một âm thanh thánh thót vang tới tai hắn.

"Tiền bối, xin người chậm đã."

Lâm Hiên khẽ quay đầu lại, đã thấy một thiếu nữ vận cung trang đang tiến theo hắn. Thiếu nữ thi lễ một cái rồi nhu mì mở miệng: "Tiền bối, chủ nhân nhà ta có chuyện muốn tương mời, người đã phái tiểu nữ hân hạnh đón tiếp người."

"Có chuyện?" Lâm Hiên liếc mắt dò xét thiếu nữ, lạnh lùng nói: "Bản nhân không có quan hệ gì với quý chủ nhân, ta không có hứng thú."

Hiện tại, việc trị thương cho Nguyệt Nhi là ưu tiên hàng đầu, Lâm Hiên tự nhiên không muốn dây dưa cùng người khác.

"Tiền bối, xin người nán lại một chút, chẳng lẽ người không muốn biết, vì sao lần này hội giao dịch không bán ra quỷ nô?" Thấy Lâm Hiên sắp sửa rời đi, sắc diện thiếu nữ hiện vẻ lo lắng, vội mở miệng truyền âm.

"Ồ?" Lâm Hiên dừng bước, dường như có chút do dự. Thiếu nữ thấy vậy khẩn khoản mở lời: "Tiền bối người yên tâm, chủ nhân nhà ta tuyệt không có ý xấu, ngược lại có thể có lợi ích cho người. Xin người cùng tiểu tỳ tới Trúc Lâm Hiên phía trước."

"Được rồi, phiền ngươi dẫn đường phía trước."

Lâm Hiên đương nhiên không phải ham lợi ích, càng không có hứng thú mua quỷ nô, nhưng Thất Tuyệt Thiên nổi danh như vậy, hắn cũng muốn xem trong hồ lô của đối phương rốt cuộc bán thuốc gì. Nhân tiện, hắn có thể dò la một chút manh mối về Âm Hồn Cốc.

Tuy là đi vào địa bàn xa lạ, nhưng với tu vi hiện tại của hắn, cộng thêm các pháp bảo hộ thân, chỉ cần không gặp phải Nguyên Anh kỳ lão quái, cho dù là cao thủ Ngưng Đan kỳ đại viên mãn, Lâm Hiên cũng nắm chắc bảy tám phần thoát thân.

Thiếu nữ thấy Lâm Hiên đáp ứng thì nhẹ nhàng thở ra, rồi lại thi lễ một cái: "Tiền bối, xin mời theo tiểu tỳ."

Lâm Hiên hờ hững gật đầu. Thiếu nữ kia cũng xem đó là điều đương nhiên, tu sĩ Ngưng Đan kỳ đều có tính tình cao ngạo.

Đi theo cung trang thiếu nữ, Lâm Hiên mới phát hiện thêm, địa đạo này quả là rộng lớn vô cùng. Đường đi tựa như các mạng nhện đan lại. Dọc đường, hắn đều cẩn thận dùng thần thức lưu lại dấu vết.

Đi khoảng chừng một tuần trà thời gian, phía trước chợt lóa lên ánh sáng. Lâm Hiên quan sát cảnh vật trước mặt, trong lòng ngạc nhiên vô cùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!