Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1135: CHƯƠNG 2579: HUYỀN BĂNG LÃO TỔ VÀ ĐÀO NGỘT PHÂN THÂN (PHẦN 1)

"Không ổn rồi!"

Vừa thấy cảnh tượng này, Lâm Hiên lập tức biến sắc. Lời còn chưa dứt, hai luồng linh áp cực kỳ kinh người đã phóng thẳng lên trời, bạch quang cùng hắc khí hung hăng va chạm vào nhau.

Mọi thứ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, nhưng ngay sau đó, chỉ thấy một luồng long quyển phong trắng xóa phóng thẳng lên trời. Toàn bộ không gian bắt đầu vặn vẹo, qua mấy hơi thở, bỗng vang lên một tiếng "xoẹt xoẹt" chói tai, tựa như âm thanh vải gấm bị người ta mạnh mẽ xé toạc.

"Chuyện này..."

Với kiến thức uyên bác của Lâm Hiên, trông thấy cảnh tượng này hắn cũng không khỏi ngẩn ngơ. Không gian đã bị xé toang.

Chính xác là bị hai luồng lực lượng khổng lồ xé rách, hoàn toàn vỡ vụn.

Việc trảm phá hư không đối với Tu Tiên giả đẳng cấp như Lâm Hiên vốn không phải là điều không thể tưởng tượng. Nhưng với thực lực của hắn, nhiều nhất cũng chỉ có thể xé ra một khe hở rộng hơn một trượng mà thôi.

Nhưng trước mắt...

Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng thông qua Thiên Phượng Thần Mục, Lâm Hiên vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng. Toàn bộ bầu trời bị xé rách, khe hở dài đến trăm dặm. Cho dù đứng ở vị trí này, hắn vẫn cảm nhận được bên trong khe nứt đang tràn ra một luồng Pháp Tắc Chi Lực.

Một luồng khí tức hủy diệt.

Thiên Địa Pháp Tắc, đây là lĩnh vực chỉ có những tồn tại Độ Kiếp Kỳ mới có thể chạm tới.

Bầu trời bị luồng lực lượng cuồng bạo này không ngừng xé rách. Lại qua một lúc, tiếng sấm sét ầm ầm liên hồi vang lên. Chỉ thấy xa xa phía chân trời, một đạo ánh sáng vô cùng chói mắt hiện ra.

Ban đầu dường như chỉ là một tia, nhưng trong phút chốc đã khuếch đại vô số lần. Đồng thời, một luồng áp lực cường đại từ đó tỏa ra, nương theo ánh sáng kinh tâm động phách tràn ngập khắp bốn phương tám hướng.

Oanhhh!

Những tiếng nổ lớn liên tục vang lên, đạo ánh sáng kia lan tỏa với tốc độ cực nhanh. Những nơi nó đi qua, bất kể là núi đá hay cỏ cây, tất cả đều như một tờ giấy, nhanh chóng hóa thành tro bụi.

"Không... Không ổn rồi."

Lâm Hiên vốn nghĩ rằng cách xa mấy ngàn dặm thì vô luận thế nào cũng không bị ảnh hưởng bởi dư ba trận chiến, nhưng giờ khắc này, trên mặt hắn đã hiện rõ vẻ sợ hãi.

Tồn tại Độ Kiếp Kỳ sao có thể dùng lẽ thường mà phỏng đoán? Bản thân hắn còn quá nhỏ bé, chỉ xem bọn họ đấu pháp thôi đã mang đến nguy hiểm kinh khủng như vậy. Dường như chỉ trong nháy mắt, đạo ánh sáng kia đã sát đến trước mắt. Lâm Hiên muốn tránh cũng không được, đối chọi trực diện là lựa chọn duy nhất.

Cũng may, hắn phản ứng cực kỳ nhanh chóng.

Ban đầu tuy còn hơi luống cuống, nhưng sau đó động tác không hề trì hoãn một chút nào.

Chỉ thấy tay áo hắn phất lên, một đoàn hỏa diễm ngũ sắc từ trong tay áo lướt ra. Ban đầu chỉ lớn bằng quả trứng gà, nhưng sau một khắc đã cháy bùng lên.

Ngũ sắc lưu ly nhanh chóng biến thành một biển lửa xanh thẳm.

Hàn khí đáng sợ bao trùm khắp khuôn viên vài dặm, nhiệt độ xung quanh hạ xuống nhanh đến mức khiến người ta phải kinh hãi. Sau đó, Lâm Hiên nâng tay phải lên, một ngón tay điểm về phía trước.

"Nhanh!"

Theo động tác của hắn, Huyễn Linh Thiên Hỏa bỗng nhiên chia làm mấy phần, bay vút đi theo các phương hướng khác nhau. Sau đó, mỗi đạo hỏa diễm kết hợp cùng Thiên Địa Nguyên Khí xung quanh, từng bức tường băng xanh thẳm hiện ra trước mắt.

Có đến hơn mười bức, hơn nữa, bề dày của chúng lên đến hơn một trượng, lực phòng ngự đương nhiên không hề tầm thường.

Nhưng trên mặt Lâm Hiên vẫn lộ vẻ lo lắng không yên. Kỳ thực, trong tình huống này, tế ra pháp bảo phòng ngự mới là lựa chọn chính xác. Nhưng thời gian không cho phép, hắn chỉ có thể lui một bước tính một bước.

Huyễn Linh Thiên Hỏa dùng để công địch đương nhiên vô cùng mạnh mẽ, nhưng dùng để phòng thủ thì có phần khiên cưỡng. Tuy nhiên, Lâm Hiên tin tưởng nó sẽ không khiến mình thất vọng.

Ý niệm trong đầu chưa kịp chuyển qua, sắc mặt Lâm Hiên đã trở nên vô cùng ngưng trọng. Đạo ánh sáng đáng sợ kia đã va chạm với tường băng.

Tường băng giống như bị ném vào núi lửa, chỉ ngăn cản được một khắc đã bắt đầu tan chảy với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Lớp tường băng đầu tiên nhanh chóng hóa thành hư vô.

"Chuyện này..."

Sắc mặt Lâm Hiên bắt đầu trở nên khó coi.

Nhưng không đợi Lâm Hiên kịp suy tư, ánh sáng đã lan tới tường băng tiếp theo. Không khác biệt nhiều so với lúc trước, tường băng gần như ngay lập tức bị tan chảy.

Đương nhiên, đạo ánh sáng kia cũng không phải không tổn hao chút nào, uy lực rõ ràng đã suy yếu rất nhiều. Phòng ngự tuy không phải thế mạnh của Huyễn Linh Thiên Hỏa, nhưng rõ ràng nó cũng có tác dụng nhất định.

Hiện tại chỉ còn một bức tường băng cuối cùng. Trên mặt Lâm Hiên tràn đầy vẻ ngưng trọng, nhưng cũng không hề sợ hãi. Hai tay hắn nâng lên, nhanh như chớp đánh ra liên tiếp mấy đạo Pháp Quyết, đồng thời quát lớn một tiếng:

"Nhanh!"

Lời còn chưa dứt, bức tường băng kia đã bành trướng lên với tốc độ không thể tưởng tượng được.

Nó không còn là bức tường nữa mà giống như một Băng Sơn thực sự, lực phòng ngự cũng không còn như trước mà tăng lên hàng chục lần.

Một khắc sau, đạo ánh sáng đã lan đến.

Con ngươi Lâm Hiên hơi co lại, liệu lần này có thể ngăn cản được không?

Ngay sau đó đã có kết quả.

Đạo ánh sáng kia tuy không phải nhắm vào Lâm Hiên, mà chỉ là dư ba của trận chiến giữa hai vị Đại Năng Độ Kiếp Kỳ. Nhưng uy lực quả thực khiến người ta trợn mắt líu lưỡi. Băng Sơn kia nhanh chóng bị bào mòn.

Đáng giận!

Lâm Hiên nâng tay phải lên, động tác nhanh đến kinh người, điểm về phía trước. Theo động tác của hắn, Băng Sơn đang bị tiêu tan kia nhanh chóng khôi phục.

Một bên không ngừng làm tan chảy, một bên không ngừng khôi phục. Theo thời gian trôi qua, dần dần đạt tới sự cân bằng.

"Hô!"

Lâm Hiên thở hắt ra một hơi. An nguy của bản thân đã không còn đáng ngại.

Toàn bộ quá trình nói thì phức tạp, nhưng thực ra chỉ diễn ra trong mấy hơi công phu. Đạo ánh sáng kia tới nhanh mà đi cũng nhanh.

Sau khi nó tán đi, tay áo Lâm Hiên phất lên một cái. Băng Sơn kia đã biến mất không còn tăm hơi, hóa thành Huyễn Linh Thiên Hỏa, được hắn thu vào tay áo.

Mà sau biến cố này, tình thế bên kia đã khác. Dường như song phương đã phân thắng bại, nhưng cũng không có kẻ nào vẫn lạc. Tuy nhiên, khí tức của vị Đại Năng mà Lâm Hiên cho là Huyền Băng Lão Tổ kia đã yếu đi rõ rệt. Đột nhiên, hắn hoàn toàn biến mất...

"Cái gì..."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!